Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

CÂU HÁT ĐÊM GIÁNG SINH

 CÂU HÁT ĐÊM GIÁNG SINH

Tác giả: Duy Sắc

Thánh Ca vang khắp các nẻo đường

Giáng Sinh ấp áp trên quê hương

Em sẽ cùng anh đi lễ chứ

Đêm nay mình gắn kết yêu thương


Chuông ngân tan hết những ưu tư

Người vui quanh Đức Mẹ nhân từ

Tơ hồng đã quyện ta một mối

Câu hứa em bằng vạn lá thư


Pháo hoa sặc sỡ đã nổ rồi

Ta mừng Thiên Chúa giáng trần thôi

Phúc lành ban phát cõi nhân thế

Tình ta hoà cung ái lên ngôi


Em ơi sao sáng thật là mê

Xuân này anh sẽ đón em về

Giáo đường làm lễ ngày hôn phối

Trăm năm bền chặt nghĩa phu thê.

TIẾNG ĐÀN CÒ

 TIẾNG ĐÀN CÒ

( Duy Sắc Nguyễn)

Lão già mù ngồi kéo đàn

Âm thanh than vãn cuộc đời tỉ tê

Trên đầu đội chiếc nón mê

Áo rách nhiều chỗ lộ da ra ngoài

Đàn chi mà nghe phát oải

Nỗi đau quằn quại kiếp người thảm thương

Hình như là nhớ quê hương

Hình ảnh con đường có luỹ tre xanh

Xa xa lấp ló mái tranh

Những mùa đông lạnh chưa khêu lửa hồng

Trâu già chết cóng ngoài đồng

Trẻ con bụng ỏng đít teo khóc ròng

Mưa dột mái nhà long tong

Bà già lóng ngóng trông thằng con xa

Công nhân khóc nỗi nhớ nhà

Những chuyến tàu muộn sân ga không người

Mùa xuân không có tiếng cười

Cành mai rũ rượi hoa tàn đầy sân

Đàn gì như trách bản thân

Cuộc đời phong trần lang bạt ăn xin

Mù nên không thể nào nhìn

Không biết được mình thân yếu thế cô

Cố gắng kéo đàn cho to

Âm nhạc bày tỏ thay cho nỗi lòng

Xuân này biết có ai mong

Có một hình bóng ngồi bên vệ đường.


( quá hay)

BIỂN XANH HOA NƯƠNG DÂU

 Duy Sac

"Con ơi nhớ lấy câu này

Cướp đêm là giặc cướp ngày là quan"

Làm quan ai cũng đều gian

Nhưng quan với giặc có phần khác nhau

Quan vốn từ dân chứ đâu

Họ hàng chú bác cùng nhau trong làng

Quan cho cả họ vẻ vang

Giặc thì tàn phá xóm làng nát tan

Họ nào chẳng muốn làm quan

Khi được chức tước đều tham cho mình

Quan tốt thì họ hiển vinh

Quan xấu sẽ bị dân mình tẩy chay

Chuyện thường từ xưa đến nay

Nên con cứ giỏi có ngày thành quan

Gian là cái chuyện phải gian

Nhưng gian có lúc phải cần ngu ngơ

Phải biết giả bộ ngó lơ

Phải biết những lúc dại khờ vô tâm

Phải biết có lúc như hâm

Của ăn nhưng chớ có cầm trong tay

Ăn khéo thì sẽ no dai

Vụng về hống hách cái tai nó tìm

No rồi nên biết nằm im

Chia sẻ chút ít để tìm tiếng thơm

Tặng người nghèo khổ bát cơm

Như thế người khác biết ơn của mình

Chẳng ai không sống cho mình

Kẻ tìm cái lợi, người tìm cái danh

Chữ quan luôn có mùi tanh

Thế nên quan cứ tranh giành hại nhau

Chẳng ai tốt lành gì đâu

Biển xanh lại hoá nương dâu mấy hồi.

KHI CẠN TÌNH

 Duy Sac

Rồi mai còn có bình minh nữa

Hay chỉ là trời có nắng hồng

Ai tin ai nữa khi tiền hết

Ai sống vì ai lúc cạn tình


Còn không những câu từ hoa mỹ

Sáo rỗng bầy đàn chó tranh ăn

Bạn bè ngoảnh mặt vì lợi ích

Hết giá trị rồi, ta hại nhau.

