Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

KHẨU NGHIỆP 2

 KHẨU NGHIỆP 2

Duy Sac

Người ngu khong hiểu chuyện gì

Cứ nghe một phía thế là tin theo

Ra đường ton hót nói leo

Tự mang khẩu nghiệp nó đeo vào mình


Chuyện gì cũng có sự tình

Chỉ người trong cuộc rõ mình mà thôi

Người ngoài đừng có lắm lời

Chớ mà soi mói cuộc đời người ta


Chuyện người không phải chuyện ta

Tự mình soi chính đời ta rồi bàn

Ngu thì hay thích nói càn

Mở mồm văng tục hung hăng sửng cồ


Ngu là bản tính hồ đồ

Đa phần thất học, con nhà lưu manh

Người tử tế tự hiểu mình

Không xen vào chuyện người dưng bao giờ


Cái mồm không thích ăn dơ

Nên đừng đem những tiếng dơ cho người

Buông lời cay độc cho người

Hậu quả tệ hại cho đời của ta


Ngẫm xem kẻ thích ba hoa

Ăn gian nói dối chẳng ra cái gì

Điêu ngoa là loại ngu si

Nhân quả báo ứng tức thì sớm thôi


Hiểu đời thì biết thương người

Hiểu mình mới biết rằng đời khổ đau

Mỗi người hoàn cảnh khác nhau

Đừng gieo cho những nỗi đau làm gì


Chuyện người ta biết làm chi

Họ đâu có ảnh hưởng gì đến ta

Khôn ngoan chẳng lọ thật thà

Trời cao có mắt đừng mà xảo ngôn

AI BIẾT VỀ ĐÂU

 AI BIẾT VỀ ĐÂU

Duy Sac

Rồi ta sẽ ra đi mãi mãi

Như bao người từng đã ra đi

Đi về đâu thì chưa biết được

Chỉ biết rằng rồi sẽ phải đi


Cũng có thể là mình đi Mỹ

Xứ tự do rất lắm người mơ

Hay sang Pháp ngao du ngắm cảnh

Nơi kinh đô nghệ thuật Châu Âu


Hay là mình sẽ đi Trung Quốc

Năm ngàn năm văn hiến trường kỳ

Cũng có thể mình sang Ấn Độ

Tìm về nơi có cội Bồ Đề


Chỉ có thể là không có thể

Thôi mình đi trong nước cũng vui

Sáng cà phê ngắm nghía cuộc đời

Chiều uống rượu nhớ người thương nhớ

Đêm lại về mộng với nàng thơ


Còn đi mãi thì không thể mãi

Bởi đi nhiều rồi sẽ mỏi chân

Ta phải kiếm chỗ nào ngồi nghỉ

Nhìn lại mình tu dưỡng bản thân


Vòng luẩn quẩn đi rồi đi mãi

Ta đi đâu rồi sẽ đến đâu

Chẳng biết nữa cứ đi rồi đến

Còn đến đâu cũng chẳng có sao


Vòm trời này thì cũng như nhau

Cũng chỉ có một bầu không khí

Đi đâu nữa và về đâu nữa

Chỉ thế thôi chỉ thế mà thôi

CÓ GÌ HOÀN HẢO

 Duy Sac

Cuộc sống này có gì hoàn hảo

Xin thưa không chẳng có chuyện gì

Được thì mất và rồi lại được

Mọi chuyện đều đã có an bài


Không ai tính ra được tương lai

Nhìn tưởng vậy mà không phải vậy

Nhiều sự việc trên đời nó đến

Đều là do duyên nghiệp tạo thành


Nghe thì tưởng đó là mê tín

Nhưng thực ra nó đúng vô cùng

Ai đã trải hết đời mới hiểu

Số mệnh ta nó đã vậy rồi


Tình yêu mình nó cũng vậy thôi

Hai chúng ta đều không có lỗi

Nhưng định mệnh của mình phải thế

Biết làm sao tránh khỏi ý trời


Bao tính toán đều sai tất cả

Buồn chỉ làm thêm khổ thân ta

Ai cũng ước đời mình hạnh phúc

Nhưng đều do cái phước phận mình


Mọi sắp đặt đều là hoàn hảo

Ta gặp nhau do nợ hay duyên

Nếu là nợ cả đời luôn gặp

Nếu là duyên rồi cũng hết duyên.

