Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

SẦU RIÊNG

 Sầu riêng

Duy Sac

Nhớ em ăn mấy múi sầu riêng

Ngọt quá cho nên cái miệng ghiền

Tham ăn cố bóc gai đâm thịt

Bội thực nghẹn trừng mắt láu liên


Hớp vài ngụm nước cho nguôi nấc

Ăn thêm mấy miếng bõ đồng tiền

Một mình chén hết vừa ba trái

Trong người bứt rứt nóng phát điên


Sac2018

CÚP ĐIỆN

Cúp điện

Duy Sac

Điện vừa cúp trời ơi nóng quá

Đường tối thui trẻ nhỏ khóc oà

Mấy cây nến thắp lên sáng tạm

Ánh đèn pin mò mẫm đàng xa


Nhà tăm tối muổi bay ra rả

Tay quơ quơ đập đuổi từng con

Chiếc quạt giấy rách toang hai miếng

Nhưng giờ đây phe phẩy lại qua


Không áng sáng văn minh vất vả

Một màn đêm u tối hiện ra

Ngõ không tiếng ka ra, điệu nhạc

Cửa then cài ai cũng trong nhà


Bầy chó sủa khi nghe tiếng lạ

Lũ chuột chù cấu xé kêu la

Đời tăm tối thật là kinh sợ

Điện đâu rồi chưa chịu phát ra


Sac2018

SA NGÃ

 SA NGÃ

Duy Sac

Trong sự cô đơn khiến ta sa ngã

Ta đắm chìm mơ mộng mối tình xa

Trong tâm hồn ám ảnh bóng người ta

Cơn thèm khát tình yêu nhiều vật vã


Túi rỗng toác bước đi khi đói lả

Mơ về em bụng bỗng thấy no ra

Em là ai mà điên đảo hồn ta

Cơn mê ấy thật hay không lại giả


Có phải chăng là tình yêu đó hả

Có đúng không hay ảo thôi mà

Chắc là đúng vì lòng ta thấy lạ

Chắc người ta cũng say đắm thiết tha


Có những lúc chán chường mình buông thả

Hình bóng kia khuyên nhủ bảo cố nha

Chắc người ấy thương thân mình tàn tạ

Nhưng nén buồn để thu vén việc nhà


Sac2018

ĐI VAY TIỀN

 Duy Sac

Anh nghèo nên mới đi vay

Em có thì giúp một tay anh mừng

Suốt đời anh sẽ biết ơn

Cớ gì em trách rồi còn khinh khi


Nghèo rồi còn sỹ diện gì

Nhưng em nói quá thế thì anh lui

Cảm ơn em đã có lời

Anh sẽ ghi nhớ cả đời không quên


Nghèo nên thân phận nó hèn

Chúc em luôn sống kẻ trên mọi người

Anh phải tìm cách khác thôi

Chắc về anh bán lấy đôi lợn sề


Cố gắng trang trải các bề

Cón dư chút đỉnh, anh vô nội thành

Cố gắng chạy kiếm loanh quanh

Công việc gì đó để anh kiếm tiền


Chào em, người bạn thâm niên

Chúc em cuộc sống ấm êm mọi bề

Tạm biệt em nhé, anh về

Mai này có dịp cà phê anh mời


Đôi mình lại tiếp rong chơi

Tình xưa nghĩa cũ những lời tâm giao

Tự nhiên bụi nó bay vào

Thế nên nước mắt anh trào cả xa


Trễ rồi, anh gấp về nhà

Em đóng cửa lại kẻo mà kẻ gian

Anh này, hượm đã , hãy khoan

Những lời em nói đã làm anh đau


Em nào khinh miệt anh đâu

Tính tình em vậy chớ nào có chi

Vội gì mà lại bỏ đi

Bõ công một bận lại về tay không


Anh đây ngay thẳng tấm lòng

Trong cơn bĩ cực vẫn không hạ mình

Đôi ta còn cái nghĩa tình

Anh giận em hả hay khinh em rồi


Em à em cứ nghỉ ngơi

Anh có chuyện phải về thôi muộn rồi

Xem như mọi việc xong xuôi

Em đừng nói nữa những lời thiết tha


Mắm tôm chấm với dưa cà

Làm sao sánh được thịt thà cá tôm

Gối rơm giữ phận gối rơm

Mình trọng mình trước rồi còn tính sau


Hoaphuongdo

SI MẺ

 Si Mê

Duy Sac

Yêu em nhiều quá hoá thành si

Nghèo lắm quanh năm chỉ ăn mì

Người chê, bạn trách nhưng mà sĩ

Cố đấm ăn xôi may có khi


Làm thơ tán tỉnh, từ ngữ bí

Thư tình muốn gửi sợ công đi

Ngồi ôm giấc mộng trong tâm trí

Điên điên dại dại chẳng ra gì


Sac2000

CÁI NGHÈO DAI DẲNG

 Duy Sac

Trời nóng nên làm gì cũng mệt

Mở quạt nhiều thì lo tốn điện

Mở cửa ra thì muỗi nó vào

Tắm thì tiển nước tăng một khoản


Ôi nghèo , cái nghèo dai dẳng

Nghèo tối tăm hết cả tinh thần

Nóng mùa khô, cái nóng kinh hoàng

Sài Gòn nóng, cái gì cũng nóng.

