Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

AI TIẾC GÌ KHÔNG ?

 AI TIẾC GÌ KHÔNG

Duy Sac

Tiếc gì năm tháng đã qua

Tiếc gì mọi thứ chỉ là dư âm

Tiếc gì quá khứ sai lầm

Tiếc gì những kẻ vô ơn bạc tình


Tiếc gì một chút hư danh

Tiếc gì những việc chưa thành hôm qua

Tiếc gì cho phải khóc òa

Tiếc gì hay tiếc chính ta bất tài


Tiếc gì mà tiếc cho ai

Tiếc gì để phải tháng ngày bi quan

Tiếc gì mà mãi đau lòng

Tiếc gì những việc mà không được gì


Tiếc gì mặc kệ hết đi

Tiếc gì ta chắc được gì nữa đâu

Tiếc gì năm tháng u sầu

Tiếc gì khi những nỗi đau dày vò


Tiếc gì còn lắm thứ lo

Tiếc gì tiếc mãi có mà được đâu

Tiếc gì sao cứ thỉnh cầu

Tiếc gì nào có gì đâu tiếc hoài


Tiếc gì hay bởi mình sai

Tiếc gì có phải do đời phụ ta

Tiếc gì cho đớn đau hoài

Tiếc gì hay chính mình hay phụ người


Tiếc gì ở mấy cuộc chơi

Tiếc gì ở mấy nụ cười xã giao

Tiếc gì lời dối ngọt ngào

Tiếc gì người đã gieo đau khổ mình


Tiếc gì những thứ linh tinh

Tiếc gì người đã bỏ mình rời đi

Tiếc gì thứ chẳng ra gì

Tiếc gì những thứ bỏ đi không dùng


Tiếc gì hay tiếc lung tung

Tiếc gì tiếc quá khiến lòng vấn vương

Tiếc gì khi đã đôi đường

Tiếc gì khi chẳng còn thương nhau rồi


Tiếc gì cho nước mắt rơi

Tiếc gì tiếc lắm cho đời khổ thêm

Tiếc gì quá khứ bần hèn

Tiếc gì những lúc vận đen vướng vào


Tiếc gì tiếc mãi tại sao

Tiếc gì rồi cứ lao vào vết xưa

Tiếc gì tiếc cũng bằng thừa

Tiếc gì mê muội vẫn chưa hoàn hồn


Tiếc gì hay nghĩ mình khôn

Tiếc gì hay tiếc mình còn cơ may

Tiếc gì tiếc mãi thế này

Tiếc gì hay tiếc mình hay hơn người


Tiếc gì lòng vẫn chưa nguôi

Tiếc gì có được hơn người ta chăng

Tiếc gì dục vọng thấp hèn

Tiếc gì thua thiệt bản thân với người


Tiếc gì bằng tiếc niềm vui

Tiếc gì hơn tiếc nụ cười bình an

Tiếc gì như tiếc sống nhàn

Tiếc gì qua tiếc người thân đủ đầy


Tiếc gì cũng chẳng đổi thay

Tiếc gì mọi thứ chẳng ngày xưa đâu

Tiếc gì không thể từ đầu

Tiếc gì đừng tiếc để đau thêm đời.

TÂM TÌNH VỚI EM

 TÂM TÌNH VỚI EM

Duy Sac

Ngày xưa anh rất là nghèo

Bây giờ anh lại còn nghèo hơn xưa

Nghèo này còn đến bao giờ

Chắc khi trúng số là anh hết nghèo


Khi anh thoát hết cảnh nghèo

Nhiều khi anh lại tự kiêu trong lòng

Quên người từng đã có ơn

Giúp anh qua được những cơn khốn cùng


Anh mà vậy, em buồn không

Chắc em sẽ bỏ chẳng còn nhìn anh

Bởi anh là kẻ bạc tình

Vong ân bội nghĩa, em khinh suốt đời


Thực lòng bày tỏ vậy thôi

Bởi anh luôn hiểu lòng người đổi thay

Nói ra em biết chuyện này

Cho em cảnh giác những người giống anh


Tình em trong sáng chân thành

Đừng trao lầm kẻ như anh thế này

Ai luôn mồm mép nói hay

Trong lòng chất chứa hẳn đầy mưu mô


Tình ta từ bấy đến giờ

Như trong cổ tích, như thơ trữ tình

Tình kia trời đã se duyên

Anh tin tình ấy là tình trăm năm.

