Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

YÊU LUNG TUNG

 YÊU LUNG TUNG

Duy Sac

Tôi yêu cô tên Nga

Nhà nàng ở quận ba

Nàng thích đi núi Bà

Tôi lại ngại đi xa

Thế nên tình thành lạ

Tôi u sầu buồn bã

Nhiều đêm ngồi nhìn xa

Tôi ngắm trời bao la

Ngắm xong tôi vào nhà

Tôi uống tách nước trà

Khói thuốc bay phà phà

Đi vào xong đi ra

Tôi nghĩ về người ta

Tôi sắm xe tay ga

Tôi đến nhà em Nga

Rủ nàng đi Thanh Đa

Tụi tôi ăn cháo gà

Ăn xong đi tà tà

Đi xong rồi về nhà

Tôi cầm tay em Nga

Nàng bảo phải buông ra

Nàng rằng đồ suồng sã

Từ nay xin từ giã

Anh là đồ láu cá

Tôi về tôi méc má

Anh nhớ mặt tôi nhá

Tôi lên xe rồ ga

Nước mắt rơi lã chã

Tôi nhìn theo chiếc lá

Lá bay cứ là là

Tôi ngẫm mãi không ra

Vì sao nàng bỏ ta


Tôi nhớ cô tên Hoa

Nhà em ở Đức Hòa

Cô ấy thích áo hoa

Chúng tôi từng chơi hoa

Tự nhiên tôi khóc òa

Nghĩ tháng ngày bên Hoa

Trong lòng cứ xuýt xoa

Tôi nói thiệt chẳng ngoa

Tuy mối tình qua loa

Nhưng nó đẹp như hoa

Em thích nghe nhạc Hoa

Em mê Lê Đức Hòa

Tôi thích Nhậm Đạt Hoa

Em chê tôi xuề xòa

Cuộc sống không xa hoa

Việc thì làm qua loa

Nhiều lúc em nổi đóa

Tôi buồn chia tay Hoa


Bỏ Hoa, tôi yêu Lan

Nhà em ở Tân An

 Em thích cuộc sống nhàn

Em thường đi cầu an

Tình yêu bị vỡ tan

Nàng chê tôi hay than

Thế nên nàng phát chán

Nàng rằng tôi rất ngán

Đàn ông gì mau nản

Không chịu nổi gian nan

Đúng là đồ nhát gan

Nhớ lúc em thở than

Tôi rằng năm tháng hạn

Cuộc sống khó vô vàn

Em rằng nhìn anh tàn

Yêu rồi đời tôi tan

Gia đình em cấm cản

Từ giờ chỉ là bạn

Không yêu đương lan man

Tôi phải chia tay Lan


Rời Lan tôi yêu Mơ

Nhà em ở Cần Thơ

Má nàng bán tiệm phở

Ba nàng là nhà thơ

Ban đầu tình như mơ

Hai đứa cười hớn hở

Ba má nàng cởi mở

Tôi nghĩ mình vớ bở

Ai ngờ tình dang dở

Vì nàng đi ra chợ

Nàng gặp người tình cờ

Anh ta là chủ nợ

Nhà giàu to nhất chợ

Họ hay đi ăn phở

Hắn chiều nàng hết cỡ

Nàng càng đẹp rạng rỡ

Tôi nhìn mà mắc cỡ

Thế nên tôi làm lơ

Như mình chưa gặp gỡ

Ba nàng ngâm bài thơ

Rằng tình yêu dang dở

Vì đời không như mơ


Tôi buồn rầu nhiều lắm

Tình cờ gặp em Thắm

Nàng làm nghề bói xăm

Em có làn da ngăm

Nàng đến bên hỏi thăm

Tôi rằng buồn nhiều lắm

Thất tình đã mấy năm

Nàng kêu tôi rút xăm

Bói duyên tình trăm năm

Tôi nghe lời em Thắm

Tôi rút ba que xăm

Nàng rằng duyên rối rắm

........

.........

#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam



MUA NHÀ KHI NÀO

 Duy Sắc

Bao giờ mua nổi cái nhà

Sài Gòn mọi thứ thật là giá cao

Đồng lương ít ỏi đáng bao

Tiền nhà, tiền điện tháng nào cũng âm


Tuổi già lại cứ tăng dần

Neo đơn cô quạnh tấm thân cơ hàn

Mơ làm gì được cao sang

Nhìn người thành đạt, bẽ bàng tủi thân


Bao giờ hết cảnh nợ nần

Trong đời có giấc ngủ ngon đêm dài

Nên đâu dám mộng cùng ai

Cùng xây tình ái lâu đài viễn vông


Buồn kia chỉ giấu trong lòng

Vần thơ lảm nhảm thở than cuộc đời

Tuổi xanh chỉ biết rong chơi

Cho nên khi đến cuối đời trắng tay


Tại sao mình lại thế này

Phải chăng phận số xưa nay vậy rồi

Nếu là phận phải chịu thôi

Có cào cấu nửa thì đời khổ thêm


Nhìn người ăn uống mà thèm

Món ngon của lạ bày trên mâm đầy

Họ vui say đến ngất ngây

Sao ta mơ mãi chưa ngày thành công


Mình đâu có tính đèo bồng

Háo danh mơ được làm ông làm bà

Chỉ mong như những người ta

Ước mơ về một mái nhà yên vui.


