Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

NHỚ EM LẮM

 NHỚ EM LẮM

Thơ Duy Sắc 2018

Ôi mùa xuân! Anh không hề thích nó

Ý nghĩa gì khi mà vắng môi em

Bánh mứt kia anh cũng chẳng có thèm

Chả với thịt nhìn sao mà phát ngấy


Em biết đấy, anh nặng tình nhiều lắm

Dù thời gian có thể rất là dài

Những hình ảnh anh luôn lưu giữ lại

Chờ có ngày ta sẽ gặp lại nhau


Dẫu bây giờ em đang ở nơi đâu

Em tránh mặt hay em thù em gét

Tình của anh vẫn không bao giờ hết

Trái đất tròn quanh quẩn lắm em à


Xuân anh gét nhưng mà em chắc thích

Bởi vì em tuổi vừa mới xuân thì

Anh chúc em vui hãy cứ vui đi

Đừng để lúc như anh mà hối tiếc


Nhớ em lắm, chúc em xuân ấm áp

Chúc gia đình phúc lộc đến dồi dào

Chúc sức khoẻ và an khang thịnh vượng

Không biết em có muốn chúc anh không?

THƠ CÓ EM

 THƠ CÓ EM!

Thơ Duy Sắc 2018

Từ ngày anh biết em

Anh đã biết quê em

Miền Tây nhiều sông nước

Đồng Tháp thắm màu sen


Chắc giờ quê em vui

Chợ hoa xuân Sa Đéc

Nhà nhà gói bánh téc

Bếp than luộc bánh chưng


Anh chỉ vì mến em

Yêu luôn quê hương em

Nhưng anh chưa hề biết

Nhà em ở chỗ nào


Xuân đang đến em ơi

Em về quê chưa vậy

Hay em còn tất bật

Vòng cuộc sống mưu sinh


Anh sẽ vẽ hoa sen

Một loài hoa anh thích

Anh lấy em làm mẫu

Tranh có em và sen


Anh sẽ viết thành thơ

Một chuyện tình kỳ lạ

Nó đến từ giấc mơ

Anh vẫn chưa có hiểu


Em chính là nàng thơ

Em giúp anh tỉnh ngộ

Cảm xúc đã trở về

Thơ chính là em đó


Em giờ ở nơi đâu

Anh cũng không hề biết

Nhưng anh đang viết tiếp

Những bài thơ có em.

VẶT HOA SẠCH RỒI

 VẶT HOA SẠCH RỒI

Thơ Duy Sắc

Anh nhớ em, anh vặt hết khóm hoa

Vì bực quá, hoa cứ trêu ngươi mãi

Anh nhìn nó mà trong lòng điên dại

Cây ngày xưa em mang lại tặng anh


Bây giờ đây nó còn một đống cành

Anh đang tính sẽ vặt luôn đám lá

Nhưng nghĩ lại thấy cây đang tàn tạ

Nó giống anh đang buồn bã nhớ em


Bữa nào rảnh, em hãy ghé qua xem

Nhưng mà thôi em sang làm chi nữa

Tính của anh không có thích dây dưa

Xem như anh chưa hề nói cái gì


Để bây giờ anh dẹp cái cây đi

Ai có thích mang nó về trồng lại

Nhưng anh biết cũng không ai mà dại

Loài cây này nó mọc dại đầy đường


Mỗi một hoa là một tiếng yêu thương

Anh vặt hết khỏi vấn vương tình cũ

Giờ thì mệt, tạm biệt em, anh ngủ

Để giấc mơ tình cũ lại trở về.

