Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

ĐƯỢC RỒI LẠI MẤT

 Duy Sac

Bồ Tát sợ " nhân"

Chúng sanh sợ " quả"

Chuyện nghe tưởng lạ

Nhưng lại bình thường


Người gieo tình thương

Gặt lòng nhân ái

Kẻ chuyên gây hại

Ác báo bao trùm


Trong cõi càn khôn

Tu là tích đức

Tài mà bạo ngược

Trời đất bất dung


Không gì bất tử

Không gì trường tồn

Được rồi lại mất

Một kiếp phù du

MỆNH QUAN

 MỆNH QUAN

Duy Sac

Triều đình có lắm mệnh quan

Quan được bổ nhiệm là quan triều đình

Quan hơi khác kẻ cùng đinh

Vì quan có chức triều đình cấp cho


Quan thì từ nhỏ đến to

Quan nào cũng phải làm cho triều đình

Triều đình ở đất thần kinh

Quan là đại diện triều đình cạnh dân


Làm quan được gọi triều thần

Nên quan cũng chẳng hơn dân mấy phần

Bởi quan cũng gốc từ dân

Học hành thi cử mới thành được quan


Mệnh quan giữ lễ quân thần

Vương quyền lại rất cần dân theo phò

Ý dân là ý của vua

Nên quan phải biết làm vừa lòng dân


Lòng dân vua rất là cần

Dân nuôi được cả triều đình lẫn quan

Làm quan đừng có làm càn

Vì vua nghe được lòng dân muốn gì


Hết thời quan chẳng chức chi

Về hưu, an trí chẳng gì còn oai

Nhưng dân vạn đại muôn đời

Triều đình thay đổi theo ngôi là thường


Sức dân xây dựng non sông

Triều đình tốt đẹp nức lòng dân theo

Nên vua muốn giữ hoàng triều

Là vua luôn biết nghe theo dân tình


Xưa nay dân lật triều đình

Bởi do quan lại hay khinh dân thường

Gây ra bao cảnh nhiễu nhương

Khiến dân uất ức tìm đường vùng lên


Mệnh quan phục vụ triều đình

Tức là cống hiến hết mình vì dân

Dân thương dân sẽ tôn thần

Dân mà oán hận là dân cuốc mồ


Quan sao qua mặt được vua

Nên quan phải biết làm vừa lòng dân

Giữ tròn đạo nghĩa quân thần

Thương dân yêu nước là dân tôn thờ.

TỘI QUÁ CHỪNG

 Duy Sac

Tội cho ông thi sĩ

Ca tụng một nàng thơ

Ca nàng kinh khủng lắm

Tôn lên như thánh thần


Nàng thơ nghe thích lắm

Nàng cứ ngồi mà nghe

Tội cái ông thi sĩ

Tưởng hay nên cứ ca


Một ngày nàng thơ nói

Anh còn gì để ca

Anh ca nhanh cho hết

Tôi còn về lấy chồng


Tội cho ông thi sĩ

Ông lại tiếp tục ca

Bài ca nàng bỏ ta

Nàng đi lấy người ta

NGƯỜI XƯA XẾP ĐÁ

 Duy Sac

Người xưa lấy đá xếp hình

Người nay phỏng đoán linh tinh đủ trò

Người xưa ắt rất cao to

Cho nên vác đá thật to xây nhà


Người xưa có phải ông cha

Hay là những họ hàng xa loài người

Họ đi đắp đá khắp nơi

Cục nào cũng bự khiến người khó tin


Nghe đồn xưa rất văn minh

Nhưng do oánh lộn riết thành diệt vong

Rồi nào hồng thủy nước dâng

Văn minh nhân loại bị chôn xuống bùn


Chuyện xưa truyền miệng tùm lum

Biết đâu là thiệt khiến lòng hoài nghi

Đá kia cũng chẳng quý gì

Nhưng mà tạo tác tinh vi vô cùng


Mai đây trái đất nổ tung

Đá kia cũng sẽ chẳng còn lại chi

Giã Tràng se cát được gì

Một cơn sóng đánh xóa đi chẳng còn


NDS

THẾ LÀ

 