THỦY CHIẾN SÔNG BẠCH ĐẰNG

 THỦY CHIẾN SÔNG BẠCH ĐẰNG

Trích Trường Ca Sát Thát

Duy Sac 2003

Quân Nguyên lại chiếm Thăng Long

Nhưng giống như trước, thành không bóng người

Quân Doanh cắm trại khắp nơi

Chờ Trương Văn Hổ ở ngoài chuyển lương

Quân Trần không mở chiến trường

Hai vua tạm lánh không đương đầu thù

Nhân Huệ Vương Trần Khánh Dư

Nhận lệnh đánh phá thuyền lương kẻ thù

Chúng đang di chuyển sang ta

Do Trương Văn Hổ chính là tướng quân

Hổ đi qua lối Vân Đồn

Khánh Dư mai phục tấn công bất ngờ

Thuyền lương bị đánh thua to

Quân lương bị đắm khó mà vớt lên

Hồ đành phải bỏ lương thuyền

Cắm đầu cắm cổ chạy luôn không về

Tháng ngày dai dẳng lê thê

Viễn chinh xa xứ thật là buồn sao

Chờ lâu không thấy lương đâu

Thoát Hoan sốt ruột ra vào không yên

Tin từ quân báo về trình

Rằng Trương Văn Hổ bại binh trốn rồi

Chắc lương không thể đến nơi

Thoát Hoan giật bắn, cả người run lên

Rằng thôi lại bại nữa rồi

Toàn quân đành phải rút thôi, đánh gì

Bây giờ tính cách rút đi

Bảo toàn mạng sống trở về Trung Nguyên

Tình hình giặc mất lương thuyền 

Tướng Trần Hưng Đạo trình lên vua rằng

Hiện nay giặc gặp khó khăn

Lương thực không có chắc lòng muốn lui

Đường rừng ta phục binh rồi

Nhưng còn đường thủy e hơi khó lường

Tôi xin đến Bạch Đằng Giang

Bố trí trận địa đánh đoàn thuyền Nguyên

Hai vua chấp nhận ý trên

Rằng vương đã quyết cứ làm vậy đi

Quốc Công nhận lệnh tức thì

Ông cho thám mã gấp đi dò đường

Thủy quân đến Bạch Đằng Giang

Nghiên cứu thời tiết, địa hình ven sông

Quả nhiên trời nước mênh mông

Thuyền như chiếc lá giữa dòng cứ trôi

Hoa lau bay rợp chân trời

Hoang vu chẳng thấy tăm hơi nóc nhà

Thuyền câu lảng vảng hát ca

Bốn bề vắng lặng thật là thâm u

Chiến thuyền lướt nhẹ thư thư

Đội quân trinh sát thăm dò các nơi

Luồn lạch tìm hiểu rạch ròi

Nước lên nước xuống mỗi nơi thế nào

Thông tin chính xác gắt gao

Quốc Công Tiến Chế liền vào việc ngay

Lệnh cho quân chế cọc dài

Trên đầu vót nhọn cắm đầy lòng sông

Phục binh bố trí nhiều vòng

Thần cơ, hỏa dược giấu trong mé rừng

Hai vua ở đất Hiệp Môn

Chuẩn bị quân đội hiệp đồng tấn công

Tình hình giặc đã nản lòng

Thoát Hoan di chuyển đại quân rút dần

Khắp nơi đều có quân Trần

Quân Nguyên gặp phải khó khăn vô cùng

Biên cương cho đến núi rừng

Ở đâu cũng thấy phục binh cản đường

Quân Nguyên tan tác thảm thương

Quyết mở đường máu không màng hiểm nguy

Thủy quân đang tính đường về

Không dám ra biển mà qua Bạch Đằng

Ô Mã Nhi vốn kiêu căng

Nhưng lần này chỉ kiếm đường chạy nhanh

Ông ta dẫn đội binh thuyền 

Hơn sâu trăm chiếc với năm vạn người

Bạch Đằng Giang chuẩn bị xuôi

Ai ngờ quân báo có người tấn công

Ông ta tức giận hầm hầm

Rằng kẻ nào dám tấn công lúc này

Lính rằng Nguyễn Khoái thưa ngài

Hắn ta khiêu chiến ở ngoài cửa sông

Nhi rằng chúng có đông không

Lệnh ta truyền xuống đề phòng phục binh

Nhanh đi do thám quân tình

Rồi phải cấp báo tình hình cho ta

Phàn Tiếp rằng Nguyễn Khoái à

Tên này cũng khá nên ta phải phòng

Hắn là Thánh Dực nghĩa quân

Một đội tinh nhuệ sẵn sàng hy sinh

Hôm nay khiêu chiến quân mình

Tôi e là kế nghi binh giặc Trần

Hoạch Phong rằng cẩn thận hơn

Quân ta đang rút nên cần phải nhanh

Đừng nên cố gắng giao tranh

Kẻo mà sự việc không thành là nguy

Bộ binh các cánh đã đi

Chỉ còn thuyền chiến nặng nề khó khăn

Mấy người đang đứng họp bàn

Đột nhiên lính đến thưa rằng đánh to

Nguyễn Khoái đánh giết nãy giờ

Rất nhiều binh sỹ quân ta chết rồi

Tướng quân phải quyết ngay thôi

Bây giờ nguy hiểm lắm rồi tướng quân

Phàn Tiếp rằng ngươi im mồm

Hãy đi do thám địch quân xem nào

Chiến binh lại thế hay sao

Đại Nguyên quân đội lẽ nào sợ ai

Ô Mã Nhi nhíu nhíu mày

Rằng tên Nguyễn Khoái đến đây làm gì

Thuyền ta đang cố rút đi

Ta cứ xem hắn  làm gì được ta

Lệnh truyền quân cứ theo đà

Xuôi cùng con nước để mà hành quân

Nguyễn Khoái lại tiến đến gần

Ông cho quân đánh lên thuyền Mã Nhi

Đánh xong quân lại chạy đi

Mã Nhi tức lắm thế là đuổi theo

Phản Tiếp rằng chớ đuổi theo

Nếu có mai phục cách nào rút đi

Nhi rằng chuyện nhỏ sợ gì

Để tôi bắt hắn đem về giết đi

Các ông đứng đó làm gì

Xông lên giết giặc còn đi về nhà

Nếu không thì hãy chạy xa

Chứ đừng có tính đàn bà thế kia

Phàn Tiếp đành kéo quân đi

Đuổi theo Nguyễn Khoái chẳng hề đắn đo

Đại quân xuất trận reo hò

Nguyễn Khoái vừa đánh vừa thua nhiều lần

Quân Nguyên truy đuổi không ngừng

Chẳng mà mấy chốc vào sông Bạch Đằng

Chiến thuyền cứ lướt băng băng

Thủy triều đang xuống lộ hàng cọc ra

Thình lình hai phía bên bờ

Có tiếng pháo hiệu, quân la dậy trời

Ô Mã  Nhi nghĩ tiêu rồi

Ta trúng mai phục chúng rồi rút nhanh

Toàn quân Nguyên rối đội hình

Quân Trần bốn phía bắn tên không ngừng

Bè tre hỏa dược tấn công

Một vùng trời lửa cháy bùng bốc cao

Thủy triều đang xuống ào ào

Những chiếc cọc gỗ đâm vào thuyền Nguyên

Quân Trần khí thế xông lên

Tiếng la Sát Thát vang rền núi sông

Một vùng nước nhuộm máu hồng

Xác giặc chết đuối chồng chồng lên nhau

Ô Mã Nhi choáng hết đầu

Phàn Tiếp hốt hoảng bắt đầu hoang mang

Áo Lỗ Xích lúc bàng hoàng

Bị tướng Nguyễn Khoái bắt làm tù binh

Ô Mã Nhi cố liều mình

Tả xung hữu đột đánh binh lính Trần

Phàn Tiếp bị trúng đầy tên

Ông ta ngã xuống chiến thuyền bơi sông

Ai ngờ ra đến giữa dòng

Quân của Nguyễn Khoái bắt ông lên bờ

Ô Mã Nhi bị bơ vơ

Quân Nguyên bị giết thật là thảm thương

Chiến thuyền bị cháy phừng phừng

Quân Nguyên bị diệt hoàn toàn tại đây

Sau lần xâm lược đợt ngày

Quân Nguyên chẳng dám còn gây oán thù

Chiến công oanh liệt ngàn thu

Bạch Đằng Giang ngập xác thù đầy sông.

Vang danh nòi giống Tiên Rồng

Đông A Hào Khí muôn năm lưu truyền.

