Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

GIA ĐÌNH MẾN YÊU

 GIA ĐÌNH MẾN YÊU

Thơ Duy Sắc 2015

Gia đình nuôi nấng đời ta

Tình cảm thắm thiết, mẹ cha thuận hoà

Cháu, con quấn quýt ông bà

Gia đạo êm ấm ai mà không mong

Nhưng người đâu có thoả lòng

Thế nên cuộc sống phát sinh lắm điều

Vợ chồng cạn kiệt tình yêu

Miếng cơm, manh áo gây nhiều khó khăn

Kéo theo tinh tế nợ nần

Mâu thuẫn mỗi lúc dần dần nhiều hơn

Nặng nề không khí giận hờn

Ông đi ăn phở nhièu hơn cơm nhà

Bà buồn nên cũng la cà

Quán nem lạ miệng là bà gé vô

Bếp nhà nguội lạnh hết lò

Trẻ nhỏ lạc lõng bơ vơ giấc nồng

Trời mưa bong bóng phập phồng

Mẹ đi lấy chồng con ở với ba

Nắng hè héo hết ruộng cà

Ba đi lấy vợ để bà chăm con

Nếu bà già yếu không còn

Rồi ai nuôi dạy để con nên người

Mai đây trên bước đường đời

Con còn có nhớ những lời bà ru.

HƯƠNG NGUYỆT QUẾ

 HƯƠNG NGUYỆT QUẾ

Thơ Duy Sắc

Nguyệt Quế thẹn thùng dưới ánh trăng

Ta thả hồn mơ với chị Hằng

Thưởng thức hương hoa cùng gió mát

Mấy ai đời đã được thế chăng


Em giờ cuộc sống có nhọc nhằn?

Em có bao giờ nhớ ta chăng?

Tình ta giữ kín trong tim mãi

Yêu người mà chẳng thấy băn khoăn.

