Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

XUÂN ẤY OAI HÙNG

 XUÂN ẤY OAI HÙNG

Duy Sac 2005

Vua Lê cầu viện Mãn Thanh

Mong sao vực lại uy danh một thời

Vua Thanh rất lấy làm vui

Lệnh cho hai chục vạn người tiến sang


Thăng Long đổ nát điêu tàn

Mùa xuân u uất, tóc tang đầy trời

Hận thù dâng khắp mọi nơi

Giang sơn khói lửa, lòng người ly tan


Quân Thanh chiếm đóng Kinh Thành

Tham tàn, bạo ngược, trời xanh cũng buồn

Muôn dân rên xiết thảm thương

Còn đâu Đại Việt đã từng vang danh


Quê hương như vậy sao đành

Đúng là ô nhục sử xanh muôn đời

Giặc đi như chuyến dạo chơi

Tha hồ cướp bóc giết người thẳng tay


Hỏi ai chịu nổi nhục này

Anh hùng quật khởi ra tay diệt thù

Tây Sơn hào kiệt xưng vua

Hành quân thần tốc đánh về Thăng Long


Vua, tôi trên dưới đồng lòng

Quyết tâm giành lại non sông Lạc Hồng

Quân đi như bão như giông

Kẻ thù khiếp sợ hãi hùng tâm can


Ngọc Hồi đồn bị san bằng

Đống Đa xác giặc chất cao thành gò

Thăng Long tươi sắc đào hoa

Mùa Xuân năm ấy thật là vinh quang


Chiến công chói lọi sử vàng

Quanh Trung Hoàng Đế vẻ vang muôn đời

Anh hùng ai cũng yêu thôi

Chẳng ai quý kẻ tôi đòi vong nô


Hôm nay vững một cơ đồ

Đều do xương máu ông cha xây thành.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

BẢN LĨNH ĐÀN ÔNG

 Duy Sac

Đàn ông lòng dạ đàn bà

Chỉ biết chê trách đàn bà mà thôi

Đàn ông lòng dạ hẹp hòi

Chỉ biết đòi hỏi người ta chung tình


Đàn bà biết giữ trung trinh

Cả đời có một gia đình an vui

Đàn bà đanh đá lắm lời

Cả đời vất vả chẳng ai thèm dòm


Đàn ông thích chuyện bướm ong

Cả đời nô lệ bám hông đàn bà

Đàn ông mồm mép ba hoa

Cả đời bám váy đàn bà để ăn


Đàn bà biết khéo nói năng

Đàn ông mê đắm hiến dâng cả đời

Đàn bà tính nết lả lơi

Cả đời gặp loại dân chơi lừa tình


Đàn ông bản lĩnh tài tình

Đàn bà tình nguyện biếu tình cho không

Đàn ông ngu dốt đèo bồng

Cả đời khốn khổ lông bông không nhà


Đàn ông hay cả đàn bà

Đạo đức nhân phẩm mới là đầu tiên

Sau là gia cảnh, bạc tiền

Nghĩa tình son sắt xây lên gia đình

DUYÊN NÀO CHO TA

 ( Bài thơ ) 