ANH MỚI CÓ TIỀN

 Duy Sac

Hôm qua, anh có tí tiền

Anh ra ngoài chợ luyên thuyên dạy đời

Anh mua cút riệu về xơi

Lâng lâng cảm giác cuộc đời thăng hoa


Hôm nay, anh trốn khỏi nhà

Bởi vì anh nợ người ta lắm tiền

Ra đường anh giả vờ điên

Rằng đời như thể một miền chiêm bao

LẤC CẤC

 Duy Sac

Đi đường mặt ngước lên trời

Chân vấp phải đá nên người ngã lăn

Đi đường mặt cúi gằm gằm

Đầu va cột điện ngã lăn ra đường


Liếc ngang nhìn dọc ngoài đường

Thiên hạ lại nghĩ là phường lưu manh

Thẳng đường cứ bước là lành

Thấy nguy biết tránh, thấy gian mà phòng 

ĐỘT KÍCH KHO LƯƠNG

 ĐỘT KÍCH KHO LƯƠNG

Trích Trường Ca Sát Thát

Duy Sac

Sau khi vào chiếm Thăng Long

Thoát Hoan chỉ thấy thành không bóng người

Toàn quân ăn uống nghỉ ngơi

Hôm sau ông lệnh quân rời Thăng Long

Dựng Doanh phía bắc sông Hồng

Để cho người Tống ở trong Long Thành

Quân Nguyên di chuyển rất nhanh

Dựng trại nối thiếp liên hoàn dọc sông

Kho lương phía bắc sông Hồng

Do Mãng Cổ Thái cầm quân canh phòng

Quân Trần rời khỏi Thăng Long

Những lực lượng nhỏ vẫn còn ém quân

Họ lưu lại ở nhà dân

Để đánh quấy rối tinh thần giặc Nguyên

Tướng Trần Quốc Toản nắm quyền

Ông tuyển nghĩa dũng thường xuyên rất nhiều

Họ là những kẻ phiêu lưu

Giang hồ lang bạt, phần nhiều mồ côi

Nhưng lòng nghĩa khí hơn người

Quân Trần tuyển mộ khắp nơi về dùng

Gọi là Thánh Dực nghĩa quân

Họ chiến đấu với tinh thần rất cao

Sa trường không tiếc máu đào

Anh dũng thiện chiến, võ cao, rất liều

Tây thành có núi Tản Viên

Chếch về hướng bắc, có nhiều nghĩa quân

Họ đang huấn luyện âm thầm

Chuẩn bị đột kích ban đêm đánh đồn

Quốc Toản đang có ngàn quân

Ông cho thám thính mấy vòng trại Nguyên

Thăm dò nơi đậu chiến thuyền

Ghi chép giờ giấc quân Nguyên đi tuần

Đã qua được mấy con trăng

Thánh Dực nghĩa dũng quyết lòng phá lương

Sau khi thám thính các đường

Ta biết tướng giữ kho lương trẻ người

Tính tình còn rất ham chơi

Thích nghe ca múa lại lười việc quân

Nhưng do hắn có võ công

Thoát Hoan trọng dụng canh phòng kho lương

Giặc đang kiêu ngạo coi thường

Bởi quân Trần đã chủ trương bỏ thành

Nhiều ngày không có giao tranh

Quân Nguyên vì thế an nhàn vui chơi

Nghĩa quân nắm bắt hết rồi

Quốc Toản quyết định đánh ngay bất ngờ

Ông đưa bản địa đồ ra

Kế hoạch chi tiết để mà thực thi

Ám hiệu sử dụng là gì

Giờ giấc, địa điểm chi li rạch ròi

Lần này có một trăm người

Y phục hắc ám đến nơi nghe truyền

Quốc Toản rằng trận đầu tiên

Chúng ta cố gắng phải liều không lui