HÀM TỬ QUAN

 HÀM TỬ QUAN

Duy Sac 2003

Trích đoạn Trường ca Sát Thát

Toa Đô giao chiến lâu ngày

Nhưng chưa thắng được nên cay cú nhiều

Quân lương còn chẳng bao nhiêu

Quân Trần lại bổ sung nhiều viện binh

Tướng Trần Quang Khải tài tình

Có nhiều cách đánh thông minh bất ngờ

Khải cho bắn rất nhiều thư

Dụ hàng người Tống theo về phe ta

Thư rằng Tống Việt hai nhà

Tuy có mâu thuẫn nhưng mà đồng văn

Giặc Mông hung ác, bạo tàn

Tống Triều bị diệt, muôn dân khổ sầu

Các ông phải chịu thương đau

Xông pha ở những tuyến đầu tiên phong

Trung thành với chúng một lòng

Nhưng nào có được thưởng công lao gì

Tức lên, bọn chúng giết đi

Các ông đâu có khác gì cỏ cây

Viễn chinh xa xứ lâu ngày

Chắc gì còn sống để quay trở về

Hãy theo về với chúng ta

Bảo đảm cuộc sống về già bình yên

Cùng nhau đánh đuổi quân Nguyên

Chờ ngày khôi phục lại triều Tống xưa

Nhanh lên kẻo muộn bây giờ

Đừng do dự nữa, chúng ta luôn chờ

Sau khi đọc những lá thư

Rất nhiều người Tống từ từ trốn đi

Toa Đô không có cách gì

Ông ta tức tối giết đi mớ người

Khiến cho oán hận khắp nơi

Hàng binh người Tống cứ rời quân doanh

Cho nên kế hoạch thắng nhanh

Toa Đô nhận thấy khó thành công ngay

Ba quân đánh trận dài ngày

Tinh thần sa sút, tóc tai bơ phờ

Hai bên cứ mãi giằng co

Thoát Hoan biết vậy nên là rất lo

Nếu như kế hoạch chần chừ

Hội binh không kịp là hư thế cờ

Truyền tin đến trại Toa Đô

Rằng là Thái Tử lệnh cho các ngài

Điều binh cấp tốc ra ngay

Để mà phối hợp kịp ngày tấn công

Cùng nhau truy quét giặc Trần

Bởi vì lương thảo trong quân cạn rồi

Toa Đô toát cả mồ hôi

Ông ta liền phái gấp người đi ngay

Truyền tin chạy trạm đêm ngày

Tìm đến thủy trại quân Nguyên bảo rằng

Tình hình đang rất là căng

Chúng ta phải gấp tiến hành hội binh

Ngài cho điều động chiến thuyền

Để theo đường biển tiến về Thăng Long

Truyền tin bày tỏ nỗi lòng

Mã Nhi đã hiểu nên ông bảo rằng

Mi về trình với tướng quân

Di dời doanh trại ra gần cửa sông

Ba ngày thuyền sẽ vào trong

Rước người về đất Thăng Long một lần

Toa Đô ra lệnh ba quân

Từ từ rút khỏi Nghệ An bằng thuyền

Vua Trần nghe được nguồn tin

Lời rằng giặc Thát biết mình cạn lương

Ba quân có vẻ chán chường

Mỏi mệt nên phải tìm đường rút đi

Ta không cho chúng trở về

Chúng mà hợp nhất sẽ là rất nguy

Lệnh Trần Nhật Duật tiến về

Đón đầu chặn giặc đang ra kinh thành

Mọi việc phải thật là nhanh

Tinh binh năm vạn gấp hành quân ngay

Nếu như chiến thắng trận này

Quân Nguyên đại bại chắc là nay mai

Sau khi di chuyển nhiều ngày

Quân Nguyên dựng trại phía nam kinh thành

Một là ở bến Chương Dương

Hai là Hàm Tử tiện đường giúp nhau

Chúng cho dựng lũy, đào hào

Doanh trại liên tiếp nối nhau hàng dài

Quân Trần cũng đã được hay

Quốc Công Tiết Chế chọn ngày tấn công

Ba quân nhất chí đồng lòng

Tướng Trần Nhật Duật tiên phong đi đầu

Nguyễn Khoái, Quốc Toản theo sau

Tiến về Hàm Tử đánh vào trại Nguyên

Toa Đô đang ở Soái Thuyền

Có tin cấp báo trình lên bất ngờ

Rằng là bọn chúng đánh ra

Tướng Trần Nhật Duật chính là tiên phong

Chiến thuyền dàn trận giữa dòng

Bộ binh các hướng rất đông tiến về

Đô rằng không có bận chi

Ta đợi bọn chúng đánh về từ lâu

Lần này chúng lại đánh vào

Đúng là cơ hội cớ sao lo gì

Ngươi mau truyền lệnh ta đi

Đại doanh chuẩn bị ra quân giết thù

Chiến thuyền xuất kích cho ta

Lễ binh hãy thổi tù và thúc quân

Tướng Trần Nhật Duật khiển quân

Chiến thuyền bày trận dàn hàng trên sông

Các quân tác chiến hiệp đồng

Thủy bộ phối hợp tấn công bất ngờ

Từ xa đại tướng Toa Đô

Tay cầm chùy sắt hét hò đốc quân

Hai bên thuyền sáp lại gần

Thủy binh hỗn chiến máu loang đỏ ngầu

Quân Trần thuyền nhỏ nối nhau

Tiếp cận phóng hỏa lên tàu giặc Nguyên

Lửa bùng đốt cháy nhiều thuyền

Toa Đô ra lệnh quân Nguyên lùi về

Chúng dùng nỏ cứng bắn ra

Cung thủ thiện xạ nhắm vào thủy binh

Xác người trôi dạt lềnh bềnh

Lửa cao ngùn ngụt cháy lan một vùng

Quân Trần cảm tử xung phong

Thánh Dực nghĩa dũng vẫy vùng liều thân

Quân Nguyên hoảng hốt tinh thần

