Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

CHIỀU THÁNH ĐỊA MỸ SƠN 3

 CHIỀU MỸ SƠN QUẢNG NAM (3)

Tháp thiêng đứng đó đợi ai

Lầm lỳ cô quạnh năm dài tháng xa

Tủi thân trong chốn rừng già

Quằn quại trước những mưa sa, nắng hè


Không còn thấy vết ngựa xe

Những cảnh thuyền bè tấp nập trên sông

Chốn này lọt thỏm giữa đồng

Xung quanh toàn núi mà không thấy nhà


Gạch rơi từng mảng văng ra

Tượng thần sứt mẻ thật là thảm thương

Văn bia gợi nhớ cố hương

Thánh vật tủi phận phơi sương một mình


Một vài tàn tích lửa binh

Dấu can qua vẫn hiện hình quanh đây

Oan hồn lảng vảng ngọn cây

Đom đóm từng bầy chẳng khác ma trơi


Đàn voi đang chạy khắp nơi

Lửa khói đầy trời máu đổ đầu rơi

Tiếng than tiếng khóc mọi nơi

Rất nhiều cuộc đời đau đớn đắng cay


Chiến binh đánh trận mỗi ngày

Phờ phạc mặt mày rời rã tấm thân

Quân vương cùng với toàn dân

Hăng hái tinh thần đánh lũ xâm lăng


Đêm chiến thắng, thả hoa đăng

Kinh đô sáng rực ánh trăng đại ngàn

Voi chiến phủ phục từng đàn

Những vòng Nguyệt Quế vua ban công thần


Hoa sứ rải trắng lối chân

Đón tiếp xứ thần các nước sang chơi

Hương trầm bay khắp mọi nơi

Vũ nữ gọi mời điệu múa mừng công


Đuốc sáng rực những cánh đồng

Những chén rượu hồng lên nghĩa phu thê

Pháp sư cầu gió mưa về

Chứng những lời thề hoàng đế nối ngôi


Thời gian âm ỷ mãi trôi

Nay chốn núi đồi chẳng thấy người xưa

Vùi mình chịu cảnh gió mưa

Đau khổ nào vừa phế tích thở than


Trà Kiệu một thuở giờ tan

Đổ nát điêu tàn những tháp liêu xiêu

Hết rồi những nét yêu kiều

Vũ nữ mỹ miều nét đẹp kiêu sa


Hết rồi những chuyến buôn xa

Châu báu ngọc ngà quy tụ về đây

Hết rồi những cảnh dựng xây

Kinh đô ngày ấy còn đây bãi bồi


Chân trời lảng vảng mây trôi

Nhưng con chim nhỏ mồ côi tìm đàn

Tiếng ru trong núi than van

Đau xót ngập tràn thánh địa hoang vu


Nghe trong tiếng gió ù ù

Bước chân lữ khách mịt mù lối đi

Tiếng ai bên cạnh rù rì

Khóc than một thuở uy nghi kiêu hùng


Tai sao cứ thấy lùng bùng

Tiếng khóc não nùng ám ảnh người nghe

Tiếng dơi kêu lên re ré

Tiếng rắn khè khè, tiếng cú chói tai


Ta nghe tâm hồn tê tái

Lắng đọng thở dài trong những suy tư

Mỹ Sơn gợi nỗi tương tư

Tháp thiêng cô quạnh ngụ cư quê mình.


