Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

CHIỀU

 CHIỀU (2002)

Duy Sac

Hoàng hôn xuống, em ơi!

Chiều tím biếc

Nắng vàng hoe gội đỏ những hàng me

Con đường khó

Con đường đầy sỏi đá

Bóng cụ già lầm lũi đi về

Ghánh hàng nặng trên vai

Ngày một lại ngày hai,…

Thân còm dầm mưa dãi nắng

Mấy ai hay, nào có ai hay!


Chiều nay tím

Ánh hoàng hôn tắt vội

Bà cụ nghèo không thấy đi về

Cái nắng nó nhớ nhung

Hàng me buồn rười rượi

Sương rơi nhanh như nước mắt long lanh


Ôi bà cụ!

Ghánh hàng rong trĩu nặng

Bóng liêu xiêu nay đã đi dâu

Có ai biết bà đã đi đâu

Có ai biết bà nặng nỗi sầu!

Đêm cô quạnh bên manh chiếu rách

Bạn màn trời, chuột bọ, côn trùng

Lòng trống trải nhưng đầy cay đắng


Con bà đâu, không một đứa nào

Có ai biết, có ai hay bà đến từ đâu


Đêm đã xuống

Buồn manh chiếu rách

Nó cô đơn cuộn chặt không ra

Trăng đến gọi, chiếu buồn nức nở

Người đi rồi, ta có ích chi


Trăng lẩn thẩn lò dò ngõ tối

Ánh sáng tìm dáng cụ liêu xiêu

Mà tìm mãi

Mà tìm mãi


Sương đêm tuôn ướt dầm khóm trúc

Nước lung linh lấp lánh hồn trăng

Tưởng nước mắt tiễn đưa bóng cụ

Bạn của trăng, mẹ của sương đêm


Trăng bất chợt kia rồi đã thấy

Bà nằm co trong ngõ tối tăm

Trăng nó khóc

Bạn tôi đây nhưng đâu ai biết, có ai hay

Bà cụ nghèo

Manh áo rách ướt đẫm sương đêm

Cụ về chốn vĩnh hằng

Để lại trăng cô đơn bên chiếu

Để lại sương tuôn mãi nỗi buồn.

THUYỀN CON TRÊN SÔNG HƯƠNG

 THUYỀN CON TRÊN SÔNG HƯƠNG

Duy Sac 2002

Ơi cô gái chèo thuyền mảnh khảnh !

Sao mà cô duyên dáng thế kia

Trên thuyền cô đang chở những gì ?

Có phải chở nỗi buồn xứ Huế


Ơi cô gái! Thuyền đi đâu vậy?

Tôi đi nhờ có được hay không?

Hay cô chê tôi chẳng có tiền

Nên từ chối rất là khéo léo


Chuyến đò dọc thuận đường tôi lắm

Tôi đi nhờ cô có được không

Mấy hôm nay mưa mãi lâm râm

Huế buồn quá, tôi buồn cũng lạ


Tôi đang định qua chùa Thiên Mụ

Nhưng hết tiền không thể đi xe

Nếu đi bộ thì chân mệt lả

Định nhờ cô cho quá giang nhờ


Cô ơi cô sao mà khó quá

Hay cô lo tôi lại làm phiền

Hay cô chê tôi chẳng có tiền

Nên hờ hững không thèm ngoảnh lại


Ôi buồn quá nỗi buồn tê tái

Một chuyến đò cũng chẳng thể đi

Thôi đành vậy biết làm sao được

Uống rượu cay, ta lại dầm mưa


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

CHIỀU MIỀN TRUNG

 Chiều Miền Trung (2002)

Duy Sac

Xe đổ miền trung lúc xế chiều

Tháp Chàm gạch vỡ dáng liêu xiêu

Hội An lơ láo thuyền đánh cá

Đại Nội Cố Đô đổ nát nhiều


Thuận An sóng dữ chôn làng xóm

Nước lũ mênh mông lấp sấp lều

Loi ngoi bè mảng dân tỵ nạn

Sấm nổ rền vang cảnh tiêu điều.