XUÂN LÀO CAI

 XUÂN LÀO CAI

Sương giăng quện những mối tơ lòng

Mây tan cảnh mộng ánh trăng trong

Mưa bay nỗi nhớ đông nước mắt

Hoa đào lo sợ cảnh bướm ong


Bản xa trẻ nhỏ đói rủn lòng

Nhà sàn cột gỗ đã đang long

Nồi khoai, bát cháo ruồi nhốn nháo

Em thơ quanh quẩn mũi lòng thòng


Nước trên mái lá nhỏ long tong

Bà cụ bẻ ngô dáng lưng còng

Ngựa thồ phe phẩy xua đám muỗi

Tiếng khèn, điệu sáo tái tê lòng


Nương rẫy mùa màng còn đang ngóng

Gác bếp tạnh tanh chẳng gì hong

Gió bắc tràn trề cơn rét mướt

Trời chẳng hương xuân chỉ lạnh lòng


Sac2009

CHIÊM BAO MÃI

 CHIÊM BAO MÃI

Ta mơ một giấc giàu

Nhưng nào có dễ đâu

Muốn giàu ai chẳng muốn

Đâu cứ mơ là giàu


Văn dốt, võ nát nhàu

Miệng ba hoa là mau

Thây lười luôn sợ khó

Giàu là giàu làm sao


Ta đi luôn cúi đầu

Chân bước thấp bước cao

Mắt lờ đờ bạc nhược 

Ai dám kểt bạn nào


Ta luôn hay khẩn cầu

Nhưng có chịu làm đâu

Đời trông mong bố thí

Nghèo sẽ còn dài lâu


Ta vẫn mơ sẽ giàu

Kệ cho người nghĩ sao

Miễn tự mình thấy sướng

Đời mình toàn chiêm bao


Duy sac

BÃO LŨ VỀ

 BÃO LŨ VỀ

Đài báo bão như đang xem quảng cáo

Nước đang dâng, mưa tứ phía bao vây

Phố lênh láng màu bùn phù sa đỏ

Xe như thuyền ngoi ngóp cứ bơi bơi


Cơn áp thấp hung tàn gieo khốn khổ

Dân ngu ngơ khi nước đổ bất ngờ

Nhiều năm rồi bão đưa những vần thơ

Tang tóc với chia ly và cách trở


Ôi thê thảm kinh hoàng khi đất lở

Lũ quét qua u tối mắt trẻ thơ

Bao công lao tan biến chỉ một giờ

Tình người bỗng bùng trên cơn mưa lũ


Trong bế tắc nghĩa đồng bào đan chặt

Yêu thương nhau san sẻ những tấm lòng

Qua cơn lũ phù sa về bồi đắp

Quê hương mình lại xanh thắm đồi nương


NguyenDuySac2018

THĂNG LONG

 THĂNG LONG 

Duy Sac

Sông Hồng cuồn cuộn chảy

Dòng nước đỏ mênh mông

Ngàn năm rì rầm sóng

Xanh ngát những cánh đồng


Đại La thành xưa ấy

Cao Biền đã định danh

Yên Nam đô hộ phủ

Tiếng vang đến Đại Đường


Đất bốn bề bằng phẳng

Khó thủ lại dễ công

Nhưng thuận lợi lưu thông

Nên giao thương phát triển


Đại La rồi Tống Bình

Chốn phồn hoa đô hội

Quy tụ khí địa linh

Nhiều đời sinh nhân kiệt


Một nghìn năm Bắc thuộc

Đất Việt vẫn ngoan cường

Họ Khúc tài thao lược

Yên Nam dần ly khai


Đại La thành kiêu hãnh

Vững vàng trước ngoại xâm

Họ Kiều mưu phản chủ

Ngô Quyền giữ cơ đồ


Lý Triều thời thịnh trị

Thăng Long đất kinh kỳ

Đại Việt vang thiên hạ

Tứ đại khí lừng danh


Vó ngựa Mông hung bạo

Giày xéo đất kinh thành

Thăng Long ngùn ngụt cháy 

Dòng sông Hồng xót thương


Anh hùng nuôi chí lớn

Thân nếm mật nằm gai

Một trận cuồng phong dậy

Giặc Nguyên phách hồn bay


Hai mươi năm đắng cay

Đông Đô buồn u uất

Nhưng tinh thần bất khuất

Đại Việt lại quật cường.


Đông Quan thề hữu hảo

Ta thêm bạn bớt thù

Đông Đô về lại chủ

Kinh thành lại xa hoa


Quân Thanh nổi can qua

Giặc lại vào đất dữ

Mùa xuân hoa đào nở

Thăng Long rồng bay lên


Trăm năm đời lầm than

Thành tan kinh đô nát

Đời nô lệ nhục nhằn

Hồng Hà trào tuôn hận


Cuộc cách mạng mùa Thu

Thăng Long lại trở về

Thủ Đô Hà Nội đó

Oai hùng bước trường chinh


Bao nhiêu lần đổi tên

Nay vinh quang Hà Nội

Đất thiêng ngàn năm ấy

Nước Việt Nam muôn năm.


Hoaphuongdo

NOEL NÀY EM THẾ NÀO?

 NOEL NÀY EM THẾ NÀO?

Duy Sac

No el này em có vui không

Anh vui lắm vì có thơ bên cạnh

Mắt nhìn sao chờ Thiên Chúa giáng trần

Anh cầu nguyện em cười anh một cái.

Nếu em cười thì anh cười trả lại

Nhưng làm sao mà biết được em cười

À chắc sẽ hắt xì một cái

Còn em ngứa và em sẽ gãi

Thế là mình đã mỉm cười nhau

Ha ha ha vui biết làm sao

Cứ thế nhé hát xì và gãi

Gãi có thể do bởi ngứa đầu

Còn hát xì chắc do cảm đã lâu

Thôi khó quá vậy bỏ qua em nhé

Khỏi hát xì và khỏi gãi luôn

Chỉ cần ta không có nỗi buồn

Bình an giữa cuộc đời khốn khó

Một tâm tình gửi người phương đó

Đêm Giáng Sinh ta cùng nở nụ cười

Ahihi chào em.

Chúc mọi người mùa Giáng Sinh an lành và hạnh phúc.


