Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

CUỘC SỐNG KHÓ

CUỘC SỐNG KHÓ
Duy Sac
Dạo này làm ăn khó
Khách ít ghé mua hàng
Dịch mà còn dài nữa
Năm này đói meo râu

Rảnh rỗi ngồi uống riệu
Nghiền ngẫm về cuộc đời
Nhục, vinh nào mấy chốc
Tham, sân, si mà chi

Đường tình và ba mối
Toàn những mối tơ vò
Càng gỡ ra càng rối
Một mình tối nằm co

Lắm khi lang thang mãi
Nhặt nhạnh ký ức buồn
Ôm đầy nên nặng bụng
Lệ sầu lại càng tuôn

Mùa này nhiều năm trước
Mình cùng ngắm sao trời
Tung tăng đùa trăng sáng
Thắp lồng đèn Trung Thu

Giờ đôi đường đôi ngả
Ta lại có mình ta
Trăng thu chưa tròn hẳn
Nghĩa cũ khuyết thêm nhiều

Ai tìm ai giữa chợ
Nào có phải tìm ta
Nhân duyên là cái nợ
Hết trả rồi lại vay

Đêm thì đêm vô tận
Ngày lại nối tiếp ngày
Kiếp người truân chuyên lắm
Thôi cố tích đức dày 

Hoa phuong do

THIÊN TAI VÀ NHÂN TAI

THIÊN TAI VÀ NHÂN TAI
Duy Sắc 2025
Chuẩn bị bão vào nữa 
Chắc là lại có mưa
Mưa nhiều rồi lại lụt
Lụt tức là nước dâng

Nước lớn lại ngập đồng
Nước cuốn trôi tất cả
Những ai trong vùng bão
Nước mắt lại như sông

Bão ơi là bão ơi
Năm nào bão cũng đến
Đúng là khổ kiếp người
Khốn nạn sao bão tố

Thiên tai và nhân tai
Bao năm cứ vậy hoài
Một cái vòng luẩn quẩn
Vay trả, trả lại vay

YÊN LẶNG CẦM TAY

YÊN LẶNG CẦM TAY
Em đi trên con đường đá cuội
Anh đi trên những đám đá xanh
Trời Đà Lạt thật trong xanh
Hoàng lan nở rộ trên cành thông cao

Những ánh nắng hanh trong gió lạnh
Những con đường dốc đứng quanh co
Ngao du lữ khách quanh hồ
Cà phê thuỷ tạ câu thơ u buồn

Em bán dâu mỉm cười chào đón
Chị bán hồng mom móm cười duyên
Xe thồ cười nói ngửa nghiêng
Leng keng xe ngựa gợi miền xa xăm

Máy chụp ảnh thi nhau đèn nháy
Hướng dẫn viên tất bật đón đưa
Trong mây thấp thoáng bóng chùa
Chuông ngân theo gió cố xua nhọc nhằn

Vòng mấy quãng ghé dinh Bảo Đại
Chút xa hoa một thuở trang đài
Dư âm năm tháng dần phai
Uy quyền ngày ấy hôm nay ngủ vùi

Say trong chén rượu cần đêm hội
Mái nhà rông mấy điệu chiêng cồng
Vây quanh một ngọn lửa hồng
Tay trong tay hát mở lòng yêu thương

Cơn mưa đêm buốt lòng lữ khách
Ta lang thang qua mấy hàng ăn
Ở đâu cũng lắm nhọc nhằn
Phận người nghèo khổ ngủ lăn lề đường

Gió lạnh buốt trời khuya vắng lặng
Ngọn thông buồn ru những ưu tư
Tình ta trăn trở mệt nhừ
Yêu đương tàn những lá thư cuối cùng

Anh yên lặng và em yên lặng
Gió và mưa ngấm ướt thân người
Hoa giờ cũng chẳng còn tươi
Mình nhìn ái ngại nụ cười trao nhau

