Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

VÌ SAO EM CÔ ĐƠN

VÌ SAO EM CÔ ĐƠN
Duy Sắc 2006
Em cô đơn bởi vì sao
Em từng đã có tình đầu như mơ
Mối tình đẹp giống bài thơ
Em lại mơ mộng kiếm tìm người hơn

Người ta đã rất thật lòng
Nhưng em tính toán đục trong với người
Người ta đành phải xa thôi
Vì họ đã hiểu con người của em

Bao năm em vẫn kiếm tìm
Một người nào đó thật tình với em
Nhưng em thử nghĩ lại xem
Người nào phù hợp với em được nào

Tình xưa người ấy đã trao
Em đem vứt bỏ nó vào dư âm
Bây giờ em chẳng ai cần
Tất cả do bởi bản thân của mình

Chữ tình nó có vần inh
Đã thương thì chớ có khinh người tình
Khinh người đời sẽ khinh mình
Cô đơn cũng bởi em khinh tình người.

THAM VỌNG

THAM VỌNG
Duy Sac 2006
Thiên hạ như bàn cờ
Lòng người đen như mực
Ta nhìn nhau dò dẫm
Rình mò nói từng câu

Vàng rải đầy mặt đất
Ai cũng giả vờ mù
Nhưng trong lòng toan tính
Phần nào mới là hơn

Thế là ta gườm nhau
Mưu sâu ở trong đầu
Trước mặt cười đểu cáng
Sau lưng ngầm giấu dao

Cúi chào, bắt tay nhau
Quay lưng là tham vọng
Ta đều ôm giấc mộng
Tất cả đều của ta

Rồi cái gì của ta
Chẳng cái gì có cả
Hơn người ta cái mộ
Gọi là đời vinh quang.

BỊ CHÓ CẮN

BỊ CHÓ CẮN
thơ Duy Sắc 2006
Vừa mới bị chó cắn
Buộc phải đi chích ngừa
Nên cả người phát nóng
Cảm giác cứ rợn người

Mùa này trời ẩm nóng
Bệnh dại đang hoành hành
Ai mà nuôi mèo chó
Cẩn thận phải đề phòng

Không nên cho chó liếm
Nhất là chỗ vết thương
Hoặc là ôm mèo ngủ
Cẩn thận hít phải lông

Nói chung là thú cưng
Chúng đều mang bệnh dại
Lỡ xui ai dính phải
Là cả đời dại luôn

Phải đem thú tiêm phòng
Ra đường phải bịt mõm
Đừng ăn chung với thú
Để mình còn tính người

CHƠI VÕ LÂM

CHƠI VÕ LÂM
Duy Sac 2006
Anh tạo nick oánh game giải trí
Vào giang hồ phiêu bạt đó đây
Luyện cho kinh nghiệm dạn dày
Rồi lên đẳng cấp làm tay anh hùng

Bao môn phái anh đều lĩnh hội
Những võ công tuyệt đỉnh thế gian
Bởi yêu ánh mắt của nàng
Cho nên anh lập một bang của mình

Sau những cuộc thanh trừng tàn khốc
Bang của anh đã top ser - ver
Bạc vàng tuôn đến hàng giờ
Võ lâm hiệp khách luôn mơ được vào

Em mến mộ nên em tìm đến
Những dòng tin đầy những yêu thương
Hai ta hành lý lên đường
Giai nhân kiếp khách muôn phương giang hồ

Tình yêu đẹp trải bao năm tháng
Đỉnh Hoa Sơn ta đã ước thề
Trăm năm sẽ chẳng chia ly
Tình ta muôn kiếp vẫn là sắt son

Tại đại hội võ lâm minh chủ
Anh một mình đấu với quần hùng
Bao nhiêu tuyệt thế võ công
Anh đều thể hiện hết lòng vì em

Bỗng bang phái có người phản bội
Nó cuỗm đi ngân lượng bạc vàng
Khiến cho bang hội ly tan
Anh em đành phải cơ hàn bôn ba

Lời hẹn của tôi ta ngày ấy
Bỗng dưng sao em lại vội quên
Anh ôm mãi một nỗi buồn
Thất tình, anh đến Hoa Sơn một mình

Nuốt nước mắt đau tình dang dở
Thân giang hồ cù bất cù bơ
Thương người vô bến vô bờ
Sao người lại vội bỏ ta một mình

Anh cứ mãi độc hành vạn lý
Bọn giang hồ truy đuổi ngày đêm
Trăng vàng buông ánh trước thềm
Anh lại cứ ngỡ là em trở về

Thật đau xót một đời kiếm khách
Bao chiến công hiển hách lẫy lừng
Hết tiền anh cũng phải ngưng
Bây giờ xóa nick vì buồn nhớ em.

ĐỊA ĐẠO CỦ CHI

ĐỊA ĐẠO CỦ CHI
Duy Sac 2006

Ngôi làng nhỏ vùi trong lòng đất
Thuở quê hương bị Mỹ xâm lăng
Dân ta khốn khổ nhọc nhằn
Phải đào địa đạo để ngăn quân thù

Đường địa đạo quanh co lắt léo
Lối chỉ vừa cho một người đi
Gian nan khốn khó trăm bề
Nhưng mà ý chí dân ta ngoan cường

Trên mặt đất bom gầm, pháo rú
Lũ chó săn lùng sục ngày đêm
Đúng là địa ngục dương trần
Giặc thù hung hãn dã man vô cùng

Người du kích kiên trung quả cảm
Bảo vệ dân bám đất giữ làng
Quyết tâm đánh đuổi xâm lăng
Chờ quân tiếp viện từ ngàn dặm xa

Máu liệt sỹ thấm vào đất thép
Đến cỏ cây cũng hóa anh hùng
Giặc điên bắn phá lung tung
Nhưng không thể thắng chí hùng dân nam

Quân thuộc địa tay sai tàn bạo
Bán quê hương đổi lấy đồng tiền
Khiến cho kháng chiến dài thêm
Bao nhiêu xương trắng chất thành núi cao

Hầm tăm tối, người cao ý chí
Vững niềm tin kháng chiến trường kỳ
Dù bao mất mát chia ly
Luôn hy vọng một ngày về vinh quang

Lời của Bác âm vang sông núi
Quyết một lòng giải phóng miền nam
Cho dù đốt hết trường sơn
Đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào mới thôi

Gương đất thép thành đồng Tổ Quốc
Đã xây lên một bản hùng ca
Chiến công vang khắp mọi nhà
Loài người khâm phục dân ta phi thường

Mùa xuân ấy đất trời rung chuyển
Trăm vạn quân của Ngụy đảo điên
Quân ta từ khắp mọi miền
Nhất tề xông trận tiến lên diệt thù

Nơi địa đạo lòng dân hớn hở
Đang sục sôi ý chí vùng lên
Quân dân khí thế rần rần
Cùng quân giải phóng tấn công phá đồn

Ngày thống nhất quê hương giải phóng
Triệu người vui trong triệu nỗi đau
Một trang sử mới bắt đầu
Việt Nam độc lập về sau muôn đời




GA CHIỀU

Ga chiều
Duy sac 2005
Mình chia tay nhau
Hôm nay, trời mưa lất phất
Sân ga này, em định nói điều chi
Buồn quá
Em nhìn xem, ánh đèn đã bật
Những hạt mưa như băm nát lối đi

Những tiếng còi
Kinh khiếp quá
Chúng thét gào hối thúc những gì
Ga chiều nay
Anh chỉ thấy cô đơn quá
Một chút đây
Mình sẽ mãi rời xa

Em về bắc
Anh trong hoài niệm
Chốn cố hương
Những buổi hoàng hôn
Lúc ta còn bắt cá trên dòng kênh 
Khi anh từng đánh dậm mỗi trưa hè
Em bỏ anh đi
Cũng chỉ vì duỷen phận
Chứ mình đâu có giận , hờn nhau

Tiếng còi tàu thôi thúc đi mau
Anh gét nó 
Anh căm thù tiếng đó
Em ơi!

Em đi đi, chiều đã tàn rồi
Tàu sẽ chở em đến nơi em muốn
Còn anh
Đêm hôm nay chỉ có bóng trăng vàng
Anh với nó luôn luôn là bạn

Em đừng khóc
Anh không buồn chia cách
Anh chỉ buồn vì mình đã yêu em
Ga chiều nay, khách vắng hẳn đi nhiều
Ừ, chắc chỉ có em là về miền bắc

Em nhanh lên, họ sắp đóng cửa rồi
Túi hành lý, em trông cho cẩn thận 
Anh chúc em thượng lộ bình an
Thái Bình ấy cũng là quê anh đó

Mưa đã tạnh như tình mình đã hết
Bánh xe lăn, rồi em sẽ khuất xa
Anh chỉ biết mong thời gian quay lại
Để anh tìm hạnh phúc của đôi ta.

