Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

DUYÊN CHẮP VÁ

 DUYÊN CHẮP VÁ

Duy Sac

Em dang dở tình đầu bao cay đắng

Một thân em nuôi dưỡng đứa con thơ

Em hay khóc vì người xưa bội bạc

Gây cho em bao nhục nhã khổ đau


Ba mẹ em vì thế rất u sầu

Lời đàm tiếu họ hàng và lối xóm

Em gồng mình vẫn cố gắng vươn lên

Nay em đã thành công trong cuộc sống


Anh lang thang phiêu dạt nửa cuộc đời

Cũng từng trải nhiều mối tình dang dở

Ta gặp nhau, tuổi xế chiều vừa đến

Chắp nối duyên chia sẻ những buồn vui


Tuy em không rạng rỡ vẹn nụ cười

Nhưng anh thấy sự yêu đời rất thật

Một trái tim chai sần đầy nghị lực

Giữa cuộc đời cay nghiệt lắm bão giông


Trời se duyên ta nên nghĩa vợ chồng

Tuy nghèo khó nhưng mình luôn gắn bó

Bao nhiêu năm cùng đi qua gian khổ

Gia đình mình nay đã có mùa xuân.

LẶNG LẼ


 Trời chiều, Đà Lạt nặng màn sương

Lãng du lữ khách rảo trên đường

Loanh quanh sườn dốc ta đi mãi

Chẳng biết về đâu chỉ thấy buồn


Tiếng đàn ai dạo khúc thê lương

Tình duyên dang dỡ lắm đoạn trường

Lời ca, tiếng nhạc gì sầu não

Tâm hồn nghệ sỹ lắm tơ vương


Gió giật ngọn thông lá cứ tuôn

Xe thồ ế khách, mặt chán chường

Trong dinh thự cũ ma lảng vảng

Oan hồn ai đó mãi vấn vương


Lục bình trôi dạt giữa Xuân Hương

Phận bèo chìm nổi kiếp vô thường

Em ngồi lặng lẽ chờ ai vậy

Sao lại giống ta lắm chán chường


LẶNG LẼ

Duy Sac

HOÀNG HÔN MÀU ĐỎ AU

 Duy Sac

Chiều nay lại cũng giống chiều nào

Chỉ có hoàng hôn màu đỏ au

Bến tàu đã vắng thuyền năm cũ

Ta đi mà chẳng biết về đâu


Nhà giờ đã bán không chỗ trú

Gác trọ mỗi đêm ánh điện mờ

Rượu say để cố quên tất cả

Cố ngủ cho ngon để còn mơ


Mỗi ngày cơm muối, khoai lang độn

Áo mặc mười năm đã vải sờn

Cả năm thèm được ăn miếng thịt

Túng thiếu làm cho mất cả khôn


Nợ chồng nợ chất không thể trả

Hứa mãi thành ra kẻ hứa lèo

Bây giờ còn biết gì sỹ diện

Mặc kệ đời xem nó tới đâu.