Em yên lặng nhìn anh yên lặng
Mắt em trong hoen ướt vì mưa
Anh nhìn mái tóc năm xưa
Hôm nay đã ngắn mới vừa cắt xong

Đêm mênh mông sâu thẳm vô cùng
Ta yên lặng cùng nhìn hai hướng
Mỗi người một ngả yêu thương
Tay trong tay chẳng chung đường ngày mai

NguyenDuySac2009

SAU KHI MƯA

SAU KHI MƯA
Duy Sac
Khi cơn mưa vừa xuống
Anh thấy cỏ vươn mình
Tiếng dế đêm gọi bạn
Cây trổ chồi non xinh

Khi cơn mưa đã qua
Phố trôi bao bụi bặm
Trôi luôn dấu tình ta
Con đường xưa mất dấu

NỖI BUỒN ĐÀ LẠT

Duy Sac
Ôi Đà Lạt!
Những buổi chiều tẻ nhạt
Mình anh
Cô đơn lắm
Anh đã nghe thấy những lời thông bày tỏ
Tiếng phong lan thỏ thẻ ái ân
Tiếng thời gian trên hàng ghế đá
Và vó ngựa một thời hoang sơ
Một không gian mộng mơ
Anh cũng mộng mơ
Trong nỗi nhớ
Nhớ em
Mà cũng vì nó 
Để hôm nay
Anh cô đơn
Sự cô đơn trong mơ mộng
Thế giới này thật là kỳ quái
Rồi lại chiều nay
Nản lắm em
Trời mưa ướt và trơn
Anh vẫn cô đơn chui đầu vào mưa lạnh
Và làm thơ

Những vần thơ quái đản
Sao chúng cứ hiện về
Những âm thanh kỳ lạ
Để tâm hồn đam mê
Em xanh non như lá
Anh sức trẻ tràn trề
Tình đẹp không thể tả
Nghĩa vượt ngàn sơn khê

Và sau cùng chính là nó
Nó đã tàn phá cuộc sống của anh
Nó làm tình ta tan vỡ
Sự mộng mơ tẻ nhạt của một kẻ đần
Đần thối
Hết.

BÓI TOÁN

Duy Sac

Đàn bà chữ Quý thì nhàn
Đàn ông chữ Quý gian nan một đời
Đàn ông chữ Giáp tơi bời
Đàn bà chữ Giáp cả đời vinh hoa

 Đàn ông chữ Kỷ xuề xoà
Cuộc đời lận tận tiền ra, tình vào
Đàn ông chữ Ất của vào
Đàn bà chữ Ất khổ sầu năm canh

Đàn ông chữ Mậu công thành
Đàn bà chữ Mậu chỉ dành chồng, con
Đàn ông chữ Bính héo hon
Đàn bà chữ Bính ăn ngon, an nhàn

Đàn ông  Nhâm sẽ rất sang
Đàn bà Nhâm sẽ dở dang chuyến đò
Đàn ông Đinh sẽ ấm no
Đàn bà Đinh sẽ rủi ro duyên tình

Đàn ông cô quả chữ Canh
Đàn bà mà phải chữ Canh vui gì
Đàn ông Tân nói làm chi
Đàn bà Tân sẽ khổ vì hay đi

Âm, dương phối ngẫu mấy khi
Để cho hoà hợp việc gì cũng nên
Chung quy cũng tại bề trên
Khắc- xung, xung- khắc tạo lên cuộc đời

Hoaphuongdo

HÈ LẠI ĐẾN

Duy Sac
Hè lại đến, mưa về giăng đen đúa
Phố phường buồn, nước nhớp nhúa lênh đênh
Mùi hơi đất xông lên, nó thúi ình
Cống ùng ục sủi nước đen bẩn thỉu

Mưa xối xả như cuồng phong ào ạt
Gió kinh hồn thổi bạt mọi thứ bay
Nước mịt mù tăm tối hết mặt mày
Xe kẹt cứng dồn cả bầy nhốn nháo

Sài Gòn mưa, anh lạnh lẽo lang thang
Tay run rảy vì thiếu làn hơi ấm
Trống trải thật, anh bước đi chầm chậm
Người ướt đầm mà chỉ nhớ về em

Em biết không, anh đi dưới cơn giông
Nước tạt mạnh rát da như cắt thịt
Trước tầm mắt mọi thứ đều mù mịt
Anh mơ hồ thấy bóng dáng em yêu.