DUYÊN NÀO CHO TA

Duy Sac 

Ngày xuân ta dạo phố đông

Ngắm mai nở dưới nắng hồng lung linh

Nhớ người một thuở bên mình

Tự nhiên ta thấy trong tim bồi hồi

Bây giờ mỗi đứa một nơi

Mình ta lang bạt giữa trời mùa xuân

Nhiều đôi trai gái quây quần

Họ đang vui lễ tình nhân dạt dào

Lang thang không biết đi đâu

Ta bèn đi bộ lên cầu Thủ Thiêm

Bà con ai nấy cũng nhìn

Họ đến khuyên bảo rằng nên đi về

Ta nghe mà phát bực ghê

Rằng tôi đi dạo thế thì đã sao

Phiền chi tới mấy người nào

Tự nhiên cứ nói tào lao nãy giờ

Nói xong ta bước bơ vơ

Loanh quanh như kẻ ngẫn ngờ u mê

Tới lui xong lại đi về

Ta vào quán uống cà phê không đường

Trong lòng nhớ đến người thương

Nghe câu nhạc Trịnh lòng buồn nao nao

Tự dưng nước mắt tuôn trào

Tình xưa khơi lại khát khao một thời

Người ta vui vẻ đi chơi

Còn ta thơ thẩn nhìn trời ngẩn ngơ

Bỗng dưng Hoa điện bất ngờ

Rằng anh có rảnh thì qua em liền

Chiều nay có buổi Tất Niên

Nhớ anh nên điện mời qua nhà hàng

Hay giờ em đánh xe sang

Mình đi cho lẹ, cũng gần đây thôi

Ta rằng em có ý mời

Làm sao từ chối nên em lo gì

Em cho địa chỉ nhanh đi

Anh về tắm rửa xong thì qua luôn

Hoa rằng trễ hẹn em buồn

Tất Niên em muốn có anh vui cùng

Nhớ hen, đừng hứa lung tung

Mấy lần lúc trước anh bùng hết trơn

Lẩn này thất hứa, em hờn

Từ nay cắt đứt không quen biết gì

Thôi anh cứ chuẩn bị đi

Tụi em thu xếp tức thì qua ngay

Anh đi qua chỗ này này

Ở trong tin nhắn, anh coi lại giùm

Nói xong Hoa cúp máy luôn

Ta về sửa soạn một hồi là đi

Vừa qua, Hoa đón tức thì

Rằng em lại nghĩ anh như mọi lần

Quả nhiên nay đến thiệt hen

Tưởng anh khi dễ không thèm qua đây

Thảo rằng thôi cái bà này

Đừng ghẹo ổng nữa, ổng hay ghim thù

Ta rằng hồi trước lu bu

Rất nhiều công chuyện nên là không qua

Năm nay thất nghiệp ở nhà

Ai mời ăn chực là qua ăn liền

Hoa rằng thôi bớt giả điên

Có ai bắt phải trả tiền mà lo

Tụi em cái tính hay đùa

Còn anh hài hước từ xưa tới giờ

Thằng em nó có khóa tu

Xong rồi nên nó cũng vừa tới thôi

Vậy là đông đủ cả rồi

Cuối năm xả stress cho vơi hết sầu

Thế là cả bọn cùng nhau

Đi vào gọi món bắt đầu lên mâm

Trông Hoa có vẻ thâm trầm

Tóc xanh nay đã hoa râm hết rồi

Không còn tươi tắn làn môi

Đúng là em đã hết thời thanh xuân

Mắt nhìn đôi lúc thất thần

Dung nhan ẩn chứa nội tâm rất buồn

Thảo trông còn có chút xuân

Nụ cười rạng rỡ đôi phần tươi hơn

Nhân viên bưng món trên bàn

Hoa rằng nhân dịp cuối năm đến rồi

Cả nhà mình đến chung vui

Cầu cho tình nghĩa cả đời không phai

Nè Long, chị nói thế này

Bữa nay em có anh hai thiệt rồi

Năm sau chị cưới ảnh thôi

Tụi em chắc biết hết rồi phải không

Long rằng sắc sắc không không

Em theo cửa Phật nên lòng vô lo

Tùy duyên tìm đến chị à

