Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

ĐÔI MẮT TRẺ ĂN MÀY

 ĐÔI MẮT TRẺ ĂN MÀY

Duy Sắc Nguyễn 2014

Lem luốc quá em ơi , ôi bẩn thỉu

Em nhìn chi để cho người ta khinh

Ánh mắt sáng mà đời em tăm tối

Em đói không cơm từ thiện đằng kia


Em lê la trên vỉa hè phố thị

Những đêm hè không biết lối nào về

Trời mưa gió, em nép mình trong xó

Ánh mắt buồn nhìn trời rộng bao la


Đôi mắt em nó phản chiếu bình minh

Những hình ảnh xa hoa và lộng lẫy

Những toà nhà cao ốc đứng chọc trời

Nhưng không thấy gương mặt em khi đói


Đôi mắt ấy trong veo hồn con trẻ

Nơi con ngươi đen láy nét thông minh

Mắt rưng rưng thèm khát sự thương tình

Em bước mãi về chân trời vô định.

MẠNG XÃ HỘI

 MẠNG XÃ HỘI

Mẹ vào mạng, con chơi game

Bố ngồi đọc báo và xem túc cầu

Cả nhà không nói một câu

Căn phòng im lặng chó chầu bữa ăn

Mẹ cười lớn, bố cằn nhằn

Con la hét với những thằng trong game

Lâu lâu mẹ nó lèm bèm

Áo quần đẹp quá đang thèm muốn mua

Son phấn giá cả búa xua

Món ăn độc lạ biết vừa miệng không

Bố nghiền ngẫm chuyện đàn ông

Chứng khoán lên xuống từng đồng rất lo

Chuyện sinh lý có lắm trò

Thời sự chính trị hét hò đấu tranh

Show bit tên tuổi tranh giành

Thầy giáo dụ dỗ học sinh làm liều

Mặt ai cũng rất đăm chiêu

Trên mạng chia sẻ toàn điều bi ai

Thánh nhân lời lẽ dông dài

Rêu rao đạo đức giảng bài nghĩa nhân

Nhân duyên trong cõi hồng trần

Nhân quả vay trả bày phân đạo đời

Đứa út còn nhỏ ngồi chơi

Mô hình lắp ráp chán rồi ngủ luôn

Gia đình hiện đại thật buồn

Cha mẹ con cái không buồn quan tâm

Mỗi người có điện thoại cầm

Tha hồ tự sướng không làm phiền ai

On line sớm tối miệt mài

Không câu chào hỏi đến ai thế nào

Cuộc sống tẻ nhạt làm sao

Tình cảm lạnh lẽo nhắm vào xa hoa

Vào mạng xã hội ba hoa

Up hình khoe những tài ba của mình

Cuộc sống thật rất bạc tình

Nhưng lên face book bảo mình thanh cao

Thật giả chẳng biết đằng nào

Lừa nhau rồi chuốc khổ vào tấm thân

Ảo tưởng mình đấng thánh thần

Xảo ngôn lươn lẹo để cần hư danh

Xã hội điên đảo tranh dành

Tranh thủ face book ma ranh lọc lừa

Nhóm hội thích chuyện a dua

Chửi nhau chí choé hơn thua lắm lời

Ảo với thực cũng là đời

Chẳng qua cũng chỉ cuộc chơi kiếp người

Gia đình truyền thống buông xuôi

Tình người bạc bẽo nụ cười xã giao

Yêu đương dòm ngó nhà cao

Ngân hàng tài khoản để nhào vô thôi

Bạn bè đối xử nhau tồi

Thầy trò lạt lẽo như vôi ăn trầu

Thú vui những chuyện ruồi bâu

Chuyện mình rối rắm trong đầu không lo

Mạng xã hội thật lắm trò

Tan nhà nát cửa cũng do đây mà


NguyenDuySac2017

THƠ CŨ THỜI HỌC SINH

 THƠ CŨ THỜI HỌC SINH

Marie Curie 1998

Lưu bút viết dở 

Duy Sắc 2001

Đoàn trường tổ chức hội thi

Cắm hoa mừng tám với thì tháng ba

Thằng Nam kêu cả lớp ra

Đoàn viên hai đứa để mà đi thi

Bảo giơ tay ngay tức thì

Rủ thêm thằng Săc cùng đi chung liền

Hai thằng nhận sẵn cọc tiền

Nam kia nó nói là tiền mua hoa

Tụi bay không được xài nha

Đoàn trường phát chỉ có là bấy nhiêu

Bảo nhìn Nam hỏi bao nhiêu

Nó đưa một sắp khá nhiều hai trăm

Sắc nhìn trong bụng nghĩ thầm

Hoa giờ mắc lắm mua làm sao đây

Bảo kêu ê Sắc thế này

Tụi mình cố gắng kỳ này đi thi

Giải thưởng chắc có đáng chi

Cái bằng khen với lại thì vỗ tay

Bây giờ tao tính thế này

Hồi nãy tao đếm nhiêu đây năm ngàn

Hoa giờ phải cỡ mười ngàn

Lớp khác tụi nó chơi toàn hoa tươi

Cái bình cũng đẹp quá trời

Tao mày hai đứa đánh hồi sẽ thua