TRÔNG TIN

TRÔNG TIN
Trích Trường Ca Sát Thát
Duy Sac
Chàng đi biên ải xa xăm
Cũng do bởi quá hờn căm giặc thù
Quê hương một áng mây mù
Bầu trời Đại Việt âm u mịt mờ

Quân ta thất trận vỡ cờ
Vó ngựa Mông Cổ gieo màu tóc tang
Hai vua cũng bỏ cung vàng
Em lo cho chàng trong dạ bất an

Đồn xa ở giữa đại ngàn
Mũi tên làn đạn gươm đao vô tình
Ngày ngày em ngóng bên đình
Trông chờ thám mã đưa tin biên thùy

Quân ta đang cảnh gian nguy
Dũng tướng tử trận đang suy yếu dần
Đã có rất nhiều hoàng thân
Chịu sống hàng thần từ bỏ quê hương

Hai vua về đất Thiên Trường
Toa Đô đang tiến ngược đường đánh lên
Trông hoài tin nhạn hàng đêm
Mà sao chỉ thấy buồn thêm trong lòng

Biết chàng có chuyện gì không
Tình nghĩa vợ chồng em vẫn thủy chung
Dân Nam anh dũng kiêu hùng
Xin chàng hãy cứ vẫy vùng kiếm cung

Thù nhà nợ nước cùng chung
Chớ có quay đầu với chúng ngoại bang
Đêm nay trăng sáng đầu làng
Thiếp mong chàng sẽ bình an trở về

Sac2003

ĐỪNG BUỒN NỮA EM

ĐỪNG BUỒN NỮA EM
Duy Sac
Buồn chi sao cứ buồn hoài
Buồn gì mà chẳng nguôi ngoai chút nào
Buồn hoài là cớ làm sao
Buồn đến khi nào mới hết buồn đây

Buồn gì thơ thẩn gió mây
Buồn gì như những hàng cây úa màu
Buồn ơi mi biến đi mau
Buồn cho ta lại sắc màu hồng tươi

Buồn lấy mất hết nụ cười
Buồn khiến cho người chán nản u mê
Buồn cho lòng dạ tái tê
Buồn cứ tìm về trong những đêm sâu

Buồn này ta hỏi một câu
Buồn ở đâu đến gieo sầu cho ta
Buồn làm u uất cửa nhà
Buồn để ta giống bị ma ám à

Buồn mau hãy cút đi xa
Buồn để giây phút cho ta yên bình
Buồn như một loại yêu tinh
Buồn hãy hiện hình đối mặt cùng ta

Buồn mau ra khỏi thân ta
Buồn đi đi nhé để ta vui nào
Buồn chắc là chuyện tào lao
Buồn dù thế nào ta chẳng sợ chi

Sac2018

PHÀM NHÂN

Duy Sac
Thánh Nhân cũng mắc sai lầm
Vì thánh sống kiếp phàm trần như ta
Tài gì mà cứ ba hoa
Ta đời phàm tục, người ta Thánh Hiền

Thánh Hiền rồi sẽ thành tiên
Ta phàm nếu chết hóa liền thành ma
Mấy bài thơ tưởng tài à
Người trong thiên hạ làm thơ cả bồ

Mấy đống tiền là hư vô
Có đó hết đó chớ mà kiêu căng
Đời này ta thích gió, trăng
Tiền, tài danh vọng chỉ là phù du

Nghèo thật chứ chẳng phải đùa
Ta nghèo mà vẫn ngao du cõi trần
Thiên Mệnh đã ám lấy thân
Đời ta nếu số phong trần, ta cam.

