Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

ANH XIN LỖI

 ANH XIN LỖI

Thơ Duy Sắc 2012

Có một lần người ấy hỏi tôi

Tình của em anh lấy gì để đổi

Tôi nghĩ mãi mà không hiểu nổi

Em bảo rằng nếu vậy chia tay


Một thời gian chúng tôi lại gặp nhau

Em lại hỏi tôi nghĩ ra chưa hả

Tôi sực nhớ là mình còn nghĩ

Em bỏ đi, em bảo vậy thôi!


Một chiều mưa bất ngờ em điện 

Em hỏi rằng anh có gì chưa

Tôi vẫn nghĩ sao em hỏi mãi

Biết lấy gì để đổi bây giờ


Như thế đó, tôi không có hiểu

Em cũng không có nói muốn gì

Tình yêu kia có gì mà đổi được

Tôi và em cứ thế ở hai nơi


Một ngày nọ chúng tôi hẹn với nhau

Em ngồi khóc bảo anh vô tình thế

Tại làm sao lại từ chối tình em

Tôi không hiểu, em bảo anh đồ dại


Biết lấy gì để đem ra mà đổi

Tình của em vô giá ở trên đời

Anh chỉ dám cúi đầu trong im lặng

Em đi tìm ai mà đổi nhé em ơi!


Tết năm kia, em nhắn tin thăm hỏi

Rằng là anh có muốn đổi tình em

Tôi lặng người sao em vẫn chưa quên

Nước mắt cứ lăn tròn trên hai má.


Em bảo rằng em nhớ anh nhiều quá

Em mong chờ anh đến đón em đi

Bao nhiêu năm, anh im lặng lầm lỳ

Em vẫn giữ một tấm lòng chung thuỷ.


T.N.M.H

TNMH

 T.N.M.H

Đà Lạt đêm buồn, trời lạnh giá

Sương núi âm thầm cắt thịt da

Mình anh quanh quẩn bờ hồ vắng

Nhớ em đang phải chịu xót xa


Vì đâu dang dở chuyện tình ta

Nghĩa tình mình vốn rất mặn mà

Thuỷ chung em vẹn tròn son sắt

Đức hạnh trung trinh giữ đạo nhà


Mấy lần Đức Trọng anh từng qua

Dọ hỏi xung quanh để biết nhà

Nhưng rồi anh lại không dám đến

Không hiểu tại sao mình cứ xa


Nhiều khi nhớ em cứ xót xa

Em cũng thương anh lén cả nhà

Thế mà mình vẫn xa nhau mãi

Cách nào cho trọn vẹn đôi ta.


NguyenDuySac2010

NÀNG TÔN NỮ ẤY

 NÀNG TÔN NỮ ẤY

Thơ Duy Sắc

Em chính là nàng Tôn Nữ ấy

Anh vẫn còn ngơ ngẩn đắm say

Tình mình từ đó đến nay

Chưa hề có nhạt hoặc phai tí nào


Mấy năm rồi mà ngỡ hôm nao

Cảm xúc xưa vẫn vị ngọt ngào

Thời gian đâu có là bao

Cách xa một chút có đâu đáng gì


Hình bóng em luôn trong suy nghĩ

Chẳng cách nào anh xoá được đi

Yêu rồi còn biết nghĩ gì

Bao năm khốn khổ cũng vì thương ai


Chỉ tội em thanh xuân con gái

Yêu anh nên nhỏ lệ canh dài

Dung nhan vì thế mà phai

Tấm lòng chung thuỷ khó ai sánh bằng


Tình hai ta sao nhiều cay đắng

Chẳng khác gì đò với lại trăng

Thoáng qua một chút mơ màng

Bây giờ mỗi đứa đều mang nỗi sầu.