NGHỀ ĐỒ HỌA

 NGHỀ ĐỒ HỌA

Duy Sac

Tôi theo nghề đồ hoạ

Làm ăn chỉ toàn lỗ

Tuy rằng ngồi một chỗ

Nhưng đầu óc tứ phương

Tính dở dở ương ương

Hay ngủ gà ngủ gật

Thu nhập chỉ lặt vặt

Lúc có lại lúc không

Thi thoảng kiếm mối hời

Thế là ngồi chém gió

Lắm khi tiền không có

Bạn rủ đi nhậu chùa

Ba hoa rằng thiết kế

Chỗ này với chỗ kia

Việc bận bịu lia chia

Nên lắm khi không rảnh

Lâu lâu ra vẻ chảnh

Rằng mình dí sài nơ

Khách hàng họ ngó lơ

Cả ngày ngồi há mỏ

Nghề này tiền kiếm khó

Máy móc lại đua đòi

Máy cùi không làm nổi

Lắm khi ngồi chịu đói

Tiền để mua máy ngon

Kiếm miếng được vài hôm

Máy hư tiền lại mất

Giờ muốn theo nghề khác

Đã quá muộn màng rồi

Đành an phận thế thôi

Chiều chiều dò xổ số

Nếu vận may mà đỏ

Vài chục tỷ vào tay

Ăn nhậu hết tháng ngày

Để quên thời trắng tay

Ai dính vô nghề này

Nên từ bỏ nó ngay

Kẻo mai này sẽ muộn

Đau lưng, đau vai luôn

Cổ sẽ đơ đốt sống

Bệnh trĩ khó mà chống

Chai luôn cả cái mông

Mắt cận lồi một đống

Rồi thoái hoá cột sống

Thêm máu huyết khó thông

Thiếu ngủ suốt quanh năm

Chỉ vì ngồi máy tính

Người dơ như phát bệnh

Hôi hám cả cái mình

Nghĩ đến mà phát kinh

Nghề dê sai là vậy

YÊU EM XÓM ĐẠO

 YÊU EM XÓM ĐẠO

Duy Sac

Chiều thành phố nắng vàng oi bức

Những con đường ngột ngạt khói xe

Gió tuôn lá rụng hàng me

Hoa dầu nhè nhẹ cánh xòe bay bay


Chuông nhà thờ kính kong giờ lễ

Người cúi đầu nín lặng nghe kinh

Anh trông em đứng một mình

Tự nhiên định đến tỏ tình vài câu


Em níu áo mẹ nhìn anh thẹn

Tóc mai bay che nụ cười duyên

Mắt đen trong vắt hồn nhiên

Anh không chớp mắt cứ nhìn trân trân


Từ chiều ấy anh hay đi lễ

Mặc dù anh không Đạo giống em

Có hôm không thấy bóng em

Anh về cứ hỏi là em đâu rồi


Chiều hôm đó anh liều đến gặp

Mẹ em nhìn và hỏi muốn gì

Anh đành cúi mặt lảng đi

Tự nhiên đêm ấy anh suy nghĩ nhiều


Nghĩ thân phận mình còn kém cỏi

Em cao sang vọng tộc danh gia

Mình sao xứng với người ta

Anh đành uống rượu thế là làm thơ

NGHE LÉN

 NGHE LÉN

Duy Sac

Tới đây má biểu con nghe

Cái thằng Sắc đó thiệt là khó tin

Nó biên cả mớ thơ tình

Tao thấy nó viết linh tinh không à


Má khuyên con phải tránh xa

Đừng dây vô nó kẻo mà khổ thân

Cứ như đứa bị tâm thần

Lâu lâu nó đứng chết trân lầm bầm


Nó thương con nhỏ nhiều năm

Nhưng nghèo nên trốn biệt tăm tới giờ

Suốt ngày ảo tưởng làm thơ

Con phải tỉnh táo đừng mà u mê


Tao nhìn nó rất lề mề

Làm biếng chắc hết chỗ chê khỏi bàn

Người gì chẳng chịu làm ăn

Suốt ngày lui tới mấy hàng cà phê


Dáng đi trông rất cà rề

Ba hoa tám chuyện cà kê đủ đường

