Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

NGHÈO

 NGHÈO

Duy Sac

Hoa Phượng Đỏ

Người ta tặng em hoa và quà bánh

Anh không có gì chỉ có mảnh chân tình

Những bài thơ viết vụng, ý linh tinh

Em không thích anh mang về cất lại.

Anh biết em nghĩ anh là kẻ dại


Bởi vì sao

Anh thơ thẩn quá mà

Nhưng thơ ca nó vốn là như vậy

Từ xưa nay, ai cũng thế thôi em

Tình trong thơ trong sáng rất hồn nhiên

Không dụ dỗ hay mồi chài gì cả

Thơ của anh tuy không đổi được tiền

Nhưng chưa chắc có tiền mà mua được

Em không thích anh đâu buồn em ạ

Em chỉ làm tăng cảm xúc cho thơ

Anh tưởng rằng mình đang bị thất tình

Anh lại viết thơ tình nhiều thêm nữa


Đã yêu em 

Anh không yêu ai nữa

Vì em đem đến cả một trời thơ

Em cứ đi theo con đường mình chọn

Anh vẫn nuôi cho lớn những giấc mơ

Anh biết rằng sẽ có ngày em đến

Em cô đơn

Chỉ có anh mới hiểu

Tấm lòng em

Trái tim anh

Chúng từng đã có nhau

Trong tiền kiếp

Hay là do duyên nợ

Ý trời!

CHUÔNG NHÀ THỜ

 CHUÔNG NHÀ THỜ

Chuông nhà thờ rung theo con gió

Tiếng kinh cầu xua đuổi âu lo

Thánh đường cầu Chúa ban cho

Em yêu chấp nhận hẹn hò cùng anh


Đã bao lần anh đi qua ngõ

Lén nhìn em chải tóc bên hè

Nét duyên còn rất ấp e

Nụ cười nhè nhẹ , mắt trong sáng tình


Ai có biết lòng anh trộm nhớ

Một bóng hình đẹp tựa vần thơ

Mỗi chiều anh cứ đứng chờ

Nghe Cha giảng đạo xong vờ trêu em


Em chỉ mỉm cười trong khoé mắt

Đôi môi xinh khe khẽ rung rinh

Nào ngờ em cũng có tình

Tự nhiên hôm ấy chúng mình quen nhau


Thế mới lạ, chắc duyên tiền định

Ai có hay ta lại hợp nhau

Hôm nay anh vác trầu cau

Đến xin ba má cho mau cưới nàng


Nhà thờ hoan hỷ tiếng chuông vang

Đôi bên nhộn nhịp cả họ hàng

Hai ta lên nghĩa đá vàng

Nguyện cầu Thiên Chúa sẽ ban phúc lành


NguyenDuySac2015

MỘT THỜI

 MỘT THỜI

Tác giả Nguyễn Duy Sắc.

Một thời tôi cũng đẹp trai

Xung quanh có đến hơn vài tình nhân

Hôm nay sương gió phong trần

Nên dung nhan đã có phần hanh hao

Tuy nhiên ăn nói ngọt ngào

Vẫn còn thu hút biết bao là người

Bạn bè chế giễu chê cười

Chúng không tin nổi có người yêu tôi

Không tin thì cũng kệ tôi

Tôi mà kể hết một hồi cả dây

Nàng là gió rít ngọn cây

Nàng là một ánh trăng gầy mùa thu

Nàng là sương núi mịt mù

Nàng là tiếng sóng hát ru mạn tàu

Nàng là một cơn mưa mau

Nàng là một cánh sen màu hồng tươi

Nàng là Nguyệt Quế mỉm cười

Nàng là rười rượi búp hồng non tơ

Nàng là một khóm mười giờ,...

Các nàng là cả trời thơ cơ mà

Nếu như tôi kể hết ra

Bạn bè họ sẽ chạy xa không nhìn

Nói chẳng qua cho họ tin

Rằng tôi có lắm nhân tình đó thôi

Hì hì kể vậy đủ rồi

Kể nữa bạn sẽ gét tôi thì phiền

Thế nên giấu bớt cho yên

Đẹp trai nên khiến ngửa nghiêng tình trường

Một người tôi rất là thương

Mà giờ người lại kiếm đường chạy xa

Người ấy bản tính thật thà

Tôi yêu nên đã chọn là nàng thơ.

