Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

XUÂN XA NHÀ

 XUÂN XA NHÀ

Thơ Duy Sắc 2019

Xuân năm nay, con phải đành xa mẹ

Không tiền về để thăm mái nhà xưa

Thân cô quạnh giữa biển người thành phố

Điếu thuốc lào không có để biếu cha


Mẹ biết không, đời công nhân lam lũ

Làm suốt ngày, đêm đến phải tăng ca

Có nhiều khi con chẳng ngủ ở nhà

Chiếc chiếu nhỏ ngủ gật gà ở xưởng


Mấy đứa bạn rủ con mua áo mới

Nhưng đồng lương không đủ để tiêu xài

Con nhín lại tính gửi về biếu mẹ

Thêm lại vừa một trận ốm mới qua


Con đang định vay tiền bên tín chấp

Chỗ ngân hàng họ hỗ trợ người nghèo

Lãi suất lại rất cao nên con ngại

Sợ mai này không thể trả nên thôi


Bạn bè con ai cũng có gia đình

Vợ chồng chúng trông rất là hạnh phúc

Con thèm lắm , biết mình chưa phải lúc

Không đủ ăn sao dám lấy vợ đây


Con ra chợ, hoa xuân về nhiều lắm

Những gian hàng vải vóc rất là mê

Muốn mua lắm chiếc áo len biếu mẹ

Ai ngờ đâu nhà trọ đến tháng rồi


Mẹ ơi mẹ, con thật là bất hiếu

Mấy mươi năm, mẹ nuôi dưỡng lên người

Con đúng là một kẻ thật bất tài

Tiền không đủ nuôi thân mình ba bữa


Mẹ ơi mẹ, xuân này con buồn lắm

Bánh chưng ngon, con chẳng có tiền mua

Bánh với mứt chắc ăn nhờ đám bạn

Đêm giao thừa con sẽ đến viếng chùa


Con định sẽ hái về vài cái lộc

Khấn phật trời cho mẹ sống lâu hơn

Cầu cho cha đừng đau ốm tuổi già

Con cầu chúc bình an cho tất cả


Mẹ ơi, mẹ con dù chẳng có xuân

Nhưng trong con, mẹ là xuân bất tận

Tình thương cha là sức mạnh vô vàn

Con sẽ mãi luôn ghi lòng tạc dạ


Con còn nợ mẹ cha rất là nhiều

Nợ một cô con dâu hiền hiều thảo

Nợ dòng họ vì chưa sinh cháu nội

Đến khi nào con trả hết nợ đây


Mẹ yêu quý, đêm nay trời rất nóng

Ở quê mình chắc rét lắm phải không

Con nhớ cha ngồi bên bếp lửa hồng

Con nhớ mẹ luộc bánh chưng chờ sáng


Mẹ thương nhớ, con vô vàn yêu mẹ

Cha của con, vất vả cả một đời

Con yêu lắm không thể nào tả hết

Mùa xuân này ấm tình mẹ, công cha.


19/01/2019

HÁI LỘC ĐẦU XUÂN

 HÁI LỘC ĐẦU XUÂN

Thơ Duy Sắc 2019

Đầu xuân mình hái lộc trời

Chúng ta cầu chúc cuộc đời bình an

Tinh thần vui khoẻ thanh nhàn

Đong đầy hạnh phúc xua tan u sầu

Kinh doanh phát đạt dẫn đầu

Công danh thăng tiến bền lâu vững vàng

Gia đình dòng tộc vẻ vang

Phú quý sung túc giàu sang cửa nhà

Cầu tình yêu của đôi ta

Trăm năm gắn kết không xa một ngày

Cầu mình luôn gặp điều may

Phúc đến ồ ạt, hoạ bay không còn

Cầu cho những vợ chồng son

Khai hoa nở nhuỵ vuông tròn mẹ con

Cầu ai đang cảnh cô đơn

Bước sang năm mới không còn buồn đau

Cầu tình người quấn quýt nhau

Nghĩa nhân hàn gắn thương đau trong đời

Mùa xuân là vốn của trời

Tình xuân là của con người chúng ta

Xuân ban phúc lộc đến nhà

Xuân làm tình cảm chúng ta mặn nồng

Dưới xuân tràn ngập nắng hồng

Trời xuân bát ngát mênh mông thái bình.

