Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

ĐI DẠO PHỐ XUÂN

 ĐI DẠO PHỐ XUÂN

Duy Sac

Lang thang qua chục cái cầu

Ta tìm mà chẳng thấy đâu nhà mình

Có vài đứa trẻ ăn xin

Mặt mày lơ láo nhìn mình trân trân


Mình khuyên chúng chớ lại gần

Rằng tao không có tiền ăn xin gì

Sang bên cái quán kia đi

Họ đang nhậu nhẹt thiếu gì tiền cho


Vậy là cả bọn reo hò

Chạy sang quán nhậu nhào vô xin tiền

Chúng đi mình mới được yên

Lang thang đi tiếp để tìm người ta


Tìm hoài nhưng chẳng biết nhà

Mấy bà vé số la cà theo sau

Có bà bảo tướng cậu giàu

Hậu vận những lúc về sau an nhàn


Nghĩ thầm mình chỉ biết ăn

Cả đời ba xạo biết làm gì đâu

Làm sao mà có thể giàu

Chắc là lừa đảo, lừa tình mà thôi


Rằng là biết số tôi rồi

Cô đừng xem bói cho tôi làm gì

Bất tài chẳng biết mần chi

Giàu sao mà được, làm gì giàu đây


Bà rằng mua mấy số này

Chiều mai tiền tỉ về tay là giàu

Đời mà ai biết trước đâu

Chỉ cần trời độ thì giàu nhanh thôi


Nghe bà năn nỉ một hồi

Rằng là thú thật hiện tôi không tiền

Nợ nần nó réo triền miên

Cái quần còn chẳng có tiền để mua


Nếu bà bán thiếu vài tờ

Chiều mai trúng số trả cho bà liền

Bà rằng chắc chú bị điên

Bán thiếu cho cậu biết tìm ở đâu


Rằng bà bảo số tôi giàu

Sao không bán thiếu thì giàu làm sao

Tôi đây không có xu nào

Đào đâu ra vốn làm giàu nay mai


Thế là bà ấy liền cười

Bỏ đi vào giữa biển người mênh mông

Ta ra nơi chỗ bờ sông

Ngắm hoàng hôn đỏ chạnh lòng nhớ em

THÀNH PHỐ BAN CHIỀU

 Duy Sac

Chiều thành phố nắng vàng oi bức

Những con đường ngột ngạt khói xe

Gió tuôn lá rụng hàng me

Hoa dầu nhè nhẹ cánh xòe bay bay


Chuông nhà thờ kính kong giờ lễ

Người cúi đầu nín lặng nghe kinh

Anh trông em đứng một mình

Tự nhiên định đến tỏ tình vài câu


Em níu áo mẹ nhìn anh thẹn

Tóc mai bay che nụ cười duyên

Mắt đen trong vắt hồn nhiên

Anh không chớp mắt cứ nhìn trân trân


Từ chiều ấy anh hay đi lễ

Mặc dù anh không Đạo giống em

Có hôm không thấy bóng em

Anh về cứ hỏi là em đâu rồi


Chiều hôm đó anh liều đến gặp

Mẹ em nhìn và hỏi muốn gì

Anh đành cúi mặt lảng đi

Tự nhiên đêm ấy anh suy nghĩ nhiều


Nghĩ thân phận mình còn kém cỏi

Em cao sang vọng tộc danh gia

Mình sao xứng với người ta

Anh đành uống rượu thế là làm thơ

MẮM SỐNG

 MẮM SỐNG

Duy Sac

Chiều hè qua Mộc Hóa

Em chèo xuồng chở anh

Mình cùng đi bắt cá

Để làm mắm sống ăn


Cá lia thia nhiều quá

Nó bơi theo từng đàn

Chiếc xuồng đi len lỏi

Lọt thỏm giữa vuông tràm


Chim líu lo ca hát

Ong ruồi bay o o

Rắn quằn mình chầu chực

Chim cò bay đầy trời


Em nhảy tòm xuống nước

Tay chao rổ rất nhanh

Cá nhảy nhìn vui mắt

Em cười cá rất ngon


Long An mùa này hạn

Nước có rất nhiều phèn

Sen trên kênh tàn úa

Gốc tràm lộ hết ra


Lang thang xuồng đi mãi

Chiều mình cũng kịp về

Má nhìn mớ cá nhảy

Khen nhỏ này giỏi ghê


Mắm sống ăn hơi tanh

Anh nhìn không dám ăn

Má cười mày chết nhát

Mắm này hiếm lắm nè


Mà mắm ăn ngon thiệt

Vị chua và hơi tanh

Mới ăn thì lạ miệng

Ăn nhiều thấy lại ngon


Má rằng mày ở lại

Mai đi chợ cùng tao

Để mà còn giới thiệu

Mày là bạn con tao


Anh nghe xong mắc cỡ

Nghĩ thầm chết mình rồi

Lỡ người yêu mình biết

Cô ấy sẽ buồn thôi


Anh liền xin vè sớm

Vì sợ trễ chuyến xe

Cảm ơn má đãi ăn

Món ngon là mắm sống

NẾU CHIỀU ANH TRÚNG SỐ

 Duy Sac

Chiều nay anh trúng số

Thì em đừng có mơ

Anh bỏ đi nơi khác