Nhìn em yêu nở nụ cười

Nhìn đôi mắt ấy thảnh thơi dịu dàng

Đôi mình dù chẳng cao sang

Nhưng tình nghĩa mãi vững bền trăm năm.



ÁNH MẮT ĐĂM CHIÊU

 ÁNH MẮT ĐĂM CHIÊU

Duy Sắc

Ba hoa ảo tưởng bao nhiêu

Đời ta sẽ gặp những điều khó khăn

Học nhiều mà chẳng chịu làm

Sách vở cũng chỉ để tham khảo mà

Sách là kiến thức người ta

Mình đọc cho cố xong là chiêm bao

Nghĩ rằng mình có học cao

Xong rồi mơ hão chốn nào viễn vông

Để rồi thất bại chất chồng

Nhưng còn cố chấp vẫn không hiểu mình

Người ta bản tính thông minh

Họ đem kiến thức của mình phát huy

Tài năng ở sự kiên trì

Chuyên tâm nghiên cứu đến khi hoàn thành

Cho nên họ mới thành danh

Bao nhiêu tri thức viết thành sách kia

Còn ta có kiến thức gì

Học theo trong sách rồi đi nói bừa

Làm hoài mà vẫn cứ thua

Chẳng qua trình độ mình chưa ra gì

Hên xui may rủi được khi

Người ta khen ngợi chỉ vì xã giao

Rồi ta ôm ảo tưởng vào

Nghĩ rằng trình độ đã cao hơn người

Thành ra chỉ khổ thêm thôi

Cả ngày tưởng tượng ta người tài ba

Khổ chồng thêm khổ thân ta

Nó còn liên lụy người nhà khổ lây

Làm sao thoát cái cảnh này

Chỉ còn có cách từ nay trốn đời

Trốn luôn các cuộc vui chơi

Trốn bè trốn bạn trốn người từng thương

Bởi vì ai cũng xem thường

Ta đành giả điếc giả luôn mắt mù

Bởi ta sợ bị chửi ngu

Sợ về quá khứ mà người biết ta

Trốn luôn ở góc xó nhà

Câu thơ tiếng nhạc lời ca chán đời

Đêm nằm dòng lệ tuôn tơi

Nghĩ về dĩ vãng một thời thanh xuân

Bao nhiêu là giấc mơ vàng

Bao nhiêu hy vọng vẻ vang đời mình

Khát khao sự nghiệp hiển vinh

Bây giờ tay trắng chỉ mình với ta

Soi gương thấy tuổi đã già

Buồn đời thì ít buồn ta thì nhiều

Mắt buồn lộ vẻ đăm chiêu

Ánh nhìn ẩn dấu bao điều còn vương

Than rằng đời quá vô thường

Được rồi lại mất như sương trong chiều

Mà mình có được bao nhiêu

Chẳng qua hoang tưởng được nhiều vậy thôi

Nhưng lòng vẫn cố trách đời

Vẫn luôn bảo thủ rằng tôi có tài

Chẳng qua số phận đắng cay

Người ta thành đạt nhờ này nhờ kia

Họ nào đâu có tài gì

Với mình họ chẳng có chi thực tài

Tại mình không biết mình sai

Tại mình không biết rằng ai hơn mình

Tại mình suy diễn linh tinh

Tại mình tất cả tại mình háo danh

Chung quy tất cả tại mình

Nhưng không chấp nhận tại mình làm sai

Nếu mà tự nhận mình sai

Là ta hủy hoại cái tài của ta


MÙA HÈ YÊU

 Duy Sắc

Con nắng hạ chạm vào từng ô cửa

Chiếc lá me lất phất dưới mưa hè

Anh nhìn theo dấu vết của bánh xe

Chạy theo em vì con tim thổn thức


Trời mùa hạ phố phường đầy oi bức

Mái tóc em nhè nhẹ gió tung bay

Tà áo dài như vệt sáng màu mây

Anh cố gắng theo hoài mà chẳng được


Cơn mưa đổ làm phố phường tươi tỉnh

Những mầm xanh khát nước đã nẩy chồi

Sao tình ta nó lại vẫn xa xôi

Như ảo ảnh ở nơi nào vô định


Cành hoa phượng ngày nào anh từng tặng

Nó đâu rồi còn có ở giỏ xe

Hay em vứt như một lời từ chối

Không vấn vương, không lưu luyến làm gì


Hè vẫn vậy bao nhiêu năm cũng thế

Nắng và mưa chẳng khác một chút nào

Nhưng người đã theo tháng năm thay đổi

Có ai yêu một người đến hai lần


Dù biết vậy nhưng tim anh nhớ mãi

Một người thương từng bao buổi chung đường

Những con phố ngày xưa ta từng hẹn

Nó khác rồi mà anh vẫn vấn vương.



