Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

ĐÊM GIÁNG SINH

 ĐÊM GIÁNG SINH

Thơ Duy Sắc Nguyễn 2016

Chiều đông đứng trước nhà thờ

Bình yên thành phố, ý thơ tràn về

Những cây thông đẹp đến mê

Trái châu sặc sỡ không chê chỗ nào

Nóc Giáo Đường thiệt là cao

Thánh Ca xua hết đi bao ưu phiền

Nhạc xuân sôi động công viên

Đông lắm các nhóm thanh niên hát hò

Những quả bóng bay rất to

Ông No el phát quà cho mọi người

Lũ con nít hý hửng cười

Tấp nập dòng người đi hội rất đông

Ngân vang những tiếng chuông đồng

Hoàng hôn trải vệt nắng hồng lung linh

Niềm vui trên mọi gia đình

Ngân lên câu chúc Giáng Sinh an lành

Màn đêm phủ xuống thật nhanh

Ánh điện tô vẽ Sài thành xa hoa

Đường Nguyễn Huệ rực rỡ hoa

Bến sông lấp lánh những toà nhà cao

Dòng sông như dải trời sao

Gió mát thổi vào thành phố êm êm

Dạo chơi qua những phố đêm

Khách khứa chen chúc như nêm mua hàng

Nhiều khách sạn rất là sang

Họ trang trí dọc hành lang đèn màu

Ánh sáng hoà quyện vào nhau

Không gian của khách sang giàu vào chơi

Hàng rong tíu tít chào mời

Trái cây, bánh kẹo tận nơi nì nài

Công viên nhiều tụ lai rai

Nhậu nhẹt tranh cãi nhân tình thế gian

Xe ôm giành khách tràn lan

Ta xi cũng thế cứ giàn hàng ra

Siêu thị nô nức người ta

Nhân viên giao nhận cứ ra lại vào

Đông vui nhộn nhịp biết bao

Sài Gòn tràn ngập ánh sao hoà bình

Từng đôi trai đẹp gái xinh

Họ ngồi ghế đá tâm tình cùng nhau

Sinh viên bàn chuyện làm giàu

Dự định những chuyện về sau cuộc đời

Học sinh chạy nhảy vui chơi

Chúng khoe đồ mới và quà Giáng Sinh

Những câu chào thắm thiết tình

Không thấy toan tính từ trong tiếng cười

Phố vui tràn ngập tình người

Già trẻ trên dưới chan hoà yêu thương

Giáng Sinh đầm ấm quê hương

Người trao người những tình thương giống nòi

Trên cao Thiên Chúa sáng soi

Phúc lành đến mọi gia đình Việt Nam.

HOÀNG HÔN BẾN NHÀ RỒNG

 HOÀNG HÔN BẾN NHÀ RỒNG

Duy Sac

Em nhìn kia ánh hoàng hôn

Nắng theo ngọn sóng dập dồn xa xa

Én tung tăng lượn la đà

Phượng hồng tươi thắm nở hoa trên cành


Mây bồng bềnh giữa trời xanh

Còi tàu nhớ biển kêu thành tiếng vang

Lục bình trôi dạt theo hàng

Thuyền con mấy chiếc lang thang vô chừng


Vỉa hè rộng thoáng, đường thông

Phà xưa nay đã xuôi dòng về đâu

Còn không ký ức tình đầu

Đôi ta từng ước bên nhau trọn đời


Em giờ mẹ góa con côi

Người ta cũng đã qua đời từ lâu

Cớ sao em vẫn u sầu

Hãy tìm hạnh phúc về sau cho mình


Hay là em sợ đời khinh

Rằng em phụ nghĩa bạc tình với ai

Cho nên cứ ở vậy hoài

Trái tim không để cho ai bước vào


Tái hôn cũng có làm sao

Ngày nay suy nghĩ có nào như xưa

Mình em vất vả trước giờ

Giữ gìn đức hạnh ai qua được nào


Anh đây có ý gì đâu

Anh lo em có nỗi sầu cô đơn

Con em lớn sẽ theo chồng

Còn em lủi thủi một thân một mình


Em còn trẻ đẹp và xinh

Hãy tìm bến mới cho mình là hơn

Mong em tìm được tấm chồng

Người ta chia sẻ tháng năm về già


Anh thì đã có nàng thơ

Cuộc đời phiêu dạt vật vờ xưa nay

Tình xưa trong trái tim này

Chúc em hạnh phúc cùng ai cả đời


NDS

VỀ ĐI EM NHÉ !

