Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

BÚT KÝ VỈA HÈ 15

 BÚT KÝ VỈA HÈ 15

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Trong không khí oi ả nóng

Những cơn mưa như cái bóng ma đêm

Chúng làm rơi lá đầy thềm

Tiếng sấm khiến cho tăng thêm nỗi nhớ

Tôi nghĩ về thời xa nhớ

Giai đoạn tuổi thơ êm đềm bóng mượt

Mà giờ ta không có được

Chiều hôm đó mưa ướt mềm da thịt

Những đứa bé tay đan khít

Chúng tắm mưa đến tối mịt mới về

Có một ông già khệ nệ

Ông chỉ tay hướng ra vệ đường xa

Ông rằng: Ngày đó của ta

Từng đã có cửa có nhà nguy nga

Hôm nay còm cõi thân già

Cô đơn những nẻo đường xa đời nghèo

Lũ nhỏ không hiểu nhìn theo

Ông nói nếu thích thì theo ông nè

Ông kể nhiều chuyện cho nghe

Những dòng tâm sự mùa hè đã qua

Đôi mắt ông nhìn như loà

Ông cầm chiếc gậy trỏ qua con đường

Rằng có hai kẻ bất lương

Tụi nó võ nghệ cao cường lắm nghe

Than là giang hồ bến xe

Vóc người đen trũi hay nhe đôi càng

Trên đầu có một điểm vàng

Nghe đồn là hắn chích nhang ăn thề

Cái miệng như miệng cá trê

Hàm răng chắc khoẻ rất mê ăn hàng

Dáng đi luôn vẻ ngênh ngang

Đối phương nể phục quy hàng rất đông

Tiếng hắn vang cả khúc sông

Đêm đêm hắn thích bềnh bồng lời ca

Hình như hắn không ở nhà

Tấm thân phiêu bạt là cà nhiều nơi

Hắn ra vẻ rất ngạo đời

Hắn đụng với Lửa tay chơi cầu Hàng

Lửa thì tướng tá rất sang

Công tử giàu có thuộc hàng phong lưu

Võ không giỏi nhưng lắm mưu

Hắn không muốn kết oan cừu với ai

Hai tên ngang sức ngang tài

Cũng vì mê đắm cô Hai họ Dầu

Chuyện chẳng có đâu ra đâu

Chỉ vì mê gái đối đầu với nhau

Cuộc chiến xảy ra như sau

Một đêm hè đến đèn màu liu riu

Hai Dầu vẻ mặt buồn hiu

Lửa rằng sao lại ỉu xìu vậy em

Dầu ta tỏ vẻ không thèm

Ả cười khinh khỉnh không xem ra gì

Dầu nhếch mép bảo đi đi

Chỗ này không có việc gì đến anh

Đừng mà sớ rớ lanh chanh

Coi chừng một lát trở thành thây ma

Lửa liền cười ha ha ha

Rằng cô em đúng thiệt là bảnh đây

Khu này hoa lá cỏ cây

Sỏi đá đều thuộc anh đây em à

Em là lữ khách đường xa

Cẩn thận lời nói kẻo mà khổ thân

Nhìn vẻ ngoài đẹp trong ngần

Sao mà lại sống bất cần vậy ta

Hay em buồn chuyện trong nhà

Có gì khó nói để la lo giùm

Hai Dầu rằng đừng um sùm

Việc tôi anh chớ tùm lum xía vào

Chuyện tôi tôi lo chứ sao

Anh đừng ú ớ tào lao ích gì

Mau nhanh cút chỗ khác đi

Bạn tôi mà đến tức thì biết tay

Lửa cười chớ doạ thằng này

Xưa nay ta vốn một tay giang hồ

Đừng nên ăn nói hồ đồ

Nếu không muốn khổ dính vô em à

Nàng hãy theo đến chỗ ta

Một đời nhung lụa kiêu sa đang chờ