Kho lương mà bị đốt rồi

Giặc Nguyên sẽ thất bại thôi, đói mà

Hỏa dược đã được đem ra

Mỗi người đọc một lời thề trung kiên

Toàn quân ra bến neo thuyền

Họ chèo lặng lẽ sang bên trại thù

Đêm đen sương khói âm u

Loe hoe ánh đuốc tuần tra mờ mờ

Quân canh say rượu lơ mơ

Không gian tĩnh mịch thật là mênh mông

Kho lương nhiều lính canh phòng

Bọn chúng di lại vòng trong vòng ngoài

Nghĩa quân bò nhẹ đến nơi

Sát thủ đột nhập giết người lính canh

Những đòn chí mạng rất nhanh

Hơn chục tên lính đã thành tử thi

Không nghe thấy động tĩnh gì

Quân Nguyên có vẻ lơ là chủ quan

Chưa hề phát hiện nghĩa quân

Cho nên bọn chúng dần dần lo ra

Hình như buồn ngủ đó mà

Nhiều ngày mệt mỏi vì xa gia đình

Nghĩa quân mò đến thình lình

Họ sát hại hết lính canh vòng ngoài

Vòng trong có bẫy tre gai

Hàng rào cọc gỗ ở ngoài rất cao

Nghĩa quân đột nhập vượt rào

Ám khí tiêu diệt tiêu hao lính tuần

Bất ngờ có tiếng trong quân

Rằng có thích khách ở gần kho lương

Quân Nguyên báo động rần rần

Doanh trại phút chốc đầy quân truy lùng

Chúng đi khám xét lung tung

Nghĩa quân thấy lộ nên dùng hỏa công

Biết mình khó thoát qua sông

Trăm quân nghĩa dũng quyết lòng xông lên

Họ châm mồi hỏa dược liền

Ném chúng vào trại quân Nguyên tức thì

Trời hanh gió lại thổi đi

Kho lương bốc hỏa cũng vì cỏ khô

Mãng Cổ Thái vẫn ngáy khò

Quân lính vào báo, ông ta phì cười

Rằng ta sẽ giết các ngươi

Đừng mà có phá lúc người ta say

Lính rằng có chuyện không hay

Kho lương đã cháy hết rồi tướng quân

Hôm nay thích khách quân Trần

Chúng đã đột nhập đốt quân lương mình

Cổ Thái còn vẫn chưa tin

Bỗng nhiên lửa cháy đến bên trại mình

Thế là Cổ Thái giật mình

Lập tức lên ngựa xông lên hét hò

Rằng mau dập lửa cho ta

Truy lùng bọn chúng bắt về đây ngay

Cổ Thái tức tối mặt mày

Ông ta thừa biết tội này rất to

Thế nên ra sức hét hò

Máu điên nó đã phát rồ hết lên

Nghĩa quân đánh đến nửa đêm

Phần lớn đều bị trúng tên rất nhiều

Số còn lại chẳng bao nhiêu

Một người duy nhất cố liều thoát thân

Anh ta lặng lẽ âm thầm

Qua sông về báo cho quân của mình

Rằng là bại lộ thông tin

Nên giặc phát hiện ra mình đốt lương

Toàn quân tử trận sa trường

Tôi mở đường máu vượt sang bên này

Quốc Toản rằng ta đã hay

Nội gián của giặc ở đây chắc rồi

Phải tìm ra kẻ ấy thôi

Nếu không sắp tới quân ta chết nhiều.

LỜI CHIA TAY CUỐI NĂM

 LỜi CHIA TAY CUỐI NĂM

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Sáng tác: 25/12/2009

Đêm xuống rồi đó em à!