Thế là cuộc sống khó khăn

Thế là bao những nhọc nhằn chồng thêm

Thế là vất vả ngày đêm

Thế là không phút êm đềm thảnh thơi


Thế là bươn trải dòng đời

Thế là không thể vui chơi nữa rồi

Thế là đành phải chịu thôi

Thế là như vậy thế rồi biết sao


Thế là yêu được ai nào

Thế là cuộc sống cuốn vào mưu sinh

Thế là quên cả người tình

Thế là ta lại một mình làm thơ


Thế là uống rượu hàng giờ

Thế là ta cứ ngẩn ngơ nhớ người

Thế là dở khóc dở cười

Thế là ta tự hủy đời của ta


Thế là lang bạt xa nhà

Thế là ta chỉ với ta một mình

Thế là bè bạn họ khinh

Thế là ta đã tự mình hại ta


Thế là ta cứ la cà

Thế là ta cứ tưởng ta có tài

Thế là ta chuốc đắng cay

Thế là ta lại trắng tay nữa rồi


Thế là cái số vậy thôi

Thế là ta lại cứ ngồi suy tư

Thế là thân xác mệt nhừ

Thế là thế đó ta từ từ buông


Thế là ta hết nỗi buồn

Thế là ta thích tiếng chuông mỗi chiều

Thế là ta hết cô liêu

Thế là ta cứ mỗi chiều nghe chuông


Thế là ta chẳng còn buồn

Thế là ta ngắm trăng suông đêm về

Thế là ta lại tỉ tê

Thế là nỗi nhớ lại về mỗi đêm


THẾ LÀ

Duy Sac 2022

NGỌT NGÀO

 ( Bài thơ )NGỌT NGÀO

Duy Sac

Lời dối trá ngọt ngào

Nó còn sắc hơn dao

Ai thích nghe thứ ấy

Rồi chỉ chuốc khổ đau


Nhìn người không biết lòng

Cho nên luôn cẩn trọng

Trong bất kỳ tình huống

Phải luôn cảnh giác cao


Tình yêu hay tình bạn

Thời gian mới rõ nhau

Buổi đầu nồng nàn lắm

Nhưng chưa hẳn mãi đâu


Miệng hay nói đạo đức

Không rõ tâm thế nào

Khi mà quyền lợi mất

Có còn nhìn mặt nhau


Quân Tử không có đâu

Toàn tiểu nhân tư lợi

Có qua không có lại

Quay lưng nói xấu ngay


Đời bình thường là vậy

Nên được cũng chớ vui

Dù mất cũng đừng buồn

Vì gieo nhân gặt quả


Không ai tốt với ta

Mà không mong lợi ích

Tùy theo từng giá trị

Họ cư xử thế nào


Người không cùng máu mủ

Từng đối tốt với ta

Mà không mong đáp lại

Đó là một chân tình


Đừng nên sống vô ơn

Bởi vô ơn là khổ

Ta bào mòn hết phúc

Cả một đời đắng cay


Có vay là phải trả

Không trả trước thì sau

Nợ không trốn được đâu

Lòng trời luôn biết rõ


Dù đời là bể khổ

Cũng phải nhớ ân tình

Đó chính là đạo đức

Tạo nên nhân cách mình.

