Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

TRỐNG ĐỒNG NGỌC LŨ

TRỐNG ĐỒNG NGỌC LŨ
Mặt trời mở cửa hừng đông
Trên cao chim lạc lượn vòng yêu đương
Nhịp chày giã gạo uyên ương
Vụ mùa tươi tốt ruộng vườn sum suê
Sông dài mở hội đua ghe
Trên bờ làng bản hội hè rình rang
Vũ công nhảy múa điệu đàng
Nếp nhà ấm áp rộn ràng niềm vui
Bồ nông no cá ngủ vùi
Nai rừng nhảy nhót thảnh thơi an nhàn
Cóc vui ân ái nhịp nhàng
Chim cu cất tiếng hót vang gọi đàn
Bất ngờ giặc xuống phương nam
Vua ban chiếu chỉ xuống làng tuyển quân
Tráng đinh đóng khố lưng trần
Văn ôn võ luyện tinh thần lên cao
Giáp đồng lông vũ khoác vào
Xa trường dũng sĩ ào ào xung phong
Đoạt cờ chém tướng lập công
Kẻ thù kinh hãi chạy không dám nhìn
Nước nhà độc lập thái bình
Cồng chiêng vang dội trống đình hân hoan
Tung tăng chim lạc họp đàn
Mùa xuân ấm áp phương nam đang về