XUÂN CÔ ĐƠN

 XUÂN CÔ ĐƠN

Thơ Duy Sắc

Thành phố chiều tẻ nhạt

Trơ trẽn ánh đèn màu

Bụi lầm hoà quyện khói

Dòng người đang về đâu?


Xuân nó cười chế giễu

Những kẻ vô gia  cư

Những người nghèo xa xứ

Những kiếp không gia đình


Xuân nó đang mồi chài

Đại gia nhiều tiền của

Những con người thành đạt

Những mái ấm sang giàu


Xuân thế mà nó tệ

Nó đối xử bất công

Nó nhìn người mà đến

Xuân là cái quái gì


Ôi dẹp đi xuân ơi

Xuân đến thêm mệt mỏi

Tiền đâu mà theo xuân

Xuân thì vui lắm nhỉ


Xuân có biết không xuân

Mi cứ hoài luẩn quẩn

Người ta làm quần quật

Họ cung phụng cho xuân


Hỏi thật nhé mùa xuân

Mi có bí quyết gì

Sao họ mê mi thế

Năm nào cũng đón chào


Thật chán quá xuân ơi

Hay tại ta chán đời

Nên tâm hồn u tối

Ta hất hủi mùa xuân


Có phải vậy không xuân

Mi trả lời nghe thử

Chắc là do như thế

Ta tự trả lời luôn.


Ha ha ha chào xuân

Xin hân hạnh đón xuân

Ta có chai rượu nhạt

Chúng mình sẽ nhâm nhi.

BUỒN TÀN XUÂN

 BUỒN TÀN XUÂN

Thơ Duy Sắc

Xuân tàn úa, xuân phai đời nhanh quá

Xuân đã đi mang theo hết xuân thì

Ta nhìn lại chẳng còn gì tuổi trẻ

Ôi mùa xuân ngươi tàn nhẫn thế sao


Em cũng đi, ta chỉ biết ngẹn ngào

Nhớ người quá biết làm sao cho hết

Tháng ngày dài tâm tư bao mỏi mệt

Không hiểu tình đã kết thúc hay chưa


Tại làm sao mình cứ mãi dây dưa

Ta nhớ mãi người bỏ ta đi mất

Có nhiều khi không tin là sự thật

Chẳng lẽ mình đã yêu thật hay sao


Nhưng mà yêu ai mới được nào

Người xa lạ không họ hàng thân thích

Người có mang cho mình lợi ích gì

Thế mới lạ, đời này không hiểu nổi


Trái tim mình vốn sỏi đá gan lỳ

Nay nó bỗng trở nên hèn và yếu

Cái tự kiêu của tuổi trẻ đâu rồi

Giờ bi luỵ vì một người vô cớ


Trên thế gian có hay không duyên nợ

Hay chẳng qua ta tự nghĩ ra thôi

Chắc có thể một vài trường hợp đúng

Chứ làm gì có những chuyện mơ hồ


Nhưng làm sao giải thích được bây giờ

Ta cứ nhớ một người càng xa lạ

Xa lạ vì đã quá lạ bởi xa

Xa lạ vì người đã rẻ khinh ta


Xa lạ vì người xem thường mình quá

Thế mới lạ, mình yêu người xa lạ

Người lạ ơi! Người đang ở nơi đâu

Người có hay ta mang nỗi u sầu


Yêu người lạ bởi vì càng xa lạ

Trời!

Anh yêu em!

Người lạ ơi!

BẾN NÀO CHO TÌNH TA?

 BẾN NÀO CHO TÌNH TA?

