Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

TRỜI NÓNG BAN ĐÊM

 Duy Sac

Đêm nay trời nóng quá

Có thể mai sẽ mưa

Người mình như bốc hoả

Da nổi đầy mẩn ngứa


Không thể nào ngủ nổi

Điện vừa cúp tức thì

Người nhễ nhại mồ hôi

Sao mà khổ thế nhỉ


Cửa mở tung đón gió

Muỗi thi nhau bay vào

Chúng thi nhau vo vo

Tay cứ thế mà chao


Nhà bên trẻ con gào

Vợ chồng ngồi trách móc

Trời tối chẳng có sao

Mèo hoang kêu trên nóc


Trời nóng mệt cả người

Cúp điện nên tối tăm

Không ánh sáng trên đời

Người u tối muôn năm.

CỤ ĐỒ CHIỂU

 Cụ Đồ Chiểu

Bến Tre đêm vắng nhớ cụ Đồ

Mắt mù đánh giặc với vần thơ

Thương dân nghĩa khí dương cờ nghĩa

Buồn cảnh hàng thần sống láo lơ


Thù Tây tàn bạo gieo tang tóc

Ghét kẻ ươn hèn sống nhuốc nhơ

Trăm năm ai hiểu người kẻ sĩ

Một chí tang bồng chửa thoả mơ


Sac2003

CHIỀU XUÂN BẾN TRE

 CHIỀU XUÂN BẾN TRE

Duy Sắc Nguyễn 2018

Xuân đến mùa cưới rộn ràng

Người ta vui bước sang ngang theo chồng

Nhà thờ mừng lễ tơ hồng

Tình nghĩa mặn nồng Thiên Chúa chứng minh


Vui trong tiếng nhạc xập xình

Bà con hai họ linh đình chúc nhau

Trầu giờ quấn quýt với cau

Cho dù nghèo giàu vẫn mãi thương yêu


Cô dâu xinh đẹp yêu kiều

Chủ rể tài nhiều thành đạt công danh

Thế là hôn lễ tác thành

Tình yêu chắp cánh cuộc đời ngày mai


Một đôi gái sắc trai tài

Họ xây tình ái trọn đời bên nhau

LANG THANG SÀI GÒN

 LANG THANG SÀI GÒN

Duy Sac 2000

Có những đêm dài, ta lang thang phố nhỏ

Sài Gòn quanh co, hàng quán dập dìu

Có những tiếng gà vang trong xóm lạ

Đâu tiếng gà tre lanh lảnh buồn thiu


Có tiếng còi tàu vang nơi bến cảng

Đang đợi người lai ra cửa Cần Giờ

Ánh điện lập lòe, nhà sàn sập sệ

Bên bến Thủ Thiêm cuộc sống lờ mờ


Lang bạt thương hồ buông câu vọng cổ

Cay đắng cuộc đời như cánh lục bình

Thương nhớ về ai mà lời chua chát

Có phải thương người mở cõi năm xưa


Góc phố đèn vàng, tàn cành Nguyệt Quế

Nét mặt nhòe nhòe các chị bán hoa

Những nụ cười duyên mời chào lữ khách

Nhưng đôi mắt buồn cay đắng ngậm ngùi


Có những con người lang thang hối hả

Họ mãi cứ đi xuyên cả màn đêm

Mấy xe bán mì khách ngồi tiu nghỉu

Nét mặt đăm chiêu không biết nghĩ gì


Nơi chợ Bến Thành, phố đêm nhộn nhịp

Nghèo khó, sang giàu cứ thế chen chân

Ai cũng nhìn nhau ánh mắt e dè

Đêm dài thành phố cuộc đời lê thê


Ai ghé Sài Gòn khó lòng quên được

Bởi ở nơi đây thắm thiết tình người

Tình làng nghĩa xóm luôn rất vui tươi

Không ai phân biệt hèn, sang, đẳng cấp


Sài Gòn đẹp lắm, những chiều bến cảng

Khi cánh Phượng Hồng tàn dưới nắng chiều

Cũng ở nơi đây có những tình yêu

Người đi, kẻ ở với nhiều ký ức


Sài Gòn đẹp lắm không gì kể hết

Chỉ biết nơi đây nó đẹp lâu rồi

Ba trăm năm ấy đã từng gian khổ

Công sức ông, cha khai phá đất này

BUỒN NHỚ QUÊ

 Duy Sac

Lâu rồi chưa có về quê

Bây giờ quên lối bờ đê năm nào

Lũy tre chẳng biết ra sao

Ngõ quanh, ngách cụt, bờ rào còn không


Lâu rồi không có ra đồng

Quên luôn những chỗ bến sông một thời

Nhớ đêm đập lúa trăng soi

Trống đình mở hội ý ơi câu chèo


NDS

NHỚ THÁNG TƯ

 NHỚ THÁNG TƯ

Duy Sac

Ngàn dặm dài, 

    người nối người tiếp bước

Cuộc chiến tranh,