Duy Sac 2003

DANH TƯỚNG LÊ TẦN

DANH TƯỚNG LÊ TẦN
Trích Trường Ca Sát Thát
Duy Sắc 2003
Giặc Mông đổ bộ lên đồng
Vó ngựa di chuyển lật tung luống cày
Quân đi giẫm nát cỏ cây
Lúa, ngô bị xéo, bị dày tan hoang
Tù và gầm thét kinh hoàng
Dân làng chạy hết vào hang trên rừng
Truyền tin về báo vua rằng
Tâu Quan Gia ạ! Giặc Mông đến gần
Chúng đang ổn định lại quân
Chắc chờ tiếp viện vẫn còn tuyến sau
Vua rằng tập họp quân mau
Ta phải ra đánh phủ đầu giặc ngay
Gọi ngay các tướng vào đây
Bàn xem ta đánh trận này ra sao
Quân Mông bọn chúng thế nào
Bao nhiêu số lượng báo mau rõ ràng
Truyền tin liền bẩm báo rằng
Tiên phong có khoảng năm ngàn kỵ binh
Tướng này từng đã viễn chinh
Tinh thông binh pháp, địa hình cũng hay
Hắn ta kinh nghiệm dạn dày
Xông pha chiến trận đông tây nhiều lần
Hiện giờ hắn nắm tiên phong
Quân đã đổ bộ lên đồng vừa xong
Vua đi rảo bước mấy vòng
Xong liền dừng lại nhìn trông ra ngoài
Rằng giờ ngươi hãy đi ngay
Tiếp tục do thám, mỗi ngày báo tin
Lệnh cho đánh trống điểm binh
Các tướng phải đến tổng hành dinh ngay
Lệnh truyền tướng đến đủ đầy
Thái Tông liền nói giặc ngay kia rồi
Chúng ta đánh phủ đầu thôi
Không cho bọn chúng nghỉ ngơi lâu ngày
Ai ra ngênh chiến giặc đây
Các khanh liệu đánh trận này ra sao
Giặc Mông ưu thế chỗ nào
Phải tìm hiểu kỹ tránh hao tổn người
Lê Tần tiến đến cúi người
Muôn tâu Thánh Thượng, xin Người chớ lo
Hạ thần từng đã thăm dò
Ưu thế Mông Cổ chính là kỵ binh
Bọn chúng có một đội hình
Đó là phân tán chia binh vòng tròn
Chúng cho quân chạy lòng vòng
Bao vây quân địch phía trong đội hình
Sau là dùng đến cung tên
Bắn tỉa lực lượng của bên kẻ thù
Chúng không cận chiến bao giờ
Cho nên giết chúng rất là khó khăn
Kỵ binh luôn có đao cong
Những khi tiếp cận trong vòng hiểm nguy
Bọn này nhanh nhẹn thần kỳ
Di chuyển trên ngựa ít khi nào dừng
Tài là ở chỗ bắn cung 
Bách phát bách trúng không ai sánh bằng
Trận này đánh chắc khó khăn
Bởi ta lực lượng chỉ toàn bộ binh
Theo thần nắm bắt tình hình
Ta nên kéo giãn đội hình chúng ra
Địa hình lợi thế cho ta
Bởi vì ruộng nước ngựa là khó đi
Vua rằng khanh nói tiếp đi
Tiếp theo ta phải làm gì mới hay
Tần rằng thần có kế này
Đó là dụ chúng ở đây ít ngày
Chúng ta lợi thế rừng cây
Địa hình đồi núi, sông ngòi quanh co
Giặc quen lối đánh từ xa
Ta phải cận chiến mới là cách hay
Thần xin ra đánh trận này
Cùng quân Thiên Sách, sáng mai tiến hành
Quan Gia thống lĩnh đại binh
Dàn quân trên những địa hình ven sông
Thái sư sắp sẵn thuyền rồng
Để lúc nguy cấp vượt sông lui về
Vua rằng khanh hãy nhanh đi
Các tướng chuẩn bị điểm quân lên đường
Hôm sau, trời mới tinh sương
Lê Tần vội vã lên đường xuất quân
Từ xa đã thấy quân Mông
Chúng dàn thế trận giữa đồng rất oai
Hai quân xếp một hàng dài
Lê Tần tiến tới mở lời chào nhau
Rằng nghe danh đã từ lâu
Hỏi rằng ta có thù nhau chuyện gì
Tướng quân nhanh nói ra đi
Tại sao xâm lấn biên thùy nước ta
Triệt Đô liền đáp lại là
Đại Việt quý quốc chẳng ra cái gì
Quân ta chỉ mượn đường đi
Thế mà quý quốc chưa gì đã lo
Hôm nay tôi đến thăm dò
Để xem lòng dạ An Nam thế nào
Chẳng ai có muốn binh đao