 VỀ ĐI EM NHÉ !

Duy Sac 

Nắng xuân hồng thêm đôi má em xinh

Áo dài trắng tà bay theo làn gió

Tuổi xuân em như hoa mai chớm nở

Mắt hồn nhiên trong vắt tựa hồ thu


Trời Sài Gòn hương Tết đã dậy mùi

Phố trang trí đèn hoa màu sặc sỡ

Hội chợ đông du khách đến tham quan

Người hớn hở rủ nhau đi sắm Tết


Xuân năm nay cũng là xuân như vậy

Tết cũng là ngày Tết có thế thôi

Anh một mình chỉ đứng ngắm nhìn trời

Cố níu giữ tuổi xuân đừng vụt mất


Anh nhìn em đang đứng cười ngây ngất

Tuổi hồn nhiên chưa vướng bẩn bụi đời

Nhớ người xưa, tim anh lại bồi hồi

Ánh nắng gắt làm cay sè đôi mắt


Đời nhanh quá không cho ta kịp nghĩ

Bao giấc mơ theo gió cứ cuốn đi

Ngoảnh nhìn lại chẳng còn gì luyến tiếc

Chỉ thấy buồn vì thiếu vắng người thương


Em nhìn chi sao mắt lại vấn vương

Hay có phải con tim đang xao động

Đừng em nhé tình chỉ là ác mộng

Rồi mai đây nó tàn phá đời ta


Em về đi và gìn giữ xuân thì

Chớ vì phút động lòng mà thổn thức

Cay đắng sẽ đợi chờ em phía trước

Về đi em đón Tết với gia đình


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

QUÁN CẠNH NHÀ

 Duy Sac

Quán gần nhà đã mở

Mùi chả chìa rất thơm

Hương sáo măng ngào ngạt

Mùi riềng, sả rất nồng


Khách vào đông vui lắm

Họ chén chú chén anh

Hết hấp, dồi, nhựa mận

Chủ cứ lên đều đều


Bà chủ thấy mình trêu

Ông anh sao không ghé

Em cho ăn chịu nhé

Đáng gì vài ba xu


Mình nghe mủi mủi lòng

Cô chủ quán chưa chồng

Tuổi cũng vừa hai lăm

Cặp mắt nàng lá răm


Đôi môi nàng mòng mọng

Trái tim mình rung động

Nàng lại hỏi ăn không

Thế lại càng thêm khổ


Không tiền nên vờ ngó

Miệng thì thèm lá mơ

BÀI CA CÁI BỤNG ĐÓI

 BÀI CA CÁI BỤNG ĐÓI

Duy Sac

Sáng ra gặm ổ bánh mì

Chiều về lại gặm bánh mì chấm tương

Tối về ăn gói mì tôm

Bột mì nó dính đầy mồm quanh năm


Không tiền biết lấy gì ăn

Đành cứ như thế phải ăn bánh mì

Ba ngàn một ổ bánh mì

Một ngày ba ổ chẳng gì rẻ hơn


Hôm qua thèm một đĩa cơm

Bán cái điện thoại được hơn trăm nghìn

Ghé ăn cơm hết mười nghìn

Chủ quán thấy tội cho thêm mang về


Không tiền vào quán cà phê

Nên chỉ dám uống cà phê không đường

Cô chủ thấy tội nói luôn

Cô ấy bảo tội cho thằng đàn ông


Chiều hôm thèm bát cháo lòng

Ghé thằng bạn cũ rủ ăn đỡ buồn

Nó nhìn cũng nói thẳng luôn

Ông làm tôi bị xem thường lây theo


Bà Ba bán ghánh bánh bèo

Bà ấy nói nhỏ sao bèo vậy con

Bà nhìn mặt mũi sáng trưng

Thé mà ăn chực lung tung thế này


Ông Tư bán hủ tiếu chay

Ổng rủ qua nhậu xong bày mưu sinh

Rằng mày cũng tốt tính tình

Sao mà làm biếng cùng mình vậy con


Chị hai bán chuối chiên giòn