NỖI NIỀM

 Duy Sắc

Ai cũng có những nỗi niềm tâm sự

Nó ẩn sâu giấu kín ở trong tim

Nụ cười gượng giữa dòng đời hối hả

Mỗi đêm về ký ức lại khơi lên


Đời như thể một ván cờ định mệnh

Ta loanh quanh tìm mãi một lối ra

Cố vùng vẫy thoát khỏi vòng nhân quả

Nhưng hỡi ôi nghiệp báo cứ bủa vây


Hôm nay tưởng đó sẽ là đúng đắn

Ngày hôm sau ta lại thấy mình sai

Mọi thứ mãi không ngừng luôn thay đổi

Có gì là bền vững đến muôn đời


Đêm cô quạnh nhìn vầng trăng lặng lẽ

Bao tâm tư dĩ vãng lại ùa về

Nơi sâu thẳm của tâm hồn sứt mẻ

Chỉ có mưa mới làm dịu nắng hè


MƠ MỘT MÁI NHÀ

 Duy Sắc

Nhà thành phố giá cao ngất ngưởng

Chục tỷ đồng mấy chục mét vuông

Xây lên như một cái chuồng

Ngăn phòng chia vách bít bưng tối mò


Cầu thang bé xiên ngang chéo ngóe

Cửa chia ô giống lỗ tò vò

Vậy mà bá tánh tìm mua

Cho nên môi giới tranh đua chào mời


Chắc do bởi mình nghèo nghĩ hẹp

Nên bàn về sở thích người ta

Họ giàu đâu thiếu gì nhà

Vài ba tỷ bạc chỉ ta mới thèm


Nhà giá đó ai mua cho nổi

Nhưng có người vẫn hỏi cần mua

Mình mơ biết đến bao giờ

Có tiền mua nổi mét bờ rào thôi


Tiền như lá mùa thu rơi rụng

Sao chẳng bao giờ đến tay mình

Người ta nhà rộng thênh thênh

Nhà mình nhỏ quá tầm nhìn chẳng cao


Thôi đành chịu , mơ nhiều cũng được

Bởi còn mơ là có niềm vui

Nhà nào cũng chỉ thế thôi

Đất là vạn chủ đời đời đổi thay



HỌC LÀM GIÀU

 

Hôm qua học khóa làm giàu

Học lui học tới khiến đầu nóng ran

Thầy rằng giàu phải có gan

Vốn là phải mạnh lúc cần có ngay


Đêm về mình nghĩ cuồng quay

Làm sao có vốn để xoay làm giàu

Tìm quanh nhà có gì đâu

Xem chừng chẳng có cái nào giá cao


Để xem bán cái gì nào

Ti vi , tủ lạnh được bao nhiêu đồng

Nồi, niêu, xoong, chảo, xa lông

Ước chừng cũng mấy triệu đồng chẳng chơi


Bây giờ mình quyết đổi đời

Nhưng tiền sao đủ cuộc chơi bây giờ

Hay đem bán quách cái nhà

Giá xem chừng cũng vài ba tỷ đồng


Một tỷ mình mở shop bông

Một tỷ đem gửi ngân hàng để ăn

Một tỷ trang trải nợ nần

Xem như đủ vốn dựng lên cơ đồ


Chắc vài năm nữa giàu to

Bởi vì kiến thức mình là đã cao

Tới luôn ngần ngại chi nào

Giàu rồi đẳng cấp mình cao hơn người


Mai đây mình mặc ves thôi

Mấy quần áo cũ tặng người khó khăn

Tới lui hội họp nhà hàng

Giàu thì dáng vẻ phải sang đúng rồi


Tiền nhiều thỏa thích vui chơi

Chéc in du lịch khắp nơi chụp hình

Món ngon, chè chén linh đình

Bạn bè quý phái cạnh bên thiếu gì


Nghĩ thôi mà đã thấy mê

Muốn giàu là phải bán nhà đầu tư

Chứ không biết đến bao giờ

Được ăn tôm sú và mơ tôm hùm


Quanh năm ăn mãi mì tôm

Nợ nần chủ cứ luôn mồm kêu la

Quyết thôi nhất định bán nhà

Không giàu lên được thì ra lề đường


Đàn ông là phải can trường

Chứ không chịu cảnh dở ương thế này

Bao phen mình đã trắng tay

Bây giờ nếu có trắng tay bình thường


Mình đang tính toán dở dương

Bà Tư liền hỏi tiền chừng nào đưa

Tháng này lãi đóng đủ chưa

Đừng mà lươn lẹo dây dưa kéo dài


Nghe xong điếc cả lỗ tai

Nghĩ thầm bà sẽ biết tôi phen này

Tôi giàu sẽ biến khỏi đây

 Đến nơi đô thị xóm người cao sang


Bà Tư cười bảo đồ khùng

Chắc mày đang nghĩ lung tung cái gì

Lo mà trả nợ sớm đi

Tao còn thương hại cũng vì mày ngoan.


