Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

CỔNG NGỌ MÔN

CỔNG NGỌ MÔN
Duy Sac 2004
Năm cửa ấy nhìn uy nghi đấy
Cũng vàng son lộng lẫy xa hoa
Thế nhưng trong nguy biến sơn hà
Giặc Tây chúng vào ra nhan nhản

Thần công kia mùi đồng tanh tưởi
Trước súng Tây chỉ biết lặng câm
Chiến lũy cao ngăn chặn lòng dân
Còn với giặc bần thần khiếp vía

Nhìn cũng vẻ xa hoa tráng lệ
Cũng lầu son gác tía nguy nga
Nhưng lại để quốc gia nô lệ
Nhục vong nô lưu đến ngàn thu

Huế buồn ai mưa gió mịt mù
Hay luyến tiếc một thời nào đó
Mà thời đó ai mà thèm nhớ
Phận tôi đòi mấy họ gia nô

Lữ khách buồn ngán ngẩm câu thơ
Bên chén rượu ngẫm đời dâu bể
Ngọ Môn kia đúng là đẹp nhỉ
Đẹp thế thôi chứ có ích gì.

ĐỒN MANG CÁ

ĐỒN MANG CÁ
Duy Sac 2004
Ôi lũy thép thành đồng kinh nhỉ
Thần công như mấy cục sắt hoen
Chắc ngày xưa từng đã huy hoàng
Sao lại để giang sơn nô lệ

Thành quách trông có phần bề thế
Chắc chỉ dùng đàn áp nhân dân
Chứ tại sao Tây đứng dưới thành
Lại không đánh mà toàn bỏ chạy

Con rồng ấy nhe nanh múa vuốt
Dọa muôn dân cam chịu đê hèn
Rồi nanh vuốt bị Tây nhổ hết
Mặc quê hương nô lệ lầm than

Cũng gọi là cái thuở son vàng
Kiêu sa ấy chỉ giành một họ
Còn trăm họ bần cùng đau khổ
Cả giang sơn chịu cảnh tôi đòi

Ôi nhục nhỉ vương quyền tôi mọi
Thế mà đòi sử sách lưu danh
Muốn ngang hàng với đấng hùng anh
Bỉ ổi thế trời xanh nào chứng.

CHIỀU LONG HẢI

CHIỀU LONG HẢI
Thơ Duy Sắc 2004
Chiều lang thang trên biển
Hồn ta trôi lênh đênh
Bầu trời chim bay mỏi
Tiếng gọi đàn thê lương

Bóng tàu khuất ngon sóng
Nắng vàng đang vỡ tan
Mặt trời loang nước mắt
Vàng vọt ánh hôn hoàng

Tình ơi trôi đi đâu
Nỗi sầu khơi tiếng nấc
Con tim quặn cơn đau
Biển sâu nào có hiểu

Mặt biển dài vô tận
Tâm hồn ta hoang vu
Sóng kia hờn ai vậy
Sao sóng mãi thét gào