Bởi vì trên bộ, quân trần ném lao

Cung tên bắn cứ ào ào

Hỏa dược liên tiếp ném vào không ngưng

Đôi bên chém giết không ngừng

Xác người lớp lớp cứ chồng lên nhau

Toa Đô lại ném quân vào

Kỵ binh thiện chiến vác đao lên càn

Quân Trần không chút hoang mang

Tượng binh cứ thế dàn hàng xông lên

Tù và, chiêng trống vang rền

Đầu rơi, máu chảy, tiếng rên, tiếng gào

Toa Đô vẫn rất tự cao

Ông cho quân bộ ào ào xông lên

Thủy binh bắn vạn mũi tên

Quân Trần phơi xác đầy trên bến thuyền

Tướng Phạm Ngũ Lão liều thân

Ông xông lên tận xoái thuyền Toa Đô

Quân Nguyên thấy vậy xông vô

Mãnh hổ ở giữa bầy hồ xông pha

Toa Đô vội nhảy xông ra

Ông ta liền hỏi ngươi là tên chi

Mau khai ra thật nhanh đi

Để mà có chết cũng là xứng danh

Ta là dũng sỹ Đại Nguyên

Anh hùng của đất thảo nguyên lẫy lừng

Nhà ngươi dám đánh ta không

Để xem võ tướng quân Trần ra sao

Toa Đô cười rất tự hào

Tay cầm chùy sắt lao vào đánh ngay

Ngũ Lão chuyển thế liền xoay

Cây thương vun vút trong tay liên hồi

Hai bên đánh toát mồ hôi

Tướng Phạm Ngũ Lão đánh hồi mã thương

Tấn công vào phía trái sườn

Toa Đô lách phải phản đòn rất nhanh

Hai bên hùng hổ giao tranh

Tướng Trần Quốc Toản không đành đứng yên

Ông cầm đôi kiếm xông lên

Rằng ta là Thánh Dực quân họ Trần

Hôm nay vì nước vì dân

Quét sạch giặc khỏi giang sơn Lạc Hồng

Nhà ngươi dám đánh ta không

Hôm nay ta sẽ lấy đầu của mi

Toa Đô xiết chặt tay chùy

Sẵn sàng chuẩn bị đánh luôn hai người

Ông ta di chuyển tới lui

Chỉnh lại áo giáp trên người cho ngay

Bao năm chinh chiến dạn dày

Nên ông ta rất là hay đề phòng

Sau khi một phút bình tâm

Nhìn Trần Quốc Toản rồi xong ông cười

Thì ra lại chính là ngươi

Cái thằng nhãi nhép tuổi đời nít ranh

Hôm nay ra vẻ hùng anh

Ta cho mi sẽ về cùng tổ tiên

Cả hai hãy cứ xông lên

Để xem tài nghệ tướng trần là bao

Quốc Toản múa kiếm xông vào

Toa Đô uyển chuyển trước sau tránh đòn

Đôi chùy nặng cả trăm cân

Ông ta vung nhẹ như không có gì

Hơn năm mươi hiệp qua đi

Toa Đô có vẻ đã suy yếu dần

Không còn vững ở đôi chân

Tấn công ít lại và còn muốn lui

Ba người đánh ngược đánh xuôi

Quốc Toản sơ hở bị chùy trúng vai

Gươm liền bị rớt khỏi tay

Ông ta cố gượng để xoay tránh đòn

Phạm Ngũ Lão đánh dập dồn

Ngọn thương tới tấp tấn công không ngừng

Toa Đô luống cuống cả chân

Bất ngờ Quốc Toản liền đâm cạnh sườn

Một bên áo giáp bị bung

Toa Đô cảm thấy hãi hùng chân run

Ông ta đang định thế chuồn

Tướng Phạm Ngũ Lão đâm liền một thương

Vậy là danh tướng oai hùng

Bách chiến bách thắng đã dừng cuộc chơi

Một thương chí mạng lìa đời

Quân Nguyên bỏ chạy khỏi nơi chiến trường

Quân Trần truy đuổi khẩn trương

Một vùng chiến địa máu hồng thành sông.


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

XUÂN ẤY OAI HÙNG

 XUÂN ẤY OAI HÙNG

Duy Sac 2005

Vua Lê cầu viện Mãn Thanh

Mong sao vực lại uy danh một thời

Vua Thanh rất lấy làm vui

Lệnh cho hai chục vạn người tiến sang


Thăng Long đổ nát điêu tàn

Mùa xuân u uất, tóc tang đầy trời

Hận thù dâng khắp mọi nơi

Giang sơn khói lửa, lòng người ly tan


Quân Thanh chiếm đóng Kinh Thành

Tham tàn, bạo ngược, trời xanh cũng buồn

Muôn dân rên xiết thảm thương

Còn đâu Đại Việt đã từng vang danh


Quê hương như vậy sao đành

Đúng là ô nhục sử xanh muôn đời

Giặc đi như chuyến dạo chơi

Tha hồ cướp bóc giết người thẳng tay


Hỏi ai chịu nổi nhục này

Anh hùng quật khởi ra tay diệt thù

Tây Sơn hào kiệt xưng vua

Hành quân thần tốc đánh về Thăng Long


Vua, tôi trên dưới đồng lòng

Quyết tâm giành lại non sông Lạc Hồng

Quân đi như bão như giông

Kẻ thù khiếp sợ hãi hùng tâm can


Ngọc Hồi đồn bị san bằng

Đống Đa xác giặc chất cao thành gò

Thăng Long tươi sắc đào hoa

Mùa Xuân năm ấy thật là vinh quang


Chiến công chói lọi sử vàng

Quanh Trung Hoàng Đế vẻ vang muôn đời

Anh hùng ai cũng yêu thôi

Chẳng ai quý kẻ tôi đòi vong nô


Hôm nay vững một cơ đồ

Đều do xương máu ông cha xây thành.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