    thống khổ cả non sông

Bao tháng tư 

    máu tuôn chảy thành dòng

Cho ngày ấy 

    tháng tư vào lịch sử


Trời hôm nay

    rạng rỡ sắc tháng tư

Những cơn mưa

    mát nẻo đường, góc phố

Đời thanh bình

    vui hân hoan trẻ nhỏ

Anh bên em

    mình xây đắp gia đình


Mấy mươi năm

    sức sống đã hồi sinh

Nửa thế kỷ

    nền hòa bình thống nhất

Biết bao người 

    xác thân hòa với đất

Vì lời thề

    nước độc lập tự do


Cha, anh mơ

    cuộc sống được ấm no

Anh với em

    sung sướng buổi bây giờ

Dòng lịch sử

    ơn Người sao quên được

Trời tháng tư

    oanh liệt mãi lưu truyền.


Phượng Đỏ.


BÚT KÝ VỈA HÈ 18

 BÚT KÝ VỈA HÈ 18

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Túng rồi đi bán chợ trời

Cả ngày ngồi đợi không ai mua hàng

Thế là cuốn gói lang thang

Rảo qua rảo lại mấy hàng kế bên

Ông già bán các loại đèn

Tây, ta lẫn lộn, đủ tên trên đời

Ông cười khổ lắm mày ơi

Tao bán chợ trời gần bốn chục năm

Hồi xưa còn dễ kiếm ăn

Bây giờ khó lắm, ít ai mua hàng

Những ngày nắng nóng chang chang

Khi mưa nó tạt ướt hàng hết trơn

Đời sống gần đây khá hơn

Người ta đã bớt đi ra chợ trời

Nhớ cái lúc còn gặp thời

Một món tao bán tiền lời biết bao

Hét giá cho thiệt là cao

Mày trả cỡ nào cũng dính à con

Nhưng mà hàng phải thiệt ngon

Tay chơi sành điệu mới dòm nghe bay

Mày còn trẻ theo nghề này

Cần đi tìm hiểu mấy tay lão làng

Chớ mà ú ớ chàng ràng

Mất sạch hết vốn là sang ăn mày

Tao nói không phải là hay

Nhưng làm nghề này thì phải không ngoan

Cần chừa lối thoát an toàn

Biết cách tính toán lo toan sau này

Mày coi cả đám ngồi đây

Tụi nó chỉ có suốt ngày bao lô

Hàng họ không tiền lấy vô

Nhưng mà tiền nợ số đề bao la

Tiêu tan hết cửa hết nhà

Nhiều thằng giàu lắm cũng ra vỉa hè

Ở đây giang hồ không nghe

Đụng chuyện là có cả bè nó ra

Tao giờ tuổi cũng đã già

Anh em nó nể để mà ngồi yên

Mày khôn hãy biến đi liền

Nếu không sau sẽ lắm phiền tấm thân

Nghe qua mất hết tinh thần

Chợ trời quả thiệt gian truân kiếp người.

TIỄN ĐƯA

 TIỄN ĐƯA

Trích Trường Ca Sát Thát

Duy Sac 2004

Vua ban chiếu lệnh công đồn

Quân ta sẽ đánh vào Đông Bộ Đầu

Thủy binh hai hướng hợp nhau

Bộ binh ra bến bắt đầu hành quân


Chàng ơi giặc Thát hung tàn

Thăng Long đổ nát tang hoang hết rồi

Thê lương máu chảy đầu rơi

Tiếng than tiếng khóc dậy trời nước nam


Chàng đi mong hãy vững lòng

Nam nhi báo đáp núi sông quên mình

Thiếp nơi đây sẽ chờ tin

Ngày về chiến thắng quê mình hoan ca


Ta đi bảo vệ sơn hà

Cùng bao chiến sỹ xông pha trận tiền

Xá gì mũi đạn làn tên

Nàng yên tâm để vững bền lòng trai


Nếu như chinh chiến còn dài

Nước ta ắt chịu cảnh tai ương nhiều

Đôi mình xa cách sẽ lâu

Mong nàng gìn giữ lấy câu chung tình


Ngày mai vào cuộc trường chinh

Làm sao dám hẹn ngày mình gặp nhau

Dù cho chiến cuộc thế nào

Thiếp luôn chung thủy sắt son đợi chàng


Trống dồn thúc giục hành quân

Trên cao trăng sáng soi đường ta đi

Nàng nhanh quay gót ra về

Đừng nên quyến luyến, người đi nản lòng


Ngày mai giải phóng non sông

Hai ta nâng chén rượu hồng giao bôi

Hai vua đã xuống thuyền rồi

Chào nàng, ta phải đi thôi, trễ giờ.