PHẬN CU LY

 PHẬN CU LY

Thơ Duy Sắc 2016

Tôi đòi là kiếp vong nô

Vong nô được gọi là đồ cu ly

Cu ly thì chẳng biết gì

Có tiền là bảo làm gì cũng theo


Cu ly là phận bọt bèo

Mơ mộng luồn cúi để trèo lên cao

Lên cao để giết đồng bào

Bán đứng Tổ Quốc để mau sang giàu


Mất ăn gan lộn lên đầu

Lu loa xúi dục người theo phe mình

Ca ngợi những bọn văn minh

Ôm giấc mộng lớn văn minh tôi đòi


Việt Nam đã trăm năm rồi

Bây giờ chẳng lẽ tôi đòi nữa sao

Xương máu như núi chất cao

Để cho ta được nêu cao ngọn cờ


Thái bình là cả giấc mơ

Chẳng lẽ giờ lại đi mơ tôi đòi

Nô lệ là phận tôi đòi

Giàu thì vẫn cứ tôi đòi vong nô


Ông cha gây dựng cơ đồ

Chỉ mong thế giới gọi ta là người

Đâu phải là bọn đười ươi

Tôi đòi mà vẫn cứ cười văn minh


Dân ta yêu dân tộc mình

Không chấp nhận cảnh văn minh tôi đòi

ANH SẼ TÌM EM

 ANH SẼ TÌM EM

Thơ Duy Sắc 2004

Thật là chóng vánh quá

Tình mình phút chốc xa

Chúng mình chia đôi ngả

Em nay đã biệt tăm


Anh vẫn còn luyến tiếc

Nụ hôn em ngọt ngào

Tấm lòng em trong trắng

Tâm hồn thật thanh cao


Em chắc giận anh rồi

Bởi vì anh ích kỷ

Anh không biết nói gì

Chỉ thấy mình ân hận


Anh phải tìm ra em

Dù chân trời góc biển

Yêu nó làm anh vậy

Cuồng rồi nên giống điên.

YÊU QUÊ HƯƠNG

 YÊU QUÊ HƯƠNG

Súng giặc nổ khắp trời miền biên giới

Pháo tầm xa đạn cày xới quê hương

Bao làng mạc tươi đỏ máu dân thường

Bao nước mắt ngập con sông dòng suối


Kẻ thù ác giết bao người vô tội

Gieo oán thù tang tóc khắp quê tôi

Người chiến sĩ hiên ngang giương súng thép

Hiến thân mình bảo vệ biển và trời


Nhưng bấy giờ chưa có cuộc đời tôi

Sao tôi biết thế nào là đổ nát

Sao tôi hiểu thế nào là tàn ác

Tôi ở đâu khi đất mẹ đau thương


Nay tôi ngồi nghe chuyện ở chiến trường

Tôi chỉ biết yêu thương và kính trọng

Những con người vì nước đã quên thân

Những bia mộ vô danh trong quá khứ


Thái bình rồi thù hận phải quên đi

Ta đời mới dựng xây cho to đẹp

Khép quá khứ chớ khơi lên thù hận

Dân tộc này đổ máu đã nhiều rồi


Ai chẳng muốn cuộc đời mình sung sướng

Lúc hiểm nguy dám can đảm xông pha

Hay rụt đầu hèn yếu chốn xó nhà

Chờ vãn cuộc ngồi kêu ca xúi dục


Kẻ cơ hội luôn canh me chầu chực

Chờ việc xong nhào đến để tranh phần

Vì lợi ích bản thân mà tàn ác

Đẩy bao người vào chỗ chết thê lương


Yêu quê hương hãy kêu gọi yêu thương

Hận thù chỉ làm diệt vong dân tộc

Bao quốc gia đã lâm vào huỷ diệt

Cũng bởi vì hiếu chiến thích chiến tranh


NguyenDuySac2004

EM NHỚ ANH

 EM NHỚ ANH

Thơ Duy Sắc

Em nhớ anh , em nhớ anh

Em nhớ những tiếng dỗ dành yêu thương

Em nhớ anh khóc đêm trường

Em khóc vì bởi tiếc thương cuộc tình


Anh ơi vì sao làm thinh

Anh đã quên hết chúng mình từng yêu

Em thương anh, thương rất nhiều

Anh hay bày tỏ những điều nghĩa nhân


Sao giờ anh vì bản thân

Anh bỏ em để dừng chân bến nào

Em buồn anh, buồn biết bao

Những gì anh nói lẽ nào là điêu


Anh nói đạo đức rất nhiều

Anh nói anh sẽ mãi yêu em mà

Em nghĩ anh rất thật thà

Vì yêu anh quá thành ra mụ người


Anh bây giờ chắc đang cười

Chắc là anh nghĩ em người ngu si

Anh cứ việc lừa em đi

Em cũng không dám làm gì anh đâu


Nhưng trời xanh ở trên đầu

Trời biết anh ở nơi đâu hết mà

Em hận anh đến xót xa

Em hận vì đã hiến dâng đời mình


Anh là một kẻ bạc tình

Anh đừng mơ mộng hiển vinh làm gì

Anh lo tu dưỡng mình đi

Không thôi con cháu làm gì cũng thua.

