Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

EM NHỚ ANH

 EM NHỚ ANH

Thơ Duy Sắc

Em nhớ anh , em nhớ anh

Em nhớ những tiếng dỗ dành yêu thương

Em nhớ anh khóc đêm trường

Em khóc vì bởi tiếc thương cuộc tình


Anh ơi vì sao làm thinh

Anh đã quên hết chúng mình từng yêu

Em thương anh, thương rất nhiều

Anh hay bày tỏ những điều nghĩa nhân


Sao giờ anh vì bản thân

Anh bỏ em để dừng chân bến nào

Em buồn anh, buồn biết bao

Những gì anh nói lẽ nào là điêu


Anh nói đạo đức rất nhiều

Anh nói anh sẽ mãi yêu em mà

Em nghĩ anh rất thật thà

Vì yêu anh quá thành ra mụ người


Anh bây giờ chắc đang cười

Chắc là anh nghĩ em người ngu si

Anh cứ việc lừa em đi

Em cũng không dám làm gì anh đâu


Nhưng trời xanh ở trên đầu

Trời biết anh ở nơi đâu hết mà

Em hận anh đến xót xa

Em hận vì đã hiến dâng đời mình


Anh là một kẻ bạc tình

Anh đừng mơ mộng hiển vinh làm gì

Anh lo tu dưỡng mình đi

Không thôi con cháu làm gì cũng thua.

MUỐN TỰ DO HÃY TỰ LO

 MUỐN TỰ DO HÃY TỰ LO

Thơ Duy Sắc 2017

Tự do là tự mình lo

Chẳng ai mang đến tự do cho mình

Mình không lo được cho mình

Mình không lo được thì mình trách ai


Mỗi người đều có biệt tài

Tự do là thể hiện tài mình ra

Người khác họ biết đến ta

Chẳng có mấy chốc là ta lên đời


Tự do phải hiểu luật trời

Không hiểu rành rọt thì trời chẳng cho

Lệ thuộc là chẳng tự do

Thế nên ta phải tự lo mọi bề


"Có trời mà cũng tại ta

Tu là cội phúc tình là giây oan"

Tại mình thì chớ oán than

Tu thân mình trước rồi bàn thế nhân.

TÌNH MÌNH ĐẸP CẢ TRỜI THƠ

 TÌNH MÌNH ĐẸP CẢ TRỜI THƠ

Nguyễn Duy Sắc

Có một bài thơ mang tên em

Nhưng mà anh đã không dám viết

Anh chỉ sợ mọi người sẽ biết

Tình chúng mình hơn chục năm qua


Có một bài thơ không có tên

Anh đã viết tên em vào đó

Tên em tươi như màu sen nở

Thế là anh yêu thích màu sen


Có một chiều xuân ta quen nhau

Anh tự nhiên nghĩ nhiều kỳ lạ

Đôi mắt em cứ nhìn chăm chú

Anh nghĩ đây chắc mối duyên trời


Cũng một chiều xuân ta xa nhau

Em đã khóc rất nhiều nước mắt

Đôi mắt em thâm quầng sụp xuống

Anh không còn nhìn rõ mùa xuân


Em bây giờ đang ở nơi đâu?

Mình đã lâu chưa hề gặp gỡ

Anh vẫn biết em hoài nhung nhớ

Tình chúng ta là cả trời thơ.

AI BIẾT AI

 AI BIẾT AI

Không ai biết ai trong đời này

Vui, buồn , hạnh phúc với đắng cay

Giàu sang, no đủ hay túng thiếu

Sống chết lúc nào chẳng hề hay


Ta cứ gặp nhau ngày qua ngày

Nụ cười niềm nở với bắt tay

Nồng nàn chào hỏi đầy thân thiết

Hội hè ca hát lúc rượu say


Công việc tối tăm cả mặt mày

Lo toan tính toán chẳng ngơi tay

Thành bại phải chăng là số mệnh

Đầy tay mấy chốc lại trắng tay


Ta đã biết nhau trong đời này

Phải chăng do cái nghiệp trả vay

Hết yêu lại trở sang thù oán

Ai biết chăng ai trả ai vay


NguyenDuySac2012

CHIỀU LANG THANG

 CHIỀU LANG THANG

Thơ Duy Sắc

Chiều hè 

anh lang thang mà không biết đi đâu 

em ạ

Ừ thì anh cứ đi thôi

Mệt lắm, buồn lắm

Em biết không, 

dạo này anh thấy mình già

Ừ thì già phải rồi

Hôm bữa anh về xóm cũ

Nhỏ em gái nhà bên cứ gọi chú em ơi

Nó bé hơn anh có tám tuổi thôi

Anh mới hỏi em gọi ai là chú

Nó cười

Nó nói chú chứ ai

Trời ơi trời

Anh chửi nó một hơi

Nó nói rằng mặt anh già hơn tuổi

Nhỏ ấy hình như không có ai theo đuổi

Mối tình đầu từ lúc tuổi đôi mươi

Nghe phong phanh chia tay đã lâu rồi

Nó lúc trước cũng thích anh nhiều lắm

Nhưng dạo này nhỏ ốm như con mắm

Mặt mụn không, anh nhìn biết thất tình

Anh bảo nhỏ đừng trêu anh nữa nhé

Chú cái gì

Em cứ gọi anh đi

Gọi như thế để cho anh thấy trẻ

Nó liền cười

Nó bảo bớt giỡn đi

Cái mặt anh nếp nhăn y như khỉ

Hãm tài ghê, anh em cái nỗi gì

Lo làm ăn cho chí thú đi

Chú là chú khỏi anh em gì hết

Em thấy không

Anh bực lắm

Nhỏ đó chơi khăm mình

Anh thông cảm vì nó cũng thất tình

Ai biểu chảnh mộng mơ cao xa quá

Anh lang thang đến công viên ghế đá

Một cụ già đang nhặt lá vàng rơi

Cụ nhìn anh, cụ liền nở nụ cười

Cụ hỏi

Này có phải chú chờ người yêu hả

Cái mặt chú nhìn nó sao tàn tạ

Chú về nhà soi kiếng thử lại xem

Cái mặt này mà hò hẹn với em

Tui nói thiệt chục em đều chạy hết

Anh nghe xong thấy trong người mắc mệt

Anh về nhà ngồi bệt nghĩ bâng quơ

Biết rằng mình cô đơn chẳng ai chờ

Anh lấy bút lại làm thơ tự sự.

THẸN THÙNG

 THẸN THÙNG

Duy Sac

Hoa Phượng Đỏ

Em cười thật dễ gét

Tròn xoe núm đồng tiền

Hai gò má ửng đỏ

Chiếc răng khểnh nhe ra


Em cười không che miệng

Tiếng mỗi lúc một to

Giọng cứ nghe khành khạch

Tay vỗ đùi đen đét


Em không hề xét nét

Em không biết xung quanh

Em cười lăn cười lộn

Em cười sặc sụa luôn


Anh cứ nhìn em cười

Đôi mắt em hạnh phúc

Nụ cười em vô tư

Giọng cười em tình cảm


Em quay sang thấy anh

Em lấy tay che miệng

Mặt cúi nhìn thèn thẹn

Em bụm miệng lại cười


Anh hỏi sao em cười

Em nói em cười anh

Em trông anh mắc cười

Hai ta cùng phì cười


Hì hì hì vui ghê

Anh và em cười lớn

Anh nhìn mãi em cười

Tự nhiên tình yêu đến.

NGHÈO

 NGHÈO

Duy Sac

Hoa Phượng Đỏ

Người ta tặng em hoa và quà bánh

Anh không có gì chỉ có mảnh chân tình

Những bài thơ viết vụng, ý linh tinh

Em không thích anh mang về cất lại.

Anh biết em nghĩ anh là kẻ dại


Bởi vì sao

Anh thơ thẩn quá mà

Nhưng thơ ca nó vốn là như vậy

Từ xưa nay, ai cũng thế thôi em

Tình trong thơ trong sáng rất hồn nhiên

Không dụ dỗ hay mồi chài gì cả

Thơ của anh tuy không đổi được tiền

Nhưng chưa chắc có tiền mà mua được

Em không thích anh đâu buồn em ạ

Em chỉ làm tăng cảm xúc cho thơ

Anh tưởng rằng mình đang bị thất tình

Anh lại viết thơ tình nhiều thêm nữa


Đã yêu em 

Anh không yêu ai nữa

Vì em đem đến cả một trời thơ

Em cứ đi theo con đường mình chọn

Anh vẫn nuôi cho lớn những giấc mơ

Anh biết rằng sẽ có ngày em đến

Em cô đơn

Chỉ có anh mới hiểu

Tấm lòng em

Trái tim anh

Chúng từng đã có nhau

Trong tiền kiếp

Hay là do duyên nợ

Ý trời!