Sắc rằng gom góp cũng vừa

Bây giờ ta sẽ giả vờ đi coi

Tụi mình lượm mấy bông rơi

Cành người ta bỏ xong rồi cắm lên

Bảo ừ vậy phải lẹ lên

Coi chừng nó héo hết trơn bể kèo

Hai thằng giả bộ làm eo

Đi qua đi lại lèo nhèo khen chê

Lâu lâu cúi lượm cái que

Xin mấy bông rụng nói về chưng chơi

Một vòng mệt đứt cả hơi

Bảo kêu mệt quá nghỉ thôi chút mày

Tao giờ khát nước lắm đây

Tụi kia nó được uống này uống kia

Mình cũng mang tiếng đi thi

Bạn bè chẳng có đứa đi phụ làm

Lớp mình nó quá vô tâm

Bỏ tao mày giữa đám hâm thế này

Thế mày định tính sao đây

Căn tin bên cạnh thôi mày qua coi

Hai chai nước suối đủ rồi

Đừng mua nước ngọt uống hồi khát thêm

Bảo ừ mày đứng chờ hen

Để tao qua bển rồi xem thế nào

Mày coi bông cắm thế nào

Lo mà sắp xếp nó vào cho ngay

Tao đi mua nước về ngay

Tụi mình sẽ uống hai chai nhe mày

Sắc rằng thôi cứ tuỳ mày

Nhưng mà mày nhớ đi ngay rồi về

Bảo đi một lúc chán chê

Sắc nhìn thấy nó cầm về hai chai

Cô ca với đá nhe mày

Bảo cười tính hết nhiêu đây ba ngàn

Bây giờ còn đúng hai ngàn

Tao mày chia nhé khỏi bàn mất công

Sắc ừ thôi khỏi lòng vòng

Hoa tao đã cắm lên xong hết rồi

Giờ thiếu mỗi cái bình thôi

Bảo cười mày nghĩ xa xôi làm gì

Đây nè cắm đại vô ly

Nước kia mình đổ tức thì ra ngay

Sắc rằng mày đúng là hay

Nãy giờ tao đứng nghĩ hoài không ra

Vậy là xong bữa cắm hoa

Cái ly cộng với lại hoa dư tiền

Hai thằng ra đứng ngoài hiên 

Cười vui hí hửng chia tiền cắm hoa

Đúng là tuổi nhỏ điêu ngoa

Ăn bớt ăn xén thật là xấu ghê

Bảo kêu thôi tụi mình về

Ngày mai đi học ôn thi giữa kỳ

Sáng ra cả lớp rù rì

Sắc nằm sấp mặt cúi gì làm thinh

Cố nghe cho rõ tình hình

Thì ra thầy giáo có tình với ai

Đứa nào cầm lá thư tay

Để lộ hết thảy chuyện này xì ra

Thằng Ẩn bù lô bù loa

Rằng Thiên Hương mới nhận hoa của thầy

Kèm theo một lá thư này

Tao đọc trước lớp tụi mày nghe chơi

Đúng là rõ khổ thầy tôi

Ổng bị tụi nhóc nó chơi khăm rồi

Trí nói ê thằng dở hơi

Tào lao gì đó có thôi không mày

Chuyện này là chuyện của thầy

Mắc mớ chi hả mày bày ra đây

Ẩn cười tao thấy nó hay

Vui nên mới kể tụi bay nghe mà

Thiên Hương nó ở đây nè

Tụi bay hỏi thử để mà rõ hơn

Trí la đừng có lôm côm

Tao đây rất gét cái mồm tào lao

Đứa nài dám cãi lời tao

Lát trưa xong học là tao xử liền

Bảo cười Ẩn rõ đồ điên

Mày im đi cái luyên thuyên tầm xàm

Chuyện mình không chịu lo làm

Chuyện người tí tởn càm ràm nhiều vô

Lát thầy ổng sẽ đi vô

Tao mách thầy sẽ chửi cho ngập đầu

Thanh nói chuyện có gì đâu

Tụi bay làm quá với nhau làm gì

Ngọc Lan nói thôi im đi

Từ xa thầy giáo tức thì bước vô

Cả lớp nghiêm đứng ra trò

Sau giây im lặng thầy hô mời ngồi

Bây giờ lên khảo bài thôi

Để xem trong sổ bữa rồi ai chưa

Cả bọn lật sách say sưa

Lầm bầm ôn vở như chưa biết gì

Thầy kêu tên Ẩn tức thì

Mời em lên bảng đứng ghi trả lời

Hết hồn Ẩn để phấn rơi

Nó nghĩ trong bụng ổng chơi lại mình

Chắc là chuyện lá thư tình

Thôi thì xem thử tình hình ra sao

Không thuộc bài cũng không sao

Bữa sau trả lại mất đâu đi nào

Lầm bầm suy nghĩ hồi lâu

Thầy kêu em đã thuộc làu hết chưa

Khỏi mà cứ mãi dây dưa

Bây giờ tui hỏi nếu chưa thì về

Không điểm cho lẹ khỏi chờ 

Để cho bạn khác hết giờ đến nơi

Ẩn thưa em đã thuộc rồi

Dạ thầy cứ hỏi đi thôi em chờ

Cả lớp nhìn nó liền ồ

Được rồi em hãy đọc thơ bài này

Xuân Quỳnh bài Sóng đọc ngay

Song xuôi bình giải cho hay xem nào

