Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

CON KIỀU

CON KIỀU
Duy Sac 2008
Kiều ơi! Kiều quá xấu xa
Kiều là một loại đàn bà lưu manh
Giả làm con gái nhà lành
Gia cang bất hạnh phải vào Lầu Xanh

Vẻ ngoài nhút nhát hiền lành
Thanh cao, trong sáng, mong manh tâm hồn
Than thân, tủi phận má hồng
Để mong cuộc sống ấm no an nhàn

Kiều là người rất tà dâm
Khiêu gợi quyến rũ nam nhân rất tài
Lại thêm cái món rỉ tai
Những lời ong bướm khiến trai si tình

Đúng là Kiều rất thông minh
Cho nên bao kẻ vì tình đắm say
Khi vàng đã có trong tay
Kiều đem về nộp cho ngay Tú Bà

Kiều cùng với lại mụ ta
Bày mưu tính kế để mà làm ăn
Khi mà quyền lợi không còn
Kiều nhờ Từ Hải hại luôn Tú Bà

Kiều ơi! Kiều rất tài ba
Lẳng lơ, tàn độc, thật là gớm ghê
Tội thân Từ Hải ngu si
Uất ức chết đứng cũng vì Kiều thôi

Con Kiều gọi thế nhẹ rồi
Loại đàn bà vậy thì thôi khỏi bàn
Làm gì mà có nỗi oan
Giang hồ Kỹ Nữ lăng loàn bất lương.

CHÁN KIỀU

CHÁN KIỀU
Duy Sac 2008
Mới nghe câu chuyện của Kiều
Người ta cảm thấy thương yêu vô cùng
Tội cho thân phận hồng nhan
Cuộc đời tủi nhục, muôn vàn đắng cay

Nhưng ai có hiểu chuyện này
Chỉ là Kỹ Nữ giãi bày tâm tư
Chuyện kia do mụ Tú Bà
Bày ra dạy gái bán hoa lừa tình

Chuyện này được gã Tài Nhân
Thanh Tâm viết lại có phần chi li
Liêu trai chí dị lạ kỳ
Phảng phất huyền bí chút về Phật Môn

Bởi vì để truyện có hồn
Phải cho Kiều gặp oan hồn Đạm Tiên
Gặp xong, nghiệp quật triền miên
Định mệnh xui khiến Kiều vào Lầu Xanh

Tưởng Kiều là gái nhà lành
Thực ra là gái Lầu Xanh kỳ tài
Chuyện kia nàng kể quá hay
Khiến cho bao kẻ đêm ngày chết mê

Kim Trọng là kẻ u mê
Thư sinh áo vải, không nghề ngỗng chi
Bị Kiều dụ đến cuồng si
Bỏ bê đèn sách cũng vì tà dâm

Nhưng Kiều lại rất là khôn
Cho nhìn mà chẳng cho làm ăn chi
Trọng càng thấy vậy càng mê
Nghĩ nàng bán nghệ chẳng hề bán thân

Trọng chưa hiểu rõ ý nàng
Vì Trọng đâu có tí vàng nào đâu
Kiều là phải khách sang giàu
Chứ nghèo như Trọng thì đâu là gì

Trọng buồn nên cố đi thi
Để kiếm chác được chút gì công danh
Ôm trong mình mộng yến oanh
Chờ ngày tìm đến Lầu Xanh chuộc Kiều

Tưởng Kiều có thực lòng yêu
Nên Trọng tơ tưởng nàng Kiều mãi thôi
Ai ngờ Kiều chỉ lả lơi
Lời ong, tiếng bướm gọi mời rủ rê

Về sau, Trọng rất ê chề
Cho nên từ giã chẳng hề quan tâm
Bởi Kiều quá lớn dã tâm
Hận thù chẳng khác gì quân côn đồ

Thúc Sinh mê gái hóa ngu
Đem vàng tính chuyện là mua được Kiều
Nhưng mà Kiều rất là điêu
Báo vợ Sinh đến gặp Kiều đánh gen

Ý là Kiều muốn lấy vàng
Nhưng phải làm bộ bị oan quá chừng
Khi Kiều nhận được vàng xong
Vợ Sinh liền bắt tình gian thình lình

Thế là Kiều bị Lầu Xanh
Bắt về tra hỏi tội tình vừa xong
Tú Bà tỏ vẻ hài lòng
Vì Kiều đã lấy được vàng của Sinh

