Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

AI CHO EM MÙA XUÂN

AI CHO EM M ÙA XUÂN
Thơ Duy Sắc 2009
Em đi lang thang 
Đôi chân bỏng rát
Em đội trên đầu
Một thúng bánh cam

Áo em rách tà
Quần đùi xốc xếch
Bước chân lếch thếch
Em rao rất buồn

Ai cam, cam đây
Quê em miền Tây
Nhà em trồng mía
Thất thu mùa vụ

Cả nhà tha phương
Má em rẻ chén
Ba em phụ hồ
Cả nhà ở trọ

Em em đánh giày
Ai cam, cam đây
Đúng dịp xuân này
Em mười sáu tuổi

Em mơ đi học
Em thích kỹ sư
Em mê máy móc
Nhưng nhà em nghèo

Mẹ cha khó khăn
Vốn liếng sạch rồi
Chỉ vì cây mía
Em cười rất tươi

Hồn nhiên tuổi trẻ
Em khoe chiếc nón
Mẹ em mua cho
Nó trông rất đẹp

Em thích nó lắm
Những khi trời nắng
Nón giúp mát đầu
Xuân của em đâu

Em cười rất xuân
Em rằng em đây
Em là mùa xuân
Cam đây, cam đây

Ai ăn bánh cam
Mua dùm em với
Cam ngọt như đường
Béo thơm và ngậy

Cam đây, cam đây
Xuân của em đây
Thúng bánh cam đầy
Em cần bán hết

Em sẽ có xuân.

GẶP NHAU CHIỀU XUÂN

GẶP NHAU CHIỀU XUÂN
Thơ Duy Sắc 2009
Chiều xuân không chút nắng
Nhưng má em ửng hồng
Bởi anh nhìn say đắm
Lòng em thấy thẹn thùng

Đôi mắt trong như ngọc
Sợi tóc mai mơ màng
Anh nhìn em lâu quá
Tim em nhảy không ngừng

Anh đang đi đâu thế
Có phải đang về quê
Hành lý nhiều quà bánh
Gia đình đang ngóng chờ

Anh đừng có nhìn em
Anh cần gì cứ nói
Vì em là con gái
Em mắc cỡ thật rồi

Em ơi anh muốn nói
À nhưng chắc là thôi
Để hẹn em khi khác
Nếu gặp lại nói luôn

Ngại gì mà không nói
Em sẵn sàng lắng nghe
Mai sau sao biết được
Chúng mình còn gặp nhau

Vậy thì anh sẽ nói
Rằng em rất là xinh
Anh muốn làm quen lắm
Mà sợ em chối từ

À thì ra là vậy
Cảm ơn anh quá khen
Hôm nay mình gặp mặt
Cũng có khi là duyên

Thôi đến giờ tàu chạy
Anh phải đi ra ga
Tạm biệt cô em nhé
Anh đã thấy mùa xuân

Anh đi đường cẩn thận
Chúc thượng lộ bình an
Xuân này em nhớ mãi
Ánh mắt anh nồng nàn.

CAO MÉT BẢY BA

CAO MÉT BẢY BA
Duy Sắc 2009
Mình cao một mét bảy ba
Nhìn chung như vậy gọi là cũng cao
Cao nhưng ngu ở cái đầu
Nên cao như vậy chẳng cao làm gì

Người ta thấp bé tí ti
Nhưng họ tính toán việc gì cũng khôn
Mình thì tính chẳng ra hồn
Quen thói khoác loác luôn mồm ba hoa

Người ta của cải đầy nhà
Tiền trong tài khoản dăm ba ngân hàng
Vui cùng vợ đẹp con ngoan
Tự tin thành đạt vẻ vang với đời

Ta đây người chẳng ra người
Chỉ có mỗi cái dáng người là cao
Phải chăng do cái chiều cao
Hay là do não bị gì hay chăng

Suốt ngày yêu cái chị Hằng
Bà ta lại ở cung trăng xa vời
Chắc mình mắc bệnh dở hơi
Chứ không có phải dáng người mình cao.