Không còn lưu luyến đôi ta những gì

Em nên nhanh chóng về đi

Khóc khóc cũng chỉ cho đau thêm lòng

Đời anh còn lắm long đong

Chúng ta giã biệt ngay trong lúc này

Dứt khoát là một điều hay

Không vướng thêm nỗi đắng cay em à

Em hãy buông tay anh ra

Chớ níu kéo nữa để mà buồn thêm

Anh sao lại phụ tình em

Thử hỏi người đó hơn em gì nào

Bao năm tình cảm em trao

Những lúc ân ái ngọt ngào nồng say

Từ khi anh vẫn trắng tay

Tiền bạc túng thiếu mỗi ngày em đưa

Lo cho anh hết sáng trưa

Trốn cha trốn mẹ làm vừa lòng anh

Vậy mà cắt đứt sao đành

Em không hiểu nổi rằng anh muốn gì

Trao anh hết cả xuân thì

Hôm nay anh lại bỏ đi thế à

Xin lỗi em, thật xót xa

Anh nào có muốn xảy ra chuyện này

Tuy nhiên anh nói em hay

Gia đình em muốn chuyện này xảy ra

Vì anh không cửa không nhà

Thân phận hèn kém, mẹ cha lại nghèo

Nhà em giàu lắm người theo

Anh chỉ bọt bèo như kẻ lang thang

Mẹ em đã gọi điện sang

Rằng anh không đáng để làm chồng em

Bác khuyên anh phải bỏ em

Vì đang có mối hỏi em rất giàu

Em nên về nhà cho mau

Đừng níu kéo nữa cho đau thêm mà

Giờ anh đã nói hết ra

Em hiểu chưa hả, chúng mình chia tay

Không dây dưa nữa chuyện này

Bắt đầu từ buổi hôm nay hai đường

Nếu như em vẫn còn thương

Anh cũng phải cố tìm đường đi xa

Làm con phải hiếu mẹ cha

Tình dù thắm thiết cũng là người dưng

Anh ơi chớ vội, xin đừng

Cả đời em chỉ có ưng anh à

Khổ sao tình nghĩa đôi ta

Mẹ em có thật nói ra chuyện này

Hay anh dựng chuyện chia tay

Để rồi anh chạy bỏ em một mình

Em giờ phai hết nét xinh

Tính lại bướng bỉnh nên anh xem thường

Cô ta trẻ đẹp dễ thương

Nói năng nó ngọt như đường đúng không

Em nay như gái có chồng

Đời em chắc sẽ là không bến bờ

Thôi, em hiểu tình như mơ

Nó đã tan vỡ còn gì mà mong

Chuyện mình chấm dứt cho xong

Anh không cần nói lòng vòng nữa đâu

Em tặng anh nhé một câu

Chúc cho mọi thứ anh cầu thành công


Cô gái ra cạnh bờ sông

Rươm rướm nước mắt, xiết gồng hai tay

Cắn răng tím tái mặt mày

Cô đang hồi tưởng tháng ngày yêu đương

Gió rung rơi những hạt sương

Đêm dài phố thị con đường vắng tanh

Xuân đang về chốn đô thành

Có cô gái trẻ tan tành tình yêu.

ĐÓI

 ĐÓI

Thơ Duy Sắc

Đói quá nên ăn tạp

Chỉ cần cái bụng no

Nên vơ bèo vạt tép

Lấy mọi thứ người cho


Đến khi có bữa no

Thói quen xưa không bỏ

Thấy cái gì cũng muốn

Bội thực nhiều nên lo


Giờ đây không ai cho

Vì người biết mình no

Họ cũng không nhìn mặt

Tham chính là nguyên do


Có nên chăng buông bỏ

Hay vơ nữa miếng to

Kệ miệng đời đàm tiếu

Thân mình mình phải lo


Mai kia già lọ mọ

Hơi sức tàn ốm o

Ai có còn nhớ đến

Ta một thời đói, no.

DẠO QUA TAM ĐẢO

 Dạo Qua Tam Đảo

Thơ Duy Sắc 2009

Bềnh bồng mây phủ, đường đất lạnh

Dốc đá sương trơn, nước rỉ hoài

Chim, bướm vây quanh cành cổ thụ

Lan rừng khêu gợi những mầm hoa


Đường lên Tam Đảo quanh co dốc

Gió núi thổi bay ánh mặt trời

Áo len thưa sợi choàng thêm lạnh

Giá buốt tràn vào nỗi cô đơn


Nặng hạt mưa phùn tăng ướt át

Đường cao, dốc thẳng khó thêm trèo

Ngói đỏ xa mờ trong đỉnh núi

Chân dồn mải bước cứ bơ vơ


Còi xe khuấy động chỗ lưng đèo

Gương cầu dõi mắt khúc khẳng khuyu

Ai lỡ buông phanh mà đổ dốc

Hiểm nguy không bỏ phút chực chờ


Phố núi vào đêm, ánh điện giăng

Rừng sâu nhập nhoạng ngỡ sáng trăng

Bạc phếch màu mây, đen màu núi

Trời cũng bạc luôn một màn sương


Vàng hoe góc phố nhòe nhòe sáng

Hàng xá dần thưa khách ngó ngàng

Mình cứ chần chừ phân vân mãi

Chốn trú nào đây qua đêm nay


Chuông reo , điện thoại nguồn vừa cạn

Tăm tối mặt mày ướt nước mưa

Chẳng lẽ quay về nơi chân núi

Rồi lại lên đây lúc ban ngày.

