Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

DẠO QUA TAM ĐẢO

 Dạo Qua Tam Đảo

Thơ Duy Sắc 2009

Bềnh bồng mây phủ, đường đất lạnh

Dốc đá sương trơn, nước rỉ hoài

Chim, bướm vây quanh cành cổ thụ

Lan rừng khêu gợi những mầm hoa


Đường lên Tam Đảo quanh co dốc

Gió núi thổi bay ánh mặt trời

Áo len thưa sợi choàng thêm lạnh

Giá buốt tràn vào nỗi cô đơn


Nặng hạt mưa phùn tăng ướt át

Đường cao, dốc thẳng khó thêm trèo

Ngói đỏ xa mờ trong đỉnh núi

Chân dồn mải bước cứ bơ vơ


Còi xe khuấy động chỗ lưng đèo

Gương cầu dõi mắt khúc khẳng khuyu

Ai lỡ buông phanh mà đổ dốc

Hiểm nguy không bỏ phút chực chờ


Phố núi vào đêm, ánh điện giăng

Rừng sâu nhập nhoạng ngỡ sáng trăng

Bạc phếch màu mây, đen màu núi

Trời cũng bạc luôn một màn sương


Vàng hoe góc phố nhòe nhòe sáng

Hàng xá dần thưa khách ngó ngàng

Mình cứ chần chừ phân vân mãi

Chốn trú nào đây qua đêm nay


Chuông reo , điện thoại nguồn vừa cạn

Tăm tối mặt mày ướt nước mưa

Chẳng lẽ quay về nơi chân núi

Rồi lại lên đây lúc ban ngày.