Chứ mà không có đàng hoàng

Là tao đuổi cổ đi hoang lâu rồi

Già rồi hoang tưởng bớt thôi

Suốt ngày thơ thẩn khiến đời te tua.


Duy Sắc

ĐI ĂN CƯỚI

 ĐI ĂN CƯỚI

Duy Sắc 2012

Bạn mời cưới mà không tiền túi

Sang bà Tư hót hụi ngắn ngày

Phong bì cầm sẵn trong tay

Mượn liền áo ves khoác ngay lên mình


Soi gương thấy hôm nay mình lạ

Cái áo sang thay đổi ngoại hình

Thế này ai dám coi khinh

Oai phong chứ bộ, nào mình kém ai


Vào bàn tiệc thực đơn nhiều món

Mới nhìn thôi mà đã phát thèm

Cạnh bên có một cô em

Nhìn mình xong lại làm quen hỏi dò


Anh là bạn cô dâu hay rể

Mà sao em nhìn thấy quen quen

Hình như anh đứng lề đường

Mấy lần em ngoắc xe ôm đi rồi


Mình giật thót vờ như không hiểu

Rằng có khi em nhận lầm ai

Chứ anh bận tối mặt mày

Văn phòng máy lạnh chứ ai đứng đường


Em rằng chắc có khi nhầm lẫn

Người giống người cũng có đôi khi

Chẳng hay anh họ tên gì

Nếu mình thấy hợp thế thì làm quen


Thôi em ạ nay là đám cưới

Đến chung vui cùng với bạn bè

Cảm ơn em đã chẳng chê

Những lời chào hỏi thật là dễ thương


Màn đại lễ thật là hoành tráng

Đèn với hoa rực rỡ làm sao

Tình yêu gắn kết ngọt ngào

Trai tài, gái sắc kết giao duyên tình


Lúc lên tiệc món ngon thức lạ

Mình ngó qua miệng đã phát thèm

Tiếp tân đưa các món lên

Cả bàn chúc tụng tưng bừng niềm vui


Mình lặng lẽ gắp lia gắp lịa

Còn người ta từ tốn nhâm nhi

Lâu lâu mình ké cụng ly

Uống xong một ngụm tức thì lại ăn


Nhiều món quá, mùi thơm phưng phức

Mình bèn xin túi xốp bỏ vào

Để giành cho buổi hôm sau

Về nhà nhắm rượu giải sầu về đêm


Em bên cạnh cứ nhìn trố mắt

Rồi gắp thêm mấy miếng vào bao

Em rằng anh thích món nào

Em gom một cục vào bao đem về


Mình vui quá nên không hiểu ý

Em cứ nhìn tủm tỉm cười khì

Rằng anh hài hước quá đi

Ăn mừng không hết đem về nữa sao


Mình mặc kệ cứ vờ không hiểu

Miệng ngồm ngoàm cứ thế mà nhai

Lời rằng anh đói lâu ngày

Món ngon như vậy lâu nay chưa dùng


Tiệc cũng hết, em chào tạm biệt

Nụ cười duyên hóm hỉnh làm sao

Lời rằng em thấy thế nào

Ai mà ăn cưới bỏ bao đem về


Mình cúi mặt ê chề thèn thẹn

Rằng em ơi anh tiếc của thôi

Chứ người ta vứt hết rồi

Ngoài kia còn rất nhiều người thiếu ăn


Thôi tạm biệt cô em duyên dáng

Em cũng xinh và cũng có duyên

Nhưng anh bản tính ngu đần

Nếu em vướng phải khổ thân cả đời

VƯƠNG QUYỀN

 VƯƠNG QUYỀN

Duy Sac

Làm quan đừng có hành dân

Sau này rơi chức rồi dân lại hành

Chức con thì chớ tài lanh

Biết thân biết phận của mình là hay


Quan đừng ra vẻ ta đây

Luật vua, phép nước chẳng ai dám nhờn

Tài hèn chớ có lôm côm

Họa từ cái thói lắm mồm lanh chanh


Làm quan biết sống chân thành

Phép vua, luật nước chấp hành tuân theo

Ỷ quyền cậy thế làm liều

Công danh hủy hoại, đời sau bần cùng


Quan là phụ mẫu chi dân

Quan nên tích đức để phần cho con