Dầu rằng đừng có nằm mơ

Tôi đây không phải ất ơ ngoài đường

Hiện tôi đang đợi người thương

Anh ấy đang ở trên đường đến đây

Kia rồi vừa nói có ngay

Anh Than là bạn tôi đây đến rồi

Anh chớ làm phiền tụi tôi

Thôi chào anh nhé lôi thôi mệt người

Than rằng có ít hoa tươi

Anh muốn em nở nụ cười cái coi

Anh thấy em chịu thiệt thòi

Đêm đêm lạnh lẽo trăng soi một mình

Nhiều người ra mặt coi khinh

Đời em chịu lắm oan tình trái ngang

Giờ tụi mình đi nhà hàng

Anh muốn một bữa ăn sang ra trò

Lửa bước tới, hắn ho ho

Rằng đây sao thể tự do ra vào

Muốn đi muốn đến là sao

Chẳng hay hảo hán xứ nào vậy ta

Mau xưng danh tính liền ra

Nghe lọt tai ta sẽ tha cho về

Dầu rằng sao mệt anh ghê

Anh tránh ra để tui về được không

Than rằng chuyện gì thế ông

Chúng ta liệu có biết không vậy cà

Tôi đang gặp ai vậy ta

Xin mời ông hãy tránh ra coi nào

Lửa cười lớn, mặt ngước cao

Muốn về đâu dễ dàng nào ông anh

Mau xưng họ tên ra nhanh

Tôi tha cho để về nhanh an bình

Than nghĩ thằng này thần kinh

Sao nó lại dám trêu mình ở đây

Hắn nhìn ra phía hàng cây

Than rằng ông chớ có gây oán thù

Tôi vốn đã muốn đi tu

Gác kiếm từ bỏ giang hồ từ lâu

Xin ông hãy lui gót mau

Tôi đây không muốn đánh nhau lúc này

Lửa cười rằng nếu như hay

Mời cùng tỉ thí với đây xem nào

Đừng nên mở giọng tự cao

Tôi đây cũng kẻ anh hào xưa nay

Than cảm thấy nóng máu thay

Hắn liền lùi lại nhe ngay hai càng

Than hét một tiếng rất vang

Hắn rằng giờ có Dầu đang đứng nhìn

Ta không nên để nàng kinh

Bây giờ đến dưới mái đình đàng kia

Lửa cười hay lắm ô kìa

Chúng ta hãy đến chỗ kia tranh tài

Hai tên đi đến đó ngay

Lửa tung áo khoác lộ ngay đôi hàng

Hai kẻ này quá ngang tàng

Nhào vô một lượt be càng đánh nhau

Than đi vài thế võ Tàu

Tiến thoái nhanh nhẹn trước sau nhịp nhàng

Lửa chơi mấy thế võ làng

Thế rất là lạ thuộc hàng truyền gia

Hai bên đấm đá hết ga

Một thằng con nít nó ra đó nhìn

Nó ném cái dép thình lình

Than và Lửa mới giật mình nhìn qua

Thằng nhỏ trong lòng vui quá

Nó nghĩ mình trúng một quả rất ngon

Nó chộp ngay một cái lon

Đưa tay nó bốc hai con dế vào

Than và Lửa bị vô bao

Hai Dầu sợ quá té nhào xuống mương

Vậy là xong một chiến trường

Giang hồ một thuở hết đường thoát thân

Thằng nhỏ nhìn chúng trân trân

Than , Lửa phút chốc tấm thân tù đày

Câu chuyện kết thúc tại đây

Nếu ai mua dế đến ngay chỗ này

Có nhiều tuồng tích rất hay

Ông già cười lớn chỉ tay lên trời

Rằng đời chỉ thế người ơi

Chúng ta ai cũng một thời mà thôi.

ĐỒNG SÀNG DỊ MỘNG

 ĐỒNG SÀNG DỊ MỘNG

Thơ Duy Sắc.