NguyenDuySac2002

GẢ CON XA

 GẢ CON XA 

Má ơi đừng gả con xa

Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu

Nhưng giờ nghèo quá biết sao

Con ráng thương má làm dâu xứ người


Kệ cho lối xóm chê cười

Miễn sao tiền có để nuôi gia đình

Có tiền họ chẳng dám khinh

Khi đó nghĩ lại thấy mình giỏi giang


Họ sẽ rón rén mà sang

Học hỏi kinh nghiệm và làm theo ngay

Con nghe má dặn kỹ này

Khi sang bên ấy cố cày nghe chưa


Nhịn nhục để lòng họ vừa

Kiếm thêm mối khác rồi đưa em mày

Chị em chung chỗ sẽ hay

Giúp nhau qua những tháng ngày khó khăn


Đừng nên có thói cằn nhằn

Người ta mà ghét khổ thân hỏng đời

Quên đi thằng Lúa ngay thôi

Nó nghèo kiết xác cuộc đời lông bông


Con nhớ lời má nghe không

Đừng mà bất hiếu tao không nhìn mày

Dạ con thưa má đi đây

Hẹn ngày tái ngộ sau này cao sang


NguyenDuySac2012

NHỚ GÌ MÀ NHỚ HOÀI

 NHỚ GÌ MÀ NHỚ HOÀI 

Anh đã trở thành người sống ảo

Kể từ khi quen biết được em

Giờ mỗi đêm cứ nằm trông đợi

Đèn nháy lên và tiếng nhắn tin


Có nhiều khi anh ngồi tự hỏi

Dạo này mình cứ thấy sao sao

Bạn bè rủ anh từ chối nhậu

Chỉ vào face đếm những cái like


Mà tụi mình ngoài đời đâu gặp

Chẳng qua là xem ảnh thích nhau

Anh không hề biết em ở đâu

Em cũng chưa gặp anh nói chuyện


Nếu có biết chắc anh cũng ngại

Gặp làm gì lỡ sẽ phiền sao

Chúng ta đâu có hiểu nhau nào

Chẳng qua buồn sẻ chia cảm xúc


Anh chỉ biết rằng em còn trẻ

Việc làm ăn vất vả mỗi ngày

Chuyện ở nhà còn lắm thứ lo

Chỉ biết thế còn thì chẳng biết


Em chắc ngại nảy sinh tình cảm

Em bỏ anh buồn mấy tháng nay

Anh thấy lạ nhắn tin định hỏi

Em chặn rồi face book, zalo


Xuân đang đến đất trời ấm áp

Gió đông tàn trên những chồi mai

Xuân năm nay chắc lắm đêm dài

Anh sẽ nhớ miệt mài tình ảo.


Nguyễn Duy Sắc 2018

ĐÒ CHỜ KHÁCH

 ĐÒ CHỜ KHÁCH

Duy Sắc Nguyễn 2018

Bến cũ, đò đây, em đâu

Em đi mà chẳng nói câu giã từ

Không lời nhắn, chẳng lá thư

Em có biết chứ anh buồn lắm không

Đò giờ nằm ngó ra sông

Lái đò nhớ khách nói không thành lời

Em đi bươn trải đường đời

Em có nghĩ tới nỗi buồn của anh

Mới hôm qua em gặp anh

Tình cảm hình thành giống một giấc mơ

Đò, trăng bắt nhịp câu thơ

Hôm nay bỡ ngỡ khi nhìn mặt nhau

Trong lòng anh lắm nỗi đau

Nhưng mà đau nhất là đau vì tình

Anh khờ dại nên người khinh

Nên giờ này chỉ một mình nhìn sông

Hòang hôn cũng chẳng nắng hồng

Anh chỉ cảm thấy cơn giông đang về

Một khoảng trời buồn lê thê

Đò buồn ê chề vì chẳng ai đi

Anh cũng thế, chẳng còn gì

Anh biết mình chỉ là tên đưa đò

Lái đò yêu khách đi đò

Yêu rồi nên bỏ con đò cô đơn

Càng nghĩ chỉ càng buồn hơn

Chỉ có chai rượu xua cơn muộn phiền

Chúc em cuộc sống bình yên

Công danh luôn tiến, cuộc đời vẻ vang.