GIẤC MƠ HỒNG TRẦN

 GIẤC MƠ HỒNG TRẦN

Duy Sac

Buồn sao điệp khúc biệt ly

Tình yêu dang dở chia ly đoạn trường

Đớn đau kẻ nhớ người thương

Đắng cay biết mấy đêm trường nhớ nhau


Tiếng đàn gieo rắc nỗi sầu

Nốt trầm than thở những câu nặng tình

Nốt thăng buồn tủi phận mình

Lặng nghe tiếng khóc dở dang tình đầu


Giáng bao nhiêu nỗi thương đau

Âm thanh chua chát u sầu năm canh

Nốt như gió rít qua mành

Nốt như gió cuốn lá xanh rời cành


Nốt như hoa tả tơi cành

Nốt là nước mắt đọng thành sương đêm

Nốt như nức nở con tim

Nốt là ánh mắt đang tìm kiếm nhau


Nốt như ký ức phai màu

Nốt còn luyến tiếc biết bao ân tình

Lời ca lãng mạn phiêu linh

Du dương giai điệu ái tình trái ngang


Khen ai sáng tác khúc đàn

Chắc là tâm trạng ngổn ngang vì tình

Phải chăng tác giả đa tình

Hay người cũng có cuộc tình biệt ly


Những câu hát thật não nề

Ai từng hứa hẹn, từng thề cùng ai

Ai từng đã phụ tình ai

Ai từng thắm thiết yêu ai không rời


Ai từng đêm nước mắt rơi

Ai từng đã nói trọn đời yêu ai

Tiếng đàn như tiếng thở dài

Tiếng đàn cứ mãi bi ai nỗi buồn


Trời cao sấm giật mưa tuôn

Một cơn bão lớn quay cuồng không gian

Nước dâng như lũ trên ngàn

Nước trôi đi hết muôn vàn yêu thương


Nước trôi đi mọi vấn vương

Nước làm cách trở con đường nhân duyên

Tiếng kinh tiếng mõ cửa thiền

Tiếng lòng ai muốn bình yên quên tình


Tiếng là lời Phật linh thiêng

Ngài khuyên buông bỏ để mình thảnh thơi

Cố quên oan trái dòng đời

Buông đi duyên nghiệp cho vơi nỗi sầu


Tình kia dù có đậm sâu

Nhưng mà duyên cạn phải mau xa rời

Nhân duyên se bởi ông trời

Nó là nghiệp quả nhiều đời gặp nhau


Lương duyên ý hợp tâm đầu

Nghiệp duyên nếu vướng thì đau cả đời

Phải chăng định trước hết rồi

Những người ta gặp đều là hữu duyên


Không gì mà đến tự nhiên

Gieo nhân gặp quả đã nhiều đời qua

Biệt ly tình chớ xót xa

Hiểu về nhân quả thì ta nhẹ lòng


Vô thường mọi thứ như không

Có rồi lại mất nặng lòng làm chi

Hỏi trăm năm nữa còn gì

Có ai còn nhớ đến ta không nào


Tội tình chi mãi khổ đau

Phải thương mình trước cớ sao cứ buồn

Thân mình mình phải biết thương

Thương người ta cũng đã thương hết lòng


Tùy người có hiểu hay không

Chỉ cần ta chẳng phụ lòng người ta

Đã yêu bằng cả lòng ta

Nên không hối tiếc tình ta trao người


Tùy theo cái nghiệp của người

Nghiệp ta phải trả cho người đã xong

Không còn gì phải bận lòng

Chỉ còn ta với lương tâm của mình


Biệt ly là chuyện của tình

Cạn duyên thì chắc là tình biệt ly

Ta buông cho nghiệp hết đi

Ta buông ta sẽ tìm về chính ta


Ta buông cho nhẹ lòng ta

Ta buông để nghiệp người ta xa rời

Ta buông cho hết nợ đời

Ta buông ta được thảnh thơi nhẹ nhàng


Ta buông theo những cung đàn

Thả hồn theo những âm thanh cõi thiền

Ta tìm về chốn bình yên

Đời ta sẽ hết ưu phiền khổ đau


Quên đi giấc mộng bấy lâu

Hồng trần như ảo, mơ nào cũng tan

Chẳng qua cũng chỉ khúc đàn

Nó không gì cả, tại tâm ta buồn


Cớ sao ta lại vấn vương

Cơ sao ta lại nhớ thương một người

Sao ta cứ phải nhớ người

Sao ta phải khóc vì người làm chi


Lời ca nào có nghĩa gì

Nó gây tác động đến ta thế này

Người ta viết nhạc đắng cay

Có gì ảnh hưởng đến đời của ta


Tự nhiên mình lại xót xa

Tự nhiên buồn quá, thôi đi đừng đàn


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

THỰC LỰC

 THỰC LỰC 

Duy Sac

Con ếch ngồi đáy giếng

Ảo tưởng ánh trăng vàng

Ngâm những vần thơ cóc

Tiếng thơ trong giếng vang


Ếch nghe thơ bay bổng

Nghĩ mình quá tài năng

Ếch nhảy lòng vòng mãi

Chỉ thấy trời hình tròn


Người không có tài năng

Thường buông lời khoác loác

Người ta khen giả bộ

Thế là mặt vênh vênh


Bất tài mà háo danh

Chỉ chuốc vào đau khổ

Chẳng khác gì con ếch

Đáy giếng tưởng là trăng


Anh thương em bao năm

Nhưng anh tài không có

Làm ăn toàn thua lỗ

Nên anh trốn khỏi em


Anh bất tài thực sự

Nói thật chứ không đùa

Thương là thương thật đó

Cũng bất lực rời xa


Anh chưa xin lỗi em

Bởi anh không có lỗi

Lỗi là ở tài năng

Anh tài anh đã khác

KHÔNG CÓ GÌ ĐỂ BUÔNG

 Duy Sac

Nhiều lúc muốn buông bỏ

Nhưng có gì để buông

Không có gì để bỏ

Công danh thì không có


Tiền tài cũng không luôn

Cố tìm cái để bỏ

Mà tìm hoài không ra

Thôi phải cố gắng làm


Để kiếm cái buông bỏ

CHƠI VÕ LÂM

 CHƠI VÕ LÂM

Duy Sac 2006

Anh tạo nick oánh game giải trí

Vào giang hồ phiêu bạt đó đây

Luyện cho kinh nghiệm dạn dày

Rồi lên đẳng cấp làm tay anh hùng


Bao môn phái anh đều lĩnh hội

Những võ công tuyệt đỉnh thế gian

Bởi yêu ánh mắt của nàng

Cho nên anh lập một bang của mình


Sau những cuộc thanh trừng tàn khốc

Bang của anh đã top ser - ver

Bạc vàng tuôn đến hàng giờ

Võ lâm hiệp khách luôn mơ được vào


Em mến mộ nên em tìm đến

Những dòng tin đầy những yêu thương

Hai ta hành lý lên đường

Giai nhân kiếp khách muôn phương giang hồ


Tình yêu đẹp trải bao năm tháng

Đỉnh Hoa Sơn ta đã ước thề

Trăm năm sẽ chẳng chia ly

Tình ta muôn kiếp vẫn là sắt son


Tại đại hội võ lâm minh chủ

Anh một mình đấu với quần hùng

Bao nhiêu tuyệt thế võ công

Anh đều thể hiện hết lòng vì em


Bỗng bang phái có người phản bội

Nó cuỗm đi ngân lượng bạc vàng

Khiến cho bang hội ly tan

Anh em đành phải cơ hàn bôn ba


Lời hẹn của tôi ta ngày ấy

Bỗng dưng sao em lại vội quên

Anh ôm mãi một nỗi buồn

Thất tình, anh đến Hoa Sơn một mình


Nuốt nước mắt đau tình dang dở

Thân giang hồ cù bất cù bơ

Thương người vô bến vô bờ

Sao người lại vội bỏ ta một mình


Anh cứ mãi độc hành vạn lý

Bọn giang hồ truy đuổi ngày đêm

Trăng vàng buông ánh trước thềm

Anh lại cứ ngỡ là em trở về


Thật đau xót một đời kiếm khách

Bao chiến công hiển hách lẫy lừng

Hết tiền anh cũng phải ngưng

Bây giờ xóa nick vì buồn nhớ em.

ĐI TU

 

Đi tu nhưng phải có gia đình

Đó là gốc rễ của tổ tiên

Ai tu mà bỏ tình thân thuộc

Là người đó vốn đã vô minh


Đi tu mong để nhận quả lành

Chứ không phải là trốn thế gian

Đừng tưởng thuộc vài câu Phật Pháp

Nghĩ rằng như vậy đã tu thành


Tu là tu dưỡng ở bản thân

Phật Pháp dùng soi lại lương tâm

Sám hối lỗi lầm mình từng phạm

Để cho nghiệp lực lánh xa mình


Tu còn sân hận chẳng phải tu

Tu là buông xả mọi oán thù

Tâm hướng từ bi và trí tuệ

Nuôi dưỡng tình thương, biết nhân từ


Tu không phải bỏ đời trần tục

Không phải vô tình trước nỗi đau

Không phải chỉ lo thân mình tốt

Tu là chia sẻ lấy làm đầu


Người tu tâm sáng và thánh thiện

Mỗi tiếng thốt ra đẹp như hoa

Tấm lòng cao cả như trời biển

Đức hạnh sánh ngang với ngọc ngà


Đi tu phải biết giữ Đạo nhà

Một lòng hiếu thảo với mẹ cha

Đừng nên ảo tưởng tu là bỏ

Hãy nhớ từ đâu mà có ta


ĐI TU

Duy Sac

TẾT HẾT HƠI

 