HOÀNG HÔN ĐÀ LẠT

HOÀNG HÔN ĐÀ LẠT
Trời về chiều nhợt nhạt
Phố buồn, lá thông rơi
Hồ Xuân Hương tĩnh lặng
Vó ngựa khua lòng người

Tình mình nay đã nguội
Em cũng tiết kiệm cười
Chúng mình đi chung lối
Tâm hồn đã hai nơi

Anh tự mình thủ thỉ
Rằng đã rất nhiều chiều
Đôi ta yêu thắm thiết
Hoàng hôn đẹp biết bao

Có còn không trong em
Kỷ niệm nhiều chiều ấy
Hay chỉ có chiều nay
Tình bay theo lá đổ

Đời như nước mặt hồ
Ngàn đợt sóng nhấp nhô
Tình ta lênh đênh mãi
Tìm đâu được bến mơ

Duy Sac 2009

ĐÊM ĐÀ LẠT BUỒN

ĐÊM ĐÀ LẠT BUỒN
Đêm Đà Lạt không sương rơi lạnh
Lá thông rơi trên tóc rối bời
Hai ta ngây ngất nhìn trời
Em giơ tay với một vì sao xa

Chỗ dinh thự lờ mờ ánh điện
Vó ngựa khua hằn học thời gian
Tình căng lên mấy cung đàn
Gió đông trách móc thở than núi rừng

Cánh lan nhỏ trên giò khẽ rụng
Em giật mình choàng vội áo len
Mình đi về phía sáng đèn
Có vài du khách đến bên bờ hồ

Nhanh vậy đó mấy năm em nhỉ
Hôm chia ly mình nhắn nhủ nhau
Nay em con trước, con sau
Anh chưa có một bến nào để neo

ĐàLạt 2009
Hoaphuongdo

PHÒNG DẠI

PHÒNG DẠI
Duy Sac 2009
Mùa hè cẩn thận chó, mèo
Cái mầm bệnh dại nó gieo vào người
Bệnh này không phải chuyện chơi
Chó, mèo mắc bệnh cắn người là nguy
Phải tiêm phòng dại đúng kỳ
Đừng thả rong chó cho đi ngoài đường
Chó to phải rọ mõm luôn
Chó mà be bé chớ ôm vào lòng
Ngoài ra mèo, chó rụng lông
Kẻo mà nó dính vào mồm lúc ăn
Dại là loại bệnh kinh hoàng
Nếu mà dính phải là tan cuộc đời
Chó, mèo làm cảnh để chơi
Sao mà sánh với con người chúng ta