THÀNH HOÀNG ĐẾ

 THÀNH HOÀNG ĐẾ

Mình đang ở giữa thành Hoàng Đế

Đất ngày xưa Nguyễn Nhạc lên ngôi

Tây Sơn hào kiệt khắp nơi

Cờ đào áo vải khuấy trời phương Nam


Những dũng tướng một thời tuấn kiệt

Nam bình Xiêm bắc phạt Mãn Thanh

Quang Trung hoàng đế vang danh

Quân đội bất bại tạo thành tiếng vang


Trời đất Việt yên cơn binh lửa

Đất Quy Nhơn thủ phủ Tây Sơn

Gia Định cho đến Phú Xuân

Nước Việt một cõi lòng dân thái hoà


Chốn đất võ anh hùng dựng cuộc

Xứ kiên trung liệt nữ phất cờ

Quy Nhơn đẹp những vần thơ

Một chàng thi sỹ bên bờ sông trăng


NguyenDuySac2003

KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH GIÀ

 KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH GIÀ

Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2006

Một thời bom đạn đã qua

Biết bao ký ức chưa nhoà trong tim

Xác đồng đội vẫn mãi tìm

Tiếng khóc tưởng đã lặng im lâu rồi

Đoàn người lặn lội xa xôi

Tìm về những chốn núi đồi năm xưa

Nỗi lo biết mấy cho vừa

Bởi những ước nguyện vẫn chưa hoàn thành

Mấy chục năm sau chiến tranh

Chiến trường nay đã hoá thành nương ngô

Hoang vu còn lắm nấm mồ

Đường đi đã khác biết vô lối nào

Từ đồng bằng đến núi cao

Tấm lòng dồn đổ hết vào niềm tin

Qua bót cũ, chỗ bãi mìn

Những nơi họ nhớ như in thuở nào

Trận địa ác liệt ra sao

Bom rơi đã trúng chiến hào ở đâu

Khi phòng thủ giữ tuyến đầu

Lúc lùi trở lại luồn sâu vào rừng

Đối phương truy kích sau lưng

Lực lượng phối hợp ngăn từng toán quân

Nghỉ ngơi đồng đội quây quần

Lá thư hậu tuyến báo xuân đang về

Đêm hoả châu thả bốn bề

Máy bay oanh kích bom bi, bom chùm

Tiếng bắn tỉa nghe cắc bùm

Tiếng đạn pháo hú bao trùm mọi nơi

Lửa phụt chỗ máy bay rơi

Đạn bay sáng rực khoảng trời không trăng

Ầm ỳ tiếng máy xe tăng

Đèn pha, tiếng chó bủa giăng bốn bề

Mưa rừng kéo dài lê thê

Lương thực thiếu thốn nặng nề khó khăn

Toàn quân bị thiếu cái ăn

Thuốc men không đủ, áo chăn chẳng lành

Vết thương hoại tử rất nhanh

Thương binh phút chốc trở thành phế nhân

Đối phương cắt tuyến hậu cần

Rất nhiều tử sỹ chôn thân chung mồ

Gia tài có chiếc ba lô

Vài ba manh giấy và đồ cá nhân

Mới quen nhau có một lần

Anh em đã vội tiễn chân nhau rồi

Tuổi chỉ mới đôi mươi thôi

Chưa hiểu cuộc sống lứa đôi là gì

Cứ thế lần lượt ra đi

Chung quy cũng bởi là vì chiến tranh

Trong nước mắt lòng chân thành

Họ cố tìm lại các anh trở về

Người thân đau xót tái tê

Nắm đất nhỏ bé rước về nghĩa trang

Dòng tên nhỏ bé mạ vàng

Lưu danh liệt sỹ vẻ vang muôn đời.

GIỮ LỜI

 GIỮ LỜI

Thơ: Nguyễn Duy Sắc

Tuổi càng lớn, lời càng nên kiệm

Mỗi một câu, ý tứ cần khiêm

Mình giữ đức, cháu con thừa hưởng

Vỗ ngực nhiều, bệnh nó báo điềm


Thời còn trẻ, tranh giành đấu đá

Nếu mà tài, quan lộc áo xiêm

Hư danh hão, mình mơ chi nữa

Lớp trẻ còn bao những nỗi niềm.