Hoa Phượng Đỏ 22/12/2018

TẠM BIỆT EM

 TẠM BIỆT EM

( thơ tình chọn lọc)

Tạm biệt em anh đi nhé

Vì giờ đã đến chuyến xe cuối cùng

Ta xa nhau khó trùng phùng

Anh đi sương gió mịt mùng xa xăm


Mình tạm hẹn độ vài năm

Nếu như có nhớ hỏi thăm được rồi

Gặp nhiều phiền phức lôi thôi

Lại thêm lưu luyến bồi hồi nhớ thương


Em cố chịu đựng gió sương

Bươn trải cuộc sống lắm đường khó khăn

Cố vượt qua những nhọc nhằn

Xây dựng sự nghiệp làm ăn sau này


Ta đến đây phải chia tay

Anh chỉ có chút tình này trao em

Em nhìn trăng sáng mà xem

Trung thu thật đẹp sao em lại buồn


Không được để nước mắt tuôn

Không được đau xót phải luôn luôn cười

Em trẻ và rất xinh tươi

Rất có nhiều người mơ ước kết đôi


Tình mình giờ tạm chia phôi

Em cứ bình tĩnh đừng ngồi suy tư

Chuyện gì cũng phải từ từ

Suy xét thật kỹ kẻo hư sự tình


Mình phải có đủ bản lĩnh

Để đủ giữ mình trước mọi gian nguy

Buồn chút thôi đừng bi luỵ

Nếu không sẽ huỷ hoại bản thân mình


Nghĩ nhiều dễ bị thần kinh

Ai hiểu cho mình những lúc này đây

Thôi xe đến, anh đi đây

Tạm biệt em nhé từ giây phút này


NguyenDuySac2018

GIÓ XUÂN SANG

 GIÓ XUÂN SANG

Tan tầm hối hả công nhân

Thành phố dần dần ánh điện đường buông

Khu chế xuất lại reo chuông 

Ca kíp lên xuống như triều vào ra

Hàng hoá đi khắp miền xa

Mang đến từng nhà sản phẩm quê ta

Đường mới mở cứ vươn xa

Nhịp sống nhộn nhịp nước nhà phồn vinh

Quê hương cảnh vật thanh bình

Câu hát nghĩa tình ta tặng cho nhau

Đôi mình đã phải lòng nhau

Cũng bởi sắc màu những đoá hoa tươi

Em nhìn anh nở nụ cười

Hoà vào dòng người đi chợ hoa xuân

Mai vàng nở rộ đón xuân

Trẻ con áo quần hớn hở khoe nhau

Tết này mình lại có nhau

Nghĩa tình thắm thiết trước sau nồng nàn

Đời công nhân khổ muôn vàn

Bát cơm nước mắt chứa chan nhọc nhằn

Xa nhà đời sống khó khăn

Ta yêu nhau chớ cằn nhằn làm chi

Đã thương, khốn khó cùng đi

Bởi ta có gì mà để bon chen

Yêu em anh chẳng hờn gen

Vì đời sang hèn ai biết ngày mai

Qua bao năm rộng tháng dài

Tình mình giờ vẫn chưa phai sắc màu

Vui trong những bữa cơm rau

Hạnh phúc nhỏ bé đằng sau nụ cười

Ta làm sản phẩm cho người

Góp thêm màu sắc cho tươi cuộc đời

Mỗi một giọt mồ hôi rơi

Là niềm vui mới ở nơi khách hàng

Mùa xuân phố xá khang trang

Tình ta nhẹ nhàng theo gió xuân sang


Nguyenduysac

TNMH

 T.N.M.H

Duyên chưa hết nên ta còn lưu luyến

Tội thân em chịu những nỗi chuân chuyên

Đêm mưa lạnh trong căn phòng đơn chiếc

Cảnh tha hương dằn vặt lắm nỗi niềm


Ai thấu hiểu những gì mà em trải

Nước mắt đâu cho đủ lấp đắng cay

Nụ cười nào để cho em hạnh phúc

Có phải anh gây ra đoạn trường này


Trời Đức Trọng mấy xuân rồi giá buốt

Em khóc ròng trong căn gác cô đơn

Hương mứt tết có còn gì là ngọt

Tại số hay anh là kẻ bạc tình


Thời gian vẫn chưa phai mờ nỗi nhớ

Những đêm dài anh cứ mãi âu lo

Tình chúng ta tuy cách trở đôi bờ

Anh không thể phụ em thêm lần nữa.


NguyenDuySac2010

BẾN CẢNG CHIỀU QUA

 Bến Cảng Chiều Qua

Chiều qua nơi bến cảng

Nơi con đường anh qua

Ngày qua trên bến cảng

Mối tình ngày xưa qua


Tàu nào qua bến cảng

Tiếng còi tàu hôm qua

Buồn qua trên bến cảng

Ngày nào mình từng qua


Bến cảng chiều qua chiều

Chiều qua mình ở cảng

Ánh mắt qua ánh mắt

Tình qua nhau chiều qua


Bến cảng qua chiều qua

Buồn đã qua buồn quá

Đôi tình nhân đi qua

Ta qua chiều mìn ta.