CHIỀU CỐ ĐÔ

 CHIỀU CỐ ĐÔ

Duy Sac 2002

Hoàng Thành ấy cũng đâu gì lộng lẫy

Dưới ánh chiều cũng tàn úa thế thôi

Có gì là vĩnh cửu với thời gian

Rồi năm tháng sẽ phai tàn tất cả


Dòng lịch sử cứ trôi qua lặng lẽ

Biết bao chiều biết bao ánh hoàng hôn

Có còn chăng vương vấn những linh hồn

Lưu luyến mãi về một thời dĩ vãng


Mà dĩ vãng thì có gì tiếc nuối

Chẳng qua là thèm khát mộng vương quyền

Vòng bánh xe lịch sử nó xoay tròn

Nghiền nát hết những gì mà nó muốn


Ai ngoài kia vẫn đang ôm dĩ vãng

Thở than hoài mấy khúc nhạc bi ai

Có gì đâu cứ ôm giấc mộng hoài

Đạo Trời vốn công bằng là như vậy


Chiều Cố Đô lảng vảng bóng chim bay

Con sông Hương nó bình thường vẫn chảy

Khúc Nam Ai để gợi nhớ về ai

Hay chỉ để mua vui cho du khách


Phu Vân Lâu sao đứng đó tần ngần

Có phải đợi người năm nào chưa đến

Những chiếc thuyền lang thang không ghé bến

Chúng đi đâu mà lơ đễnh dọc ngang


Chiều Hoàng Thành du khách mãi lang thang

Họ bình luận về thời nào xa vắng

Ai cũng bảo chắc từng huy hoàng lắm

Huy hoàng nào rồi cũng đón hoàng hôn.


#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

TÀN PHAI

 TÀN PHAI

Duy Sac 2002

Thành xưa nay vẫn còn đây

Những ai thuở ấy đi đâu cả rồi

Sông Hương nước vẫn còn trôi

Đã bao mùa lũ xóa thời vàng son


Thành xưa vẫn nước vẫn non

Lối xưa, đường cũ có còn dấu chân ?

Nét son đã nhạt phai dần

Nhưng mà dấu ấn còn vương vấn hoài


Thành xưa nay đã tàn phai

Hoàng cung, chánh điện u hoài rêu phong

Có người thầm lặng mủi lòng

Có người chế giễu rồi xong đứng cười


Thành xưa vẫn ở đây thôi

Tàn phai nhưng vẫn một thời vàng son

Vàng son thì mãi vàng son

Tàn phai không xóa vàng son một thời.


Tàn phai hình thức mà thôi

Chứ không phai được một thời vàng son

Vàng son thuở ấy vẫn còn

Cháu con vẫn hưởng vàng son thuở nào.

TRẤN BÌNH ĐÀI

 TRẤN BÌNH ĐÀI

Duy Sac 2002

Chiến lũy năm xưa vẫn còn đây

Thần công từng khiếp vía giặc Tây

Kinh thành thất thủ buồn danh tướng

Trăm năm cơ nghiệp phút sa tay


Ai còn vương vấn những chốn này

Tường rêu, gạch vỡ dưới tàn cây

Chiến hào nước đọng, bèo lởn vởn

Di tích chờ ai ngậm ngùi thay


Bước chân du khách lang thang mãi

Ngó nghiêng ngó ngửa ngắm gì đây

Huế lại mưa buồn dai dẳng suốt

Xe thồ chờ đợi oải cả người


Mang Cá tiền đồn thời vang bóng

Mới hay mọi thứ chỉ vô thường

Có gì bền vững là mãi mãi

Vách sắt, tường đồng chỉ thế thôi


Năm xưa chín Chúa thời oanh liệt

Cháu con còn có vẫn liệt oanh

Thời thế, thế thời, thời lại thế

Cũng chẳng hơn gì chén rượu nồng.