LÁ THƯ TÌNH THỨ NHẤT

 LÁ THƯ TÌNH THỨ NHẤT

Duy Sắc Nguyễn 2003

( thơ hay chọn lọc)

Đêm nay Sài Gòn lặng gió

Anh ngồi nhìn ra con phố thân quen

Cánh phượng màu đã bị hoen

Anh nhớ kỷ niệm mình quen ngày nào

Đầu thư biết nói ra sao

Anh không biết viết thế nào cho hay

Kể từ lúc ta chia tay

Anh cứ suốt ngày mong nhớ thiết tha

Chúc em cùng với toàn gia

Nhiều sức khoẻ và vạn sự bình an

Cuộc sống thuận lợi lắm nhàn

Gia đình đầm ấm râm ran tiếng cười

Anh không thể tặng hoa tươi

Cũng không thể đến bên người vì xa

Chỉ biết ngồi nhớ người ta

Nhớ lúc hai đứa chúng ta chuyện trò

Cuộc sống ai cũng nhiều lo

Em là chị cả phải lo gia đình

Em không giàu cũng không xinh

Nhưng cái chân tình đáng quý biết bao

Ngại quá giờ biêt nói sao

Chẳng có lẽ nào mình lại yêu em

Nhưng khoan để nghĩ lại xem

Lỡ nói nhiều quá rồi em chê mình

Nhưng nếu không nói thật tình

Những nỗi lòng mình em liệu có hay

Em à anh bảo thế này

Rằng kể từ ngày em đã ra đi

Ban đầu anh chẳng nghĩ gì

Nhưng sau lại thấy cớ chi cứ buồn

Đêm ngày nhớ tới em luôn

Tối hay ngủ muộn nhớ hoài về em

Lúc nửa đêm trăng soi rèm

Anh lại cứ tưởng có em ngồi kề

Nói ra thiệt mắc cỡ ghê

Nhưng mà chắc chắn anh mê em rồi

Đánh liều đành nói ra thôi

Yêu đâu có tội phải không em à

Giờ mà anh không nói ra

Cả đời sẽ bị người ta coi thường

Anh thương nên phải nói thương

Anh chẳng mong đợi em thương lại mình

Thư này không phải thư tình

Chẳng qua chỉ những tâm tình của anh

Anh mơ trên thảm đồi xanh

Chúng ta chung dựng mái tranh nghĩa tình

Đời ai biết trước nhục vinh

Chỉ cần hai đứa chúng mình có nhau

Phố giờ cũng tắt đèn màu

Tình anh nhiều lắm hẹn sau nói nhiều

Cuối thư tái bút vài điều

Rằng giờ anh nói anh yêu em rồi

Còn tuỳ em nữa mà thôi

Anh luôn mong đợi phản hồi của em.

HÁO DANH

 Duy Sac

Sách vở đều viết giống nhau

Bấy nhiêu chữ nghĩa họ xào tới lui

Sách nào cũng lắm cái tôi

Sách nào cũng viết rằng tôi thiên tài


Thơ mình mình cảm thấy hay

Thơ người chỉ thấy cái gai mắt mình

Thua mình thì bị mình khinh

Hơn mình một tí là mình cố ganh


Kiến bò miệng chén vòng quanh

Kiến đi đi mãi tưởng mình đi xa

Kiến thấy tài nhất là ta

Kiến nhìn thế sự xong là ngêu ngao


Háo danh phải cố đu đeo

Lỡm đời cho thấy tài cao hơn người

Già thì khinh trẻ kém lời

Còn trẻ thì lại không chơi với già


Ai cũng giỏi nhất là ta

Mà trong mắt họ ta là gì đâu

Chẳng qua cười khỉnh chào nhau

Quay lưng ta lại mưu sâu oán thù.