ĐÊM CÔ ĐƠN

 ĐÊM CÔ ĐƠN

Thơ Duy Sắc

Đêm nay lạnh, tâm hồn mình cô quạnh

Mây lang thang đang lởn vởn cùng trăng

Nỗi nhớ em , mà sao lại là em?

Sao kỳ vậy? Em là ai mà nhớ


Nghĩ quanh quẩn , chân đi lòng vòng mãi

Tóc rối bời, mắt cứ thấy hoa lên

Tâm hồn mình như chìm vào vô thức

Nó lênh đênh trên một cõi mơ hồ


Trong giấc mộng, em đang ngồi khâu áo

Vết kim châm chảy máu chỗ đầu tay

Em đau nhói , em buồn rơi nước mắt

Anh thấy em cũng đang rất cô đơn


Em là ai, hôm nay mình đã biết

Em là ta, một nửa của chính mình

Em yếu đuối hay chính ta yếu đuối

Ta nhớ em có phải cố tìm ta?


Em im lặng, đôi mắt nhìn mũi chỉ

Em đang khâu những vết rách thời gian

Bàn tay em thoăn thoắt cứ thế đan

Anh cảm nhận thời gian như lành lại


Em nhìn anh, một cái nhìn thương hại

Em cười anh, em bảo chớ luỵ tình

Con tim kia là sinh lực đời mình

Anh gìn giữ đừng gây cho nó khổ


Em là ai anh cũng đừng trăn trở

Anh nhớ em, em đâu nghĩ về anh

Tại sao anh lại tự mình dằn vặt

Anh hãy yêu, yêu chính bản thân mình


Anh cô độc đời phong sương vất vả

Em biết anh thèm tình cảm chân thành

Nhưng anh nhớ tình người là vô giá

Không dễ ai trao miễn phí cho ai


Anh có cho thì người ta cho lại

Anh ích kỷ thì đừng mong hạnh phúc

Em nói đây là lời nói thật lòng

Anh biết đấy, em không buồn và trách


Đã nhiều lần anh nói dối với em

Anh rằng chỉ có em là duy nhất

Nhưng thư tình anh đã viết cho ai

Em đã xem trên chục lá thư tay


Tình cảm ấy anh giành cho ai hả?

Anh nói dối anh bảo mình chung thuỷ

Nhưng anh mang mộng hồn bướm mơ tiên


Cuộc đời anh đa đoan sẽ lắm phiền

Anh bình tĩnh mà hãy ngồi suy xét

Tạm biệt anh không hẹn ngày gặp lại

Anh về đi, trời khuya lắm rồi kìa


Em đã đuổi làm lòng mình buồn bã

Trăng về khuya cũng chẳng thấy đẹp gì

Cành Nguyệt Quế ngủ li bì ủ rũ

Chỉ mình ta không biết cứ nghĩ gì?


Anh nhớ em!

CHIỀU TRÊN BÈ CÁ

 CHIỀU TRÊN BÈ CÁ

An Giang 2008

( Duy Sắc)

Cái ao cá mênh mông thoáng mát

Những chiếc cầu vang tiếng hát ngao

Dưới ao cá cứ lao nhao

Hoàng hôn đổ xuống bắn vào mắt ai


Sông miền Tây bờ bao rất rộng

Những gốc bần ruồi nhặng vo ve

Sỉn say cho chó ăn chè

Đàn kìm mấy khúc cả bè hò dô


Em cưng gê, má đào đỏ ửng

Áo bà ba ôm sát eo thon

Mảnh khảnh , yểu điệu , mi nhon

Em bảo rằng vẫn còn son anh à


Đêm mùa hạ mưa dầm lán lá

Ánh đèn lu muỗi cứ là là

Em cầm chiếc áo khoác qua

Rằng anh hãy mặc kẻo mà cảm hen


Trong câu nói tình người chất phác

Một nụ cười mát dạ mát lòng

Đời anh phiêu bạt long đong

Mến em anh chỉ mơ trong giấc nồng


Em tạm biệt tặng vài ký cá

Rằng chia tay biết hẹn ngày nào

Anh cúi mặt, lòng nao nao

Tự nhiên lại muốn lao vào ôm em.