Chị kêu em phụ chị không, có tiền

Người ta cứ nói em điên

Chị thì nghĩ chắc là em thất tình


Hồi xưa chị cũng thất tình

Người yêu chị bỏ thế nên chị buồn

Tính là sẽ bỏ nhà luôn

Nhưng thương ba mẹ thế nên ở nhà


Chị cho em ít chuối nè

Em ăn đỡ đói để mà làm thơ

Bây giờ chị vẫn bơ vơ

Nhưng tiền lại chẳng bao giờ phải lo


Nhà em chị thấy cũng to

Nếu bán chắc sẽ đủ cho ăn xài

Em về mà bán nhà ngay

Có tiền chị dẫn đi xài cho vui


Về nhà ngẫm nghĩ một hồi

Chị ấy nói đúng bán thôi sợ gì

Bán xong mình lấy tiền đi

Ăn uống xả láng quên đi đói nghèo


Vậy là bảng bán nhà treo

Cả năm chẳng có khách nào hỏi mua

Cò nhà gọi điện búa xua

Tốn thêm một mớ thời giờ trả treo


Tức mình mới quyết định liều

Bán cái xe đạp được hai trăm ngàn

Mua con đề số ba lăm

Tự nhiêu chiều trúng mấy trăm ngàn đồng


Vậy là tưởng đã thành công

Hôm sau đánh tiếp quyết lòng kiếm thêm

Theo hai ba bốn ngày liền

Số về trật lất hết tiền, nợ thêm


Bần thần suy nghĩ nhiều đêm

Ông thần báo mộng phải lên gặp thầy

Nghe đồn ông đó rất hay

Cho phép gì đó và bày làm ăn


Gặp thầy, thầy bảo có căn

Là căng thẳng đó chứ căn cốt gì

Làm biếng đừng có bàn chi

Cục nhớt chà bá thế thì tôi thua


Thầy khuyên hãy đến cửa chùa

Ăn cơm từ thiện sáng trưa rồi về

Vào chùa gặp một vị sư

Sư rằng có chịu phụ chùa được không


Việc này rất ít tốn công

Đó là lau dọn ngoài trong mỗi ngày

Tha hồ thưởng thức cơm chay

Ăn uống thoải mái không ai phàn nàn


Đêm về lại nghĩ lan man

Nằm mơ tiếp tục thấy nàng thơ xinh

Nàng rằng anh rất bạc tình

Cho nên nghiệp đến với mình vậy thôi


Tỉnh ra người toát mồ hôi

Nước mắt dàn sụa nhớ người phương xa

Bây giờ mới sực tỉnh ra

Mình từng đã phụ người ta thương mình.

HƯƠNG SEN

 HƯƠNG SEN

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Một mùi sen dìu dịu đưa

Phố khuya vắng lặng lưa thưa ngọn đèn

Ta nhìn vào giữa đêm đen

Ánh sao nào sẽ gợi lên nụ cười.


Sen còn sắc thắm hồng tươi

Hay đã héo bởi tay người cầm vô

Trong suy nghĩ lắm mơ hồ

Mối tình thơ dại ngây ngô trong ngần


Hoà trong tiếng gió chuông ngân

Giáng Sinh đem đến cõi trần giấc mơ

Đêm đông có kẻ vẫn chờ

Hạnh phúc đang ở bến bờ nào đây


Bềnh bồng lơ đãng khóm mây

Gió đông thổi đến tràn đầy nhớ mong

Người phương đó có cô phòng

Hay đang vui vẻ trong vòng tay ai


Tình xưa còn nặng hay phai

Ta biết có những đêm dài trông nhau

Hương sen phảng phất nỗi đau

Cánh sen chắc đã bị nhàu trong đêm


Trăng không còn rọi trước thềm

No el sao lại chồng thêm nỗi buồn

Nghe thánh ca lệ trào tuôn

Ta xin nhận hết u buồn cho em.