CHUÔNG NHÀ THỜ

 CHUÔNG NHÀ THỜ

Chuông nhà thờ rung theo con gió

Tiếng kinh cầu xua đuổi âu lo

Thánh đường cầu Chúa ban cho

Em yêu chấp nhận hẹn hò cùng anh


Đã bao lần anh đi qua ngõ

Lén nhìn em chải tóc bên hè

Nét duyên còn rất ấp e

Nụ cười nhè nhẹ , mắt trong sáng tình


Ai có biết lòng anh trộm nhớ

Một bóng hình đẹp tựa vần thơ

Mỗi chiều anh cứ đứng chờ

Nghe Cha giảng đạo xong vờ trêu em


Em chỉ mỉm cười trong khoé mắt

Đôi môi xinh khe khẽ rung rinh

Nào ngờ em cũng có tình

Tự nhiên hôm ấy chúng mình quen nhau


Thế mới lạ, chắc duyên tiền định

Ai có hay ta lại hợp nhau

Hôm nay anh vác trầu cau

Đến xin ba má cho mau cưới nàng


Nhà thờ hoan hỷ tiếng chuông vang

Đôi bên nhộn nhịp cả họ hàng

Hai ta lên nghĩa đá vàng

Nguyện cầu Thiên Chúa sẽ ban phúc lành


NguyenDuySac2015

MỘT THỜI

 MỘT THỜI

Tác giả Nguyễn Duy Sắc.

Một thời tôi cũng đẹp trai

Xung quanh có đến hơn vài tình nhân

Hôm nay sương gió phong trần

Nên dung nhan đã có phần hanh hao

Tuy nhiên ăn nói ngọt ngào

Vẫn còn thu hút biết bao là người

Bạn bè chế giễu chê cười

Chúng không tin nổi có người yêu tôi

Không tin thì cũng kệ tôi

Tôi mà kể hết một hồi cả dây

Nàng là gió rít ngọn cây

Nàng là một ánh trăng gầy mùa thu

Nàng là sương núi mịt mù

Nàng là tiếng sóng hát ru mạn tàu

Nàng là một cơn mưa mau

Nàng là một cánh sen màu hồng tươi

Nàng là Nguyệt Quế mỉm cười

Nàng là rười rượi búp hồng non tơ

Nàng là một khóm mười giờ,...

Các nàng là cả trời thơ cơ mà

Nếu như tôi kể hết ra

Bạn bè họ sẽ chạy xa không nhìn

Nói chẳng qua cho họ tin

Rằng tôi có lắm nhân tình đó thôi

Hì hì kể vậy đủ rồi

Kể nữa bạn sẽ gét tôi thì phiền

Thế nên giấu bớt cho yên

Đẹp trai nên khiến ngửa nghiêng tình trường

Một người tôi rất là thương

Mà giờ người lại kiếm đường chạy xa

Người ấy bản tính thật thà

Tôi yêu nên đã chọn là nàng thơ.

KHÔNG ĐỀ 4

 KHÔNG ĐỀ 4

Thơ Duy Sắc

Nhiều khi buồn quá cố vui

Nhưng mà càng cố thì vui lại buồn

Giờ đây lẫn lộn vui buồn

Nên mình không biết là buồn hay vui

Cười to để nghĩ là vui

Khóc để mình biết không vui mà buồn

Mới vui xong lại thấy buồn

Thôi đành mặc kệ buồn buồn, vui vui

Không phân biệt nổi buồn vui

Hoá ra mình dại có vui cũng thừa.


Lại thêm một cái đêm dài

Một đêm nữa lại thật dài bóng đêm

Đêm dài đến nỗi toàn đêm

Dài mà không hiểu rằng đêm nó dài

Vì sao lại gọi đêm dài

Chắc đêm nó vốn là dài từ xưa

Đêm nay cùng với đêm xưa

Không biết chúng có dài vừa bằng nhau

Hay cái dài trước, dài sau

Cái này dài trước, cái sau cố dài

Ôi sao có lắm đêm dài

Đêm nào đêm nấy nó dài vì sao

Đêm không trăng mới thấy sao

Nhiều sao nên thấy trời cao quá chừng

Đêm dài mà tối như bưng

Đêm đó có thể đêm rừng nguyên sinh

Đêm về mình nghĩ linh tinh

Nghĩ mãi mà vẫn quanh mình toàn đêm.