MUA BÔNG TẾT

MUA BÔNG TẾT
Duy Sac 2009
Hồi hôm ra chợ mua bông
Gặp cô em gái chưa chồng miền Tây
Rằng em quê ở Mỏ Cày
Hỏi anh có biết Mỏ Cày hay không
Ủa mà mình có quen không
Tự dưng em lại mở lòng hỏi han
Anh tìm mấy chậu cúc vàng
Để mà chưng Tết cho sang cái nhà
Chỗ này anh ghé tạt qua
Vì em có bán rất là nhiều bông
Chậu kia giá bán nhiêu đồng
Nếu mà mắc quá anh không đủ tiền
Em rằng đừng có gẹo em
Nhìn anh sang vậy không tiền là sao
Bông này đáng mấy xu nào
Em chưa từng bán giá cao bao giờ
Lấy đi em gói lại cho
Nếu nhiều em sẽ gửi về tận nơi
Sài Gòn xuân đẹp quá trời
Quê em nghèo lắm nhiều người khó khăn
Trồng bông vất vả nhọc nhằn
Hy vọng dịp Tết kiếm thêm chút tiền
Anh mua đi nhé giúp em
Xung quanh họ bán giá tiền như nhau
Hổng ai mà bán mắc đâu
Người quê em cả, cùng nhau một làng
Ghe kia là ở Tiền Giang
Họ chuyên tắc với mai vàng mà thôi
Nhà em bán cúc mâm xôi
Mào gà, bông huệ, với loài hướng dương
Cái cô bán phía bên đường
Bả bán đủ thứ lung tung hết à
Nhưng mà bông của cô ta
Phần nhiều hàng dạt chỉ là loại hai
Ông Năm thường cạnh chỗ này
Là dân sành điệu bon sai rất nhiều
Ủa mà anh hỏi rất nhiều
Tính mua số lượng bao nhiêu chậu nè
Em còn nhiều lắm trên ghe
Tha hồ anh lựa mua về mà chưng
À, ừ bông đẹp quá chừng
Anh xin lỗi nhé tại không mang tiền
Nãy giờ mải nghĩ linh tinh
Chắc là bữa khác mang tiền lại mua
Dạo này đầu óc mù mờ
Không hiểu mình đã bị gì rồi đây
Thiệt là phát mệt Tết này
Khi không chủ nợ bữa nay đòi tiền
Khỏi mua bông nữa nhé em
Anh về tranh thủ trả tiền người ta
Xem như khỏi Tết ấy mà
Chúc em bán hết hàng hoa Tết này

CÓ RỒI EM À

CÓ RỒI EM À
Tác giả Duy Sắc 2008
Xin lỗi em, anh đã có người yêu
Chuyện chúng mình tạm thời đừng bàn nữa
Anh nói ra để cho em được hiểu
Anh không là một kẻ thích lăng nhăng

Chuyện tình yêu không có thể nói đùa
Anh cũng biết em mến anh nhiều lắm
Anh cảm ơn những tình cảm chân thành
Nhưng đôi mình chỉ là bạn nhau thôi

Tình yêu vốn khó dùng lời giải thích
Yêu là yêu chứ không biết tại sao
Người anh yêu chỉ đơn giản thôi à
Mộc mạc lắm và tính tình giản dị

Em đừng giận vì đó là sự thật
Anh đã yêu người ta rất nặng lòng
Cho dù biết tình chỉ là mơ mộng
Anh vẫn yêu khi mộng hết thì thôi.

QUÊN ÁO MƯA

QUÊN ÁO MƯA
Môi em đâu,  chiều nay anh lạnh quá
À mà do anh quên mặc áo mưa
Nãy gấp quá nên anh đi vội vã
Vừa ra đường thì trời đổ cơn mưa

Lạnh em à, đúng là anh lạnh thiệt
Áo cô tông cũ và mỏng quá chừng
Người ướt hết lấy gì mà không lạnh
Tự dưng anh chợt nhớ đến môi em

Bờ môi đó, không có màu son đỏ
Lần đầu tiên chúng mình chạm vào nhau
Ngày hôm ấy cũng trong chiều mưa gió
Anh và em đắm đuối nụ  hôn đầu

Nhanh em nhỉ mới đó mà xa cách
Chiều hôm nay mưa lạnh chỉ mình anh
Quên khoác áo nên giờ run cầm cập
Chắc quên  vì nhớ vị ngọt môi em