Ẳn nhìn cả lớp xì xào

Vò đầu bứt tóc thì thào đọc thơ

Thơ rằng sóng có từ mưa

Sóng kia ngoài biển do mưa tạo thành

Thằng Nho nhắc bạn rất nhanh

Sóng là do nước tạo thành mà cha

Kha cười tao thấy nhảm nha

Không thuộc nói mẹ để mà tao lên

Bảo ngồi dưới nhéo thằng Lâm

Ê mày thằng Ẩn lầm bầm tào lao

Sóng có từ mưa hồi nào

Sóng là do biển nó trào lên thôi

Lâm cười mày lại dở hơi

Sóng kia do bởi ông trời đó ba

Lớp ồn nhiều đứa lo ra

Thầy hô im lặng nhìn qua Ẩn cười

Vậy là tui đã hiểu rồi

Giờ em về chỗ để người khác lên

Ẩn đi về chỗ buồn tênh

Thầy kêu em Trí mau lên khảo bài

Trí nghe muốn nổ lỗ tai

Tay cầm cuốn sách đi ngay khỏi bàn

Trên bục thầy gõ lên bàn

Mời em đọc thử một bài thơ nha

Truyện Kiều em chắc học qua

Hôm nay em hãy đọc ra xem nào

Trí nhìn dưới lớp lao nhao

Nó suy nghĩ mãi làm sao bây giờ

Nho rằng trong cõi người ta

Ai ai cũng thấy tiền mà chẳng ham

Trí nghe được một chữ ham

Đọc liền một mạch rằng tham sẽ giàu

Thuý Kiều tài giỏi làm sao

Anh hùng cái thế chém đầu Mã Nhi

Tài năng xuất tuổi thiếu nhi

Mới mười lăm tuổi đã đi giết thù

Thầy nghe tai muốn phát ù

Nghĩ rằng tụi nhỏ sao ngu vậy nè

Xuốt ngày quậy phá hội hè 

Thiệt là quá đáng thôi về chỗ đi

Bây giờ các bạn muốn gì

Học hành làm biếng cái gì cũng hay

Tốt nghiệp rớt chắc phen này

Cứ ngồi lảm nhảm chuyện này chuyện kia

Trong lớp ăn vụng lia chia

Học hành như thế mai zìa chăn trâu

Thiệt làm tui bực phát rầu

Từ giờ lo học tuần sau trả bài

Nếu ai không thuộc đuổi ngay

Phụ huynh mời đến chọn ngày bàn giao.

SẴN SÀNG CHƯA EM?

 SẴN SÀNG CHƯA EM?

Thơ Duy Sắc

Em ơi em đang ở đâu?

Ở nơi ấy đã bắt đầu chuộc chiến

Anh nghe thấy tiếng ra da truyền tin

Tít, tít, tít

Nơi chân trời có rất nhiều ánh chớp của lửa đạn

Đêm đêm ánh hoả châu sáng ngời

Tiếng nổ

Tiếng la

Tiếng gào

Tiếng khóc

Những ngôi nhà đổ sập xuống

Những ruộng vườn bị cày xới bởi đạn bom


Em đang ở đâu?

Em có nghe thấy tiếng anh gọi không?

Thông tin đã bị đứt rồi chăng?

Cúp điện

Những chiếc vệ tinh bị bắn cháy

Những tiếng máy bay gào thét trên bầu trời


Em đang ở đâu?

Tiếng đạn pháo gầm rú inh tai

Tiếng cắc bùm từ những nơi bắn tỉa

Tiếng súng máy liên thanh man rợ

Tiếng thét của tên lửa hành trình

Nút ấn hạt  nhân đã sẵn sàng khai hoả

Lệnh di tản đã được ban ra

Chạy

Chạy và chạy

Mọi người sẽ về đâu?

Khi bão lửa phủ trên đầu!


Kìa em

Máy bay cháy, nó đang rơi

Những con tàu ngoài biển khơi đang nổ

Âm thanh u u của những cái tàu ngầm

Mệnh lệnh tấn công đã lan truyền đi khắp

Thế giới ảm đạm một màu đau thương

Những chiếc xe tăng

Hàng không mẫu hạm

Bọn thám báo

Bọn biệt kích

Những pha cận chiến thủ tiêu đối thủ


Em đang ở đâu?

Nơi biển sâu vùi chôn đời thuỷ thủ

Phi công chết mà không nhìn được đất quê hương

Tàu vũ trụ đang đi về đâu

Cuộc tháo chạy

Kinh hoàng

Người có tiền lo mất của

Người nghèo khổ lại đi hôi

Kinh khủng


Sa mạc mênh mông rộng

Không nước

Không thức ăn

Rừng thiêng nước độc

Bệnh tật đầy mình

Biển khơi bao la

Một manh ván cũng cưu mang sự sồng


Em đang ở đâu?

Em có nghe thấy tiếng nổ ở trên đầu?

Bao nhiêu giếng dầu bốc lữa

Bao nhiêu con lạc đà tan xác bên gốc cây chà là

Những cánh đồng lúa nước ẩn chứa bom mìn

Rừng già bạt ngàn chôn xác chiến binh


Ôi chiến tranh

Lòng người ly tán

Tình thương không còn

Thù hận bốc cao

Thế giới này đang bên bờ huỷ diệt

Bởi lòng tham


Em đang ở đâu?

KIẾP VONG NÔ

 KIẾP VONG NÔ

Thơ Duy Sắc 2016

Trăm năm chịu ách thực dân

Người Nam chịu đựng ngàn lần đắng cay

Đầu rơi, máu chảy mỗi ngày

Kẻ thù tiêu diệt hết tay anh hùng

Ông cha khốn khổ tột cùng

Nhà nhà chịu cảnh đeo gông mỗi ngày

Nhờ ai có được hôm nay

Nhờ ai đổ máu cho ngày tự do

Thực dân chúng nó nào cho

Chúng chỉ cướp bóc để no thân mình

Chúng rằng khai hoá văn minh

Tuyên truyền một thứ văn minh tôi đòi

Dân ta suy kiệt giống nòi

Thế giới đâu biết ta người Việt Nam

Lịch sử mình bốn nghìn năm

Thực dân nó phá nát tan không còn

Nỗi nhục đó có gì hơn

Trăm năm mất nước vẫn còn sử xanh

Hôm nay có cảnh thanh bình

Yêu thương gắn kết lại tình đồng hương

Ta trao nhau những yêu thương

Để cùng đi đến con đường ấm no

Độc lập cùng với tự do

Việt Nam tiến tới bến bờ văn minh

Dân mình phải quý dân mình

Thực dân là kẻ khiến mình đánh nhau

Chứ ai thù hận nhau đâu

Người chung một giống tại sao lại thù

Còn không câu hát mẹ ru

Rằng bầu với bí mặc dù khác nhau

Một giàn thì phải thương nhau

Nếu giàn mà sập, bí, bầu còn không

Quá khứ quả thật đau lòng

Nhưng do cái lũ thực dân nó làm

Nó gây ra cảnh hờn căm

Nó gây ra cảnh bắc, nam chia lìa

Nó làm người Việt chia ly

Nó làm dân tộc ta suy yếu dần

Vì nó là lũ thực dân

Chúng chỉ muốn của đâu cần dân ta

Chúng chia đất nước chúng ta

Bởi vì chúng sợ dân ta kết đoàn

Chúng tàn sát hết nghĩa quân

Những ai yêu nước chúng đem chém đầu

Chúng có yêu quý ta đâu

Chúng chỉ trọng dụng kẻ nào tay sai

Tay sai đi giết giống loài

Chỉ điểm cho giặc giết người của ta

Bán luôn mồ mả ông cha

Bán luôn tất cả để mình vinh thân

Tất cả do lũ thực dân

Yêu nước là gét thực dân đúng rồi

Vì thực dân cướp nước tôi

Chúng gây chia rẽ giống nòi Việt Nam.

KHÔNG ĐỀ 2

 KHÔNG ĐỀ 2

Thơ Duy Sắc

Bình tĩnh để mà sống

Giữa cuộc đời trầm luân

Khổ cắn răng cố chịu

Đừng nghĩ quẩn làm liều

Đói cơm một vài bữa

Nào có chết mà lo

Áo mặc rách chút xíu

Luyện mũi chỉ đường kim

Nhà cũ dù hơi dột

Ngủ ngon cũng được rồi

Tiền ai chẳng có cần

Tuỳ theo năng lực mình

Tài ít thì phải ít

Chuyện thường là thế mà

Cố lươn lẹo gian ngoa

Thêm vài ba chiếc kẹo

Người ta phát hiện được

Nhiều cái xấu nó theo

Đôi khi cũng là số

Định mệnh đã an bày

Phú quý hay hèn sang

Đều bởi trời cao hết

Tích xưa đã chứng minh

Lắm người nghèo hèn lắm

Xuất thân chỉ ăn mày

Thế mà thành hoàng đế

Cũng lắm người vương giả

Quyền quý rất cao sang

Lụi tàn trong mấy chốc

Ai nào biết trước đâu

Bình tĩnh để nhẹ đầu

Thanh thản những đêm thâu

Bon chen càng gieo nghiệp

Con cháu khổ sau này

Đời chẳng có ai hay

Sáng suốt cờ đến tay

Lúc ấy tha hồ phất.


Ai có tài mình phục

Để họ phát huy tài

Tài họ giúp mọi người

Mình cũng có tí chút

Ai có tài mình gét

Rồi họ cũng gét mình

Chúng ta đều ngán ngẩm

Tài thui chột hết trơn

Người tài thường tự mãn

Đó chỉ là cái tôi

Tài mà không có tôi

Thì phát huy không được

Mình cũng có cái tôi

Nhưng tôi mình nó bé

Thôi thì chịu lép vế

Nhường tôi cho người ta

Tài đi với cái tai

Kiêu căng là cái hoạ

Cái tôi dù có lớn

Chớ có để lộ ra

Khiêm nhường và đức độ

Yêu mến trẻ, kính già

Khoe khoang cho người gét

Chỉ thiệt thòi cho ta

Thiên hạ nhiều người tài

Mỗi một người một vẻ

Ta cùng nhau chia sẻ

Đời trăm sắc muôn hoa.