Suy tư để cố tư duy

Tư duy để tránh phải đi sai đường

Sai đường sẽ gục giữa đường

Bè bạn không giúp là đường đời tiêu

Sai nhiều là bởi quá yêu

Đầu óc mụ mị lắm điều vu vơ

Xác thân mệt lả bơ phờ

Yêu chi cho khổ để giờ suy tư.


Đi đâu cũng một bầu trời

Không khí ở khắp mọi nơi một bầu

Chẳng qua thời tiết khác nhau

Sinh vật có chút sắc màu khác thôi

Đi nhiều chân mỏi rã rời

Xác thân rệu rã ,hết hơi mệt người

Đi mà không có nụ cười

Đi mà lắm bệnh trong người đang mang

Đi mà để kiếm giàu sang

Đi mà tìm phút lang thang giang hồ

Đi mà tìm chốn hoang vu

Đi mà cố lánh bụi mù phồn hoa

Đi để trốn cửa trốn nhà

Đi mà không biết rằng ta muốn gì

Cắm đầu cắm cổ cố đi

Giữa đường bất trắc thế thì làm sao


Đêm nữa cũng lại rất dài

Có vẻ như sẽ bằng hai đêm liền

Sao đêm cứ nối tiếp liền

Mà đêm cứ mãi triền miên thế này

Đêm qua với lại đêm nay

Đêm nào đêm nấy toàn là bóng đêm

Đêm thì chắc chỉ có đêm

Mà đêm sao lại cứ đêm không ngày

Cứ đêm là tối mặt mày

Đêm ơi đêm hỡi gét mày quá đi


Đêm rồi đêm nữa lại đêm

Đêm thì nó vẫn là đêm không ngày

Đêm qua chẳng khác đêm nay

Đêm nay cũng giống đêm ngày hôm sau

Đêm nào cũng hệt như nhau

Tại sao đêm lại giống nhau quá chừng

Đêm có khác ngày gì chăng

Hay ngày cũng giống y chang đêm dài

Ngày thì có ánh mặt trời

Đêm lại không thấy mặt trời ở đâu

Đêm ngày chắc cũng giống nhau

Ngày trước rồi lại tiếp sau đêm dài

Đêm dài thì cứ thế dài

Ngày đêm nó có độ dài như nhau

Đêm dài còn gọi đêm thâu

Ngày dài thì gọi ngày sầu lê thê

Đêm ngày nối tiếp ê chề

Đời người quanh quẩn đêm về ngày đi.


Chiều nay không có nắng vàng

Chiều qua thì lắm nắng vàng chói chang

Nắng màu có phải là vàng

Hay là nhờ sáng mà ta thấy màu

Đêm xuống mọi thứ như nhau

Không có ánh sáng mọi màu đen thui

Vậy là do ánh sáng rồi

Nếu không ánh sáng là đời tối tăm

Không trăng thì vẫn có rằm

Có rằm chưa hẳn phải là có trăng

Nhưng trăng thường đến hôm rằm

Như vậy ngày rằm thường có ánh trăng

Đời người được mấy mùa trăng

Sao mùa nào cũng khó khăn quá trời

Nhiều người sống đến cuối đời

Vẫn chưa hiểu nổi chuyện trời với trăng


Thế là xong một kiếp người

Thế là mọi thứ xong xuôi hết rồi

Sóng đánh bao đợt liên hồi

Dã tràng trố mắt mà ngồi tiếc công.