MIẾU CÔ HỒN

 MIẾU CÔ HỒN

Duy Sac 2006

Trời vừa tối nhập nhoạng

Miếu hoang đầy khói hương

Lùm cây âm u quá

Bóng mờ mờ gì đây


Ẩn hiện rồi lại mất

Cứ như làn khói bay

Gió dưới sông thổi lạnh

Sởn gai ốc lên đầy


Nghe đồn ở nơi đây

Lắm oan hồn vất vưởng

Nhiều nỗi đau chưa dứt

Nên vương mãi chốn này


Dân lô đề cờ bạc

Họ thường đến cầu cơ

Xin số đề linh lắm

Nhiều người từng trúng to


Miếu cô hồn hồi đó

Chỉ là một bàn thiên

Sau này do thiêng quá

Dân xây thành miếu to


Gần cả trăm năm qua

Rất ly kỳ nhiều chuyện

Bà con thường truyền lại

Tạo tuồng tích siêu hình


Cả vùng ai cũng tin

Mỗi lần đi ngang miếu

Họ thường dâng bánh trái

Cầu khẩn các vong hồn


Nhất là bọn trẻ con

Chúng kể nghe rùng rợn

Rằng thầy mà qua đó

Ma nó bắt mất hồn


Thầy có biết gì không

Nhiều đêm rằm trăng sáng

Có nhiều hồn lảng vảng

Áo sô còn trắng tinh


Nghe đến giật cả mình

Đúng là truyện tâm linh

Bóng vía ai mà yếu

Chắc té xỉu luôn rồi


Tin là vẫn tin thôi

Không tin đừng nhạo báng

Chuyện tâm linh huyền diệu

Luôn tồn tại quanh mình

ĐƯỢC RỒI LẠI MẤT

 Duy Sac

Bồ Tát sợ " nhân"

Chúng sanh sợ " quả"

Chuyện nghe tưởng lạ

Nhưng lại bình thường


Người gieo tình thương

Gặt lòng nhân ái

Kẻ chuyên gây hại

Ác báo bao trùm


Trong cõi càn khôn

Tu là tích đức

Tài mà bạo ngược

Trời đất bất dung


Không gì bất tử

Không gì trường tồn

Được rồi lại mất

Một kiếp phù du

MỆNH QUAN

 MỆNH QUAN

Duy Sac

Triều đình có lắm mệnh quan

Quan được bổ nhiệm là quan triều đình

Quan hơi khác kẻ cùng đinh

Vì quan có chức triều đình cấp cho


Quan thì từ nhỏ đến to

Quan nào cũng phải làm cho triều đình

Triều đình ở đất thần kinh

Quan là đại diện triều đình cạnh dân


Làm quan được gọi triều thần

Nên quan cũng chẳng hơn dân mấy phần

Bởi quan cũng gốc từ dân

Học hành thi cử mới thành được quan


Mệnh quan giữ lễ quân thần

Vương quyền lại rất cần dân theo phò

Ý dân là ý của vua

Nên quan phải biết làm vừa lòng dân


Lòng dân vua rất là cần

Dân nuôi được cả triều đình lẫn quan

Làm quan đừng có làm càn

Vì vua nghe được lòng dân muốn gì


Hết thời quan chẳng chức chi

Về hưu, an trí chẳng gì còn oai

Nhưng dân vạn đại muôn đời

Triều đình thay đổi theo ngôi là thường


Sức dân xây dựng non sông

Triều đình tốt đẹp nức lòng dân theo

Nên vua muốn giữ hoàng triều

Là vua luôn biết nghe theo dân tình


Xưa nay dân lật triều đình

Bởi do quan lại hay khinh dân thường

Gây ra bao cảnh nhiễu nhương

Khiến dân uất ức tìm đường vùng lên


Mệnh quan phục vụ triều đình

Tức là cống hiến hết mình vì dân

Dân thương dân sẽ tôn thần

Dân mà oán hận là dân cuốc mồ


Quan sao qua mặt được vua

Nên quan phải biết làm vừa lòng dân

Giữ tròn đạo nghĩa quân thần

Thương dân yêu nước là dân tôn thờ.