Hoaphuongdo

CHÓ CHUI GẦM CHẠN

CHÓ CHUI GẦM CHẠN
Duy Sac 2005
Chó chui gầm chạn há mồm
Ông chủ thương hại ném cơm thừa vào
Chó vui bèn sủa gâu gâu
Ông chủ thấy tội xoa đầu vuốt ve

Chó ra nằm ngủ sau hè
Bị thằng ăn trộm đánh què một chân
Chó kêu ăng ẳng cả tuần
Ông chủ đau xót cho ăn thịt bò

Mùa đông chó lạnh co ro
Chó chui gầm chạn nằm cho  ấm người
Ông chủ đem cháo tận nơi
Chó ăn bát cháo cho người ấm lên

Chó hay ông chủ thương mình
Cho nên chó cứ quấn quanh bên người
Ông chủ thấy vậy rất vui
Thường hay dắt chó đi chơi khắp làng

Chủ khoe con chó rất ngoan
Trung thành vì chủ không than thở gì
Tuổi già bè bạn ít đi
Bây giờ có nó thế thì rất vui

Ai nghe thấy thế đều cười
Rằng chó cũng khẳng khác người là bao
Nhà ông phú quý sang giàu
Cho nên con chó cao sang hơn người

Chủ nghe vui hẳn trong người
Vì chó của lão hơn người ngoài kia
Xong rồi chủ dắt chó về
Từ đó chủ, chó như là cha con

Chó chui gầm chạn nên buồn
Chủ thương liền sắm cái giường cho ngay
Cuộc đời của chó đổi thay
Từ một con chó thành ngay con người.

HỒN CỦA ĐÁ

HỒN CỦA ĐÁ
Duy Sac 2005
Người xưa đã ra đi
Đá vẫn còn ở lại
Cỏ cây vương vấn mãi
Những năm tháng kiêu hùng

Thành xưa phơi mưa nắng
Đá tiếc nuối son vàng
Nay điêu tàn phế tích
Kinh đô thành gò hoang

Đâu nào cung điện cũ
Đâu nào đàn Nam Giao
Nào đâu nhà Thái Miếu
Chỗ nào là Ngọ Môn

Chắc người xưa tiếc lắm
Bao công sức dựng xây
Tưởng chừng muôn năm vững
Tưởng lũy thép, thành đồng

Cũng chỉ là dĩ vãng
Cũng chỉ là dư âm
Có đôi rồng be bé
Giặc đã phá cụt đầu

Thành xưa nằm lặng lẽ
Hồn đá buồn ngàn năm
Đau đớn thời nô lệ
Quê hương bị nhục hèn

Tiếc cũng là có tiếc
Buồn thì cũng vậy thôi
Thời gian trôi đi hết
Chỉ cát bụi vô thường.

CỔNG NGỌ MÔN

CỔNG NGỌ MÔN
Duy Sac 2004
Năm cửa ấy nhìn uy nghi đấy
Cũng vàng son lộng lẫy xa hoa
Thế nhưng trong nguy biến sơn hà
Giặc Tây chúng vào ra nhan nhản

Thần công kia mùi đồng tanh tưởi
Trước súng Tây chỉ biết lặng câm
Chiến lũy cao ngăn chặn lòng dân
Còn với giặc bần thần khiếp vía

Nhìn cũng vẻ xa hoa tráng lệ
Cũng lầu son gác tía nguy nga
Nhưng lại để quốc gia nô lệ
Nhục vong nô lưu đến ngàn thu

Huế buồn ai mưa gió mịt mù
Hay luyến tiếc một thời nào đó
Mà thời đó ai mà thèm nhớ
Phận tôi đòi mấy họ gia nô

Lữ khách buồn ngán ngẩm câu thơ
Bên chén rượu ngẫm đời dâu bể
Ngọ Môn kia đúng là đẹp nhỉ
Đẹp thế thôi chứ có ích gì.

ĐỒN MANG CÁ

ĐỒN MANG CÁ
Duy Sac 2004
Ôi lũy thép thành đồng kinh nhỉ
Thần công như mấy cục sắt hoen
Chắc ngày xưa từng đã huy hoàng
Sao lại để giang sơn nô lệ

Thành quách trông có phần bề thế
Chắc chỉ dùng đàn áp nhân dân
Chứ tại sao Tây đứng dưới thành
Lại không đánh mà toàn bỏ chạy

Con rồng ấy nhe nanh múa vuốt
Dọa muôn dân cam chịu đê hèn
Rồi nanh vuốt bị Tây nhổ hết
Mặc quê hương nô lệ lầm than

Cũng gọi là cái thuở son vàng
Kiêu sa ấy chỉ giành một họ
Còn trăm họ bần cùng đau khổ
Cả giang sơn chịu cảnh tôi đòi

Ôi nhục nhỉ vương quyền tôi mọi
Thế mà đòi sử sách lưu danh
Muốn ngang hàng với đấng hùng anh
Bỉ ổi thế trời xanh nào chứng.

