Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

HẾT XUÂN RỒI

 HẾT XUÂN RỒI

Duy Sac 2022

Hết xuân rồi em có biết không

Ta không thể cứ ngồi mơ mộng

Thời tuổi trẻ vụt qua tích tắc

Bỏ lại sau tiếc nuối mênh mông


Duyên chúng mình nó vẫn long đong

Thanh xuân ấy tan thành ảo mộng

Những ký ức trở thành quá khứ

Mà tình ta nó cứ lòng vòng


Em tiếc gì sao cứ ngóng trông

Em không thể ôm hoài ảo vọng

Hãy buông đi tiến về phía trước

Đừng để thêm đau khổ trong lòng


Một mối tình thơ mộng viễn vông

Hay do bởi mình thương quá nặng

Ta không thể đành lòng cắt đứt

Đúng không em thương quá là thương.

THỨC TRẮNG

 Duy Sac

Đêm hôm qua thức trắng

Tâm tư nhiều sâu lắng

Đời còn nhiều gánh nặng

Buông bỏ liệu được chăng


Bao nhiêu năm tay trắng

Trái tim luôn trống vắng

Nhiều khi buồn nín lặng

Tự tình với ánh trăng


Thời gian trôi lẳng lặng

Mình đã nhiều cố gắng

Thành quả vẫn luôn đắng

Tuổi già ngày một tăng


Biết làm sao cho đặng

Để ta được cân bằng

Hay mình không ngay thẳng

Nên đời gập gềnh chăng!