MÁ NHỚ CON

 MÁ NHỚ CON

Chiều hôm má đứng chờ con

Nhớ thời thơ dại nó còn tung tăng

Chạy quanh cuối xóm đầu làng

Cùng bao đứa trẻ lớn lên từng ngày


Ai dòm cũng thích thằng hai

Siêng năng học giỏi lại tài khéo tay

Khi hai mười chín tuổi đời

Gần xa dạm hỏi mối mai duyên tình


Tưởng như cuộc sống bình yên

Giấc mơ có một gia đình bé con

Niềm vui má ủ trong lòng

Mơ con nên vợ nên chồng nay mai


Ngờ đâu giặc ở phía Tây

Xâm lăng bờ cõi xéo giày quê hương

Giặc kia hung ác vô cùng

Nhẫn tâm man rợ như phường sói lang


Chúng sang đốt phá xóm làng

Thẳng tay tàn sát người dân nước mình

Cả vùng biên giới Tây Nam

Hận thù như sóng Cửu Long dâng tràn


Tin truyền chấn động phương nam

Mối thù giặc dữ thổi bùng hờn căm

Thanh niên nô nức lên đường

Quyết tâm ra chốn sa trường xung phong


Thằng hai con má lên đường

Tham gia quân ngũ tiền phương tuyến đầu

Thao trường chưa được bao lâu

Lệnh trên ban xuống bắt đầu xuất quân


Quân ta mười tám sư đoàn

Nhất tề đồng loạt tấn công kẻ thù

Pháo binh gầm thét từ xa

Không quân yểm trợ thật là quy mô


Bộ binh như lũ tràn bờ

Một lòng quyết tử xông pha diệt thù

Chiến trường khốc liệt cam go

Máu đào liệt sỹ hòa cùng nước sông


Giặc kia chống trả điên cuồng

Rừng sâu, đất lạ tai ương rình mò

Gây bao tổn thất cho ta

Rất nhiều liệt sỹ tuổi vừa đôi mươi


Má trông con mấy năm trời

Nhưng mà không biết con nơi phương nào

Mỗi ngày tin tức truyền nhau

Quân ta tử trận tuyến đầu rất đông


Má nghe loáng thoáng trong đầu

Thằng hai đóng chốt ở sâu trong rừng

Giặc kia đánh úp sau lưng

Thế rồi đơn vị lạc đường tứ tung


Nghe xong má xót xa lòng

Hai hàng nước mắt cứ tuôn không ngừng

Má đi thất thểu quên ăn

Hàng ngày khấn vái thánh thần thập phương


Bây giờ đã định chiến trường

Quân ta chuẩn bị hồi hương trở về

Thằng hai chẳng có tin chi

Má ngồi tựa cửa não nề tâm can


Duy Sac 2005

LẤY CHỒNG PHƯƠNG BẮC

 LẤY CHỒNG PHƯƠNG BẮC

Duy Sắc 2003

Em về phương Bắc xa xôi

Phận dâu xứ lạ chịu đời gian nan

Biết em còn nhớ xóm làng

Triền đê êm ả rộn ràng trẻ trâu


Những chiều xuân đổ mưa ngâu

Hoa xoan lất phất bên cầu ao xưa

Mẹ già sớm nắng chiều mưa

Thân còng bắt ốc mò cua ngoài đồng


Thầy em mỏi mắt chờ mong

Gói trà nắm thuốc lào ngon làm quà

Biết người có tốt với ta

Hay người ta bạc như là vôi tôi


Thân em có thật đổi đời

Như lời bà mối hay lời con mai

Phải chăng em khóc đêm dài

Chồng em đánh đập như loài sói lang


Bây giờ em có lang thang

Hay em đang sống trong vàng trong nhung

Giờ này em có ung dung

Đàn con thơ bé vui cùng người ta


Hay giờ em vẫn bôn ba

Em mong về lại mái nhà tranh xưa

Trong ánh nắng lúa vui mùa

Trong ngày trẩy hội lên chùa đầu năm


Rộn ràng rối nước đêm trăng

Trống đình vang những nẻo đường tre xanh

Trẻ con áo đỏ áo xanh

Đồng dao rồng rắn lượn quanh đê chiều


Chắc em tuôn nước mắt nhiều

Cầu cho ba má những điều ước mong

Quê em em có lắm dòng sông

Mỗi năm mùa lũ mênh mông trắng đồng


Thương hồ xuôi nước thuyền dong

Những câu vọng cổ thanh âm não lòng

