Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

ĐÊM MƯA

 ĐÊM MƯA 

Duy Sắc Nguyễn

Đêm mưa to, đường còn xa

Biết khi nào mới về nhà được đây

Đường mù mịt, nước ngập đầy

Xe giờ nằm đấy không đi được rồi


Mình vào trong quán nghỉ thôi

Chờ hết mưa rồi tiếp tục lại đi

Quán nghèo quá không có gì

Tạm gọi bát mì lót dạ cầm hơi


Lắm người cũng ghé vào chơi

Quần áo họ cũng tả tơi giống mình

Nước cống hôi đến mà kinh

Lại cái mùi sình nó quá gớm đi


Nước này thuyền có thể đi

Xe cộ làm gì mà chạy được đây

Nhiều cái nhà vừa mới xây

Thế mà nước cũng ngập đầy ngang lưng


Mấy con mèo sợ quá chừng

Chúng nhảy lên đứng trên bàn hết trơn

Ôi chán quá, mưa dài cơn

Khuya rồi cũng đã gần hơn mười giờ


Ăn mì xong mình làm thơ

Thiu thiu buồn ngủ lại mơ về nhà

LẠI MỘT NĂM QUA

 Duy Sac

Lại một năm nữa qua

Tuổi đời càng thêm già

Thời gian vô tình thế

Có cách nào trường sinh?


Vũ trụ tỷ tỷ năm

Trái đất tỷ tỷ năm

Con người có trăm năm

Sao mà buồn thế nhỉ


Ai thọ ngang trời đất?

Ai sống mãi muôn đời

Dưới bao nhiêu lớp đất

Có hàng tỷ kiếp người


Đành phải chấp nhận thôi

Con người như cát bụi

Trái đất như ngục tù

Loài người không lối thoát

TRÚ MƯA

 TRÚ MƯA

Duy Sac

Mưa hết rồi, đi về thôi

Kiếm cái quán nào vào ngồi để ăn

Phở gà, hủ tíu, miến măng

Ăn cho ấm bụng xỉa răng xong về


Đường giờ nhìn thấy oải ghê

Lõng bõng toàn nước sao về được đây

Thôi chắc tiếp tục ngồi đây

Mở máy điện thoại lên phây đỡ buồn


Chờ đường khô hết về luôn

Giờ mà ra đường xe chắc chỉ bơi


Sac2018

THỨC TRẮNG ĐÊM

 THỨC TRẮNG ĐÊM

Duy Sac

Đêm hôm qua thức trắng

Tâm tư nhiều sâu lắng

Đời còn nhiều gánh nặng

Buông bỏ liệu được chăng

Bao nhiêu năm tay trắng

Trái tim luôn trống vắng

Nhiều khi buồn nín lặng

Tự tình với ánh trăng

Thời gian trôi lẳng lặng

Mình đã nhiều cố gắng

Thành quả vẫn luôn đắng

Tuổi già ngày một tăng

Biết làm sao cho đặng

Để ta được cân bằng

Hay mình không ngay thẳng

Nên đời gập gềnh chăng!

MÙI LẨU

 MÙI LẨU

Tác giả Duy Sắc

Trên một dòng sông mênh mông vào một đêm không trăng.

Tôi nhìn ra xa xăm giữa khoảng trời tối tăm.

Cái lạnh lẽo làm khêu lên một nỗi buồn khó tả

Mùi lẩu cá nhà cạnh bên họ nấu

Thơm của mắm

Ngọt của rau, những vị chua cay quyến rũ

Tôi thèm lẩu cá

Tôi thích ăn những thứ hỗn độn và pha trộn

Những món ấy kích thích vị giác của mình

Chúng khiến cho cả thân người run rảy vã mồ hôi

Một bát bún , mấy cọng rau thơm

Một hơi nóng phà vào mặt

Một miếng ớt cay sè đầu lưỡi

Tôi húp sụp một cái

Tự nhiên nghĩ đến đó mà nước rãi đã chảy ra vì thèm

Nhưng cái mùi thơm của nó đã dụ dỗ tôi


Thế là trong cơn đói dày vò

Tôi mơ về bát phở

Nhưng lại thấy mùi lẩu

Phở và lẩu khác nhau

Cả hai đều ngon lành

Mà đêm nay một mình

Tiền đi đâu mất biệt

Tôi gọi chúng không về

Nên giờ tôi ngồi ngửi

Lẩu cá mùi ngon ghê

Ngửi cho đến no nê

Ngửi xong về nằm ngủ

Mùi lẩu ơi mùi lẩu

SEN MÙA ĐÔNG

 SEN MÙA ĐÔNG

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Sen đã tàn sau những chiếc lá khô

Hơi đông lạnh phủ mặt hồ u ám

Sương từng mảng trải dày màu ảm đạm

Chiếc xuồng con mắc cạn bởi nước ròng


Đông phương nam trời nóng khí oi nồng

Mùi bùn bẩn bốc cao mang mầm bệnh

Một cái đầm mông mênh sen hồng thắm

Thế mà nay xơ xác thật buồn tênh


Chiều buông thõng tiếng hạc buồn lẻ bạn

Tiếng đàn kìm réo rắt vọng kim lang

Ai ngân nga nức nở nỗi oán than

Tình dang dở với trăm ngàn cay đắng


Đêm trăng buồn cạn đầy ly rượu trắng

Cay men đời hoang vắng cả tâm tư

Một búp sen chưa kịp nở khoe mình

Ngọn gió lạnh thổi cánh hồng tan tác.