KHÔNG ĐỀ 4

 KHÔNG ĐỀ 4

Thơ Duy Sắc

Nhiều khi buồn quá cố vui

Nhưng mà càng cố thì vui lại buồn

Giờ đây lẫn lộn vui buồn

Nên mình không biết là buồn hay vui

Cười to để nghĩ là vui

Khóc để mình biết không vui mà buồn

Mới vui xong lại thấy buồn

Thôi đành mặc kệ buồn buồn, vui vui

Không phân biệt nổi buồn vui

Hoá ra mình dại có vui cũng thừa.


Lại thêm một cái đêm dài

Một đêm nữa lại thật dài bóng đêm

Đêm dài đến nỗi toàn đêm

Dài mà không hiểu rằng đêm nó dài

Vì sao lại gọi đêm dài

Chắc đêm nó vốn là dài từ xưa

Đêm nay cùng với đêm xưa

Không biết chúng có dài vừa bằng nhau

Hay cái dài trước, dài sau

Cái này dài trước, cái sau cố dài

Ôi sao có lắm đêm dài

Đêm nào đêm nấy nó dài vì sao

Đêm không trăng mới thấy sao

Nhiều sao nên thấy trời cao quá chừng

Đêm dài mà tối như bưng

Đêm đó có thể đêm rừng nguyên sinh

Đêm về mình nghĩ linh tinh

Nghĩ mãi mà vẫn quanh mình toàn đêm.


Suy tư để cố tư duy

Tư duy để tránh phải đi sai đường

Sai đường sẽ gục giữa đường

Bè bạn không giúp là đường đời tiêu

Sai nhiều là bởi quá yêu

Đầu óc mụ mị lắm điều vu vơ

Xác thân mệt lả bơ phờ

Yêu chi cho khổ để giờ suy tư.


Đi đâu cũng một bầu trời

Không khí ở khắp mọi nơi một bầu

Chẳng qua thời tiết khác nhau

Sinh vật có chút sắc màu khác thôi

Đi nhiều chân mỏi rã rời

Xác thân rệu rã ,hết hơi mệt người

Đi mà không có nụ cười

Đi mà lắm bệnh trong người đang mang

Đi mà để kiếm giàu sang

Đi mà tìm phút lang thang giang hồ

Đi mà tìm chốn hoang vu

Đi mà cố lánh bụi mù phồn hoa

Đi để trốn cửa trốn nhà

Đi mà không biết rằng ta muốn gì

Cắm đầu cắm cổ cố đi

Giữa đường bất trắc thế thì làm sao


Đêm nữa cũng lại rất dài

Có vẻ như sẽ bằng hai đêm liền

Sao đêm cứ nối tiếp liền

Mà đêm cứ mãi triền miên thế này

Đêm qua với lại đêm nay

Đêm nào đêm nấy toàn là bóng đêm

Đêm thì chắc chỉ có đêm

Mà đêm sao lại cứ đêm không ngày

Cứ đêm là tối mặt mày

Đêm ơi đêm hỡi gét mày quá đi


Đêm rồi đêm nữa lại đêm

Đêm thì nó vẫn là đêm không ngày

Đêm qua chẳng khác đêm nay

Đêm nay cũng giống đêm ngày hôm sau

Đêm nào cũng hệt như nhau

Tại sao đêm lại giống nhau quá chừng

Đêm có khác ngày gì chăng

Hay ngày cũng giống y chang đêm dài

Ngày thì có ánh mặt trời

Đêm lại không thấy mặt trời ở đâu

Đêm ngày chắc cũng giống nhau

Ngày trước rồi lại tiếp sau đêm dài

Đêm dài thì cứ thế dài

Ngày đêm nó có độ dài như nhau

Đêm dài còn gọi đêm thâu

Ngày dài thì gọi ngày sầu lê thê

Đêm ngày nối tiếp ê chề

Đời người quanh quẩn đêm về ngày đi.