Cưỡng cầu sẽ khiến cho ta nặng nề

Cứ cho nó tự nhiên đi

Không ai nói trước được gì chị ơi

Thảo nghe thấy vậy liền cười

Rằng bả nói sảng vậy thôi đó mày

Chứ tao nào có thấy ai

Hẹn hò với bả một ngày nào đâu

Thôi lên bia trước đi nào

Ăn cho nó đã hồi sau tính tiền

Bà Hoa bớt nói luyên thuyên

Về mấy cái chuyện hão huyền nữa đi

Tình yêu là cái quái gì

Tui yêu cho cố giờ đi một mình

Quên đi mấy thứ linh tinh

Ăn chơi cho đã còn tiền còn chơi

Hoa rằng em chớ nặng lời

Yêu đương gì hả, im coi con này

Sao em hỗn với chị hai

Coi chừng tao táng cho mày bạt tai

Đã ngu mà cứ nói hoài

Em còn nói nữa, chị hai từ mày

Thảo rằng xin lỗi chị hai

Tại em chưa hiểu chuyện này là sao

Tưởng hai nói giỡn thế nào

Nếu như mà thiệt em đâu dám đùa

Hoa rằng bớt nói búa xua

Việc này nghiêm túc không đùa được đâu

Chị ngoài bốn chục tuổi đầu

Bây giờ chị muốn làm dâu nhà người

Cho nên chị nói vậy thôi

Còn tùy quyết định của người ta sao

Tánh em nó cứ ào ào

Nói năng thiệt chẳng ra sao, lắm mồm

Thôi im cho để ăn ngon

Chứ mà nói riết chẳng còn gì vui

Lên bia đi chứ mọi người

Trăm phần trăm nhé, cười tươi lên nào

Dù đời dẫu có ra sao

Ta vui thì khó khăn nào chẳng qua

Đang vui, Hoa bỗng khóc òa

Rằng em như một bông hoa sắp tàn

Bao năm lo chuyện làm ăn

Đến nay tuổi đã tứ tuần cô đơn

Nhiều đêm giấc ngủ chập chờn

Ước mong ai đó choàng ôm vào lòng

Ta rằng phận số long đong

Em buồn chi để cho lòng thêm đau

Bây giờ em đã sang giàu

Công danh, sự nghiệp nào đâu thiếu gì

Anh đây chẳng có được chi

Hai bàn tay trắng chưa gì làm nên

Lắm khi trong túi không tiền

Lủi tha lủi thủi mình ên trong nhà

Thương người làm khổ người ta

Trốn tình, trốn nợ ai mà hơn anh

Hoa rằng anh rất chân thành

Bao năm em hiểu tính anh rõ mà

Em đây ghen với cô ta

Ồ không, xin lỗi em là gì đâu

Tụi mình đã có gì nào

Xưa nay bè bạn xã giao thôi mà

Bữa nay em nói luôn ra

Rằng em rất muốn anh là chồng em

Hay anh lại chẳng có thèm

Một người từng bị hủy hôn năm nào

Thảo rằng chị nói thiệt sao

Nhưng mà anh Sắc ổng đâu thương bà

Hoa rằng hai chục năm qua

Từ khi em mới chỉ là nhân viên

Trong tay chưa có nhiều tiền

Anh luôn an ủi động viên mỗi ngày

Giúp em học những điều hay

Cho nên em đã có ngày hôm nay

Ta rằng thôi cái chuyện này

Xem như mình nói đến đây đủ rồi

Tình là duyên nợ mà thôi

Duyên ta có thể là trời chưa se

Nên mình quan hệ bạn bè

Còn về cái chuyện phu thê đừng bàn

Hoa liền ra chỗ hành lang 

Sụt sùi nước mắt hai hàng tuôn rơi

Thảo nhìn thấy mọi chuyện rồi

Rằng là anh thiệt dở hơi quá chừng

Tự nhiên lại nói lung tung

Em chưa hề thấy chị từng khóc ai

Tự nhiên khóc ngắn, khóc dài

Nén lâu dữ lắm nên nay khóc bù

Long rằng ai có Căn Tu