Duy sac

THẠCH SÙNG TRUYỆN

 Quân Tử Phòng Thân- Tiểu Nhân Phòng Bị Gậy

Quân tử phải biết phòng thân

Bị, gậy là cái tiểu nhân luôn phòng

Tích xưa có cụ Thạch Sùng

Ăn mày lang bạt khắp cùng núi sông

Kiếp nghèo khốn khổ lông bông

Bát cơm, chén cháo vợ chồng chia nhau

Đời nào ai biết trước đâu

Cụ đồ biết chuyện thâm sâu đất trời

Cụ sang bảo nhỏ Sùng ơi

Thiên tai sắp ập xuống rồi chạy mau

Sùng rằng có chuyện ấy sao

Thầy đồ chắc lại lừa tao đây mà

Đồ rằng lũ lớn lướt qua

Năm nay đói kém chắc là rất lâu

Nói xong Đồ vội đi mau

Đồ truyền thông báo cho dân khắp làng

Sùng liền mở miệng cười vang

Rằng trời đã giúp ta sang giàu rồi

Lão rằng vứt hết vợ ơi

Mọi thứ rác rưởi theo mình bấy lâu

Tiền từng dành dụm ở đâu

Bà đưa tôi hết mua mau gạo về

Lão ngồi tính toán hả hê

Rằng ai còn dám mà chê thằng này

Đúng như Đồ đã cho hay

Cả vùng năm ấy vỡ đê, mưa nhiều

Nhân dân chịu cảnh đói nghèo

Sùng đem bán gạo giá cao trên trời

Một đồng vốn trăm đồng lời

Của tiền như nước về nơi Thạch Sùng

Lão Đồ biết chuyện hãi hùng

Đồ rằng mi rõ thật không ra gì

Mau đem gạo phát cho đi

Chứ mà như thế giết người không dao

Sùng rằng lão nói thế nào

Khi xưa ta khổ ai nào có thương

Cả ngày lê lết vệ đường

Bọn kia chúng nó coi thường mặt ta

Hôm nay trời đã giúp ta

Để ta hả dạ trả thù ngày xưa

Lão đừng giảng đạo nhân từ

Nếu mà thiếu gạo thì ta cho liền

Dù sao tính lão cũng hiền

Nhờ công lão giúp một phen đổi đời

Đồ rằng oan nghiệt vậy trời

Thiên cơ ta lộ cho người như mi

Gạo này cần nữa mà chi

Từ nay ta cạch mặt mi không nhìn

Lão Sùng mặc kệ làm thinh

Đồ buồn lủi thủi thân mình về ngay

Của tiền cứ đến mỗi ngày

Thạch Sùng phút chốc thành tay phú hào

Vợ chồng vui cảnh sang giàu

Đất đai, đồng ruộng thi nhau tậu về

Nhà Sùng đầy rẫy ngựa xe

Của ngon, vật lạ, bạn bè giàu sang

Cơ ngơi chẳng khác cung hoàng

Thạch Sùng giàu có tiếng vang kinh kỳ

Triều đình nghe tiếng sinh nghi

Quan trên liền xuống và đi thăm dò

Quả nhiên Sùng đúng giàu to

Quan nghe cũng sợ nên ai cũng gờm

Gia tài Sùng chẳng ai hơn

Sùng luôn vỗ ngực giàu hơn mọi người

Một Hoàng thân đã đánh hơi

Ông đi kinh lý ghé nơi nhà Sùng

Đôi bên đối ẩm tương phùng

Vương gia khen ngợi nhà Sùng giàu sang

Trong ngoài đều dát ngọc, vàng

Quả nhiên đến chốn cung vàng cũng thua

Hoàng thân vui miệng nói đùa

Rằng hai ta tử tranh đua chút nào

Sùng rằng ngài ý là sao

Tôi đây chưa hiểu ngài mau tỏ bày

Vương gia nói chuyện thế này

Tôi định thi thố xem ai thực giàu

Luật chơi mình tính như sau

Mình đem khoe của với nhau thôi mà

Ta thua ngài lấy của ta

Cơ ngơi, gia sản về nhà ngài ngay

Ngài thua ta sẽ lấy ngay

Cơ ngơi ngài sẽ về tay ta liền

Sùng ngồi ngẫm nghĩ một phen

Rằng ta đang gặp thằng điên nữa rồi