Thơ Duy Sắc

Tất cả mọi thứ đều có giá

Quan trọng là

Ta có dám đổi không

Nhưng tình yêu nó thì vô giá

Có đôi khi

Mình lại tặng không

Hoặc là người yêu mình không tính

Thế mới lạ

Nó là gì nhỉ

Tình yêu kia

Nó có phải chăng là định mệnh

Hay nó là

Một thứ mông lung

Không thể hiểu

Thế giới này

Vạn vật được kết nối

Cũng bởi chữ tình

Yêu là vô thức

Nó đến và không đi

Nó khiến người bi lụy

Nó cho ta thăng hoa

Nhiều ngai vàng sụp đổ 

Cũng do bởi tình yêu

Nhiều chiến công hiển hách

Những khám phá thần kỳ

Cũng do bởi tình yêu

Nhân loại sẽ ra sao

Khi tình yêu đã hết

Thế giới sẽ ra sao

Khi tình yêu đã chết

Anh sẽ ra sao

Khi tình em tắt lịm

Chiều buồn không có nắng

Phải chăng trời không yêu

Anh nhớ em rất nhiều

Nhưng vẫn không thể hiểu

Em là ai trong anh

Hay anh đã yêu rồi

Thế mới lạ

Ôi mối tình chúng ta

Nếu đời mà biết trước

Chắc đó không phải đời

Mỗi một ngày đều khác

Tâm hồn ta đổi thay

Suy nghĩ không cố định

Nào đâu là định mệnh

Đích đến ở chốn nào

Chữ tình kia là ảo

Hay là thực em ơi

Có bến nào để tới

Cho chuyện tình chúng ra.

MÌNH TỰ YÊU MÌNH

 MÌNH TỰ YÊU MÌNH

Thơ Duy Sắc 2016

Ai yêu ai giữa cuộc đời

Ai cho ai những nụ cười tri ân

Ai trao ai những miếng ăn

Ai trao ai tiếng ân cần hỏi han

Ai trao ai những tiếng than

Ai trao ai những nếp nhăn cuộc đời

Ai hay là chính thân tôi?

Tại tôi nên mới đời tôi thế này

Tại tôi, tôi mới đắng cay

Tại tôi nên mới đoạ đày thân tôi

Tại tôi chắc đúng vậy rồi

Vì tôi khinh bỉ cuộc đời của tôi

Khinh người, người khinh lại thôi

Ai cũng xa lánh tôi rồi trời ơi

Biết làm sao để yêu người

Biết làm sao để mỉm cười thanh cao

Chẳng lẽ mình cứ kêu gào

Chẳng lẽ mình cứ lao ngao vậy hoài

Do mình nào có do ai

Mình làm, mình chịu chứ ai tội tình

Yêu đời thì phải yêu mình

Yêu gia đình để đời mình được yêu

Yêu hoàng hôn phảng phất chiều

Yêu đêm có dáng mỹ miều của em

Yêu dáng mẹ đứng bên thềm

Mẹ chờ con cháu đến bên tâm tình

Yêu gì bằng đất nước mình

Bốn nghìn năm đã văn minh rạng ngời

Thái bình là phúc muôn nơi

Ta vui ca hát cuộc đời ấm no.

CÕI MỘNG

 CÕI MỘNG

Duy Sac

Thơ Hoa Phượng Đỏ

Cuộc đời này vốn là rất thật

Chứ nào đâu có phải vô thường

Tại mình bí lối cùng đường

Cho nên than thở chán chường mà thôi


Đức Phật dạy ta nên giác ngộ

Giác ngộ là mình phải nhận ra

Nhận ra ta chính là ta

Chứ không ngộ nhận là ta giống người


Vạn vật đều quý yêu cuộc sống

Vì sinh tồn ta sát hại nhau

Cỏ cây chúng cũng biết đau

Loài nào cũng muốn đời sau bảo toàn


Ăn chay nào khác gì ăn mặn

Đều sát sinh hầu hết giống loài

Vì mong sức khỏe dẻo dai

Con người tàn phá thẳng tay không từ


Nhân quả kia nó là quy luật

Đạo của trời nào phải của ai

Không gì được gọi đúng sai

Hôm nay bảo đúng lại sai mai này


Tình đồng loại mới là cao cả

Đạo lý chung quy để răn người

Đời không phải mộng em ơi

Anh yêu em mới ngỏ lời thế thôi.

KHÔNG HIỂU

 KHÔNG HIỂU

Thơ Duy Sắc

Đôi khi mình không hiểu

Mình đang lứa tuổi nào

Già thì không có phải

Trẻ cũng đã qua rồi

Chắc lưng lửng mà thôi

Như dậy thì mới chớm

Tính đôi lúc trẻ con

Giận người ta trách móc

Lâu lâu ngồi bức tóc

Buông triết lý dở hơi

Nhìn quanh quẩn lại đời

Ta là người thừa thải

Thơ văn toàn lải nhải

Chuyện thiên địa tào lao

Ngỡ ta bậc anh hào

Sẽ cứu nhân độ thế

Nào tự tôn dân tộc

Nào cứu vớt muôn dân

Nhưng ai có nào cần

Mình tâm thần thời đại

Nói toàn những chuyện dại

Cảm nhận mình thánh nhân

Ban phát chút nghĩa ân

Cầu mong người báo đáp

Mình thật là quá nhảm

Bất tài hay ba hoa

Ôi sao mà nhục quá

Vớ vẩn cuộc đời ta

Uổng cơm gạo mẹ cha

Phí sức thầy dạy bảo

Mình như quân bất hảo

Nói láo không thẹn lòng

Đêm mơ chuyện bướm ong

Ngày ra đường đạo mạo

Tâm mình thật gian xảo

Ai thương nổi bây giờ

Viết được mấy bài thơ

Mộng thành chàng thi sỹ

Giờ mình nằm suy nghĩ

Tay trắng chẳng có gì.