Cầu dừa em có nhớ không

Bát canh chua nhỏ giữa đồng nắng hung


Mắm cá linh với rọc mùng

Cá lóc nướng đất ăn cùng với cơm

Má ngồi lặt cọng rau thơm

Ba ngồi nhắm rượu lâng lâng chuyện đời


Nem Lai Vung thật tuyệt vời

Cá kèo kho tộ hết lời nào khen

Rùa rang muối quá ngon hen

Gà nòi hầm sả ăn quen vẫn thèm


Chuột Cao lãnh thịt rất thơm

Khô cá sặc trộn xoài non cháy lòng

Quê em có món mắm còng

Ai ăn cũng thích đem lòng nhớ nhung…


Em đi xa tít mịt mùng

Phương trời xứ lạ lạnh lùng cô đơn

Chắc em nhớ lễ nghinh Ông

Hội đình những lúc Kỳ Yên tưng bừng…


Mạ em ngồi gói bánh chưng

Chiều xuân xứ Huế rưng rưng mưa buồn

Ngọ Môn ai hát mười thương

Nóc chùa Thiên Mụ khói hương ngút trời


Em còn nhớ lúc bài chòi

Đêm trăng nghe hát tuồng đời đắng cay

Tháp Chăm u uất buồn thay

Hải Vân thăm thẳm tầng mây nhớ người


Quy Nhơn ghé bến trăng cười

Một chàng thi sĩ cho đời tiếc thương

Rượu Bầu Đá đậm đà hương

Men cay luyến khách tha hương quên sầu


Đất Gio Linh lắm niềm đau

Sông Thạch Hãn chưa phai màu máu loang

Em có nhớ bến Hội An

Mệ em ngồi bán Cao Lầu giữa mưa


Chùa cầu lữ khách lưa thưa

Lênh đênh thuyền thúng đón đưa dân chài

Bèo nậm lọc bánh nhớ hoài

Bê thui Cầu Móng không phai trong hồn


Bún bò vị ớt cay nồng

Gà Tam Kỳ luộc ngọt lòng kẻ ăn

Phu Vân Lâu vẳng đàn tranh

Ngêu ngao lữ khách Nam Bình Nam Ai


Em đi Lăng tẩm chờ ai

Hoàng thành ủ dột nhạt phai lầu hồng

Cố hương ngày ngóng đêm trông

Phận dâu đất khách khó mong ngày về


Nhớ em non nước não nề

Đời nghèo nhưng vẫn tình quê dạt dào.

ÁC KHẨU

 ÁC KHẨU

Duy Sac

Mồm mình thích của ngon vật lạ

Nên phát ngôn cũng phải thơm tho

Lời nói không mất tiền mua

Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau


Đừng có thói điêu ngoa xảo trá

Mở miệng gia giá họa cho người

Đời ta chắc đã hơn ai

Soi mình kỹ lại xong rồi phát ngôn


Gieo ác khẩu sẽ ngày trả giá

Không đời ta thì sẽ con ta

Đừng nên ác với người ta

Bởi ai cũng có lúc mà làm sai


Người ta khó chớ đừng giễu cợt

Rồi mai đây ai giễu cợt ta

Trao nhau tình cảm chan hòa

Những lời thân ái mới là yêu thương


Cay độc quá một đời ắt khổ

Chắc khổ luôn bởi nghiệp trùng trùng

Tu thân, rèn tính bao dung

Tích đức để có phúc hồng trời ban


Đời vỗn dĩ nó là bể khổ

Càng khổ đau càng biết thương nhau

Đừng nên gieo rắc đớn đau

Để cho đau đớn thêm đau cuộc đời


Chẳng ai ác mà đời hạnh phúc

Vốn xưa nay bạo phát bạo tàn

Thương người như thể thương thân

Đạo trời luôn rất công bằng xưa nay

MẶC KỆ ĐỜI

 MẶC KỆ ĐỜI

Duy Sắc 2025

Chiều nay lại cũng giống chiều nào

Chỉ có hoàng hôn màu đỏ au

Bến tàu đã vắng thuyền năm cũ

Ta đi mà chẳng biết về đâu


Nhà giờ đã bán không chỗ trú

Gác trọ mỗi đêm ánh điện mờ

Rượu say để cố quên tất cả

Cố ngủ cho ngon để còn mơ


Mỗi ngày cơm muối, khoai lang độn

Áo mặc mười năm đã vải sờn

Cả năm thèm được ăn miếng thịt

Túng thiếu làm cho mất cả khôn


Nợ chồng nợ chất không thể trả

Hứa mãi thành ra kẻ hứa lèo

Bây giờ còn biết gì sỹ diện

Mặc kệ đời xem nó tới đâu.