Nhân duyên trắc trở rất là thảm thương

Nhưng mà như vậy bình thường

Trải qua đau khổ rồi thương chính mình

Đây là yếu tố tâm linh

Chỉ mình mới hiểu rõ mình mà thôi

Chị hai vừa nói hết rồi

Vì anh chị ấy đã rơi lệ sầu

Hai người quen quá chừng lâu

Hồi em chưa có cạo đầu đi tu

Hai hai năm tới bây giờ

Vậy mà mỗi kẻ mỗi mơ một người

Đúng là nghịch cảnh trêu ngươi

Ông, bà là những kiểu người gì đây

Lửa gần rơm ở mỗi ngày

Thế mà vẫn để tới nay thiệt tài

Bây giờ tụi nhỏ yêu ai

Quen nhau mới có mấy ngày là xong

Chẳng lo đạo nghĩa vợ chồng

Thích là làm tới mà không ngán gì

Hoa rằng Long hãy im đi

Việc của anh chị em đừng xía vô

Đi tu đừng nói hồ đồ

Người ta nghe thấy khinh cho bây giờ

Nói chung tất cả bỏ qua

Xem như chưa có xảy ra  chuyện gì

Tụi mình vô nhậu tiếp đi

Lát mướn tài xế chở về là xong

Hôm nay Hoa đã mở lòng

Ta nghe thấy nhói bên trong tim mình

Trong đầu cứ nghĩ linh tinh

Nhớ người thương, chợt thương mình đơn côi


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

NỀN VĂN MINH

 NỀN VĂN MINH

Duy Sac

Nỗi đau của nhân loại

Là lừa lọc lẫn nhau

Câu nhân quyền, dân chủ

Là thứ láo hàng đầu


Nỗi đau của nhân loại

Là thuật đắc nhân tâm

Thứ lưu manh trí tuệ

Để chà đạp lên nhau


Những lời đạo đức giả

Luôn bóng bẩy nhân văn

Hào hoa và tinh tế

Để phân cấp giai tầng


Nhân, lễ, nghĩa, trí, tín

Giành cho kẻ bề tôi

Bậc đế vương cao quý

Lễ nghĩa có ra gì


Quền trong tay kẻ mạnh

Luật do họ làm ra

Ta thấp cổ bé họng

Vâng lời thì yên thân


Nỗi đau của nhân loại

Là triệu triệu nỗi đau

Từ nhiều đời nhiều kiếp

Loài người hủy diệt nhau

HOA HỒNG TẶNG EM

 HOA HỒNG TẶNG EM

Duy Sac

Anh nghèo không có hoa hồng

Anh chỉ có trái tim nồng trao em

Cộng vào nỗi nhớ hằng đêm

Những bài thơ nhỏ tặng thêm cho nhiều

Để bày tỏ chút tình yêu

Em liệu có hiểu nỗi lòng của anh

Dù tình mình chỉ mong manh

Anh vẫn cố gắng kết thành giấc mơ

Biết mình chẳng có ai chờ

Biết mình chỉ có vần thơ tâm tình

Biết em rồi sẽ làm thinh

Biết em không thích mối tình anh trao

Biết thôi chứ biết làm sao

Anh vẫn cứ cố mơ vào cho vui

Mơ cho đời bớt ngậm ngùi

Mơ cho duyên nợ khiến xui duyên tình

Anh đâu có sợ ai khinh

Anh chỉ có sợ tình mình em chê

Nên anh phải cố tỉ tê

Nên anh phải cố cà kê chuyện trò

Xin em hãy hiểu anh cho

Xin em ban phát tình cho kẻ này

Hôm nay tay trắng bàn tay

Hôm nay nhiều lúc mặt mày ngu ngơ

Nhưng còn nhiều lắm vần thơ

Nhưng còn nhiều lắm ước mơ nồng nàn

Anh không có thích thở than

Anh chỉ than với lại nàng mà thôi

Nàng ơi hãy hiểu cho tôi

Nàng ơi điên đảo hồn tôi bao lần

Biết em hoa cũng chẳng cần 

Biết em gét kẻ cù lần như anh

Nhưng đây là tấm lòng thành

Nó như hoa thắm sẽ giành cho em.