NHỮNG MẢNH ĐỜI SƯƠNG TUYẾT

 NHỮNG MẢNH ĐỜI SƯƠNG TUYẾT

Duy Sắc Nguyễn

Những dấu chân đen ngòm in trên nền đất 

Những đôi mắt buồn nhìn quan sát xung quanh

Những tiếng nuốt nước bọt trước những hàng ăn

Những tiếng than van vì thân phận quá cơ hàn


Những mảnh đời sương tuyết

Những dòng người mải miết

Bước lê đời lang thang

Những chiều đông giá lạnh

Cóng những đôi chân gầy

Run những đôi tay teo

Co tấm thân gầy yếu

Những trưa nắng chang chang

Mùi mồ hôi bẩn thỉu

Đôi môi rộp khát khô

Đôi mắt hoa buồn tẻ

Bước lê đời tha hương


Những mảnh đời mưa gió

Đêm ngủ bên bầy chó

Gầm cầu là mái nhà

Nước sông dùng để uống

Cơm thừa nuôi tấm thân

Không có chốn dừng chân


Những mảnh đời sương tuyết

Ai nào biết là ai

Quá khứ và hiện tại

Bao phen đã huy hoàng

Mấy lần phải điêu tàn

Đời mông lung là thế


Những mảnh đời đây đó

Ai lấy rồi ai cho

Ai đã từng đói no

Ai đã từng giàu có

Hôm nay ai nơi đó

Thông cảm cho nụ cười


Những mảnh đời sương tuyết

Vòng nhân sinh bất diệt


Ôi! Đời là thế ôi đời 

Có phải do trời mới thế hay không?

NỐT NHẠC BUỒN

 NỐT NHẠC BUỒN

Duy Sac

Em ngồi đang đợi chờ ai

Tiếng đàn thở ngắn than dài thế sao

Biển xa, sóng vỗ ồn ào

Cánh chim còn mãi chốn nao xa mờ


Sương mù che lấp bến bờ

U sầu nặng trĩu tiếng tơ muôn trùng

Cho anh gửi đến một cung

Hy vọng hoà nhịp để cùng vui lên


Nốt này anh không biết tên

Khi gảy anh thấy gió lên ngang trời

Một con diều sáo chơi vơi

Chao đảo cuộc đời trước những phong ba


Nốt này nghe thấy cách xa

Yêu đương ngõ cụt thật là đớn đau

Người ta nghi kỵ lẫn nhau

Tình nghĩa chẳng được trước sau vuông tròn


Nốt này chờ đợi mỏi mòn

Em đừng gảy nữa héo hon xuân thì

Anh nhìn thấy lệ tràn mi

Em có khổ gì hãy nói ra đi


Tiếng đàn bi đát lâm ly

Từ trong suy nghĩ nó tuôn ra ngoài

Anh nghe mà thấy mệt nhoài

Em sao đàn hoài một điệu em ơi


Rất còn nhiều điệu để chơi

Anh xin gợi ý em chơi điệu này

Khi buồn nghe rất là hay

Phút chốc mọi thứ đắng cay hết liền


Tâm tư trút mọi ưu phiền

Em thấy bạc tiền cũng chỉ hư vô

Công danh như đợt sóng xô

Đời kia dù lắm xô bồ cũng tan


Nốt này là nốt an nhàn

Giữ tâm thanh tịnh xua tan tình đời

Nốt này xoá hết thú chơi

Ham muốn cuộc đời sẽ chóng lùi xa


Nốt này yêu quý thân ta

Tình cảm đậm đà thân ái trao nhau

Nốt này hoa thắm tươi màu

Đồng loại quý mến cùng nhau xây đời


Nốt này tặng phút thảnh thơi

Ta quên đi hết gọi mời sân si

Em thử đàn một khúc đi

Nếu em không thích vậy thì không sao


Chỉ tiếng đàn, có gì nào

Nhưng mà cảm xúc dạt dào lòng ta.