SÔNG SÀI GÒN

 SÔNG SÀI GÒN

Duy Sac

Hoa Phượng Đỏ 2002

Sài Gòn

Một mảnh đất hiền hoà thơ mộng

Thành phố ven sông lớn

Chỉ mới ba trăm năm

Trẻ trung 

Năng động

Ôi

Sài Gòn

Thuở khi đất còn hoang vu

Rừng rậm ngập tràn

Những cánh đồng lau lách

Cỏ lác ngập bờ

Sông trào cuồn cuộn

Thú dữ, muỗi mòng, đỉa, vắt

Khó khăn

Mưa mùa

Bệnh dịch

Biết bao nhiêu những nhọc nhằn

Thời khẩn hoang khốn khổ

Thuyền lưu dân đâu đó đang lảng vảng ở Cần Giờ

Họ lên bờ lập làng dựng ấp

Xây luỹ, đắp thành

Vất vả quá

Máu và xương

Chiến tranh

Loạn lạc

Bao phen binh lửa

Chúa Nguyễn và Tây Sơn

Tranh giành lãnh thổ

Sông bến nghé máu tươi loang đổ

Cuộc binh đao

Xương trắng thành gò

Nồi da sáo thịt

Hận thù

Sài Gòn vẫn thế

Dòng sông bình thản hiền hoà

Nó lại khóc oà khi nghe thần công Pháp nổ

Thời thuộc địa tối tăm

Kiếp người nô lệ

Tám mươi năm mà ngỡ như đêm dài trung cổ

Dân ta chia rẽ 

Phân biệt vùng miền

Tình đồng bào tan tác

Bởi chính sách tàn ác

Chia để trị

Thế đó

Di chứng kéo dài

Hai mươi năm bom đạn đau thương

Sài Gòn

Vãn thế

Dòng sông hiền hoà tĩnh lặng

Lúa vẫn lên xanh

Em thơ vẫn cắp sách đến trường

Nhưng lịch sử không thay đổi được

Những gì đã qua

Quá khứ như là định mệnh

Dân tộc ta phải chịu nỗi đau chung

Sài Gòn vẫn đẹp

Nó chứng kiến 

Nó ghi dấu

Một dòng chảy vô hình

Nước ta lớn mạnh

Qua bao cuộc trường chinh

Dài vô tận

Hàng vạn ngày bất khuất

Để hôm nay trên mảnh đất này

Có một Sài Gòn bình yên

Không bóng giặc thù

Đồng bào đoàn kết

Sài Gòn

Còn đây

Nhân chứng sống

Ba trăm năm chưa phải là dài so với tuổi đời đất nước

Nhưng Sài Gòn mang trong mình linh hồn của Việt Nam

Dòng sông hiền hoà

Thơ mộng

Bình yên

Tôi yêu Sài Gòn.