Mỗi người có phước có phần

Nếu xài hết phước là thân điêu tàn


Ai mà không muốn làm quan

Nhưng không có số chẳng làm được đâu

Trời cho thì chẳng cần cầu

Số mình không được chẳng đâu thể tìm


Quan còn quan ở bên trên

Nên quan làm đúng những quyền được giao

Sai quyền hạn chớ dính vào

Bởi vì họa đó về sau khó lường


Làm quan biết sống bằng lương

Biết thanh liêm mới còn đường tiến thân

Quan nào cũng chỉ triều thần

Chức dù có lớn chẳng hơn vương quyền


Luật vua được gọi vương quyền

Chỉ vua mới có những quyền trên quan

Chẳng vua nào thích loạn thần

Quan luôn phải biết giữ thân phận mình


Quan nào cũng rất thông minh

Có tài mới được triều đình phân công

Nên quan phải biết dốc lòng

Phải lo cống hiến lập công với đời


Ý vua chẳng khác ý trời

Quan mà trái ý là rơi phẩm hàm

Quan không kềm chế lòng tham

Đời quan rồi sẽ lụi tàn mà thôi

TẾT RỒI

 TẾT RỒI

Thơ Duy Sắc

Xuân ấm áp tình người trên khắp nẻo

Quê hương mình vang điệu hát hân hoan

Hoa nở từ phố thị đến nông thôn

Ôi đất nước xuân sang sao đẹp thế


Em yêu ơi chúng ta du xuân nhé

Mình cùng nhau hưởng giây phút yên bình

Ngày Tết đến gắn kết chặt nghĩa tình

Quên đau khổ ta tìm tương lai mới


Ta yêu đi khi đang mùa xuân tới

Thoả sức chơi trong lễ hội đất trời

Say hương thơm của ngàn loài hoa, cỏ

Đắm men tình ân ái của lứa đôi


Tết xum họp mọi nhà thành một mối

Đêm giao thừa tụ hội những tinh hoa

Những lời khấn dâng kính đến ông bà

Ta tiếp nối muôn đời dòng giống Việt.

ÁNH MẮT NĂM XƯA

 

Anh nhìn vào mắt em

Hôm nay nó đã hoen

Nét trinh nguyên đã hết

Một tâm hồn âm u


Đôi mắt ấy năm xưa

Trong sáng khi nhìn anh

Con tim anh thổn thức

Tình yêu ta bắt đầu


Bây giờ em buồn lắm

Đôi mắt nhiều trăn trở

Nó không còn ổn định

Ánh mắt buồn vu vơ


Làm sao anh gặp được

Đôi mắt em ngày xưa

Để anh yêu lần nữa

Như mối tình đầu tiên


Duy Sac

TRUYỆN GIÓ TRĂNG

 TRUYỆN GIÓ TRĂNG

(Sáng tác năm  2002)

Hôm qua gió đã buồn trăng

Gió về quê mẹ bỏ trăng một mình

Trăng buồn cứ đứng lặng thinh

Mặc cho mây gió cuốn mình bay cao

Gió ngân nga những vì sao

Vi vu đồi núi, lao xao cánh đồng

Gió mây vần vũ trên không

Trăng nhìn theo cả nỗi lòng buồn tênh

Chiều tàn trăng dạ chênh vênh

Hoàng hôn đang xuống dòng kênh đen ngòm

Gió mây đùa giỡn om sòm

Mịt mù cát bụi một cơn giông về

Trăng buồn rầu rĩ não nề

Tủi thân lầm lũi quay về trời xa

Đêm xuống sương đẫm lá hoa

Trăng ngồi uống rượu kêu ca với trời

Trời cười mới bảo đáng đời

Hạng như mi vậy mà đòi trèo cao

Nhà Gió dòng dõi trưởng hào

Thử nhìn mình đáng xu nào mà mơ

Nhìn trăng nẫu ruột ngẩn ngơ

Trời cười mới rủ làm thơ giải sầu

Trời nói ta cũng vui đâu

Vợ lắm lúc cứ làm màu làm eo

Nhiều khi bả nói phải theo

Trời còn như thế làm sao trách mày

Hai người ngồi uống rượu say

Trăng ngân khúc hát bài " bay về trời"