Chuyện Kiều bỏ trốn vì tình
Càng thêm nổi tiếng, lắm anh rất thèm
Tài hoa Kỹ Nữ vang thêm
Lầu Xanh hút khách mọi miền đến chơi

Từ Hải là kẻ dở hơi
Giang hồ đạo tặc giết người tứ phương
Nghe Kiều tâm sự nên thương
Đúng câu mèo mả gặp phường lưu manh

Hải liền ra vẻ tài lanh
Anh hùng giải cứu mỹ nhân hết mình
Ai ngờ Kiều rất thông minh
Mượn tay Từ Hải giúp mình ra oai

Bởi vì chịu lắm đắng cay
Làm nhiều nhưng lại được phần ít hơn
Tú Bà Kiều hận đầu tiên
Cho nên mụ ấy được lên hàng đầu

Rồi bao nhiêu kẻ phía sau
Kiều trả thù hết chẳng câu nhân từ
Hải nào có biết mình ngu
Bị Kiều bán đứng chết như trời chồng

Ai tin Kiều kể chuyện không ?
Chắc nhiều người cũng mủi lòng ngồi nghe
Kiều là đẳng cấp nhà nghề
Cỡ như Từ Hải còn về âm ti

Nam nhân háo sắc là chi
Với Kiều loại đó chỉ là đồ chơi
Nhưng mà nhân quả ở đời
Gieo gió gặt bão thế thôi bình thường.

CỐ ĐÔ CHIỀU MƯA

CỐ ĐÔ CHIỀU MƯA 
Tác giả Duy Sắc 2007
Chiều mưa dai dẳng lê thê
Sông Hương u ám , não nề Vân Lâu
Đò ngang , đò dọc đi đâu
Thuyền rồng neo đậu đang chờ ngóng ai

Nghe trong hát khúc Nam Ai
Lời ca lắm nỗi u hoài tái tê
Nam Bình u uất tràn trề
Đường vào Đại Nội dầm dề mưa tuôn

Hàng cây ủ rủ nỗi buồn
Mịt mờ gió cuốn lá vàng lên không
Rêu phong hàng cột lầu hồng
Lầu xanh dột nát ngói bong bao lần

Ngọ Môn nín lặng tần ngần
Thời gian như vẫn đang còn vấn vương
Rêu xanh bám những mảng tường
Chiến luỹ lở lói thảm thương điêu tàn

Lữ khách tìm chi lang thang
Hay cũng ôm giấc mộng vàng xa xưa
Thái Hoà điện vắng như chùa
Trong hồ Thái Dịch sen vừa tàn hoa

Cầu Trung Đạo bóng ai qua
Nhìn sao lạ quá hay là người xưa
Điện Càn Thành người về chưa
Chắc còn đang bận say sưa ngự triều

Càn Chánh điện nhìn tiêu điều
Lảng vảng những nét đăm chiêu chính trường
Khôn Thái điện vắng người thương
Dư âm của những đêm trường nhớ nhung

Hay người viếng Trường Sanh cung
Cho tròn hiếu đạo với cùng bề trên
Cung Diên Thọ đang sáng đèn
Người dâng lên chén rượu mừng mẫu thân

Miếu thờ người ghé dừng chân
Cung nghinh đang khấn nhớ về tổ tiên
Trong cơn rét mướt triền miên
Thành xưa phảng phất gợi miền nào đây

Vườn thượng uyển lác đác cây
Những chiếc cửu đỉnh ứ đầy nước mưa
Tàn phai hết những dấu xưa
Huế đã khép cửa một thời vàng son

Bao lần trăng khuyết lại tròn
Hỏi nàng Tôn Nữ có còn đó chăng
Để người lữ khách mơ màng
Hồn thơ lai láng trong chiều mưa bay.

ĐỒNG CHIỀU LONG AN

ĐỒNG CHIỀU LONG AN
Thơ Duy Sắc 2007
Đồng chiều bình thản cánh cò bay
Mạ trổ xanh um những luống cày
Đường làng, chân sáo em thơ nhảy
Điệu hò em hát để hồn say

Hoa tràm rúng rính kệ gió lay
Kênh trong trẻ tắm thoả thích vày
Cá tôm bị động thi nhau nhảy
Cụ ông hể hả chén rượu cay

Đám cưới nhà ai nhộn cả ngày
Cô dâu, chú rể hạnh phúc thay
Vọng cổ ngân dài câu luyến láy
Bàn tiệc người vui rạng mặt mày

Nhớ em, anh thơ thẩn chiều nay
Em có hiểu cho nỗi lòng này
Tình mình lắt léo dòng nước chảy
Người ta đám cưới, em có hay.

