Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

TỔ QUỐC GHI CÔNG

 TỔ QUỐC GHI CÔNG

Duy Sac

Tôi lớn lên trong không khí thanh bình

Tôi không hiểu chiến tranh là gì cả

Nhưng tôi biết cha anh tôi can đảm

Chí hiên ngang anh dũng đối đầu thù


Lũ xâm lăng chúng như loài ác thú

Cắn thịt, xé da, hút máu dân ta

Nước Việt Nam ngập trong máu lửa

Tôi nghe sao tim nhói liên hồi


Loài phát xít dã man tàn ác

Đồng bào ta xác chết ngập đồng

Một cổ hai tròng, trăm ngàn cay đắng

Quê hương trong nước mắt đầm đìa


Anh là anh Vệ Quốc Quân

Là người áo vải bần nông kiên cường

Tay anh chắc, chân anh cứng cáp

Mắt anh nung ngọn lửa căm hờn


Anh xông tới, quân thù gục ngã

Bước anh đi sông núi nở hoa

Mỗi con người kiên trung bất khuất

Mỗi nắm xương đất mẹ ấp ôm


Màu cở đỏ bùng trong dông bão

Ánh thái dương chói sáng huy hoàng

Người lính chiến oai nghiêm lẫm liệt

Giặc hoang mang khiếp sợ cuồng điên


Chúng chà đạp, chúng dày, chúng xéo

Máu dân ta tuôn đổ thành sông

Bao uất hận ngập tràn uất hận

Nước sông quê, lũ lớn tràn bờ


Biển Đông xanh, bão nổi từng giờ

Dãy Trường Sơn, núi rừng thành luỹ thép

Mỗi cánh hoa là mỗi anh hùng

Nơi lòng đất, chí căm thù sôi sục


Anh là anh Giải Phóng Quân

Mũ tai bèo, dép cao su giản dị

Súng A-K gọn nhẹ thuỷ chung

Anh mang cả linh hồn Tổ Quốc


Trong Tiến Quân Ca, giặc thù quỳ gối

Trong tiếng quân đi, non nước hò reo

Anh đi tới mang nguồn vui chiến thắng

Khắp mọi miền vang câu hát mùa xuân


Hỡi anh Giải Phóng Quân ơi!

