Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

BÌNH YÊN 2

 Bình Yên 2

Duy Sac

Khi mình lớn, tài cao học rộng

Ai cũng nhiều mơ mộng cao sang

Đôi khi quên lúc ở làng

Những ngày khốn khó lang thang ngoài đồng


Lúc thất bại, buồn rơi nước mắt

Bạn quay lưng, xã hội cười chê

Lang thang ta lại về quê

Vật dời, sao đổi ta về tìm ai


Tình làng xóm, tối đèn tắt lửa

Hôm nay không vun vén giữ gìn

Huênh hoang một chút đời vinh

Đến khi lúc nhục chỉ mình với ta


Ai không có một thời đi học

Buổi ban đầu bập bẹ ê a

Nhờ thầy dạy chữ cho ta

Thầy tuy học ít nhưng mà có tâm


Trường làng cũ liêu xiêu mái dột

Đã từng đưa bao lớp học trò

Có người công lớn,  danh to

Cũng người vất vả đói no từng ngày


Mệnh là có, mỗi người mỗi khác

Bại hay thành định bởi số trời

Nghĩa,  ân gìn giữ trong người

Dù thành hay bại thì đời luôn vui


Hoaphuongdo

CHIỀU Ở CẦN GIỜ

 CHIỀU Ở CẦN GIỜ

Tôi đến thăm trong nắng Cần Giờ,

Bữa cơm rau xào chung tóp mỡ

Bát mắm kho khô, đĩa bốn quả cà

Anh tâm sự về đời gian khổ


Anh đứng tuổi, tôi còn quá trẻ

Tôi chưa hề phải nếm gió sương

Tôi không biết quê hương chảy máu

Những con đường như bãi chiến trường


Anh kể ngày Tây Nam đỏ lửa

Rừng U Minh hừng hực căm hờn

Đồng Tháp Mười ào ào lũ dữ

Gió Tây Ninh tanh máu đồng bào


Ôi quê hương chưa trọn thanh bình

Người chiến sỹ lại giương cao súng

Những trai tim tràn đầy nhiệt huyết

Vì quê hương chẳng ngại gian nguy


Anh cười mỉm, răng hàm bị sún

Đôi mắt sâu lắm nét u buồn

Đôi tay sạm đen vì nắng gió

Anh nói rằng chuyện cũ rồi mà


Vừa xuất ngũ, anh về với biển

Chút sức trai vun đắp quê nhà

Bao đồng đội cùng chăm rừng đước

Nay màu xanh bát ngát nẻo đường


Anh rủ nhậu vài ly rượu đế

Tôi uống vào thấy vị cay cay

Anh bảo tôi nhìn cũng hay hay

Khi nào rảnh về đây chơi nhé


Anh đi chặt một quầy dừa nước

Rằng tao tặng cho chú mày đây

Tôi vui quá vì anh quý mến

Thế là mình đã có dừa ăn


Tôi lên xe đi về thành phố

Điện sáng trưng đủ thứ sắc màu

Xanh, vàng, tím, nhìn sao bắt mắt

Màu của anh tôi chẳng thấy đâu.


Nguyễn Duy Sắc 2002

CHIỀU LONG KHÁNH

 CHIỀU LONG KHÁNH

Duy Sắc Nguyễn 2014

Em đi lên rẫy hái điều

Bầu trời đã tắt nắng chiều đàng tây

Khói ai đốt lá quanh đây

Những con bò chạy thi nhau về chuồng


Mặt em nhìn rất là buồn

Chồng em đã bỏ đi luôn không về

Gia tài em chiếc nón mê

Hàng ngày em được người thuê hái điều


Thu nhập không có bao nhiêu

Em phải biết điều mới có việc thêm

Mẹ con còn phải thức đêm

Tách vỏ rồi đếm hạt điều vô bao


Em kể mà cứ ngẹn ngào

Than thân mình mãi cứ sao khổ hoài

Hai bàn tay đầy vết chai

Đôi mắt sâu hoắm rãnh dài cuối đuôi


Quanh năm tất bật ngược xuôi

Mất hẳn nụ cười, gương mặt đanh đanh

Chiều hè Long Khánh buồn tênh

Gặp em anh thấy đời mình sướng thay.

CÒN LÊ THÊ

 CÒN LÊ THÊ

Tác giả Duy Sắc 2008

Đông không lạnh mà sao lòng mình lạnh

Đà Lạt buồn ru những ngọn thông xanh

Hồ Xuân Hương cô quạnh bước giang hồ

Bèo chìm nổi giữa ngàn con sóng đánh


Đêm bao phủ nỗi u buồn trên phố

Trên dốc cao người đi lại lô nhô

Câu hát ai nghe tan vỡ cuộc tình

Bao nước mắt chia ly nhiều đau khổ


Tâm tư ta sao đeo mang lỉnh kỉnh

Trăn trở nhiều rối rắm hết thần kinh

Thân rét run trong sương núi đang về

Đôi mắt dại chẳng còn nhiều toan lính


Chuyện tình ấy có còn gì để kể

Biết ai còn luyến tiếc những đam mê

Chỉ có gió bên tai đang thủ thỉ

Rằng cô đơn còn nối tiếp lê thê.

CÁ NHÂN

 CÁ NHÂN

Thơ Duy Sắc 2020

Khi người quý trọng đồng tiền

Họ làm mọi cái vì tiền mà thôi

Khi người coi trọng cái Tôi

Lúc đó họ chẳng coi ai ra gì

Tham tiền thì nói toạc đi

Bày đặt đạo lý nhân sinh dạy đời

Giả nhân giả nghĩa lắm lời

Chẳng qua thỏa mãn cái Tôi của mình

Ở đời đôi mắt phải tinh

Kẻo không kẻ khác lừa mình như chơi

Học hành cho phải tới nơi

Hiểu sâu, biết rộng để đời an vui

CÔ BÁN RAU

 CÔ BÁN RAU

Em buồn lắm, đôi mắt sâu

Dáng mảnh khảnh, nước da nâu phong trần

Hai con bấu víu tấm thân

Chồng em đã có tình nhân mất rồi

Giờ em ở với chị thôi

Công việc duy nhất là ngồi bán rau

Thuở công nhân, tình có nhau

Từ khi khấm khá chuyển màu yêu thương

Em nghèo anh ấy xem thường

Tan nhanh giấc mộng uyên ương đã đành

Người ta còn xúi giục anh

Lấy hết tiền bạc để dành bao năm

Con cái để cho em chăm

Họ thoả nguyện vọng ăn nằm cùng nhau

Đời em chịu lắm khổ đau

Họ hàng cười phỉnh càu nhàu chê bai

Thức đêm mới biết đêm dài

Hiểu sông hiểu biển mấy ai hiểu người

Em nói anh đừng chê cười

Đời em như thế cũng tươi lắm rồi

Bạn em lấy phải thằng tồi

Hành hạ đánh đập xong rồi chia tay

Khi mới quen nói đều hay

Tương lai, sự nghiệp, vẽ bày viễn vông

Vướng vào như cổ đeo gông

Thà không lấy chồng còn sướng tấm thân

Trách người nên trách bản thân

Đam mê phút chốc, ngàn lần xót xa


-Nguyễn Duy Sắc-2018

HẸN EM

 HẸN  EM

Sẽ có ngày chúng mình lại gặp nhau

Nơi của những vần thơ đầy trong sáng

Trong đôi mắt không ánh nhìn thù oán

Trong nụ cười không ẩn giấu điêu ngoa


Nơi tràn đầy hương sắc của muôn hoa

Em cho anh những lời yêu ngọt lịm

Mình chia nhau giọt nước mát đầu nguồn

Ta sẽ cùng ươm lên khu vườn mới


Đó là ngày thế giới chẳng can qua

Không chiến tranh, không chém giết hận thù

Không có tiếng khóc người đi, kẻ ở

Không tù đày, không bố ráp, giới nghiêm


Đó là ngày hạnh phúc của đôi ta

Tình yêu đó bùng lên trong điệu nhạc

Mình sung sướng trao tay đeo nhẫn cưới

Đón nắng xuân khi trời đất giao hoà.