CHIỀU LONG HẢI

CHIỀU LONG HẢI
Thơ Duy Sắc 2004
Chiều lang thang trên biển
Hồn ta trôi lênh đênh
Bầu trời chim bay mỏi
Tiếng gọi đàn thê lương

Bóng tàu khuất ngon sóng
Nắng vàng đang vỡ tan
Mặt trời loang nước mắt
Vàng vọt ánh hôn hoàng

Tình ơi trôi đi đâu
Nỗi sầu khơi tiếng nấc
Con tim quặn cơn đau
Biển sâu nào có hiểu

Mặt biển dài vô tận
Tâm hồn ta hoang vu
Sóng kia hờn ai vậy
Sao sóng mãi thét gào

THI SỸ VỈA HÈ

THI SỸ VỈA HÈ (2004)
Thơ Duy Sắc
Lang thang trên những vỉa hè
Giữa trời mùa hè đỏ cánh phượng rơi
Lang thang nghe ngóng cuộc đời
Tìm nguồn vui mới để quên u sầu
Lang thang qua những chiếc cầu
Nhìn sông thử đoán nông sâu thế nào
Lang thang lên những nhà cao
Đèn màu huyền ảo, sóng đời ngả nghiêng
Lang thang đến chốn linh thiêng
Nhà thờ, cửa phật, niềm riêng khẩn cầu
Lang thang chẳng biết đi đâu
Rảnh thời gian quá bắt đầu làm thơ
Lang thang với vẻ mặt khờ
Lê la quán xá viết thơ vỉa hè
Gọi là thi sỹ vỉa hè
Bởi vì thơ ở vỉa hè viết ra
Thơ không bóng bẩy kiêu sa
Ý tứ thô kệch thật là ngô nghê
Chính nhân quân tử họ chê
Họ thích văn vẻ nhà nghề hàn lâm
Câu từ trau chuốt và thâm
Luật thơ này nọ phải ngâm đúng bài
Thơ tôi viết dở, dài, dai
Do đầu tôi dại, mặt mày khờ căm
Kỹ năng chưa thông thạo lắm
Cho nên đọc nó cứ khăm thế nào
Vỉa hè giờ biết làm sao
Nào ai đào tạo tôi thành nhà thơ
Chắc do cái tính ngu ngơ
Trời thương nên đã gieo thơ vào đầu
Tập bập bẹ một vài câu
Làm đi làm lại hồi lâu cũng thành
Thế là bắt đầu lanh chanh
Tôi đã cố gắng để thành nhà thơ
Bạn tôi nó nói đừng mơ
Nhà thơ mà mặt bơ bơ thế à
Nhà thơ là văn nhân mà
Mặt mày chỉ có la cà ba hoa
Về lo cuộc sống đi cha
Mai mốt thất nghiệp sẽ là đói ăn
Nghe thằng bạn nó cằn nhằn
Tôi rằng tao chẳng thù hằn với mi
Tao làm gì kệ tao đi
Mày thương thì giúp những khi túng tiền
Còn chuyện tao mày để yên
Vì tao đang muốn thành liền nhà thơ
Bạn tôi nó nói tao chờ
Để xem mày sẽ làm thơ thế nào
Thơ vỉa hè là tào lao
Cóc nhái kèng kẹc nên tao không thèm
Tôi rằng mày cứ chờ xem
Đừng có xỉa xói lèm bèm nghe chưa
Cái mồm nói cho vừa vừa
Tao biết mày vốn không ưa tao mà
Mày gen với lại tao mà
Cũng do tao khiến người ta bỏ mày
Tụi bay giờ đã chia tay
Hận thù nhỏ mọn nên mày gét tao
Bạn tui nó mới thở phào
Rằng tao đâu nói là tao chê mày
Nhưng giờ tụi mình trắng tay
Công việc cần phải kiếm ngay để làm
Thơ văn khoan hãy có ham
Hãy xem như nó chỉ làm thú chơi
Mày xem các cụ bao đời
Thành danh xong mới buông lời ca ngâm.

ÁNH SAO VÀNG

ÁNH SAO VÀNG
Thơ Duy Sắc 2004
Trong ánh sáng sao vàng
Quốc kỳ bay phấp phới
Lớp lớp người tiếp nối
Xây non nước thái bình

Bao công trình vươn dậy
Tỏa sáng những ước mơ
Trong giấc mộng trẻ thơ
Ôm hồn thiêng sông núi

Trang lịch sử oai hùng
Mãi lưu truyền bất diệt
Những chiến công oanh liệt
Đời đời luôn khắc ghi

Việt nam ơi tươi sáng
Vinh quang ở tương lai
Hôm nay ta đi tới
Thênh thang con đường dài

Bao ước mơ sáng lạng
Một quốc gia hùng cường
Tự do trong độc lập
Hạnh phúc và ấm no