Chiều nay không có nắng vàng

Chiều qua thì lắm nắng vàng chói chang

Nắng màu có phải là vàng

Hay là nhờ sáng mà ta thấy màu

Đêm xuống mọi thứ như nhau

Không có ánh sáng mọi màu đen thui

Vậy là do ánh sáng rồi

Nếu không ánh sáng là đời tối tăm

Không trăng thì vẫn có rằm

Có rằm chưa hẳn phải là có trăng

Nhưng trăng thường đến hôm rằm

Như vậy ngày rằm thường có ánh trăng

Đời người được mấy mùa trăng

Sao mùa nào cũng khó khăn quá trời

Nhiều người sống đến cuối đời

Vẫn chưa hiểu nổi chuyện trời với trăng


Thế là xong một kiếp người

Thế là mọi thứ xong xuôi hết rồi

Sóng đánh bao đợt liên hồi

Dã tràng trố mắt mà ngồi tiếc công.

BẾN XE CUỐI

 BẾN XE CUỐI

Duy Sac

Chuyến xe này là chuyến cuối

Ta còn vài giây đắm đuối nhìn nhau

Từ nay mình tạm xa nhau

Biết khi nào đến ngày sau chung đường

Em chớ nói câu yêu thương

Để anh nhung nhớ đêm trường xót xa

Tình chỉ là cơn gió lạ

Hơi thoáng qua để cho ta mơ màng

Đâu ai muốn buồn nó mang

Đâu ai muốn duyên bẽ bàng cách xa

Vì đâu gặp gỡ đôi ta

Vì đâu tình lại mặn mà nồng sâu

Trong những lúc cúi gục đầu

Thẹn thùng ngại nói đến câu hẹn hò

Ai nào hiểu dùm ta cho

Ai nào hiểu lúc ta lo cho người

Em đừng khóc mà hãy cười

Em hãy vui nhé cho tươi cuộc đời

Đời người là chuyến dạo chơi

Cõi hồng trần chỉ là nơi phiêu bồng

Ta biết nhau có vui không

Ta xa nhau có hay không nỗi buồn

Ai cũng có nhiều mong muốn

Nhưng đâu dễ đời cứ muốn có ngay

Phải trải qua lắm đắng cay

Chúng mình hiểu rõ mặt mày của nhau

Anh biết rằng lòng em đau

Đời đủ sắc màu hãy cố vẽ đi

Anh chỉ yêu không nghĩ gì

Anh biết em sẽ có khi đến tìm

Anh sẽ chờ và lặng im

Để nhìn theo một cánh chim tung trời

Khi nào mệt mỏi rã rời

Anh là bến cuối cho đời em neo


-Hoa Phượng Đỏ-2018

XUÂN QUÊ TA

 XUÂN QUÊ TA

Thơ Duy Sắc

Xuân quê ta, muôn hoa khoe sắc thắm

Đời vui lắm em ơi em có thấy

Tết năm nay, anh nhớ em biết mấy

Em ở đâu anh mong ngóng xuân này


Phố thênh thang, người ta hát mê say

Những lễ hội cả ngày rình rang lắm

Em giờ đang tận miền xa tít tắp

Làm sao mình có thể gặp hỡi em


Bao yêu thương gửi trao tình nồng ấm

Anh mong em sẽ nhận được tình anh

Dẫu chúng mình duyên nợ chẳng có thành

Anh vẫn muốn em an lành hạnh phúc


Em nhớ thương anh gửi em câu chúc

Tấm lòng thành trong giờ phút xuân sang

Chúc đời em hạnh phúc với bình an

Công danh sẽ dễ dàng mà thăng tiến


Quê hương mình đang đón chào xuân đến

Tết hân hoan về trên khắp mọi nơi

Vắng bóng em anh không thiết vui chơi

Chỉ tình em cho anh mùa xuân tới.

MÂY CỦA TRỜI, TÌNH CỦA ANH

 MÂY CỦA TRỜI, TÌNH CỦA ANh

Thơ Duy Sắc

Ôi tình ơi!

Tình ở nơi đâu

Tình làm ta bạc mái đầu tìm em

Tình không phải một làn gió thoảng

Tình là em chân thật nghĩ tình

Tình không phải gió trăng, ong bướm

Tình là ta yêu rất chân thành

Anh đang nhớ em

Em đang ở đâu!

Quá lâu

QUá dài cho những khoảng thời gian mình xa cách

Em biết không!

Em đang nơi đâu!

Ôi tình yêu của anh

Nàng thơ của anh

Em đang nơi đâu

Em sao lại bỏ nỗi sầu cho tôi

EM có nhìn thấy không?

Những cái huyễn hoặc không tồn tại

NHững lời dối trá đáng nguyền rủa

Em có nghe không

Tình ơi!