Anh đã khắc tên mình vào lịch sử

Những con người bình thường chân đất

Những con người kiêu dũng phi thường


Trời hôm nay, tung bay đàn én

Từng con đường, góc phố vươn lên

Từng hàng cây xoá lấp dấu điêu tàn

Từng bông lúa đang căng đầy nhựa sống


Anh có thấy quê hương mình thay đổi

Mỗi con người mang khát vọng tương lai

Trên bia mộ anh hùng liệt sỹ

Viết” Đời Đời Tổ Quốc Ghi Công “


27/7/2003

Hoa Phượng Đỏ

YÊU MÙA HÈ

 YÊU MÙA HÈ

Tôi là hoa phượng đỏ

Bông hoa nở mùa hè

Mùa hè mùa tuổi trẻ

Sân trường đầy tiếng ve

Tôi thích hoa phượng đỏ

Nhìn hoa sẽ thấy hè

Tôi muốn mình luôn trẻ

Nên tôi thích mùa hè

Mùa hè mùa hoa phượng

Phượng nở đón mùa hè

Tôi yêu màu hoa đỏ

Màu đỏ của phượng hồng

Phượng hồng vì sao đỏ

Vì bị nắng mùa hè

Mùa hè sao có phượng 

Vì phượng nở mùa hè

Tôi yêu lắm mùa hè

Mùa hè mùa hoa phượng

Hoa phượng đón mùa hè

Mùa hè có tiếng ve

Vì sao tôi thích hè

Vì có hoa phượng đỏ

Vì có hoa phượng đỏ

Nên tôi thích mùa hè

Mùa hè tôi có em

Em đem đến mùa hè

Em như là cánh sen

Cánh sen nở vào hè

Hoa sen và hoa phượng

Đỏ tím cả mùa hè

Vì tôi là hoa phượng

Và em là hoa sen

Hoa sen gét hoa phượng

Nên màu sen tím hồng

Hoa phượng gét hoa sen 

Nên hoa phượng đỏ hồng

Tôi yêu màu hoa phượng

Em lại thích hoa sen

Cả hai không giống nhau

Nhưng đều nở mùa hè

Em yêu tôi yêu hè

Tôi chỉ yêu mùa hè

Tôi yêu thêm hoa sen

Em lại thích hoa sen

Hoa sen và hoa phượng

Loài hoa của mùa hè

Vậy là tôi yêu em

Ta yêu cả mùa hè


NguyenDuySac2018

XIN MỘT NỤ CƯỜI

 XIN MỘT NỤ CƯỜI

Duy Sac

Anh không còn lối để đi em à

Nên vẫn phải cố đi lối đó

Em biết không

Mặc dù nó khó

Anh chưa hề lo sợ điều gì

Anh cứ đi

Anh đi một lối

Vì hiện giờ nó chưa hề tối

Đường anh đi vẫn có mặt trời

Nó sáng rực trên đầu soi lối

Em chưa hiểu lòng anh đó thôi

Bởi lối đó với anh là lý tưởng

Em không thương

Anh chịu

Anh chỉ có một đường

Và với em anh mãi cứ thương

Kệ

Đời này vô thường

Thế đó

Em yêu

Ta còn nhìn nhau sẽ còn hạnh phúc

Em nhé

Anh không thể đi con đường khác

Anh không muốn những trò đổi chác

Chỉ cần em nở một nụ cười

Với anh

Chỉ thế thôi

Không cần gì cao xa hoa mỹ

Không loè loẹt múa may ầm ỹ

Chỉ cần thế

Một nụ cười của em


- Hoa Phượng Đỏ -

NHẮN EM

 NHẮN EM

Thơ Duy Sắc

Em ơi có nhớ nhà không?

Tết rồi hoa nở trên đồng quê ta

Nhớ em nhiều lắm em à

Em hãy tranh thủ về nhà mình đi

Xứ người dẫu có vui gì

Không bằng tình cảm những khi ở nhà

Về đây cúng kiếng ông bà

Mình đi thăm viếng những bà con thân

Nhắn tin em đã nhiều lần

Em cứ im lặng, không cần anh chăng?

Tình mình liệu có còn chăng?

Hay nó như cánh diều băng mất rồi!

Em về quê gấp đi thôi!

Anh nhớ em lắm khóc rồi em ơi!

Em đi biền biệt phương trời

Bao năm vất vả cuộc đời tha phương

Đất khách thiếu vắng tình thương

Cô đơn trong những đêm trường mình ên

Người ta nào biết đến tên

Anh khuyên em hãy sớm nên trở về

Anh nhớ em buồn não nề

Rượu nồng uống lắm u mê cả người

Vắng em anh mất nụ cười

Trong vườn hoa chẳng thèm tươi với mình

Bao năm nồng thắm nghĩa tình

Bây giờ hai đứa chúng mình cách xa

Em đi bề bộn cửa nhà

Đàn lợn còi cọc, ruộng cà xác xơ

Em về đi nhé anh chờ

Chúng ta làm lại giấc mơ ngày nào

Cuộc đời còn có là bao

Chỉ vì trái ý lẽ nào chia ly

Tết này anh chửa sắm gì

Anh tính mấy bữa sẽ đi lễ chùa

Mấy năm nay làm ăn thua

Anh cầu Phật độ những mùa về sau

Hy vọng đời sẽ sang giàu

Anh, em làm lại với nhau từ đầu

Tình ta vốn rất nặng sâu

Anh không chịu nổi nỗi sầu cô đơn

Đêm xuân đèn đóm chập chờn

Tình em chẳng có gì hơn lúc này.

NHỚ EM CHIỀU XUÂN

 NHỚ EM CHIỀU XUÂN

Thơ Duy Sắc 2009

Anh biết mùa này trời Đà Lạt lạnh 

Chiếc áo len em đã cũ lắm rồi

Em buồn hơn khi trong sự đơn côi

Lá thông cũng khiến cho em sợ hãi


Mùa xuân này anh cũng cô đơn quá

Trời Sái Gòn nắng nóng với bụi đường

Những nụ mai lẳng lơ mời đón Tết

Anh bực mình khi trai gái nắm tay


Xuân năm nao Đà Lạt đón đôi mình

Hồ Xuân Hương sóng tình xô từng đợt

Dưới hàng thông mình hôn nhau thật ngọt

Hoa đào rơi trên vai áo của em


Anh dắt tay em dạo quanh thành phố

Sương núi quyện mây ẩn hiện mờ mờ

Cẩm tú cẩu nó khoe khoang nhan sắc

Phong lan trên giò ra vẻ ganh đua


Xuân đẹp nhỉ, em ơi còn có nhớ

Anh nhớ hoài làm sao có thể quên

Đêm hôm ấy trăng nó lên rất đẹp

Em ôm anh, mình yên lặng ngắm trăng.


Bây giờ đây ta hai nơi cách biệt

Em nhớ anh , anh cũng rất nhớ em

Càng xa nhau mình lại càng thương nhớ

Ôi tình ơi sao cách trở, trời ơi!

NỖI BUỒN LÊ NGỌC HÂN

 NỖI BUỒN LÊ NGỌC HÂN

Duy Sac

Chiều xuân trên đất Phú Xuân

Nỗi buồn công chúa Ngọc Hân chất đầy

Bắc Hà giặc Mãn bao vây

Đền đài, lăng tẩm, cỏ cây điêu tàn


Hoàng thân quỳ gối đầu hàng

Điện ngọc, cung vàng lơ láo trơ trơ

Kẻ sỹ rụt cổ làm ngơ

Vua tôi luồn cúi đi thờ ngoại bang


Nông phu rời bỏ xóm làng

Tha phương cầu thực lang thang không nhà

Bao nhiêu mồ mả ông cha

Giặc Mãn đào bới hết ra tìm vàng


Kẻ thù lên giọng ngênh ngang

Thiên triều phách lối hung tàn dã man

Nước nhà lâm cảnh lầm than

Ngọc Hân đau xót lệ tràn canh thâu


Hoàng Lê nhất thống còn đâu

Tinh hoa Đại Việt bao lâu cấu thành

Giờ cơn binh lửa tan tành

Tháp rùa ngơ ngẩn liễu xanh u buồn


Ngọc Sơn trước trận mưa tuôn

Thê Húc nhớ nguồn cố với lời than

Bút thiêng viết nét than van

Văn miếu luyến tiếc lời vàng thánh nhân


Hoa đào tan tác bụi trần

Pháo tết rần rần tiếng nổ tóc tang

Nữ nhi chỉ biết thở than

Giọt nước mắt nàng cay đắng tha hương


Sac 2002

TIỀN BẠC

 TIỀN BẠC

Duy Sac

Nếu ngày mai anh trúng số

Anh rất là lo mình sẽ bỏ nhau

Vì khi chúng ta đã giàu

Tình cảm đổi màu theo những xa hoa

Khổ nghèo có thể vượt qua

Nhưng mà cám dỗ làm ta mù loà

Rồi anh lại mua thêm nhà

Vợ thêm vài bà để thoả lòng tham

Chán chê luôn công việc làm

Bởi việc ta làm tiền đáng là bao

Quán bar, sàn nhảy anh vào

Sòng bạc vui lắm làm sao thể từ

Em giờ nhan sắc tàn úa

Làm sao mà bằng những đứa đôi mươi

Anh sẽ dùng nhiều tiền tươi

Mua những nụ cười của các giai nhân

Anh cho em chút phòng thân

Nhớ giữ cẩn thận để dành cho anh

Lỡ mai anh phá tan tành

Anh lại làm lành quay lại cùng em


_Hoa Phượng Đỏ_ 2018

NỢ ĐỜI

 NỢ ĐỜI

Duy Sac

Chữ thơ chữ nợ cùng vần

Cho nên ta cứ nợ nần khắp nơi

Tưởng làm thơ để thảnh thơi

Càng làm càng thấy tả tơi hết người

Không tiền mua bó hoa tươi

Để mà đem tặng cho người mình thương

Làm riết chỉ thấy chán chường

Hay mình dở dở ương ương mất rồi

Bạn bè toàn chê mình tồi

Mà mình cũng tồi chứ tốt gì đâu

Mặt mũi u ám âu sầu

Đi đâu cũng thấy cái màu trắng tay

Người ta sáng sủa mặt mày

Mặt ta thì nó lại dày cả gang

Lè phè ,lững thững, lang thang

Chẳng bao giờ thấy gọn gàng dễ coi

Lại còn bản tính hẹp hòi

Người ta chê xấu là đòi chửi nhau

Tệ thật, nghĩ mà nhức đầu

Sao không trúng số cho mau thoát nghèo


- Hoa Phượng Đỏ -2018

THƠ KHẤT NỢ

 THƠ KHẤT NỢ

Duy Sac

Anh ơi cho chúng em xin

Nhà em trống lắm, anh nhìn mà xem

Con cái mặt mũi tèm lem

Em không mua nổi que kem anh à

Tháng này còn thiếu tiền nhà

Tiền thuốc phụ giúp mẹ già ở quê

Chồng em vừa bị ngã què

Em túng nên đã cầm xe mất rồi

Mấy ngày nay cơm không thổi

Em sang hàng xóm vét nồi về ăn

Trời rét cũng chẳng có chăn

Chiếc màn nó rách, muỗi vằn đốt con

Ánh sáng mỗi bóng điện tròn

Chiếc quạt nan còn gẫy mất mấy que

Mời anh uống bát nước chè

Chiếc bát hơi mẻ xin dừng có chê

Đợi em đội cái nón mê

Dẫn con chó về bán tháo cho nhanh

Có tiền trả kịp cho anh

Em thiếu lâu quá làm anh bực mình

Xin anh cố gắng thương tình

Cái nghĩa cái tình hàng xóm với nhau

Em sẽ bán chó về mau

Tiện biếu anh một mớ rau muống đồng

Nhà em cũng mới vừa trồng

Trên bãi đất trống ở ngay vệ đường

Mà giờ chó chạy ngoài đường

Em cũng chưa biết tìm đường nào đây

Thôi thì em nói thế này

Em xin khất nốt hôm nay anh à

Nhà em có mấy con gà

Đẻ cũng sai mà trứng lại rất ngon

Chắc mai em bán hai con

Trả đỡ một ít rồi còn tính sau

Ông anh phong độ và giàu

Giúp em qua khúc khổ đau lúc này

Suốt đời em nhớ ơn này

Xin hẹn một ngày báo đáo quý nhân


-Hoa phượng đỏ-2018

VÌ EM DANG DỞ

 VÌ EM DANG DỞ

Duy Sac

Bởi vì em dang dở

Em mới tìm đến anh

Khi xưa khi anh đến

Em ngoảnh đi làm ngơ


Anh buồn cho tình em

Anh buồn cho tình mình

Nhưng đời là nó vậy

Em hãy về đi em


Anh tuy cô đơn thật

Nhưng anh có nàng thơ

Em bây giờ lẻ bóng

Bởi vì em sai lầm


Tình không phải trò đùa

Tình đâu dễ để mua

Tiền em tuy nhiều đó

Nhưng anh chưa cần tiền


Mỗi người một chí hướng

Chúng ta không chung đường

Anh sướng trong gian khó

Em vui vì xa hoa


Tiền anh không có thật

Nhưng tìnn cảm bao la

Khi em buồn cứ đến

Anh san sẻ hết mà

TÌNH CÔNG NHÂN

 TÌNH CÔNG NHÂN

Duy Sac

Khuya rồi, em hãy ngủ đi

Giữ gìn sức khỏe kẻo thì bệnh ra

Mình nghèo cuộc sống xa nhà

Bệnh là mối họa khiến ta tốn tiền


Khuya rồi, trời đã nửa đêm

Tham công, tiếc việc chẳng làm giàu hơn

Công nhân lương tháng vài đồng

Ốm đau lại bỏ hết công việc làm


Bây giờ không vốn làm ăn

Chắt chiu giành giụm dần dần cũng lên

Bớt mua những thứ đắt tiền

Bớt thèm vào những quán sang, nhà hàng


Mình nghèo cuộc sống công nhân

Tiền nhà, nhiều thứ tiền nong chi dùng

Ki bo buộc bụng thắt lưng

Chừng mười năm nữa chắc rằng khá hơn


Nói ra anh sợ em buồn

Nhưng đời phía trước nó luôn bất ngờ

Nên mình phải biết phòng xa

Lỡ như có việc xảy ra thình lình


Đôi mình phải cố vươn lên

Hy vọng mua được đất nền vùng xa

Ta xây lên một căn nhà

Mái tranh cho cả nhà ta sau này


Bây giờ em hãy nghỉ tay

Đừng làm thân xác hao gầy héo hon

Tương lai phía trước vẫn còn

Hai ta có cả một con đường dài


NDS

XUÂN CAO NGUYÊN

 XUÂN CAO NGUYÊN

Năm nay vào lễ hội hoa

Phố núi đẹp quá tưng bừng cả lên

Hoa nhiều đủ các loại tên

Những loài đẹp nhất ở trên xứ này


Rừng thông lất phất mưa bay

Phố mơ màng bởi lá bay lưng trời

Sương đọng trên những làn hơi

Mùi ngô nướng nóng gọi mời muốn ăn


Em tặng anh một chiếc khăn

Anh không quấn, em cằn nhằn mãi thôi

Anh bảo mình có khăn rồi

Em rằng không thích thì thôi chả cần


Người ta lo cho cái thân

Đúng là cù lần chẳng hiểu cái chi

Tụi mình cùng dắt tay đi

Em cứ thầm thì nói chuyện vu vơ


Hình như là em làm thơ

Cái gì có vẻ như chờ đợi ai

Anh cố vểnh hết đôi tai

Thì ra em có yêu ai đâu nào


Em quay sang cười và bảo

Rằng anh nói sạo với em không à

Anh nói rằng thích người ta

Mà sao chẳng có chịu là hôn em


Anh nghe xong vấp bậc thềm

Giật mình mới nghĩ sao em nói kỳ

Nắm tay thôi, hôn làm chi

Chẳng lẽ yêu cũng bởi vì nụ hôn


Thế mà em cũng giận hờn

Cả buổi không chịu nguôi cơn tí nào

Mình ngắm mấy bông hoa đào

Em cười rồi bảo màu hồng rất xinh


Nó đẹp như tình tụi mình

Hy vọng hai đứa chúng mình thành đôi

Anh rằng chỉ là hoa thôi

Khi hết xuân rồi cũng sẽ tàn phai


Cái nghĩa kia mới lâu dài

Sau này lớn tuổi rồi ai cũng già

Yêu thương thì chớ cách xa

Hèn sang, phú quý chỉ là phù du


Em nghe xong khóc hu hu

Gió cao nguyên thổi ù ù bên tai

Ngày xuân thật đẹp và dài

Trời xuân thắm thiết tình hai đứa mình.


Nguyễn Duy Sắc 2018

HỒNG HÀ- CỬU LONG

 HỒNG HÀ- CỬU LONG

Duy Sac

Cửu Long thương nhớ sóng Hồng Hà

Những ngày mở cõi lắm phong ba

Người xưa năm ấy giờ đã khuất

Quê hương trong cay đắng xót xa


Giày đinh giặc xéo dày ngô lúa

Bom đạn hung tàn đốt phá nhà

Bùn đẹn trộn máu đào liệt sỹ

Cửu Long cất tiếng gọi Hồng Hà


Hồng Hà nghe tiếng gọi Cửu Long

Trời Nam ngày ngày mãi dõi trông

Triều dâng cuộn đỏ dòng uất hận

Thôi thúc vầng dương phía trời Đông


Hồng Hà lưu luyến dáng Cửu Long

Thuyền bè nhộn nhịp lúc chợ đông

Màu xanh lúa mạ, vườn hoa trái

Cửa biển hằn sâu chín móng rồng


Cửu Long nhớ mãi tiếng Hồng Hà

Nước non còn mãi những chiến công

Thanh gươm thép sắc nghìn năm tuổi

Một hào khí sáng giữa trời Đông


27/7/2002

Hoa Phượng Đỏ