Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

KHÔNG HIỂU

 KHÔNG HIỂU

Thơ Duy Sắc

Đôi khi mình không hiểu

Mình đang lứa tuổi nào

Già thì không có phải

Trẻ cũng đã qua rồi

Chắc lưng lửng mà thôi

Như dậy thì mới chớm

Tính đôi lúc trẻ con

Giận người ta trách móc

Lâu lâu ngồi bức tóc

Buông triết lý dở hơi

Nhìn quanh quẩn lại đời

Ta là người thừa thải

Thơ văn toàn lải nhải

Chuyện thiên địa tào lao

Ngỡ ta bậc anh hào

Sẽ cứu nhân độ thế

Nào tự tôn dân tộc

Nào cứu vớt muôn dân

Nhưng ai có nào cần

Mình tâm thần thời đại

Nói toàn những chuyện dại

Cảm nhận mình thánh nhân

Ban phát chút nghĩa ân

Cầu mong người báo đáp

Mình thật là quá nhảm

Bất tài hay ba hoa

Ôi sao mà nhục quá

Vớ vẩn cuộc đời ta

Uổng cơm gạo mẹ cha

Phí sức thầy dạy bảo

Mình như quân bất hảo

Nói láo không thẹn lòng

Đêm mơ chuyện bướm ong

Ngày ra đường đạo mạo

Tâm mình thật gian xảo

Ai thương nổi bây giờ

Viết được mấy bài thơ

Mộng thành chàng thi sỹ

Giờ mình nằm suy nghĩ

Tay trắng chẳng có gì.

NHỮNG MẢNH ĐỜI SƯƠNG TUYẾT

 NHỮNG MẢNH ĐỜI SƯƠNG TUYẾT

Duy Sắc Nguyễn

Những dấu chân đen ngòm in trên nền đất 

Những đôi mắt buồn nhìn quan sát xung quanh

Những tiếng nuốt nước bọt trước những hàng ăn

Những tiếng than van vì thân phận quá cơ hàn


Những mảnh đời sương tuyết

Những dòng người mải miết

Bước lê đời lang thang

Những chiều đông giá lạnh

Cóng những đôi chân gầy

Run những đôi tay teo

Co tấm thân gầy yếu

Những trưa nắng chang chang

Mùi mồ hôi bẩn thỉu

Đôi môi rộp khát khô

Đôi mắt hoa buồn tẻ

Bước lê đời tha hương


Những mảnh đời mưa gió

Đêm ngủ bên bầy chó

Gầm cầu là mái nhà

Nước sông dùng để uống

Cơm thừa nuôi tấm thân

Không có chốn dừng chân


Những mảnh đời sương tuyết

Ai nào biết là ai

Quá khứ và hiện tại

Bao phen đã huy hoàng

Mấy lần phải điêu tàn

Đời mông lung là thế


Những mảnh đời đây đó

Ai lấy rồi ai cho

Ai đã từng đói no

Ai đã từng giàu có

Hôm nay ai nơi đó

Thông cảm cho nụ cười


Những mảnh đời sương tuyết

Vòng nhân sinh bất diệt


Ôi! Đời là thế ôi đời 

Có phải do trời mới thế hay không?

