Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

HẾT TRUNG THU

 Duy Sac

Bánh nướng ăn xong, trăng cũng tàn

Trung Thu chỉ thế chốc lại tan

Chỉ có mình ta ngồi nhớ bạn

Còn trăng đi với lại mây ngàn


Chén trà chát ngấy, buồn phát chán

Đài phát thanh sao nhạt tiếng đàn

Uống những xót xa nhiều đến ngán

Ước gì em đến nói phàn nàn


-hoa phượng đỏ-

CÕI BỀNH BỒNG

 Duy Sac

Chuông chùa xa văng vẳng

Cõi phiêu diêu bềnh bồng

Giấc mộng chưa tỉnh hẳn

Ta bần thần cơn say


Lời kinh vọng chốn nào

Đọng mấy khoảng thời gian

Kìa ai chờ ai đó

Buồn chi lệ chứa chan


Đường dài không điểm đến

Ta đi về nơi đâu

Vòng tuần hoàn sinh, diệt

Cầu gì cũng cưỡng cầu

NẾU ANH NGÃ

 Duy Sac

Nếu anh ngã

Em có bỏ đi không

Hay em ở lại

Em dìu anh đứng dậy

Như lúc anh từng dìu em vậy

Em nghĩ sao

Em cứ thật lòng

Anh không buồn

Anh chỉ cần biết

Tình chúng mình xuất phát từ đâu

Thế thôi

Vì không ai hoàn hảo

Chỉ cần em trả lời

Rằng là có hay không

Em à

YÊU QUÁ

 YÊU QUÁ

Dạo này đầu óc sao lộn xộn

Chắc do yêu nên dạ bồn chồn

Thấp thỏm mãi nhớ người xa lạ

Ngẩn ngơ buồn những lúc hoàng hôn


Đêm trằn trọc không sao ngủ nổi

Sáng bần thần cái mặt hết khôn

Quái lạ quá mình sao thế nhỉ

Yêu với đương tan nát cả hồn


Duy Sắc 2018

SAU NHỮNG XA HOA

 Sau Những Xa Hoa

Duy Sac

Đêm bọn chuột rình mò hũ gạo

Lũ mèo hoang ân ái ngao ngao

Đám gián đói vung râu sờ soạn

Trên vách nhà nhện bủa tơ ra


Dế reng réc gọi tình hối hả

Cây quỳnh hương len lén nở hoa

Cành nguyệt quế thơm hương ngào ngạt

Bụi hoa lài khoe nét kiêu sa


Con cóc nhỏ chờ mưa nhàn hạ

Muỗi chực chờ châm chích người ta

Đàn kiến đói nối dài gác bếp

Thạch sùng đang tặc lưỡi ranh ma


Mùa hè nóng, tiết trời oi ả

Lời mẹ ru ấp ủ mơ xa

Con thơ khóc vì cơn đói lả

Bầu sữa khô, mẹ trẻ xót xa


Đường khuya vắng tiếng xe hối hả

Những xóm nghèo vắng cả bóng ma

Cao ốc mọc lô nhô đẹp lạ

Thành phố buồn sau những xa hoa


Sac2009

BÃO BIỂN

 Bão biển

Duy Sac

Biển Đông gió Bắc nổi phong ba

Giá buốt đảo xa lính nhớ nhà

Hải âu ủ rũ tìm chốn trú

Thuyền cá buồn trông sóng nhạt nhòa


Dàn khoan lửa khí cao ngùn ngụt

Có đủ ấm lòng kẻ phương xa

Mưa tuôn át tiếng gà trưa gáy

Biết đến bao giờ bão mới qua.


21.7.2011

ĐỜI PHÙ DU

 Đời phù du

Duy Sac

Phù du giữa một buổi chiều

Vui trong ân ái tình yêu nồng nàn

Đầm lầy vùi xác thân tan

Trứng vùi trong trong nước nở đàn con thơ


Xung quanh ruồi nhặng chực chờ

Chuồn chuồn châu chấu nhảy vô tranh mồi

Phù du non nớt thả trôi

Vòng đời ngắn ngủi mấy hồi qua mau


Gió loang mặt nước đục ngầu

Bèo trôi thân phận vàng au nỗi buồn

Nắng hồng tắt ngỏm đêm buông

Phù du đập cánh lên đường phù du


Sac2018

ĐÊM MƯA

 ĐÊM MƯA 

Duy Sắc Nguyễn

Đêm mưa to, đường còn xa

Biết khi nào mới về nhà được đây

Đường mù mịt, nước ngập đầy

Xe giờ nằm đấy không đi được rồi


Mình vào trong quán nghỉ thôi

Chờ hết mưa rồi tiếp tục lại đi

Quán nghèo quá không có gì

Tạm gọi bát mì lót dạ cầm hơi


Lắm người cũng ghé vào chơi

Quần áo họ cũng tả tơi giống mình

Nước cống hôi đến mà kinh

Lại cái mùi sình nó quá gớm đi


Nước này thuyền có thể đi

Xe cộ làm gì mà chạy được đây

Nhiều cái nhà vừa mới xây

Thế mà nước cũng ngập đầy ngang lưng


Mấy con mèo sợ quá chừng

Chúng nhảy lên đứng trên bàn hết trơn

Ôi chán quá, mưa dài cơn

Khuya rồi cũng đã gần hơn mười giờ


Ăn mì xong mình làm thơ

Thiu thiu buồn ngủ lại mơ về nhà

LẠI MỘT NĂM QUA

 Duy Sac

Lại một năm nữa qua

Tuổi đời càng thêm già

Thời gian vô tình thế

Có cách nào trường sinh?


