Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

MỘNG QUÁ

 MỘNG QUÁ

Duy Sac

Sáng ra xin vợ mười nghìn

Tiền uống trà đá và tiền bơm xe

Ra đường gặp gỡ bạn bè

Bàn chuyện thơ phú, bàn về binh thư


Cuộc đời nhàn hạ như mơ

Sống thừa nhưng vẫn có thừa tự cao

Giúp đời không được tí nào

Ở nhà phá của biết bao nhiêu lần


Hào hoa cái dáng văn nhân

Rồi làm ra vẻ phong trần mấy phen

Cúi mặt sợ bị chê hèn

Nên hay ngẩng mặt nhìn lên rất ngầu


Ai ngờ vấp đá ngã đau

Vì mắt cứ ngước mà đâu nhìn đường

Riết rồi chẳng có ai thương

Bởi họ biết tính ẩm ương dở người


Họ không có nói ra thôi

Chứ họ khinh lắm và cười sau lưng

Đời thừa giữa chốn đời thường

Đắng cay cho kẻ văn chương nửa mùa


Tiền không có lấy một xu

Nhưng luôn mơ mộng mình là thi nhân.

HOA DÃ QUỲ ĐÀ LẠT

 HOA DÃ QUỲ ĐÀ LẠT

Duy Sắc 2012

Mưa rào đổ xuống thình lình quá

Mình vấp té nhào xuống khóm hoa

Tự nhiên vô ý mình dẫm nát

Cả một hàng rào của người ta


Cô chủ trong nhà che ô đến

Hỏi rằng sao anh lại dẫm hoa

Bây giờ em bắt đền anh đó

Ngày mai phải trồng lại khóm hoa


Đúng là xui xẻo, ai cố ý

Cái chuyện nhỏ này đáng gì mà

Tôi đền tiền nhé, tôi rất bận

Cô hãy nhờ người đến trồng hoa


Em rằng anh nhớ đứng đó nha

Tôi sẽ vô nhà gọi ba ra

Một dàn hoa cúc vừa mới nhú

Anh phá hết rồi thiệt tức mà


Vừa nghe em bảo gọi ba ra

Tôi vội nhanh chân bỏ chạy xa

Chạy ù đến chỗ nhà thủy tạ

Lại vấp cái chân ngã vào hoa


Đúng là hết nói, ngày xui thiệt

Mình lại trở thành kẻ phá hoa

Chủ nhà thủy tạ cười nhoẻn miệng

Rằng mời anh ghé đến uống trà


Cô ấy nói rằng anh vô ý

Thôi thì chuyện nhỏ hãy bỏ qua

Mời anh ghé quán dùng trà nhé

Mưa lớn thế này chớ đi xa


Vậy là từ ấy biết người ta

Cũng bởi do mình dẫm khóm hoa

Đúng là định mệnh an bày cả

Mới đó chục năm chuyện tình ta.