BÌNH MINH NGÀY MỚI

 BÌNH MINH NGÀY MỚI

Duy Sac 2010

Càng ngày đất nước phồn vinh

Giao thương phát triển, dân mình ấm no

Văn minh đem đến từng nhà

Giúp bao hoàn cảnh vượt qua khổ nghèo


Càng ngày dân trí càng cao

Tầm nhìn tri thức bắt đầu tiến xa

Thanh niên cho đến người già

Chung tay xây dựng quê ta đẹp giàu


Đảo xa hay tận rừng sâu

Không còn nhìn thấy nơi nào khó khăn

Nâng cao cơ sở hạ tầng

Điện, đường, trường, trạm xây lên rất nhiều


Lòng dân một mực tin yêu

Cùng chung với Đảng qua nhiều gian lao

Quyết tâm xóa đói giảm nghèo

Cho nên cuộc sống nâng cao mỗi ngày


Phố phường mới mẻ đổi thay

Đường thênh thang rộng nối dài muôn phương

Trẻ em nô nức đến trường

Sinh viên tin tưởng về tương lai mình


Ngọn cờ của Đảng Quang Vinh

Soi đường dẫn lối nước mình tiến lên

Ơn Người vì nước quên mình

Là Hồ Chủ Tịch muôn năm lưu truyền.

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

NGUYỆT QUẾ ĐÊM TRĂNG

 Nguyệt quế đêm trăng

Thơ Duy Sắc 2003

Đêm nay trăng không tròn và chẳng sáng

Nó vùi mình trong những đám mây đen

Con phố nhỏ cũng leo lét điện vàng

Mèo rảo bước tìm bạn tình uốn éo


Hoa lan đã khép cánh hồng đi ngủ

Dây trầu bà cố bám víu thân cau

Những nụ mai chuẩn bị đón xuân đầu

Cành sứ trắng chẳng đưa hương thơm ngát


Anh nhớ xưa em tặng cành Nguyệt Quế

Đến hôm nay nó chưa thấy nở hoa

Chậu cây anh đang đặt dưới hiên nhà

Chăm tưới nước mấy mùa trông hoa nở


Dòng tin nhắn em mới vừa chuyển đến

Em mời anh đến dự lễ Vu Quy

Anh buồn quá nâng niu cành Nguyệt Quế

Tự nhiên giờ anh thấy nó ra hoa.

HẸP HÒI

 Duy Sac

Nhìn người giàu có , cao sang

Mình không có được nên lòng không vui

Nghĩ người lừa lọc của đời

Nghĩ mình lỡ vận không thời phất lên


Hờn gen cũng bởi đồng tiền

Hơn người cái mặt mình liền vênh lên

Thua người ta nghĩ người hên

Có nào dám nghĩ mình hèn mình ngu


Đời là canh bạc hơn thua

Dám chơi dám chịu, oán thù làm chi

HOÀNG HÔN TRÊN CẦU KHÁNH HỘI

 HOÀNG HÔN TRÊN CẦU KHÁNH HỘI

Duy Sắc Nguyễn 2004

Chiều trên Khánh Hội buồn tênh

Lục bình thả nổi lênh lênh phận bèo

Nhà Rồng yên ắng vắng teo

Mấy chiếc ghe nghèo đang mải kiếm ăn


Trên sông lớn, sóng lăn tăn

Em đang nếm trải khó khăn trong bùn

Thân ngụp lặn để bắt trùng

Đồng tiền ít ỏi từ trùng bán ra


Trùng em nuôi cá người ta

Thú vui tiểu cảnh thật là cao sang

Nhưng trùng đâu bắt dễ dàng

Sâu ba thước nước mới mang được về


Trùng được giá, em vui ghê

Trùng mà rớt giá, khách chê em buồn

Em ăm cơm chung với bùn

Mặc cho thành phố vẫn luôn chuyển mình.