Ông trời gõ nhịp lả lơi

Lâu lâu kêu tiếng chán đời trách thân

Sao hôm vừa nhú lại gần

Hỏi chi vui thế có cần tôi không

Sao lại chỉ có hai ông

Gió mây đâu cả trống không thế này

Trời nói chuyện là thế này

Nhà trăng với gió hôm nay chia lìa

Trăng buồn ủ rũ ngồi kia

Ta thấy tội nghiệp nên chia nỗi buồn

Nếu mà ngươi rảnh vô luôn

Nhậu vài ba xị quên đường khổ đau

Ồ hay , tôi cũng nhức đầu

Gia đình rắc rối cũng sầu mỗi đêm

Rượu còn không để mua thêm

Trời kêu thôi khỏi mua thêm làm gì

Chục lít cứ uống hết đi

Say rồi đánh giấc ngủ khì là xong

Vậy nhé xin phép hai ông

Tôi đây đến muộn uống chồng ba tua

Trăng rằng anh cứ từ từ

Rượu đâu cần vội thư thư cái nào

Nhà anh gia cảnh làm sao

Nãy nghe cũng lắm xì xào gì đây

À thì cái chuyện như vầy

Dạo này bà xã cũng hay than phiền

Bả trách tôi vắng thường xuyên

Suốt ngày quanh quẩn luyên thuyên chuyện trời

Bà ấy theo Mộc tinh rồi

Chê tôi là loại dở hơi bao đồng

Ông nghe thế có tức không

Việc trời công vụ còn không ra gì

Thế mà vợ cứ đa nghi

Ghen tuông tầm bậy lấy gì mà vui

Sao mai nó mới xúi tôi

Bỏ đi để khỏi lôi thôi sau này

Ngẫm thì cũng thấy đắng cay

Con cái giờ cả một bầy leo nheo

Cái Thuỷ thằng Hoả ăn theo

Tụi nó bênh mẹ nên theo phe bà

Diêm Vương con út bênh ba

Bây giờ đang ở coi nhà sớm hôm

Nói chung cũng tại cái mồm

Miếng ăn không đủ nên ôm oán hờn

Ông trời cũng có gì hơn

Con đàn cháu đống như rơm một nùi

Gió trăng coi vậy mà vui

Con cái không có có thôi cũng thường

Mỗi người mỗi một nỗi buồn

Thôi giờ ba chén lên luôn cái nào

Trời cười, Hôm hiểu ý tao

Đã nhậu phải tới đằng nào cũng say

Ba người lơ lửng bay bay

Nghiêng nghiêng ngửa ngửa ngất ngây quay cuồng

Một màn đêm cũng vừa buông

Trăng càng ra vẻ chán chường xót xa

Nó soi sang một bông hoa

Hoa cười chúm chím xoè ra nhuỵ hồng

Trăng nhìn chợt thấy động lòng

Hoa kia sao đẹp trắng trong thế này

Ôi chao rượu chửa có say

Thế mà mắt lại cay cay lạ kỳ

Hoa cười thỏ thẻ thầm thì

Kỳ đâu mà lại là kỳ hả anh

Em đây đương lúc xuân xanh

Con ong cái bướm vây quanh mỗi ngày

Anh chắc cũng đã ngất ngây

Sắc hương em đã làm cay mất rồi

Trăng quay sang nói với Trời

Ông xem hoa ấy đang mời gọi tôi

Trong người máu nó cứ sôi

Theo ông thì chuyện của tôi thế nào

Ghé tai trời nói thì thào

Thế là thế chứ còn sao thế nào

Gió giờ cũng đã bay cao

Ta đây không mách làm sao nó tường

Thằng Hôm dở dở ương ương

Lo gì mà ngại bước đường phong lưu

Mai về chắc xúi chàng Ngưu

Bỏ cô Chức Nữ phiêu lưu thú trần

Bây giờ mi chớ ngại ngần

Cứ theo hoa để mà vần mà mê

Tối rồi , buồn ngủ , ta về

Sao hôm còn đứng mân mê cái gì

Sao không mau biến nhanh đi

Để trăng hoa nó thầm thì bên nhau

Trời liền lướt lẫn cùng sao

Trăng ngồi ở lại xuyến xao tấc lòng

Hoa khoe những cánh mảnh mong

Nhuỵ vàng uốn lượn cong cong diệu kỳ

Rót giọt sương trắng vào ly

Dạ mời chàng ạ đừng nghi ngờ gì

Em gia cảnh cũng phân ly

Hôm qua con bướm bay đi mất rồi

Hắn đi với cúc mâm xôi

Lại còn lai vãng lên đồi phong lan

Thân em Nguyệt Quế héo tàn

Chỉ anh là hiểu và làm bạn thôi

Đêm nào em cũng nhìn trời

Chờ anh toả sáng soi đời em vui

Bây giờ chị Gió đã lui

Chắc trời kia đã khiến xui tụi mình

Đêm nay ta sẽ tâm tình

Tấm thân đào liễu hiến mình cho anh