GIẤC MỘNG HOÀNG THÀNH

GIẤC MỘNG HOÀNG THÀNH
Duy Sắc Nguyễn 2007
Đêm lạnh lẽo, Ngọ Môn buồn
Huế trong rả rích mưa tuôn dầm dề
Lầu Hồng nước róc lê thê
Năm cửa đang đợi ai về buồn hiu

Kỳ Đài ánh điện liu riu
Thần công tiu ngỉu lặng im thân mình
Đâu rồi nhã nhạc cung đình
Đâu rồi một thuở thần kinh huy hoàng

Hương Giang bóng nước loang loang
Thuyền nào thấp thoáng nhìn như thuyền rồng
Lờ mờ đêm tối mênh mông
Chớp giăng sáng loá khoảng không ngang trời

Huế sao buồn thế em ơi
Còn không dĩ vãng một thời xa xưa
Thời gian cứ mãi đẩy đưa
Mộng vàng ngày ấy như vừa hôm qua.

ẢO THẬT

ẢO THẬT
Duy Sac 2007
Lần đầu lên face book
Ta kết nối muôn người
Nghĩ sao mà hay vậy
Lại có cái web này

Từ đông rồi sang tây
Tình người không biên giới
Ảo hay là thật vậy
Chắc là thật chẳng chơi

Tài khoản tạo do người
Chắc web này là thật
Ta nhìn dòng trạng thái
Hiểu tâm trạng của người

Hóa ra hay như vậy
Ta biết viết gì đây
Thôi thì đành viết đại
Ai thích thì vô đây

Cái này coi bộ hay
Đủ thứ trò giải trí
Ai nghĩ ra vậy nhỉ
Đúng là một thiên tài

THƠ TÌNH SỐ 9

THƠ TÌNH số 9
Duy Sac 2007
Thôi thân phận ta đây kém cỏi
Xin nhận làm một kẻ tiểu nhân
Chứ mà quân tử sống hèn
Nhục còn hơn kẻ tiểu nhân ở đời

Nàng quý phái danh gia vọng tộc
Ta là phường gẹo nguyệt trêu hoa
Khổ nàng là bởi do ta
Chứ nàng đoan chính thật thà ngây thơ

Đời phiêu bạt nên ta quen khổ
Nàng tiểu thư quen với gấm nhung
Ta đây không dám sánh cùng
Chịu mang tiếng xấu cho nàng tiếng thơm

Nhưng ta nghĩ nồi nào vung đó
Chẳng vô tình mà dễ gặp nhau
Mây cao sẽ gặp gió cao
Mình ở tầng nào, tầng ấy gặp thôi

Tiểu nhân lắm , hiếm người Quân Tử
Mà làm gì Quân Tử có đâu
Túi cơm giá áo một màu
Hám danh, hám lợi với nhau cả bề

Đời vốn dĩ vô thường nó thế
Hợp hay tan cũng rất bình thường
Xá gì mấy chuyện yêu đương
Giai nhân, ái nữ đầy đường ngoài kia

Ta là kẻ tiểu nhân nên xấu
Nhưng mà nàng yêu kẻ tiểu nhân
Thế là chung một cung đàn
Bây giờ biết nói thế nào cho xuôi

Nên ta nghĩ mình đừng bỏ cuộc
Mối tình ta là một lương duyên
Bây giờ cùng một con thuyền
Hai ta phải lái chớ nên nản lòng

Lời đàm tiếu chẳng qua cảm xúc
Người ta vì sỹ diện mà thôi
Khi ta thành vợ chồng rồi
Có gì phải sợ lời ai nữa nào

Hay nàng vẫn lo mình danh giá
Lại theo ta một khách giang hồ
Mẹ cha nàng chịu nỗi lo
Thanh danh gia tộc bị ô vì nàng

Nếu nàng biết nghĩ nhiều như vậy
Ta cũng vui vì chẳng yêu lầm
Bởi vì chữ hiếu chưa tròn
Thì ta lỗi đạo cả trong lẫn ngoài

Tình mình chẳng có gì là xấu
Chẳng qua người ta nghĩ thế thôi
Nếu nay ta phụ nàng rồi
Sau này ta cũng cả đời cô đơn

Tiểu nhân cũng có tình em ạ
Không phải ai đều xấu cả đâu
Lấy câu nhân nghĩa làm đầu
Bao năm phiêu dạt, ta đâu sợ gì

Hai chúng ta tuy hai nếp nghĩ
Nhưng tương đồng ở một chữ tình
Thương nhau là bởi có tình
Đã thương là phải chung tình với nhau

Tình dang dở là tình đau khổ
Chẳng ai vui khi phải biệt ly
Còn thương ta cứ thương đi
Cứ thương đến chẳng còn gì thì thôi.