MUỐN TỰ DO HÃY TỰ LO

 MUỐN TỰ DO HÃY TỰ LO

Thơ Duy Sắc 2017

Tự do là tự mình lo

Chẳng ai mang đến tự do cho mình

Mình không lo được cho mình

Mình không lo được thì mình trách ai


Mỗi người đều có biệt tài

Tự do là thể hiện tài mình ra

Người khác họ biết đến ta

Chẳng có mấy chốc là ta lên đời


Tự do phải hiểu luật trời

Không hiểu rành rọt thì trời chẳng cho

Lệ thuộc là chẳng tự do

Thế nên ta phải tự lo mọi bề


"Có trời mà cũng tại ta

Tu là cội phúc tình là giây oan"

Tại mình thì chớ oán than

Tu thân mình trước rồi bàn thế nhân.

TÌNH MÌNH ĐẸP CẢ TRỜI THƠ

 TÌNH MÌNH ĐẸP CẢ TRỜI THƠ

Nguyễn Duy Sắc

Có một bài thơ mang tên em

Nhưng mà anh đã không dám viết

Anh chỉ sợ mọi người sẽ biết

Tình chúng mình hơn chục năm qua


Có một bài thơ không có tên

Anh đã viết tên em vào đó

Tên em tươi như màu sen nở

Thế là anh yêu thích màu sen


Có một chiều xuân ta quen nhau

Anh tự nhiên nghĩ nhiều kỳ lạ

Đôi mắt em cứ nhìn chăm chú

Anh nghĩ đây chắc mối duyên trời


Cũng một chiều xuân ta xa nhau

Em đã khóc rất nhiều nước mắt

Đôi mắt em thâm quầng sụp xuống

Anh không còn nhìn rõ mùa xuân


Em bây giờ đang ở nơi đâu?

Mình đã lâu chưa hề gặp gỡ

Anh vẫn biết em hoài nhung nhớ

Tình chúng ta là cả trời thơ.

