Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

ĐỪNG BUỒN NỮA EM

ĐỪNG BUỒN NỮA EM
Duy Sac
Buồn chi sao cứ buồn hoài
Buồn gì mà chẳng nguôi ngoai chút nào
Buồn hoài là cớ làm sao
Buồn đến khi nào mới hết buồn đây

Buồn gì thơ thẩn gió mây
Buồn gì như những hàng cây úa màu
Buồn ơi mi biến đi mau
Buồn cho ta lại sắc màu hồng tươi

Buồn lấy mất hết nụ cười
Buồn khiến cho người chán nản u mê
Buồn cho lòng dạ tái tê
Buồn cứ tìm về trong những đêm sâu

Buồn này ta hỏi một câu
Buồn ở đâu đến gieo sầu cho ta
Buồn làm u uất cửa nhà
Buồn để ta giống bị ma ám à

Buồn mau hãy cút đi xa
Buồn để giây phút cho ta yên bình
Buồn như một loại yêu tinh
Buồn hãy hiện hình đối mặt cùng ta

Buồn mau ra khỏi thân ta
Buồn đi đi nhé để ta vui nào
Buồn chắc là chuyện tào lao
Buồn dù thế nào ta chẳng sợ chi

Sac2018

PHÀM NHÂN

Duy Sac
Thánh Nhân cũng mắc sai lầm
Vì thánh sống kiếp phàm trần như ta
Tài gì mà cứ ba hoa
Ta đời phàm tục, người ta Thánh Hiền

Thánh Hiền rồi sẽ thành tiên
Ta phàm nếu chết hóa liền thành ma
Mấy bài thơ tưởng tài à
Người trong thiên hạ làm thơ cả bồ

Mấy đống tiền là hư vô
Có đó hết đó chớ mà kiêu căng
Đời này ta thích gió, trăng
Tiền, tài danh vọng chỉ là phù du

Nghèo thật chứ chẳng phải đùa
Ta nghèo mà vẫn ngao du cõi trần
Thiên Mệnh đã ám lấy thân
Đời ta nếu số phong trần, ta cam.

NHĂN NHỞ

NHĂN NHỞ
Thơ Duy Sắc
Xin lỗi em
Anh hơi nhăn nhở
Bản tính này
Anh chưa bỏ được mà
Thế đó
Anh buồn
Nhiều khi cũng mắc cỡ
Em giận không
Thôi
Tha thứ anh hen
À mà không
Anh mặc kệ
Tuỳ em
Thích cũng được
Gét thì thôi
Tuỳ
Anh vậy đó
Em chê đi
Em cứ kể đi
Kể nhiều vào
Cho mọi người biết
Rằng
Anh nhăn nhở
Thế nhé
Em
Hì hì
Anh nhăn nhở
Ka ka ka
Anh nhăn nhở vì muốn em chú ý
Em sẽ nhớ một kẻ như anh
Em bị ám ảnh một người nhăn nhở
Anh sẽ có cơ hội thích em
Đúng không
Em bị ám ảnh rồi
Em sợ nhưng mà em lại nhớ
Em nghĩ nhiều về cái nhăn nhở của anh
Em phân vân
Thích hay sẽ gét anh
Em càng gét tức là em càng nhớ
Mà nhớ là một hình thái của yêu
Hì hì
Anh nhăn nhở chỉ với mình em
Vì anh đã mến em quá độ
Anh nghèo không biết đến món quà
Thành ra phải hạ mình nhăn nhở
Xấu hổ chút để được gần em
Thế 
Anh là như vậy
Tuỳ em nhé
Hãy nhớ anh nhăn nhở
Anh nhăn nhở là bởi đã yêu em.

MƯA NGẬP

Duy Sac
Mấy hôm nay mưa to
Sài Gòn trong ẩm ướt
Nhiều nơi bị ngập nước
Nước nhiều thì ngập thôi

Chuyện này bình thường rồi
Mưa to thì phải ngập
Không ngập sao là mưa
Có mưa to mới ngập

Nào có ngập hết đâu
Ngày xưa nhà cửa ít
Đất rộng thoáng nhiều ao
Nhà người ta xây cao

Mưa to đường cũng ngập
Bây giờ phố tấp nập
Sông, rạch ít hơn nhiều
Mưa to thì phải ngập

Nếu mưa mà không ngậo
Sao gọi là mưa to
Có mưa là có ngập
Ở đâu cũng thế thôi

Nước nào cũng thế mà
Vì mưa như nhau cả
Còn mưa là còn ngập
Sa mạc còn bị lụt

Thành phố ngập là thường
Ngập cho sạch phố phường
Ngập cuốn đi rác rưởi
Ngập cho cá sinh sôi

Nước là nguồn sự sống
Nên mưa thì cứ ngập
Mưa ngậo có gì đâu
Đời người có bao lâu

Sợ gì vài chuyện ngập.