NỐT NHẠC BUỒN

 NỐT NHẠC BUỒN

Duy Sac

Em ngồi đang đợi chờ ai

Tiếng đàn thở ngắn than dài thế sao

Biển xa, sóng vỗ ồn ào

Cánh chim còn mãi chốn nao xa mờ


Sương mù che lấp bến bờ

U sầu nặng trĩu tiếng tơ muôn trùng

Cho anh gửi đến một cung

Hy vọng hoà nhịp để cùng vui lên


Nốt này anh không biết tên

Khi gảy anh thấy gió lên ngang trời

Một con diều sáo chơi vơi

Chao đảo cuộc đời trước những phong ba


Nốt này nghe thấy cách xa

Yêu đương ngõ cụt thật là đớn đau

Người ta nghi kỵ lẫn nhau

Tình nghĩa chẳng được trước sau vuông tròn


Nốt này chờ đợi mỏi mòn

Em đừng gảy nữa héo hon xuân thì

Anh nhìn thấy lệ tràn mi

Em có khổ gì hãy nói ra đi


Tiếng đàn bi đát lâm ly

Từ trong suy nghĩ nó tuôn ra ngoài

Anh nghe mà thấy mệt nhoài

Em sao đàn hoài một điệu em ơi


Rất còn nhiều điệu để chơi

Anh xin gợi ý em chơi điệu này

Khi buồn nghe rất là hay

Phút chốc mọi thứ đắng cay hết liền


Tâm tư trút mọi ưu phiền

Em thấy bạc tiền cũng chỉ hư vô

Công danh như đợt sóng xô

Đời kia dù lắm xô bồ cũng tan


Nốt này là nốt an nhàn

Giữ tâm thanh tịnh xua tan tình đời

Nốt này xoá hết thú chơi

Ham muốn cuộc đời sẽ chóng lùi xa


Nốt này yêu quý thân ta

Tình cảm đậm đà thân ái trao nhau

Nốt này hoa thắm tươi màu

Đồng loại quý mến cùng nhau xây đời


Nốt này tặng phút thảnh thơi

Ta quên đi hết gọi mời sân si

Em thử đàn một khúc đi

Nếu em không thích vậy thì không sao


Chỉ tiếng đàn, có gì nào

Nhưng mà cảm xúc dạt dào lòng ta.

Đàn đừng gieo những xót xa

Để cho đời mãi mãi là niềm vui.


- Hoa Phượng Đỏ-2018

HƠI TÌNH

 HƠI TÌNH

Thu không hẳn là buồn em nhé

Lá vàng rơi lót thảm lối đi

Cúc khoe nhan sắc xuân thì

Heo may thổi đến men si ái tình


Em cho mắt anh niềm khao khát

Trái tim yêu rạo rực chứa chan

Tóc em óng sợi tơ đàn

Đôi môi mộc mạc chưa làn son qua


Mắt trinh nguyên một màu đen láy

Đôi má hồng ửng nắng thu vàng

Nụ cười ngọt lịm giòn tan

Đồng tiền điểm xuyến nhẹ nhàng nét duyên


Mình e ngại trao nhau ánh mắt

Sợ con tim quấn quýt vì yêu

Nhìn nhau len lén mỗi chiều

Tay cầm tay lái cánh diều bay cao


Cơn gió lớn con diều chao đảo

Em trách anh không khéo lo toan

Em cười ánh mắt khôn ngoan

Nắng chiều ấm áp khéo choàng bờ vai


Mình đi dạo bờ kênh hóng mát

Tay đan nhau xiết nhẹ thương yêu

Em không nhan sắc như Kiều

Tâm hồn trong sáng cũng xiêu nắng vàng


Mặt đối mặt ta lắm ngỡ ngàng

Em ngại ngùng hướng mắt ra xa

Lòng anh chợt ngất ngây ra

Gió bay mái tóc xoã ra vai gầy


Em nũng nịu ra điều giận lẫy

Dằng tay ra chạy vội đi ngay

Giật mình anh chạy theo ngay

Nghiêng hai chiếc bóng bay bay hơi tình


NguyenDuySac2004

KHOẢNG TRỜI HOANG VU

 KHOẢNG TRỜI HOANG VU

Thơ Duy Sắc 2010

Mênh mông khoảng trời buồn

Hoang vu chiều hoàng hôn

Còi tầm nghe mệt lả

Bước chân người dập dồn


Thành phố chiều vội vã

Dòng người tua tủa ra

Anh đứng chờ em mãi

Chỉ thấy lòng xót xa


Xe cộ đi rất mải

Tiếng còi bấm inh tai

Người ta bon chen thế

Đường đi chẳng nhường ai


Dòng sông dài lê thê

Nước ra nước lại về

Đám lục bình ngơ ngác

Mặc sóng đánh tứ bề


Nắng chiều vương lác đác

Hàng me ru ngơ ngác

Tàu phơi màu rỉ hoen

Trời kia như muốn bạc


Đôi học sinh e thẹn

Nụ cười giòn hồn nhiên

Trinh nguyên tà áo trắng

Giấc mơ tình dâng lên


Em sao hoài im lặng

Anh thơ thẩn lang thang

Hoang vu chiều bến cảng

Nụ cười anh bẽ bàng.

THUẬN THIÊN DƯỠNG ĐỨC

 THUẬN THIÊN DƯỠNG ĐỨC

Thơ Duy Sắc.