T.N.M.H

CÂU CHUYỆN TÌNH ĐẦU NĂM

 CÂU CHUYỆN TÌNH ĐẦU NĂM

Thơ Duy Sắc 2019

Xuân sang trên khóm hoa đào

Mùi hương hoa trái ngọt ngào bay xa

Phố phường vang những khúc ca

Có cô em gái xa nhà cô đơn

Nàng càng cảm thấy buồn hơn

Khi người yêu đã giận hờn chia tay

Tâm tư ủ dột cả ngày

Thất tha thất thểu mặt mày buồn tênh

Chiều xuân bóng nắng chênh vênh

Nàng mơ về cõi bồng bềnh xa xôi

Một vùng xanh thẳm núi đồi

Cỏ hoa tươi tốt có đôi nhân tình

Trai tài yêu một gái xinh

Vui trong khung cảnh yên bình mênh mông

Trời se cho mối tơ hồng

Duyên nợ vợ chồng bền chặt trăm năm

Thình lình có một khách thăm

Nàng đang chống cằm, giật bắn người lên

Nàng rằng xin hỏi họ tên

Hỏi anh có phải nhà bên kia à

Nhìn anh thật lạ quá ta

Biết em không đó sao mà qua đây

Khách rằng anh ở gần đây

Anh về đón Tết sum vầy mẹ cha

Mấy bữa thấy em vào ra

Anh hỏi mới biết em là sinh viên

Chẳng hay em có thấy phiền

Anh muốn trò chuyện với em đôi lời

Cô gái nghe vậy trả lời

Rằng cảm ơn đã có lời hỏi han

Em  tưởng anh là công an

Nên định lấy giấy tuỳ thân ra rồi

Anh đã đến xin mời ngồi

Bây giờ em có mình thôi anh à

Bạn bè chúng đã về nhà

Em kẹt nhiều việc thành ra không về

Em đang ngồi nghĩ đến quê

Nhớ ba và má não nề tim gan

Nhưng mà không dám thở than

Người ta mà biết họ bàn vào ra

Chàng trai nghe vậy xót xa

Rằng em thu xếp rồi về nhà đi

Công chuyện có đáng là gì

Cả đời mình chứ đáng chi lúc này

Cô gái buồn nhìn hoa bay

Chàng trai nói tiếp em này nghe anh

Xa cha cách mẹ sao đành

Mùa xuân là lúc ta giành cho nhau

Chia vui để xoa buồn đau

Cho tình nghĩa được trước sau vẹn toàn

Cuộc sống ai cũng lo toan

Đều phải tính toán miếng ăn mỗi ngày

Nhưng Tết thì phải nghỉ tay

Ta có vài ngày thăm viếng người thân

Cô gái cảm thấy phân vân

Vì cô không có người thân để về

Trong lòng đau xót tràn trề

Cô rằng thiệt lắm chuyện gê anh à

Đó là việc của người ta

Anh nhiều chuyện để hỏi mà làm chi

Về quê nào có được gì

Họ hàng ai có mấy khi đến nhìn

Số em bị mọi người khinh

Từ nhỏ chỉ có một mình mà thôi

Ba mẹ em mất cả rồi

Em là một đứa mồ côi anh à

Anh còn có mẹ có cha

Anh chắc hẳn đã rất là được thương

Năm sau em sắp ra trường

Em cố ở lại kiếm đường mưu sinh

Cảm ơn anh đã thương tình

Nhưng em rất biết phận mình anh ơi

Chàng trai nghe vậy than trời

Rằng em nói thiệt những lời ấy sao

Vậy mà anh có biết đâu

Anh nói không phải chỗ nào bỏ qua

Cô gái nức nở khóc oà

Đời em khổ quá ai nào biết cho

Từ nhỏ em phải tự lo

Em lớn lên ở trong chùa đã lâu

Kinh kệ ngấm hết trong đầu

Nhân nghĩa đạo lý ngàn câu đã tường

Nhưng mà thiếu thốn tình thương

Vòng tay cha mẹ đêm trường vuốt ve

Người yêu em cũng đã chê