TÌNH ĐAU

TÌNH ĐAU
Duy Sac
Em đừng khổ nữa, buồn cha mẹ
Nhung nhớ làm chi kẻ bạc tình
Tội thân em quá thôi hãy nín
Nức nở ngẹn ngào sẽ đau tim

Cánh tay em bị làm sao vậy
Những vết cứa này bởi lưỡi lam
Chúng đan chồng chéo như tơ nhện
Máu đã chảy nhiều em chắc đau

Đừng làm như vậy, còn lọ thuốc
Cái thứ gì đây nữa thế này
Tiếng gào, tiếng khóc ôi đau đớn
Chẳng lẽ yêu người khổ ta sao

Chữ tình ai có hiểu tại sao
Chắc không ai hiểu nó được đâu
Nó kỳ lạ lắm kinh khủng lắm
Như ma đưa lối quỷ đưa đường

LÒNG MA DẠ QUỶ

LÒNG MA DẠ QUỶ
Duy Sac
Quỷ ma chưa thấy hại người
Nhưng người lại rất hại người thường xuyên
Chỉ vì lợi ích đồng tiền
Người ta tranh đoạt triền miên không ngừng

Người ta vì chút công danh
Đội trên đạp dưới nó thành thói quen
Khi yếu thế cố chịu hèn
Khi thành sự nghiệp ngoi lên khinh người

Quỷ ma nếu có trên đời
Chúng nhìn cũng sợ con người mà thôi
Người hay đạo lý dạy đời
Lắm khi đó chỉ những lời nói suông

Đằng sau lời kệ, tiếng chuông
Ai mà biết được tấm lòng người ta
Người thân chung một mái nhà
Họ còn đấu đá chẳng ra cái gì

Đời như gió cuốn qua đi
Biết ai có thật sống vì ai đâu
Lòng tham ai cũng mưu cầu
Họ luôn ủ sẵn mưu sâu để giành

Kiếp người rồi cũng qua nhanh
Trăm phương ngàn kế cũng tàn ra tro
Đức cao thì phúc đợi chờ
Đức không biết giữ họa vô bất ngờ

Cả đời tranh đấu hơn thua
Ai khôn ai dại có là gì đâu
Tránh khi yên giấc mồ sâu
Đời con, đời cháu nghiệp chồng chất cao.

NGƯU TẦM NGƯU, MÃ TẦM MÃ

NGƯU TẦM NGƯU MÃ TẦM MÃ
Duy Sac
Ai muốn làm tiểu nhân
Phải học theo Lưu Bang
Lưu manh và lươn lẹo
Bội nghĩa lại vong ân

Vì mình mà bất chấp
Sĩ diện cũng vứt đi
Ăn chơi và mê gái
Phong lưu nhất trên đời

Lòng dạ đầy thủ đoạn
Không từ thói xấu nào
Miễn sao thành sự nghiệp
Ngàn năm sử lưu danh

Ai muốn làm anh hùng
Nên học theo Hạng Vũ
Sống một đời trượng nghĩa
Trọng tình và thủy chung

Nói và làm nhất quán
Không bạc đãi đàn em
Dám làm và dám chịu
Chốn sa trường hiên ngang

Bách chiến và bách thắng
Oai dũng khó ai bì
Luôn coi thường cái chết
Sử muôn đời lưu danh

Duy Sắc

CÓ MA KHÔNG ?

CÓ MA KHÔNG
Duy Sac
Người ta thường kể đã gặp ma
Nhưng mà không bắt được con ma
Họ chỉ bảo rằng từng thấy nó
Thấy ma bủn rủn hết người ra

Chắc ở trên đời cũng có ma
Cho nên họ mới gặp được ma
Nhưng sao lại có dân đào mả
Chúng kiếm bạc vàng để tiêu pha

Tâm linh là chuyện khó hiểu mà
Ai tin thì chắc sẽ thấy ma
Cũng như tin Phật là có Phật
Đó là niềm tin của người ta

Khi mà người chết sẽ thành ma
Như vậy là ma cũng người mà
Ma với lại người cùng một họ
Tại sao ta lại phải sợ ma

Ma nào bằng lòng dạ người ta
Hiểm độc, gian tham, tâm xấu xa
Loại ma như vậy vô cùng ác
Không từ thủ đoạn hại người ta

CHIA TAY EM NHÉ

CHIA TAY EM NHÉ
Đêm buồn anh viết lá thư
Chút tình gửi gắm hết về nơi em
Chúc em sức khỏe muôn phần
Việc làm ổn định, lương tăng càng nhiều

Thư này bày tỏ tình yêu
Rằng từ ngày ấy anh đều nhớ nhung
Nhớ hai ta lúc chung đường
Tháng ngày quấn quýt tình thương mặn nồng

Biết em còn nhớ anh không
Anh thì luôn nhớ trong lòng không nguôi
Nhớ từng ánh mắt nụ cười
Nhớ bàn tay, nhớ dáng người thon thon

Giấc mơ nên nghĩa vợ chồng
Nó dần xa mãi cho nên anh buồn
Những chiều anh ngắm hoàng hôn
Lo em yếu đuối, bồn chồn tâm can

Tháng ngày khốn khổ gian nan
Anh luôn tin tưởng tấm lòng thủy chung
Chưa hề có phút hai lòng
Nhưng đời không giống như trong mộng vàng

Em buồn, em giận hờn anh
Chắc do xa cách, hiểu lầm nhiều thêm
Hai ta cứ thế xa dần
Từng thương thành giống người dưng mất rồi

Anh đành chấp nhận hết thôi
Bởi vì dù nói ngàn lời cũng thua
Niềm tin đã hóa nghi ngờ
Thương nhau đến mấy xem như chưa từng

Em tìm người khác là hơn
Anh về vui với trăng, làm bạn thơ
Bởi yêu ai được bây giờ
Khi con tim đã chỉ mơ một người.