ĐÔNG PHƯƠNG NAM

 ĐÔNG PHƯƠNG NAM

Duy Sắc Nguyễn 2014

Anh đi trong nắng mùa đông

Trời hanh khô ráo trên đồng miền Tây

Hương bưởi phảng phất đâu đây

Đất Vĩnh Long này hoa trái xanh tươi


Trên xuồng em nở nụ cười

Em khẽ nghiêng người gác mái chèo lên

Anh vừa định hỏi họ tên

Em đã bẽn lẽn đi về thật nhanh


Nhà em có một lán tranh

Đàn vịt lạch bạch tranh nhau sục bùn

Em vào đốt lá để hun

Khói bay nghi ngút xua bầy bọ cây


Ba em đang tẩy trái cây

Anh hai thì xịt sâu rầy ruộng dưa

Anh hỏi em có chồng chưa

Em thưa mới vừa mười bảy xuân sanh


Chiều tàn đêm xuống thật nhanh

Ba em lên tiếng mời anh ghé nhà

Vài miếng khô sặc mang ra

Hai xị rượu đế thế là cũng vui


Anh hai em kể ngậm ngùi

Chuyện tình dang dở vừa rồi buồn ghê

Nghèo quá nên chị ấy chê

Anh phải đành về trồng trọt phụ ba


Nhà quê ai cũng thiệt thà

Tình cảm đậm đà như đất phù sa

Tính em chất phác hiền hoà

Tâm hồn như đoá sen hồng toả hương


Miền Tây biết mấy thân thương

Tình người, tình đất vấn vương không rời

Ở đây không có tuyết rơi

Mùa đông chỉ thấy tình khơi lên tình.

CHUYỆN HÀNG XÓM

 Chuyện hàng xóm

Duy Sac 2002

Chó nhà kia đứng đái rong

Ông nhà nọ đập ba tong lên đầu

Hai nhà sinh chuyện cãi nhau

Chửi từ cụ tổ đến sau đời mình


Con chó nó đứng làm thinh

Lâu lâu hùa chủ sủa inh cả làng

Nhà này bảo chó tao ngoan

Nhà kia chỉ mặt mày ngang phè phè


Chó mày nó đái vỉa hè

May tao chưa đập cho què hết chân

Mở mồm còn muốn lên gân

Ngon sang một lượt ông dần cả đôi


Ê mày đừng có lôi thôi

Cái dân thất học nổi trôi bụi đời

Chó tao cao quý hơn người

Ăn toàn đặc sản của người cao sang


Có ngon đến trước công an

Để xem họ bảo ngay gian thế nào

Thình lình con chó nó gào

Các người đồng loại mà sao lại thù


Tôi đây vốn giống đã ngu

Cho nên mới phải rống tru mỗi ngày

Tại tôi đái bậy chỗ này

Muôn phần có lỗi xin ngài tha cho


Hai nhà đừng có đôi co

Mất đi tình nghĩa mặn mà bấy lâu

Tôi xin tha thiết khẩn cầu

Chớ vì phận chó đánh nhau làm gì

NHÀ DỘT NÓC

 Duy Sac

Nhà ta nóc bị dột rồi

Thế nên nước nó cứ trôi xuống đầu

Có gì mà cứ ngồi rầu

Kiếm tiền để sửa cho mau xong liền


Nhưng giờ nghèo quá không tiền

Đi sang mượn tạm nhà bên mấy đồng

Lãnh lương trả cái là xong

Chứ mùa mưa đến là không chỗ nằm


Cái giường cái chiếu thúi rùm

Vợ chồng cãi cọ um sùm cả lên

Đàn ông chửi vợ là hèn

Đàn bà hung dữ chẳng nên tí nào


Ngồi bàn kỹ lại xem sao

Nóc dột chỗ nào phải sửa gấp ngay.

