Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

MÙA PHƯỢNG 2000

 Mùa Phượng 2000

Duy Sac

Lại mùa phượng vĩ đến

Tình mình đỏ rực thêm

Năm hai nghìn rồi nhỉ

Thế kỷ mới sang rồi


Mùa hè này kỷ niệm

Thế giới lắm lo toan

Y 2 k đại nạn

Người ta trữ đồ ăn


Em có lo không em

Mình sắp vào thế kỷ

Buồn hay vui em nhỉ

Tương lai ta về đâu


Thôi! Ta cứ yêu nhau

Kệ thế giới ra sao

Đây cành hoa phượng đỏ

Anh tặng em tình đầu.


Sac 2000

ÔNG TƯ XiC- LÔ

 ÔNG TƯ XiC- LÔ

Thằng cha tư suốt ngày nhậu nhẹt

Say xỉn về đánh chửi vợ con

Mỗi lần nhà có miếng ngon

Ông đem nhậu hết chẳng còn chừa ai


Có nhiều lần bà tư cự cãi

Ông ta cho ăn mấy bạt tai

Xíc Lô đạp suốt cả ngày

Không đủ tiền để mua chai rượu cồn


Con bốn đứa đều mang tính hỗn

Chúng ra đường học thói du côn

Không có đứa học ra hồn

Suốt ngày quậy phá làm ồn xóm thôn


Lắm lúc xỉn ông tư gây lộn

Công an phường đến bắt về đồn

Bỏ rượu chừng một vài hôm

Sau lại tiếp tục sớm hôm lè nhè


Bạn ông tư cũng thích rượu chè

Tụm năm tụm bảy lại thành bè

Cứ ngồi ở chỗ vỉa hè

Nhậu xong cho đã rồi nghe hát tuồng


Mấy ông nhậu rất thích cải lương

Nhảy và múa cùng với vai tuồng

Có hôm hò hát điên cuồng

Nào Đơn Hùng Tín rồi tuồng Mã Ngưu


Rồi những lúc cãi nhau hăng máu

Rượu ngấm vào sinh chuyện đánh nhau

Người chảy máu, kẻ vỡ đầu

Vợ con xúm lại văng câu chửi thề


Sau khi khỏi từ viện trở về

Cố nhân vẫn thế họp say mê

Cả ngày say với đam mê

Chén rượu, chửi thề cứ thế mà vui


Duy Sac 2000

YÊU SÀI GÒN

 YÊU SÀI GÒN

Duy Sac 2000

Sài Gòn ơi! Ta yêu biết mấy

Những con đường, những góc phố thân quen

Chiều công viên, chiếc ghế đá hẹn hò

Cánh Phượng tan trong hoàng hôn rực đỏ


Sài Gòn ơi ! Những đêm trăng sáng tỏ

Sông xa xa vang vọng tiếng còi tàu

Ghe Thương Hồ xuôi mái mãi về đâu

Đời phiêu dạt chốn đầu sông, cửa biển


Sài Gòn ơi ! Những trưa hè nắng đổ

Cơn mưa rào bất chợt xuống thình lình

Lá me bay phủ khắp mấy nẻo đường

Cánh hoa dầu cứ bềnh bồng xoay tít


Sài Gòn ơi ! Em nơi đâu có biết

Để cho ta thấp thỏm cứ đi tìm

Cổng trường xưa đã khép hết nguồn tin

Thời áo trắng có mối tình hoa phượng


Sài Gòn ơi ! Ai còn vấn còn vương

Dòng lịch sử ba trăm năm ngày ấy

Bao chiến công uy danh và lừng lẫy

Ông cha từng khai phá mảnh đất này


Chiều hôm nay, phố vào xuân lặng lẽ

Có lạnh gì sao em mặc áo len

Để anh nhớ cái se se rét mướt

Chốn quê nhà thuở thơ ấu mùa đông


Em đi đâu, mà ánh mắt mơ màng