Duysac 2008

NGHE KIỀU TÂM SỰ

Thơ hay tuyển chọn
NGHE KIỀU TÂM SỰ
Duy Sac 2008
Ai từng vào chốn Lầu Xanh
Chắc là nghe lắm chuyện tình éo le
Những lời chua chát ê chề
Của nàng kỹ nữ rủ rê đưa tình
Nghe xong lòng sẽ rung rinh
Trái tim thổn thức vì tình gió trăng
Xót thương thân phận của nàng
Nam nhân tưởng thật chẳng mang nghi ngờ
Kiều là kỹ nữ tài hoa
Thông minh lanh lợi, Tú Bà rất mê
Bà truyền cho những ngón nghề
Để Kiều đi dụ trai về Lầu Xanh
Ngón nào Kiểu cũng rất rành
Khắp nơi lắm khách hùng anh tìm về
Nhất là cái ngón tỉ tê
Rằng em yếu đuối, nết na, thảo hiền
Cũng vì hoàn cảnh của em
Kẻ gian nó đến vu oan cả nhà
Đáp đền ơn của mẹ cha
Phận em con gái phải sa chốn này
Bao nhiêu là những đắng cay
Bao nhiêu là những đọa đày xót đau
Trời xanh có thấu cho đâu
Nhiều đêm em muốn đập đầu quyên sinh
Nghĩ về hoàn cảnh gia đình
Em lại phải cố gồng lên mỗi ngày
Nếu chàng rời bỏ em đây
Chẳng mà mấy chốc thân này héo hon
Hương trời sắc nước đâu còn
Tháng ngày nhung nhớ tấm thân hao gầy
Mong tình đừng giống gió mây
Phận em con gái chốn này mong manh
Không ai bên cạnh dỗ dành
Không ai tâm sự năm canh cô phòng
Chàng ơi có hiểu thiếp không
Đắng cay tủi nhục cứ chồng lên em
Bạc vàng thiếp có nào cần
Chỉ cầu Quân Tử đừng quên phận Kiều
Bây giờ thiếp đã trót yêu
Tình sâu nghĩa nặng với nhiều ái ân
Rồi đây trên bước hồng trần
Biết tìm đâu được tấm chân tình này
Cớ gì ta phải chia tay
Phải chăng chàng chán thân này nhuốc nhơ
Nếu như chàng có nghi ngờ
Thiếp nguyện dâng hiến hết cho anh hùng
Một lòng một dạ thủy chung
Em sẽ bỏ trốn theo cùng với anh
Chỉ mong chàng có lòng thành
Những lời em nói trời xanh chứng giùm
Dù đời có đục hay trong
Thiếp thề sẽ chẳng phụ lòng người đâu
Xin nghe lời thiếp thỉnh cầu
Những lời chân thật chôn sâu đáy lòng
Đêm nay trời tối không trăng
Gia nhân bọn chúng giấc nồng đã yên
Bốn bề vắng vẽ im lìm
Chàng mau dẫn thiếp trốn đi nhanh nào
Em tìm ra lối ngõ sau
Từ đây ta đến chân cầu rất nhanh
Chỉ cần ra khỏi Kinh Thành
Không lo sợ nữa, xin anh mở lòng
Chàng ơi ! Có hiểu em không
Trời ơi ! Sao phận má hồng đắng cay
Đập đầu em chết tại đây
Nếu chàng từ chối lời này của em
Chúng ta phải thật nhanh chân
Canh năm gà gáy không còn kịp đâu
Thế là Kiều vẻ mặt sầu
Õng a õng ẹo rầu rầu nét xuân
Xốc xa xốc xếch áo quần
Tâm tư hoảng loạn cả lên cuống cuồng
Hai hàng nước mắt cứ tuôn
Miệng đòi sống chết một lòng theo trai
Anh hùng mà gặp cảnh này
Thì thôi sự nghiệp cũng bay chẳng còn
Làm gì có tấm lòng son
Ở trong cái chốn Lầu Xanh bao giờ
Chẳng qua cũng chỉ bài thơ
Tả tình, tả cảnh gọi là cho hay
Bao nhiêu kỹ nữ ngày nay
Học theo hết những bài này từ lâu
Gái ngoan trinh tiết làm đầu
Lầu xanh đức hạnh làm sao có người
Kiều là kỹ nữ vậy thôi
Làm gì kỹ nữ là người trung trinh.