KHẨU NGHIỆP 2

 KHẨU NGHIỆP 2

Duy Sac

Người ngu khong hiểu chuyện gì

Cứ nghe một phía thế là tin theo

Ra đường ton hót nói leo

Tự mang khẩu nghiệp nó đeo vào mình


Chuyện gì cũng có sự tình

Chỉ người trong cuộc rõ mình mà thôi

Người ngoài đừng có lắm lời

Chớ mà soi mói cuộc đời người ta


Chuyện người không phải chuyện ta

Tự mình soi chính đời ta rồi bàn

Ngu thì hay thích nói càn

Mở mồm văng tục hung hăng sửng cồ


Ngu là bản tính hồ đồ

Đa phần thất học, con nhà lưu manh

Người tử tế tự hiểu mình

Không xen vào chuyện người dưng bao giờ


Cái mồm không thích ăn dơ

Nên đừng đem những tiếng dơ cho người

Buông lời cay độc cho người

Hậu quả tệ hại cho đời của ta


Ngẫm xem kẻ thích ba hoa

Ăn gian nói dối chẳng ra cái gì

Điêu ngoa là loại ngu si

Nhân quả báo ứng tức thì sớm thôi


Hiểu đời thì biết thương người

Hiểu mình mới biết rằng đời khổ đau

Mỗi người hoàn cảnh khác nhau

Đừng gieo cho những nỗi đau làm gì


Chuyện người ta biết làm chi

Họ đâu có ảnh hưởng gì đến ta

Khôn ngoan chẳng lọ thật thà

Trời cao có mắt đừng mà xảo ngôn

AI BIẾT VỀ ĐÂU

 AI BIẾT VỀ ĐÂU

Duy Sac

Rồi ta sẽ ra đi mãi mãi

Như bao người từng đã ra đi

Đi về đâu thì chưa biết được

Chỉ biết rằng rồi sẽ phải đi


Cũng có thể là mình đi Mỹ

Xứ tự do rất lắm người mơ

Hay sang Pháp ngao du ngắm cảnh

Nơi kinh đô nghệ thuật Châu Âu


Hay là mình sẽ đi Trung Quốc

Năm ngàn năm văn hiến trường kỳ

Cũng có thể mình sang Ấn Độ

Tìm về nơi có cội Bồ Đề


Chỉ có thể là không có thể

Thôi mình đi trong nước cũng vui

Sáng cà phê ngắm nghía cuộc đời

Chiều uống rượu nhớ người thương nhớ

Đêm lại về mộng với nàng thơ


Còn đi mãi thì không thể mãi

Bởi đi nhiều rồi sẽ mỏi chân

Ta phải kiếm chỗ nào ngồi nghỉ

Nhìn lại mình tu dưỡng bản thân


Vòng luẩn quẩn đi rồi đi mãi

Ta đi đâu rồi sẽ đến đâu

Chẳng biết nữa cứ đi rồi đến

Còn đến đâu cũng chẳng có sao


Vòm trời này thì cũng như nhau

Cũng chỉ có một bầu không khí

Đi đâu nữa và về đâu nữa

Chỉ thế thôi chỉ thế mà thôi

CÓ GÌ HOÀN HẢO

 Duy Sac

Cuộc sống này có gì hoàn hảo

Xin thưa không chẳng có chuyện gì

Được thì mất và rồi lại được

Mọi chuyện đều đã có an bài


Không ai tính ra được tương lai

Nhìn tưởng vậy mà không phải vậy

Nhiều sự việc trên đời nó đến

Đều là do duyên nghiệp tạo thành


Nghe thì tưởng đó là mê tín

Nhưng thực ra nó đúng vô cùng

Ai đã trải hết đời mới hiểu

Số mệnh ta nó đã vậy rồi


Tình yêu mình nó cũng vậy thôi

Hai chúng ta đều không có lỗi

Nhưng định mệnh của mình phải thế

Biết làm sao tránh khỏi ý trời


Bao tính toán đều sai tất cả

Buồn chỉ làm thêm khổ thân ta

Ai cũng ước đời mình hạnh phúc

Nhưng đều do cái phước phận mình


Mọi sắp đặt đều là hoàn hảo

Ta gặp nhau do nợ hay duyên

Nếu là nợ cả đời luôn gặp

Nếu là duyên rồi cũng hết duyên.

