Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

TẾT HẾT HƠI

 

Tết rồi lại nhớ cố hương

Bao năm lang bạt bước đường mưu sinh

Bơ vơ giữa đất Sài Thành

Đêm trường cô quạnh gối chăn một mình


Tết rồi phố xá thêm xinh

Khắp nơi mở nhạc xập xình đón xuân

Người ta sắm sửa áo quần

Ta ngồi uống rượu cạnh bên hiên nhà


Tết rồi ai có nhớ ta

Chắc không ai nhớ về ta nữa rồi

Tết thì mặc kệ Tết thôi

Chẳng qua là phút giao thời tự nhiên


Tết này ta lại già thêm

Nửa đời đã quá mơ thêm được gì

Đành buông bỏ mọi sân si

Nghe câu kinh, kệ hướng về Phật môn


Đời người đang buổi hoàng hôn

Chỉ mong ngày Tết nó không trở về

Nó về ta lại già đi

Cho nên đừng Tết làm gì Tết ơi


TẾT HẾT HƠI

Duy Sac

GIẬN HAY THƯƠNG ?

 GIẬN HAY THƯƠNG?

Duy Sac

Em còn giận anh không

Em có gét anh không

Nếu mà em còn vậy

Chắc là em còn thương


Em có thấy gì không

Năm nào trời cũng bão

Hết mưa rồi đến lũ

Chắc trời có thương người


Tình mình là gì nhỉ

Anh thấy chẳng có gì

Chẳng qua là cảm xúc

Hết tình lại rời đi


Mà giận làm gì nhỉ

Khi mình đã từng thương

Nên thôi buông bỏ nhé

Để ta đừng tổn thương


Em cứ nhìn trận lũ

Em sẽ thấy vô thường

Tình ta nào có đáng

Để mà mãi đau thương


Khóc cũng từng đã khóc

Đau cũng đã rất đau

Thương thì thương nhiều lắm

Nhưng có được gì đâu


Ta còn nhớ về nhau

Tức là tình còn mãi

Anh chúc em hạnh phúc

Nửa đời sau bình an

KHI TA CÔ ĐƠN

 KHI TA CÔ ĐƠN

Duy Sac

Có ai cô đơn chưa

Chắc chắn là cũng có

Nhưng người ta có bạn

Còn ta thì lại không


Khi ta đang cô đơn

Ta phải biết làm sao

Đó là đi uống rượu

Say vào là ngủ ngon


Say là hết cô đơn

Say là mình hạnh phúc

Say là buông bỏ rồi

Bởi ta chẳng biết gì


Cô đơn hãy đến đi

Bao nhiêu ta cũng tiếp

Bao nhiêu ta cũng chấp

Chấp cả đời cô đơn

BUÔNG VÀ BỎ

 Duy Sac

Buông gì rồi bỏ cái gì

Làm gì để có cái gì mà buông

Ngày nào cũng bảo là buông

Nói cho cái miệng đỡ buồn mà thôi


Buông là im lặng nhìn trời

Đêm về ngũ giấc thảnh thơi an nhàn

Mặc ngoài kia lắm gian nan

Ta vì ta sướng ta nhàn mà thôi


Buông là ta mãi rong chơi

Mặc ta cứ để dòng đời đẩy đưa

Chẳng màng tranh đấu hơn thua

Ta lênh đênh mặc đời đưa kệ đời


Còn không là phải cố chơi

Chơi cho tàn sức tàn hơi với đời

Không than không vãn nửa lời

Dám chơi dám chịu xem đời tới đâu


Một là chơi lại từ đầu

Hai là chơi tiếp chớ đâu nửa chừng

Đã buông là phải thật buông

Chứ đừng dở dở ương ương, người cười.


NDS

CHẲNG CÓ GÌ BUÔNG

 Duy Sac

Làm sao buông bỏ cho nhàn hạ

Khi chẳng có gì để mà buông

Trắng tay nên cố vơ đủ thứ

Càng vơ càng thiếu chẳng được gì


Ai cũng bảo buông đừng ham hố

Mà có cho mình cái gì đâu

Phải chi họ tặng cho vài thứ

Mình có cái mà có thể buông


NDS

KHÓ BUÔNG

 KHÓ BUÔNG

Duy Sac

Còn mơ là còn chấp

Còn chấp là còn vướng

Làm sao để hết mơ

Chắc là không thể hết


Đời ai cũng đều mơ

Mỗi người mơ một kiểu

Nên mơ là còn muốn

Muốn tức là khó buông


Nên không thể nào buông

Bởi buông là hết mộng

Mà mộng luôn rất đẹp

Ai có thể bỏ mơ


Nói buông chỉ là suông

Làm sao mà buông được

Bởi vì buông cái này

Để người tìm cái khác


Buông để mong nhẹ lòng

Buông để mong thanh thản

Buông để cầu an yên

Vậy sao mà buông được


Chỉ khi người mất trí

Vô cảm và vô tri

Không còn biết nghĩ gì

Lúc đó là buông bỏ

TIẾNG SÁO DIỀU

 TIẾNG SÁO DIỀU

Duy Sac

Thơ hay chọn lọc (2013)