TÌNH TRÀ ĐÁ

 TÌNH TRÀ ĐÁ

Thơ Duy Sắc 2000

Lần đầu mình hẹn nhau

Ở tại nơi cầu tàu

Vì đứng bên gốc phượng

Ta bị kiến cắn đau


Cạnh bên là quán nước

Anh tính mời em uống

Nước ngọt hay cà phê

Mà sao lời mở khó


Em nhìn anh nhăn nhó

Tay cứ bức lá dừa

Mắt lâu lâu lại liếc

Xong rồi giậm cái chân


Trời đổ mưa bất thần

Em bảo anh đồ ngốc

Mưa sao còn cứ đứng

Lẹ mà chạy vào trong


Ta đứng bên hiên quán

Bà chủ ra mở lời

Rằng tụi con uống nước

Hãy vào ghế mà ngồi


Anh cũng hơi bối rối

Em liền chạy vào ngồi

Anh gọi ly trà đá

Em nhìn anh phì cười


Rằng uống gì anh ơi

Suốt ngày ly trà đá

Bộ anh nghèo lắm hả

Em có tiền đây mà


Em gọi hai me đá

Xong em cười khoái trá

Nói rằng anh ngố thật

Đời anh sẽ lận đận


Tối về anh buồn lắm

Nghĩ em đã chê mình

Thôi từ nay đoạn tình

Ta đi tìm mối khác


Nhiều năm anh lởn vởn

Ở nơi chỗ cầu tàu

Mấy người dân ở đó

Họ nghĩ anh bụi đời


Bây giờ em ngon rồi

Chồng em giàu và giỏi

Nhà cửa lại cao sang

Con cái đều xinh xắn


Anh cứ lang thang mãi

Uống trà đá mỗi ngày

Mỗi lần hoàng hôn xuống

Anh cứ thấy mắt cay


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

NHỚ CÀNH MAI

 NHỚ CÀNH MAI

Duy Sac

Mùa xuân không có mai

Chỉ thấy ngày nó dài

Tiểu thương ngồi ngao ngán

Công nhân ngồi ngáp dài


Mình ngồi nhậu lai rai

Bia uống mới chục chai

Bạn bè cười ngao ngán

Cuộc sống lắm bi hài


Chiều xuân em chờ ai

Đôi quang gánh nặng vai

Lê la bên góc phố 

Lâu lâu tiếng thở dài


Phố thị đèn vàng phai

Dòng người đi miệt mài

Lối nào cũng chật ních

Tắc ngẽn đoạn đường dài


Tình đôi lứa gái trai

Xuân này thắm lại phai

Cửa chùa câu khấn nguyện

Chuông nhà thờ bi ai


Tuổi già ngẫm đúng sai

Ván cờ tướng so tài

Chuyện xưa nay bàn luận

Mỹ nhân với anh tài


Tình em đang trao ai

Nước mắt lại tuôn dài

Bóng dài đêm giá lạnh

Chắc em nhớ cành mai


NguyenDuySac2016

CÓ NGƯỜI ĐÃ QUÊN

 CÓ NGƯỜI ĐÃ QUÊN

Duy SAc

Có một người đã cố quên tôi

Người ấy đã xem tôi như không có

Nhưng mà tôi lại yêu người đó

Đó là người mà đã cố quên tôi


Người mà tôi chỉ mới biết đây thôi

Người mà tôi rất là quý trọng

Bằng tình cảm trong lòng chân thật

Tôi trao người để người phải quên tôi


Có một người mà tôi nhớ không quên

Cái tên ấy sẽ theo tôi đi mãi

Đôi mắt ấy khiến hồn tôi khờ dại

Trong câu thơ luôn có bóng dáng em


Có đúng là chuyện này nó thật

Hay mình đang ngồi cố nghĩ ra

Để đau lòng, thương tổn đến người ta

Mối tình ấy phải chăng như ảo ảnh


Có một người

Tôi cũng cố mà quên

Nhưng mà lại không sao quên người được

Có một người

Có một người

Có một người

Em!

Chính là người đó!

Ôi!

Mệt mỏi quá.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

VUA LÊ ĐÓN TÔN SỸ NGHỊ

 Vua Lê Đón Tôn Sĩ Nghị

Duy Sac

Nghe danh tổng đốc đã lâu

Thiên triều dũng tướng hàng đầu công khanh

Tây Sơn mà biết uy danh

Chắc là khiếp đảm bỏ thành chạy thôi

Tôn sĩ nghị phá lên cười

Ây dà lỵ hiểu ngộ lồi , khen thay

Rồi lây, ngộ sẽ ga tay

Cái pọn giặc cỏ một bầy lo chi

Bữa lày hãy cứ vui li

Tết lến pải có cái gì liên goan

Chớ không guân sĩ ló puồn

Tinh thần mà chiến lấu không xung à

Vua Lê gọi bọn xướng ca

Tấu lên khúc nhạc để mà góp vui

Quân Thanh đều phá lên cười

Vua tôi lơ láo ngậm ngùi đắng cay

Vua thầm thì với bề tôi

Rằng là quốc thể nhục rồi còn chi

Dù sao cũng phải duy trì

Cơ đồ liệt tổ liệt tông lưu truyền

Khi nào loạn đảng dẹp yên

Giang sơn của trẫm vẹn toàn mới thôi

Văn thần, võ tướng thở dài

Thôi thì ăn lộc nhiều đời vua ban

Cố mà cứu lấy ngai vàng

Phải chịu nhẫn nhục qua cơn khổ này

Họ Tôn ăn uống no say

Vỗ về tướng sĩ phải năng canh phòng

Thế là khắp đất Đông Kinh

Quân Thanh dàn trải đóng đồn các nơi

,....

Trích Hoàng Lê Nhất Thống Chí

CÔ NÀO

 CÔ NÀO ?