TÌNH KIẾP

 TÌNH KIẾP

Duy Sac

Tâm ta như đóa sen

Giữa cuộc đời bon chen

Lấm bụi trần vô kể

Từng lầm lỗi bao phen


Không còn gì luyến tiếc

Chỉ vương vấn tình em

Nên chưa buông thế tục

Để về chốn cửa thiền


Em cũng từng đã nói

Nếu như duyên không thành

Em nương nhờ cửa Phật

Buông bỏ hết hồng trần


Bây giờ tình còn đó

Nhưng duyên vẫn chưa thành

Tuổi xế chiều đã đến

Thôi thì biết tính sao


Tình kiếp gieo khổ đau

Oan nghiệt này ai tạo

Yêu nhau đâu có lỗi

Em có hiểu tại sao


Đâu có giấc mơ nào

Cho cuộc đời đẹp nhất

Làm sao đủ nước mắt

Để khóc tình biệt ly


Vô thường thôi chứ gì

Nhưng sao ta lưu luyến

Mối tình kia ray rứt

Không đành lòng để buông


Tình nam nữ bình thường

Hay là tình vay trả

Nghiệp lực này nặng quá

Hủy hoại tình chúng ta


Mênh mông cõi ta bà

Duyên hai ta gặp gỡ

Tại sao nó xảy ra

Để rồi tình dang dở


Vạn nẻo luân hồi đó

Ta có còn tìm nhau

Hay chỉ ở kiếp này

Trả hết xong nghiệp quả


Ôi Tình Kiếp đôi ta

Duyên Nghiệp đúng thật mà

Em khổ đau nhiều quá

Ta bất cần thế gian


Tiêu diêu chốn hồng trần

Ta như kẻ tâm thần

Thả hồn cùng mây gió

Chuyện trò với vầng trăng


Tiêu diêu chốn hồng trần

Chỉ nhớ một chữ tình

Tình hồng nhan tri kỷ

Tình của người ta thương

ĐI ĐÂU CHƯA BIẾT

 Duy Sac

Rồi ta sẽ ra đi mãi mãi

Như bao người từng đã ra đi

Đi về đâu thì chưa biết được

Chỉ biết rằng rồi sẽ phải đi


Cũng có thể là mình đi Mỹ

Xứ tự do rất lắm người mơ

Hay sang Pháp ngao du ngắm cảnh

Nơi kinh đô nghệ thuật Châu Âu


Hay là mình sẽ đi Trung Quốc

Năm ngàn năm văn hiến trường kỳ

Cũng có thể mình sang Ấn Độ

Tìm về nơi có cội Bồ Đề


Chỉ có thể là không có thể

Thôi mình đi trong nước cũng vui

Sáng cà phê ngắm nghía cuộc đời

Chiều uống rượu nhớ người thương nhớ

Đêm lại về mộng với nàng thơ


Còn đi mãi thì không thể mãi

Bởi đi nhiều rồi sẽ mỏi chân

Ta phải kiếm chỗ nào ngồi nghỉ

Nhìn lại mình tu dưỡng bản thân


Vòng luẩn quẩn đi rồi đi mãi

Ta đi đâu rồi sẽ đến đâu

Chẳng biết nữa cứ đi rồi đến

Còn đến đâu cũng chẳng có sao


Vòm trời này thì cũng như nhau

Cũng chỉ có một bầu không khí

Đi đâu nữa và về đâu nữa

Chỉ thế thôi chỉ thế mà thôi

BỊ DỤ

 BỊ DỤ

Duy Sac

Lại thua nữa rồi em

Chiều nay đề trớt quớt

Anh mua con hai mốt

Nó lại về ba lăm


Rồi lại thêm khó khăn

Xoay đâu ra tiền nữa

Em ơi em tha thứ

Con ma đề dụ anh


Anh hứa mai anh bỏ

Nhưng phải nốt bữa nay

Tối đi ra Hà Nội

Em còn cho anh vay


Anh chỉ mong vào đấy

Gửi em chiếc xe này

Đưa anh thêm một chục

Đêm nay anh sẽ bay

ĐI NHẬU

 ĐI NHẬU

Duy Sac

Chiều mưa buồn quá mình đi nhậu

Cho cái men cay nó đọa đày

Đời còn gì nữa mà để mất

Vất vả bao năm vẫn trắng tay


Muốn buông bỏ hết cho đời nhẹ

Cũng chẳng có gì để mà buông

Tình , tiền , danh phận đều không có

Chỉ mấy câu thơ giống ếch kêu


Nam nhi sự nghiệp mà không có

Yêu đương chỉ làm khổ người ta

Bao năm ăn học thành công cốc

Nay mơ trúng số mỗi buổi chiều


Nhà cao cửa rộng chưa từng ở

Cao lương mỹ vị chẳng biết tên

Du lịch đó đây xem trên mạng

Tình là tưởng tượng để có thôi


Kiên trì không có xem như bỏ

Chụp giựt mọi nơi khiến dở người

Muốn ăn quả ngọt mà hấp tấp

Chỉ được quả xanh, đắng, chát thôi


Chắc do bản tính đua đòi quá

Ra vẻ ta đây với mọi người

Tài năng không có còn khoác loác

Thất bại ta đành phải gánh thôi


Than thân trách phận với mọi người

Tự mình làm nhục chính mình thôi

Nhưng còn gì nữa mà để nhục

Đành cứ say thôi để quên đời

ĐI DẠO PHỐ XUÂN

 ĐI DẠO PHỐ XUÂN

Duy Sac

Lang thang qua chục cái cầu

Ta tìm mà chẳng thấy đâu nhà mình

Có vài đứa trẻ ăn xin

Mặt mày lơ láo nhìn mình trân trân


Mình khuyên chúng chớ lại gần

Rằng tao không có tiền ăn xin gì

Sang bên cái quán kia đi

Họ đang nhậu nhẹt thiếu gì tiền cho


Vậy là cả bọn reo hò

Chạy sang quán nhậu nhào vô xin tiền

Chúng đi mình mới được yên

Lang thang đi tiếp để tìm người ta


Tìm hoài nhưng chẳng biết nhà

Mấy bà vé số la cà theo sau

Có bà bảo tướng cậu giàu

Hậu vận những lúc về sau an nhàn


Nghĩ thầm mình chỉ biết ăn

Cả đời ba xạo biết làm gì đâu

Làm sao mà có thể giàu

Chắc là lừa đảo, lừa tình mà thôi


Rằng là biết số tôi rồi

Cô đừng xem bói cho tôi làm gì

Bất tài chẳng biết mần chi

Giàu sao mà được, làm gì giàu đây


Bà rằng mua mấy số này

Chiều mai tiền tỉ về tay là giàu

Đời mà ai biết trước đâu

Chỉ cần trời độ thì giàu nhanh thôi


Nghe bà năn nỉ một hồi

Rằng là thú thật hiện tôi không tiền

Nợ nần nó réo triền miên

Cái quần còn chẳng có tiền để mua


Nếu bà bán thiếu vài tờ

Chiều mai trúng số trả cho bà liền

Bà rằng chắc chú bị điên

Bán thiếu cho cậu biết tìm ở đâu


Rằng bà bảo số tôi giàu

Sao không bán thiếu thì giàu làm sao

Tôi đây không có xu nào

Đào đâu ra vốn làm giàu nay mai


Thế là bà ấy liền cười

Bỏ đi vào giữa biển người mênh mông

Ta ra nơi chỗ bờ sông

Ngắm hoàng hôn đỏ chạnh lòng nhớ em

THÀNH PHỐ BAN CHIỀU

 Duy Sac

Chiều thành phố nắng vàng oi bức

Những con đường ngột ngạt khói xe

Gió tuôn lá rụng hàng me

Hoa dầu nhè nhẹ cánh xòe bay bay


Chuông nhà thờ kính kong giờ lễ

Người cúi đầu nín lặng nghe kinh

Anh trông em đứng một mình

Tự nhiên định đến tỏ tình vài câu


Em níu áo mẹ nhìn anh thẹn

Tóc mai bay che nụ cười duyên

Mắt đen trong vắt hồn nhiên

Anh không chớp mắt cứ nhìn trân trân


Từ chiều ấy anh hay đi lễ

Mặc dù anh không Đạo giống em

Có hôm không thấy bóng em

Anh về cứ hỏi là em đâu rồi


Chiều hôm đó anh liều đến gặp

Mẹ em nhìn và hỏi muốn gì