MÙA HÈ NĂM XƯA

MÙA HÈ NĂM XƯA
Duy Sac 2007
Năm xưa phượng nở bến sông
Đôi mình bỡ ngỡ trong lòng nhìn nhau
Em cười gượng, mặt đỏ au
Anh nhìn ra những con tàu rời đi

Bao nhiêu câu chuyện thầm thì
Những dòng lưu bút ta ghi ước thề
Em rằng anh dễ gét ghê
Cái đồ gàn dở ngô nghê rất tồ

Sóng đời bao đợt cứ xô
Hôm nay mình lại tình cờ gặp nhau
Em nhìn anh lại càu nhàu
Rằng từ dạo ấy anh sao im lìm

Bộ anh không có nhớ em
Bặt vô âm tín chẳng tìm người ta
Bữa nay tuổi đã sắp già
Có ai chưa hả hay còn mình ên

Từ ngày anh mượn em tiền
Mần ăn gì đó rồi tiền em đâu
Sao mà lặn quá trời lâu
Hên sao nay gặp anh mau trả lời

Sao anh im lặng người ơi
Bộ câm rồi hả mở lời nói nghe
Anh mà mần với ăn gì
Cứ lang thang suốt giống y đồ gàn

Thôi thì chuyện cũng nhiều năm
Coi như em xí cô hồn tặng anh
Coi như mình có nợ nần
Em chắc từng đã nợ anh nhiều đời

Từ nay mình sẽ nghỉ chơi
Không liên hệ nữa cho đời em yên
Còn đây thơ thẩn luyên thuyên
Anh mang về nấu ra tiền mà ăn

KÍN CỔNG CAO TƯỜNG

KÍN CỔNG CAO TƯỜNG
Duy Sac 2007
Ở đâu, nhà đất cũng lên
Làm sao mình có đủ tiền để mua
Ngày xưa còn ké ngủ chùa
Bây giờ chùa cũng chẳng ưa mặt mình

Chủ nhà đến tháng nhắn tin
Nợ tiền là sẽ mời mình ra đi
Yêu đương thơ thẩn làm gì
Đời lang bạt mãi biết đi phương nào

Nhà em tường gạch quá cao
Vườn nhiều hoa đẹp ngạt ngào sắc hương
Yêu em anh chỉ thầm thương
Nhiều lần qua ngõ lén vươn cổ nhìn

Một hôm em thấy anh nhìn
Em cầm gáo nước hắt liền vào anh
Em rằng đừng có tài lanh
Nếu còn đứng ngó coi chừng chó ra

Anh về chui chốn xó nhà
Trong lòng buồn bã khóc liền mấy đêm
Nghĩ mình chẳng có ai thèm
Tủi thân nên suốt cả đêm nhìn trời

Nhục sao bản mặt của tôi
Đúng là quá nhục cái đời lông bông
Từ nay chẳng dám đèo bồng
Những nơi kín cổng tường cao làm gì

TÌNH VÀ THƠ

TÌNH VÀ THƠ
Em không phải người danh gia vọng tộc
Anh cũng không có quyền quý cao sang
Chần chờ gì để hao tốn thời gian
Yêu đi chớ em đừng suy nghĩ nữa

Hay em chê anh tay trắng nửa đời
Em đang đợi một người nào thành đạt
Em nhận thấy yêu anh là tình nhạt
Không hoa hồng và chẳng có bánh kem

Anh đâu giận em chê hay em trách
Anh chỉ buồn anh cứ cố yêu em
Một tình yêu như ảo ảnh cuộc đời
Không kết quả như những gì mong đợi

Em cố lên, anh chúc em hạnh phúc
Sẽ có người xứng đáng đến cùng em
Anh quen rồi những mối tình dang dở
Chỉ có thơ là luôn mãi không rời.