Một anh  thi sỹ mộng mơ

Muốn tìm cảm xúc làm thơ cho mình

Anh tìm những ảnh gái xinh

Bắt đầu tưởng tượng mối tình vu vơ

Sau khi tìm kiếm nhiều giờ

Anh cũng tìm thấy nàng thơ yêu kiều

Tâm trạng bắt đầu phiêu phiêu

Trong đầu cảm thấy tình yêu dâng trào

Hồn thơ bay bổng lên cao

Anh bắt đầu thả hồn vào cõi mơ

Nghĩ hoài vẫn chửa ra thơ

Anh ta khó chịu mặt đơ ỉu xìu

Đi qua đi lại buồn hiu

Trong người khó chịu vì thơ không về

Vần gieo nó cứ cà kê

Câu chữ nặng nề không có mùa xuân

Anh ta chỉnh lại áo quần

Trong miệng lẩm bẩm đôi lần: này em

Này em, rồi lại này em

Anh ta chưa biết này em cái gì

Anh uống ngụm nước tức thì

Miệng vẫn lải nhải cái gì này em

Thế là sặc nước tèm lem

Cả thân người bị ướt mèm hết trơn

Ai dè nước lại bôi trơn

Anh ta có trớn đọc liền một hơi

Này em anh sặc nước rồi

Anh sặc vì bởi bờ môi của nàng

Nước nó nhiễu hết tràn lan

Sao mà yêu thế hỡi nàng của anh

Thình lình cô vợ hỏi nhanh

Rằng em nào đó hỡi anh yêu à

Nhà thơ mới ngớ người ra

Nhưng đang cao hứng thế là tiếp câu

Rằng là không phải em đâu

Nàng ấy đang ở trong đầu của anh

Nhưng mà duyên nợ không thành

Vì em nên đã tan tành hết trơn

Đọc xong anh ấy hết hồn

Nghĩ mình nói hớ , tâm hồn hoang mang

Cô vợ vẫn rất nhẹ nhàng

Cô liền một mạch bước sang cạnh bàn

Cô nhìn máy tính trên bàn

Màn hình có ảnh một nàng rất xinh

Bắt đầu cảm thấy bực mình

Cô bê máy tính ngắm nhìn tới lui

Vẻ mặt ngắm nghía xăm soi

Cô cười một cái thế rồi nói ngay

Thì ra là bởi chuyện này

Hôm nay tôi mới được hay tỏ tường

Thơ thẩn với lại yêu đương

Vì tôi cản trở con đường hết trơn

Hôm nay tôi hiểu rõ hơn

Đúng là cô có đẹp hơn con này

Đồng sàng dị mộng là đây

Bây giờ cô sẽ biết tay tui nè

Cô vợ mỉm cười hề hề

Cô ném cái máy hướng về nhà thơ

Tan tành cả một trời thơ

Anh chồng từ đó hết thơ  để làm.

NGÀY MỚI TẶNG NHAU

 NGÀY MỚI TẶNG NHAU

Duy Sac

Ngày mới ta trao những nụ cười

Chúc luôn hạnh phúc nở trên môi

Hanh thông mọi việc, nhiều sức khỏe

Phúc, lộc hân hoan đến mọi người


Ngày mới yêu thương lại vun bồi

Nghĩa tình đầm ấm tỏa muôn nơi

Mong người vững chí qua gian khó

Đêm về ngon giấc ngủ thảnh thơi


Ngày mới chúc nhau mới cuộc đời

Ai đang nghèo khó sớm qua thôi

Chúc người được toại lòng mơ ước

Bình an và sống được yên vui

SẦU TÌNH

 SẦU TÌNH

Duy Sac

Người đi không ngoảnh đầu trở lại

Bởi trái tim đau biết bao lần

Tình xưa như vết thương rỉ máu

Cứ mỗi đêm về lại nhói đau


Người đi để lại bao thương nhớ

Kẻ ở nhìn theo lệ hai hàng

Nhân duyên nghịch cảnh sầu ly biệt

Một nỗi đau tình xẻ làm hai


NDS

XUÂN QUA

 XUÂN QUA

Duy Sac

Xuân đi ta hết xuân thì

Xuân nào cũng thế nó đi lại về

Xuân ta cứ mãi trôi đi

Xuân còn lưu luyến những gì xuân xưa


Xuân đi ta cứ thêm già

Xuân sao vô cảm cứ xa dần dần

Xuân còn đâu nữa tuổi xuân

Xuân đâu tìm lại mùa xuân của mình


Xuân còn đâu nữa xuân xanh

Xuân này ta thấy đời mình tàn xuân

Xuân còn trong những thơ tình

Xuân ta viết tặng người mình từng thương


Xuân đời vốn dĩ vô thường

Xuân ai cũng vậy đều không trở về

Xuân trời cứ mãi lê thê

Xuân đi xuân nó lại về hoài xuân.

CHIỀU U MINH HẠ

 CHIỀU U MINH HẠ

Duy Sac 2004

Vỏ mình trôi giữa U Minh

Hoa Tràm nhè nhẹ rung rinh giữa trời

Ong ruồi bay khắp mọi nơi

Chúng đi tìm mật cho đời ăn ong


Súng, sen theo nước vươn ngồng

Bóng chiều ửng đỏ một dòng kênh trong

Em nhìn làn khói đốt đồng

Rằng quê hương đẹp thật không gì bằng


Vỏ xuôi dòng lướt băng băng

Bốn bề khung cảnh đồng bằng mênh mông

Ta đi dưới ánh nắng hồng

Ước ao đất mẹ luôn trong thanh bình.


Em rằng đây miệt U Minh

Đất nghèo chỉ có nghĩa tình đãi nhau

Quanh năm mưa gió dãi dầu

Đời tuy vất vả nhưng đâu có buồn


Hỏi rằng anh có thích không

Em đây chưa biết má hồng, phấn son

Da ngăm quen với nước phèn

Áo nâu, tóc rối lấm lem đất bùn


Nơi này tràm ngạt ngào hương

Tình em giản dị như màu phù sa

Người quê chất phác thiệt thà

Nếu thương anh hãy nói ra thật lòng


Đừng gieo lời lẽ bướm ong

Để em ôm giấc mộng lòng viễn vông

Để rồi héo hắt chờ mong

Người đi muôn nẻo xong không quay về.

MÙA HÈ QUA

 MÙA HÈ QUA

Duy Sac 2005

Hè qua rồi lại hè sang

Trống trường đưa đón bao lần học sinh

Hè xưa lứa tuổi chúng mình

Mộng mơ với cánh phượng xinh dại khờ


Hè nay cũng giống hè xưa

Chỉ là ta đã sắp già thế thôi

Phượng bay, tim lại bồi hồi

Nhớ thầy, nhớ bạn, còn ai nhớ mình


Dòng đời phiêu dạt lênh đênh

Đời ta như cánh lục bình mãi trôi

Lang thang cuối đất cùng trời

Ai từng có thật thảnh thơi an nhàn


Kiếp người quả thật gian nan

Chẳng ai biết được hèn sang thế nào

Trẻ người háo thắng tự cao

Già ngồi ngẫm lại có nào hơn ai


Dại vì ta tưởng mình tài

Ngu vì ảo tưởng chẳng ai hơn mình

Cho nên mới bị người khinh

Cô đơn đối diện với mình mỗi đêm


Ve sầu léo nhéo hàng đêm

Ai nghe tiếng ấy chỉ buồn dâng lên

Đời ve chốc lát rồi tàn

Nhưng ve vẫn cố than van làm gì


Mùa hè liên tiếp qua đi

Phượng bao mùa có khác gì năm xưa

Hoa luôn rực rỡ theo mùa

Đời người đẹp nhất khi qua hết đời.

TRIỆU THỊ TRINH KHƠI NGHĨA

 TRIỆU THỊ TRINH KHỞI NGHĨA

Duy Sac 2003

Trăng vàng soi sáng núi Nưa

Rừng sâu vang tiếng gươm khua dập dồn

Nữ nhi nặng nợ non sông

Cùng anh dựng ngọn cờ hồng khởi binh


Đạt rằng nay nước non mình

Trăm năm nô lệ, quân Ngô bạo tàn

Giặc kia như bọn sài lang

Sưu cao, thuế nặng, diệt nòi giống ta


Em tuy là phận đàn bà

Nhưng mang chí lớn khiến ta tự hào

Mai đây cờ nghĩa phất cao

Người Nam kiêu dũng sợ nào giặc kia


Hiểm nguy ta há sợ gì

Trưng Vương ngày trước nữ nhi anh hùng

Vang danh khắp cả Lĩnh Nam

Tấm gương sáng ấy lưu ngàn năm sau


Trinh rằng cẩn thận hàng đầu

Em lo giặc lắm mưu sâu kế hèn

Nếu như chúng hãm hại anh

Mình em thân gái khó thành đấu tranh


Đạt rằng khởi nghĩa sẽ thành

Anh tin em sẽ lưu danh muôn đời

Quê hương sẽ giải phóng thôi

Lĩnh Nam hào kiệt rạng ngời sử xanh


Nơi đây rừng thẳm núi xanh

Như là một dãy tường thành uy nghi

Quân lương, vũ khí tụ về

Đào hào, đắp lũy, chông tre, bẫy ngầm


Ngày đêm ta cứ luyện quân

Thăm dò thế giặc dần dần là hay

Sức ta lớn mạnh mỗi ngày

Chờ thời cơ đến ra tay công thành


Triệu rằng tài trí của anh

Em sao có thể sánh bằng được đây

Nhưng mà tình thế lúc này

Em xin mạn phép lên thay tạm thời


Đêm nay dưới ánh trăng soi

Em đây ghi nhớ những lời của anh

Mai đây vào cuộc đấu tranh

Nguyện đem xương máu đáp đền núi sông


Anh nghe kìa tiếng trống đồng

Hồn thiêng sông núi đang vang vọng rồi

Tổ tiên linh hiển đang soi

Dẫn đường chỉ lối bao đời cháu con


Thề xin rửa nhục non sông

Giữ cho nòi giống lưu truyền muôn thu

Dân nam dựng lại cơ đồ

Một lòng đánh đuổi quân Ngô bạo tàn


Lời thề theo gió ngân vang

Núi Nưa dậy tiếng muôn ngàn quân reo

Cờ hồng phất phới bay cao

Nhụy Kiều nữ tướng bắt đầu khởi binh.

AI ĐÃ ĐÔI KHI ?

 AI ĐÃ ĐÔI KHI

Duy Sac 

Đôi khi lòng rất nản lòng

Đôi khi nước mắt rưng rưng đêm về

Đôi khi trằn trọc cơn mê

Đôi khi trăn trở nghĩ về ngày mai


Đôi khi buông thả cuộc đời

Đôi khi dầm dưới mưa rơi một mình

Đôi khi lang bạt phiêu linh

Đôi khi nín lặng đứng nhìn áng mây


Đôi khi hớn hở mặt mày

Đôi khi rạo rực hồn say men tình

Đôi khi hạnh phúc trào dâng

Đôi khi hớn hở ngập tràn niềm vui


Đôi khi tủm tỉm ngồi cười

Đôi khi ca hát vui chơi cả nhày

Đôi khi tỏ vẻ ta đây

Đôi khi hãnh diện những ngày thành công


Đôi khi gian khó chất chồng

Đôi khi cố gắng nhưng không được gì

Đôi khi muốn bỏ hết đi

Đôi khi nhìn lại chẳng gì bên ta


Đôi khi không muốn về nhà

Đôi khi chỉ thích lê la ngoài đường

Đôi khi dãi nắng dầm sương

Đôi khi giấu kín nỗi buồn trong tim


Đôi khi thèm phút êm đềm

Đôi khi hạnh phúc ở bên gia đình

Đôi khi say khướt chênh vênh

Đôi khi đối diện chính mình mỗi đêm


Đôi khi lòng có yếu mềm

Đôi khi ra vẻ mình hơn nhiều người

Đôi khi toan tính ngược xuôi

Đôi khi nhung nhớ một người từng thương


Đôi khi cảm nhận vô thường

Đôi khi lại cố tự vươn chính mình

Đôi khi như bị thần kinh

Đôi khi oán trách đời mình khổ đau


Đôi khi mộng ước sang giàu

Đôi khi tham vọng trong đầu dâng lên

Đôi khi mình lại yếu hèn

Đôi khi phấn đấu qua cơn khốn cùng


Đôi khi lại nghĩ mông lung

Đôi khi cảm nhận mình khùng mình điên

Đôi khi che giấu buồn phiền

Đôi khi thất bại đào điên tâm hồn


Đôi khi ngắm cảnh chiều hôm

Đôi khi nghe gió thổi hồn bay bay

Đôi khi ngán ngẩm đời này

Đôi khi nhìn lại trắng tay nửa đời


Đôi khi than thở chơi vơi

Đôi khi ngẫm lại cuộc đời đã qua

Đôi khi mơ một mái nhà

Đôi khi tiếc nuối thời xa vắng nào


Đôi khi lại cố ước ao

Đôi khi nhớ lại thuở nào từng yêu

Đôi khi thân xác tiêu điều

Đôi khi nhớ lại bao nhiêu ân tình


Đôi khi nghĩ quẩn nghĩ quanh

Đôi khi buồn quá nó thành bi quan

Đôi khi hấp tấp vội vàng

Đôi khi níu kéo để mang nỗi buồn


Đôi khi mình tưởng khôn ngoan

Đôi khi cố tính nhưng toàn tính sai

Đôi khi trong cuộc đời này

Đôi khi ai chẳng giống ai một lần.

AI TIẾC GÌ KHÔNG ?

 AI TIẾC GÌ KHÔNG

Duy Sac

Tiếc gì năm tháng đã qua

Tiếc gì mọi thứ chỉ là dư âm

Tiếc gì quá khứ sai lầm

Tiếc gì những kẻ vô ơn bạc tình


Tiếc gì một chút hư danh

Tiếc gì những việc chưa thành hôm qua

Tiếc gì cho phải khóc òa

Tiếc gì hay tiếc chính ta bất tài


Tiếc gì mà tiếc cho ai

Tiếc gì để phải tháng ngày bi quan

Tiếc gì mà mãi đau lòng

Tiếc gì những việc mà không được gì


Tiếc gì mặc kệ hết đi

Tiếc gì ta chắc được gì nữa đâu

Tiếc gì năm tháng u sầu

Tiếc gì khi những nỗi đau dày vò


Tiếc gì còn lắm thứ lo

Tiếc gì tiếc mãi có mà được đâu

Tiếc gì sao cứ thỉnh cầu

Tiếc gì nào có gì đâu tiếc hoài


Tiếc gì hay bởi mình sai

Tiếc gì có phải do đời phụ ta

Tiếc gì cho đớn đau hoài

Tiếc gì hay chính mình hay phụ người


Tiếc gì ở mấy cuộc chơi

Tiếc gì ở mấy nụ cười xã giao

Tiếc gì lời dối ngọt ngào

Tiếc gì người đã gieo đau khổ mình


Tiếc gì những thứ linh tinh

Tiếc gì người đã bỏ mình rời đi

Tiếc gì thứ chẳng ra gì

Tiếc gì những thứ bỏ đi không dùng


Tiếc gì hay tiếc lung tung

Tiếc gì tiếc quá khiến lòng vấn vương

Tiếc gì khi đã đôi đường

Tiếc gì khi chẳng còn thương nhau rồi


Tiếc gì cho nước mắt rơi

Tiếc gì tiếc lắm cho đời khổ thêm

Tiếc gì quá khứ bần hèn

Tiếc gì những lúc vận đen vướng vào


Tiếc gì tiếc mãi tại sao

Tiếc gì rồi cứ lao vào vết xưa

Tiếc gì tiếc cũng bằng thừa

Tiếc gì mê muội vẫn chưa hoàn hồn


Tiếc gì hay nghĩ mình khôn

Tiếc gì hay tiếc mình còn cơ may

Tiếc gì tiếc mãi thế này

Tiếc gì hay tiếc mình hay hơn người


Tiếc gì lòng vẫn chưa nguôi

Tiếc gì có được hơn người ta chăng

Tiếc gì dục vọng thấp hèn

Tiếc gì thua thiệt bản thân với người


Tiếc gì bằng tiếc niềm vui

Tiếc gì hơn tiếc nụ cười bình an

Tiếc gì như tiếc sống nhàn

Tiếc gì qua tiếc người thân đủ đầy


Tiếc gì cũng chẳng đổi thay

Tiếc gì mọi thứ chẳng ngày xưa đâu

Tiếc gì không thể từ đầu

Tiếc gì đừng tiếc để đau thêm đời.

TÂM TÌNH VỚI EM

 TÂM TÌNH VỚI EM

Duy Sac

Ngày xưa anh rất là nghèo

Bây giờ anh lại còn nghèo hơn xưa

Nghèo này còn đến bao giờ

Chắc khi trúng số là anh hết nghèo


Khi anh thoát hết cảnh nghèo

Nhiều khi anh lại tự kiêu trong lòng

Quên người từng đã có ơn

Giúp anh qua được những cơn khốn cùng


Anh mà vậy, em buồn không

Chắc em sẽ bỏ chẳng còn nhìn anh

Bởi anh là kẻ bạc tình

Vong ân bội nghĩa, em khinh suốt đời


Thực lòng bày tỏ vậy thôi

Bởi anh luôn hiểu lòng người đổi thay

Nói ra em biết chuyện này

Cho em cảnh giác những người giống anh


Tình em trong sáng chân thành

Đừng trao lầm kẻ như anh thế này

Ai luôn mồm mép nói hay

Trong lòng chất chứa hẳn đầy mưu mô


Tình ta từ bấy đến giờ

Như trong cổ tích, như thơ trữ tình

Tình kia trời đã se duyên

Anh tin tình ấy là tình trăm năm.

BÌNH MINH NGÀY MỚI

 BÌNH MINH NGÀY MỚI

Duy Sac 2010

Càng ngày đất nước phồn vinh

Giao thương phát triển, dân mình ấm no

Văn minh đem đến từng nhà

Giúp bao hoàn cảnh vượt qua khổ nghèo


Càng ngày dân trí càng cao

Tầm nhìn tri thức bắt đầu tiến xa

Thanh niên cho đến người già

Chung tay xây dựng quê ta đẹp giàu


Đảo xa hay tận rừng sâu

Không còn nhìn thấy nơi nào khó khăn

Nâng cao cơ sở hạ tầng

Điện, đường, trường, trạm xây lên rất nhiều


Lòng dân một mực tin yêu

Cùng chung với Đảng qua nhiều gian lao

Quyết tâm xóa đói giảm nghèo

Cho nên cuộc sống nâng cao mỗi ngày


Phố phường mới mẻ đổi thay

Đường thênh thang rộng nối dài muôn phương

Trẻ em nô nức đến trường

Sinh viên tin tưởng về tương lai mình


Ngọn cờ của Đảng Quang Vinh

Soi đường dẫn lối nước mình tiến lên

Ơn Người vì nước quên mình

Là Hồ Chủ Tịch muôn năm lưu truyền.

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

NGUYỆT QUẾ ĐÊM TRĂNG

 Nguyệt quế đêm trăng

Thơ Duy Sắc 2003

Đêm nay trăng không tròn và chẳng sáng

Nó vùi mình trong những đám mây đen

Con phố nhỏ cũng leo lét điện vàng

Mèo rảo bước tìm bạn tình uốn éo


Hoa lan đã khép cánh hồng đi ngủ

Dây trầu bà cố bám víu thân cau

Những nụ mai chuẩn bị đón xuân đầu

Cành sứ trắng chẳng đưa hương thơm ngát


Anh nhớ xưa em tặng cành Nguyệt Quế

Đến hôm nay nó chưa thấy nở hoa

Chậu cây anh đang đặt dưới hiên nhà

Chăm tưới nước mấy mùa trông hoa nở


Dòng tin nhắn em mới vừa chuyển đến

Em mời anh đến dự lễ Vu Quy

Anh buồn quá nâng niu cành Nguyệt Quế

Tự nhiên giờ anh thấy nó ra hoa.