XA BÌNH THUẬN

 Xa Bình Thuận

Duy Sac

Cát vàng Mũi Né nóng bàn chân

Tháp Chăm lầm lũi đứng tần ngần

Phan thiết dậy mùi ươn cá mắm

Biển xanh khơi khát vọng ngư dân


Một bát bún no lòng lữ khách

Thanh long vỏ đỏ ruột trắng ngần

Gió biển chứa chan tình muối mặn

Bình Thuận luyến lưu biết bao lần


Sac2009

NHIỀU KHI THÈM

 Duy Sac

Nhiều khi thèm ổ bánh mì

Nhưng tiền không có thế là chỉ mơ

Nhiều khi thèm bát phở bò

Nhưng tiền không có thế là lại mơ

Nhiều khi thèm bát phở gà

Nhưng tiền không có thế là lại mơ

Nhiều khi thèm bát bún bò

Nhưng tiền không có nên mơ cả ngày

Nhiều khi thèm bát mì cay

Nhưng tiền không có đành cay chính mình

Nhiều khi thèm mắm cá linh

Nhưng tiền không có nên đành lại mơ

Nhiều khi thèm bát cháo gà

Nhưng tiền không có đi ra đi vào

Nhiều khi thèm chén rượu đào

Nhưng tiền không có đi vào đi ra

Nhiều khi thèm bát bánh đa

Nhưng tiền không có thế là không mơ

Vì ăn ta cứ mải mơ

Vì ăn ta phải bơ phờ ngày đêm

Vì ăn ta phải sống hèn

Vì ăn ta phải cúi luồn tấm thân

Ví ăn ta phải vì ăn

Ăn thì mới sống nên ăn hàng đầu

Ăn ngày ba bữa chứ đâu

Giàu, nghèo cũng thế đều cầu miếng ăn.