NguyenDuySac2007

ĐÔI MẮT EM CHIỀU ẤY

 ĐÔI MẮT EM CHIỀU ẤY

Thơ Duy Sắc 2013

Mình chia tay giữa chiều mưa thành phố

Nước ngập đầy nơi xóm nhỏ tiêu điều

Em ngẹn lời không cất nổi tiếng yêu

Anh định nói vài điều nhưng đành nín


Tình non quá, ái ân chưa đủ chín

Hai con người chưa tìm được điểm chung

Vậy chắc là sẽ khó để đi cùng

Đành như vậy, em đừng buồn chi nữa


Em lạnh run có phải bởi trời mưa

Hay em nhớ cái ôm xưa thắm thiết

Rồi ngày mai hai chúng ta cách biệt

Em nghĩ gì , có tiếc chuyện tình ta


Em khoan nhé chớ để nước mắt ra

Anh nhìn thấy sẽ xót xa nhiều lắm

Em hãy nhìn một chút phía xa xăm

Để anh cố nhớ tháng năm kỷ niệm


Mắt em sao chất chứa lắm nỗi niềm

Nó đã khiến cho hồn anh gục ngã

Mình xa nhau, em vẫn là tất cả

Trái tim anh em đã lấy mất rồi.

NHỚ ĐÊM GIAO THỪA

 NHỚ ĐÊM GIAO THỪA

Thơ Duy Sắc

Em nhìn anh bằng đôi mắt long lanh

Giữa trời đêm lung linh ngàn sao sáng

Trong mắt ấy chứa chan bao tình cảm

Anh và em ghi nhận bóng hình nhau


Bầu trời đêm hôm qua không có trăng

Màu màn đêm hút sâu đen thăm thẳm

Em rưng rưng tuôn đôi dòng nước mắt

Chúng lăn trên đôi gò má gầy hom


Anh lấy khăn khẽ lau dòng nước mắt

Em cầm tay và áp chặt vào tim

Em rằng yêu ta phải có niềm tin

Dù gian khổ vẫn giữ gìn chung thuỷ


Trời đêm nay có trăng mà không sao

Anh nhìn trăng nhớ em đêm hôm ấy

Ngôi sao nào đang mang tên em vậy

Em hiểu chăng anh nỗi nhớ tràn đầy


Xuân đang về nên mai vừa nhú nụ

Anh mơ về buổi lưu luyến xuân xưa

Một đêm xuân trong giây phút giao thừa

Tình ta đẹp như ngàn vì sao sáng.

CHỈ MƠ THÔI

 Chỉ Mơ Thôi

Tôi đã từng mơ một lần trúng số

Đến bây giờ ngót phải đến chục năm

Vậy mà chưa thấy một lần trúng số

Tiền cứ trôi theo lá mỗi buổi chiều


Bởi mới nói mơ là mờ đôi mắt

Giờ bớt mơ thì cũng đã quá già

Nên cứ vậy đành tiếp mơ thêm nữa

Sẽ có ngày mình hết hẳn giấc mơ


Kể cũng lạ, mơ cũng thành thơ nhỉ

Hay do mơ nó vần với chữ thơ

Mơ rất đẹp và thơ thì cũng đẹp

Đúng thế mà, cái đẹp chỉ trong mơ


Nào phải thơ, mơ vần với chữ mờ

Do mờ mịt nên mãi mơ mò mẫm

Cứ loanh quanh ảo giác giữa trần đời

Không mơ nữa xem ra đời vô nghĩa


Cũng chưa chắc cứ trong mơ là đẹp

Có đôi khi ác mộng lúc nửa đêm

Chuông điện thoại đầu kia đòi trả nợ

Giật bắn người, mồ hôi ướt hết thân


À, đôi lúc bị giấc mơ chưa đẹp

Như đời mà, có gì đẹp mãi đâu

Nên thôi kệ, mình cứ mơ cho hết

Một kiếp người cũng chẳng khác chiêm bao.


Duy Sac

ĐÔI MẮT BUỒN

 ĐÔI MẮT BUỒN

Em có đôi mắt buồn

Nó ấp ủ yêu đương

Càng nhìn càng say đắm


Trong ánh mắt lạnh lùng

Nhưng chứa chan tình cảm

Lòng nhân ái bao la


Đôi mắt em dữ dằn

Tia nhìn đầy quyết đoán

Một ý chí kiên cường


Một con mắm gầy nhom

Một dáng hình mảnh khảnh

Nghị lực lại tràn đầy


Đôi mắt em mơ màng

Chẳng phải tình trai gái

Chỉ là vì ngây thơ


Ta nhìn nhau làm chi

Để từ đôi mắt ấy

Tình yêu nó tuôn trào


NguyenDuySac2018

ĐÔI MẮT TRẺ ĂN MÀY

 ĐÔI MẮT TRẺ ĂN MÀY

Duy Sắc Nguyễn 2014

Lem luốc quá em ơi , ôi bẩn thỉu

Em nhìn chi để cho người ta khinh

Ánh mắt sáng mà đời em tăm tối

Em đói không cơm từ thiện đằng kia


Em lê la trên vỉa hè phố thị

Những đêm hè không biết lối nào về

Trời mưa gió, em nép mình trong xó

Ánh mắt buồn nhìn trời rộng bao la


Đôi mắt em nó phản chiếu bình minh

Những hình ảnh xa hoa và lộng lẫy

Những toà nhà cao ốc đứng chọc trời

Nhưng không thấy gương mặt em khi đói


Đôi mắt ấy trong veo hồn con trẻ

Nơi con ngươi đen láy nét thông minh

Mắt rưng rưng thèm khát sự thương tình

Em bước mãi về chân trời vô định.

MẠNG XÃ HỘI

 MẠNG XÃ HỘI

Mẹ vào mạng, con chơi game

Bố ngồi đọc báo và xem túc cầu

Cả nhà không nói một câu

Căn phòng im lặng chó chầu bữa ăn

Mẹ cười lớn, bố cằn nhằn

Con la hét với những thằng trong game

Lâu lâu mẹ nó lèm bèm

Áo quần đẹp quá đang thèm muốn mua

Son phấn giá cả búa xua

Món ăn độc lạ biết vừa miệng không

Bố nghiền ngẫm chuyện đàn ông

Chứng khoán lên xuống từng đồng rất lo

Chuyện sinh lý có lắm trò

Thời sự chính trị hét hò đấu tranh

Show bit tên tuổi tranh giành

Thầy giáo dụ dỗ học sinh làm liều

Mặt ai cũng rất đăm chiêu

Trên mạng chia sẻ toàn điều bi ai

Thánh nhân lời lẽ dông dài

Rêu rao đạo đức giảng bài nghĩa nhân

Nhân duyên trong cõi hồng trần

Nhân quả vay trả bày phân đạo đời

Đứa út còn nhỏ ngồi chơi

Mô hình lắp ráp chán rồi ngủ luôn

Gia đình hiện đại thật buồn

Cha mẹ con cái không buồn quan tâm

Mỗi người có điện thoại cầm

Tha hồ tự sướng không làm phiền ai

On line sớm tối miệt mài

Không câu chào hỏi đến ai thế nào

Cuộc sống tẻ nhạt làm sao

Tình cảm lạnh lẽo nhắm vào xa hoa

Vào mạng xã hội ba hoa

Up hình khoe những tài ba của mình

Cuộc sống thật rất bạc tình

Nhưng lên face book bảo mình thanh cao

Thật giả chẳng biết đằng nào

Lừa nhau rồi chuốc khổ vào tấm thân

Ảo tưởng mình đấng thánh thần

Xảo ngôn lươn lẹo để cần hư danh

Xã hội điên đảo tranh dành

Tranh thủ face book ma ranh lọc lừa

Nhóm hội thích chuyện a dua

Chửi nhau chí choé hơn thua lắm lời

Ảo với thực cũng là đời

Chẳng qua cũng chỉ cuộc chơi kiếp người

Gia đình truyền thống buông xuôi

Tình người bạc bẽo nụ cười xã giao

Yêu đương dòm ngó nhà cao

Ngân hàng tài khoản để nhào vô thôi

Bạn bè đối xử nhau tồi

Thầy trò lạt lẽo như vôi ăn trầu

Thú vui những chuyện ruồi bâu

Chuyện mình rối rắm trong đầu không lo

Mạng xã hội thật lắm trò

Tan nhà nát cửa cũng do đây mà


NguyenDuySac2017