Tuy anh không cô đơn

ANh không buồn chán

ANh không vất vả

ANh không đau khổ

Nhưng anh đắng cay

Một cuộc tình chóng vánh mong manh

ANh không thất tình

Vì sao nhớ em

Em đang nơi đâu?

Em!

Anh là một kẻ điên khờ khạo đã mơ màng một bóng giai nhân

EM đang ở đâu?

Đêm nay cao nguyên có lạnh không

Đồng bằng miền Tây nước ròng hay lớn?

EM có thấy không

Tiếng nói của anh

Em

Em đang nơi đâu?

Mây kia của trời

Nó bay đi mãi

Nó trôi đi đâu?

Không ai biết

Nhưng nó biết em đang ở đâu

Tình của anh cháy bùng lên như ngọn lửa

Ha ha

Em đang ở đâu?

Anh cười em à

Anh cười giữa không gian mênh mông

Một kẻ khờ khạo ngu đần

Hắn vẫn ngồi mơ môi son, ánh mắt, nụ hôn, mái tóc, nụ cười

Ôi, tình 

Ôi thế gian ơi!

Em ơi!

Tình ơi, em đang nơi đâu!

Mây của trời

Tình của anh?

Em của ai?

BỞI THẾ

 BỞI THẾ

Thơ Duy Sắc

Vì thơ em sắp bỏ ta

Vì em anh mới sa đà vào thơ

Giữa em với lại nhỏ thơ

Anh đang lúng túng biết giờ chọn ai

Chọn em rồi sẽ khổ hoài

Chọn thơ chắc cũng đói dài cổ ra

Bỏ hết thì lại khổ ta

Vì cô đơn quá thành ra dễ rồ

Trót sinh cái mặt nó tồ

Tính tình khờ khạo ngây ngô trước giờ

Đầu óc luôn nghĩ bâng quơ

Chẳng biết phải tính sao giờ cho hay

Đôi mươi đôi cái trắng tay

Em và thơ sẽ có ngày bỏ đi

Bỏ là cái chắc còn gì

Nhưng giờ anh biết lo chi lúc này

Ca này hơi có vẻ gay

Hỏi em giúp được chuyện này hay không

Chắc là em sẽ nói không

Bởi em đang muốn chạy không dám nhìn

Thơ kia giờ cũng chẳng tin

Lâu lâu nó cũng bỏ mình cô đơn

Mệt quá chắc ngủ tốt hơn

Ai bỏ thì bỏ làm ơn lẹ dùm.