Nhà ngươi chắc sẽ thua thôi

Của cải mi sẽ về nơi Sùng này

Sùng liền đồng ý thi ngay

Hai bên đối diện đem bày của ra

Nhà Sùng của cải bao la

Vương gia nhìn thấy đã hoa mắt rồi

Nghĩ mình sẽ sắp thua thôi

Thầy đồ ghé đến nói lời nhỏ to

Rằng Sùng nó đúng giàu to

Nhưng mà một mảnh mẻ kho chẳng còn

Vương gia đang lúc hoảng hồn

Nghe lời Đồ nói bỗng khôn ra liền

Ông ta gọi lính đến bên

Rằng mi tìm đến cái hang cuối làng

Mẻ kho nằm ở trong hang

Mi mang mấy miếng đem sang đây liền

Sùng đang hý hửng dâng lên

Nghĩ rằng đời sẽ càng thêm huy hoàng

Sùng liền ra giọng huênh hoang

Rằng ngài còn của đem sang không nào

Nếu không thì hãy thua mau

Ta còn nhiều việc chờ lâu lắm rồi

Vương gia đổ toát mồ hôi

Lính hầu vừa lúc đến nơi nói thầm

Rằng con tìm được rồi ông

Mẻ kho mấy miếng cho ông cần dùng

Vương gia nói với Thạch Sùng

Rằng tôi có thứ vẫn dùng xưa nay

Của này quý hiếm đời này

Nếu ngài mà có tôi đây thua liền

Sùng rằng ông để ra xem

Ta thua ta sẽ dâng lên gia tài

Vương gia rằng đem giấy ngay

Hai ta cùng viết vào đây mấy dòng

Để sau kiện cáo mất công

Rằng ta ỷ thế hiếp không của người

Sùng liền ngạo nghễ nụ cười

Rằng ngài chí phải làm tôi yên lòng

Lính vừa trình giấy bút xong

Hai người cùng viết mấy dòng cam đoan

Viết xong điểm chỉ đàng hoàng

Thầy đồ cầm giấy để làm chứng nhân

Vương gia bèn bước đến gần

Mẻ kho ông đặt lên bàn liền tay

Rằng ta có của này đây

Nếu ngài mà có kẻ này xin thua

Sùng nhìn một lúc mắt hoa

Ngẫm rằng lúc trước của ta đây mà

Giờ này biết kiếm đâu ra

Tại sao trời lại hại ta hở trời

Sùng buồn tâm trạng rối bời

Vò đầu bứt trán nằm phơi giữa sàn

Thần kinh hoảng loạn hoang mang

Chân tay co quắp kêu than trách trời

Máu lên uất ức nghẹn lời

Tặc lưỡi một cái thế rồi tử vong


Duy Sắc 2011

TẤM LÒNG THÀNH

 TẤM LÒNG THÀNH

Đời công nhân quanh quẩn gian nhà trọ

Kiếp xa nhà, cơm bữa đói bữa no

Tình yêu chỉ là những mơ ước nhỏ

Không hoa hồng cũng chẳng có câu thơ


Anh thương em trong những buổi cơ hàn

Mình cùng cảnh cùng đồng cam cộng khổ

Trung Thu này không bánh ngon trà đậm

Anh tặng em chỉ một tấm chân tình


Mấy ai thấu cảnh đời ta lam lũ

Hết tăng ca, tăng kíp, việc lu bù

Ba giờ sáng còn đứng trong công xưởng

Tách cà phê muốn uống cũng đành thôi


Máy công trường ầm ầm như búa bổ

Bụi cát bay như sương khói mịt mù

Chiếc bạt mỏng làm giường trên hè phố

Anh nhớ em chỉ thấy bóng xe lu


Buồn là vậy nhưng biết sao thay đổi

Đôi tay anh nay nó đã chai sần

Tiền lương tháng chưa đủ tiền mua thuốc

Bệnh vào thân anh chỉ khấn phật trời


Yêu em lắm cũng chỉ cười nhoẻn miệng

Ta nhìn nhau bằng ánh mắt lo toan

Chỉ biết cố gồng mình nuôi sự sống

Em và anh đều cay đắng ngập tràn


NguyenDuySac2018