Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

ĐƯỜNG NGUYỄN DU CHIỀU MƯA

 ĐƯỜNG NGUYỄN DU CHIỀU MƯA

Duy Sắc 1997

Bữa nay mưa dữ quá ta

Hàng me rụng lá thiệt là tội ghê

Mưa này lát nữa sao về

Nhỏ ơi mình ghé ăn chè đằng kia


À mà quên ngại quá à

Bữa nay ăn hết tiền quà má đưa

Nhỏ nè nếu có tiền dư

Cho tui mượn nhé, bữa sau trả liền


Mưa này chắc sẽ đến đêm

Gió to như vậy không nên đi về

Ta chui vô quán chè đi

Vừa ăn vừa nói chuyện về tương lai


Sao nhỏ không chịu trả lời

Bộ khinh tui hả, nghỉ chơi luôn nè

Tui cầu cho mấy trái me

Rớt xuống trúng nhỏ u đầu cho coi

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

TÂM SỰ CÙNG EM

 TÂM SỰ CÙNG EM

Thơ anh viết không có vần bay bổng

Chẳng ngôn tình, hay mây gió, trăng hoa

Chỉ đơn giản là những gì anh nghĩ

Nên có phần rất khác với người ta


Thơ không phải để buông lời dối trá

Viết ba hoa để ra vẻ lòe người

Thơ nó chỉ là những dòng tâm sự

Từ trái tim chân thật biết yêu thương


Nhịp điệu thơ theo cảm xúc vui, buồn

Như nốt nhạc khi thăng rồi lại giáng

Không ủy mị hay bi quan bế tắc

Thơ là đời với tất cả quanh ta


Em thông cảm vì tính anh rất vụng

Nên câu, từ không trau chuốt, trơn tru

Do cuộc sống có đâu nào phẳng lặng

Nên nhịp thơ nó cũng phải gập gềnh


Lời tâm tình anh gửi tặng cho em

Với một sự biết ơn đầy trân trọng

Cảm ơn em bởi em luôn ủng hộ

Những bài thơ của một kẻ dại khờ


Thơ cũng chỉ là ghép vần xếp chữ

Em thích là em sẽ viết được thôi

Nếu thật muốn, làm gì rồi cũng được

Hơn nhau gì ở mấy cái bài thơ


Duy Sac 2016

NGHIỆP CHĂN TRÂU

 NGHIỆP CHĂN TRÂU

Duy Sac

CÁI GÌ LÀ CỦA TA ?

Có cái gì là thuộc về ta
Hình như là không gì có cả
Chẳng qua ta nghĩ là ta có
Rồi tưởng rằng cái đó của ta

Thế cái gì là cái của ta
Ta thực ra không gì có cả
Chẳng có gì là thuộc về ta
Bởi vì ta cũng chẳng là ta

Những ý niệm khơi lên tất cả
Nó cho ta tưởng tượng về ta
Vô hình chung nó khiến chính ta
Rồi ta nghĩ là ta có cả

Vậy sau cùng ta chẳng là ta
Nên không gì là thuộc về ta
Vì một ngày ta sẽ đi xa
Ta chẳng biết ta là ta nữa

Duy Sắc 2015

SAY RƯỢU

SAY RƯỢU
Duy Sắc 2015
Tha phương cầu thực bao vất vả
Gác trọ canh dài nước mắt tuôn
Tình yêu ngang trái nhiều cay đắng
Đêm buồn thơ thẩn với vầng trăng

Ngày nay cuộc sống nhiều khốn khó
Vật giá leo thang cứ mỗi ngày
Nợ nần chồng chất đeo bám mãi
Quanh năm thèm chỉ món mì tôm

Bạn thương gửi tặng cho rượu trắng
Ta cứ đắm chìm với men cay
Rượu vào hồn lại bay lơ lửng
Mơ thấy người yêu đến tâm tình

Ừ thì thôi kệ đời nó vậy
Không có cách nào để đổi thay
Chỉ có nàng thơ luôn chung thủy
Chắc đây là mối nghiệp duyên rồi.

HOÀNG HÔN TRẮNG

Hoàng hôn trắng(2014)
Duy Sac
Hôm nay trời đỏ bỗng sang màu
Bàng bạc sương giăng mây trắng phau
Ảo ảnh xa xôi xuyên đáy nước
Cầu vồng bảy sắc vướng nhịp cầu

Ai đã từng trông nhiều đêm trắng
Đau đáu niềm riêng chuyện hiểm sâu
Trút cơn mê loạn trong chiều muộn
Vui thú trà thơ xóa niềm đau

CON GÌ ?

CON GÌ ?
Người mà đi nói xấu người
Thì người không phải giống người nữa đâu
Người mà nói khiến người đau
Thì người không phải giống đâu con người

Con người không có thương người
Là người không có tính người của con
Con người còn vẫn là con
Con thì không thể thương con người rồi

Con người là rất con người
Con người sẽ hiểu con người hơn con
Con người có thể hiểu con
Con là không hiểu được con người rồi

Người là bản chất có con
Nhưng con không có tính con người rồi
Con gì cũng thế mà thôi
Người là phải khác con rồi người ơi

Duy Sac 2014

CON RUỒI

CON RUỒI
Con ruồi nó bé tí ti
Không ai để ý làm chi con ruồi
Con người nếu muốn nên người
Thì đừng để ý việc người làm chi

Con ruồi bẩn thỉu là gì
Nhưng người để ý bởi vì nó dơ
Con người ăn bẩn, ở dơ
Người ta cũng sẽ ngó lơ như ruồi

Con ruồi nó chỉ là ruồi
Nó đâu có hại con người gì đâu
Con người bẩn thỉu cái đầu
Người ta nguyền rủa nhiều câu ác mồm

Con ruồi nó cũng rất khôn
Nhưng nó cũng chỉ trí khôn loài ruồi
Con người khôn với con người
Cái khôn như vậy khiến người gét nhau.