Anh đành cúi mặt lảng đi

Tự nhiên đêm ấy anh suy nghĩ nhiều


Nghĩ thân phận mình còn kém cỏi

Em cao sang vọng tộc danh gia

Mình sao xứng với người ta

Anh đành uống rượu thế là làm thơ

MẮM SỐNG

 MẮM SỐNG

Duy Sac

Chiều hè qua Mộc Hóa

Em chèo xuồng chở anh

Mình cùng đi bắt cá

Để làm mắm sống ăn


Cá lia thia nhiều quá

Nó bơi theo từng đàn

Chiếc xuồng đi len lỏi

Lọt thỏm giữa vuông tràm


Chim líu lo ca hát

Ong ruồi bay o o

Rắn quằn mình chầu chực

Chim cò bay đầy trời


Em nhảy tòm xuống nước

Tay chao rổ rất nhanh

Cá nhảy nhìn vui mắt

Em cười cá rất ngon


Long An mùa này hạn

Nước có rất nhiều phèn

Sen trên kênh tàn úa

Gốc tràm lộ hết ra


Lang thang xuồng đi mãi

Chiều mình cũng kịp về

Má nhìn mớ cá nhảy

Khen nhỏ này giỏi ghê


Mắm sống ăn hơi tanh

Anh nhìn không dám ăn

Má cười mày chết nhát

Mắm này hiếm lắm nè


Mà mắm ăn ngon thiệt

Vị chua và hơi tanh

Mới ăn thì lạ miệng

Ăn nhiều thấy lại ngon


Má rằng mày ở lại

Mai đi chợ cùng tao

Để mà còn giới thiệu

Mày là bạn con tao


Anh nghe xong mắc cỡ

Nghĩ thầm chết mình rồi

Lỡ người yêu mình biết

Cô ấy sẽ buồn thôi


Anh liền xin vè sớm

Vì sợ trễ chuyến xe

Cảm ơn má đãi ăn

Món ngon là mắm sống

NẾU CHIỀU ANH TRÚNG SỐ

 Duy Sac

Chiều nay anh trúng số

Thì em đừng có mơ

Anh bỏ đi nơi khác

Sống cuộc đời đại da


Anh nhắn cho em biết

Để em khỏi bất ngờ

Nhưng lỡ mà không trúng

Em cũng nên bỏ qua


Em chấp gì kẻ dại

Đầu óc bị ngẫn ngờ

Mồm ba hoa bốc phét

Lải nhải mấy bài thơ


Nhưng nếu anh trúng thật

Anh sẽ bỏ làm thơ

Rồi anh quên em hẳn

Em khỏi phải ngóng chờ

NGẮM HOÀNG HÔN

 NGẮM HOÀNG HÔN

Duy Sac

Ai đang ngắm hoàng hôn

Giữa chiều tà đỏ úa

Ánh vàng loang ngọn cỏ

Nắng trải giữa sông dài


Ai đang nhớ về ai

Những năm dài xa cách

Nỗi buồn nào day dứt

Tình xưa nuối tiếc hoài


Sông xô ngàn đợt sóng

Cuốn theo tình mãi xa

Ai còn chờ ai nữa

Lang thang chẳng biết nhà


Chiều nay còn bao chiều

Cho lòng ai thêm nhớ

Buồn chi sao hoài vậy

Tình yêu có là gì


Thời gian cứ mãi đi

Như vòng xoay vô tận

Ai rồi ai nào biết

Từng đã một thời yêu.

NHỚ HỒI NHỎ

Duy Sac

Mới hôm nào đó mình còn bé

Đi khắp phố phường lượm ve chai

Mỗi ngày bán được trăm đồng bạc

Tối về vào quán điện tử chơi


Lớn lên một tí thì buôn bán

Sáng bán củ khoai, chiều bán chè

Mỗi ngày kiếm được vài trăm bạc

Tối về đi kiếm quán cháo lòng


Lớn lên tí nữa thì lo học

Học mãi học hoài chỉ tốn tiền

Mỗi ngày hao hụt vài trăm bạc

Tối về thức trắng để học bài


Bây giờ đã lớn thì lo đói

Cuộc sống mỗi ngày đủ thứ lo

Mỗi ngày mở mắt ra là mệt

Có đủ thứ tiền nó vây quanh


Sau này tám chục thì lo chết

Lại phải đi tìm chỗ để chôn

Sợ con đấu đá vì tài sản

Sợ lúc qua đời chẳng nén hương