Vì em không có một quê để về

Nhiều khi buồn não buồn nề

Bạn bè chúng nó có quê có nhà

Thôi anh để mặc em mà

Anh về đi nhé mẹ cha đang chờ

Chàng trai nói anh không ngờ

Từ nãy đến giờ đã khiến em đau

Dù sao mình đã gặp nhau

Anh mời em nhé một câu chân thành

Em đi chợ Tết với anh

Chúng ta hy vọng sẽ thành bạn nhau

Anh nào có dấu em đâu

Anh cũng như thế chứ đâu hơn gì

Anh từ nhỏ sống với dì

Mẹ cha anh cũng đã đi cả rồi

Nhà dì anh gần đây thôi

Chúng ta sang đó xong rồi đi chơi

Đây là duyên đó em ơi

Ta hãy quên hết cuộc đời buồn đi

Thế là đôi bạn thầm thì

Mùa xuân nó đã xua đi đau buồn

Hai người nước mắt cứ tuôn

Đêm xuân không ánh trăng suông mơ màng

Cả hai dạo bước lang thang

Đôi tim nhỏ bé rộn ràng tiếng yêu.

BẾN XE ĐÒ CHIỀU XUÂN

 BẾN XE ĐÒ CHIỀU XUÂN

Thơ Duy Sắc

Em chờ xe đã lâu chưa?

Anh biết nhiều chuyến nó vừa ra đi

Em buồn vậy, có chuyện chi?

Anh có thể biết chút gì được không?


Chiều hôm nay chắc có giông

Một màu mây xám phía đông trôi về

Ngày xuân dai dẳng lê thê

Mùa xuân có phải đang về cùng em?


Thằng bé có phải con em?

Hình như anh thấy nó thèm muốn ăn

Chắc là em rất khó khăn

Mẹ con thất thểu xin ăn thế này


Hai mẹ con thật là gầy

Anh xin gửi chút tiền đây làm quà

Xin lỗi em hãy bỏ qua

Anh hỏi hơi quá đời tư em rồi


Xuân là mùa của lứa đôi

Chúng ta cùng cảnh đơn côi em à

Anh không thương hại em mà

Thân anh nói thật chẳng ra thế nào


Em đừng giận nhé, xin chào

Hy vọng xuân nó sẽ vào nhà em.

BUỒN TÌNH VỠ MỘNG

 BUỒN TÌNH VỠ MỘNG

Thơ Duy Sắc

Xuân năm nay em đầy nước mắt

Em nhớ anh quay ngoắt ra đi

Em buồn phai cả xuân thì

Anh ơi sao lại lỡ đi không về


Hoa mai đang đón chào nắng ấm

Phố phường vui như lễ hội hoa

Thế nhưng em lại khóc oà

Em nhớ anh quá làm sao bây giờ


Mới hôm qua anh còn thủ thỉ

Rằng yêu em đến trọn kiếp này

Anh quên lời hứa đó ngay

Em giờ chỉ biết cả ngày ngồi mơ


Phải chăng em quá nghèo anh hả

Bố mẹ em theo nghiệp công nhân

Tha hương không có người thân

Anh khinh anh chẳng có cần đúng không


Anh công tử gia đình giàu có

Bố mẹ làm quan chức rất to

Anh cần em để làm trò

Vui xong anh lại ném cho vài đồng


Chắc anh nghĩ em cần tiền lắm

Bởi nhà em gia cảnh khó khăn

Mẹ cha vất vả nhọc nhằn

Nhưng em không phải bán thân anh à


Nếu không thương thôi đừng tiến tới

Anh dối lừa tình cảm của em

Anh thử suy nghĩ lại xem

Rồi đây mai mốt đời em thế nào?

CON KHÔNG VỀ MẸ ƠI

 CON KHÔNG VỀ MẸ ƠI

Nguyễn Duy Sắc 2009

Mẹ ơi, Tết , một năm đang dần hết

Con vẫn còn lang bạt tha hương

Mẹ ơi!

Tết, mùa xuân đang về đến

Con không về quê hương

Mẹ ơi ! 

Con nhơ lắm!

Mẹ ơi! Mùi bánh chưng

Mẹ ơi ! Cuộc đời nghèo, con vẫn còn bôn ba


Xuân này buồn, mẹ ơi!