HẾT GIỜ

 Hết giờ

Duy Sac

Rảnh ngồi tập học đạo thử thơ

Bắt đầu chắc làm trước vần ơ

Vần ơ không được đến âm thờ

Thờ gì không rõ sang vần ớ


Lơ mơ ú ớ lại sang ngơ

Ngơ ngẩn cho thêm vào chữ nợ

Trốn tránh nhiều phen phải bơ phờ

Mệt mỏi chán chường ngồi giữa chợ


Nắng nóng cực thân thấy lờ đờ

Ẫm ờ nên khổ đành sang bợ

Bợ nhiều người ghét bảo mình dơ

Dơ quá tắm nhiều thành ra dở


Xà bông tốn kém phải đi nhờ

Nhờ hoài người chán chê phát sợ

Cô độc một mình nghĩ lơ mơ

Quanh quẩn lang thang thành ba vớ


Tủi thân nghiền ngẫm học i tờ

Già quá não teo nên ú ớ

Nhức đầu căng mắt thân xác xơ

Ôi trời chán quá mình sao dở


Chẳng lẽ thế này đến bao giờ

Tìm đâu lối thoát cho dễ thở

Ảo tưởng đeo mang hoá ngu khờ

Lại cái chữ tiền buông sao nỡ


Chữ tình ray rứt cứ chực chờ

Luẩn quẩn vòng vo hoài vô cớ

Quay qua quay lại thấy hết giờ

Thế là cũng viết được bài thơ


Bụng đói nên gieo vần phải ợ

Nước bọt chảy thèm miếng bò tơ

Mơ mai trúng số mà trả nợ

Há miệng mắc quai mặt cứ đơ


Bạn bè xa lánh mình ngồi nhớ

Kỷ niệm ngày xưa tuổi dại khờ

Nhìn qua khe cửa trời xanh mở

Cóc ngồi bõm bẽm thả hồn thơ


Sac2018

PHẬN BÈO

 PHẬN BÈO

Duy Sac

Dạo này hết ý thơ hay

Cho nên làm bạn cỏ cây giải sầu

Chiều nào cũng đứng trên cầu

Nhìn ra chỗ mấy con tàu buông neo


Bờ kè có mấy xóm nghèo

Nhà tôn dột nát, chó mèo đánh nhau

Nước đen ùng ục sủi màu

Rác đầy một đống như bèo hoa dâu


Xe cộ kẹt cứng cả cầu

Tiếng kèn, tiếng chửi dành nhau làn đường

Mấy anh trong quán sương sương

Bàn chuyện phố phường nhìn rất là xôm


Chuyện về con cá con tôm

Chuyện những cái mồm nói láo nói điêu

Chuyện thân phận những nàng Kiều

Chuyện nhân tình giết người yêu rồi tù


Chuyện học hành của sỹ tử

Chuyện điểm thi có lắm thứ ồn ào

Chuyện vật giá mỗi ngày cao

Thấy cái chuyện nào cũng rất nhiêu khê


Cãi nhau cho chán cho chê

Xong lại đi về chửi bới vợ con

Chiều mưa trên bến Sài Gòn

Lục bình trôi phận cỏn con lềnh bềnh


Sac2018

RÁNG VÌ YÊU

 Duy Sac

Chiều buồn trên bến cảng

Mình ta đi lảng vảng

Mây cứ bay lang thang

Gió đưa rụng lá vàng


Đêm vừa buông chạng vạng

Còi tàu kêu vang vang

Liu riu ánh đèn vàng

Phố nhòe nhoẹt cao sang


Anh vì yêu nên ráng

Chờ đợi người từ sáng

Ăn vài cái bánh tráng

Bụng đói, đầu choáng váng


Lệ định tuôn hai hàng

Anh cố vẻ hiên ngang

Hy vọng lúc gặp nàng

Mình là người xứng đáng

CHIỀU NHỚ EM

 CHIỀU NHỚ EM

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Chiều về bến cảng như tranh hoạ

Sóng tung bọt trắng tựa như hoa

Phượng đỏ buông mình trên bờ đá

Ve sầu rỉ rả tiếc hè qua


Đò ngang câu hát nghe buồn bã

Mắt cay trông mọi thứ nhạt nhoà

Em đã quay lưng không từ giã

Để lại mối tình anh xuýt xoa

MẶC CẢM QUÁ

 MẶC CẢM QUÁ

Duy Sac

Mình đã có là gi đâu

Sao lúc nào cũng buông câu chán đời

Mình đã làm gì cho đời

Sao lại than đời đau khổ lầm than


Bản thân mình thích an nhàn

Sống lười sống ảo còn than cái gì

Mình đâu có nghĩa lý gì

Sao mình ra vẻ làm chi hay gì


Thơ à nhảm nhí quá đi

Văn chương cũng đã là gì hơn ai

Ngỡ mình một đấng thiên tài

Lên giọng chỉ trích chê bai mọi người


Hả hê những tiếng vui cười

Lôi kéo mọi người hùa với lòng ta

Cà phê cà pháo la cà

Thời sự, chính trị ba hoa lắm lời


Mở mồm ra vẻ dạy đời

Mà mình nào có hơn đời ai đâu

Trầm ngâm suy tính thâm sâu

Binh thư, binh pháp, năm châu địa đồ


Nào là kinh tế vĩ mô

Vi mô rồi lại chuyện ô chuyện dù

Bấm tay tính toán gật gù

Thiên cơ, dịch học để hù người ngu


Phong thủy rồi lại phong xù

Toàn là nói dóc ba xu ba xàm

Trong bụng thì rất tham lam

Nhưng mà ra vẻ không ham tiền tài


Bốc phét thì rất là tài

Khi mà nguy khốn chạy dài thoát thân

Hớt ha hớt hải tinh thần

Về nhà trốn biệt chôn chân trong phòng


Trong phòng đi lại lòng vòng

Rồi lên face book nói rồng nói mây

Cũng lại tiếp tục ta đây

Ta đây chứng tỏ ta đây lắm tài


Sac2018

NÚI BÀ ĐEN

 Núi bà đen

Mênh mông dải đồng bằng

Bên dòng sông Vàm Cỏ

Núi Bà Đen ở đó

Uy nghi một nóc nhà


Chiều tím buông mảng mảng

Khói hương đưa hồn người

Âm dương đang kết nối

Cõi mơ hồ đâu đây


Quanh co những lối mòn

Rừng âm u bí hiểm

Huyền thoại xưa văng vẳng

Tiếng chuông ngân lạ kỳ


Những dòng người tấp nập

Lễ vật đội trên đầu

Người cầu quan, cầu lộc

Người cầu danh, cầu tài


Mình bơ vơ giữa chợ

Biết kêu cầu gì đây

Thôi xin liều một ước

Bình an một kiếp này.