SAU CƠN LŨ

 Duy Sac

Mỗi năm sau đợt lũ về

Cá tôm nhốn nháo hả hê vui đùa

Chúng vui ca hát dưới mưa

Ngư dân tung lưới và lùa lên ghe


Đủ loài Sặc, Lóc, Rô, Trê

Tép, Tôm, Cua, Ếch , Ba ba, Lìm kìm

Ngọt thơm nồi lẩu cá Linh

Rượu nồng ấm áp nghĩa tình xóm thôn.

TRỊNH TRÁNG ĐÁNH LŨY THẦY

 TRỊNH TRÁNG ĐÁNH LŨY THẦY

Thơ Duy Sắc 2005

Nguyễn quân tháo chạy khắp nơi

Quân Trịnh truy đuổi bắt người lung tung

Làm cho bá tánh hãi hùng

Họ theo quân Nguyễn vào trong nam nhiều

Trịnh quân thế mạnh nên kiêu

Họ không biết trước những điều khó khăn

Thế nên tiếp tục hành quân

Hai đạo thủy bộ tiến dần về nam

Vượt qua luôn cả đèo ngang

Quân Trịnh đổ bộ ở gần sông Gianh

Xa xa có mấy đồn canh

Quân Nguyễn bỏ chạy về thành áng binh

Trịnh Tráng xem xét địa hình

Thấy rằng có một tường thành chắn ngang

Ông ta về trướng họp bàn

Tìm cách để vượt sông Gianh dễ dàng

Tuy nhiên có vẻ khó khăn

Bởi lũy Trường Dục chắn đường hành quân

Nếu không chiến thắng cho nhanh

Vấn đề lương thực sẽ thành mối nguy

Sau khi bàn bạc chi ly

Quân Trịnh quyết định tiến về sông Gianh

Nguyễn quân cố thủ trong thành

Ở trên chiến lũy đặt thần công Tây

Quân Trịnh dàn trận nửa ngày

Bắt đầu tiến đánh lũy Thầy rất hăng

Sau hơn trăm loạt thần công

Bộ binh quân Trịnh bắt đầu xông lên

Hai phe bắn cả rừng tên

Xác người tử sĩ đầy trên cánh đồng

Lửa hồng cháy rực cả vùng

Nồi da sáo thịt thật không gì bằng

Nguyễn quân càng đánh càng hăng

Viện quân từ đất Kim Long hội vào

Thế nên sĩ khí thêm cao

Họ ở trên lũy ào ào bắn tên

Quân Trịnh không thể leo lên

Trịnh Tráng lại cứ bắt quân không lùi

Máu tươi vung vấy khắp nơi

Đúng là thảm cảnh kiếp người là đây

Đánh nhau gần hết cả ngày

Quân Trịnh có vẻ hăng say không còn

Trịnh quân cứ cố tấn công

Nhưng mà thất bại, nản lòng muốn lui

Trịnh Tráng cũng mệt lắm rồi

Ông ta tính chuyện rút lui về Triều

CHIẾN TRANH BUỒN

 CHIẾN TRANH BUỒN

Duy Sac

Xưa nay mạnh hiếp yếu thôi

Ở đâu chẳng vậy khỏi lời nhân văn

Tranh nhau giành giựt miếng ăn

Xảo ngôn lươn lẹo bảo rằng vì ai


Vì vàng chứ có vì ai

Vàng là cái thứ khiến ai cũng thèm

Vàng kim với lại vàng đen

Nó gieo tang tóc triền miên bao đời


Nhân quyền là nói xạo thôi

Đứa nào mê muội tin lời là ngu

Kẻ đem ngoại tộc về thờ

Rước voi giày xéo lên quê hương mình


Làm gì mà có văn minh

Chỉ có bom đạn luôn rình rập thôi

Lấy tiền mua lũ tôi đòi

Kêu người phản quốc về nơi phe mình


Không xong phát động chiến tranh

Khiến cho máu của dân lành thành sông

Chơi theo cái kiểu luật rừng

Nhưng luôn mở miệng ra rằng thanh cao


Ác thì tội lỗi ngập đầu

Nhân danh này nọ toàn câu mị người


Tội cho tiểu nhược mà thôi

Phải luôn quằn quại cảnh đời tép riu

Phải nương vào gió theo chiều

Nương rồi hết gió là điêu đứng đời.