BẢN LĨNH ĐÀN ÔNG

 Duy Sac

Đàn ông lòng dạ đàn bà

Chỉ biết chê trách đàn bà mà thôi

Đàn ông lòng dạ hẹp hòi

Chỉ biết đòi hỏi người ta chung tình


Đàn bà biết giữ trung trinh

Cả đời có một gia đình an vui

Đàn bà đanh đá lắm lời

Cả đời vất vả chẳng ai thèm dòm


Đàn ông thích chuyện bướm ong

Cả đời nô lệ bám hông đàn bà

Đàn ông mồm mép ba hoa

Cả đời bám váy đàn bà để ăn


Đàn bà biết khéo nói năng

Đàn ông mê đắm hiến dâng cả đời

Đàn bà tính nết lả lơi

Cả đời gặp loại dân chơi lừa tình


Đàn ông bản lĩnh tài tình

Đàn bà tình nguyện biếu tình cho không

Đàn ông ngu dốt đèo bồng

Cả đời khốn khổ lông bông không nhà


Đàn ông hay cả đàn bà

Đạo đức nhân phẩm mới là đầu tiên

Sau là gia cảnh, bạc tiền

Nghĩa tình son sắt xây lên gia đình

DUYÊN NÀO CHO TA

 ( Bài thơ ) 