NHÌN LẦM

 NHÌN LẦM

Nhìn cây mà chẳng thấy rừng

Nhìn mây sao chẳng thấy tầng trời xanh

Nhìn nước không hiểu biển xanh

Nhìn gạch không thấy tường thành nguy nga

Nhìn sao không thấy ngân hà

Nhìn cái cột nhà không biết nhà nghiêng

Nhìn tượng chẳng biết bụt thiêng

Nhìn vào cái miệng biết người làm sao

Nhìn nhau không thể yêu nhau

Nhìn một con tàu sao biết khơi xa

Nhìn gió sao hiểu phong ba

Nhìn trứng chẳng biết con gà ở đâu

Nhìn nghé chẳng biết con trâu

Nhìn sấm chẳng biết mưa ngâu thế nào

Nhìn hoa biết quả ra sao

Nhìn giọt máu đào chẳng biết anh em

Nhìn đóm chẳng hiểu ngọn đèn

Nhìn người ta hèn chẳng biết quý nhân

Nhìn đời chẳng biết phong trần

Nhìn bạn chẳng biết là thân hay thù

Nhìn khôn chẳng biết là ngu

Nhìn dại chẳng biết giả mù sa mưa

Nhìn nắng chẳng biết trời trưa

Nhìn thiếu chẳng biết còn thừa ở đâu

Nhìn thừa chẳng biết thiếu đâu

Nhìn vui chẳng biết nỗi sầu ngày mai

Nhìn nay chẳng biết tương lai

Nhìn ngắn chẳng biết đoạn dài còn xa

Nhìn con chẳng biết được cha

Nhìn buồn chẳng biết sẽ là niềm vui

Nhìn giận chẳng biết ngậm ngùi

Nhìn đang lủi thủi sao mà biết đông

Nhìn suối chẳng biết được sông

Nhìn chợ sao biết nó đông khi nào

Nhìn thấp sao biết được cao

Nhìn cao chẳng biết thế nào cao hơn

Nhìn đau chẳng biết giận hờn

Nhìn màu chẳng biết nước sơn thế nào

Nhìn thắng chẳng biết lao đao

Nhìn thua chẳng biết ngày sau thắng mà

Nhìn hoài cũng chẳng nhận ra

Nhìn cho thật kỹ để ta không lầm


NguyenDuySac2018

VỌNG KIM LANG

 VỌNG KIM LANG

Thơ Duy Sắc 2004

Ánh trăng ơi ! Ngươi ở tít trên trời

Ngươi có thể chuyển lời cho chàng ấy

Nơi quê nghèo, thiếp nhớ chàng biết mấy

Đời chinh nhân vùng vẫy chốn biên thuỳ


Khi Sơn Hà đang vào cảnh lâm nguy

Lũ giặc quỷ gây biết bao tang tóc

Lửa ngút trời, trẻ thơ vang tiếng khóc

Mả tổ tiên bị bới móc cả lên


Chàng xông pha nơi mũi đạn làn tên

Chí anh dũng vượt lên trên tất cả

Biết ngày nào mới thôi cơn giặc dã

Chàng sẽ về với lại mái nhà xưa


Thiếp nhớ lời chàng nói buổi tiễn đưa

Chàng không sợ gian nguy nơi chiến tuyến

Mà chỉ lo ở nhà lòng người biến

Máu và xương cống hiến bị lãng quên


Thiếp giữ đây còn mãi một lời nguyền

Dạ chung thuỷ chính chuyên không thay đổi

Chàng yên lòng đừng nghi ngờ chi vội

Thiếp chờ ngày thắng lợi để thành đôi.

KHÔNG ĐỀ 3

 KHÔNG ĐỀ 3

Thơ Duy Sắc

Phố thị đông vui lắm

Mình rối rắm tâm tư

Chợ chiều xô bồ thật

Mặt người nhìn đăm đăm

Người sao đông thế nhỉ

Không biết họ nghĩ gì

Ào ào thi tay lái

Xe vùn vụt lao đi

Tan sở ai cũng vui

Lương tháng điểm nụ cười

Câu hẹn hò quán xá

Ồn ào shop hoa tươi

Em chờ ai thui thủi

Mà sao cứ ngậm ngùi

Điện thoại nào gọi mãi

Em bước tới bước lui

Anh đứng bên từ nãy

Nhưng em đâu có hay

Phải chi anh biết số

Anh sẽ điện em ngay

Ừ thì anh cô đơn

Em chắc chẳng có hơn

Nãy giờ anh đã biết

Tình em có giận hờn

Em thử nhìn anh xem

Liệu mình có thể quen

Ly cà phê quán cóc

Tình có thể sẽ nhen


Nhiều khi buồn định khóc

Nhưng mà khô nước mắt

Thế là lại mỉm cười

Người bảo vui lắm thế

Nhìn người rơi nước mắt

Mình cũng thèm được khóc

Người khóc mà than thản

Ta cười lại đắng cay

Cuộc sống cứ đổi thay

Khóc, cười không hiểu nổi

Lòng mỗi người mỗi khác

Nhiều khi khóc nhưng cười

Làm sao hiểu lòng người

Bằng nụ cười trên miệng

Làm sao biết nỗi khổ

Từ tiếng khóc người ta

Đời phức tạp thế mà

Lòng người mênh mông quá

Bản thân mình không hiểu

Sao thể hiểu người ta.


Đêm nay trời nóng quá

Có thể mai sẽ mưa

Người mình như bốc hoả

Da nổi đầy mẩn ngứa


Không thể nào ngủ nổi

Điện vừa cúp tức thì

Người nhễ nhại mồ hôi

Sao mà khổ thế nhỉ


Cửa mở tung đón gió

Muỗi thi nhau bay vào

Chúng thi nhau vo vo

Tay cứ thế mà chao


Nhà bên trẻ con gào

Vợ chồng ngồi trách móc

Trời tối chẳng có sao

Mèo hoang kêu trên nóc


Trời nóng mệt cả người

Cúp điện nên tối tăm

Không ánh sáng trên đời

Người u tối muôn năm.