TỘI QUÁ CHỪNG

 Duy Sac

Tội cho ông thi sĩ

Ca tụng một nàng thơ

Ca nàng kinh khủng lắm

Tôn lên như thánh thần


Nàng thơ nghe thích lắm

Nàng cứ ngồi mà nghe

Tội cái ông thi sĩ

Tưởng hay nên cứ ca


Một ngày nàng thơ nói

Anh còn gì để ca

Anh ca nhanh cho hết

Tôi còn về lấy chồng


Tội cho ông thi sĩ

Ông lại tiếp tục ca

Bài ca nàng bỏ ta

Nàng đi lấy người ta

NGƯỜI XƯA XẾP ĐÁ

 Duy Sac

Người xưa lấy đá xếp hình

Người nay phỏng đoán linh tinh đủ trò

Người xưa ắt rất cao to

Cho nên vác đá thật to xây nhà


Người xưa có phải ông cha

Hay là những họ hàng xa loài người

Họ đi đắp đá khắp nơi

Cục nào cũng bự khiến người khó tin


Nghe đồn xưa rất văn minh

Nhưng do oánh lộn riết thành diệt vong

Rồi nào hồng thủy nước dâng

Văn minh nhân loại bị chôn xuống bùn


Chuyện xưa truyền miệng tùm lum

Biết đâu là thiệt khiến lòng hoài nghi

Đá kia cũng chẳng quý gì

Nhưng mà tạo tác tinh vi vô cùng


Mai đây trái đất nổ tung

Đá kia cũng sẽ chẳng còn lại chi

Giã Tràng se cát được gì

Một cơn sóng đánh xóa đi chẳng còn


NDS

THẾ LÀ

 


Thế là cuộc sống khó khăn

Thế là bao những nhọc nhằn chồng thêm

Thế là vất vả ngày đêm

Thế là không phút êm đềm thảnh thơi


Thế là bươn trải dòng đời

Thế là không thể vui chơi nữa rồi

Thế là đành phải chịu thôi

Thế là như vậy thế rồi biết sao


Thế là yêu được ai nào

Thế là cuộc sống cuốn vào mưu sinh

Thế là quên cả người tình

Thế là ta lại một mình làm thơ


Thế là uống rượu hàng giờ

Thế là ta cứ ngẩn ngơ nhớ người

Thế là dở khóc dở cười

Thế là ta tự hủy đời của ta


Thế là lang bạt xa nhà

Thế là ta chỉ với ta một mình

Thế là bè bạn họ khinh

Thế là ta đã tự mình hại ta


Thế là ta cứ la cà

Thế là ta cứ tưởng ta có tài

Thế là ta chuốc đắng cay

Thế là ta lại trắng tay nữa rồi


Thế là cái số vậy thôi

Thế là ta lại cứ ngồi suy tư

Thế là thân xác mệt nhừ

Thế là thế đó ta từ từ buông


Thế là ta hết nỗi buồn

Thế là ta thích tiếng chuông mỗi chiều

Thế là ta hết cô liêu

Thế là ta cứ mỗi chiều nghe chuông


Thế là ta chẳng còn buồn

Thế là ta ngắm trăng suông đêm về

Thế là ta lại tỉ tê

Thế là nỗi nhớ lại về mỗi đêm


THẾ LÀ

Duy Sac 2022

NGỌT NGÀO

 ( Bài thơ )NGỌT NGÀO

Duy Sac

Lời dối trá ngọt ngào

Nó còn sắc hơn dao

Ai thích nghe thứ ấy

Rồi chỉ chuốc khổ đau


Nhìn người không biết lòng

Cho nên luôn cẩn trọng

Trong bất kỳ tình huống

Phải luôn cảnh giác cao


Tình yêu hay tình bạn

Thời gian mới rõ nhau

Buổi đầu nồng nàn lắm

Nhưng chưa hẳn mãi đâu


Miệng hay nói đạo đức

Không rõ tâm thế nào

Khi mà quyền lợi mất

Có còn nhìn mặt nhau


Quân Tử không có đâu

Toàn tiểu nhân tư lợi

Có qua không có lại

Quay lưng nói xấu ngay


Đời bình thường là vậy

Nên được cũng chớ vui

Dù mất cũng đừng buồn

Vì gieo nhân gặt quả


Không ai tốt với ta

Mà không mong lợi ích

Tùy theo từng giá trị

Họ cư xử thế nào


Người không cùng máu mủ

Từng đối tốt với ta

Mà không mong đáp lại

Đó là một chân tình


Đừng nên sống vô ơn

Bởi vô ơn là khổ

Ta bào mòn hết phúc

Cả một đời đắng cay


Có vay là phải trả

Không trả trước thì sau

Nợ không trốn được đâu

Lòng trời luôn biết rõ


Dù đời là bể khổ

Cũng phải nhớ ân tình

Đó chính là đạo đức

Tạo nên nhân cách mình.