NIỆM QUÁN THẾ ÂM

 NIỆM QUÁN THẾ ÂM

Duy Sac

Đức Phật Quán Thế Âm

Ngài nghe tiếng thế nhân

Cứu vớt đời khốn khổ

Qua cay đắng trầm luân


Đức Phật Quán Thế Âm

Giúp bao kiếp hồng trần

Qua u mê lầm lạc

Tin Phật Pháp nhiệm màu


Nam Mô Quán Thế Âm

Ngài là đấng tinh thần

Oai linh và quảng đại

Cứu độ muôn chúng sinh


Nam Mô Quán Thế Âm

Đức Bồ Tát nhân từ

Cầu xin cho thế giới

Hòa bình và an vui

CHIỀU HÈ SÀI GÒN

 Duy Sac

Chiều em nhỉ, hoàng hôn thật đẹp

Lá me bay rợp phố Sài Gòn

Đôi ta gìn giữ tình son

Suốt đời hy vọng mãi còn bên nhau


Em nhìn đó hoa dầu xoay tít

Chúng tung tăng vui với tình ta

Mong cho tình nghĩa mặn mà

Gừng cay muối mặn đôi ta nếm cùng


Dòng đời sẽ rất là nghiệt ngã

Không như thơ anh viết tặng em

Nếu không còn phút êm đềm

Hai ta có chắc sẽ bên nhau hoài


Nay còn trẻ ta yêu vụng dại

Đời chưa qua hết những thăng trầm

Tình mình nó thật sáng trong

Như hương Nguyệt Quế dưới trăng nồng nàn


Mai này lỡ đường đời trắc trở

Tình hôm nay còn có như xưa

Rất nhiều cám dỗ đang chờ

Tình ta còn đẹp như thơ không nào


Chiều hè đẹp, Sài Gòn gió lộng

Anh tặng em một cánh Phượng Hồng

Tình mình thành hoặc là không

Chỉ mong tạc dạ ghi lòng chớ quên.