Mặt mày nhìn rất ẩm ương

Ra vẻ hiểu biết coi thường người ta


Tính tao thì rất thiệt thà

Tao nhìn mặt nó chẳng ra cái gì

Mày nên chấm dứt ngay đi

Chứ cái thằng đó làm gì cũng thua


Nó thì hợp với ở chùa

Tại nó hay thích ăn chùa mà thôi

Vay tiền tao mấy năm rồi

Nó im ru mãi không lời nhắc luôn


Má khuyên con chớ có buồn

Từ nay hãy tránh xa luôn cho lành

Mày còn đang tuổi xuân xanh

Thiếu gì lắm mối ngon lành đón đưa


Nó là một đứa ngẫn ngờ

Cả đời chắc chỉ lơ mơ vậy rồi

Từ mai cạch mặt ngay thôi

Đừng để má nói lắm lời nghe không

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

HOA PHƯỢNG ĐỎ 10

 Hoa Phượng Đỏ số 10

Chiều về qua xóm nhỏ

Ánh nắng nghiêng mái nhà

Em hong tóc đầu gió

Áo lụa tung bay tà


Đám trẻ chơi banh đũa

Tay chuyền rất mượt mà

Bóng cứ tưng bần bật

Cả đám cười ha ha


Anh lén nhìn em mãi

Hoa phượng đỏ cầm tay

Tự dưng em ngoái lại

Em làm anh đắm say


Em cài chiếc kẹp nhỏ

Tóc mai vén gọn gàng

Tay mân mê tà áo

Mình nhìn nhau thẹn thùng


Nay tình cờ gặp nhau

Chuyện xưa em nhắc lại

Anh âm thầm cúi mặt

Chúc em vui cùng ai.


Duysac

NGHÈO LÂU

 NGHÈO LÂU

Hoa Phượng Đỏ

Duy Sac

Nghèo lâu rồi nên mình không nhớ nổi

Giờ nghèo thêm chắc có thể sẽ vui

Mà chả lẽ cứ nghèo hoài sao được

Phải có ngày mình giàu có với đời


Nghèo cho nên chẳng dám bước đi chơi

Chẳng qua sợ bạn cười cho thúi mặt

Mà bạn mình tụi nó đâu nhỏ nhặt

Tại mình nghèo nên mặc cảm mà thôi


Lắm khi buồn nên mình suốt đêm ngồi

Đầu ngẫm nghĩ để xa rời nghèo gấp

Nhưng tính mình xưa nay không hấp tấp

Giàu nhiều khi vồ vập đến là nguy


Nghèo khiến cho đầu óc cứ tối đi

Ngày quẩn lại quanh đi lo ba bữa

Bao kiến thức không phát huy được nữa

Đói nhiều nên hoa mắt chẳng thấy gì


Em thấy nghèo nên em bỏ anh đi

Anh cũng thấy em nên đi là đúng

Em theo anh thì lấy gì mà sống

Đời chúng mình đâu có đất cạp ăn.

ĐÈO HẢI VÂN

 ĐÈO HẢI VÂN

Hoa Phượng Đỏ 2002

Tàu ỳ ạch trườn men sườn núi

Dốc quanh co uốn lượn lưng trời

Chênh vênh cạnh mép biển khơi

Mây sà như muốn xuống chơi cùng người


Trông xa xa thuyền câu nhỏ bé

Ô tô bò luồn lách dưới khe

Sóng ôm gềnh đá vỗ về

Chim rừng thánh thót kết bè hót vang


Đây chắc hẳn hùng Quan đệ nhất

Chốn yết hầu của xứ đàng trong

Huế xưa khó thủ dễ công

Hải Vân như bức thành đồng chở che


Đường cái quan một thời nguy hiểm

Ai đến đây khó biết ngày về

Bắc nam nay đã thông xe

Tuyến đường thống nhất nước ta nối liền


Hải Vân quan giữa trời sừng sững

Cha ông bao thế hệ qua đây

Mênh mông cương thổ hôm nay

Muôn năm nhớ dấu tích này không quên.