YÊU BẰNG MẮT

 Duy Sac

Yêu em anh chỉ đứng nhìn

Bởi vì không có đủ tiền mời em

Cà phê, trà sữa với kem

Nếu thương anh vậy thì em hiểu dùm


Em chớ suy nghĩ tùm lum

Anh nói thật chứ có trùm sò đâu

Anh cũng mơ sẽ sang giàu

Nhưng mà chẳng biết kiếm đâu việc làm


Mộng mơ bày vẽ thơ văn

Càng làm càng thấy miếng ăn hụt dần

Hay là em bao anh ăn

Mai mốt anh bán thơ văn có tiền


Anh hứa trả lại em liền

Anh dẫn em đến mọi miền ngao du

Đồng bằng, biển đảo, trung du

Chỉ cần em thích cho dù nơi đâu


Anh không nói dóc em đâu

Còn em muốn nghĩ ra sao thì tùy

GIÓ THU BUỒN

 GIÓ THU BUỒN

( Duy Sắc)

Trăng thu tàn đã từ lâu

Anh còn mãi đứng bên cầu ngẩn ngơ

Em đâu nào nói đợi chờ

Thế mà anh vẫn còn mơ điều gì


Ô kìa một kẻ cuồng si

Thui thủi thầm thì với mấy đám rêu

Đêm thu không có dế kêu

Mấy con gọng vó lêu ngêu rình mồi


Anh ơi về nhà đi thôi

Trời khuya lắm rồi, ở đó có ma

Tội gì mà nhớ người ta

Người ta nào có nhớ ta đâu nào


Hay là anh còn chiêm bao

Tỉnh lại đi nào đừng mãi cứ mơ

Mặt mũi mệt mỏi bơ phờ

Dáng đứng thẫn thờ chán chết đi thôi


Vào đây, ghé lại chỗ tôi

Ta uống rượu rồi , mình nói chuyện vui

Quần xốc xếch, áo dúm nhùi

Để tôi lại phủi giúp vài nếp nhăn


Chờ nhé, tôi sắp thức ăn

Ít khô sặt vằn trộn với xoài non

Loại này uống rượu rất ngon

Ăn rất giòn giòn lại ngậy và thơm


Nếu không thì anh ăn cơm

Cá ngừ rất béo kho thơm chín nhừ

Thế nhé, anh cứ thư thư

Đêm thu trời mát, từ từ ta chơi


Đông sắp sang đó anh ơi

Mùa này tiết trời có vẻ khô hanh

Thân anh ăn mặc phong phanh

Cẩn thận gió lạnh ngấm vào tim gan


Thu giờ nó cũng đã tàn

Heo may chê chán lá vàng bỏ đi

Anh còn luyến tiếc làm gì

Đời ta nhiều lắm chuyến đi đang chờ


Tôi tặng anh mấy câu thơ

Người nơi phương ấy có chờ đợi ta

Biết người có thấu lòng ta

Một chú Cuội già ôm gốc cây đa


Ha ha ha

Về nhà thôi

KHÔNG HIỂU

 