Gió lồng lộng, nắng tưới đồng

Trẻ trâu tụ tập bên sông thả diều

Chiều đông rét, thuyền nan neo

Một lão ngư tiều uống rượu ngêu ngao


Rít vài hơi điếu thuốc lào

Ngắm con diều sáo bay cao ngang trời

Diều như trăng lướt dạo chơi

Sáo vọng những lời tha thiết thương yêu


Lời sáo nhắn nhủ bao điều

Yêu quê hương những buổi chiều bình yên

Trai tài, gái đảm nết hiền

Tình yêu thơ mộng hồn nhiên đời nghèo


Cầu ao bóng mẹ vớt bèo

Bến sông thuyền vững tay chèo ra khơi

Trống chèo vang khúc ca đời

Lúa chín chào mời mùa vụ bội thu


Chõng tre ấm áp lời ru

Trẻ ngoan ngon giấc chiều thu mơ màng

Hội đình chiêng trống rộn ràng

Từng đôi trai gái nhịp nhàng đánh đu


Chuông chùa gieo tiếng nhân từ

Câu kinh xoá những ưu tư muộn phiền

Nghĩa tình đằm thắm lương duyên

Trầu cau quấn quýt thuyền quyên một đời


Trung thu trăng sáng gọi mời

Tung tăng trẻ nhỏ vui chơi rộn ràng

Tùng dinh rồng rắn khắp làng

Đèn trời thành hàng bay dọc bờ đê


Trời xuân đàn én hội về

Mưa phùn tưới tắm làng quê mát lành

Khói lam toả những mái tranh

Xoan nở trên cành soi bóng bờ ao


Hơi xuân nhộn nhịp xôn xao

Bánh chưng nén chặt tình vào với nhau

Cụ già tay xén quả cau

Đỏ thắm miếng trầu bên lũ cháu con


Họ hàng chén rượu cười giòn

Ngọt ngào bánh mứt thơm ngon tấm lòng

Đào khoe nhan sắc tươi hồng

Râm ran câu chúc thành công, phát tài


Công danh thành đạt nay mai

Dẫu tháng năm dài tình nghĩa không phai

Quên đi những chuyện đúng sai

Quên đi để đón tương lai sắp về


Thái bình khắp chốn làng quê

Nắng ấm đang về ấm áp muôn nơi

Sáo ngân vài khúc buông lơi

Thương những cuộc đời còn lắm gian nan


Cuộc đời tăm tối lầm than

Chia ly cách trở muôn ngàn đắng cay

Lũ dâng làng mạc cuốn bay

Trên những luống cày nước mắt trào tuôn


Đàn ai réo khúc u buồn

Đàn ai than để mưa tuôn lòng trời

Diều chao sáo cũng chơi vơi

Tiếng sáo cuộc đời trầm bổng vi vu


Diều bay cao lướt vù vù

Lời sáo ray rứt u u quay cuồng

Dây căng trẻ sợ bèn buông

Diều băng trong ánh nắng suông cuối trời


Thuyền nan thơ thẩn bơi bơi

Ngư tiều hết rượu một hơi thở dài


Sac2013

HẾT XUÂN RỒI

 HẾT XUÂN RỒI

Duy Sac 2022

Hết xuân rồi em có biết không

Ta không thể cứ ngồi mơ mộng

Thời tuổi trẻ vụt qua tích tắc

Bỏ lại sau tiếc nuối mênh mông


Duyên chúng mình nó vẫn long đong

Thanh xuân ấy tan thành ảo mộng

Những ký ức trở thành quá khứ

Mà tình ta nó cứ lòng vòng


Em tiếc gì sao cứ ngóng trông

Em không thể ôm hoài ảo vọng

Hãy buông đi tiến về phía trước

Đừng để thêm đau khổ trong lòng


Một mối tình thơ mộng viễn vông

Hay do bởi mình thương quá nặng

Ta không thể đành lòng cắt đứt

Đúng không em thương quá là thương.