Con không về thăm mẹ

Vì cuộc sống cơ hàn

Đời công nhân lam lũ

Chốn đô thành xa hoa


Con có nhờ đứa bạn

Nó cầm ít tiền quà

Tấm lòng con nhỏ bé

Mẹ nhận cho con nhé

Mẹ ơi con không về


Con không về được nhưng nhớ thương

Bóng dáng mẹ hiền ở quê hương

Mắt mờ, chân yếu , đời sống khó

Mẹ mong mỏi con những đêm trường


Con giờ cặm cụi giữa phố phường

Miếng cơm pha lẫn với bụi đường

Thân cô không họ hàng, thân thế

Đêm về lủi thủi giữa trời sương.


Mẹ!.....Mẹ!....Mẹ ơi!

Con nhớ lắm, chiếc cầu ao trước cửa

Cành hoa xoan chớm nở dưới mưa phùn

Chiếc áo len mà mẹ đan thuở bé

Tiếng sáo diều của lũ trẻ trên đê


Con nhớ lắm, nồi bánh chưng mẹ nấu

Lọ dưa hành mẹ muối để hiên nhà

Trong cái rét , tiếng giã giò chan chát

Đêm yên bình văng vẳng những khúc chèo


Nhưng nay làng xóm eo sèo

Ai cũng rời bỏ quê nghèo để đi

Tết đến lại chẳng có gì

Họ hàng chỉ có mấy dì sang thăm

Đàn ông đi chốn xa xăm

Phụ nữ, con nít âm thầm đón xuân


Mẹ!

Con xin lỗi vì mình thất hứa

Đã nhiều lần cố gắng định về

Nhưng mà không việc bộn bề

Cho nên không thể làm vui mẹ hiền


Xuân của con trong gian nhà trọ

Bốn bức tường với một lọ mai

Rượu cồn trắng đúng một chai

Quả dưa be bé và vài bánh chưng


Người yêu con bây giờ cũng bỏ

Con chỉ ngồi nhung nhớ người ta

Vì nghèo hai đứa cách xa

Chứ con nào trách người ta bạc tình


Chiều hôm qua con ngang hàng thịt

Cái đầu heo họ bán rẻ ghê

Con mua một cái đem về

Ý con là để gói giò, nấu đông


Nhưng mà mẹ có biết không

Cái đầu bị rớt xuống sông mất rồi

Bác hàng xóm thấy con quá tội

Bác gọi sang cho chục trứng gà

Bác bảo nếu tết xa nhà

Mày không chê cứ đến nhà tao chơi


Mẹ à, nhớ lắm, mẹ ơi!

Con nhớ mẹ lắm , mẹ ơi! Con buồn.

CÔ ĐƠN CHIỀU XUÂN

 CÔ ĐƠN CHIỀU XUÂN

Thơ Hoa Phượng Đỏ 2019

Duy Sắc

Anh đã bỏ em thật rồi

Bây giờ em chỉ biết ngồi nhớ mong

Một mình đau xót trong lòng

Anh đã như vậy em không đợi gì


Chắc tình cũng chẳng con chi

Anh đang vui vẻ cùng đi với người

Cả hai sung sướng tươi cười

Anh dẫn cô ấy đến nơi hẹn hò


Bến sông với một con đò

Trăng chiều nương gió vút lên tận trời

Chỗ mình từng ngắm sao rơi

Trung thu ta thả đèn trời cùng nhau


Hay anh đang ở cầu tàu

Ly kem dừa có đủ màu đỏ xanh

Sông dài sao chiếu long lanh

Sóng từng đợt đánh cho tình lên khơi


Hai người đang chắc đi chơi

Sa pa, Yên Bái một thời em qua

Vui trong những lễ hội hoa

Gái Mèo, gái Thái váy hoa tung còn


Bởi vì cô ấy còn son

Nên anh mê đắm bỏ con này rồi

Anh đúng là tệ quá thôi

Đời em gặp phải người tồi thế sao


Chắc anh đang ngắm hoa đào

Giữa trời Tây bắc đang vào mùa xuân

Chợ tình trai gái quây quần

Người ta bắt vợ như khuân món hàng


Hay giờ anh còn lang thang

Xuân Hương bờ vắng, chàng nàng nắm tay

Thông reo khúc nhạc mê say

Đà Lạt huyền ảo sương mây giăng mờ


Hoặc anh đang ở Cần Thơ

Miền Tây trù phú bên bờ Cửu Long

Em luôn ghi nhớ trong lòng

Biết bao ký ức ở trong đời mình


Em già và xấu anh khinh

Anh đúng là kẻ bạc tình không sai

Cho dù anh có lắm tài

Rồi anh cũng phải chịu nhiều khổ đau


Sướng trước rồi sẽ khổ sau

Hẹn anh đến lúc về sau sẽ bàn

Đầu xuân không thích thở than

Em chúc anh gặp bình an trong đời


Tình ta tan vỡ do trời

Anh đừng có giận những lời của em

Hy vọng anh đọc và xem

Tâm trạng từ đáy lòng em xuân này.