THI SỸ VỈA HÈ

THI SỸ VỈA HÈ (2004)
Thơ Duy Sắc
Lang thang trên những vỉa hè
Giữa trời mùa hè đỏ cánh phượng rơi
Lang thang nghe ngóng cuộc đời
Tìm nguồn vui mới để quên u sầu
Lang thang qua những chiếc cầu
Nhìn sông thử đoán nông sâu thế nào
Lang thang lên những nhà cao
Đèn màu huyền ảo, sóng đời ngả nghiêng
Lang thang đến chốn linh thiêng
Nhà thờ, cửa phật, niềm riêng khẩn cầu
Lang thang chẳng biết đi đâu
Rảnh thời gian quá bắt đầu làm thơ
Lang thang với vẻ mặt khờ
Lê la quán xá viết thơ vỉa hè
Gọi là thi sỹ vỉa hè
Bởi vì thơ ở vỉa hè viết ra
Thơ không bóng bẩy kiêu sa
Ý tứ thô kệch thật là ngô nghê
Chính nhân quân tử họ chê
Họ thích văn vẻ nhà nghề hàn lâm
Câu từ trau chuốt và thâm
Luật thơ này nọ phải ngâm đúng bài
Thơ tôi viết dở, dài, dai
Do đầu tôi dại, mặt mày khờ căm
Kỹ năng chưa thông thạo lắm
Cho nên đọc nó cứ khăm thế nào
Vỉa hè giờ biết làm sao
Nào ai đào tạo tôi thành nhà thơ
Chắc do cái tính ngu ngơ
Trời thương nên đã gieo thơ vào đầu
Tập bập bẹ một vài câu
Làm đi làm lại hồi lâu cũng thành
Thế là bắt đầu lanh chanh
Tôi đã cố gắng để thành nhà thơ
Bạn tôi nó nói đừng mơ
Nhà thơ mà mặt bơ bơ thế à
Nhà thơ là văn nhân mà
Mặt mày chỉ có la cà ba hoa
Về lo cuộc sống đi cha
Mai mốt thất nghiệp sẽ là đói ăn
Nghe thằng bạn nó cằn nhằn
Tôi rằng tao chẳng thù hằn với mi
Tao làm gì kệ tao đi
Mày thương thì giúp những khi túng tiền
Còn chuyện tao mày để yên
Vì tao đang muốn thành liền nhà thơ
Bạn tôi nó nói tao chờ
Để xem mày sẽ làm thơ thế nào
Thơ vỉa hè là tào lao
Cóc nhái kèng kẹc nên tao không thèm
Tôi rằng mày cứ chờ xem
Đừng có xỉa xói lèm bèm nghe chưa
Cái mồm nói cho vừa vừa
Tao biết mày vốn không ưa tao mà
Mày gen với lại tao mà
Cũng do tao khiến người ta bỏ mày
Tụi bay giờ đã chia tay
Hận thù nhỏ mọn nên mày gét tao
Bạn tui nó mới thở phào
Rằng tao đâu nói là tao chê mày
Nhưng giờ tụi mình trắng tay
Công việc cần phải kiếm ngay để làm
Thơ văn khoan hãy có ham
Hãy xem như nó chỉ làm thú chơi
Mày xem các cụ bao đời
Thành danh xong mới buông lời ca ngâm.

ÁNH SAO VÀNG

ÁNH SAO VÀNG
Thơ Duy Sắc 2004
Trong ánh sáng sao vàng
Quốc kỳ bay phấp phới
Lớp lớp người tiếp nối
Xây non nước thái bình

Bao công trình vươn dậy
Tỏa sáng những ước mơ
Trong giấc mộng trẻ thơ
Ôm hồn thiêng sông núi

Trang lịch sử oai hùng
Mãi lưu truyền bất diệt
Những chiến công oanh liệt
Đời đời luôn khắc ghi

Việt nam ơi tươi sáng
Vinh quang ở tương lai
Hôm nay ta đi tới
Thênh thang con đường dài

Bao ước mơ sáng lạng
Một quốc gia hùng cường
Tự do trong độc lập
Hạnh phúc và ấm no

TA LÀ NGƯỜI VIỆT NAM

TA LÀ NGƯỜI VIỆT NAM
Ta là người việt nam
Kiên cường và bất khuất
Hào khí bốn nghìn năm
Muôn đời cuồn cuộn chảy

Một nghìn năm bắc thuộc
Máu đổ khắp non sông
Kẻ thù kia tàn bạo
Ta vẫn đứng ngoan cường

Trong nhịp trống đồng vang
Lớp lớp người xông trận
Ta hiên ngang đi tới
Bao chiến công oai hùng

Dù trăm năm nô lệ
Kẻ thù rất hung tàn
Chúng điên cuồng bạo ác
Ta vẫn vững cơ đồ

Việt nam ơi việt nam
Thăng long rồng bay lên
Phất phới ngọn cờ hồng
Hồn núi sông bất diệt

Việt nam ơi việt nam
Ta vững vàng tiến bước
Tiếp nối đời ông cha
Xây non nước thái bình

Ôi việt nam bất diệt
Ôi việt nam muôn năm
Ta đi dưới sao vàng
Đời đời sẽ vinh quang

Thơ Duy Sắc 2004

NGỤY PHÁP

Ngụy- Pháp
Duy Sac
Pháo hạm nổ vang trời Đà Nẵng
Chốn kinh thành, triều chính rối ren
Vua, quan bàn tán luyên thuyên
Tiến, lùi bất nhất, trận tiền hao quân