Tết rồi lại nhớ cố hương

Bao năm lang bạt bước đường mưu sinh

Bơ vơ giữa đất Sài Thành

Đêm trường cô quạnh gối chăn một mình


Tết rồi phố xá thêm xinh

Khắp nơi mở nhạc xập xình đón xuân

Người ta sắm sửa áo quần

Ta ngồi uống rượu cạnh bên hiên nhà


Tết rồi ai có nhớ ta

Chắc không ai nhớ về ta nữa rồi

Tết thì mặc kệ Tết thôi

Chẳng qua là phút giao thời tự nhiên


Tết này ta lại già thêm

Nửa đời đã quá mơ thêm được gì

Đành buông bỏ mọi sân si

Nghe câu kinh, kệ hướng về Phật môn


Đời người đang buổi hoàng hôn

Chỉ mong ngày Tết nó không trở về

Nó về ta lại già đi

Cho nên đừng Tết làm gì Tết ơi


TẾT HẾT HƠI

Duy Sac

GIẬN HAY THƯƠNG ?

 GIẬN HAY THƯƠNG?

Duy Sac

Em còn giận anh không

Em có gét anh không

Nếu mà em còn vậy

Chắc là em còn thương


Em có thấy gì không

Năm nào trời cũng bão

Hết mưa rồi đến lũ

Chắc trời có thương người


Tình mình là gì nhỉ

Anh thấy chẳng có gì

Chẳng qua là cảm xúc

Hết tình lại rời đi


Mà giận làm gì nhỉ

Khi mình đã từng thương

Nên thôi buông bỏ nhé

Để ta đừng tổn thương


Em cứ nhìn trận lũ

Em sẽ thấy vô thường

Tình ta nào có đáng

Để mà mãi đau thương


Khóc cũng từng đã khóc

Đau cũng đã rất đau

Thương thì thương nhiều lắm

Nhưng có được gì đâu


Ta còn nhớ về nhau

Tức là tình còn mãi

Anh chúc em hạnh phúc

Nửa đời sau bình an

KHI TA CÔ ĐƠN

 KHI TA CÔ ĐƠN

Duy Sac

Có ai cô đơn chưa

Chắc chắn là cũng có

Nhưng người ta có bạn

Còn ta thì lại không


Khi ta đang cô đơn

Ta phải biết làm sao

Đó là đi uống rượu

Say vào là ngủ ngon


Say là hết cô đơn

Say là mình hạnh phúc

Say là buông bỏ rồi

Bởi ta chẳng biết gì


Cô đơn hãy đến đi

Bao nhiêu ta cũng tiếp

Bao nhiêu ta cũng chấp

Chấp cả đời cô đơn

BUÔNG VÀ BỎ

 Duy Sac

Buông gì rồi bỏ cái gì

Làm gì để có cái gì mà buông

Ngày nào cũng bảo là buông

Nói cho cái miệng đỡ buồn mà thôi


Buông là im lặng nhìn trời

Đêm về ngũ giấc thảnh thơi an nhàn

Mặc ngoài kia lắm gian nan

Ta vì ta sướng ta nhàn mà thôi


Buông là ta mãi rong chơi

Mặc ta cứ để dòng đời đẩy đưa

Chẳng màng tranh đấu hơn thua

Ta lênh đênh mặc đời đưa kệ đời


Còn không là phải cố chơi

Chơi cho tàn sức tàn hơi với đời

Không than không vãn nửa lời

Dám chơi dám chịu xem đời tới đâu


Một là chơi lại từ đầu

Hai là chơi tiếp chớ đâu nửa chừng

Đã buông là phải thật buông

Chứ đừng dở dở ương ương, người cười.