Duy Sac

Cô ấy tên là Vy

Nhưng chưa hẳn là Vy

Chẳng qua tên tôi đặt

Cho thơ nó có vần


Người tôi yêu âm thầm

Đó là nàng Tôn Nữ

Cô ấy hiền, mộc mạc

Tình yêu rất trong ngần


Tình dù xa nhiều năm

Nhưng nghĩa nặng, ân sâu

Tôi đã tình nhiều mối

Cô ấy chỉ tình đầu


Phải chăng trời chòng, gẹo

Duyên tình ta lỡ làng

Em nuốt dòng lệ đắng

Anh ngậm ngùi chua cay.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

AI CÓ VÌ AI ?

 Duy Sac

Ai có vì ai không

Ai có vì ai nào

Chỉ khi chung lợi ích

Ai cũng bảo vì ai


Ai có vì ai không

Ai có vì ai nào

Khi không còn lợi ích

Ai có biết đến ai


Ai đã từng vì ai

Ai từng vì ai nào

Tình yêu mà dang dở

Ai vì ai mà đau


Ai vì ai nào ai

Ai nào đã vì ai

Tình yêu buồn muôn thuở

Ai đã nào vì ai


Ai đã vì ai nào

Ai đã nào vì ai

Vì miếng cơm manh áo

Ai nào đã vì ai

MƠ MÀNG

 MƠ MÀNG

Duy Sac

Nhớ nhau chi cho khổ đau

Yêu rồi lại giận với hờn nhau

Nước mắt để dành tình máu mủ

Yêu mà không trước lại có sau


Nhân duyên chưa hẳn thắm trầu cau

Nhân tình nào hẳn thuộc về nhau

Thắm thiết cho hằn sâu ký ức

Cay đắng thêm khi ta xa nhau


Tình đời như những trận mưa mau

Đoá hồng có thắm cũng úa màu

Chóng vánh trong màu hoàng hôn đỏ

Đêm hoang vu biết có tìm nhau


Để rồi mặt rũ lại mày chau

Cam chịu tủi hờn nhẫn nhịn nhau

Căng thẳng cuộc đời mơ hạnh phúc

Có gì trọn vẹn để trao nhau


Sac2016

HẾT XUÂN THÌ

 HẾT XUÂN THÌ

Duy Sac

Chiều buồn quá, dòng người đi vội vã

Những công trường gạch đá đứng phơi sương

Bê tông lạnh như tình người phố lớn

Ta nhìn nhau đau đáu những nỗi niềm


Em trao ai thắm thiết mối tình đầu

Anh là kẻ đến sau yêu khờ dại

Trong cô đơn anh vẫn hoài mong đợi

Một nụ cười để mở lối tương lai


Đèn phố đã rọi ánh vàng khêu gợi

Những vũ trường tấp nập khách ăn chơi

Trong hàng quán ồn ào lời tán tụng

Chén rượu cay quằn quại giấc mơ đời


Tình mình chỉ như mấy làn khói thuốc

Câu thơ nào diễn tả hết tâm tư

Mắt trong ấy hôm nay nhiều vẩn đục

Tuổi xuân thì mục rữa trước thời gian


Duy Sac 10/10/2018

SAY RƯỢU 2

 SAY RƯỢU 2

Duy Sac

Trong cái nắng mùa hè nung như đốt

Mình lang thang tìm nốt những nhọc nhằn

Bụi mù mịt, hơi đường va vào mặt

Mắt cay cay, mồ hôi mặn than van


Trong cái mưa đất trời đen trùi trũi

Gió cuồng quay những thù hận bao ngày

Ta dìm mình trong nước đầy giá lạnh

Tay run run điếu thuốc khói bay bay


Trong những đêm đại lộ xa thăm thẳm

Ánh đèn đường dằn vặt cuộc đớn đau

Mình đi mãi với men say vô định

Nhìn người ta tay nắm chặt yêu thương


Ta đi đâu chẳng biết sẽ về đâu

Mà chỉ biết cứ cắm đầu đi mãi

Đi trong những nỗi suy tư ngu dại

Chỉ mình ta , bên cạnh chẳng có ai


Sac2018

QUAY LƯNG VỚI MẶT TRỜI

 Quay lưng với mặt trời

Duy Sac

Lúc vinh quang ta kiêu hãnh khinh người

Ngoảnh mặt lại chỉ để cười kẻ khác