Em làm tổn thương tôi

Vì nụ cười trong sáng

Bởi đôi mắt hồn nhiên

Sự chân thành dung dị


Tôi đau khổ rất nhiều

Bởi em đã quay lưng

Em khinh thường ra mặt

Một kẻ đần mộng mơ


Mình sao khờ thế nhỉ

Người ta chẳng thích mà

Thế nhưng ta cứ nhớ

Chắc là có vấn đề


Tự mình làm khổ mình

Chắc là mình tự kỷ

Mà tự kỷ là gì

Vì sao mình tự kỷ


Mình đã bị tổn thương

Hay người ta tổn thương

Chắc cả hai đều buồn

Vì cả hai quá vội.


Em đừng nhìn anh nữa

Có gì để mà cười

Em đi về đi thôi

Anh mệt rồi em ạ


Đi nhanh lên em nhé

Đừng ngoái lại làm gì

Anh không muốn gặp nữa

Em hãy đi giùm tôi


Trời ơi sao nhìn hoài

Năn nỉ đừng nhìn nữa

Sao em không chịu đi

Anh xin mà em ơi


Nếu em không chịu đi

Vậy thì thôi anh đi

Anh thề là không khóc

Để mình cố bước đi


Cuộc sống luôn khắc nghiệt

Đó là điều hiển nhiên

Biết bao đời vẫn vậy

Chỉ cần ta vững tin


Khôn ngoan chưa hẳn tốt

Khéo léo đôi khi dại

Thật là là thượng sách

Chân thành phải đúng cách


Miệng người vốn đáng sợ

Cái lưỡi nó không xương

Hoạ đến cũng từ miệng

Phúc cũng từ nó ra


Không ai giỏi hơn ai

Mỗi người có vận may

Chỉ cần biết nắm bắt

Đời mình sẽ đổi thay


Nhân quả là có thật

Hoạ phúc đến thình lình

Đức cao sẽ thắng số

Nên cố tích đức nhiều


Đời ai không từng khổ

Có khổ mới là đời

Ta như làn gió thổi

Hãy đưa đến hương thơm.


Ai cũng có nhiều gánh nặng

Mỗi một gánh là một chặng

Tuỳ đường đi dài hay ngắn

Ta cứ gánh đến hết đời

Khi buông gánh là nghỉ ngơi

Nhưng nhiều khi mình gánh mãi

Gánh liên tiếp chồng lên vai

Muốn dừng lại mà không được

Là con người đều sung sướng

Vì ta sướng được là người

Dù gánh mệt cũng cố cười

Cười để cho thêm sức khoẻ

Khoẻ mới có sức gánh tiếp

Khoẻ mới thấy đời rất đẹp

Khoẻ mới biết yêu chính mình

Néu muốn khoẻ hãy chân tình

Hạnh phúc nhiều là sẽ khoẻ

Bệnh từ tâm hồn u tối

Bệnh từ lối sống bê tha

Bệnh từ lòng tham mà ra

Bệnh vì thèm ăn nhiều thứ

Bệnh rồi thì ta mệt lử

Làm sao để gánh tiếp đây

Bệnh khiến ta sẽ buông tay

Bệnh làm cho mình chán nản

Muốn không bệnh cần thanh thản

Muốn thanh thản thôi bỏ gánh

Vì khi gánh phải suy tính

Đoạn đường xa, lối nào gần

Gánh cái nào cho nó nhẹ

Tính nhiều quá nên lo âu

Lo nhiều quá sẽ đau đầu

Mà đau đầu là cái bệnh

Buông hết thôi đừng gánh nữa

Buông hết thôi đừng tính nữa

Gánh làm chi cho mệt người

Gánh làm chi cho khổ đời

Bởi vì đời là phải gánh.