Vì sao tay chảy máu

Vì sao dằm đâm tay

Vì sao chân chảy máu

Vì sao chân giẫm sành


Ngày mai của hôm nay

Ngày nay của hôm qua

Ngày nào là tương lai

Ngày nào là quá khứ


Đêm đang chờ sáng mai

Sáng lại chờ đêm nay

Đêm hay ngày là gì

Đâu là đường ta đi


Mệt cũng phải cố đi

Đói cũng phải cố làm

Ai cho ai lương tâm

Ai cho tình đồng loại


         -Duy sắc nguyễn-

TRẬN THIÊN MẠC

 TRẬN THIÊN MẠC

Trích Trường ca Sát Thát

Duy Sac

Sau khi thất bại nhiều lần

Tướng Trần Hưng Đạo lui quân từ từ

Bảo toàn lực lượng quân ta

Căn cứ Vạn Kiếp thế là dựng lên

Lũy cao đắp đất làm nền

Chông tre cắm khắp xung quanh rất dày

Quân canh nghiêm ngặt đêm ngày

Các ổ mai phục có bày hố chông

Cọc dài cắm ở lòng sông

Để ngăn thuyền chiến tấn công bất ngờ

Quân Nguyên nắm bắt địa đồ

Thoát Hoan hạ lệnh đánh vô tức thì

Đại quân được phái gấp đi

Hơn ba mươi vạn tiến về ngày đêm

Thoát Hoan có vẻ tự tin

Ông ta hạ lệnh đánh liền thắng nhanh

Tiêu diệt chủ lực quân trần

Mở đường tiến xuống Thăng Long dễ dàng

Quân Nguyên khí thế đang hăng

Quân Trần cố gắng kéo dài thời gian

Biết bao nghĩa sỹ liều thân

Mục đích là để cầm chân quân thù

Tình hình có vẻ sắp thua

Tướng Trần Hưng Đạo khuyên vua bỏ thành

Toàn quân phải rút đi nhanh

Bảo toàn lực lượng để giành trận sau

Chiến dịch di tản bắt đầu

Thăng Long bỏ trống, phá cầu, giấu lương

Hai vua về đất Thiên Trường

Thuyền rồng nương gió căng buồm về Đông

Tiễn đưa lưu luyến vợ chồng

Mẹ con xa cách trong lòng xót xa

Con thơ ra tiễn chân cha

Trống đồng giục giã tuyển đinh mọi làng

Dân cư bỏ trốn vào hang

Lương thực đem hết vào rừng giấu đi

Chiến tranh tang tóc chia ly

Văn Minh Đại Việt thời kỳ bi thương

Quân Nguyên làm chủ chiến trường

Thế nên bọn chúng khuếch trương tinh thần

Thoát Hoan cổ vũ toàn quân

Khao thưởng cho những thành phần có công

Quân Nguyên vào chiếm Thăng Long

Thoát Hoan hý hửng bắt đầu kiêu căng

Sau khi củng cố quân trang

Thoát Hoan dựng trại liên hoàn nối nhau

Chiến dịch truy kích bắt đầu

Ông phái khinh kỵ đuổi theo vua Trần

Quân ta tình thế khó khăn

Đội quân chủ lực đã dần rút đi

Bỏ không hầu hết thành trì

Quân Nguyên truy đuổi không khi nào dừng

Vó câu ngang dọc núi rừng

Tù và gào giống oan hồn kêu la

Bọn chúng đốt sạch hết nhà

Muôn nơi, tiếng khóc, tiếng la dậy trời

Thiên Trường đêm vắng trăng soi

Hai vua nuốt lệ ngậm ngùi đắng cay

Nước non trong cảnh tình này

Đến như muông thú, cỏ cây cũng buồn

Anh hùng trăn trở nước non

Tiếng kêu chim nhạn bồn chồn tâm cang

Quân Nguyên truy đuổi rất hăng

Thoát Hoan quyết bắt vua trần mới thôi

Nhiều ngày tính toán xong rồi

Ông ta ra lệnh cho người đuổi theo

Ô Mã Nhi sẽ dẫn đầu

Lý Hằng, Khoan Triệt theo nhau đi cùng

Ngày đêm cấp tốc truy lùng

Phải bắt bằng được vua Trần về Doanh

Từ khi rút khỏi kinh thành

Quân Trần luôn tránh giao tranh kẻ thù

Trần Bình Trọng bảo vệ vua

Ông về Thiên Mạc để chờ quân Nguyên

Nhằm ngăn bọn chúng tiến lên

Để vua di chuyển bằng thuyền trốn đi

Quân Nguyên chẳng kiếm được gì

Gặp Trần Bình Trọng, thế là tấn công

Hai bên đối trận giữa đồng

Lý Hằng không nói liền xông vào liền