Áo dài trắng, lụa tinh khôi dưới nắng

Ta nhìn em chợt tâm hồn nín lặng

Nơi trái tim sao rạo rực lạ kỳ


Sài Gòn ơi ! Em đến vội rồi đi

Ta ngơ ngẩn nghĩ những gì không biết

Tự nhiên lòng cứ thấy buồn da diết

Hỏi tại sao ? Sài Gòn có biết không


Ôi Sài Gòn ! Thành phố thật mênh mông

Đường mới mở rộng lòng và thông thoáng

Nhịp sống mới ngập tràn bao hy vọng

Ta mong sao sẽ lại được gặp em


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

GẶP LẠI TÌNH XƯA

 GẶP LẠI TÌNH XƯA

Duy Sac 2000

Đã qua bao mùa hè

Anh vẫn nhìn Phượng Vỹ

Để nhớ về tình cũ

Nhớ người từng đã yêu


Hè năm nay buồn hiu

Phượng Hồng rơi lả tả

Nhớ em anh buồn quá

Nơi bến tàu lang thang


Thời gian nó phũ phàng

Cuốn trôi thời áo trắng

Xóa tan bao mơ mộng

Những viễn cảnh tươi hồng


Em nay đã sang sông

Con tay bồng tay bế

Em làm dâu gia thế

Chồng là người cao sang


Anh phiêu bạt phố phường

Đi bán hàng đa cấp

Mang tiếng người lừa lọc

Thật nhục nhã vô cùng


Nhìn thấy em hạnh phúc

Việc làm có chức danh

Anh cũng vui lên hẳn

Vì đã từng yêu em

MƯA BUỒN

 MƯA BUỒN

Duy Sac 2000

Trời mưa to quá

Cây già trút lá

Phố xá bầy hầy

Nước đầy rác thải


Trời mưa to vậy

Bao giờ tạnh đây

Cứ mưa kiểu này

Sao làm ăn được


Nhà tôn vách gỗ

Mối mọt lung tung

Nước đọng dưới sàn

Muỗi mòng sinh sản


Trước nhà ao trũng

Rác đống như gò

Bao mầm bệnh tật

Từ đó mà ra


Mưa gì kinh quá

Cứ như hận thù

Ầm ầm nước đổ

Chẳng khác cuồng phong


Nhà dột long tong

Làm sao mà ngủ

Nước ngập chân tủ

Mấp mé cạnh giường


Đồ đạc nó trôi

Chắc mai mất hết

Quanh đây cúp điện

Tăm tối thế này


Cách nào thoát được

Cái cảnh này đây

Ngoài kia phố lớn

Đường sạch, hè sang


Người ta sung sướng

Sống cảnh an nhàn

Nhà mình lao động

Bữa đói bữa no


Bát cơm bụi bặm

Thực phẩm không lành

Cũng cố mà ăn

Để còn tồn tại


Tương lai mờ mịt

Như nước ao tù

Cuộc đời dốt nát

Ai cũng dễ hư


Ôi đời khốn khổ

Biết sao bây giờ

Mưa kia khốn nạn

Đày đọa đời ta


Còn bao cảnh nhà

Sống trong dột nát

Ngoại ô ổ chuột

Kiếp sống cơ hàn


Bọn trẻ lang thang

Vày trong đống rác

U mê khúc nhạc

Ru ngủ lòng người


Rằng đời vô thường

Bình an là đủ

Ai mà biết đủ

Nó như thế nào


Có chưa mà đủ

Nhạc quá tào lao

Nhà bên kinh tụng

Nhân quả ba đời


Nghèo là do nghiệp

Muốn giàu phải tu

Tăm tối u mê

Chỉ lo cầu khấn


Mình không chịu học

Bảo thủ kiêu căng

Tin vào số phận

Đời còn thảm thương.