Cao sang dần, mẹo, tỵ, thìn

Tuổi mùi mình chỉ đứng nhìn mà thôi

Tuổi thân cũng phận nổi trôi

Tuổi tý, tuổi sửu gái đôi lần đò

Tuổi hợi chỉ việc ăn no

Tuổi tuất giàu có một đời cao sang

Tuổi ngọ phải số lang thang

Tuổi dậu đi bới khắp làng khổ thân

Trai đinh , nhâm tốt trăm lần

Gái đứng giáp, quý không cần phải lo

Chữ kỷ hay nghĩ đắn đo

Chữ mậu tính nóng tiếng to nhất làng

Chữ đinh khốn khổ gian nan

Chữ canh cô quạnh bẽ bàng lẻ loi

Chữ tân lòng dạ hẹp hòi

Chữ ất ky cóp cố nhoi suốt đời

Thiên can là thuộc về trời

Địa chi là chuyện cuộc đời nhân gian

Trời, người và đất hợp tam

Tạo thành thế giới cõi phàm chúng ta

Cổ nhân suy diễn sâu xa

Âm dương, lý số để mà làm chi

Ý trời sao cãi được gì

Thuận thiên, cao đức, việc chi cũng thành.

GIA ĐÌNH MẾN YÊU

 GIA ĐÌNH MẾN YÊU

Thơ Duy Sắc 2015

Gia đình nuôi nấng đời ta

Tình cảm thắm thiết, mẹ cha thuận hoà

Cháu, con quấn quýt ông bà

Gia đạo êm ấm ai mà không mong

Nhưng người đâu có thoả lòng

Thế nên cuộc sống phát sinh lắm điều

Vợ chồng cạn kiệt tình yêu

Miếng cơm, manh áo gây nhiều khó khăn

Kéo theo tinh tế nợ nần

Mâu thuẫn mỗi lúc dần dần nhiều hơn

Nặng nề không khí giận hờn

Ông đi ăn phở nhièu hơn cơm nhà

Bà buồn nên cũng la cà

Quán nem lạ miệng là bà gé vô

Bếp nhà nguội lạnh hết lò

Trẻ nhỏ lạc lõng bơ vơ giấc nồng

Trời mưa bong bóng phập phồng

Mẹ đi lấy chồng con ở với ba

Nắng hè héo hết ruộng cà

Ba đi lấy vợ để bà chăm con

Nếu bà già yếu không còn

Rồi ai nuôi dạy để con nên người

Mai đây trên bước đường đời

Con còn có nhớ những lời bà ru.

HƯƠNG NGUYỆT QUẾ

 HƯƠNG NGUYỆT QUẾ

Thơ Duy Sắc

Nguyệt Quế thẹn thùng dưới ánh trăng

Ta thả hồn mơ với chị Hằng

Thưởng thức hương hoa cùng gió mát

Mấy ai đời đã được thế chăng


Em giờ cuộc sống có nhọc nhằn?

Em có bao giờ nhớ ta chăng?

Tình ta giữ kín trong tim mãi

Yêu người mà chẳng thấy băn khoăn.