Duy sac

CÔ LIÊU HỒNG TRẦN

 CÔ LIÊU HỒNG TRẦN

Duy Sac

Nhanh quá đi đã sáu năm

Bạn giờ cũng chắc đã nằm ngủ yên

Đã xong hết những muộn phiền

Đã buông xuôi hết nhân duyên cõi trần


Đã khô nước mắt người thân

Bạn bè giờ đã ít phần nhắc tên

Con gái cũng đã lớn lên

Phu thê tình nghĩa cũng đền đáp xong


Hai ta thuở bé long nhong

Biết bao tình cảm, ước mong trong đời

Cùng vui trong những trò chơi

Cùng nói những lời nghĩa nặng tình thâm


Trải qua nhiều lúc thăng trầm

Những khi gian khổ đồng tâm chung lòng

Đời bạn vậy thế là xong

Đời tôi còn vẫy vùng trong bụi trần


Nhiều khi ngồi cứ tủi thân

Không người tri kỷ đường trần cô liêu


Hpđ2018

VÌ TA ÍCH KỶ

 

Khi thân ta ích kỷ

Ta hay than trách đời

Người hơn ta, ta ghét

Người thua mình, ta khinh


Khi thân ta ích kỷ

Ta chỉ nghĩ cho mình

Rêu rao đạo đức giả

Rằng đời là phù du


Vì ta trọng hơn thua

Kiêu căng và háo thắng

Khi thất bại ê chề

Ta vờ như buông bỏ


Đời này đâu phù du

Cuộc sống luôn ý nghĩa

Bởi lòng ta ích kỷ

Ta luôn oán trách đời 


Duy sac.

BI QUAN

 Duy Sac

Rượu cay mấy chén quên đời

Tự ta ngẫm lại những lời cổ nhân

"Có làm thì mới có ăn

Không dưng ai dễ đem phần đến cho"


Bất tài mà muốn ấm no

Thân lười biếng nhác còn chờ mong chi

Không làm thì biết ăn gì

Số kia , phận nọ tại vì mình ra


Người kia nên cửa nên nhà

Người này tài giỏi danh gia mấy đời

Nào đâu có phải số trời

Vì người lao động cả đời làm nên


Người kia bia đá đề tên

Người này sử sách lưu tên muôn đời

Vì đâu họ được rạng ngời

Vì đâu ta lại dở hơi thế này


Nỗi lòng này biết hỏi ai

Thôi đành cắm mặt thở dài buông xuôi

Kệ đời cứ thế mãi trôi

Xem như một kiếp con người bỏ đi

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

THƠ TÌNH HOA PHƯỢNG ĐỎ 5

 THƠ TÌNH HOA PHƯỢNG ĐỎ(5)