BẾN XE CUỐI

 BẾN XE CUỐI

Duy Sac

Chuyến xe này là chuyến cuối

Ta còn vài giây đắm đuối nhìn nhau

Từ nay mình tạm xa nhau

Biết khi nào đến ngày sau chung đường

Em chớ nói câu yêu thương

Để anh nhung nhớ đêm trường xót xa

Tình chỉ là cơn gió lạ

Hơi thoáng qua để cho ta mơ màng

Đâu ai muốn buồn nó mang

Đâu ai muốn duyên bẽ bàng cách xa

Vì đâu gặp gỡ đôi ta

Vì đâu tình lại mặn mà nồng sâu

Trong những lúc cúi gục đầu

Thẹn thùng ngại nói đến câu hẹn hò

Ai nào hiểu dùm ta cho

Ai nào hiểu lúc ta lo cho người

Em đừng khóc mà hãy cười

Em hãy vui nhé cho tươi cuộc đời

Đời người là chuyến dạo chơi

Cõi hồng trần chỉ là nơi phiêu bồng

Ta biết nhau có vui không

Ta xa nhau có hay không nỗi buồn

Ai cũng có nhiều mong muốn

Nhưng đâu dễ đời cứ muốn có ngay

Phải trải qua lắm đắng cay

Chúng mình hiểu rõ mặt mày của nhau

Anh biết rằng lòng em đau

Đời đủ sắc màu hãy cố vẽ đi

Anh chỉ yêu không nghĩ gì

Anh biết em sẽ có khi đến tìm

Anh sẽ chờ và lặng im

Để nhìn theo một cánh chim tung trời

Khi nào mệt mỏi rã rời

Anh là bến cuối cho đời em neo


-Hoa Phượng Đỏ-2018

XUÂN QUÊ TA

 XUÂN QUÊ TA

Thơ Duy Sắc

Xuân quê ta, muôn hoa khoe sắc thắm

Đời vui lắm em ơi em có thấy

Tết năm nay, anh nhớ em biết mấy

Em ở đâu anh mong ngóng xuân này


Phố thênh thang, người ta hát mê say

Những lễ hội cả ngày rình rang lắm

Em giờ đang tận miền xa tít tắp

Làm sao mình có thể gặp hỡi em


Bao yêu thương gửi trao tình nồng ấm

Anh mong em sẽ nhận được tình anh

Dẫu chúng mình duyên nợ chẳng có thành

Anh vẫn muốn em an lành hạnh phúc


Em nhớ thương anh gửi em câu chúc

Tấm lòng thành trong giờ phút xuân sang

Chúc đời em hạnh phúc với bình an

Công danh sẽ dễ dàng mà thăng tiến


Quê hương mình đang đón chào xuân đến

Tết hân hoan về trên khắp mọi nơi

Vắng bóng em anh không thiết vui chơi

Chỉ tình em cho anh mùa xuân tới.

MÂY CỦA TRỜI, TÌNH CỦA ANH

 MÂY CỦA TRỜI, TÌNH CỦA ANh

Thơ Duy Sắc

Ôi tình ơi!

Tình ở nơi đâu

Tình làm ta bạc mái đầu tìm em

Tình không phải một làn gió thoảng

Tình là em chân thật nghĩ tình

Tình không phải gió trăng, ong bướm

Tình là ta yêu rất chân thành

Anh đang nhớ em

Em đang ở đâu!

Quá lâu

QUá dài cho những khoảng thời gian mình xa cách

Em biết không!

Em đang nơi đâu!

Ôi tình yêu của anh

Nàng thơ của anh

Em đang nơi đâu

Em sao lại bỏ nỗi sầu cho tôi

EM có nhìn thấy không?

Những cái huyễn hoặc không tồn tại

NHững lời dối trá đáng nguyền rủa

Em có nghe không

Tình ơi!

Tuy anh không cô đơn

ANh không buồn chán

ANh không vất vả

ANh không đau khổ

Nhưng anh đắng cay

Một cuộc tình chóng vánh mong manh

ANh không thất tình

Vì sao nhớ em

Em đang nơi đâu?

Em!

Anh là một kẻ điên khờ khạo đã mơ màng một bóng giai nhân

EM đang ở đâu?

Đêm nay cao nguyên có lạnh không

Đồng bằng miền Tây nước ròng hay lớn?

EM có thấy không

Tiếng nói của anh

Em

Em đang nơi đâu?

Mây kia của trời

Nó bay đi mãi

Nó trôi đi đâu?

Không ai biết

Nhưng nó biết em đang ở đâu

Tình của anh cháy bùng lên như ngọn lửa

Ha ha

Em đang ở đâu?

Anh cười em à

Anh cười giữa không gian mênh mông

Một kẻ khờ khạo ngu đần

Hắn vẫn ngồi mơ môi son, ánh mắt, nụ hôn, mái tóc, nụ cười

Ôi, tình 

Ôi thế gian ơi!

Em ơi!

Tình ơi, em đang nơi đâu!

Mây của trời

Tình của anh?

Em của ai?