MƠ BÚN MẮM

 MƠ BÚN MẮM

Duy Sac

Tối rồi trời lại mưa to

Mùi bún mắm đã làm cho mình thèm

Chắc phải sang quán của em

Kêu một tô lớn và kèm nhiều rau


Phải đi cho thiệt là mau

Đến chậm một cái là rau không còn

Giá sống ngọt lại giòn giòn

Rau thơm có đủ vị ngon đang chờ


Cà tím non không chút sơ

Tự nhiên bây giờ nước miếng chảy ra

Chưa thấy miếng thịt heo mà

Miếng mực trắng ngà còn ở rất xa


Mình chưa ra khỏi cửa nhà

Nghĩ lung lung quá thật là chán ghê

Tôm nữa nó cũng ngon ghê

Nước lèo vị hết chỗ chê nữa nè


Để mình lấy chìa khoá xe

Nhưng mà xăng hết, để xe ở nhà

Mưa vầy sao có thể ra

Thôi chắc phải là đi bộ cho xong


Nghĩ nhiều cũng chỉ rối lòng

Chứ cứ lòng vòng sao có thể ăn

Mưa lại ngập đi khó khăn

Tiền xem còn đủ để ăn không nào


Ái chà giờ biết tính sao

Không còn đồng nào, trong ví trống không

Biết em có bán thiếu không

Lỡ như không bán đi công không à


Nghĩ xem có cách gì ta

Thôi chắc ở nhà là cách tốt hơn

Mưa to quá, đường lại trơn

Tính mình thì cũng lơn tơn thấy bà


Ra đó phá đám người ta

Em mà khi dễ có mà nhục ra

Quyết định thôi sẽ ở nhà

Mình cố mơ là ăn bún mắm ngon


Sac2018

TÂM BỆNH

 TÂM BỆNH

Thơ Duy Sắc

Buồn khiến cho mệt mỏi

Tinh thần luôn bất an

Suốt cả ngày lo lắng

Công việc chẳng muốn làm


Buồn là bệnh nội tâm

Tâm buồn nên mới buồn

Vì sao tâm.có bệnh

Vì ta bệnh tâm thần


Ai thường hay buồn bã

Nên ăn ít ngủ nhiều

Nên ăn nhiều làm ít

Thích chơi gì cứ chơi


Bệnh do chính con người

Tâm hay thường lo nghĩ

Nghĩ mà không có được

Nên mắc bệnh tâm thần


Cũng bởi tham với sân

Si cộng thêm oán hận

Lo toan xong tính toán

Bệnh sẽ phát ngay thôi


TÂM BỆNH

Duy Sac

CÔ GÁI MIỀN TÂY DỄ MẾN

 CÔ GÁI MIỀN TÂY DỄ MẾN

Thơ Duy Sắc 2010

Vĩnh Long giữa chiều mưa dữ dội

Xe mình qua cầu Mỹ Thuận rồi

Tạm dừng vào quán nghỉ thôi

Uống vài ly nước xong rồi lại đi


Cô em bán chiếc xe nước mía

Cười như hoa đon đả chào mời

Ghé vào uống mía anh ơi

Nằm võng mà nghỉ đợi trời hết mưa


Giọng ngọt ngào khác chi đường mía

Chỉ mới nghe mà mát cả lòng

Em xay nước mía vừa xong

Em bưng lịch sự vào trong cho mình


Em rằng đây là mía nhà trồng

Không ngọt hắc, vị thanh rất dịu

Anh mệt thì ngủ liu riu

Hết mưa em sẽ lại kêu anh dùm


Chắc chết quá, người đâu dễ mến

Đáng gét chưa thiệt khéo mồm ghê

Tui nghe mà dạ tái tê

Thầm nghĩ chắc có phải mê em rồi


Áo bà ba gọn hơ vóc dáng

Mái tóc đen búi gọn lên cao

Dáng gầy, da trắng hồng hào

Người đâu mà lại đẹp sao thế này


Mình lơ mơ chìm vào giấc ngủ

Chiều Vĩnh Long mưa cứ hoài rơi

Kệ mưa, mưa chuyện của trời

Mơ rằng em ấy ngỏ lời yêu thương.

EM ĐI

 EM ĐI

Thơ Duy Sắc

Em đi để lại nỗi buồn

Anh ngồi uống rượu mà tuôn lệ sầu

Trời kia rả rích mưa ngâu

Cái cầu Ô Thước nó đâu mất rồi

Đêm xuân trong cảnh đơn côi

Dĩ vãng theo rượu nó trôi bềnh bồng

Em nào có hiểu ta không

Nhớ em nó cứ chất chồng nhiều thêm

Miên man giấc ngủ êm đềm

Anh đang thấy cảnh êm đềm năm xưa

Ta trú nắng giữa trời trưa

Một ly nước mía cũng vừa lòng nhau

Áo anh nó cũ và nhàu

Em mua cái khác đủ màu tặng anh

Trưa hè trên chợ Bến Thành

Tại bến xe buýt chúng mình ngắm mưa

Em ngắm anh rất say sưa

Anh ho một tiếng, em đưa mắt buồn

Tụi mình đi khắp phố phường

Tất cả ngã đường đều đã từng qua

No el hai đứa lựa quà

Em chỉ thích nhất là hoa thôi à

Cả ngày mình quấn không xa

Đường đi lối lại hai nhà đều thông

Hôm nay đứng giữa phố đông

Anh nhìn khắp phố mà không thấy người

Cố gắng lắm, anh gượng cười

Bà đứng đối diện tưởng cười bà ta

Bả nói bộ khùng hả cha

Tự nhiên nhìn mặt người ta rồi cười

Anh nghe mà lặng hết người

Bà này không hiểu loại người gì đây

Tự nhiên bả đến rồi gây

Đúng là gặp phải cái ngày tào lao

Anh nói ai cười chị nào

Tôi cười vì thấy vì sao trên đầu

Ai dám cười nhà chị đâu

Chị đừng có ẩu nói lời lung tung

Thì ra bà ấy bị khùng

Ở đó họ nói anh đừng dây dưa

Anh về nhà ngủ đến trưa

Hai chai rượu nếp say sưa một mình.

TÌNH LY NƯỚC MÍA

 TÌNH LY NƯỚC MÍA

Duy Sac

Anh chỉ mời em nước mía thôi

Thế là đã hiểu được anh rồi

Tiền khô cháy túi đòi mơ mộng

Yêu với lại đương thiệt khổ tôi


Đừng mơ nữa nhé bớ người ơi

Người ta nhà đẹp với xe hơi

Anh còn lon ton đi xe đạp

Bộ tưởng con này dễ mà xơi


Tướng anh nhìn sáng sủa quá trời

Cao ráo bảnh trai cũng hơn người

Tại sao không chịu lo kiếm sống

Nằm ngửa quanh năm để chờ thời


Anh mau biến khỏi mắt của tôi

Tính anh chưa hẳn đã là tồi

Nhưng mà ăn bám , lười lao động

Đến hết cuộc đời cũng thế thôi


Nói hay, tôi đã gặp nhiều rồi

Người ta văn vẻ lắm anh ơi

Thơ anh cóc nhảy nơi bờ giậu

Đừng tưởng thi nhân chốn trần đời


Hoaphuongdo