NGHỀ ĐỒ HỌA

 NGHỀ ĐỒ HỌA

Duy Sac

Tôi theo nghề đồ hoạ

Làm ăn chỉ toàn lỗ

Tuy rằng ngồi một chỗ

Nhưng đầu óc tứ phương

Tính dở dở ương ương

Hay ngủ gà ngủ gật

Thu nhập chỉ lặt vặt

Lúc có lại lúc không

Thi thoảng kiếm mối hời

Thế là ngồi chém gió

Lắm khi tiền không có

Bạn rủ đi nhậu chùa

Ba hoa rằng thiết kế

Chỗ này với chỗ kia

Việc bận bịu lia chia

Nên lắm khi không rảnh

Lâu lâu ra vẻ chảnh

Rằng mình dí sài nơ

Khách hàng họ ngó lơ

Cả ngày ngồi há mỏ

Nghề này tiền kiếm khó

Máy móc lại đua đòi

Máy cùi không làm nổi

Lắm khi ngồi chịu đói

Tiền để mua máy ngon

Kiếm miếng được vài hôm

Máy hư tiền lại mất

Giờ muốn theo nghề khác

Đã quá muộn màng rồi

Đành an phận thế thôi

Chiều chiều dò xổ số

Nếu vận may mà đỏ

Vài chục tỷ vào tay

Ăn nhậu hết tháng ngày

Để quên thời trắng tay

Ai dính vô nghề này

Nên từ bỏ nó ngay

Kẻo mai này sẽ muộn

Đau lưng, đau vai luôn

Cổ sẽ đơ đốt sống

Bệnh trĩ khó mà chống

Chai luôn cả cái mông

Mắt cận lồi một đống

Rồi thoái hoá cột sống

Thêm máu huyết khó thông

Thiếu ngủ suốt quanh năm

Chỉ vì ngồi máy tính

Người dơ như phát bệnh

Hôi hám cả cái mình

Nghĩ đến mà phát kinh

Nghề dê sai là vậy

YÊU EM XÓM ĐẠO

 YÊU EM XÓM ĐẠO

Duy Sac

Chiều thành phố nắng vàng oi bức

Những con đường ngột ngạt khói xe

Gió tuôn lá rụng hàng me

Hoa dầu nhè nhẹ cánh xòe bay bay


Chuông nhà thờ kính kong giờ lễ

Người cúi đầu nín lặng nghe kinh

Anh trông em đứng một mình

Tự nhiên định đến tỏ tình vài câu


Em níu áo mẹ nhìn anh thẹn

Tóc mai bay che nụ cười duyên

Mắt đen trong vắt hồn nhiên

Anh không chớp mắt cứ nhìn trân trân


Từ chiều ấy anh hay đi lễ

Mặc dù anh không Đạo giống em

Có hôm không thấy bóng em

Anh về cứ hỏi là em đâu rồi


Chiều hôm đó anh liều đến gặp

Mẹ em nhìn và hỏi muốn gì

Anh đành cúi mặt lảng đi

Tự nhiên đêm ấy anh suy nghĩ nhiều


Nghĩ thân phận mình còn kém cỏi

Em cao sang vọng tộc danh gia

Mình sao xứng với người ta

Anh đành uống rượu thế là làm thơ

NGHE LÉN

 NGHE LÉN

Duy Sac

Tới đây má biểu con nghe

Cái thằng Sắc đó thiệt là khó tin

Nó biên cả mớ thơ tình

Tao thấy nó viết linh tinh không à


Má khuyên con phải tránh xa

Đừng dây vô nó kẻo mà khổ thân

Cứ như đứa bị tâm thần

Lâu lâu nó đứng chết trân lầm bầm


Nó thương con nhỏ nhiều năm

Nhưng nghèo nên trốn biệt tăm tới giờ

Suốt ngày ảo tưởng làm thơ

Con phải tỉnh táo đừng mà u mê


Tao nhìn nó rất lề mề

Làm biếng chắc hết chỗ chê khỏi bàn

Người gì chẳng chịu làm ăn

Suốt ngày lui tới mấy hàng cà phê


Dáng đi trông rất cà rề

Ba hoa tám chuyện cà kê đủ đường

Mặt mày nhìn rất ẩm ương

Ra vẻ hiểu biết coi thường người ta


Tính tao thì rất thiệt thà

Tao nhìn mặt nó chẳng ra cái gì

Mày nên chấm dứt ngay đi

Chứ cái thằng đó làm gì cũng thua


Nó thì hợp với ở chùa

Tại nó hay thích ăn chùa mà thôi

Vay tiền tao mấy năm rồi

Nó im ru mãi không lời nhắc luôn


Má khuyên con chớ có buồn

Từ nay hãy tránh xa luôn cho lành

Mày còn đang tuổi xuân xanh

Thiếu gì lắm mối ngon lành đón đưa


Nó là một đứa ngẫn ngờ

Cả đời chắc chỉ lơ mơ vậy rồi

Từ mai cạch mặt ngay thôi

Đừng để má nói lắm lời nghe không

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

HOA PHƯỢNG ĐỎ 10

 Hoa Phượng Đỏ số 10

Chiều về qua xóm nhỏ

Ánh nắng nghiêng mái nhà

Em hong tóc đầu gió

Áo lụa tung bay tà


Đám trẻ chơi banh đũa

Tay chuyền rất mượt mà

Bóng cứ tưng bần bật

Cả đám cười ha ha


Anh lén nhìn em mãi

Hoa phượng đỏ cầm tay

Tự dưng em ngoái lại

Em làm anh đắm say


Em cài chiếc kẹp nhỏ

Tóc mai vén gọn gàng

Tay mân mê tà áo

Mình nhìn nhau thẹn thùng


Nay tình cờ gặp nhau

Chuyện xưa em nhắc lại

Anh âm thầm cúi mặt

Chúc em vui cùng ai.


Duysac