NHĂN NHỞ

NHĂN NHỞ
Thơ Duy Sắc
Xin lỗi em
Anh hơi nhăn nhở
Bản tính này
Anh chưa bỏ được mà
Thế đó
Anh buồn
Nhiều khi cũng mắc cỡ
Em giận không
Thôi
Tha thứ anh hen
À mà không
Anh mặc kệ
Tuỳ em
Thích cũng được
Gét thì thôi
Tuỳ
Anh vậy đó
Em chê đi
Em cứ kể đi
Kể nhiều vào
Cho mọi người biết
Rằng
Anh nhăn nhở
Thế nhé
Em
Hì hì
Anh nhăn nhở
Ka ka ka
Anh nhăn nhở vì muốn em chú ý
Em sẽ nhớ một kẻ như anh
Em bị ám ảnh một người nhăn nhở
Anh sẽ có cơ hội thích em
Đúng không
Em bị ám ảnh rồi
Em sợ nhưng mà em lại nhớ
Em nghĩ nhiều về cái nhăn nhở của anh
Em phân vân
Thích hay sẽ gét anh
Em càng gét tức là em càng nhớ
Mà nhớ là một hình thái của yêu
Hì hì
Anh nhăn nhở chỉ với mình em
Vì anh đã mến em quá độ
Anh nghèo không biết đến món quà
Thành ra phải hạ mình nhăn nhở
Xấu hổ chút để được gần em
Thế 
Anh là như vậy
Tuỳ em nhé
Hãy nhớ anh nhăn nhở
Anh nhăn nhở là bởi đã yêu em.

MƯA NGẬP

Duy Sac
Mấy hôm nay mưa to
Sài Gòn trong ẩm ướt
Nhiều nơi bị ngập nước
Nước nhiều thì ngập thôi

Chuyện này bình thường rồi
Mưa to thì phải ngập
Không ngập sao là mưa
Có mưa to mới ngập

Nào có ngập hết đâu
Ngày xưa nhà cửa ít
Đất rộng thoáng nhiều ao
Nhà người ta xây cao

Mưa to đường cũng ngập
Bây giờ phố tấp nập
Sông, rạch ít hơn nhiều
Mưa to thì phải ngập

Nếu mưa mà không ngậo
Sao gọi là mưa to
Có mưa là có ngập
Ở đâu cũng thế thôi

Nước nào cũng thế mà
Vì mưa như nhau cả
Còn mưa là còn ngập
Sa mạc còn bị lụt

Thành phố ngập là thường
Ngập cho sạch phố phường
Ngập cuốn đi rác rưởi
Ngập cho cá sinh sôi

Nước là nguồn sự sống
Nên mưa thì cứ ngập
Mưa ngậo có gì đâu
Đời người có bao lâu

Sợ gì vài chuyện ngập.

TÌNH ĐAU

TÌNH ĐAU
Duy Sac
Em đừng khổ nữa, buồn cha mẹ
Nhung nhớ làm chi kẻ bạc tình
Tội thân em quá thôi hãy nín
Nức nở ngẹn ngào sẽ đau tim

Cánh tay em bị làm sao vậy
Những vết cứa này bởi lưỡi lam
Chúng đan chồng chéo như tơ nhện
Máu đã chảy nhiều em chắc đau

Đừng làm như vậy, còn lọ thuốc
Cái thứ gì đây nữa thế này
Tiếng gào, tiếng khóc ôi đau đớn
Chẳng lẽ yêu người khổ ta sao

Chữ tình ai có hiểu tại sao
Chắc không ai hiểu nó được đâu
Nó kỳ lạ lắm kinh khủng lắm
Như ma đưa lối quỷ đưa đường