CON KIỀU

CON KIỀU
Duy Sac 2008
Kiều ơi! Kiều quá xấu xa
Kiều là một loại đàn bà lưu manh
Giả làm con gái nhà lành
Gia cang bất hạnh phải vào Lầu Xanh

Vẻ ngoài nhút nhát hiền lành
Thanh cao, trong sáng, mong manh tâm hồn
Than thân, tủi phận má hồng
Để mong cuộc sống ấm no an nhàn

Kiều là người rất tà dâm
Khiêu gợi quyến rũ nam nhân rất tài
Lại thêm cái món rỉ tai
Những lời ong bướm khiến trai si tình

Đúng là Kiều rất thông minh
Cho nên bao kẻ vì tình đắm say
Khi vàng đã có trong tay
Kiều đem về nộp cho ngay Tú Bà

Kiều cùng với lại mụ ta
Bày mưu tính kế để mà làm ăn
Khi mà quyền lợi không còn
Kiều nhờ Từ Hải hại luôn Tú Bà

Kiều ơi! Kiều rất tài ba
Lẳng lơ, tàn độc, thật là gớm ghê
Tội thân Từ Hải ngu si
Uất ức chết đứng cũng vì Kiều thôi

Con Kiều gọi thế nhẹ rồi
Loại đàn bà vậy thì thôi khỏi bàn
Làm gì mà có nỗi oan
Giang hồ Kỹ Nữ lăng loàn bất lương.

CHÁN KIỀU

CHÁN KIỀU
Duy Sac 2008
Mới nghe câu chuyện của Kiều
Người ta cảm thấy thương yêu vô cùng
Tội cho thân phận hồng nhan
Cuộc đời tủi nhục, muôn vàn đắng cay

Nhưng ai có hiểu chuyện này
Chỉ là Kỹ Nữ giãi bày tâm tư
Chuyện kia do mụ Tú Bà
Bày ra dạy gái bán hoa lừa tình

Chuyện này được gã Tài Nhân
Thanh Tâm viết lại có phần chi li
Liêu trai chí dị lạ kỳ
Phảng phất huyền bí chút về Phật Môn

Bởi vì để truyện có hồn
Phải cho Kiều gặp oan hồn Đạm Tiên
Gặp xong, nghiệp quật triền miên
Định mệnh xui khiến Kiều vào Lầu Xanh

Tưởng Kiều là gái nhà lành
Thực ra là gái Lầu Xanh kỳ tài
Chuyện kia nàng kể quá hay
Khiến cho bao kẻ đêm ngày chết mê

Kim Trọng là kẻ u mê
Thư sinh áo vải, không nghề ngỗng chi
Bị Kiều dụ đến cuồng si
Bỏ bê đèn sách cũng vì tà dâm

Nhưng Kiều lại rất là khôn
Cho nhìn mà chẳng cho làm ăn chi
Trọng càng thấy vậy càng mê
Nghĩ nàng bán nghệ chẳng hề bán thân

Trọng chưa hiểu rõ ý nàng
Vì Trọng đâu có tí vàng nào đâu
Kiều là phải khách sang giàu
Chứ nghèo như Trọng thì đâu là gì

Trọng buồn nên cố đi thi
Để kiếm chác được chút gì công danh
Ôm trong mình mộng yến oanh
Chờ ngày tìm đến Lầu Xanh chuộc Kiều

Tưởng Kiều có thực lòng yêu
Nên Trọng tơ tưởng nàng Kiều mãi thôi
Ai ngờ Kiều chỉ lả lơi
Lời ong, tiếng bướm gọi mời rủ rê

Về sau, Trọng rất ê chề
Cho nên từ giã chẳng hề quan tâm
Bởi Kiều quá lớn dã tâm
Hận thù chẳng khác gì quân côn đồ

Thúc Sinh mê gái hóa ngu
Đem vàng tính chuyện là mua được Kiều
Nhưng mà Kiều rất là điêu
Báo vợ Sinh đến gặp Kiều đánh gen

Ý là Kiều muốn lấy vàng
Nhưng phải làm bộ bị oan quá chừng
Khi Kiều nhận được vàng xong
Vợ Sinh liền bắt tình gian thình lình