Tay sai Pháp luồn sâu hậu cứ
Phá kho tàng, tiêu hủy quân lương
Quân Nam chịu lắm tổn thương
Thành trì dần mất, không đường tiến, lui

Lòng yêu nước sục sôi sỹ khí
Dù triều đình đối sách chưa thông
Anh hùng dâng hiến máu hồng
Giặc Pháp run sợ nản lòng tạm lui

Trấn Gia Định cách xa ngàn dặm
Pháp nào đâu rành lối sông hồ.
Tay sai Pháp vẽ địa đồ
Việt gian dẫn giặc tiến vô chiếm thành

Chẳng mấy chốc miền nam mất hết
Lũ thực dân bắn giết tự do.
Phan, Lâm đem đất dâng cho
Pháp đào tạo Ngụy chính là từ đây.

2004

VÌ NGÀY MAI

VÌ NGÀY MAI
Thơ Duy Sắc 2004
Ôi tổ quốc thân yêu,
Ta đang đi trên con đường thời đại mới
Hào khí của ông cha dẫn dắt bước chân ta
Bốn ngàn năm lịch sử
Bốn ngàn năm oai hùng

Từ ánh lửa hồng hoang nơi Việt Trì Phú Thọ
Bố Lạc Long Quân đã gầy dựng một giang sơn
Trong tiếng trống đồng thúc giục
Lớp lớp người dân đoàn kết lại 
Tay trong tay chung chí lập cơ đồ

Việt nam ơi ngày mai vinh quang
Việt nam ơi muôn năm bất diệt
Cờ đỏ sao vàng bay khắp muôn phương
Việt nam ơi dân tộc hùng cường

CHIỀU XUÂN XỨ HUẾ

Duy Sac
Chiều xuân xứ Huế mưa dầm
Ta đi giữa những dư âm một thời
Hoàng Thành tường vỡ, ngói rơi
Mấy câu Nhã Nhạc chỉ khơi nỗi sầu

Còn đâu vang bóng một thời
Còn nay phế tích giữa trời năng mưa
Ngọ Môn lữ khách lưa thưa
Ta đang đi giữa nơi từng Cố Đô

Buồn sao réo rắt câu hò
Hương Giang nước chỉ lững lờ buông xuôi
Suốt ngày rả rích mưa rơi
Mưa như nước mắt người xưa chảy hoài

Vàng son giờ đã tàn phai
Chỉ còn những nỗi u hoài xa xưa
Một thời ai đã từng mơ
Chắc là tiếc nuối giấc mơ ngày nào

Thuyền câu ngồi hát ngêu ngao
Nhớ thời Tiên Chúa tiến vào phương nam
Trải qua cũng mấy trăm năm
Đại Việt cương thổ mở mang từ từ

Oai hùng chín Chúa năm xưa
Chiến công lừng lẫy thật là vang danh
Hết rồi, còn lại sử xanh
Sách lưu tên tuổi hùng anh một thời

Còn đây là Huế mưa rơi
Người xưa giờ đã về nơi phương nào
Còn đây cờ đỏ bay cao
Giang sơn một mối tự hào Việt nam

2004

LANG THANG ĐÀ LẠT

LANG THANG ĐÀ LẠT
Thơ Duy Sắc 2004
Có những chiều anh lang thang Đà Lạt
Lạnh run người, anh đứng dưới thông xanh
Hình bóng em như sương núi mong manh
Hồ Than Thở gợi hồn thơ nhung nhớ.

Hoa đào ơi ai xui cho mi nở
Màu hồng tươi rực rỡ cứ trêu ngươi
Hay mi nhìn ta đang rất buồn cười
Ta sẽ đến bẻ hết cành bỏ tức

Cẩm Tú Cầu nhìn càng thêm phát bực
To thù lù như một cục xấu òm
Thế mà mi cũng có lắm người dòm
Ta sao lại không ai dòm một tí

Phong Lan ư loè loẹt chớ đẹp gì
Loài hoa dại mơ cao sang quyền quý
Phù phiếm thôi chớ ai mà yêu qúy
Quên ta đi ,  ta rất gét các ngươi

Hồ Xuân Hương du khách họ cứ cười
Thiệt rảnh quá ai cười cho nó nổi
Mấy cánh bèo cũng bày đặt thả trôi
Ôi phố núi, mình lang thang chi mãi!

HƯ KHÔNG

HƯ KHÔNG
Đạo trời ở tại hư không
Con người hữu sự sinh lòng đa đoan
Âm dương trong lúc giao hoan
Dựng lên tam thế mưu toan thành hình
Trời người và đất kết kinh
Đẻ thêm tứ tượng rối tinh rối mù
Nhân sinh tham chuyện riêng tư
Vì tranh quyền lợi hằn thù lẫn nhau
Vẽ bày kế độc mưu sâu
Phương này sách nọ cho mau cuộc cờ
Trận đồ bát quái âm u
Thế gian hỗn loạn cũng từ đó ra
Chiến tranh thế giới can qua
Anh em chém giết để mà tranh ngôi
Nước này chúa tộc kia tôi
Xử nhau như thể là loài thú hoang
Làm cho thế giới điêu tàn
Sông khô suối cạn rừng san phẳng lì
Biển xanh chứa nỗi sầu bi
Đớn đau cộng với chia ly đói nghèo
Chim muông cầm thú eo sèo
Nguy cơ tuyệt diệt lớn theo từng ngày
Giấc mơ bá chủ cuồng quay
Con người đang chính tự tay giết mình
Quên đi cái thuở sơ sinh
Tự nhiên là đấng tạo hình chúng ta
Quay lưng lại với mẹ cha
Bây giờ quả báo hiện ra mỗi ngày
Cố làm ra vẻ múa may
Có đâu thoát được bàn tay của trời
Quay đầu dừng lại đi thôi
Trả về đúng đạo của trời hư không

Duy Sac 2003

BÀI THƠ TRÊN TRỐNG ĐỒNG NGỌC LŨ

BÀI THƠ TRÊN TRỐNG ĐỒNG NGỌC LŨ
Đàn chim hạc dập dìu bay về tổ
Trời lập xuân, lễ hội mở tưng bừng
Trên sông cái, thuyền ghe đua nhộn nhịp
Nếp nhà rông, ấm áp bếp lửa hồng

Mùa lúa chín, tiết trăng trong ráo tạnh
Nhịp chày đôi, trai gái giã thập thình
Nơi ruộng nước, cóc ái ân từng cặp
Bầy bồ nông say cá chẳng buồn bay

Lúc gió chướng, quân thù xuôi nước đổ
Trống trận vang, thuyền chiến xếp thành hàng
Trên chiến tuyến, người chiến binh quả cảm
Hết giặc rồi, vũ điệu chiến công vang

Đàn chim hạc quây quần nhau làm tổ
Đất hùng thiêng dung dưỡng chí ngoan cường
Bao xương máu dựng thành hình Tổ Quốc
Bách Việt xưa bừng sáng cõi trời Nam.

Duy Sac 2003

TRỐNG ĐỒNG NGỌC LŨ

TRỐNG ĐỒNG NGỌC LŨ
Mặt trời mở cửa hừng đông
Trên cao chim lạc lượn vòng yêu đương
Nhịp chày giã gạo uyên ương
Vụ mùa tươi tốt ruộng vườn sum suê
Sông dài mở hội đua ghe
Trên bờ làng bản hội hè rình rang
Vũ công nhảy múa điệu đàng
Nếp nhà ấm áp rộn ràng niềm vui
Bồ nông no cá ngủ vùi
Nai rừng nhảy nhót thảnh thơi an nhàn
Cóc vui ân ái nhịp nhàng
Chim cu cất tiếng hót vang gọi đàn
Bất ngờ giặc xuống phương nam
Vua ban chiếu chỉ xuống làng tuyển quân
Tráng đinh đóng khố lưng trần
Văn ôn võ luyện tinh thần lên cao
Giáp đồng lông vũ khoác vào
Xa trường dũng sĩ ào ào xung phong
Đoạt cờ chém tướng lập công
Kẻ thù kinh hãi chạy không dám nhìn
Nước nhà độc lập thái bình
Cồng chiêng vang dội trống đình hân hoan
Tung tăng chim lạc họp đàn
Mùa xuân ấm áp phương nam đang về

Duy Sac 2003