Duy Sac 2006

HẬN NGƯỜI YÊU

HẬN NGƯỜI YÊU
Thơ Duy Sắc
Cô ấy chê tôi nghèo
Xe tôi cũ mốc meo
Mặt khờ như thằng ngố
Nhưng tôi vẫn cứ theo

Chai mặt và cứ liều
Trái tim em đã hiểu
Tình tưởng như đã chín
Tôi mơ mộng càng nhiều

Hai đứa vui vẻ lắm
Hò hẹn mỗi buổi chiều
Hàng kem, hàng chè Thái
Lúc nào em cũng cười

Tôi hỏi em vài lời
Rằng em có yêu tôi
Em không nói chỉ cười
Tôi nghĩ hoài không hiểu

Một hôm em gửi thư
Rằng em tội anh quá
Đi chơi cho em vui
Không yêu đương gì cả

Tôi nghe xong tá hỏa
Buồn luôn cả một tuần
Khóc sướt mướt ướt gối
Tự thấy mình chơi vơi

Vậy là em khinh tôi
Được rồi, thôi được rồi
Em nhớ gì em nói
Rồi em hối hận thôi

Nhiều năm sau cố gắng
Tôi vẫn cứ tay trắng
Tôi ngồi suy nghĩ lại
Em bỏ quá đúng rồi.

2006

HUẾ BUỒN

HUẾ BUỒN
Thơ Duy Sắc 2006
Huế ! Ôi Huế! Ôi buồn sao
Mưa cũng không thể đổ ào ào ư
Hạt bay nhè nhẹ lừ thừ
Gió se sắt lạnh, buốt nhừ hết xương

Mưa kia không đủ ngập đường
Mưa chỉ gợi cảnh thê lương thảm sầu
Em che ô mãi về đâu
Bước chân tất tả nơi cầu xa xa

Thành xưa rêu mốc phơi ra
Mưa làm dột nát vài ba nóc lầu
Ngọ Môn ủ dột âu sầu
Khách lãng du cứ chực chầu cái chi

Ở đó đâu có cái gì
Chỉ mỗi cái cổng, lối đi đã mòn
Lầu kia phai hết nét son
Ngói chắc chỉ còn vài cái dư âm

Đổi thay biết mấy mươi năm
Ngọ Môn đứng đó trầm ngâm một mình
Chắc nó nhớ cảnh triều đình
Nhớ ngày yến tiệc quan binh đứng đầy

Nhớ người từng ngự nơi đây
Nhớ đêm lễ hội thả đầy hoa đăng
Nhớ trung thu dưới ánh trăng
Vũ công hát xướng rộn ràng năm canh

Nhớ làn khói súng mong manh
Nhớ người dũng tướng công thành năm xưa
Nhớ thôi chứ biết sao giờ
Thời gian nó xóa phai mờ còn đâu

Trời kia còn đổ mưa ngâu
Huế còn dai dẳng nỗi sầu cố đô.

CẦN VƯƠNG CHIẾU

CẦN VƯƠNG CHIẾU
Duy Sac 2006
Ngài từ bỏ ngai vàng, cung gấm
Bởi trái tim yêu nước nồng nàn
Hận giặc Tây giày xéo giang sơn
Đấng quân vương thân chinh cứu quốc

Cần Vương Chiếu ban ra cả nước
Thổi bùng lên ngọn lửa đấu tranh
Cờ nghĩa bay trên khắp non sông
Cả dân tộc đứng lên quật khởi

Trước súng đạn, bao người khiếp sợ
Kẻ đầu hàng phản chúa cầu vinh
Đứa tham sanh quý tử bán mình
Để quốc hận kéo dài đằng đẳng

Nhưng khí tiết người Nam kiêu hãnh
Bao anh hùng nghĩa sỹ đứng lên
Họ xông pha mũi đạn, làn tên
Lòng quyết từ đánh quân cướp nước

Tuy sức yếu, vũ trang kém cỏi
Nhưng tấm lòng trung nghĩa không thừa
Anh hùng nào có sợ hy sinh
Quyết chống giặc đến cùng cứu nước

Vận nước suy, danh tướng vẫy vùng
Ngày thất thủ, kinh đô vấy máu
Một nỗi nhục trăm năm đè nặng
Bọn thực dân dạy sống tôi đòi

Ngọn cờ ấy có người theo đuổi
Cách Mạng về trong sáng mùa thu
Hồn núi sông quy tụ trở về
Cuộc kháng chiến trường kỳ oanh liệt

Chiến công đó muôn đời bất diệt
Những con người sử sách lưu danh
Để hôm nay đất nước thanh bình
Máu đã đổ nhuộm hồng Tổ Quốc