DUYÊN NÀO CHO TA

Duy Sac 

Ngày xuân ta dạo phố đông

Ngắm mai nở dưới nắng hồng lung linh

Nhớ người một thuở bên mình

Tự nhiên ta thấy trong tim bồi hồi

Bây giờ mỗi đứa một nơi

Mình ta lang bạt giữa trời mùa xuân

Nhiều đôi trai gái quây quần

Họ đang vui lễ tình nhân dạt dào

Lang thang không biết đi đâu

Ta bèn đi bộ lên cầu Thủ Thiêm

Bà con ai nấy cũng nhìn

Họ đến khuyên bảo rằng nên đi về

Ta nghe mà phát bực ghê

Rằng tôi đi dạo thế thì đã sao

Phiền chi tới mấy người nào

Tự nhiên cứ nói tào lao nãy giờ

Nói xong ta bước bơ vơ

Loanh quanh như kẻ ngẫn ngờ u mê

Tới lui xong lại đi về

Ta vào quán uống cà phê không đường

Trong lòng nhớ đến người thương

Nghe câu nhạc Trịnh lòng buồn nao nao

Tự dưng nước mắt tuôn trào

Tình xưa khơi lại khát khao một thời

Người ta vui vẻ đi chơi

Còn ta thơ thẩn nhìn trời ngẩn ngơ

Bỗng dưng Hoa điện bất ngờ

Rằng anh có rảnh thì qua em liền

Chiều nay có buổi Tất Niên

Nhớ anh nên điện mời qua nhà hàng

Hay giờ em đánh xe sang

Mình đi cho lẹ, cũng gần đây thôi

Ta rằng em có ý mời

Làm sao từ chối nên em lo gì

Em cho địa chỉ nhanh đi

Anh về tắm rửa xong thì qua luôn

Hoa rằng trễ hẹn em buồn

Tất Niên em muốn có anh vui cùng

Nhớ hen, đừng hứa lung tung

Mấy lần lúc trước anh bùng hết trơn

Lẩn này thất hứa, em hờn

Từ nay cắt đứt không quen biết gì

Thôi anh cứ chuẩn bị đi

Tụi em thu xếp tức thì qua ngay

Anh đi qua chỗ này này

Ở trong tin nhắn, anh coi lại giùm

Nói xong Hoa cúp máy luôn

Ta về sửa soạn một hồi là đi

Vừa qua, Hoa đón tức thì

Rằng em lại nghĩ anh như mọi lần

Quả nhiên nay đến thiệt hen

Tưởng anh khi dễ không thèm qua đây

Thảo rằng thôi cái bà này

Đừng ghẹo ổng nữa, ổng hay ghim thù

Ta rằng hồi trước lu bu

Rất nhiều công chuyện nên là không qua

Năm nay thất nghiệp ở nhà

Ai mời ăn chực là qua ăn liền

Hoa rằng thôi bớt giả điên

Có ai bắt phải trả tiền mà lo

Tụi em cái tính hay đùa

Còn anh hài hước từ xưa tới giờ

Thằng em nó có khóa tu

Xong rồi nên nó cũng vừa tới thôi

Vậy là đông đủ cả rồi

Cuối năm xả stress cho vơi hết sầu

Thế là cả bọn cùng nhau

Đi vào gọi món bắt đầu lên mâm

Trông Hoa có vẻ thâm trầm

Tóc xanh nay đã hoa râm hết rồi

Không còn tươi tắn làn môi

Đúng là em đã hết thời thanh xuân

Mắt nhìn đôi lúc thất thần

Dung nhan ẩn chứa nội tâm rất buồn

Thảo trông còn có chút xuân

Nụ cười rạng rỡ đôi phần tươi hơn

Nhân viên bưng món trên bàn

Hoa rằng nhân dịp cuối năm đến rồi

Cả nhà mình đến chung vui

Cầu cho tình nghĩa cả đời không phai

Nè Long, chị nói thế này

Bữa nay em có anh hai thiệt rồi

Năm sau chị cưới ảnh thôi

Tụi em chắc biết hết rồi phải không

Long rằng sắc sắc không không

Em theo cửa Phật nên lòng vô lo

Tùy duyên tìm đến chị à

Cưỡng cầu sẽ khiến cho ta nặng nề

Cứ cho nó tự nhiên đi

Không ai nói trước được gì chị ơi

Thảo nghe thấy vậy liền cười

Rằng bả nói sảng vậy thôi đó mày

Chứ tao nào có thấy ai

Hẹn hò với bả một ngày nào đâu

Thôi lên bia trước đi nào

Ăn cho nó đã hồi sau tính tiền

Bà Hoa bớt nói luyên thuyên

Về mấy cái chuyện hão huyền nữa đi

Tình yêu là cái quái gì

Tui yêu cho cố giờ đi một mình