Duy Sac 2017

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

ĐƯỜNG DANH LỢI

 ĐƯỜNG DANH LỢI

Duy Sac

Đường danh lợi nhìn hoa cả mắt

Ta bon chen kèn cựa với đời

Tâm cơ trong những cuộc chơi

Âm mưu thủ đoạn với người xung quanh


Nào cứ tưởng mình tài ba lắm

Nên khoa trương múa máy lung tung

Trăm mưu nghìn kế lạnh lùng

Mà đâu làm được lên công trạng gì


Ôm thất bại đắng cay tủi hổ

Ta than thân trách phận, oán đời

Lang thang như kẻ dở hơi

Nếu mà thắng thế khinh người thua ta


Những ảo tưởng xa hoa kinh tởm

Nó khơi lên dục vọng tham lam

Khiến cho tay phải nhúng tràm

Làm sao rửa hết lỗi lầm ngày xưa


Đừng tưởng bở khôn ngoan xảo quyệt

Cái kim kia cũng lúc lòi ra

Thua đời hai chữ thật thà

Xem như thất bại đời ta hoàn toàn


Hư danh ấy ai từng lừng lẫy

Phú quý kia ai đã trong tay

Bỗng dưng sụp đổ một ngày

Giờ ôm tiếc nuối đắng cay tràn trề


Quyền với chức túi cơm giá áo

Vào với ra dạ dạ vâng vâng

Nửa đêm chợt tỉnh giấc nồng

Bần thần như bị tăng xông đến rồi


Ôi danh lợi phù du thế nhỉ

Có hay không nào đáng cái gì

Tại sao ta mãi sân si

Mai về cát bụi còn gì nữa không


Kìa ở đó biết bao đền tháp

Nơi chốn này điện ngọc cung son

Người xưa nay cũng chẳng còn

Chỉ như cát bụi giữa cơn nắng hè


Nay ta bạn cùng chai rượu nhạt

Vui với trăng trong lúc cơ hàn

Nhớ người thương đã bao năm

Chỉ mong em mãi bình an một đời.

AHIHI CHÀO EM

 Ahihi chào em

Duy Sac

Em đừng buồn nữa

Mọi việc rồi cũng xong

Cuộc sống là như vậy

Tre già lại măng non


Em đừng có thù hằn

Anh nghe đau lòng lắm

Tình chỉ là ảo ảnh

Nghĩa như giọt máu khô


Đời luôn không bến bờ

Ta theo dòng định mệnh

Ahihi chào em

Chào em Ahihi


sac2018

BẮT ĐẦU

 BẮT ĐẦU

Duy Sac

Em đi về miền Tây

Mênh mông đồng lúa tốt

Em mang về theo em

Một niềm vui hội ngộ


Anh đứng nhìn theo em

Trong cơn mưa rét mướt

Mưa ướt đầy lòng anh

Những cơn mưa dằn vặt


Trên chiếc cầu em qua

Kênh trong soi chiếc bóng

Em điệu hò ngân nga

Một tình yêu đầy mộng


Anh vẫn nhìn theo em

Mưa tan xong nắng gắt

Nắng nóng trong lòng anh

Sự oi nồng buồn bã


Em chẳng nhìn về anh

Em bên sen mãi ngắm

Trong gió lời ru trưa

Trẻ thơ vui tình mẹ


Anh cứ chờ bóng em

Trong cô đơn đốt cháy

Chén rượu nào cho say

Đời ta quay quằn quại


Hai chúng mình nhìn nhau

Nhưng không ai muốn nói

Em mối tình đầu tiên

Anh bắt đầu yêu lại


Sac2018

MÂY CHIỀU

 MÂY CHiỀU

( Duy Sắc Nguyễn)

Mây chiều cuộn một chùm đen đủi

Một mình ta bước đi lủi thủi

Lão ăn xin cũng đang lụi khụi

Thành phố đông sang nắng bùi nhùi


Nhiều người cũng như mình lầm lũi

Họ về đâu trên đường đầy bụi

Những cột đèn ngả nghiêng trơ trụi

Đôi chim câu cố hót lời vui


Rác bên đường bốc mùi rất thúi

Một bầy trẻ lang thang lúi húi

Chúng tìm gì mà đầu cứ cúi

Lũ chuột đen tranh cống mà chui


Anh nhớ em giờ còn lầm lũi

Càng ngẫm nghĩ thấy mình càng tủi

Tình yêu xưa càng ngày cháy rụi

Mùa đông này lắm nỗi ngậm ngùi