NDS

CHẲNG CÓ GÌ BUÔNG

 Duy Sac

Làm sao buông bỏ cho nhàn hạ

Khi chẳng có gì để mà buông

Trắng tay nên cố vơ đủ thứ

Càng vơ càng thiếu chẳng được gì


Ai cũng bảo buông đừng ham hố

Mà có cho mình cái gì đâu

Phải chi họ tặng cho vài thứ

Mình có cái mà có thể buông


NDS

KHÓ BUÔNG

 KHÓ BUÔNG

Duy Sac

Còn mơ là còn chấp

Còn chấp là còn vướng

Làm sao để hết mơ

Chắc là không thể hết


Đời ai cũng đều mơ

Mỗi người mơ một kiểu

Nên mơ là còn muốn

Muốn tức là khó buông


Nên không thể nào buông

Bởi buông là hết mộng

Mà mộng luôn rất đẹp

Ai có thể bỏ mơ


Nói buông chỉ là suông

Làm sao mà buông được

Bởi vì buông cái này

Để người tìm cái khác


Buông để mong nhẹ lòng

Buông để mong thanh thản

Buông để cầu an yên

Vậy sao mà buông được


Chỉ khi người mất trí

Vô cảm và vô tri

Không còn biết nghĩ gì

Lúc đó là buông bỏ

TIẾNG SÁO DIỀU

 TIẾNG SÁO DIỀU

Duy Sac

Thơ hay chọn lọc (2013)

Gió lồng lộng, nắng tưới đồng

Trẻ trâu tụ tập bên sông thả diều

Chiều đông rét, thuyền nan neo

Một lão ngư tiều uống rượu ngêu ngao


Rít vài hơi điếu thuốc lào

Ngắm con diều sáo bay cao ngang trời

Diều như trăng lướt dạo chơi

Sáo vọng những lời tha thiết thương yêu


Lời sáo nhắn nhủ bao điều

Yêu quê hương những buổi chiều bình yên

Trai tài, gái đảm nết hiền

Tình yêu thơ mộng hồn nhiên đời nghèo


Cầu ao bóng mẹ vớt bèo

Bến sông thuyền vững tay chèo ra khơi

Trống chèo vang khúc ca đời

Lúa chín chào mời mùa vụ bội thu


Chõng tre ấm áp lời ru

Trẻ ngoan ngon giấc chiều thu mơ màng

Hội đình chiêng trống rộn ràng

Từng đôi trai gái nhịp nhàng đánh đu


Chuông chùa gieo tiếng nhân từ

Câu kinh xoá những ưu tư muộn phiền

Nghĩa tình đằm thắm lương duyên

Trầu cau quấn quýt thuyền quyên một đời


Trung thu trăng sáng gọi mời

Tung tăng trẻ nhỏ vui chơi rộn ràng

Tùng dinh rồng rắn khắp làng

Đèn trời thành hàng bay dọc bờ đê


Trời xuân đàn én hội về

Mưa phùn tưới tắm làng quê mát lành

Khói lam toả những mái tranh

Xoan nở trên cành soi bóng bờ ao


Hơi xuân nhộn nhịp xôn xao

Bánh chưng nén chặt tình vào với nhau

Cụ già tay xén quả cau

Đỏ thắm miếng trầu bên lũ cháu con


Họ hàng chén rượu cười giòn

Ngọt ngào bánh mứt thơm ngon tấm lòng

Đào khoe nhan sắc tươi hồng

Râm ran câu chúc thành công, phát tài


Công danh thành đạt nay mai

Dẫu tháng năm dài tình nghĩa không phai

Quên đi những chuyện đúng sai

Quên đi để đón tương lai sắp về


Thái bình khắp chốn làng quê

Nắng ấm đang về ấm áp muôn nơi

Sáo ngân vài khúc buông lơi

Thương những cuộc đời còn lắm gian nan


Cuộc đời tăm tối lầm than

Chia ly cách trở muôn ngàn đắng cay

Lũ dâng làng mạc cuốn bay

Trên những luống cày nước mắt trào tuôn


Đàn ai réo khúc u buồn

Đàn ai than để mưa tuôn lòng trời

Diều chao sáo cũng chơi vơi

Tiếng sáo cuộc đời trầm bổng vi vu


Diều bay cao lướt vù vù

Lời sáo ray rứt u u quay cuồng

Dây căng trẻ sợ bèn buông

Diều băng trong ánh nắng suông cuối trời


Thuyền nan thơ thẩn bơi bơi

Ngư tiều hết rượu một hơi thở dài


Sac2013