Quên đi mấy thứ linh tinh

Ăn chơi cho đã còn tiền còn chơi

Hoa rằng em chớ nặng lời

Yêu đương gì hả, im coi con này

Sao em hỗn với chị hai

Coi chừng tao táng cho mày bạt tai

Đã ngu mà cứ nói hoài

Em còn nói nữa, chị hai từ mày

Thảo rằng xin lỗi chị hai

Tại em chưa hiểu chuyện này là sao

Tưởng hai nói giỡn thế nào

Nếu như mà thiệt em đâu dám đùa

Hoa rằng bớt nói búa xua

Việc này nghiêm túc không đùa được đâu

Chị ngoài bốn chục tuổi đầu

Bây giờ chị muốn làm dâu nhà người

Cho nên chị nói vậy thôi

Còn tùy quyết định của người ta sao

Tánh em nó cứ ào ào

Nói năng thiệt chẳng ra sao, lắm mồm

Thôi im cho để ăn ngon

Chứ mà nói riết chẳng còn gì vui

Lên bia đi chứ mọi người

Trăm phần trăm nhé, cười tươi lên nào

Dù đời dẫu có ra sao

Ta vui thì khó khăn nào chẳng qua

Đang vui, Hoa bỗng khóc òa

Rằng em như một bông hoa sắp tàn

Bao năm lo chuyện làm ăn

Đến nay tuổi đã tứ tuần cô đơn

Nhiều đêm giấc ngủ chập chờn

Ước mong ai đó choàng ôm vào lòng

Ta rằng phận số long đong

Em buồn chi để cho lòng thêm đau

Bây giờ em đã sang giàu

Công danh, sự nghiệp nào đâu thiếu gì

Anh đây chẳng có được chi

Hai bàn tay trắng chưa gì làm nên

Lắm khi trong túi không tiền

Lủi tha lủi thủi mình ên trong nhà

Thương người làm khổ người ta

Trốn tình, trốn nợ ai mà hơn anh

Hoa rằng anh rất chân thành

Bao năm em hiểu tính anh rõ mà

Em đây ghen với cô ta

Ồ không, xin lỗi em là gì đâu

Tụi mình đã có gì nào

Xưa nay bè bạn xã giao thôi mà

Bữa nay em nói luôn ra

Rằng em rất muốn anh là chồng em

Hay anh lại chẳng có thèm

Một người từng bị hủy hôn năm nào

Thảo rằng chị nói thiệt sao

Nhưng mà anh Sắc ổng đâu thương bà

Hoa rằng hai chục năm qua

Từ khi em mới chỉ là nhân viên

Trong tay chưa có nhiều tiền

Anh luôn an ủi động viên mỗi ngày

Giúp em học những điều hay

Cho nên em đã có ngày hôm nay

Ta rằng thôi cái chuyện này

Xem như mình nói đến đây đủ rồi

Tình là duyên nợ mà thôi

Duyên ta có thể là trời chưa se

Nên mình quan hệ bạn bè

Còn về cái chuyện phu thê đừng bàn

Hoa liền ra chỗ hành lang 

Sụt sùi nước mắt hai hàng tuôn rơi

Thảo nhìn thấy mọi chuyện rồi

Rằng là anh thiệt dở hơi quá chừng

Tự nhiên lại nói lung tung

Em chưa hề thấy chị từng khóc ai

Tự nhiên khóc ngắn, khóc dài

Nén lâu dữ lắm nên nay khóc bù

Long rằng ai có Căn Tu

Nhân duyên trắc trở rất là thảm thương

Nhưng mà như vậy bình thường

Trải qua đau khổ rồi thương chính mình

Đây là yếu tố tâm linh

Chỉ mình mới hiểu rõ mình mà thôi

Chị hai vừa nói hết rồi

Vì anh chị ấy đã rơi lệ sầu

Hai người quen quá chừng lâu

Hồi em chưa có cạo đầu đi tu

Hai hai năm tới bây giờ

Vậy mà mỗi kẻ mỗi mơ một người

Đúng là nghịch cảnh trêu ngươi

Ông, bà là những kiểu người gì đây

Lửa gần rơm ở mỗi ngày

Thế mà vẫn để tới nay thiệt tài

Bây giờ tụi nhỏ yêu ai

Quen nhau mới có mấy ngày là xong

Chẳng lo đạo nghĩa vợ chồng

Thích là làm tới mà không ngán gì

Hoa rằng Long hãy im đi

Việc của anh chị em đừng xía vô

Đi tu đừng nói hồ đồ

Người ta nghe thấy khinh cho bây giờ

Nói chung tất cả bỏ qua

Xem như chưa có xảy ra  chuyện gì

Tụi mình vô nhậu tiếp đi

Lát mướn tài xế chở về là xong

Hôm nay Hoa đã mở lòng

Ta nghe thấy nhói bên trong tim mình

Trong đầu cứ nghĩ linh tinh

Nhớ người thương, chợt thương mình đơn côi


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

NỀN VĂN MINH

 NỀN VĂN MINH

Duy Sac

Nỗi đau của nhân loại

Là lừa lọc lẫn nhau

Câu nhân quyền, dân chủ

Là thứ láo hàng đầu


Nỗi đau của nhân loại

Là thuật đắc nhân tâm

Thứ lưu manh trí tuệ

Để chà đạp lên nhau


Những lời đạo đức giả

Luôn bóng bẩy nhân văn

Hào hoa và tinh tế

Để phân cấp giai tầng


Nhân, lễ, nghĩa, trí, tín

Giành cho kẻ bề tôi

Bậc đế vương cao quý

Lễ nghĩa có ra gì


Quền trong tay kẻ mạnh

Luật do họ làm ra

Ta thấp cổ bé họng

Vâng lời thì yên thân


Nỗi đau của nhân loại

Là triệu triệu nỗi đau

Từ nhiều đời nhiều kiếp

Loài người hủy diệt nhau

HOA HỒNG TẶNG EM

 HOA HỒNG TẶNG EM

Duy Sac

Anh nghèo không có hoa hồng

Anh chỉ có trái tim nồng trao em

Cộng vào nỗi nhớ hằng đêm

Những bài thơ nhỏ tặng thêm cho nhiều

Để bày tỏ chút tình yêu

Em liệu có hiểu nỗi lòng của anh

Dù tình mình chỉ mong manh

Anh vẫn cố gắng kết thành giấc mơ

Biết mình chẳng có ai chờ

Biết mình chỉ có vần thơ tâm tình

Biết em rồi sẽ làm thinh

Biết em không thích mối tình anh trao

Biết thôi chứ biết làm sao

Anh vẫn cứ cố mơ vào cho vui

Mơ cho đời bớt ngậm ngùi

Mơ cho duyên nợ khiến xui duyên tình

Anh đâu có sợ ai khinh

Anh chỉ có sợ tình mình em chê

Nên anh phải cố tỉ tê

Nên anh phải cố cà kê chuyện trò

Xin em hãy hiểu anh cho

Xin em ban phát tình cho kẻ này

Hôm nay tay trắng bàn tay

Hôm nay nhiều lúc mặt mày ngu ngơ

Nhưng còn nhiều lắm vần thơ

Nhưng còn nhiều lắm ước mơ nồng nàn

Anh không có thích thở than

Anh chỉ than với lại nàng mà thôi

Nàng ơi hãy hiểu cho tôi

Nàng ơi điên đảo hồn tôi bao lần

Biết em hoa cũng chẳng cần 

Biết em gét kẻ cù lần như anh

Nhưng đây là tấm lòng thành

Nó như hoa thắm sẽ giành cho em.

NIỆM QUÁN THẾ ÂM

 NIỆM QUÁN THẾ ÂM

Duy Sac

Đức Phật Quán Thế Âm

Ngài nghe tiếng thế nhân

Cứu vớt đời khốn khổ

Qua cay đắng trầm luân


Đức Phật Quán Thế Âm

Giúp bao kiếp hồng trần

Qua u mê lầm lạc

Tin Phật Pháp nhiệm màu


Nam Mô Quán Thế Âm

Ngài là đấng tinh thần

Oai linh và quảng đại

Cứu độ muôn chúng sinh


Nam Mô Quán Thế Âm

Đức Bồ Tát nhân từ

Cầu xin cho thế giới

Hòa bình và an vui

CHIỀU HÈ SÀI GÒN

 Duy Sac

Chiều em nhỉ, hoàng hôn thật đẹp

Lá me bay rợp phố Sài Gòn

Đôi ta gìn giữ tình son

Suốt đời hy vọng mãi còn bên nhau


Em nhìn đó hoa dầu xoay tít

Chúng tung tăng vui với tình ta

Mong cho tình nghĩa mặn mà

Gừng cay muối mặn đôi ta nếm cùng


Dòng đời sẽ rất là nghiệt ngã

Không như thơ anh viết tặng em

Nếu không còn phút êm đềm

Hai ta có chắc sẽ bên nhau hoài


Nay còn trẻ ta yêu vụng dại

Đời chưa qua hết những thăng trầm

Tình mình nó thật sáng trong

Như hương Nguyệt Quế dưới trăng nồng nàn


Mai này lỡ đường đời trắc trở

Tình hôm nay còn có như xưa

Rất nhiều cám dỗ đang chờ

Tình ta còn đẹp như thơ không nào


Chiều hè đẹp, Sài Gòn gió lộng

Anh tặng em một cánh Phượng Hồng

Tình mình thành hoặc là không

Chỉ mong tạc dạ ghi lòng chớ quên.


NDS