Trăng ngại ngần vẻ chẳng đành

Nhưng lòng vẫn muốn bên cành hoa xinh

Trăng rằng em đã có tình

Anh sẽ chia sẻ chuyện mình đêm nay

Tuy nhiên mai lại phải bay

Mệt nhừ cho đến cả ngày lẫn đêm

Đành rằng tất cả vì em

Chúng ta giờ sẽ buông rèm đổi trao

Xem xem anh kiểm tra nào

Ngoài kia đom đóm có vào đây không

Hoa thưa anh chớ bận lòng

Bầy đom đóm ấy bên sông kia mà

Chúng còn ở rất là xa

Buồng này em đã dùng hoa kết thành

Xung quanh có phủ rêu xanh

Tơ hồng giăng lưới thêm mành rong nhung

Em thường ngưỡng mộ anh hùng

Mà anh ra dáng anh hùng biết bao

Đêm nào em cũng chiêm bao

Là mình sẽ hái trăng sao trên trời

Đêm nay quả thật tuyệt vời

Ước mơ giờ đã thành rồi đó anh

Em thèm những tiếng dỗ dành

Những lời âu yếm năm canh êm đềm

Anh nhìn em kỹ mà xem

Nõn non mơn mởn chưa hoen tí nào

Màu tươi, sắc trắng phau phau

Hương thơm dịu ngọt vương lâu lắm hà

Búp đây xinh xắn nõn nà

Đài xanh rười rượi chưa nhoà tí ti

Cánh hoa mỏng có nửa ly

Dưới anh em giống lưu ly sáng loà

Nhuỵ em duyên dáng mặn mà

Thon thon uốn éo như là vũ công

Mật ngọt quyến rũ bầy ong

Anh mà nếm thử chắc không muốn về

Nghe hoa rỉ rả đê mê

Trăng rằng anh cũng thấy mê lắm rồi

Nhưng khoan chờ chút em ơi

Nghe như là tiếng của Trời gọi anh

Xa em anh cũng không đành

Bởi do công vụ chưa thành mà thôi

Hoa nũng nịu chớ anh ơi

Bỏ em em sẽ huỷ đời cho coi

Nếu anh nói vậy thì thôi

Đi mà lo việc nhà trời của anh

Trăng yên lặng vẻ buồn tênh

Rằng là duyên đã se mình với nhau

Em xinh em trẻ biết bao

Thân anh già cỗi làm sao sánh cùng

Anh không phải kẻ anh hùng

Tài ba đâu có em đừng có yêu

Đã đành yêu quý em nhiều

Mến em bởi nét yêu kiều nết na

Hai ta không thể chung nhà

Xưa nay những chuyện trăng hoa đều buồn

Thương em cũng thật là thương

Tuy nhiên không thể chung đường ái ân

Em và bướm nghĩa châu trần

Anh không có muốn tranh phần người ta

Em bản tính quá thật thà

Anh chỉ là kẻ la cà qua đêm

Anh không muốn làm khổ em

Bởi em đang phút yếu mềm trái tim

Hoa thèn thẹn, ngước mắt nhìn

Rưng rưng nước mắt làm thinh khóc oà

Trăng rằng tình cảm chúng ta

Chỉ là cảm xúc xảy ra tức thì

Đâu nào có nghĩa tình chi

Đôi ta trò chuyện thôi thì cũng vui

Hoa tỏ vẻ rất ngậm ngùi

Những chiếc cánh trắng sụt sùi rung rung

Rằng anh là kẻ anh hùng

Tấm lòng nghĩa khí thật không ai bì

Cảm ơn anh chẳng khinh khi

Em đây xin kính một ly rượu nồng

Quý nhau cũng bởi tấm lòng

Nãy giờ em đúng thật không hiểu người

Xin anh đừng có chê cười

Em nào đâu có là người lẳng lơ

Trăng cười em chẳng lẳng lơ

Do đang tâm trạng bơ vơ một mình

Cho nên suy nghĩ linh tinh

Phút chốc yếu đuối sinh tình mà thôi

Lúc nãy anh cũng say rồi

Có phần lỗ mãng nên hơi sỗ sàng

Mấy ai gặp cảnh trái ngang

Ngồi bình tĩnh lại dễ dàng được đâu

Chúng ta trò chuyện cũng lâu

Anh tặng em nhé mấy câu thơ này

“ Duyên là phút chốc ở đây

Trăng hoa muôn thuở nhớ ngày hôm nay

Nghĩa tình cũng tại nơi này

Đôi mình tri kỷ từ đây giao hoà

Thời gian dù có nhanh qua

Tình bạn hai đứa chúng ta không nhoà

Anh là trăng em là hoa

Trăng hoa muôn thuở vẫn là trăng hoa

Tri âm đàm đạo thơ ca

Trà dư tửu hậu xướng ca luận bàn

Em cũng chớ có thở than

Mỗi người mỗi cảnh bình an vui rồi

Em đừng trách anh lắm lời

Quý nhau cầu chúc cuộc đời đẹp thêm”