Nguyễn Duy Sắc

Cũng bởi vì nàng gợi ý thơ

Để mình tìm lại những giấc mơ

Thế nên ta đã yêu người ấy

Thơ thẩn miên man đến tận giờ


Giờ nàng không biết chốn nào đây

Ta cứ bềnh bồng với gió mây

Thơ viết vẫn còn nhiều dang dở

Nhớ em nên thể xác hao gầy


Ta buồn tâm trí cứ ngẩn ngơ

Biết chẳng có ai sẽ đợi chờ

Nàng tuy chỉ đến trong giấc mộng

Thế nhưng mộng ấy lại thành thơ


Nhiều đêm ta ngắm giữa hư không

Vũ trụ bao la thật mênh mông

Mắt tìm cho được ngôi sao sáng

Ví thử tên em để thoả lòng


Tình mình không thể gọi dở dang

Vì bởi chúng ta vẫn ngỡ ngàng

Chưa kịp trao nhau câu ước nguyện

Thình lình xa cách thật bẽ bàng


Nàng thật nhưng sao giống hão huyền

Nợ thì không thể chắc là duyên

Một tấm chân tình đầy giản dị

Ta say người bởi nét trinh nguyên


Cũng bởi vì nàng đã bỏ đi

Nên ta cảm nhận chẳng còn gì

Tự kỷ thất tình ôm dĩ vãng

Thơ đến mỗi đêm rất diệu kỳ


Cảm ơn trời ban chuyện trái ngang

Vạn người ta đã gặp được nàng

Một kẻ ngu ngơ cơn bí lối

Mộng thành thi sỹ giữa trần gian.

CÔ GÁI VẼ MÓNG TAY

 CÔ GÁI VẼ MÓNGTAY

Nhà em nghèo, 

cha mẹ rất đông con

Mười bốn tuổi, 

em ra đời kiếm sống

Chị hai mà, 

em chăm bốn đứa em

Xứ Gò Quao, 

cuộc sống rất nhọc nhằn

Em duyên dáng, 

nét người nhìn xinh xắn

Nụ cười duyên, 

ánh mắt rất tự tin

Nhờ chị bạn rủ lên thành kiếm sống

Buổi ban đầu

em phụ bán cà phê

Những bỡ ngỡ,

Những vụng về mới đến

Em siêng năng

Công việc đã tinh thông

Chút nhan sắc

Nhiều anh chàng say đắm

Những lời yêu

Em đã bỏ ngoài tai

Sau ba năm

Em trưởng thành xinh đẹp

Tính nết hiền

Lắm kẻ muốn đón đưa

Em khéo tránh

Những lời mời dụ ngọt

Em còn lo

Bầy em nhỏ dưới quê

Em tính chuyện

Mình phải học một nghề

Cô chị bạn

Thợ gội đầu hớt tóc

Chị chỉ em

Nghề làm móng sẽ hay

Em đi học

Một năm thành thợ giỏi

Thế là giờ

Em đi vẽ móng tay

Em gặp anh

Chiều mùa hè buồn tẻ

Cơn mưa dầm

Gió lạnh , tay anh run

Em mời anh

Một chiếc ghế để ngồi

Từ lúc ấy 

Cả hai đần quen biết

Anh sinh viên

Nghành điện tử viễn thông

Học lực giỏi

Anh đã đi du học

Em với anh

Mối tình cũng hai năm

Anh hay nói

Anh sẽ yêu em mãi

Anh sẽ về

Anh đến hỏi cưới em

Ngày chia tay

Em đến tiễn anh đi

Tân Sơn Nhất

Đường băng buồn lạnh lẽo

Hai năm sau

Anh có bằng thạc sỹ

Ngày trở về 

Em đến đón mừng anh

Anh mỉm cười

Rằng nhớ em nhiều quá

Rồi tháng ngày

Hai đứa vẫn lại qua

Anh tài giỏi

Công ty cho lên chức

Giám đốc mà

Anh bận việc thường xuyên

Trong một đêm

Anh đã gửi em tin

Anh xin lỗi

Chúng mình chia tay nhé

Em đau lòng

Nước mắt suốt ba đêm

Anh nhắn lại

Rằng ngàn lần xin lỗi

Cha mẹ anh

Ngăn cản mối duyên này

Mẹ anh bảo

Em với anh không hợp

Thầy phán rằng

Em có số sát phu

Anh lấy vợ

Cô ấy nhà giàu có

Gia thế to

Cha mẹ có chức quyền

Em đã hiểu 

Nhân duyên làm gì có

Chẳng qua em

Là cô vẽ móng tay.


                - Nguyễn Duy Sắc 2017-