TRƯNG TRẮC TIỄN THI SÁCH

 TRƯNG TRẮC TIỄN THI SÁCH

Chàng ơi ! Canh đã khuya rồi

Chúng ta sẽ phải nói lời biệt ly

Chẳng hay chàng có điều gì

Mau mau nói hết ra đi lúc này


Sách rằng ta nói nàng hay

Tô Định chắc quyết lần này giết ta

Nàng lo trả mối thù nhà

Và đền nợ nước để ta yên lòng


Quê hương chịu cảnh xiềng gông

Mối thù giặc Hán chất chống núi cao

Muôn dân uất hận ngẹn ngào

Núi xương, sông máu của bao kiếp người


Lòng ta căm lắm nàng ơi

Nhưng mà chưa gặp đúng thời vùng lên

Nhiều năm chịu cảnh ươn hèn

Nay phải nhịn nhục hy sinh thân mình


Chị em nàng huấn luyện binh

Cố mà giải phóng quê mình nghe không

Đời ta nguyện hiến máu hồng

Để mong rửa nhục non sông phen này


Lời chàng nói thật đắng cay

Thiếp nguyện ghi nhớ suốt đời không quên

Dân Nam ta chẳng ai hèn

Rồi đây thiếp sẽ dựng lên cơ đồ


Hán quân xảo quyệt mưu mô

Thiếp lo chàng sẽ khó mà yên thân

Rượu đây thiếp kính mời chàng

Ta thề giành lại Giang Sơn Lạc Hồng


Chàng đi có tiếc gì không

Hay là vương vấn trong lòng điều chi

Việc binh có dặn dò gì

Xin chàng cứ nói hết đi rồi bàn


Sách rằng phải gấp tuyển quân

Xây dựng căn cứ hậu cần khẩn trương

Ta đi nàng chớ đau buồn

Hãy chờ đúng dịp để giương cờ hồng


Phải giành lại được non sông

Để lưu truyền giống Lạc Hồng muôn năm

Thương nàng phận gái yếu mềm

Thù nhà nợ nước thân em gánh gồng


Trăng khuya sáng tỏa mênh mông

Núi rừng vang tiếng trống đồng điểm canh

Thiếp đưa tiễn bậc hùng anh

Rồi đây người sẽ lưu danh đời đời


Thơ Duy Sắc 2002

NGUYỆT QUẾ DƯỚI TRĂNG

 NGUYỆT QUẾ DƯỚI TRĂNG

Duy Sac 2002

Xuân sắc ấy bây giờ còn đâu nữa

Hoa đã tàn nhụy rữa hết tinh anh

Bởi quá nhiều ong bướm lởn vởn quanh

Cành Nguyệt Quế chỉ còn hương đọng lại


Đời hoa chỉ đẹp khi vừa mới nở

Dưới ánh trăng khiến thi sỹ mơ màng

Như sương mai lấp lánh nét cao sang

Vài trận gió chỉ còn tàn cánh mỏng


Hoa ơi hoa ta thật tiếc làm sao

Nét trinh trắng bị dập vùi tơi tả

Nay ta khoác cho hoa manh áo mới

Một nàng thơ lãng mạn giữa trần đời


Khi đêm về mình làm bạn cho vui

Để cho những hồn thơ ta bay bổng

Tình yêu ấy tuy chỉ là giấc mộng

Nhưng với ta, hoa vẫn đẹp vô cùng


Cũng do bởi mùi hương hoa ngào ngạt

Nên bướm, ong chúng nó cứ vây quanh

Cứ như ta thơ thẩn vậy cho lành

Tuy giản dị nhưng tâm hồn thanh thản.

TRĂNG MÙA HẠ

 TRĂNG MÙA HẠ

Thơ Duy Sắc 2001

Đêm mùa hạ, trời trong ráo tạnh

Cơn mưa vừa mới dứt hôm qua

Phượng hồng bung những nụ hoa

Ve ngân lên những khúc ca yêu đời


Ghế nhà trường mình còn lưu luyến

Mộng công danh chưa biết ra sao

Giấc mơ cố sẽ bay cao

Dù rằng vẫn biết đời nào như mơ


Thầy và trò tình sâu nghĩa nặng

Tri thức như biển cả bao la

Cỏn con cái chí của ta

Làm sao đương nổi phong ba cuộc đời


Trăng vàng ấy vạn năm vẫn vậy

Phận một người phút chốc khói mây

Ta đâu nào khác cỏ cây

Túi cơm giá áo đời này như nhau


Đường đi học còn nhiều phía trước

Nhân loại luôn tiến bước mỗi ngày

Mình không tiếp nhận cái hay

Bảo thủ, cố chấp, sau này khổ đau


Ánh trăng treo sáng ngời muôn thuở

Đôi khi trăng còn bị mây che

Nếu mình không biết lắng nghe

Kiêu căng, tự mãn bạn bè lánh xa


Hoa phượng đỏ cháy bầu nhiệt huyết

Tuổi trẻ mình phấn đấu không ngừng

Đam mê theo đuổi đến cùng

Dù cho thất bại cũng đừng từ nan.


Hoa Phượng Đỏ

BIỂN HÀ TIÊN

 Biển Hà Tiên 

Vịnh Hà Tiên cát vàng trải mịn

Sóng rì rầm ve vuốt mạn thuyền

Mênh mông trời nước bình yên

Gió đưa khúc hát khơi miền xa xăm


Xứ Hà Tiên đẹp, giàu thơ mộng

Họ Mạc từng một cõi vẫy vùng

Tích xưa cổ Tự Phù Dung

Oan tình của khách anh hùng,  giai nhân


Hoàng hôn bạc phơi mình trên biển

Nắng đang rơi lấp lánh như sao

Ngư dân nâng chén rượu đào

Mấy câu vọng cổ xuyến xao lòng người


Bóng xa thoáng chiến thuyền lảng vảng

Tiếng thần công đang thét gầm vang

Tây Sơn vây bủa dọc ngang

Vua tôi chúa Nguyễn nát tan đội hình


Sương giăng phủ khung trời hư ảo

Biển lặng im sâu lắng tự tình

Thăng trầm mấy cuộc nhục vinh

Thời gian chỉ biết thả mình mãi trôi


Duysac 2001

ĐẤT NƯỚC LÀ GÌ?

 ĐẤT NƯỚC LÀ GÌ?

Thơ Duy Sắc 2001

Em ơi! Đất nước là gì

Anh chưa rõ nó là gì em ơi!

Đất nó ở dưới bầu trời

Tổ tiên sinh sống từ thời xa xưa

Cha ông khai phá cày bừa

Hạt ngô, bông lúa nuôi đời dân ta

Nước mang về hạt phù sa

Sông dài cho cá và tôm theo về

Nước dâng, đất dựng thành đê

Đất lở, nước sẽ lũ về khắp nơi

Đất nước đều ở dưới trời

Chắc là tất cả do trời đã ban

Câu xưa biển bạc rừng vàng

Ngày nay biển khát, rừng tàn vì ai

Phải chăng do bởi thiên tai

Hay người đông quá nên ai cũng giành

Của ít nhưng lắm người tranh

Rừng vàng, biển bạc trở thành tan hoang

Lũ dâng những trận kinh hoàng

Thành phố cùng với xóm làng thành sông

Đốt rừng để lấy đất trồng

Ngăn nước xây đập mà không hỏi trời

Con người sống dựa thiên thời

Làm sao đủ sức di dời non cao

Thông minh cứ nghĩ tài cao

Trời đã nổi trận ba đào mấy phen

Anh chỉ biết vậy thôi em

Hỏi em thử nói nghe xem thế nào?

LỤM HOA SỨ

 LỤM HOA SỨ

Duy Sac 2001

Hoa Sứ nhà em rụng đầy sân

Anh sang nhặt lấy để dùng dần

Phơi khô rồi ướp trà để uống

Nào có phải đâu anh thích em


Hôm qua em cầm chổi quét sân

Em rằng anh giống bị tâm thần

Lụm hoa nhưng miệng luôn lẩm bẩm

Chẳng khác như là một kẻ hâm


Ừ thôi, anh sẽ chẳng nhặt hoa

Chưa gì mà chê trách người ta

Công viên cả đống hoa sứ rụng

Tại sứ bên em ở cạnh nhà


Kể từ hôm đó không nhặt hoa

Mình đi cũng chẳng liếc vào nhà

Em liền gọi điện sang rồi hỏi

Rằng chắc dạo này chẳng thích hoa


Vậy là mấy bữa lại lụm hoa

Em đứng ban công cứ nói đùa

Rằng hoa em bán không cho lụm

Lo phải kiếm tiền trả người ta