Tinh thần mệt mỏi quá

Thể xác cũng rệu rã

Cười trong ngàn cay đắng

Khóc với vạn xót xa

Đời vốn là vất vả

Thân phận người cỏn con

Ta lềnh bềnh trôi mãi

Đâu là bến cho ta

Làm sao hết buồn bã

Vui vẻ cho nở hoa

Cắm đầu trong công việc

Ai chia sẻ cùng ta

Đêm nằm nhiều mơ lạ

Mộng đẹp không thể tả

Sáng giật mình thức giấc

Ta đối diện chính mình

Cố để giữ bình tĩnh

Cơn sóng đời bủa vây

Vùng vẫy nhiều dễ đắm

Càng kêu gào càng đau

Tình yêu thương trao nhau

Lòng chân thành chia sẻ

Dù cho đời buồn tẻ

Ta luôn giữ tính người.


Bạn bè gì kỳ quặc

Mình mượn năm chục bạc

Thế mà khinh ra mặt

Chặn cả face book luôn

Vậy mà lúc cần đến

Ngày nào cũng nhắn tin

Giờ biết mình bể nợ

Biệt tăm như cánh chim

Chắc là mình chưa tốt

Không xứng tầm người ta

Họ tránh mặt cũng phải

Làm ăn cần vậy mà

Chứ giờ nói bạn mình

Người ta cũng ngại lắm

Người làm ăn tiền tỷ

Sao dám chơi bạn nghèo

Thân mình mình phải lo

Trách bạn mang khẩu nghiệp

Chúc bạn thành công nhé

Tôi chỉ cầu bình an.


Con ruồi bay trước mặt

Tôi giơ tay vỗ bốp

Con ruồi bay dưới chân

Tôi cúi vỗ cát đét

Tôi vỗ bốp và đét

Hai con ruồi không chết

Chúng nó chạy mất hết

Con kiến đến nó cắn

Tôi lấy ngón tay dí

Nhưng mà nó bé tí

Nghĩ thôi đuổi nó đi

Đuổi mãi nó không đi

Tôi thả hạt đường mía

Tự nhiên kiến bỏ đi

Buồn ngủ mà chẳng ngủ

Muỗi cứ bay vù vù

Chúng nhao nhao đến cắn

Muỗi bâu đầy cái chân

Tôi cứ vờ không biết

Chúng cắn no ngã lăn

Tôi vuốt tay chúng chết

Máu dây ra bê bết

Muỗi tham nên phải chết

Vết cắn ngứa phát mệt

Tôi lấy tay gãi miết

Xong lại nằm ngủ tiếp.


Con ếch kêu ộp ộp

Con cóc kêu kèng kẹc

Con cá kêu ùng ục

Con cò kêu èng ẹc

Con nào cũng biết kêu

Con dế kêu reng réc

Con lợn kêu eng éc

Con người biết nói phét

Đều là tiếng kêu hết

Tiếng nào cũng hay phết

Nhưng tiếng người đặc biệt

Nó khác những tiếng kia

Tiếng người lúc thanh tao

Âm thanh rất nhẹ nhàng

Tâm từ đầy cảm xúc

Lòng thân ái mênh mông

Tiếng người khi bốc đồng

Cơn nóng bùng dữ dội

Tiếng nghe như sóng nổi

Chìm ngỉm hết nghĩa tình

Tiếng người lúc tâm tình

Lời trao nhau tha thiết

Tình yêu thật da diết

Ai nghe cũng vui tai

Tiếng than thở đêm dài

Cả bầu trời sụp đổ

Đời như là bể khổ

Cõi trầm luân đắng cay

Tiếng chẳng ai giống ai

Tuỳ tính người mà khác

Tiếng của kẻ bội bạc

Âm thanh chát và chua

Gió cuốn bay lời hứa

Tiếng này gieo đắng cay

Ôi tiếng và tai tiếng

Nhiều cuộc đời chết điếng

Cũng bởi cái miệng người

Thích phát ra lắm tiếng.


Em trẻ người non dạ

Mới học chút điêu toa

Nên em còn rất vụng

Dễ mất lòng người ta

Vì cuộc sống cả mà

Miếng ăn là trên hết

Em điêu ai cũng biết

Cộng sinh nên im hết

Đời ai chẳng vì ta

Vì người người bảo dại

Em đâu có vĩ đại

Để trong sáng thanh cao

Ai thương ai thật nào

Lúc em ốm và đau

Gia đình cơn túng thiếu

Có ai nào biết đâu

Em vẫn còn trẻ dại

Nên vụng nghĩ trong đầu

Khiến ai cũng đều hiểu

Mọi người truyền tai nhau

Người gét em vì sao

Em có làm gì đâu

Đời ai cũng thế mà

Xảo trá như nhau hết

Có người như kịch sỹ

Cả một đời nhập vai

Bi hài đủ các loại

Ai cũng khen họ tài

Có người như thánh nhân

Đạo đức giả đầy thân

Tâm hồn đầy dòi bọ

Bề ngoài đẹp muôn phần

Em bởi vì non nớt

Thế nên bể hết trơn

Giờ mọi người ngoảnh mặt

Em sẽ luyện nhiều thêm

Mai này thuật tinh thông

Đắc nhân tâm đã thạo

Nói thật hay là sạo

Đố mà phát hiện ra

Em tuổi còn nhỏ mà

Đường đời sẽ tiến xa

Tuy nhiên luật nhân quả

Nó kềm hãm chí ta

Là kỳ đà cản mũi

Nao núng hết tinh thần.