THỨC TRẮNG

 Duy Sac

Đêm hôm qua thức trắng

Tâm tư nhiều sâu lắng

Đời còn nhiều gánh nặng

Buông bỏ liệu được chăng


Bao nhiêu năm tay trắng

Trái tim luôn trống vắng

Nhiều khi buồn nín lặng

Tự tình với ánh trăng


Thời gian trôi lẳng lặng

Mình đã nhiều cố gắng

Thành quả vẫn luôn đắng

Tuổi già ngày một tăng


Biết làm sao cho đặng

Để ta được cân bằng

Hay mình không ngay thẳng

Nên đời gập gềnh chăng!

HẾT GIỜ

 Hết giờ

Duy Sac

Rảnh ngồi tập học đạo thử thơ

Bắt đầu chắc làm trước vần ơ

Vần ơ không được đến âm thờ

Thờ gì không rõ sang vần ớ


Lơ mơ ú ớ lại sang ngơ

Ngơ ngẩn cho thêm vào chữ nợ

Trốn tránh nhiều phen phải bơ phờ

Mệt mỏi chán chường ngồi giữa chợ


Nắng nóng cực thân thấy lờ đờ

Ẫm ờ nên khổ đành sang bợ

Bợ nhiều người ghét bảo mình dơ

Dơ quá tắm nhiều thành ra dở


Xà bông tốn kém phải đi nhờ

Nhờ hoài người chán chê phát sợ

Cô độc một mình nghĩ lơ mơ

Quanh quẩn lang thang thành ba vớ


Tủi thân nghiền ngẫm học i tờ

Già quá não teo nên ú ớ

Nhức đầu căng mắt thân xác xơ

Ôi trời chán quá mình sao dở


Chẳng lẽ thế này đến bao giờ

Tìm đâu lối thoát cho dễ thở

Ảo tưởng đeo mang hoá ngu khờ

Lại cái chữ tiền buông sao nỡ


Chữ tình ray rứt cứ chực chờ

Luẩn quẩn vòng vo hoài vô cớ

Quay qua quay lại thấy hết giờ

Thế là cũng viết được bài thơ


Bụng đói nên gieo vần phải ợ

Nước bọt chảy thèm miếng bò tơ

Mơ mai trúng số mà trả nợ

Há miệng mắc quai mặt cứ đơ


Bạn bè xa lánh mình ngồi nhớ

Kỷ niệm ngày xưa tuổi dại khờ

Nhìn qua khe cửa trời xanh mở

Cóc ngồi bõm bẽm thả hồn thơ


Sac2018

PHẬN BÈO

 PHẬN BÈO

Duy Sac

Dạo này hết ý thơ hay

Cho nên làm bạn cỏ cây giải sầu

Chiều nào cũng đứng trên cầu

Nhìn ra chỗ mấy con tàu buông neo


Bờ kè có mấy xóm nghèo

Nhà tôn dột nát, chó mèo đánh nhau

Nước đen ùng ục sủi màu

Rác đầy một đống như bèo hoa dâu


Xe cộ kẹt cứng cả cầu

Tiếng kèn, tiếng chửi dành nhau làn đường

Mấy anh trong quán sương sương

Bàn chuyện phố phường nhìn rất là xôm


Chuyện về con cá con tôm

Chuyện những cái mồm nói láo nói điêu

Chuyện thân phận những nàng Kiều

Chuyện nhân tình giết người yêu rồi tù


Chuyện học hành của sỹ tử

Chuyện điểm thi có lắm thứ ồn ào

Chuyện vật giá mỗi ngày cao

Thấy cái chuyện nào cũng rất nhiêu khê


Cãi nhau cho chán cho chê

Xong lại đi về chửi bới vợ con

Chiều mưa trên bến Sài Gòn

Lục bình trôi phận cỏn con lềnh bềnh


Sac2018

RÁNG VÌ YÊU

 Duy Sac

Chiều buồn trên bến cảng

Mình ta đi lảng vảng

Mây cứ bay lang thang

Gió đưa rụng lá vàng


Đêm vừa buông chạng vạng

Còi tàu kêu vang vang

Liu riu ánh đèn vàng

Phố nhòe nhoẹt cao sang


Anh vì yêu nên ráng

Chờ đợi người từ sáng

Ăn vài cái bánh tráng

Bụng đói, đầu choáng váng


Lệ định tuôn hai hàng

Anh cố vẻ hiên ngang

Hy vọng lúc gặp nàng

Mình là người xứng đáng

CHIỀU NHỚ EM

 CHIỀU NHỚ EM

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Chiều về bến cảng như tranh hoạ

Sóng tung bọt trắng tựa như hoa

Phượng đỏ buông mình trên bờ đá

Ve sầu rỉ rả tiếc hè qua


Đò ngang câu hát nghe buồn bã

Mắt cay trông mọi thứ nhạt nhoà

Em đã quay lưng không từ giã

Để lại mối tình anh xuýt xoa