Các Ngài định liệu thế nào tùy thôi
Bề tôi nhận lệnh làm thôi
Ngài đừng trách cứ chúng tôi làm gì
Dù sao quân đã ra đi
Mũi tên đã bắn chẳng gì mà ngăn
Bây giờ ta đã ra quân
Mời ngài phá trận thử xem thế nào
Tần rằng ông chớ tự cao
Nước ta đâu dễ ra vào vậy đâu
Các ông tài cán thế nào
Cũng không có thắng được đâu đừng hòng
Tôi lo quân đội Đại Mông
Vào đây rồi lại tay không trở về
Tội cho cha mẹ ở quê
Con đi viễn xứ khi về nắm xương
Triệt Đô nhếch miệng khinh thường
Rằng là tôi ở chiến trường từ lâu
Tung hoành từ Á sang Âu
Vó ngựa Mông Cổ gieo sầu khắp nơi
Các ông chỉ có nhúm người
Quốc gia nhỏ hẹp cũng đòi đánh nhau
Hàng đi sẽ bớt khổ đau
Vua Nam vẫn được phong Hầu, phong Vương
Cơ mà bại ở chiến trường
Lỡ như bị bắt thảm thương vô cùng
Đại quân ta ở sau lưng
Ngột Lương đại tướng lẫy lừng chiến công
Chúng ta sẽ chiếm Thăng Long
Bắt giam hết đám vua Trần các ngươi
Đừng nên ngang bướng lắm lời
Ta khuyên thật đấy, các ngươi mau hàng
Ta trình Đại Hãn phong quan
Đời đời hưởng lộc tước vương xứ này
Nếu không thì đúng hôm nay
Vó ngựa ta giẫm cỏ cây không còn
Tần rằng ông quá là ngông
Tôi e ông sống không qua trận này
Đừng nên ra vẻ ta đây
Vó ngựa gì hả, môt bầy man di
Có tài hãy cứ lên đi
Hôm nay ta bắt ông về dâng vua
Triệt Đô rằng thổi tù và
Tên này hắn chọc tức ta nãy giờ
Các ngươi để hắn cho ta
Bọn người Đại Việt thật là ngu si
Để xem chúng có những gì
Mà dám đọ sức quân ta thế này
Nói xong ông xốc tới ngay
Lê Tần nhìn thấy cũng liền xông lên
Trống Đồng đánh tiếng vang rền
Hai tướng hỗn chiến mấy vòng lại qua
Lê Tần thương pháp tài hoa
Triệt Đô đao pháp cũng là tinh thông
Đôi bên quần thảo giữa đồng
Hơn năm mươi hiệp vẫn không lui về
Thái Tông nhìn thấy từ xa
Lời rằng tướng giặc tài ba hơn người
Lê Tần e sẽ thua thôi
Ta thấy tiếp viện đến rồi, hướng Tây
Thình lình thám mã đến ngay
Rằng tâu Thánh Thượng giặc đầy trên sông
Chúng đang đổ bộ lên đồng
Đại quân năm vạn, rất đông chiến thuyền
Bọn người Đại Lý đi tiên
Tướng Đoàn Hưng Trí là tên cầm đầu
Ngột Lương thống lĩnh phia sau
Chúng đang tập họp với nhau hết rối
Vua rằng chuẩn bị đánh thôi
Lệnh cho đánh trống triệu hồi tiên phong
Quân ta dàn trận giữa đồng
Để ngăn quân giặc chứ không kịp rồi
Lê Tần đang đánh ngược xuôi
Đã hơn trăm hiệp, mồ hôi đẫm người
Triệt Đô cũng mệt rã rời
Bỗng dung chiêng đánh thu hồi tiên phong
Triệt Đô hoảng hốt trong lòng
Ông ta lùi lại một vòng tránh xa
Lời rằng đại tướng của ta
Vừa mới ra lệnh bảo ta lui về
Tội ngươi ta sẽ tạm tha
Bây giờ ngươi hãy về nhà nghỉ ngơi
Quân ta chiếm nước ngươi rồi
Khi đó hỏi tội các ngươi dễ mà
Lê Tần rằng chớ ba hoa
Đại Quân ta đã ở đây lâu rồi
Sẽ cùng đánh với các ngươi
Đại Việt há sợ các người hay sao
Ngươi về chuẩn bị đi nào
Đừng có khoác loác tự cao lắm lời
Thái Tông cũng đã đến nơi
Đại quân sáu lộ rợp trời cờ bay
Mười vạn quân đã đủ đầy
Tất cả đợi lệnh chung tay diệt thù
Quân Mông tập họp từ từ
Ngột Lương liền gọi Triệt Đô mắng rằng
Nhà ngươi quả thật hung hăng
Dám cãi quân lệnh ta ban nữa à
Ngươi làm bại lộ quân cơ
Tội này quá lớn khó mà được tha
Bây giờ hãy tạm lui ra
Lập công chuộc tội mới là hùng anh

#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

TRƯNG NỮ VƯƠNG 2

TRƯNG NỮ VƯƠNG
Thơ Duy Sắc 2003
Giặc bắc hung tàn gieo oán hận
Trời nam nữ kiệt gánh giang sơn
Rượu đào tiễn biệt người chinh phụ
Trống đồng thôi thúc chí hùng anh

Chị em thề nguyện cùng sông núi
Rửa nhục quê hương, trả thù chồng
Nữ nhi khí phách trang hào kiệt
Khí thế ầm vang cả đất trời

Giặc hán kinh hoàng nên tháo chạy
Giẫm đạp lên nhau xác chất chồng
Máu tươi chảy khắp hồng sông núi
Độc lập trở về cõi lĩnh nam

Trưng vương khí phách noi gương sáng
Dòng giống rồng tiên thật oai hùng
Muôn năm lịch sử lưu danh mãi
Nước Việt một thời đã vinh quang

TRƯNG NỮ VƯƠNG

TRƯNG NỮ VƯƠNG
Thơ Duy Sắc 2003
Đời nô lệ trăm đắng ngàn cay
Thân phận người chẳng khác cỏ cây
Giặc tàn bạo thẳng tay đàn áp
Máu đào rơi chảy khắp sơn hà

Phận nữ lưu chân yếu tay mềm
Lòng yêu nước vẫn luôn nung nấu
Hận quân Hán tham tàn bạo ngược
Mối thù chồng quyết trả cho xong

Hai chị em thề với đất trời
Quyết rửa sạch thù nhà nợ nước
Trống đồng giục đoàn quân tiến bước
Anh hùng xông lên diệt quân thù

Ngọn cờ đào phất phới bay cao
Vùng Lĩnh Nam đất trời rung chuyển
Giặc tháo chạy kinh hồn khiếp vía
Cõi trời nam sử sách vang danh

Trưng Nữ Vương ngời sáng sử xanh
Bậc nữ kiệt tài ba xuất thế
Giống lạc hồng oai phong lẫm liệt
Hồn núi sông lưu mãi muôn đời

THOÁT HOAN VÀO THĂNG LONG

THOÁT HOAN VÀO THĂNG LONG
Thơ Duy Sắc 2003
Quân Nguyên vào chiếm Thăng Long
Kinh Thành trống trải, phố không bóng người
Đại quân hạ trại nghỉ ngơi
Thoát Hoan mừng rỡ liền cười thật to
Hạ nhân thấy vậy reo hò
Toàn quân bày tiệc diễn trò sáng đêm
Hoan rằng quân Việt quá hèn
Trốn như lũ chuột làm nên việc gì
Ngày mai quét sạch chúng đi
Đất này rồi sẽ thuộc về Đại Nguyên
Hoan rằng chuẩn bị chiến thuyền
Cho quân truy đuổi vua quan nhà Trần 
Lệnh Toa Đô phải gấp lên
Hành quân thần tốc để còn hội binh
Các ngươi phải nắm quân tình
Thuyền lương ngoài biển hành trình ra sao
Nếu như chậm trễ lâu vào
Quân ta sẽ khó ở lâu đất này
Hôm sau Hoan thị sát ngay
Ông ta cảm thấy có gì khả nghi
Nghĩ rằng thành chẳng có gì
Con gà con chó cũng đi hết rồi
Hoan vào cung điện xăm soi
Ông ta hý hửng lên ngai vàng ngồi
Gom mớ của quý xong xuôi
Quân Nguyên tìm kiếm xem người ở đâu
Chúng chia nhiều ngả khác nhau
Tìm mãi không thấy chỗ nào có dân
Quan Lương đến mới thưa rằng
Trình đại nguyên soái quân lương cạn dần
Thuyền Lương thì vẫn biệt tăm
Ngài xem sắp tới phải làm sao đây
Thoát Hoan tái hết mặt mày
Ông ta liền bảo không hay thật rồi
Thành này ta phải bỏ thôi
Nếu không cả đám chôn thây chỗ này
Lệnh truyền quân rút ra ngay
Ta sang bờ bắc lấy cây dựng nhà
Thành này đốt hết cho ta
Để quân Trần biết lòng ta thế nào
Lệnh ban phải rút quân mau
Quân Nguyên vâng lệnh bắt đầu rút đi
Chúng đốt sạch chẳng còn gì
Chúng đào lăng tẩm lấy đi ngọc vàng
Thăng Long xớ xác tan hoang
Kinh thành đổ nát điêu tàn thê lương
Hai vua về đất Thiên Trường
Thoát Hoan đang tiến ngược đường đánh lên
Quân Nguyên di chuyển rần rần
Vó câu cày xới ruộng vườn nát tan
Muôn dân trăm họ kinh hoàng
Tiếng kêu tiếng khóc nó vang thấu trời.

TIẾC TÂY ĐÔ

Tiếc Tây Đô
Duy Sac
Thành đá trơ vơ giữa núi đồi
Hoàng cung thành những vũng trâu bơi
Phố thị năm xưa nay là ruộng
Có một đôi rồng bị đầu rơi

Tất cả còn đây đất với trời
Dưới chân lũy đá khách dạo chơi
Tây Đô ngày ấy buồn thế nhỉ
Tàn đa phảng phất những hồn người

Họ Hồ ngày trước có gặp thời
Thế cuộc lại chẳng thuận theo trời
Võ công dẫu rất là hiển hách
Không sao tránh khỏi phút tàn hơi

Tiếc thay công sức của bao người
Đào hào đắp lũy cả năm trời
Những tưởng vương triều muôn đời vững
Dã tràng se cát biển đông thôi

2003

TIỄN CHỒNG ĐI LÍNH

TIỄN CHỒNG ĐI LÍNH
Thơ Duy Sắc 2003
Chàng ơi| vua có lệnh truyền
Trống đình đã đánh báo tin khắp làng
Tình hình quân địch tiến sang
Có gần trăm vạn, nhiều đường hành quân
Nhà ta có bốn miệng ăn
Thiếp lo con nhỏ biết làm sao đây
Chàng đi ra trận phen này
Không biết mình có còn ngày gặp nhau
Quân ta thất thủ tuyến đầu
Rất nhiều Tông Thất kéo nhau ra hàng
Quân Nguyên dũng mãnh hung hăng
Em lo kháng chiến khó lòng thành công
Nàng ơi! Đừng có nản lòng
Vua tôi trên dưới sẽ không đầu hàng
Chẳng qua một số tiểu nhân
Tham sinh quý tử thích làm ngựa trâu
Nam nhi chí lớn hàng đầu
Đó là nợ nước và sau nợ nhà
Toàn dân cùng với Quan Gia
Đều chung gánh vác Sơn Hà nguy nan
Nàng yên tâm hãy ở làng
Việc quân nhi nữ đừng bàn làm chi
Giặc kia ta há sợ gì
Bọn chúng sẽ phải cút đi phen này
Luyến lưu trong buổi chia tay
Nàng đừng khóc lóc tỏ bày khó khăn
Bởi vì như vậy là hèn
Ta cũng sẽ bị níu chân, mềm lòng
Ải xa vó ngựa Nguyên Mông
Chúng đang giày xéo ruộng đồng quê ta
Trong cơn nguy biến Sơn Hà
Nam nhi không thể ở nhà yên thân
Biết nàng còn phải chăm con
Biết nàng sẽ khổ tháng năm sau này
Thôi đành ngậm đắng nuốt cay
Thôi đành ta phải chờ ngày gặp nhau
Nàng nhìn ta kỹ xem nào
Có phải một đấng anh hào hay không
Rồi đây ta lập chiến công
Nàng tự hào có người chồng như ta
Trống đồng giục giã đàng xa
Hôm nay đưa tiễn vậy là đã xong
Nàng lo chăm sóc các con
Để ta vững chí yên lòng tòng chinh

NGHIỆP NẶNG

Làm thơ ai cũng hiền lành
Cho nên không biết tranh giành với ai
Tủi thân nên thở than hoài
Lận đận đủ cả tiền, tài, tình duyên

Người làm thơ chẳng có tiền
Chỉ có giấc mộng thần tiên là nhiều
Yêu nhưng chẳng được bao nhiêu
Tại vì toàn nghĩ những điều viễn vông

Thơ tình có lắm màu hồng
Nhưng người viết nó thường không có tình
Chẳng qua buồn viết linh tinh
Ra vẻ ta có mối tình như thơ

Trời sinh vậy biết sao giờ
Cái nghiệp nó vướng vào thơ thế rồi
Phải đành chấp nhận thế thôi
Không cách nào thoát cuộc đời khỏi thơ

NGHIỆP NẶNG
Duy Sac 2019

TÌNH YÊU KHÓ TÌM

TÌNH YÊU KHÓ TÌM
Duy Sac
Tình yêu ngoài đời thực
Còn đáy biển mò kim
Mấy cái tình trên mạng
Chớ có dại mà tìm

Gặp mặt nhau mỗi ngày
Chưa chắc là thắm thiết
Chỉ những khi cấp bách
Ta mới hiểu rõ nhau

Cuộc sống này đơn giản
Nếu dư dả đồng tiền
Yêu đương hay oán giận
Đều từ đó mà ra

Khi nghèo thì đừng hứa
Lời hứa giá ngàn vàng
Ngàn vàng mà không có
Mọi lời đều điêu ngoa

Cuộc đời là thực tế
Không phải như giấc mơ
Miếng cơm và manh áo
Nó réo gọi mỗi giờ

Tiền ăn rồi tiền học
Tiền chi phí phát sinh
Thêm cái tiền lên mạng
Để chém gió linh tinh

Đúng đời vô thường lắm
Nhưng chết cũng cần tiền
Tiền ma chay, thầy cúng
Tiền đào hố để chôn

Nên phải cố mà giàu
Có tiền là có hết
Cứ ăn ngon mặc đẹp
Cho nó sướng tấm thân

Để mai đây lìa trần
Ta cũng không hối tiếc
Vì cái gì cũng biết
Hưởng thụ một kiếp người

ĐÁNH MẤT MÌNH

ĐÁNH MẤT MÌNH
Duy Sac
Khi ta thần tượng một ai
Là ta đánh mất con người của ta
Những gì mà họ thốt ra
Ta xem như đó chính là châm ngôn

Mỗi người có một linh hồn
Ta nên biết giữ cái khôn của mình
Ta mà ta lại chẳng tin
Xem như ta đánh mất mình thế thôi

Thương người từng đã thương rồi
Người thương ta đáp tình thương lại người
Nghĩa tình đến thế là thôi
Ta còn phải có cuộc đời của ta

Ta mà không biết thương ta
Làm sao ta hiểu người ta thương mình
Còn nhau cái nghĩa cái tình
Là ta còn một trái tim chân thành.

NDS

ĂN CHÙA

Hôm qua bạn rủ ăn chùa
Cứ nghe có bữa ăn chùa là đi
Bạn cười mặc kệ bạn đi
Quan trọng là bạn rủ đi ăn chùa

Ăn chùa không mất tiền mua
Chỉ tốn công đến cửa chùa mà thôi
Đi nhanh còn có chỗ ngồi
Chứ mà đi chậm một hồi khỏi ăn

Ăn Chùa
Duy Sac 2019

HỢP GU ĐẤY

HỢP GU ĐẤY
Duy Sac
Chiều nay mình lại lang thang
Hai chai rượu nếp với ngàn đỗ rang
Thú vui tao nhã nhẹ nhàng
Vậy là cũng quá cao sang lắm rồi
Mưa chiều nước bẩn rất hôi
Nó bắn lên chỗ mình ngồi tùm lum
Mình nhìn nước bắn lung tung
Thấy ở trong nước vi trùng nhiều gê
Nước tràn ngập hết vỉa hè
Nó làm chết cả máy xe rất nhiều
Bàn bên có gã buồn hiu
Hắn nhìn mình vẻ ra điều làm quen
Cốc bia hắn nhấc cao lên
Ý mời mình đến bên bàn cho vui
Thế là mình hiểu ý rồi
Mình sang bên ấy cùng chơi với người
Hắn than buồn quá bạn ơi
Nhìn mưa sao thấy cuộc đời te tua
Bon chen kèn cựa hơn thua
Cuối cùng cũng chỉ như lừa kéo xe
Bây giờ tuổi đã sắp già
Hai bàn tay trắng không nhà không xe
Có quê cũng chẳng dám về
Lang thang trên khắp vỉa hè khắp nơi
Đêm về chiếu đất màn trời
Giang hồ phiêu bạt chẳng ai thân tình
Người đời họ rất là khinh
Chỉ còn chén rượu với mình tâm giao
Chẳng hay ông bạn thế nào
Tôi xem có vẻ cũng bao u sầu
Ta rằng có cái gì đâu
Mặt đỏ do bởi rượu vào mà thôi
Chứ tôi nhàn hạ lâu rồi
Không làm chỉ có ăn chơi tối ngày
Đi đông xong lại đi tây
Thơ thẩn như vậy chứ đau khổ gì
Làm thơ thêm chút sầu bi
Để có cái vị mặn đời cho hay
Ông nhìn tôi kỹ đây này
Tay tôi không một vết chai tí nào
Quanh năm toàn bạn bè bao
Ăn quỵt, trốn nợ biết bao nhiêu lần
Trời thương cho khỏe tấm thân
Sống lười ăn bám có làm gì đâu
Ba hoa thơ phú vài câu
Ra vẻ trí thức có màu vậy thôi
Chứ còn bản tính rất tồi
Yêu người xong lại phụ người rất nhanh
Chẳng hề có nghĩa có tình
Thế nên cô độc một mình vậy thôi
Hôm nay ta gặp nhau rồi
Chắc là mình có duyên thôi bạn à
Rượu đây ta với lại ta
Mình cạn chén nhé gọi là xã giao
Chứ tôi tầng ở hơi cao
Mình khó kết bạn tâm giao được rồi
Say đi buồn sẽ qua thôi
Ta cứ mặc kệ cuộc đời ra sao
Chẳng qua như giấc chiêm bao
Ai nào có biết thế nào về sau
Nhưng tôi không có tiền đâu
Một lát ông trả cái chầu này heng
Tôi đây chấp nhận tiếng hèn
Miễn là ông cứ trả tiền dùm tôi
Gã kia liền nói được rồi
Có vài chục bạc để tôi lo mà
Hôm nay gặp gỡ hai ta
Thôi thì cứ uống thả ga rồi về
Uống đi nhanh cạn chén đi
Uống cho không biết cái gì mới hay
Uống cho tăm tối mặt mày
Uống cho quên sạch đắng cay đời mình
Nước kìa nó ngập lênh đênh
Đời ta nó cũng bồng bềnh vậy thôi
Ông tồi thì kệ ông tồi
Chỉ cần ông bạn với tôi đủ rồi.

MƠ THẤY TIÊN

MƠ THẤY TIÊN
Có một giấc mơ lạ
Tôi gặp một nàng tiên
Cô ấy rất dịu hiền
Tặng tôi tiền một túi

Hôm sau tôi lại ước
Cô ấy đến trong mơ
Để cô ấy tặng tiền
Tôi đỡ làm vất vả

Nhiều đêm tôi cố ngủ
Một giấc thật là say
Hy vọng cô ấy lại
Cho tôi một túi tiền

Mà đã rất nhiều đêm
Tôi không mơ thấy nữa
Tự dưng ngày hôm nọ
Cô ấy đến bảo rằng

Anh là đồ tham lam
Túi tiền to như vậy
Anh tiêu sạch hết rồi
Giờ lại đòi thêm nữa

Tôi cho anh một bữa
Có ít vốn làm ăn
Vậy mà không chịu làm
Sao xấu xa vậy hả

Vậy là tôi tỉnh ngủ
Nhìn quanh trong căn nhà
Xem còn gì để bán
Kiếm tiền đỡ mấy hôm

Tôi gom một ít nhôm
Đem ra hàng đồng nát
Bán được hơn chục bạc
Mua hai ổ bánh mì

Ăn no xong bánh mì
Thế là tôi đi ngủ
Trong mơ Tiên lại về
Trách tôi là gàn dở

Học hành cho nó lắm
Nhưng lại biếng nhác làm
Sao đòi hoài có ăn
Ráng đi ăn mày nhé

Tôi hết mơ từ đó
Cũng chẳng nghĩ về tiên
Chỉ thương người ta ấy
Lận đận mối tơ duyên.

Duy Sắc 2019