Thế là Kiều bị Lầu Xanh
Bắt về tra hỏi tội tình vừa xong
Tú Bà tỏ vẻ hài lòng
Vì Kiều đã lấy được vàng của Sinh

Chuyện Kiều bỏ trốn vì tình
Càng thêm nổi tiếng, lắm anh rất thèm
Tài hoa Kỹ Nữ vang thêm
Lầu Xanh hút khách mọi miền đến chơi

Từ Hải là kẻ dở hơi
Giang hồ đạo tặc giết người tứ phương
Nghe Kiều tâm sự nên thương
Đúng câu mèo mả gặp phường lưu manh

Hải liền ra vẻ tài lanh
Anh hùng giải cứu mỹ nhân hết mình
Ai ngờ Kiều rất thông minh
Mượn tay Từ Hải giúp mình ra oai

Bởi vì chịu lắm đắng cay
Làm nhiều nhưng lại được phần ít hơn
Tú Bà Kiều hận đầu tiên
Cho nên mụ ấy được lên hàng đầu

Rồi bao nhiêu kẻ phía sau
Kiều trả thù hết chẳng câu nhân từ
Hải nào có biết mình ngu
Bị Kiều bán đứng chết như trời chồng

Ai tin Kiều kể chuyện không ?
Chắc nhiều người cũng mủi lòng ngồi nghe
Kiều là đẳng cấp nhà nghề
Cỡ như Từ Hải còn về âm ti

Nam nhân háo sắc là chi
Với Kiều loại đó chỉ là đồ chơi
Nhưng mà nhân quả ở đời
Gieo gió gặt bão thế thôi bình thường.

CỐ ĐÔ CHIỀU MƯA

CỐ ĐÔ CHIỀU MƯA 
Tác giả Duy Sắc 2007
Chiều mưa dai dẳng lê thê
Sông Hương u ám , não nề Vân Lâu
Đò ngang , đò dọc đi đâu
Thuyền rồng neo đậu đang chờ ngóng ai

Nghe trong hát khúc Nam Ai
Lời ca lắm nỗi u hoài tái tê
Nam Bình u uất tràn trề
Đường vào Đại Nội dầm dề mưa tuôn

Hàng cây ủ rủ nỗi buồn
Mịt mờ gió cuốn lá vàng lên không
Rêu phong hàng cột lầu hồng
Lầu xanh dột nát ngói bong bao lần

Ngọ Môn nín lặng tần ngần
Thời gian như vẫn đang còn vấn vương
Rêu xanh bám những mảng tường
Chiến luỹ lở lói thảm thương điêu tàn

Lữ khách tìm chi lang thang
Hay cũng ôm giấc mộng vàng xa xưa
Thái Hoà điện vắng như chùa
Trong hồ Thái Dịch sen vừa tàn hoa

Cầu Trung Đạo bóng ai qua
Nhìn sao lạ quá hay là người xưa
Điện Càn Thành người về chưa
Chắc còn đang bận say sưa ngự triều

Càn Chánh điện nhìn tiêu điều
Lảng vảng những nét đăm chiêu chính trường
Khôn Thái điện vắng người thương
Dư âm của những đêm trường nhớ nhung

Hay người viếng Trường Sanh cung
Cho tròn hiếu đạo với cùng bề trên
Cung Diên Thọ đang sáng đèn
Người dâng lên chén rượu mừng mẫu thân

Miếu thờ người ghé dừng chân
Cung nghinh đang khấn nhớ về tổ tiên
Trong cơn rét mướt triền miên
Thành xưa phảng phất gợi miền nào đây

Vườn thượng uyển lác đác cây
Những chiếc cửu đỉnh ứ đầy nước mưa
Tàn phai hết những dấu xưa
Huế đã khép cửa một thời vàng son

Bao lần trăng khuyết lại tròn
Hỏi nàng Tôn Nữ có còn đó chăng
Để người lữ khách mơ màng
Hồn thơ lai láng trong chiều mưa bay.