NDS

ANH NGHE HÈ VỀ

 Duy Sac

Em ơi anh mới nghe

Con ve kêu đầu ngõ

Phượng Hồng hoa rực rỡ

Đúng là hè đã về


Hoa dầu bay đẹp quá

Sài Gòn sắp mưa rồi

Mùa thi này lần cuối

Chúng mình còn gặp nhau


NDS

HOA NỞ MUỘN

 HOA NỞ MUỘN

Duy Sac

Sen trong hồ vừa nở

Một đóa hồng lung linh

Đã từng là cái nụ

Tưởng chừng đã úa rồi


Đến đúng giờ đúng khắc

Hoa tỏa ngát mùi hương

Bởi thế đời hay bảo

Hoa đẹp phải đúng mùa


Hoa như màu tình yêu

Biết bao người say đắm

Ai đã từng xao xuyến

Mối tình đầu sáng trong


Đã tưởng chừng tử tế

Đã từng nghĩ chân tình

Đã từng cho là tốt

Đã từng đặt niềm tin


Thế rồi tin mù quáng

Thế rồi tưởng chân tình

Thế rồi là ngoảnh mặt

Thế rồi cạch nhau luôn


Tình yêu hay tình bạn

Chỉ như một trò chơi

Có người thua kẻ thắng

Nhưng đau là giống nhau


Nếu đừng có đã từng

Thì đời không tiếc nuối

Nếu đừng có tưởng như

Thì đời đâu ai khổ


Làm gì có đã từng

Nếu chân tình là thật

Làm gì có hối tiếc

Nếu tin tưởng vào nhau


Hạnh phúc như quả chín

Nó phải đến đúng mùa

Không đủ lòng kiên nhẫn

Ta chỉ được quả xanh


Đã từng và giả sử

Giành cho kẻ thật lòng

Người mà luôn thay đổi

Làm gì biết vấn vương


Sen cho ta mơ mộng

Thả hồn thơ bềnh bồng

Thong dong đời nhàn hạ

Hồng trần giống hư không

THÁNG TƯ VỀ

 Duy Sac

Năm nào cũng có tháng tư

Đó là một cái tháng tư mùa hè

Mùa hè vào cuối tháng tư

Là mùa phượng nở rực hồng bến sông


Tháng tư tươi sắc phượng hồng

Màu hoa rực rỡ bến sông mùa hè

Học sinh ai cũng rất mê

Tháng tư là lúc nghỉ hè đi chơi


NDS

BỮA TIỆC GIÁNG SINH

 BỮA TIỆC GIÁNG SINH

Duy Sac

Giáng Sinh chỉ có thế này

Nhẹ nhàng tâm trạng hồn bay bềnh bồng

Tung tăng dưới ánh nắng hồng

Cảm nhận cái ấm của đông sắp tàn

Vui trong cuộc sống thanh nhàn

Gian khổ vất vả tiêu tan không còn

Hạnh phúc với mối tình con

Chút tình mến tặng người còn gian nan

Chúc người ý chí kiên gan

Vượt qua khốn khó và ngàn đắng cay

Chúc em hạnh phúc đông này

Ngân vang khúc hát hăng say yêu đời

Chúc anh có phút thảnh thơi

Kính doanh phát đạt gặp thời phất lên

Chúc chị sẽ gặp vận hên

Gia đình sung túc vững bền hôn nhân

Chúc người lính vững bước chân

Một lòng gìn giữ tinh thần kiên trung

Chúc thầy vì sự nghiệp chung

Không hề nao núng vì lời gièm pha

Chúc ông, bà, cháu gần xa

Giáng Sinh quấn quýt đậm đà yêu thương

Chúc yên bình khắp quê hương

Đồng bào thắt chặt tình thương giống nòi.


- HOA PHƯỢNG ĐỎ-

BÚT KÝ VỈA HÈ 12

 BÚT KÝ VỈA HÈ 12

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Lang thang trên khắp vỉa hè

Phượng bay tan tác, tiếng ve não nề

Tuổi hồng bao những đam mê

Mây đen đem gió mưa về từ xa


Học trò trong sáng thật thà

Tụm năm tụm bảy hát ca cười đùa

Vô tư không nghĩ hơn thua

Biết bao tâm trạng những mùa thi qua


Chia tay nhau đứng khóc oà

Tay trao tay những cành hoa phượng hồng

Lưu bút trò nhớ thầy trông

Giấc mơ theo gió bềnh bồng bay cao


Dòng đời có lắm ba đào

Đời muôn lối rẽ làm sao mà lường

Luyến lưu kỷ niệm yêu thương

Hẹn ngày hội ngộ bước đường tương lai.

TẠI SAO ?

 TẠI SAO ?

Thơ Duy Sắc

Tại sao mình lại gặp nhau

Nhiều khi anh hỏi gặp nhau làm gì?

Chắc là duyên cũng có khi

Bởi không duyên chẳng dễ gì gặp nhau

Trước, anh nào biết em đâu

Em cũng chẳng biết anh đâu mà tìm

Phải chăng đời như truyện phim?

Có những trường đoạn ta tìm thấy nhau

Khúc này có phải khúc đầu

Hay là khúc cuối bắt đầu hết phim

Gặp em, anh thổn thức tim

Tự nhiên mình thấy con tim buồn nhiều

Tim buồn có phải vì yêu

Hay là do bởi đập nhiều bao năm

Anh thường mơ mộng xa xăm

Những mối tình đẹp trong tầm tay anh

Nhưng mơ đâu có dễ thành

Vì thế tâm trạng của anh lắm sầu

Ai ngờ em đến từ đâu

Anh cũng không biết bắt đầu làm sao

Tự nhiên mình vướng khổ vào

Nhiều người họ hỏi anh sao thế này

Thơ thẩn gì suốt cả ngày

Bộ đang yêu hả, mặt mày đờ ra

Ai có biết cái chi mà

Tự nhiên lại nhớ người ta mới kỳ

Hỏi em, em nghĩ thử đi

Anh đang vướng phải chuyện gì đúng không

Em xinh chưa sánh hoa hồng

Em đẹp chẳng lại một bông mai vàng

Gia đình em chẳng cao sang

Em tài thì chắc vào hàng thường thôi

Anh đâu cần thế em ơi

Anh yêu em bởi những lời thật tâm

Những cái đó anh đâu cần

Vì anh cũng chỉ bình dân thôi à

Nếu em không thật kiêu sa

Anh yêu em nhé, mình là tình nhân!