VẪN CÒN DANG DỞ

 VẪN CÒN DANG DỞ

Thơ Duy Sắc

Xuân kia mi chạy đi đâu

Cho ta phải bạc mái đầu hôm nay

Xuân ta còn lại bao ngày

Mà giờ vẫn cứ trắng tay ê chề


Năm nào xuân cũng trở về

Xong mi ngoảnh mặt bỏ bê mọi người

Hoa khoe vài phút hồng tươi

Ta cũng cố gắng gượng cười cho vui


Kỳ kèo thêm chút ngọt bùi

Tìm cách tránh né vận xui trong đời

Vài ngày thư giãn thảnh thơi

Thụ hưởng không khí tiết trời mùa xuân


Xuân cho ta có vài tuần

Xong rồi mi lại rút quân trở về

Để ta ngơ ngẩn cơn mê

Tâm hồn đeo những nặng nề suy tư


Năm mới vất vả mệt nhừ

Chuyện của năm cũ còn dư chưa thành

Tuổi già đang đến rất nhanh

Nhìn lại quá khứ phải đành buông xuôi.

ANH ĐÂU RỒI?

 ANH ĐÂU RỒI?

Thơ Duy Sắc 2012

Anh đâu rồi?

Em nhớ anh!

Tết này buồn

Đêm xuân lạnh

Nhà vắng tanh

Mai không nở

Đào héo khô

Cúc nhàu cánh

Mứt vị đắng

Trời âm u

Anh đâu rồi?

Em cô đơn

Gối chăn buồn

Nước mắt tuôn

Em nhớ quá

Anh ơi anh

Anh đâu rồi

Xuân của em


Anh đi không về

Anh bỏ em sao

Tình cảm em trao

Lẽ nào anh phụ

Tết người đoàn tụ

Tết em lẻ loi

Có phải do trời

Hay người vốn thế

Anh ơi hãy về

Em nhớ anh gê

Em cô đơn quá

Anh ơi về đi


Anh ơi mau hãy về

Anh làm gì đó anh

Con tim em não nề

Nỗi nhớ suốt năm canh

Em thèm tiếng dỗ dành

Một bàn tay thân thương

Một cái nhìn trách móc

Một nụ cười hờn gen

Anh có còn nhớ em

Nhớ những ngày đầu tiên

Anh nhìn em đắm đuối

Hôm đó hai ta cười

Tình yêu về bất chợt

Em thao thức đêm dài

Lòng dâng đầy hạnh phúc

Mình qua bao khổ cực

Tình cảm chưa có phai

Nay có chút tiền tài

Tại sao giờ ly biệt

Anh ơi anh có biết

Em đau xót trong lòng

Nước mắt tuôn ròng ròng

Cả ngày em trông ngóng

Anh ơi là anh ơi

Sao tôi khổ thế trời

Trời ơi sao khổ thế

Chồng ơi anh đâu rồi?