MÌNH CHIA TAY ĐI

 MÌNH CHIA TAY ĐI

Duy Sac 2000

Em ơi mình chia tay

Bởi anh thấy tình này

Không có gì bền vững

Cho tương lai sau này


Nếu bây giờ chia tay

Tình sẽ còn lưu lại

Kỷ niệm mình rất đẹp

Lưu giữ đến mai đây


Nếu như em cố chấp

Ta yêu vội yêu vàng

Không nghĩ về hậu quả

Sau này đời đắng cay


Anh nói hết ra đây

Bởi vì anh linh cảm

Gia đình em sẽ cấm

Sẽ ép mình chia tay


Mặc dù thương em lắm

Nhưng vẫn phải nói rằng

Hai chúng ta không hợp

Vì mình khác giai tầng


Anh là người ít học

Chỉ lao động chân tay

Em là dân trí thức

Công danh tiến từng ngày


Đỉa mà đeo chân hạc

Người ta nhìn không hay

Gia đình em cũng thấy

Chắc ngăn cản chuyện này


Anh chỉ nói đến đây

Tùy vào em suy nghĩ

Cuộc đời anh nó thế

Tương lai nào để đi


Thôi em hãy đi về

Đừng tìm anh nữa nhé

Ba mẹ em mà biết

Sẽ đau xót vô cùng


Duyên nợ không có đâu

Tại ta hay tưởng tượng

Câu môn đăng hậu đối

Xưa nay chẳng hề sai


Xin lỗi em tháng ngày

Anh làm phiền em quá

Những gì em đã tặng

Anh ghi ơn suốt đời


Tạm biệt nhé em yêu

Anh về với chính mình

Ta không cùng đẳng cấp

Chúc em đời hiển vinh.

EM ĐỪNG TÌM ANH

 EM ĐỪNG TÌM ANH

Duy Sac 2000

Em đi về đi

Tìm anh làm gì

Nhà anh chỉ thế

Nào dám mơ cao

Em đừng thương hại

Anh chẳng cần đâu

Nhà em sang giàu

Tụi mình không xứng

Cho anh xin lỗi

Những chuyện vừa qua

Vì anh ảo tưởng

Tình là như mơ

Nên anh cố chấp

Yêu liều yêu ngu

Em đừng đến nữa

Anh chẳng có gì

Không nghề không nghiệp

Cuộc sống lông bông

Anh không đèo bồng

Làm phiền em nữa

Những gì anh hứa

Em hãy quên đi

Mẹ em nói thế

Anh hiểu hết rồi

Xem như anh tồi

Nói lời giả dối

Để mong với tới

Cuộc sống cao sang

Nhà em đàng hoàng

Danh gia vọng tộc

Gia đình trí thức

Nhiều đời hiển vinh

Em đừng vì anh

Để rồi phải khổ

Mẹ cha xấu hổ

Vì đứa con hư

Tình chẳng là gì

Chẳng qua cảm xúc

Nó đến tùy lúc

Hết rồi lại thôi

Em xa anh rồi

Thời gian gió cuốn

Không còn gặp nhau

Là quên tất cả

Sau này người khác

Danh giá hơn anh

Môn đăng hậu đối

Thương em chân thành

Em đừng tìm anh

Mất thời gian lắm

Gia đình em cấm

Rồi khó xử ra

Chuyện của hai ta

Xem như chưa có

Còn chuyện quá khứ

Để gió cuốn đi

Anh chẳng là gì

Trong đời em cả

Quên anh em nhé

Xấu tính lại nghèo

Lợi dụng đèo bồng

Bất tài khoác loác

Em hãy về đi

Níu kéo làm gì

Về đi em nhé

Hãy vì mẹ cha.

CHỜ CƠM

 CHỜ CƠM 

Duy Sac 2000

Em đi đâu vậy

Mà giờ mới về

Em ăn cơm chưa

Có khoai lang luộc

Em ăn đỡ đói

Hôm nay hết tiền

Chỉ có vậy thôi

Mai mốt đi đâu

Nhớ nhắn một câu

Để người ở nhà

Đỡ nhiều lo lắng

Dạo này khốn khó

Tiết kiệm chi tiêu

Em bớt mua sắm

Quần áo còn nhiều

Đủ các loại tiền

Gia tăng chi phí

Nếu mà phung phí

Lấy gì mà ăn

Tiền nhà, tiền điện

Tiền xăng, tiền ga

Rồi tiền sinh hoạt

Ăn uống hàng ngày

Việc làm bây giờ

Đồng lương ít ỏi

Tăng ca, tăng kíp

Sức khỏe hao mòn

Đề phòng đau ốm

Giành tiền thuốc men

Nhà mình túng thiếu

Tiết kiệm sẽ hơn

Bạn bè dù thân

Họ còn gia đình

Chẳng ai có rảnh

Giúp đỡ cho mình

Quan hệ nhiều quá

Chỉ mất thời gian

Lúc gặp khó khăn

Chỉ ta là biết

Nên đừng thân thiết

Qua lại nhiều người

Họ giống mình thôi

Chẳng ai khá giả

Mình nhờ họ quá

Rồi họ khinh mình

Đấy anh nói vậy

Em tự nghĩ xem

Còn không nghĩ được

Mà bỏ ngoài tai

Thì thôi khỏi nói

Cho nó nhẹ lòng

Đi vào mà ăn

Để mà lấy sức

Rồi đi ngủ sớm

Lo việc ngày mai

Cuộc đời lâu dài

Nào đâu vài bữa

Nó mà đổ bệnh

Thì khổ cả đời

Anh nói vậy thôi

Tùy em suy nghĩ

TÂM TƯ ĐÊM HÈ

 TÂM TƯ ĐÊM HÈ

Thơ Hoa Phượng Đỏ

Tiếng ve sầu đâu mất chẳng thấy kêu

Chỉ tiếng dế cứ khêu lên nỗi nhớ

Đời học sinh biết bao nhiêu trăn trở

Bước đường đời ngoài đó sẽ ra sao


Bụi phấn vẫn còn vương trên tà áo

Lưu bút đây tình tươi rói hôm nào

Bạn bè ơi ngày mai mình xa cách

Giấc mơ nào để chí hướng bay cao


Đường đi học mang rất nhiều hoài bão

Tuổi trẻ mình rồi sẽ tạo được gì

Hay cắm đầu lầm lũi cứ thế đi

Mặc cho tuổi xuân thì tiêu tan hết


Dòng cuộc sống tuần hoàn không đoạn kết

Kiếp nhân sinh mải miết cứ thế trôi

Lá xanh lên kế tục lá vàng rơi

Măng sẽ mọc để thay tre già cỗi


Trăm lý tưởng ta tìm ra một lối

Mỗi một đường đều có mỗi cái hay

Biết đi đâu trong giây phút này đây

Mênh mông quá, mình còn đầy non nớt


Đêm hôm nay ánh trăng vàng cũng nhợt

Áo trắng tinh tuy chưa một bớt nhơ

Vẫn còn đây trong trắng những giấc mơ

Ta hy vọng đời mình rồi rạng rỡ.


1998 

Duy Sắc

Chia tay MarieCurie

ĐÓI

 ĐÓI

Thơ Duy Sắc

Đói quá nên ăn tạp

Chỉ cần cái bụng no

Nên vơ bèo vạt tép

Lấy mọi thứ người cho


Đến khi có bữa no

Thói quen xưa không bỏ

Thấy cái gì cũng muốn

Bội thực nhiều nên lo


Giờ đây không ai cho

Vì người biết mình no

Họ cũng không nhìn mặt

Tham chính là nguyên do


Có nên chăng buông bỏ

Hay vơ nữa miếng to

Kệ miệng đời đàm tiếu

Thân mình mình phải lo


Mai kia già lọ mọ

Hơi sức tàn ốm o

Ai có còn nhớ đến

Ta một thời đói, no.

CHIA TAY TUỔI HỌC TRÒ

 CHIA TAY TUỔI HỌC TRÒ

Thơ Duy Sắc 20/06/1998

Tàn rồi những cánh hoa phượng đỏ

Không còn gì kỷ niệm học trò

Chỉ còn lại những âu lo

Chia tay quyến luyến thầy trò nhìn nhau


Trường kia rồi mai này sẽ cũ

Những lớp người cứ đến lại đi

Trong trang lưu bút viết gì

Tuổi hồng mơ ước thầm thì cùng nhau


Em và anh tình đầu tan vỡ

Cũng bởi vì còn lắm ngây thơ

Tương lai phía trước mịt mờ

Trong đời biết đến bao giờ gặp nhau


Hẹn em nhé một ngày nào đó

Khi chúng ta ổn định đời mình

Còn duyên ta nối lại tình

Chẳng màng phú quý hay vinh hoa gì


Nếu có lòng hai ta nguyện ước

Chỉ một câu là nhớ suốt đời

Phải không cho nước mắt rơi

Kiên gan vững trước dòng đời khó khăn


Giờ giã biệt mái trường yêu dấu

Tạm biệt em trong sáng hồn nhiên

Dù mai phiêu bạt trăm miền

Chúc em hạnh phúc bình yên trọn đời.

HOA DẦU TẶNG EM

 HOA DẦU TẶNG EM

Duy Sac 1997

Ê này nhỏ, sao đi nhanh quá vậy

Bộ bữa nay má biểu gấp về sao

Hồi hôm qua tui mới ghé Tao Đàn

Lụm một mớ hoa dầu nhìn xinh lắm


Tìm nhỏ mãi bữa nay hên sao gặp

Nhỏ lớp bên nó kêu nhỏ bị rầy

Tại mấy bữa đi học hay về trễ

Má nhỏ lo nên trách suốt phải không


Thôi bữa nay tui không dám làm phiền

Tặng cho nhỏ mớ hoa dầu này nhé

Rồi bữa sau vô sân trường mình thả

Muốn nói gì tới bữa đó nói luôn


Hình như là nay nhỏ có vẻ buồn

Tóc không có cài băng đô nên rối

Nếu như vội mình hẹn nhau bữa khác

Còn hoa dầu tui mang hết về nhà


Ừ vậy đi , tui tạm biệt nhỏ nha

Giờ cũng muộn, nắng chiều màu phượng đỏ

Xem như mình vẫn chưa nói năng gì

Hẹn gặp nhỏ khi trường tan hè đến.

RẠCH THỊ NGHÈ

 RẠCH THỊ NGHÈ

Duy Sac

Tiếng dế than van suốt đêm hè

Nản lòng thêm nữa những tiếng ve

Mưa dầm, nắng lắm, đời ẩm ướt

Tơi bời lá rụng dưới tàn me


Đường dài hối hả những chuyến xe

Nhà sàn nhếch nhác cạnh bờ kè

Nhiêu Lộc nước đen, đời nheo nhóc

Rác tuôn đặc nghẹt rạch Thị Nghè


Có những buổi chiều nắng vàng hoe

Anh đào trùng chỉ lặn dưới ghe

Em gái cắt đầy xuồng rau muống

Lũ trẻ tắm sông tóc vàng khè


Có những buổi trưa mưa nhè nhẹ

Chị hai luộm thuộm với gánh chè

Ông tư hì hục ngồi bơm vá

Anh năm cạy cục chiếc máy xe


Có những đêm khuya ở vỉa hè

Em gái ngồi buồn hút xì ke

Lang thang mấy gã già say xỉn

Xóm nghèo điện đóm cứ loe hoe


Sài Gòn cũng giống kênh Thị Nghè

Lởm chởm lô nhô sạp dù che

Rác rưởi phố phường mùi dậy thối

Lao công khốn khổ mỗi đêm về


Sac1997