Duy Sắc 2014

CÙNG ĐẲNG CẤP

CÙNG ĐẲNG CẤP
Ai cùng đẳng cấp với ai
Cái này khó nói ai bằng ai không
Hôm nay đẳng cấp tương đồng
Nhưng mai cái sự tương đồng mất đi

Đẳng cấp là cái thứ gì
Hoàng đế rồi cũng sẽ đi ăn mày
Ăn mày mà gặp vận may
Trời cho mệnh tốt ăn mày làm vua

Hôm nay thắng, ngày mai thua
Đẳng cấp nó chẳng bao giờ giống nhau
Tham chi cái đẳng cấp nào
Để cho đời cứ khổ đau dài dài

Ai thua ai sẽ hơn ai
Trải qua những tháng năm dài mới hay
Ai khôn ai dại hơn ai
Làm sao ai biết là ai bây giờ

Trời cho đời sẽ ấm no
Trời mà lấy lại thì lo cả đời
Cấp gì cũng chẳng hơn trời
Đẳng gì cũng chỉ một đời phù du

Duy Sac 2014

MƯA TO NHỈ

MƯA TO NHỈ
Mưa rồi thì kệ mưa thôi
Ta buồn ta chỉ có ngồi nhìn mưa
Mưa này nó có theo mùa
Ta buồn là bởi ta chưa có tiền

Ai cho ta phút bình yên
Tự ta tìm chứ sao phiền người ta
Ta buồn do bởi lòng ta
Đâu ai có rảnh khiến ta phải buồn

Người ta họ cũng có buồn
Chẳng ai mà giống nỗi buồn của ai
Buồn nhau buồn mãi kéo dài
Buồn ta thôi chớ khiến ai cùng buồn

Vì sao lại có nỗi buồn
Chỉ mình mới hiểu mình buồn vì sao
Mỗi người buồn kiểu khác nhau
Nên đời buồn lắm, đừng bao giờ buồn

Duy Sac 2014

NHỚ ĐÀ LẠT

NHỚ ĐÀ LẠT
Duy Sắc Nguyễn 2013
Anh nhớ lắm, đêm bờ hồ buổi ấy
Tách cà phê, phảng phất khói thuốc bay
Em hỏi anh sao mà trông buồn thế
Áo lạnh đâu lại mặc áo ngắn tay

Anh nhìn mãi bờ hồ nơi hàng ghế
Đôi tình nhân họ thật hạnh phúc ghê
Hai ta gần nhưng mà lòng xa cách
Gió lùa vào, tim anh lạnh tái tê

Em phủi nhẹ áo anh rồi lại trách
Rằng chủ quan, anh mặc quá phong phanh
Lạnh nó ngấm vào người rồi sẽ khổ
Bệnh ra thì lúc ấy chỉ khổ anh

Mình xa cách cũng từ ngày hôm đó
Kỷ niệm xưa anh lưu mãi đến giờ
Đêm Đà Lạt một mối tình câm lặng
Mới hôm nào mà anh cứ tưởng mơ.

CỐ NHỚ

CỐ NHỚ
Thơ Duy Sắc 2013
Anh cố quên những tháng năm thơ mộng
Bởi phải lo về cuộc sống khó khăn
Em biết không đời này quá nhọc nhằn
Ai cũng thế lo miếng ăn từng bữa

Anh nhiều lúc cố quên không nhớ nữa
Nhưng tại sao trí nhớ cứ theo về
Tình yêu mình từng khao khát đam mê
Những câu ước, lời thề luôn văng vẳng

Phượng hồng buồn rơi lả tả dưới trăng
Cành Nguyệt Quế còn dùng dằng sương sớm
Cúc thèm lắm con heo may vừa chớm
Cánh hoa sen hờn giận cái nắng hè

Phố phường đông tấp nập những dòng xe
Hoa phượng nhớ những tiếng ve mùa hạ
Anh cố quên đi hết chuyện tình ta
Em không hiểu thành ra em hay trách

Những lá thư kể từ ngày xa cách
Em thường hay bộc bạch những tiếng yêu
Đã xa nhau sao vẫn nhớ nhung nhiều
Anh không hiểu, em ơi đừng nhớ nữa

Đêm nay buồn, em giờ đã ngủ chưa
Anh thường biết bây giờ em còn thức
Thôi em ạ ta quên đi ký ức
Bởi đời ta phía trước vẫn còn dài.

KHÔNG THỂ TIỄN BẠN

Tôi đã không tiễn bạn đi trong phút cuối
Hai chúng ta cũng chẳng gặp buổi chia ly
Đường của bạn đã hết lối đi
Đường của tôi vẫn còn nhiều vất vả
Những tình nghĩa hai ta thuở bé
Tôi không quên và luôn tạc trong lòng
Mỗi cuộc đời tất cả đều định sẵn
Ta đi đâu và sẽ tiến về đâu
Không biết trước
Ta chỉ biết là mình cứ bước
Bạn đã xong cho nên đến trước
Cái đích nào đang chờ đợi lượt tôi
Nhớ bạn lắm
Cũng thế thôi
Dù sao ta cũng chia tay rồi
Bạn vui nhé

Duy Sắc 2013