XUÂN LÀO CAI

 XUÂN LÀO CAI

Sương giăng quện những mối tơ lòng

Mây tan cảnh mộng ánh trăng trong

Mưa bay nỗi nhớ đông nước mắt

Hoa đào lo sợ cảnh bướm ong


Bản xa trẻ nhỏ đói rủn lòng

Nhà sàn cột gỗ đã đang long

Nồi khoai, bát cháo ruồi nhốn nháo

Em thơ quanh quẩn mũi lòng thòng


Nước trên mái lá nhỏ long tong

Bà cụ bẻ ngô dáng lưng còng

Ngựa thồ phe phẩy xua đám muỗi

Tiếng khèn, điệu sáo tái tê lòng


Nương rẫy mùa màng còn đang ngóng

Gác bếp tạnh tanh chẳng gì hong

Gió bắc tràn trề cơn rét mướt

Trời chẳng hương xuân chỉ lạnh lòng


Sac2009

CHIÊM BAO MÃI

 CHIÊM BAO MÃI

Ta mơ một giấc giàu

Nhưng nào có dễ đâu

Muốn giàu ai chẳng muốn

Đâu cứ mơ là giàu


Văn dốt, võ nát nhàu

Miệng ba hoa là mau

Thây lười luôn sợ khó

Giàu là giàu làm sao


Ta đi luôn cúi đầu

Chân bước thấp bước cao

Mắt lờ đờ bạc nhược 

Ai dám kểt bạn nào


Ta luôn hay khẩn cầu

Nhưng có chịu làm đâu

Đời trông mong bố thí

Nghèo sẽ còn dài lâu


Ta vẫn mơ sẽ giàu

Kệ cho người nghĩ sao

Miễn tự mình thấy sướng

Đời mình toàn chiêm bao


Duy sac

BÃO LŨ VỀ

 BÃO LŨ VỀ

Đài báo bão như đang xem quảng cáo

Nước đang dâng, mưa tứ phía bao vây

Phố lênh láng màu bùn phù sa đỏ

Xe như thuyền ngoi ngóp cứ bơi bơi


Cơn áp thấp hung tàn gieo khốn khổ

Dân ngu ngơ khi nước đổ bất ngờ

Nhiều năm rồi bão đưa những vần thơ

Tang tóc với chia ly và cách trở


Ôi thê thảm kinh hoàng khi đất lở

Lũ quét qua u tối mắt trẻ thơ

Bao công lao tan biến chỉ một giờ

Tình người bỗng bùng trên cơn mưa lũ


Trong bế tắc nghĩa đồng bào đan chặt

Yêu thương nhau san sẻ những tấm lòng

Qua cơn lũ phù sa về bồi đắp

Quê hương mình lại xanh thắm đồi nương


NguyenDuySac2018

THĂNG LONG

 THĂNG LONG 

Duy Sac

Sông Hồng cuồn cuộn chảy

Dòng nước đỏ mênh mông

Ngàn năm rì rầm sóng

Xanh ngát những cánh đồng


Đại La thành xưa ấy

Cao Biền đã định danh

Yên Nam đô hộ phủ

Tiếng vang đến Đại Đường


Đất bốn bề bằng phẳng

Khó thủ lại dễ công

Nhưng thuận lợi lưu thông

Nên giao thương phát triển


Đại La rồi Tống Bình

Chốn phồn hoa đô hội

Quy tụ khí địa linh

Nhiều đời sinh nhân kiệt


Một nghìn năm Bắc thuộc

Đất Việt vẫn ngoan cường

Họ Khúc tài thao lược

Yên Nam dần ly khai


Đại La thành kiêu hãnh

Vững vàng trước ngoại xâm

Họ Kiều mưu phản chủ

Ngô Quyền giữ cơ đồ


Lý Triều thời thịnh trị

Thăng Long đất kinh kỳ

Đại Việt vang thiên hạ

Tứ đại khí lừng danh


Vó ngựa Mông hung bạo

Giày xéo đất kinh thành

Thăng Long ngùn ngụt cháy 

Dòng sông Hồng xót thương


Anh hùng nuôi chí lớn

Thân nếm mật nằm gai

Một trận cuồng phong dậy

Giặc Nguyên phách hồn bay


Hai mươi năm đắng cay

Đông Đô buồn u uất

Nhưng tinh thần bất khuất

Đại Việt lại quật cường.


Đông Quan thề hữu hảo

Ta thêm bạn bớt thù

Đông Đô về lại chủ

Kinh thành lại xa hoa


Quân Thanh nổi can qua

Giặc lại vào đất dữ

Mùa xuân hoa đào nở

Thăng Long rồng bay lên


Trăm năm đời lầm than

Thành tan kinh đô nát

Đời nô lệ nhục nhằn

Hồng Hà trào tuôn hận


Cuộc cách mạng mùa Thu

Thăng Long lại trở về

Thủ Đô Hà Nội đó

Oai hùng bước trường chinh


Bao nhiêu lần đổi tên

Nay vinh quang Hà Nội

Đất thiêng ngàn năm ấy

Nước Việt Nam muôn năm.


Hoaphuongdo

NOEL NÀY EM THẾ NÀO?

 NOEL NÀY EM THẾ NÀO?

Duy Sac

No el này em có vui không

Anh vui lắm vì có thơ bên cạnh

Mắt nhìn sao chờ Thiên Chúa giáng trần

Anh cầu nguyện em cười anh một cái.

Nếu em cười thì anh cười trả lại

Nhưng làm sao mà biết được em cười

À chắc sẽ hắt xì một cái

Còn em ngứa và em sẽ gãi

Thế là mình đã mỉm cười nhau

Ha ha ha vui biết làm sao

Cứ thế nhé hát xì và gãi

Gãi có thể do bởi ngứa đầu

Còn hát xì chắc do cảm đã lâu

Thôi khó quá vậy bỏ qua em nhé

Khỏi hát xì và khỏi gãi luôn

Chỉ cần ta không có nỗi buồn

Bình an giữa cuộc đời khốn khó

Một tâm tình gửi người phương đó

Đêm Giáng Sinh ta cùng nở nụ cười

Ahihi chào em.

Chúc mọi người mùa Giáng Sinh an lành và hạnh phúc.


Hoa Phượng Đỏ 22/12/2018