Mùa lá me bay lại đến

Mùa cánh hoa dầu lại xoay

Mùa cánh phượng hồng bung nhuỵ

Mùa này là mùa chia ly


Em nghĩ gì khi hè về

Ký ức xưa còn hay mất

Mối tình nào từng nhung nhớ

Nụ cười nào mình từng trao


Cơn mưa rào phủ lối đi

Thành phố đen dòng nước ngập

Thế rồi ta xa không gặp

Bởi trời mưa hay lòng ta


Em có mơ ngày xưa ấy

Chúng mình ngắm cánh hoa dầu

Tình ta bắt đầu từ ấy

Hôm nay đã bạc mái đầu


Bao năm xa cách tuổi hồng

Tình xưa vẫn còn trong vở

Lưu bút anh tạc ghi lòng

Một thời bay bổng ước mơ


Chiều nay mình anh buồn tẻ

Cơn mưa cho lòng ngẩn ngơ

Anh nhớ tháng ngày trai trẻ

Ai cho ta lại bây giờ


Con đường hàng me vẫn cũ

Gốc bàng còn khắc tên em

Chỉ có phượng hồng ủ rũ

Ve sầu than thở suốt đêm


Dòng đời anh đi mải miết

Em cũng vất vả gian nan

Tình xưa nhớ hoài da diết

Em có khi nào thở than


Cơn mưa to lắm em à

Anh không dám đi cùng nó

Phố phường chìm trong mùa hạ

Công viên không thấy hẹn hò.


Lang thang một kiếp bèo mây

Nhưng không  hiểu hết đời này ra sao

Không phân biệt được thấp cao

Chưa biết rõ được thế nào là yêu

Tự hỏi sao lại có chiều

Không biết vũ trụ bao nhiêu thiên hà

Không hiểu được bản thân ta

Làm sao biết được người ta thế nào

Nhìn trời không biết trời cao

Hèn gì cứ hỏi vì sao thế trời

Cỏn con một kiếp con người

Thắng thua, được mất đều rồi sẽ tan

Tìm đâu giây phút an nhàn

Xung quanh chỉ thấy tiếng than thở hoài


Có những khi lòng khắc khoải

Tinh thần uể oải không muốn làm gì


Mỏi mệt bởi lắm suy nghĩ

Nhưng chưa nhìn kỹ chính bản thân mình


Đêm về ngồi cố trấn tĩnh

Phải chăng bản lĩnh mình chẳng bằng ai


Chợt cảm thấy là mình dại

Bây giờ nghĩ lại có muộn hay không


Thả trôi tâm trạng bềnh bồng

Ta tìm về cõi hư không trải lòng


Cố để cho tâm bất động

Bớt những mơ mộng giữa chốn bon chen


Bớt đi tính toán nhỏ nhen

Hồn thơ trong sáng mỗi đêm nó về.

CHIỀU THÀNH PHỐ SANG ĐÔNG

 CHIỀU THÀNH PHỐ SANG ĐÔNG

Nguyễn Duy Sắc 2018

Chiều thành phố, lêu khêu đền đô thị

Những hàng cây bị nắng nhuộm vàng khè

Anh đang bước một mình tìm quá khứ

Em hiện giờ có biết đã sang đông


Cầu Khánh Hội, Bến Nhà Rồng còn đó

Phà Thủ Thiêm giờ chỉ có bến thôi

Em có biết anh đang tìm gì hả

Một quảng đường hai đứa đã từng qua


Đông không lạnh nhưng lòng anh băng giá

Hãng Ba Son công nhân họ tan ca

Anh cứ đứng nhìn người ta hối hả

Không biết em giờ có phải tăng ca


Thành phố cứ mỗi ngày thêm một khác

Đường xưa nay còn lại ký ức xa

Anh thấy lạ gần như là tất cả

Mọi thứ đều đã thay hết thịt da


Chiều Khánh Hội cuộc đời sao cứ vội

Có còn chăng sự thong thả lòng người

Anh tìm hoài mà chẳng thấy nụ cười

Ai cũng thế hình như tình đã nguội.

TẠM BIỆT CHÀNG

 TẠM BIỆT CHÀNG

Thơ Duy Sắc 2009

Đêm hôm nay, trời buồn không chút gió

Thiếp tiễn chàng biết khó lúc gặp nhau

Con tim này cố kềm nén nỗi đau

Ta tiễn biệt, ánh trăng màu nhung nhớ.


Mối tình đầu chưa vui đành dang dở

Những giấc mơ oanh yến chóng tiêu tan

Xuân đang sang mà hoa đã vội tàn

Trời cao hỡi tình sao nhiều cay đắng.


Chàng hiểu không, tâm hồn người con gái

Trót yêu là dâng hiến cả đời mình

Cho dù ai kia có lỡ phụ tình

Thiếp vẫn giữ lòng trung trinh chờ đợi


Chàng đi đi, kẻo mẹ , cha mong ngóng

Bậc nam nhi lấy chữ hiếu làm đầu

Tình dù thắm không bằng ơn sinh dưỡng

Chúc bình an, chàng yên dạ lên đường.