Trần Bình Trọng thúc ngựa lên

Ông vung tới tấp đâm liền mấy 

thương

Nhằm ngay vào mặt Lý Hằng

Một đòn thương hiểm khiến Hằng thót tim

Hằng vung đánh kích trả liền

Binh khí va chạm tiếng kêu kinh hồn

Hai bên vừa thủ vừa công

Thương pháp cuồn cuộn như rồng cưỡi mây

Lý Hằng chống trả mỏi tay

Hơn ba mươi hiệp chưa ai muốn lùi

Khoan Triệt thấy vậy không vui

Ông ta xốc tới đánh bồi mấy đao

Lời rằng tên họ khai mau

Tại sao ngươi dám chặn đầu quân ta

Quân Trần chạy hết rồi mà

Ngươi chắc chán sống mới ra cản đường

Trọng rằng bảo vệ quê hương

Là trang nam tử phải đương đầu thù

Các ngươi có thể giết ta

Nhưng không thể khiến nước ta quy hàng

Khoan Triệt cười lớn ngênh ngang

Rằng ngươi cũng chỉ là hàng gia nô

Tội gì mà phải hồ đồ

Liều thân vì chủ để cho phí đời

Quy hàng với bọn ta thôi

Bạc vàng, gấm vóc một đời cao sang

Trọng rằng ta Bảo Nghĩa Vương

Dòng dõi quý tộc là người Hoàng gia

Hôm nay đối trận cùng ta

Các ngươi chắc khó vượt qua chỗ này

Lý Hằng cười khẩy, vỗ tay

Rằng thôi ta có chuyện này nói luôn

Quân ta đang đến Thiên Trường

Nếu ngươi hiểu biết chỉ đường cho nhanh

Trong tay ngươi có ngàn binh

Còn ta một vạn tình hình rất căng

Biết ngươi có chút tài năng

Nhưng tuổi còn trẻ, không chừng làm vua

Quân Trần đang ở thế thua

Ngươi đừng có cố để mà khổ thân

Bình Trọng tức giận hầm hầm

Ông cầm thương đến tấn công Lý Hằng

Đôi bên lại đánh rất hăng

Khoan Triệt thấy vậy liền tung mấy đòn

Đại đao bổ xuống tấn công

Bình Trọng liền lách vai sang tránh đòn

Tướng Nguyên liên tục tấn công

Nhưng Trần Bình Trọng võ công toàn tài

Một mình đánh cả lúc hai

Tướng Nguyên mệt bở hơi tai đỡ đòn

Quân Nguyên muốn bắt sống ông

Bọn chúng liền ném dây thừng bốn bên

Con ngựa bị bắn đầy tên

Nó ngã quỵ xuống cạnh bên chủ mình

Quân Nguyên bắt Trọng vào doanh

Lý Hằng liền nói anh hùng sa cơ

Hai ta mỗi chủ tôn thờ

Tiếc cho dũng tướng tài ba thế này

Hãy về với Đại Nguyên ngay

Ta xin Hoàng Hoàng Đế cho ngài làm vương

Ô Mã Nhi tỏ vẻ thương

Rằng ôi dũng tướng họ Trần đây sao

Đâu đâu xem mặt chút nào

Quả nhiên tuổi trẻ tài cao hơn người

Mau mau cởi trói ra thôi

Ta mời chén rượu kính người hùng anh

Đại quân ta chiếm kinh thành

Ngài mau chỉ chỗ vua Trần cho ta

Ngọc vàng, gấm vóc, đàn bà

Ngài sẽ thỏa thích để mà sướng vui

Tha hồ hưởng thụ cuộc đời

Tội gì phải khổ vì người làm chi

Ngài mau chỉ chỗ ra đi

Tước Vương chắc sẽ tức thì được ngay

Trọng rằng nghe kỹ ta đây

Ngươi Nam ta hận chúng bay muôn đời

Đừng mà dụ dỗ lắm lời

Ta chết cũng sẽ đời đời lưu tên

Thà ta làm quỷ nước nam

Chứ không về bắc để làm tước vương

Anh hùng tử chiến sa trường

Chứ không chấp nhận làm phường vong nô

Các ngươi đừng có hồ đồ

Muốn chém, muốn giết, cứ mà làm ngay

Khoan Triệt nhè nhẹ vỗ tay

Ông ta liền nói tên này kiêu căng

Thôi thì cho hắn thỏa lòng

Chớ đôi co mãi mất công làm gì

Giáp sỹ mau dẫn hắn đi

Một đao giết chết tức thì cho ta

Trần Bình Trọng bị lôi ra

Quân Nguyên tra tấn ông ta nhục hình

Xong rồi tùng xẻo toàn thân

Cung thủ xạ tiễn hàng ngàn mũi tên

Anh hùng không tiếng kêu rên

Xã thân vì nước lưu danh muôn đời.