Trăng soi ánh sáng qua rèm

Hoa toả hương ngát trời đêm thanh bình

Hai bên chén nghĩa chén tình

Sao trời lấp lánh lung linh sáng ngời

Bình minh lấp ló chân trời

Trăng chào tạm biệt, hoa cười say mê

Trăng lặng lẽ lướt đi về

Hoa nhìn lưu luyến tràn trề niềm vui

Gió mây tàn mấy cuộc chơi

Gió ngang qua chỗ hoa rồi nhào vô

Gió rằng tôi cảnh cáo cô

Từ nay chớ có mà mơ trăng vàng

Tối qua tôi thấy rõ ràng

Hai người đã có lăng nhăng tư tình

Cô là một loại yêu tinh

Đêm về quyến rũ ái tình nhân gian

Hoa nghe xong thấy bàng hoàng

Thân cây lay động vừa toan mở lời

Gió liền nhào đến một hơi

Rằng cô đừng có nhiều lời với tôi

Sao kia chứng kiến cả rồi

Trời kia cũng thấy hai người bên nhau

Quả nhiên ý hợp tâm đầu

Trai đơn gái chiếc cùng nhau làm gì

Mau mau khai thật ra đi

Bà đây nổi đoá lên thì sẽ toi

Hoa ngước mặt mới than trời

Vì sao lại khổ đời tôi thế này

Chị ơi em phận cỏ cây

Xin chị hãy hiểu lòng này của em

Im đi đừng có lèm bèm

Tao đây sẽ gọi đàn em xử mày

Khôn hồn khai thật ra ngay

Đêm qua hai đứa chúng mày ra sao

Ái ân tình tứ thế nào

Nói nhanh cho rõ để tao tỏ tường

Hoa không nói nép vào tường

Gió liền tức tối nổi cuồng cả lên

Bụi mù cuồn cuộn bờ kênh

Khói đen mù mịt làm đen khoảng trời

Hoa nhìn lòng dạ rụng rời

Nghĩ rằng mình sẽ tàn đời mà thôi

Trưa nắng nóng mây trắng trôi

Hoa tàn cánh héo rụng rơi bên thềm

Rằng là chị hãy tin em

Chúng ta phận gái yếu mềm với nhau

Em nào dám dối lừa đâu

Tội thân em lắm lần đầu xin tha

Nhìn hoa héo úa cả ra

Gió rằng tao sẽ cố tha lần này

Từ giờ chớ có vẽ bày

Trăng hoa gì đó nghe mày hiểu không

Dứt lời gió cuốn mây hồng

Gió mây lẳng lặng bềnh bồng cùng nhau

Hoa tan tác nỗi lòng đau

Bướm bay trở lại càu nhàu lung tung

Trách hoa không giữ thuỷ chung

Mê trăng bỏ nó giờ đừng trách ai

Hoa nghe xong mới thở dài

Tại mình giờ biết trách ai nữa giờ

Bướm ngoảnh mặt vẻ làm ngơ

Nó bay đi vội sang bờ dòng kênh

Bướm vui bên khóm vàng anh

Rảo qua mấy bụi liễu xanh vui vầy

Nguyệt Quế tàn tạ thân cây

Cành cong cành gãy cánh bay đầy trời.


                                      Hoa Phượng Đỏ

                                      Duy  Sac 2002

MƯA XUÂN THÁI BÌNH

 MƯA XUÂN THÁI BÌNH

Thơ Hoa Phượng Đỏ

Mưa xuân bay những nụ xoan

Thuyền nan lạch cạch, nhặt khoan mái chèo

Chợ phiên khách vắng lèo tèo

Bà tôi bán gánh trầu nghèo buồn tênh

Ao đình bèo nổi lênh đênh

Nóc đình nếp ngói đã vênh đi nhiều

Cột đình gỗ mục dần xiêu

Trống đình im bặt đăm chiêu nghĩ gì

Hội làng chẳng mấy người đi

Chiếu chèo, đào, kép rù rì nỗi lo

Trâu già thèm rạ buồn so

Nghé con đói sữa nằm co trong chuồng

Chùa xa vẳng mấy tiếng chuông

Trong lời kinh có lắm luồng tư duy

Khiến người nghe phải nghĩ suy

Tâm tư rối trước an nguy dòng đời

Kinh này nhân quả ba đời

Kinh kia đạo hiếu người ơi thấm nhuần

Kinh về kiếp sống trầm luân

Kinh bàn người phải biết tuân đạo trời

Mưa xuân rả rích cứ rơi

Đường trơn, đất lội, màn trời âm u

Mây vần vũ, gió mịt mù

Trẻ con nhớ mẹ hu hu khóc ròng

Vợ chờ chồng trước cửa mong

Mấy thằng đánh dậm đang chòng gái tơ

Ao tù váng nổi lờ đờ

Cá đớp không khí vật vờ cứ trôi

Thật buồn quá, xuân quê tôi

Thanh niên họ đã đâu rồi hết trơn

Người già cả rất neo đơn

Nhà nhà không tiếng dỗi hờn cãi nhau

Vắng tanh từ trước ra sau

Tết nhất không thấy sắc màu đoàn viên

Chắc do cơm áo gạo tiền

Người trẻ đi khắp mọi miền mưu sinh

Xuân về hay bất thình lình

Nên họ chưa kịp hành trình hồi hương

Mình tôi đi rộng một đường

Lúa chào bằng những mùi hương ngọt ngào

Thỉnh thoảng có dáng hoa đào

Vài nhà khá giả họ chào xã giao

Tình quê còn mãi dạt dào

Người quê còn thắm thiết bao nghĩa tình

Quê tôi Quỳnh Phụ Thái Bình

Tôi yêu mảnh đất mà mình được sinh

Dù thân có nhục hay vinh

Tôi luôn nhớ mãi Thái Bình thương yêu.


Duy Sắc 2004