Anh đã bỏ mặc thì thôi

Em biết rồi nhưng phải chịu

Hai chúng ta đều có lỗi

Chỉ tại mình tôi quá nhiều

Có vài điều em không hiểu

Tại làm sao anh phụ em

Em cũng đẹp cũng gia giáo

Em thuỷ chung anh thật lòng

Anh biết không em buồn lắm

Anh giải thích em một câu

Anh đi đâu anh về gấp

Mùa xuân ơi xuân đi đâu


Chắc anh còn nhớ xuân năm đó

Hai ta chỉ mới có hẹn hò

Anh hứa yêu em không hề bỏ

Lời nguyền khẳng định dưới ánh trăng

Em ngây thơ và tin hết mực

Em tưởng mình may mắn hơn người

Ngày hôn lễ em như công chúa

Cả họ hàng tấm tắc ngợi khen

Ai có biết lòng người thay đổi

Anh đắm mê cờ bạc rượu chè

Tiền dành giụm anh đem phá sạch

Anh còn chê em xấu và già

Em không ngờ anh là quá tệ

Anh bỏ em theo những u mê

Nhiều cô trẻ hơn em lại đẹp

Họ có tiền họ kéo anh về

Em chỉ buồn thân mình lỡ bước 

Đời hồng nhan đã một lần đò

Trong mắt người ai thấu hiểu cho

Họ chỉ nghĩ chắc em hư đốn

Thế cho nên chồng em mới bỏ

Anh ơi anh em khổ xuân này!

HỎI XUÂN

 HỎI XUÂN

Thơ Duy Sắc

Dắt em đi chợ Sài Gòn

Hỏi em có thích Sài Gòn hay không

Em rằng thành phố mênh mông

Em chỉ thích ngắm cánh đồng hoa sen


Ban đêm thành phố lên đèn

Hỏi em có thích ánh đèn lung linh

Em rằng anh hỏi linh tinh

Em chỉ thích đứng một mình dưới trăng


Tết về khắp phố hoa giăng

Hỏi em có thích ngắm trăng Sài Gòn

Em rằng trăng bé cỏn con

Trăng bị đèn của Sài Gòn át đi


Dắt em vào quán bán mì

Hỏi em nếu thích ăn gì cứ kêu

Em rằng em chẳng muốn kêu

Giá cao như thế anh kêu trả giùm


Chợ hoa nhạc hát um sùm

Hỏi em có thích một chùm hoa sen

Em rằng em thấy tội sen

Vì em không thích ngắm sen trong bình


Thế là em đã làm thinh

Em bỏ tôi lại một mình với xuân

Tôi về suy nghĩ cả tuần

Tết nó làm mất mùa xuân của mình.

MƠ XUÂN

 Mơ Xuân

Duy Sac

Nàng xuân hỏi 

Tết này sao vui vậy

Lòng thẹn thùng

Rằng đã có em yêu

Việc nhiều hơn

Tiền đã rất dư nhiều

Đời no đủ

Nghĩa, tình đầy nên sướng


Nàng xuân hỏi

Thiệt lòng hay tự thưởng

Mới hôm nào

Hồn thất thểu ngào du

Chân lăng thang 

Chiều mưa gió mịt mù

Mấy ngày Tết

Chắc là ngồi chém gió


Này Xuân nhé

Chớ mà đùa cợt đó

Vui bảo vui

Nói dối để làm gì

Mà tại sao

Xuân thắc mắc làm chi

Ta sống thật 

Lòng này là vậy đó


Hỏi Tết nhé

Sao không vào nhà khó

Để họ vui

Đời cơ cực có xuân

Ta ấm no

Xuân bên cạnh cả năm

Nên khỏi hỏi

Thích thì vào nhắm rượu.

TÀN XUÂN

 TÀN XUÂN

Thơ Duy Sắc 

Đông đã cạn theo từng ngọn gió

Xuân đang về trên phố xôn xao

Nhớ em tâm trạng cồn cào

Em giờ đang ở nơi nao hỡi người


Xuân này chắc mình ta đón tết

Kệ mai vàng tàn hết sạch đi

Bánh chưng, dưa hấu nghĩa gì

Rượu bia cũng chẳng xua đi nỗi buồn


Ai cũng muốn gia đình hạnh phúc

Cuộc đời nhiều sung túc ấm no

Nhưng mà trời dễ nào cho

Mỗi người mỗi cảnh tự lo thân mình


Em cũng phải vì mình trước hết

Lo cho người vướng mệt vào thân

Đắng cay khổ nhục bao lần

Lúc trong khốn khó ai cần đến ta


Nhớ em chỉ dám ngồi mơ mộng

Phải dằn lòng cho khỏi thở than

Xuân đời tươi thắm chứa chan

Xuân thì anh đã sắp tàn đến nơi.