BÚT KÝ VỈA HÈ 15

 BÚT KÝ VỈA HÈ 15

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Trong không khí oi ả nóng

Những cơn mưa như cái bóng ma đêm

Chúng làm rơi lá đầy thềm

Tiếng sấm khiến cho tăng thêm nỗi nhớ

Tôi nghĩ về thời xa nhớ

Giai đoạn tuổi thơ êm đềm bóng mượt

Mà giờ ta không có được

Chiều hôm đó mưa ướt mềm da thịt

Những đứa bé tay đan khít

Chúng tắm mưa đến tối mịt mới về

Có một ông già khệ nệ

Ông chỉ tay hướng ra vệ đường xa

Ông rằng: Ngày đó của ta

Từng đã có cửa có nhà nguy nga

Hôm nay còm cõi thân già

Cô đơn những nẻo đường xa đời nghèo

Lũ nhỏ không hiểu nhìn theo

Ông nói nếu thích thì theo ông nè

Ông kể nhiều chuyện cho nghe

Những dòng tâm sự mùa hè đã qua

Đôi mắt ông nhìn như loà

Ông cầm chiếc gậy trỏ qua con đường

Rằng có hai kẻ bất lương

Tụi nó võ nghệ cao cường lắm nghe

Than là giang hồ bến xe

Vóc người đen trũi hay nhe đôi càng

Trên đầu có một điểm vàng

Nghe đồn là hắn chích nhang ăn thề

Cái miệng như miệng cá trê

Hàm răng chắc khoẻ rất mê ăn hàng

Dáng đi luôn vẻ ngênh ngang

Đối phương nể phục quy hàng rất đông

Tiếng hắn vang cả khúc sông

Đêm đêm hắn thích bềnh bồng lời ca

Hình như hắn không ở nhà

Tấm thân phiêu bạt là cà nhiều nơi

Hắn ra vẻ rất ngạo đời

Hắn đụng với Lửa tay chơi cầu Hàng

Lửa thì tướng tá rất sang

Công tử giàu có thuộc hàng phong lưu

Võ không giỏi nhưng lắm mưu

Hắn không muốn kết oan cừu với ai

Hai tên ngang sức ngang tài

Cũng vì mê đắm cô Hai họ Dầu

Chuyện chẳng có đâu ra đâu

Chỉ vì mê gái đối đầu với nhau

Cuộc chiến xảy ra như sau

Một đêm hè đến đèn màu liu riu

Hai Dầu vẻ mặt buồn hiu

Lửa rằng sao lại ỉu xìu vậy em

Dầu ta tỏ vẻ không thèm

Ả cười khinh khỉnh không xem ra gì

Dầu nhếch mép bảo đi đi

Chỗ này không có việc gì đến anh

Đừng mà sớ rớ lanh chanh

Coi chừng một lát trở thành thây ma

Lửa liền cười ha ha ha

Rằng cô em đúng thiệt là bảnh đây

Khu này hoa lá cỏ cây

Sỏi đá đều thuộc anh đây em à

Em là lữ khách đường xa

Cẩn thận lời nói kẻo mà khổ thân

Nhìn vẻ ngoài đẹp trong ngần

Sao mà lại sống bất cần vậy ta

Hay em buồn chuyện trong nhà

Có gì khó nói để la lo giùm

Hai Dầu rằng đừng um sùm

Việc tôi anh chớ tùm lum xía vào

Chuyện tôi tôi lo chứ sao

Anh đừng ú ớ tào lao ích gì

Mau nhanh cút chỗ khác đi

Bạn tôi mà đến tức thì biết tay

Lửa cười chớ doạ thằng này

Xưa nay ta vốn một tay giang hồ

Đừng nên ăn nói hồ đồ

Nếu không muốn khổ dính vô em à

Nàng hãy theo đến chỗ ta

Một đời nhung lụa kiêu sa đang chờ

Dầu rằng đừng có nằm mơ

Tôi đây không phải ất ơ ngoài đường

Hiện tôi đang đợi người thương

Anh ấy đang ở trên đường đến đây

Kia rồi vừa nói có ngay

Anh Than là bạn tôi đây đến rồi

Anh chớ làm phiền tụi tôi

Thôi chào anh nhé lôi thôi mệt người

Than rằng có ít hoa tươi

Anh muốn em nở nụ cười cái coi

Anh thấy em chịu thiệt thòi

Đêm đêm lạnh lẽo trăng soi một mình

Nhiều người ra mặt coi khinh

Đời em chịu lắm oan tình trái ngang

Giờ tụi mình đi nhà hàng

Anh muốn một bữa ăn sang ra trò

Lửa bước tới, hắn ho ho

Rằng đây sao thể tự do ra vào

Muốn đi muốn đến là sao

Chẳng hay hảo hán xứ nào vậy ta

Mau xưng danh tính liền ra

Nghe lọt tai ta sẽ tha cho về

Dầu rằng sao mệt anh ghê

Anh tránh ra để tui về được không

Than rằng chuyện gì thế ông

Chúng ta liệu có biết không vậy cà

Tôi đang gặp ai vậy ta

Xin mời ông hãy tránh ra coi nào

Lửa cười lớn, mặt ngước cao

Muốn về đâu dễ dàng nào ông anh

Mau xưng họ tên ra nhanh

Tôi tha cho để về nhanh an bình

Than nghĩ thằng này thần kinh

Sao nó lại dám trêu mình ở đây

Hắn nhìn ra phía hàng cây

Than rằng ông chớ có gây oán thù

Tôi vốn đã muốn đi tu

Gác kiếm từ bỏ giang hồ từ lâu

Xin ông hãy lui gót mau

Tôi đây không muốn đánh nhau lúc này

Lửa cười rằng nếu như hay

Mời cùng tỉ thí với đây xem nào

Đừng nên mở giọng tự cao

Tôi đây cũng kẻ anh hào xưa nay

Than cảm thấy nóng máu thay

Hắn liền lùi lại nhe ngay hai càng

Than hét một tiếng rất vang

Hắn rằng giờ có Dầu đang đứng nhìn

Ta không nên để nàng kinh

Bây giờ đến dưới mái đình đàng kia

Lửa cười hay lắm ô kìa

Chúng ta hãy đến chỗ kia tranh tài

Hai tên đi đến đó ngay

Lửa tung áo khoác lộ ngay đôi hàng

Hai kẻ này quá ngang tàng

Nhào vô một lượt be càng đánh nhau

Than đi vài thế võ Tàu

Tiến thoái nhanh nhẹn trước sau nhịp nhàng

Lửa chơi mấy thế võ làng

Thế rất là lạ thuộc hàng truyền gia

Hai bên đấm đá hết ga

Một thằng con nít nó ra đó nhìn

Nó ném cái dép thình lình

Than và Lửa mới giật mình nhìn qua

Thằng nhỏ trong lòng vui quá

Nó nghĩ mình trúng một quả rất ngon

Nó chộp ngay một cái lon

Đưa tay nó bốc hai con dế vào

Than và Lửa bị vô bao

Hai Dầu sợ quá té nhào xuống mương

Vậy là xong một chiến trường

Giang hồ một thuở hết đường thoát thân

Thằng nhỏ nhìn chúng trân trân

Than , Lửa phút chốc tấm thân tù đày

Câu chuyện kết thúc tại đây

Nếu ai mua dế đến ngay chỗ này

Có nhiều tuồng tích rất hay

Ông già cười lớn chỉ tay lên trời

Rằng đời chỉ thế người ơi

Chúng ta ai cũng một thời mà thôi.

ĐỒNG SÀNG DỊ MỘNG

 ĐỒNG SÀNG DỊ MỘNG

Thơ Duy Sắc.

Một anh  thi sỹ mộng mơ

Muốn tìm cảm xúc làm thơ cho mình

Anh tìm những ảnh gái xinh

Bắt đầu tưởng tượng mối tình vu vơ

Sau khi tìm kiếm nhiều giờ

Anh cũng tìm thấy nàng thơ yêu kiều

Tâm trạng bắt đầu phiêu phiêu

Trong đầu cảm thấy tình yêu dâng trào

Hồn thơ bay bổng lên cao

Anh bắt đầu thả hồn vào cõi mơ

Nghĩ hoài vẫn chửa ra thơ

Anh ta khó chịu mặt đơ ỉu xìu

Đi qua đi lại buồn hiu

Trong người khó chịu vì thơ không về

Vần gieo nó cứ cà kê

Câu chữ nặng nề không có mùa xuân

Anh ta chỉnh lại áo quần

Trong miệng lẩm bẩm đôi lần: này em

Này em, rồi lại này em

Anh ta chưa biết này em cái gì

Anh uống ngụm nước tức thì

Miệng vẫn lải nhải cái gì này em

Thế là sặc nước tèm lem

Cả thân người bị ướt mèm hết trơn

Ai dè nước lại bôi trơn

Anh ta có trớn đọc liền một hơi

Này em anh sặc nước rồi

Anh sặc vì bởi bờ môi của nàng

Nước nó nhiễu hết tràn lan

Sao mà yêu thế hỡi nàng của anh

Thình lình cô vợ hỏi nhanh

Rằng em nào đó hỡi anh yêu à

Nhà thơ mới ngớ người ra

Nhưng đang cao hứng thế là tiếp câu

Rằng là không phải em đâu

Nàng ấy đang ở trong đầu của anh

Nhưng mà duyên nợ không thành

Vì em nên đã tan tành hết trơn

Đọc xong anh ấy hết hồn

Nghĩ mình nói hớ , tâm hồn hoang mang

Cô vợ vẫn rất nhẹ nhàng

Cô liền một mạch bước sang cạnh bàn

Cô nhìn máy tính trên bàn

Màn hình có ảnh một nàng rất xinh

Bắt đầu cảm thấy bực mình

Cô bê máy tính ngắm nhìn tới lui

Vẻ mặt ngắm nghía xăm soi

Cô cười một cái thế rồi nói ngay

Thì ra là bởi chuyện này

Hôm nay tôi mới được hay tỏ tường

Thơ thẩn với lại yêu đương

Vì tôi cản trở con đường hết trơn

Hôm nay tôi hiểu rõ hơn

Đúng là cô có đẹp hơn con này

Đồng sàng dị mộng là đây

Bây giờ cô sẽ biết tay tui nè

Cô vợ mỉm cười hề hề

Cô ném cái máy hướng về nhà thơ

Tan tành cả một trời thơ

Anh chồng từ đó hết thơ  để làm.

NGÀY MỚI TẶNG NHAU

 NGÀY MỚI TẶNG NHAU

Duy Sac

Ngày mới ta trao những nụ cười

Chúc luôn hạnh phúc nở trên môi

Hanh thông mọi việc, nhiều sức khỏe

Phúc, lộc hân hoan đến mọi người


Ngày mới yêu thương lại vun bồi

Nghĩa tình đầm ấm tỏa muôn nơi

Mong người vững chí qua gian khó

Đêm về ngon giấc ngủ thảnh thơi


Ngày mới chúc nhau mới cuộc đời

Ai đang nghèo khó sớm qua thôi

Chúc người được toại lòng mơ ước

Bình an và sống được yên vui

SẦU TÌNH

 SẦU TÌNH

Duy Sac

Người đi không ngoảnh đầu trở lại

Bởi trái tim đau biết bao lần

Tình xưa như vết thương rỉ máu

Cứ mỗi đêm về lại nhói đau


Người đi để lại bao thương nhớ

Kẻ ở nhìn theo lệ hai hàng

Nhân duyên nghịch cảnh sầu ly biệt

Một nỗi đau tình xẻ làm hai


NDS

XUÂN QUA

 XUÂN QUA

Duy Sac

Xuân đi ta hết xuân thì

Xuân nào cũng thế nó đi lại về

Xuân ta cứ mãi trôi đi

Xuân còn lưu luyến những gì xuân xưa


Xuân đi ta cứ thêm già

Xuân sao vô cảm cứ xa dần dần

Xuân còn đâu nữa tuổi xuân

Xuân đâu tìm lại mùa xuân của mình


Xuân còn đâu nữa xuân xanh

Xuân này ta thấy đời mình tàn xuân

Xuân còn trong những thơ tình

Xuân ta viết tặng người mình từng thương


Xuân đời vốn dĩ vô thường

Xuân ai cũng vậy đều không trở về

Xuân trời cứ mãi lê thê

Xuân đi xuân nó lại về hoài xuân.

CHIỀU U MINH HẠ

 CHIỀU U MINH HẠ

Duy Sac 2004

Vỏ mình trôi giữa U Minh

Hoa Tràm nhè nhẹ rung rinh giữa trời

Ong ruồi bay khắp mọi nơi

Chúng đi tìm mật cho đời ăn ong


Súng, sen theo nước vươn ngồng

Bóng chiều ửng đỏ một dòng kênh trong

Em nhìn làn khói đốt đồng

Rằng quê hương đẹp thật không gì bằng


Vỏ xuôi dòng lướt băng băng

Bốn bề khung cảnh đồng bằng mênh mông

Ta đi dưới ánh nắng hồng

Ước ao đất mẹ luôn trong thanh bình.


Em rằng đây miệt U Minh

Đất nghèo chỉ có nghĩa tình đãi nhau

Quanh năm mưa gió dãi dầu

Đời tuy vất vả nhưng đâu có buồn


Hỏi rằng anh có thích không

Em đây chưa biết má hồng, phấn son

Da ngăm quen với nước phèn

Áo nâu, tóc rối lấm lem đất bùn


Nơi này tràm ngạt ngào hương

Tình em giản dị như màu phù sa

Người quê chất phác thiệt thà

Nếu thương anh hãy nói ra thật lòng


Đừng gieo lời lẽ bướm ong

Để em ôm giấc mộng lòng viễn vông

Để rồi héo hắt chờ mong

Người đi muôn nẻo xong không quay về.

MÙA HÈ QUA

 MÙA HÈ QUA

Duy Sac 2005

Hè qua rồi lại hè sang

Trống trường đưa đón bao lần học sinh

Hè xưa lứa tuổi chúng mình

Mộng mơ với cánh phượng xinh dại khờ


Hè nay cũng giống hè xưa

Chỉ là ta đã sắp già thế thôi

Phượng bay, tim lại bồi hồi

Nhớ thầy, nhớ bạn, còn ai nhớ mình


Dòng đời phiêu dạt lênh đênh

Đời ta như cánh lục bình mãi trôi

Lang thang cuối đất cùng trời

Ai từng có thật thảnh thơi an nhàn


Kiếp người quả thật gian nan

Chẳng ai biết được hèn sang thế nào

Trẻ người háo thắng tự cao

Già ngồi ngẫm lại có nào hơn ai


Dại vì ta tưởng mình tài

Ngu vì ảo tưởng chẳng ai hơn mình

Cho nên mới bị người khinh

Cô đơn đối diện với mình mỗi đêm


Ve sầu léo nhéo hàng đêm

Ai nghe tiếng ấy chỉ buồn dâng lên

Đời ve chốc lát rồi tàn

Nhưng ve vẫn cố than van làm gì


Mùa hè liên tiếp qua đi

Phượng bao mùa có khác gì năm xưa

Hoa luôn rực rỡ theo mùa

Đời người đẹp nhất khi qua hết đời.