AI BIẾT AI

 AI BIẾT AI

Không ai biết ai trong đời này

Vui, buồn , hạnh phúc với đắng cay

Giàu sang, no đủ hay túng thiếu

Sống chết lúc nào chẳng hề hay


Ta cứ gặp nhau ngày qua ngày

Nụ cười niềm nở với bắt tay

Nồng nàn chào hỏi đầy thân thiết

Hội hè ca hát lúc rượu say


Công việc tối tăm cả mặt mày

Lo toan tính toán chẳng ngơi tay

Thành bại phải chăng là số mệnh

Đầy tay mấy chốc lại trắng tay


Ta đã biết nhau trong đời này

Phải chăng do cái nghiệp trả vay

Hết yêu lại trở sang thù oán

Ai biết chăng ai trả ai vay


NguyenDuySac2012

CHIỀU LANG THANG

 CHIỀU LANG THANG

Thơ Duy Sắc

Chiều hè 

anh lang thang mà không biết đi đâu 

em ạ

Ừ thì anh cứ đi thôi

Mệt lắm, buồn lắm

Em biết không, 

dạo này anh thấy mình già

Ừ thì già phải rồi

Hôm bữa anh về xóm cũ

Nhỏ em gái nhà bên cứ gọi chú em ơi

Nó bé hơn anh có tám tuổi thôi

Anh mới hỏi em gọi ai là chú

Nó cười

Nó nói chú chứ ai

Trời ơi trời

Anh chửi nó một hơi

Nó nói rằng mặt anh già hơn tuổi

Nhỏ ấy hình như không có ai theo đuổi

Mối tình đầu từ lúc tuổi đôi mươi

Nghe phong phanh chia tay đã lâu rồi

Nó lúc trước cũng thích anh nhiều lắm

Nhưng dạo này nhỏ ốm như con mắm

Mặt mụn không, anh nhìn biết thất tình

Anh bảo nhỏ đừng trêu anh nữa nhé

Chú cái gì

Em cứ gọi anh đi

Gọi như thế để cho anh thấy trẻ

Nó liền cười

Nó bảo bớt giỡn đi

Cái mặt anh nếp nhăn y như khỉ

Hãm tài ghê, anh em cái nỗi gì

Lo làm ăn cho chí thú đi

Chú là chú khỏi anh em gì hết

Em thấy không

Anh bực lắm

Nhỏ đó chơi khăm mình

Anh thông cảm vì nó cũng thất tình

Ai biểu chảnh mộng mơ cao xa quá

Anh lang thang đến công viên ghế đá

Một cụ già đang nhặt lá vàng rơi

Cụ nhìn anh, cụ liền nở nụ cười

Cụ hỏi

Này có phải chú chờ người yêu hả

Cái mặt chú nhìn nó sao tàn tạ

Chú về nhà soi kiếng thử lại xem

Cái mặt này mà hò hẹn với em

Tui nói thiệt chục em đều chạy hết

Anh nghe xong thấy trong người mắc mệt

Anh về nhà ngồi bệt nghĩ bâng quơ

Biết rằng mình cô đơn chẳng ai chờ

Anh lấy bút lại làm thơ tự sự.

THẸN THÙNG

 THẸN THÙNG

Duy Sac

Hoa Phượng Đỏ

Em cười thật dễ gét

Tròn xoe núm đồng tiền

Hai gò má ửng đỏ

Chiếc răng khểnh nhe ra


Em cười không che miệng

Tiếng mỗi lúc một to

Giọng cứ nghe khành khạch

Tay vỗ đùi đen đét


Em không hề xét nét

Em không biết xung quanh

Em cười lăn cười lộn

Em cười sặc sụa luôn


Anh cứ nhìn em cười

Đôi mắt em hạnh phúc

Nụ cười em vô tư

Giọng cười em tình cảm


Em quay sang thấy anh

Em lấy tay che miệng

Mặt cúi nhìn thèn thẹn

Em bụm miệng lại cười


Anh hỏi sao em cười

Em nói em cười anh

Em trông anh mắc cười

Hai ta cùng phì cười


Hì hì hì vui ghê

Anh và em cười lớn

Anh nhìn mãi em cười

Tự nhiên tình yêu đến.

NGHÈO

 NGHÈO

Duy Sac

Hoa Phượng Đỏ

Người ta tặng em hoa và quà bánh

Anh không có gì chỉ có mảnh chân tình

Những bài thơ viết vụng, ý linh tinh

Em không thích anh mang về cất lại.

Anh biết em nghĩ anh là kẻ dại


Bởi vì sao

Anh thơ thẩn quá mà

Nhưng thơ ca nó vốn là như vậy

Từ xưa nay, ai cũng thế thôi em

Tình trong thơ trong sáng rất hồn nhiên

Không dụ dỗ hay mồi chài gì cả

Thơ của anh tuy không đổi được tiền

Nhưng chưa chắc có tiền mà mua được

Em không thích anh đâu buồn em ạ

Em chỉ làm tăng cảm xúc cho thơ

Anh tưởng rằng mình đang bị thất tình

Anh lại viết thơ tình nhiều thêm nữa


Đã yêu em 

Anh không yêu ai nữa

Vì em đem đến cả một trời thơ

Em cứ đi theo con đường mình chọn

Anh vẫn nuôi cho lớn những giấc mơ

Anh biết rằng sẽ có ngày em đến

Em cô đơn

Chỉ có anh mới hiểu

Tấm lòng em

Trái tim anh

Chúng từng đã có nhau

Trong tiền kiếp

Hay là do duyên nợ

Ý trời!