GIẤC MƠ HỒNG TRẦN

 GIẤC MƠ HỒNG TRẦN

Duy Sac

Buồn sao điệp khúc biệt ly

Tình yêu dang dở chia ly đoạn trường

Đớn đau kẻ nhớ người thương

Đắng cay biết mấy đêm trường nhớ nhau


Tiếng đàn gieo rắc nỗi sầu

Nốt trầm than thở những câu nặng tình

Nốt thăng buồn tủi phận mình

Lặng nghe tiếng khóc dở dang tình đầu


Giáng bao nhiêu nỗi thương đau

Âm thanh chua chát u sầu năm canh

Nốt như gió rít qua mành

Nốt như gió cuốn lá xanh rời cành


Nốt như hoa tả tơi cành

Nốt là nước mắt đọng thành sương đêm

Nốt như nức nở con tim

Nốt là ánh mắt đang tìm kiếm nhau


Nốt như ký ức phai màu

Nốt còn luyến tiếc biết bao ân tình

Lời ca lãng mạn phiêu linh

Du dương giai điệu ái tình trái ngang


Khen ai sáng tác khúc đàn

Chắc là tâm trạng ngổn ngang vì tình

Phải chăng tác giả đa tình

Hay người cũng có cuộc tình biệt ly


Những câu hát thật não nề

Ai từng hứa hẹn, từng thề cùng ai

Ai từng đã phụ tình ai

Ai từng thắm thiết yêu ai không rời


Ai từng đêm nước mắt rơi

Ai từng đã nói trọn đời yêu ai

Tiếng đàn như tiếng thở dài

Tiếng đàn cứ mãi bi ai nỗi buồn


Trời cao sấm giật mưa tuôn

Một cơn bão lớn quay cuồng không gian

Nước dâng như lũ trên ngàn

Nước trôi đi hết muôn vàn yêu thương


Nước trôi đi mọi vấn vương

Nước làm cách trở con đường nhân duyên

Tiếng kinh tiếng mõ cửa thiền

Tiếng lòng ai muốn bình yên quên tình


Tiếng là lời Phật linh thiêng

Ngài khuyên buông bỏ để mình thảnh thơi

Cố quên oan trái dòng đời

Buông đi duyên nghiệp cho vơi nỗi sầu


Tình kia dù có đậm sâu

Nhưng mà duyên cạn phải mau xa rời

Nhân duyên se bởi ông trời

Nó là nghiệp quả nhiều đời gặp nhau


Lương duyên ý hợp tâm đầu

Nghiệp duyên nếu vướng thì đau cả đời

Phải chăng định trước hết rồi

Những người ta gặp đều là hữu duyên


Không gì mà đến tự nhiên

Gieo nhân gặp quả đã nhiều đời qua

Biệt ly tình chớ xót xa

Hiểu về nhân quả thì ta nhẹ lòng


Vô thường mọi thứ như không

Có rồi lại mất nặng lòng làm chi

Hỏi trăm năm nữa còn gì

Có ai còn nhớ đến ta không nào


Tội tình chi mãi khổ đau

Phải thương mình trước cớ sao cứ buồn

Thân mình mình phải biết thương

Thương người ta cũng đã thương hết lòng


Tùy người có hiểu hay không

Chỉ cần ta chẳng phụ lòng người ta

Đã yêu bằng cả lòng ta

Nên không hối tiếc tình ta trao người


Tùy theo cái nghiệp của người

Nghiệp ta phải trả cho người đã xong

Không còn gì phải bận lòng

Chỉ còn ta với lương tâm của mình


Biệt ly là chuyện của tình

Cạn duyên thì chắc là tình biệt ly

Ta buông cho nghiệp hết đi

Ta buông ta sẽ tìm về chính ta


Ta buông cho nhẹ lòng ta

Ta buông để nghiệp người ta xa rời

Ta buông cho hết nợ đời

Ta buông ta được thảnh thơi nhẹ nhàng


Ta buông theo những cung đàn

Thả hồn theo những âm thanh cõi thiền

Ta tìm về chốn bình yên

Đời ta sẽ hết ưu phiền khổ đau


Quên đi giấc mộng bấy lâu

Hồng trần như ảo, mơ nào cũng tan

Chẳng qua cũng chỉ khúc đàn

Nó không gì cả, tại tâm ta buồn


Cớ sao ta lại vấn vương

Cơ sao ta lại nhớ thương một người

Sao ta cứ phải nhớ người

Sao ta phải khóc vì người làm chi


Lời ca nào có nghĩa gì

Nó gây tác động đến ta thế này

Người ta viết nhạc đắng cay

Có gì ảnh hưởng đến đời của ta


Tự nhiên mình lại xót xa

Tự nhiên buồn quá, thôi đi đừng đàn


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku