Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

TRIỆU THỊ TRINH KHƠI NGHĨA

 TRIỆU THỊ TRINH KHỞI NGHĨA

Duy Sac 2003

Trăng vàng soi sáng núi Nưa

Rừng sâu vang tiếng gươm khua dập dồn

Nữ nhi nặng nợ non sông

Cùng anh dựng ngọn cờ hồng khởi binh


Đạt rằng nay nước non mình

Trăm năm nô lệ, quân Ngô bạo tàn

Giặc kia như bọn sài lang

Sưu cao, thuế nặng, diệt nòi giống ta


Em tuy là phận đàn bà

Nhưng mang chí lớn khiến ta tự hào

Mai đây cờ nghĩa phất cao

Người Nam kiêu dũng sợ nào giặc kia


Hiểm nguy ta há sợ gì

Trưng Vương ngày trước nữ nhi anh hùng

Vang danh khắp cả Lĩnh Nam

Tấm gương sáng ấy lưu ngàn năm sau


Trinh rằng cẩn thận hàng đầu

Em lo giặc lắm mưu sâu kế hèn

Nếu như chúng hãm hại anh

Mình em thân gái khó thành đấu tranh


Đạt rằng khởi nghĩa sẽ thành

Anh tin em sẽ lưu danh muôn đời

Quê hương sẽ giải phóng thôi

Lĩnh Nam hào kiệt rạng ngời sử xanh


Nơi đây rừng thẳm núi xanh

Như là một dãy tường thành uy nghi

Quân lương, vũ khí tụ về

Đào hào, đắp lũy, chông tre, bẫy ngầm


Ngày đêm ta cứ luyện quân

Thăm dò thế giặc dần dần là hay

Sức ta lớn mạnh mỗi ngày

Chờ thời cơ đến ra tay công thành


Triệu rằng tài trí của anh

Em sao có thể sánh bằng được đây

Nhưng mà tình thế lúc này

Em xin mạn phép lên thay tạm thời


Đêm nay dưới ánh trăng soi

Em đây ghi nhớ những lời của anh

Mai đây vào cuộc đấu tranh

Nguyện đem xương máu đáp đền núi sông


Anh nghe kìa tiếng trống đồng

Hồn thiêng sông núi đang vang vọng rồi

Tổ tiên linh hiển đang soi

Dẫn đường chỉ lối bao đời cháu con


Thề xin rửa nhục non sông

Giữ cho nòi giống lưu truyền muôn thu

Dân nam dựng lại cơ đồ

Một lòng đánh đuổi quân Ngô bạo tàn


Lời thề theo gió ngân vang

Núi Nưa dậy tiếng muôn ngàn quân reo

Cờ hồng phất phới bay cao

Nhụy Kiều nữ tướng bắt đầu khởi binh.

AI ĐÃ ĐÔI KHI ?

 AI ĐÃ ĐÔI KHI

Duy Sac 

Đôi khi lòng rất nản lòng

Đôi khi nước mắt rưng rưng đêm về

Đôi khi trằn trọc cơn mê

Đôi khi trăn trở nghĩ về ngày mai


Đôi khi buông thả cuộc đời

Đôi khi dầm dưới mưa rơi một mình

Đôi khi lang bạt phiêu linh

Đôi khi nín lặng đứng nhìn áng mây


Đôi khi hớn hở mặt mày

Đôi khi rạo rực hồn say men tình

Đôi khi hạnh phúc trào dâng

Đôi khi hớn hở ngập tràn niềm vui


Đôi khi tủm tỉm ngồi cười

Đôi khi ca hát vui chơi cả nhày

Đôi khi tỏ vẻ ta đây

Đôi khi hãnh diện những ngày thành công


Đôi khi gian khó chất chồng

Đôi khi cố gắng nhưng không được gì

Đôi khi muốn bỏ hết đi

Đôi khi nhìn lại chẳng gì bên ta


Đôi khi không muốn về nhà

Đôi khi chỉ thích lê la ngoài đường

Đôi khi dãi nắng dầm sương

Đôi khi giấu kín nỗi buồn trong tim


Đôi khi thèm phút êm đềm

Đôi khi hạnh phúc ở bên gia đình

Đôi khi say khướt chênh vênh

Đôi khi đối diện chính mình mỗi đêm


Đôi khi lòng có yếu mềm

Đôi khi ra vẻ mình hơn nhiều người

Đôi khi toan tính ngược xuôi

Đôi khi nhung nhớ một người từng thương


Đôi khi cảm nhận vô thường

Đôi khi lại cố tự vươn chính mình

Đôi khi như bị thần kinh

Đôi khi oán trách đời mình khổ đau


Đôi khi mộng ước sang giàu

Đôi khi tham vọng trong đầu dâng lên

Đôi khi mình lại yếu hèn

Đôi khi phấn đấu qua cơn khốn cùng


Đôi khi lại nghĩ mông lung

Đôi khi cảm nhận mình khùng mình điên

Đôi khi che giấu buồn phiền

Đôi khi thất bại đào điên tâm hồn


Đôi khi ngắm cảnh chiều hôm

Đôi khi nghe gió thổi hồn bay bay

Đôi khi ngán ngẩm đời này

Đôi khi nhìn lại trắng tay nửa đời


Đôi khi than thở chơi vơi

Đôi khi ngẫm lại cuộc đời đã qua

Đôi khi mơ một mái nhà

Đôi khi tiếc nuối thời xa vắng nào


Đôi khi lại cố ước ao

Đôi khi nhớ lại thuở nào từng yêu

Đôi khi thân xác tiêu điều

Đôi khi nhớ lại bao nhiêu ân tình


Đôi khi nghĩ quẩn nghĩ quanh

Đôi khi buồn quá nó thành bi quan

Đôi khi hấp tấp vội vàng

Đôi khi níu kéo để mang nỗi buồn


Đôi khi mình tưởng khôn ngoan

Đôi khi cố tính nhưng toàn tính sai

Đôi khi trong cuộc đời này

Đôi khi ai chẳng giống ai một lần.

AI TIẾC GÌ KHÔNG ?

 AI TIẾC GÌ KHÔNG

Duy Sac

Tiếc gì năm tháng đã qua

Tiếc gì mọi thứ chỉ là dư âm

Tiếc gì quá khứ sai lầm

Tiếc gì những kẻ vô ơn bạc tình


Tiếc gì một chút hư danh

Tiếc gì những việc chưa thành hôm qua

Tiếc gì cho phải khóc òa

Tiếc gì hay tiếc chính ta bất tài


Tiếc gì mà tiếc cho ai

Tiếc gì để phải tháng ngày bi quan

Tiếc gì mà mãi đau lòng

Tiếc gì những việc mà không được gì


Tiếc gì mặc kệ hết đi

Tiếc gì ta chắc được gì nữa đâu

Tiếc gì năm tháng u sầu

Tiếc gì khi những nỗi đau dày vò


Tiếc gì còn lắm thứ lo

Tiếc gì tiếc mãi có mà được đâu

Tiếc gì sao cứ thỉnh cầu

Tiếc gì nào có gì đâu tiếc hoài


Tiếc gì hay bởi mình sai

Tiếc gì có phải do đời phụ ta

Tiếc gì cho đớn đau hoài

Tiếc gì hay chính mình hay phụ người


Tiếc gì ở mấy cuộc chơi

Tiếc gì ở mấy nụ cười xã giao

Tiếc gì lời dối ngọt ngào

Tiếc gì người đã gieo đau khổ mình


Tiếc gì những thứ linh tinh

Tiếc gì người đã bỏ mình rời đi

Tiếc gì thứ chẳng ra gì

Tiếc gì những thứ bỏ đi không dùng


Tiếc gì hay tiếc lung tung

Tiếc gì tiếc quá khiến lòng vấn vương

Tiếc gì khi đã đôi đường

Tiếc gì khi chẳng còn thương nhau rồi


Tiếc gì cho nước mắt rơi

Tiếc gì tiếc lắm cho đời khổ thêm

Tiếc gì quá khứ bần hèn

Tiếc gì những lúc vận đen vướng vào


Tiếc gì tiếc mãi tại sao

Tiếc gì rồi cứ lao vào vết xưa

Tiếc gì tiếc cũng bằng thừa

Tiếc gì mê muội vẫn chưa hoàn hồn


Tiếc gì hay nghĩ mình khôn

Tiếc gì hay tiếc mình còn cơ may

Tiếc gì tiếc mãi thế này

Tiếc gì hay tiếc mình hay hơn người


Tiếc gì lòng vẫn chưa nguôi

Tiếc gì có được hơn người ta chăng

Tiếc gì dục vọng thấp hèn

Tiếc gì thua thiệt bản thân với người


Tiếc gì bằng tiếc niềm vui

Tiếc gì hơn tiếc nụ cười bình an

Tiếc gì như tiếc sống nhàn

Tiếc gì qua tiếc người thân đủ đầy


Tiếc gì cũng chẳng đổi thay

Tiếc gì mọi thứ chẳng ngày xưa đâu

Tiếc gì không thể từ đầu

Tiếc gì đừng tiếc để đau thêm đời.

TÂM TÌNH VỚI EM

 TÂM TÌNH VỚI EM

Duy Sac

Ngày xưa anh rất là nghèo

Bây giờ anh lại còn nghèo hơn xưa

Nghèo này còn đến bao giờ

Chắc khi trúng số là anh hết nghèo


Khi anh thoát hết cảnh nghèo

Nhiều khi anh lại tự kiêu trong lòng

Quên người từng đã có ơn

Giúp anh qua được những cơn khốn cùng


Anh mà vậy, em buồn không

Chắc em sẽ bỏ chẳng còn nhìn anh

Bởi anh là kẻ bạc tình

Vong ân bội nghĩa, em khinh suốt đời


Thực lòng bày tỏ vậy thôi

Bởi anh luôn hiểu lòng người đổi thay

Nói ra em biết chuyện này

Cho em cảnh giác những người giống anh


Tình em trong sáng chân thành

Đừng trao lầm kẻ như anh thế này

Ai luôn mồm mép nói hay

Trong lòng chất chứa hẳn đầy mưu mô


Tình ta từ bấy đến giờ

Như trong cổ tích, như thơ trữ tình

Tình kia trời đã se duyên

Anh tin tình ấy là tình trăm năm.

BÌNH MINH NGÀY MỚI

 BÌNH MINH NGÀY MỚI

Duy Sac 2010

Càng ngày đất nước phồn vinh

Giao thương phát triển, dân mình ấm no

Văn minh đem đến từng nhà

Giúp bao hoàn cảnh vượt qua khổ nghèo


Càng ngày dân trí càng cao

Tầm nhìn tri thức bắt đầu tiến xa

Thanh niên cho đến người già

Chung tay xây dựng quê ta đẹp giàu


Đảo xa hay tận rừng sâu

Không còn nhìn thấy nơi nào khó khăn

Nâng cao cơ sở hạ tầng

Điện, đường, trường, trạm xây lên rất nhiều


Lòng dân một mực tin yêu

Cùng chung với Đảng qua nhiều gian lao

Quyết tâm xóa đói giảm nghèo

Cho nên cuộc sống nâng cao mỗi ngày


Phố phường mới mẻ đổi thay

Đường thênh thang rộng nối dài muôn phương

Trẻ em nô nức đến trường

Sinh viên tin tưởng về tương lai mình


Ngọn cờ của Đảng Quang Vinh

Soi đường dẫn lối nước mình tiến lên

Ơn Người vì nước quên mình

Là Hồ Chủ Tịch muôn năm lưu truyền.

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

NGUYỆT QUẾ ĐÊM TRĂNG

 Nguyệt quế đêm trăng

Thơ Duy Sắc 2003

Đêm nay trăng không tròn và chẳng sáng

Nó vùi mình trong những đám mây đen

Con phố nhỏ cũng leo lét điện vàng

Mèo rảo bước tìm bạn tình uốn éo


Hoa lan đã khép cánh hồng đi ngủ

Dây trầu bà cố bám víu thân cau

Những nụ mai chuẩn bị đón xuân đầu

Cành sứ trắng chẳng đưa hương thơm ngát


Anh nhớ xưa em tặng cành Nguyệt Quế

Đến hôm nay nó chưa thấy nở hoa

Chậu cây anh đang đặt dưới hiên nhà

Chăm tưới nước mấy mùa trông hoa nở


Dòng tin nhắn em mới vừa chuyển đến

Em mời anh đến dự lễ Vu Quy

Anh buồn quá nâng niu cành Nguyệt Quế

Tự nhiên giờ anh thấy nó ra hoa.

HẸP HÒI

 Duy Sac

Nhìn người giàu có , cao sang

Mình không có được nên lòng không vui

Nghĩ người lừa lọc của đời

Nghĩ mình lỡ vận không thời phất lên


Hờn gen cũng bởi đồng tiền

Hơn người cái mặt mình liền vênh lên

Thua người ta nghĩ người hên

Có nào dám nghĩ mình hèn mình ngu


Đời là canh bạc hơn thua

Dám chơi dám chịu, oán thù làm chi

HOÀNG HÔN TRÊN CẦU KHÁNH HỘI

 HOÀNG HÔN TRÊN CẦU KHÁNH HỘI

Duy Sắc Nguyễn 2004

Chiều trên Khánh Hội buồn tênh

Lục bình thả nổi lênh lênh phận bèo

Nhà Rồng yên ắng vắng teo

Mấy chiếc ghe nghèo đang mải kiếm ăn


Trên sông lớn, sóng lăn tăn

Em đang nếm trải khó khăn trong bùn

Thân ngụp lặn để bắt trùng

Đồng tiền ít ỏi từ trùng bán ra


Trùng em nuôi cá người ta

Thú vui tiểu cảnh thật là cao sang

Nhưng trùng đâu bắt dễ dàng

Sâu ba thước nước mới mang được về


Trùng được giá, em vui ghê

Trùng mà rớt giá, khách chê em buồn

Em ăm cơm chung với bùn

Mặc cho thành phố vẫn luôn chuyển mình.

ĐÔNG PHƯƠNG NAM

 ĐÔNG PHƯƠNG NAM

Duy Sắc Nguyễn 2014

Anh đi trong nắng mùa đông

Trời hanh khô ráo trên đồng miền Tây

Hương bưởi phảng phất đâu đây

Đất Vĩnh Long này hoa trái xanh tươi


Trên xuồng em nở nụ cười

Em khẽ nghiêng người gác mái chèo lên

Anh vừa định hỏi họ tên

Em đã bẽn lẽn đi về thật nhanh


Nhà em có một lán tranh

Đàn vịt lạch bạch tranh nhau sục bùn

Em vào đốt lá để hun

Khói bay nghi ngút xua bầy bọ cây


Ba em đang tẩy trái cây

Anh hai thì xịt sâu rầy ruộng dưa

Anh hỏi em có chồng chưa

Em thưa mới vừa mười bảy xuân sanh


Chiều tàn đêm xuống thật nhanh

Ba em lên tiếng mời anh ghé nhà

Vài miếng khô sặc mang ra

Hai xị rượu đế thế là cũng vui


Anh hai em kể ngậm ngùi

Chuyện tình dang dở vừa rồi buồn ghê

Nghèo quá nên chị ấy chê

Anh phải đành về trồng trọt phụ ba


Nhà quê ai cũng thiệt thà

Tình cảm đậm đà như đất phù sa

Tính em chất phác hiền hoà

Tâm hồn như đoá sen hồng toả hương


Miền Tây biết mấy thân thương

Tình người, tình đất vấn vương không rời

Ở đây không có tuyết rơi

Mùa đông chỉ thấy tình khơi lên tình.

CHUYỆN HÀNG XÓM

 Chuyện hàng xóm

Duy Sac 2002

Chó nhà kia đứng đái rong

Ông nhà nọ đập ba tong lên đầu

Hai nhà sinh chuyện cãi nhau

Chửi từ cụ tổ đến sau đời mình


Con chó nó đứng làm thinh

Lâu lâu hùa chủ sủa inh cả làng

Nhà này bảo chó tao ngoan

Nhà kia chỉ mặt mày ngang phè phè


Chó mày nó đái vỉa hè

May tao chưa đập cho què hết chân

Mở mồm còn muốn lên gân

Ngon sang một lượt ông dần cả đôi


Ê mày đừng có lôi thôi

Cái dân thất học nổi trôi bụi đời

Chó tao cao quý hơn người

Ăn toàn đặc sản của người cao sang


Có ngon đến trước công an

Để xem họ bảo ngay gian thế nào

Thình lình con chó nó gào

Các người đồng loại mà sao lại thù


Tôi đây vốn giống đã ngu

Cho nên mới phải rống tru mỗi ngày

Tại tôi đái bậy chỗ này

Muôn phần có lỗi xin ngài tha cho


Hai nhà đừng có đôi co

Mất đi tình nghĩa mặn mà bấy lâu

Tôi xin tha thiết khẩn cầu

Chớ vì phận chó đánh nhau làm gì

NHÀ DỘT NÓC

 Duy Sac

Nhà ta nóc bị dột rồi

Thế nên nước nó cứ trôi xuống đầu

Có gì mà cứ ngồi rầu

Kiếm tiền để sửa cho mau xong liền


Nhưng giờ nghèo quá không tiền

Đi sang mượn tạm nhà bên mấy đồng

Lãnh lương trả cái là xong

Chứ mùa mưa đến là không chỗ nằm


Cái giường cái chiếu thúi rùm

Vợ chồng cãi cọ um sùm cả lên

Đàn ông chửi vợ là hèn

Đàn bà hung dữ chẳng nên tí nào


Ngồi bàn kỹ lại xem sao

Nóc dột chỗ nào phải sửa gấp ngay.

YÊU BẰNG MẮT

 Duy Sac

Yêu em anh chỉ đứng nhìn

Bởi vì không có đủ tiền mời em

Cà phê, trà sữa với kem

Nếu thương anh vậy thì em hiểu dùm


Em chớ suy nghĩ tùm lum

Anh nói thật chứ có trùm sò đâu

Anh cũng mơ sẽ sang giàu

Nhưng mà chẳng biết kiếm đâu việc làm


Mộng mơ bày vẽ thơ văn

Càng làm càng thấy miếng ăn hụt dần

Hay là em bao anh ăn

Mai mốt anh bán thơ văn có tiền


Anh hứa trả lại em liền

Anh dẫn em đến mọi miền ngao du

Đồng bằng, biển đảo, trung du

Chỉ cần em thích cho dù nơi đâu


Anh không nói dóc em đâu

Còn em muốn nghĩ ra sao thì tùy

GIÓ THU BUỒN

 GIÓ THU BUỒN

( Duy Sắc)

Trăng thu tàn đã từ lâu

Anh còn mãi đứng bên cầu ngẩn ngơ

Em đâu nào nói đợi chờ

Thế mà anh vẫn còn mơ điều gì


Ô kìa một kẻ cuồng si

Thui thủi thầm thì với mấy đám rêu

Đêm thu không có dế kêu

Mấy con gọng vó lêu ngêu rình mồi


Anh ơi về nhà đi thôi

Trời khuya lắm rồi, ở đó có ma

Tội gì mà nhớ người ta

Người ta nào có nhớ ta đâu nào


Hay là anh còn chiêm bao

Tỉnh lại đi nào đừng mãi cứ mơ

Mặt mũi mệt mỏi bơ phờ

Dáng đứng thẫn thờ chán chết đi thôi


Vào đây, ghé lại chỗ tôi

Ta uống rượu rồi , mình nói chuyện vui

Quần xốc xếch, áo dúm nhùi

Để tôi lại phủi giúp vài nếp nhăn


Chờ nhé, tôi sắp thức ăn

Ít khô sặt vằn trộn với xoài non

Loại này uống rượu rất ngon

Ăn rất giòn giòn lại ngậy và thơm


Nếu không thì anh ăn cơm

Cá ngừ rất béo kho thơm chín nhừ

Thế nhé, anh cứ thư thư

Đêm thu trời mát, từ từ ta chơi


Đông sắp sang đó anh ơi

Mùa này tiết trời có vẻ khô hanh

Thân anh ăn mặc phong phanh

Cẩn thận gió lạnh ngấm vào tim gan


Thu giờ nó cũng đã tàn

Heo may chê chán lá vàng bỏ đi

Anh còn luyến tiếc làm gì

Đời ta nhiều lắm chuyến đi đang chờ


Tôi tặng anh mấy câu thơ

Người nơi phương ấy có chờ đợi ta

Biết người có thấu lòng ta

Một chú Cuội già ôm gốc cây đa


Ha ha ha

Về nhà thôi