TÔI SINH NĂM 1979

 TÔI SINH NĂM 1979

Năm tôi sinh ra nước nhà trong đói khổ

Biên giới hai đầu nam bắc có giặc thù

Xác chết chồng chồng ruộng đồng loang máu đỏ

Nước Việt trầm mình trong tăm tối âm u


Khi tôi sinh ra đói nghèo bao khốn khổ

Bữa ăn mỗi ngày cám lợn độn với rau

Những chiếc lá chuối bện thành quần cho lũ trẻ

Góc nhỏ đình làng nơi học chữ ê a


Con sông quê tôi bốn mùa dâng nước đỏ

Lũ lụt chực về đồng ruộng cứ rên la

Những chiếc máy tuốt tưởng văn minh trước ngõ

Chỉ thấy trâu già chết rét ngã lăn quay


Năm tôi ra đi khỏi miền quê vất vả

Đêm xuống ga tàu phố thị rất xa hoa

Ánh sáng lấp lánh tưởng đời ta thoát khổ

Nối tiếp tháng ngày nghèo khó chốn quê xa


NguyenDuySac2001

CƯỜI DUYÊN

 CƯỜI DUYÊN

Thơ Duy Sắc 29/01/2019

Sáng mình đi ra chợ

Em bán rau cười duyên

Xinh má lún đồng tiền

Chìa chiếc răng nanh khểnh


Em mời xem đi anh

Rau mua nhanh kẻo héo

Hàng tươi vườn mới chuyển

Bảo đảm sạch, an toàn


Mình hỏi quê em đâu

Em khe khẽ lắc đầu

Rằng mua đi anh ạ

Quê với quán làm gì


Anh thích cứ xem đi

Nhiều rau tha hồ lựa

Em không bán thách đâu

Hàng mùa này kén lắm


Mình nhìn em chằm chằm

Em cười nhìn chi mãi

Anh đừng làm em hãi

Quê em ở Bến Tre


À em nói đó nghe

Anh không hề có ép

Bàn tay em thật đẹp

Ngón búp măng thon dài


Em rằng sao nhìn hoài

Bộ tính cưa em  hả

Em không thích thế đâu

Em còn đi học mà


Ai mà lại cưa em

Em nói chi kỳ quá

Anh chỉ mua rau mà

Vì em xinh nên ngắm


Anh này kỳ ghê ta

Mua thì mua cho lẹ

Khách đang vào nhiều lắm

Phiền phức quá đi à


Ừ thì anh lấy rau

Em gói hộ anh mau

Hẹn em hôm nào gặp

Chúng mình nói chuyện sau


Cảm ơn anh rất nhiều

Mong anh luôn ủng hộ

Chúc anh xuân vui vẻ

Gia đình vui đoàn viên.


Ồ rất là quý hoá

Anh cũng cảm ơn em

Xuân anh sẽ vui thêm

Vì nụ cười em đó.

CÒI TÀU

 CÒI TÀU

Thơ Duy Sắc

Hãng Ba Son nhập nhòe ánh điện

Sông Sài Gòn gió thổi lao xao

Phố đêm xe cộ ồn ào

Nhà hàng thủy tạ khách vào lại ra


Bến cảng vắng không ai thể dục

Trẻ đánh giày tụm lại chia tiền

Đêm hè thành phố bình yên

Anh giờ đang kẹt ít tiền mua hoa


Anh đang tính rủ em đi dạo

Xe hết xăng biết phải làm sao

Anh nhìn mấy nóc nhà cao

Không biết khi nào mình mới được vô


Sông xa xa, lục bình trôi mãi

Bèo nên là chúng chẳng thở than

Mặc kệ sóng dập vùi thân

Buông thả cuộc sống chẳng càn lo toan


Còi tàu nó gét anh thì phải

Mà tại sao nó lại gét mình

Chắc nghèo với lại thất tình

Cái còi mà nó cũng khinh không nhìn.


Anh nhìn sông mà lòng bực dọc

Nghĩ mình bơi ra phá còi tàu

Tuy nhiên suy tính hồi lâu

Anh thấy có đáng chi đâu mà buồn


Anh về nhà lên giường nằm nghỉ

Tự nhiên quên cả dáng em luôn

Đúng là quên sẽ hết buồn

Từ ấy, anh đã quên luôn em rồi.

PHÀ CẦN THƠ

 PHÀ CẦN THƠ

Thơ Duy Sắc 2002

Sông rộng quá, thuyền như chiếc lá

Phà đôi bờ nam bắc lại qua

Em duyên trong áo bà ba

Em cười giòn giã như hoa đến mùa


Phà Cần Thơ anh chờ chuyến cuối

Em đi không ta dạo phố đông

Chết chưa, em đã có chồng

Xin em vờ nhé anh không nói gì


Cô bên cạnh em tên gì đó

Chắc cổ là em của em chăng

Trắng da, trắng cả hàm răng

Tóc dài như lụa dưới trăng bềnh bồng


Ôi thôi chết, bạn trai cô ấy

Mình đúng là toàn nói hơi kỳ

Vờ xem em bán món gì

Mình mua vài ký lén nhìn dung nhan


Chôm chôm tróc nhìn tươi roi rói

Mùi sầu riêng nó cũng mời ăn

Tay em phe phẩy khăn rằn

Anh muốn mình hoá chiếc khăn em choàng


Phà xa bến, anh về bờ bắc

Tạm biệt em cô gái miền Tây

Sông dài ghi dấu tình này

Hẹn em ta sẽ có ngày gặp nhau.