Đàn đừng gieo những xót xa

Để cho đời mãi mãi là niềm vui.


- Hoa Phượng Đỏ-2018

HƠI TÌNH

 HƠI TÌNH

Thu không hẳn là buồn em nhé

Lá vàng rơi lót thảm lối đi

Cúc khoe nhan sắc xuân thì

Heo may thổi đến men si ái tình


Em cho mắt anh niềm khao khát

Trái tim yêu rạo rực chứa chan

Tóc em óng sợi tơ đàn

Đôi môi mộc mạc chưa làn son qua


Mắt trinh nguyên một màu đen láy

Đôi má hồng ửng nắng thu vàng

Nụ cười ngọt lịm giòn tan

Đồng tiền điểm xuyến nhẹ nhàng nét duyên


Mình e ngại trao nhau ánh mắt

Sợ con tim quấn quýt vì yêu

Nhìn nhau len lén mỗi chiều

Tay cầm tay lái cánh diều bay cao


Cơn gió lớn con diều chao đảo

Em trách anh không khéo lo toan

Em cười ánh mắt khôn ngoan

Nắng chiều ấm áp khéo choàng bờ vai


Mình đi dạo bờ kênh hóng mát

Tay đan nhau xiết nhẹ thương yêu

Em không nhan sắc như Kiều

Tâm hồn trong sáng cũng xiêu nắng vàng


Mặt đối mặt ta lắm ngỡ ngàng

Em ngại ngùng hướng mắt ra xa

Lòng anh chợt ngất ngây ra

Gió bay mái tóc xoã ra vai gầy


Em nũng nịu ra điều giận lẫy

Dằng tay ra chạy vội đi ngay

Giật mình anh chạy theo ngay

Nghiêng hai chiếc bóng bay bay hơi tình


NguyenDuySac2004

KHOẢNG TRỜI HOANG VU

 KHOẢNG TRỜI HOANG VU

Thơ Duy Sắc 2010

Mênh mông khoảng trời buồn

Hoang vu chiều hoàng hôn

Còi tầm nghe mệt lả

Bước chân người dập dồn


Thành phố chiều vội vã

Dòng người tua tủa ra

Anh đứng chờ em mãi

Chỉ thấy lòng xót xa


Xe cộ đi rất mải

Tiếng còi bấm inh tai

Người ta bon chen thế

Đường đi chẳng nhường ai


Dòng sông dài lê thê

Nước ra nước lại về

Đám lục bình ngơ ngác

Mặc sóng đánh tứ bề


Nắng chiều vương lác đác

Hàng me ru ngơ ngác

Tàu phơi màu rỉ hoen

Trời kia như muốn bạc


Đôi học sinh e thẹn

Nụ cười giòn hồn nhiên

Trinh nguyên tà áo trắng

Giấc mơ tình dâng lên


Em sao hoài im lặng

Anh thơ thẩn lang thang

Hoang vu chiều bến cảng

Nụ cười anh bẽ bàng.

THUẬN THIÊN DƯỠNG ĐỨC

 THUẬN THIÊN DƯỠNG ĐỨC

Thơ Duy Sắc.

Cao sang dần, mẹo, tỵ, thìn

Tuổi mùi mình chỉ đứng nhìn mà thôi

Tuổi thân cũng phận nổi trôi

Tuổi tý, tuổi sửu gái đôi lần đò

Tuổi hợi chỉ việc ăn no

Tuổi tuất giàu có một đời cao sang

Tuổi ngọ phải số lang thang

Tuổi dậu đi bới khắp làng khổ thân

Trai đinh , nhâm tốt trăm lần

Gái đứng giáp, quý không cần phải lo

Chữ kỷ hay nghĩ đắn đo

Chữ mậu tính nóng tiếng to nhất làng

Chữ đinh khốn khổ gian nan

Chữ canh cô quạnh bẽ bàng lẻ loi

Chữ tân lòng dạ hẹp hòi

Chữ ất ky cóp cố nhoi suốt đời

Thiên can là thuộc về trời

Địa chi là chuyện cuộc đời nhân gian

Trời, người và đất hợp tam

Tạo thành thế giới cõi phàm chúng ta

Cổ nhân suy diễn sâu xa

Âm dương, lý số để mà làm chi

Ý trời sao cãi được gì

Thuận thiên, cao đức, việc chi cũng thành.