Ta như những bậc anh hùng sáng lạng

Đứng quay lưng về ánh sáng mặt trời


Say chiến thắng trong huy hoàng rực rỡ

Vung tay lên vạn kẻ sẽ tung hô

Ai mà biết những chữ ngờ đang đợi

Khi điêu tàn ngây dại chỉ mình ta


Ôi thế gian sao cay nghiệt với ta

Ta nào đã có làm gì lên tội

Thế sao người quay ngoắt chẳng dòm ta

Thôi buồn quá đành chui rúc xó nhà


Ôm dĩ vãng buông những lời nhân nghĩa

Than trách đời bạc bẽo với thân ta

Giờ ngước mặt nhìn mặt trời phía trước 

Ánh sáng kia đã khiến mắt mù loà


Sac2004

NHỚ THÁI BÌNH

 Nhớ Thái Bình

Duy Sac

Quê hương tôi có con sông đỏ đục

Nước chở máu ông cha mang nỗi nhục tự ngàn đời

Quê hương tôi có luỹ tre tàn lụi

Những trưa hè trẻ nhỏ chẳng vui chơi


Quê hương tôi những nỗi buồn rười rượi

Hai triệu người đói chết chẳng cơm ăn

Quê hương tôi người người rất chuyên cần

Nhưng nghèo đói cứ trong vòng luẩn quẩn


Tôi nhớ quê những chiều đi mót thóc

Mẹ tôi nghèo ngày ngày đi bắt rốc

Cơm hợp tác tháng cho vài ba bát

Gà chết trương ươn thối thịt vẫn ngon


Lúc hộ đê nghe hồi trống dập dồn

Nhà mái rạ tường bùn run thấp thỏm

Lũ trẻ trâu dắt díu đến gò cao

Cơn đàng đông băng dây con diều sáo


Cơn đằng tây hong thóc hát ngêu ngao

Nắng tháng ba cháy rát cả da người

Ao sùng sục nước như sôi trên lửa

Bởi quá nghèo nên ngủ toàn mở cửa


Lũ chuột vào len lỏi tận ban thờ

Bao năm học trong người không quyển vở

Tuổi lên năm cứ nhồng nhỗng cởi truồng

Dăm chiếc áo thay nhau bao mùa tết


Anh cho em, anh lại lấy của em

Chiếc bánh cáy cả nhà thèm nhỏ rãi

Bún một cân mua tận mãi làng bên

Đêm trung thu tối mịt chẳng có đèn


Lũ đom đóm, ma trơi cùng phá cỗ

Tôi hay ngó nhìn ra ngoài quốc lộ

Ánh đèn xe khêu gợi chốn xa mờ

Đêm bắt cóc tăng thêm nguồn dinh dưỡng


Lũ cào cào giàu đạm thật thơm ngon

Mùa lúa chín tranh nhau con muồm muỗm

Đám trẻ ngồi liếm láp miếng ăn ngon

Quả dâu da chín mọng dốt và giòn


Thi nhau hái cả bầy dành chí choé

Đi chăn nghé vô tình vào đám mạ

Người bắt đền, xã trừ điểm công nhà

Bão to quá khắp con đường cây ngã


Nhà tan hoang mái rạ phủ chuồng gà

Thái Bình đó biết bao đời vất vả

Khắp chiến trường đều có máu ông cha

Biết bao nhiêu cuộc chiến đã trải qua


Người quê tôi đều đi đầu tất cả

Đất trù phú hướng nhìn ra biển cả

Ý chí người rất máu lửa xông pha

Nơi nhà Trần dựng hào khí Đông A


Thời chói lọi chiến công hùng sử Việt

Tôi xa quê biết bao mùa biền biệt

Bước mưu sinh quằn qoại giữa bạc tiền

Lòng vẫn nhớ con sông Hồng đỏ đục


Nhớ Thái Bình vinh nhục những thăng trầm

Quê hương tôi nay tre đã xanh mầm

Trường mái rạ ngói hồng thay áo mới

Những đường đất đã đi vào dĩ vãng


Chiếc máy cày thay thế đám trâu già

Đường nhựa lớn vươn mọi nẻo đi xa

Mùa phượng đỏ tình yêu hồng trang vở

Tôi yêu quê sẽ suốt đời mãi nhớ

Nơi đồng xa có mộ tổ bao đời


Sac2003,