Vũ trụ tỷ tỷ năm

Trái đất tỷ tỷ năm

Con người có trăm năm

Sao mà buồn thế nhỉ


Ai thọ ngang trời đất?

Ai sống mãi muôn đời

Dưới bao nhiêu lớp đất

Có hàng tỷ kiếp người


Đành phải chấp nhận thôi

Con người như cát bụi

Trái đất như ngục tù

Loài người không lối thoát

TRÚ MƯA

 TRÚ MƯA

Duy Sac

Mưa hết rồi, đi về thôi

Kiếm cái quán nào vào ngồi để ăn

Phở gà, hủ tíu, miến măng

Ăn cho ấm bụng xỉa răng xong về


Đường giờ nhìn thấy oải ghê

Lõng bõng toàn nước sao về được đây

Thôi chắc tiếp tục ngồi đây

Mở máy điện thoại lên phây đỡ buồn


Chờ đường khô hết về luôn

Giờ mà ra đường xe chắc chỉ bơi


Sac2018

THỨC TRẮNG ĐÊM

 THỨC TRẮNG ĐÊM

Duy Sac

Đêm hôm qua thức trắng

Tâm tư nhiều sâu lắng

Đời còn nhiều gánh nặng

Buông bỏ liệu được chăng

Bao nhiêu năm tay trắng

Trái tim luôn trống vắng

Nhiều khi buồn nín lặng

Tự tình với ánh trăng

Thời gian trôi lẳng lặng

Mình đã nhiều cố gắng

Thành quả vẫn luôn đắng

Tuổi già ngày một tăng

Biết làm sao cho đặng

Để ta được cân bằng

Hay mình không ngay thẳng

Nên đời gập gềnh chăng!

MÙI LẨU

 MÙI LẨU

Tác giả Duy Sắc

Trên một dòng sông mênh mông vào một đêm không trăng.

Tôi nhìn ra xa xăm giữa khoảng trời tối tăm.

Cái lạnh lẽo làm khêu lên một nỗi buồn khó tả

Mùi lẩu cá nhà cạnh bên họ nấu

Thơm của mắm

Ngọt của rau, những vị chua cay quyến rũ

Tôi thèm lẩu cá

Tôi thích ăn những thứ hỗn độn và pha trộn

Những món ấy kích thích vị giác của mình

Chúng khiến cho cả thân người run rảy vã mồ hôi

Một bát bún , mấy cọng rau thơm

Một hơi nóng phà vào mặt

Một miếng ớt cay sè đầu lưỡi

Tôi húp sụp một cái

Tự nhiên nghĩ đến đó mà nước rãi đã chảy ra vì thèm

Nhưng cái mùi thơm của nó đã dụ dỗ tôi


Thế là trong cơn đói dày vò

Tôi mơ về bát phở

Nhưng lại thấy mùi lẩu

Phở và lẩu khác nhau

Cả hai đều ngon lành

Mà đêm nay một mình

Tiền đi đâu mất biệt

Tôi gọi chúng không về

Nên giờ tôi ngồi ngửi

Lẩu cá mùi ngon ghê

Ngửi cho đến no nê

Ngửi xong về nằm ngủ

Mùi lẩu ơi mùi lẩu

SEN MÙA ĐÔNG

 SEN MÙA ĐÔNG

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Sen đã tàn sau những chiếc lá khô

Hơi đông lạnh phủ mặt hồ u ám

Sương từng mảng trải dày màu ảm đạm

Chiếc xuồng con mắc cạn bởi nước ròng


Đông phương nam trời nóng khí oi nồng

Mùi bùn bẩn bốc cao mang mầm bệnh

Một cái đầm mông mênh sen hồng thắm

Thế mà nay xơ xác thật buồn tênh


Chiều buông thõng tiếng hạc buồn lẻ bạn

Tiếng đàn kìm réo rắt vọng kim lang

Ai ngân nga nức nở nỗi oán than

Tình dang dở với trăm ngàn cay đắng


Đêm trăng buồn cạn đầy ly rượu trắng

Cay men đời hoang vắng cả tâm tư

Một búp sen chưa kịp nở khoe mình

Ngọn gió lạnh thổi cánh hồng tan tác.