Sống cuộc đời đại da


Anh nhắn cho em biết

Để em khỏi bất ngờ

Nhưng lỡ mà không trúng

Em cũng nên bỏ qua


Em chấp gì kẻ dại

Đầu óc bị ngẫn ngờ

Mồm ba hoa bốc phét

Lải nhải mấy bài thơ


Nhưng nếu anh trúng thật

Anh sẽ bỏ làm thơ

Rồi anh quên em hẳn

Em khỏi phải ngóng chờ

NGẮM HOÀNG HÔN

 NGẮM HOÀNG HÔN

Duy Sac

Ai đang ngắm hoàng hôn

Giữa chiều tà đỏ úa

Ánh vàng loang ngọn cỏ

Nắng trải giữa sông dài


Ai đang nhớ về ai

Những năm dài xa cách

Nỗi buồn nào day dứt

Tình xưa nuối tiếc hoài


Sông xô ngàn đợt sóng

Cuốn theo tình mãi xa

Ai còn chờ ai nữa

Lang thang chẳng biết nhà


Chiều nay còn bao chiều

Cho lòng ai thêm nhớ

Buồn chi sao hoài vậy

Tình yêu có là gì


Thời gian cứ mãi đi

Như vòng xoay vô tận

Ai rồi ai nào biết

Từng đã một thời yêu.

NHỚ HỒI NHỎ

Duy Sac

Mới hôm nào đó mình còn bé

Đi khắp phố phường lượm ve chai

Mỗi ngày bán được trăm đồng bạc

Tối về vào quán điện tử chơi


Lớn lên một tí thì buôn bán

Sáng bán củ khoai, chiều bán chè

Mỗi ngày kiếm được vài trăm bạc

Tối về đi kiếm quán cháo lòng


Lớn lên tí nữa thì lo học

Học mãi học hoài chỉ tốn tiền

Mỗi ngày hao hụt vài trăm bạc

Tối về thức trắng để học bài


Bây giờ đã lớn thì lo đói

Cuộc sống mỗi ngày đủ thứ lo

Mỗi ngày mở mắt ra là mệt

Có đủ thứ tiền nó vây quanh


Sau này tám chục thì lo chết

Lại phải đi tìm chỗ để chôn

Sợ con đấu đá vì tài sản

Sợ lúc qua đời chẳng nén hương

CHIỀU TRONG THÀNH NỘI (HUẾ)

 CHIỀU TRONG THÀNH NỘI

Duy Sac 2002

Hoàng Thành buồn quá, em ơi!

Thái Hòa nóc điện, ngói rơi ra kìa

Em nhìn xem chỗ đằng kia

Vữa bong từng mảng, gạch chìa hết ra


Còn đâu dấu vết ngọc ngà

Cung vàng cũng chỉ thời xa vắng rồi

Có người luyến tiếc một thời

Nên câu Nhã Nhạc những lời bi ai


Ngọ Môn buồn vẻ u hoài

Lầu Hồng dột nát, son phai nhạt dần

Lầu xanh còn chút nào xuân?

Cửa quanh, cửa thẳng lính tuần đi đâu?


Sông Hương nước chảy về đâu?

Thuyền rồng đang ở chỗ nào ai hay?

Mưa dầm rả rích cả ngày

Rồi khi nào hết mưa này em ơi?


Lang thang hết mấy vòng rồi

Ta đi đâu mãi tìm ai chốn này

Mà sao ta lại đến đây?

Đến mà không muốn chia tay để về.

BỊ ĐÒI NỢ

 Duy Sac

Chiều nay điện thoại lại reo

Có vài tỷ nợ mà đòi ngày đêm

Đúng là cái bọn vô duyên

Lúc vay nó bảo có tiền thì đưa


Bây giờ gọi sáng đến trưa

Ngày nào cũng gọi không chừa cả đêm

Nợ nần nhiều quá thành hèn

Đang tự tin bỗng trở nên rụt rè


Gặp ai cũng phải e dè

Đi luôn cắm mặt, bạn bè cũng xa

Nhiều khi muốn trốn khỏi nhà

Mà trốn nó kiện ra tòa thì thua


Nên giờ phải hứa búa xua

Có gì cũng bán để đưa chúng tiền

Thèm thuồng cũng chẳng dám ăn

Có xu nào cũng góp vào trả ngay


Tự dưng thành kẻ trắng tay

Cũng vì ham hố giàu ngay tức thì

Ngu mà còn cố sân si

Tưởng mình tài trí hơn nhiều người ta


Bây giờ mới sáng mắt ra

Mọi chuyện tất cả đều là do ta

TỰ NGẮM MÌNH

 TỰ NGẮM MÌNH

Duy Sac

Mỗi ngày mình cứ soi gương

Nhìn xem nó có bình thường hay không

Soi rồi mình tự nhủ lòng

Mặt mình như vậy thì trông chờ gì


Từ mình nghĩ đến ngoài kia

Người ta nhìn thấy mình thì nghĩ sao

Bạn mình là kiểu người nào

Họ có thật sự kết giao với mình


Mình soi kỹ bản mặt mình

Nó tròn, nó méo, dạng hình ra sao

Rồi mình tự nghĩ xem nào

Bản mặt như vậy ai nào sẽ yêu


Tiền mình trong túi không nhiều

Ngoại hình nó đã về chiều già nua

Tính tình khờ khạo, quê mùa

Có ai chấp nhận giao du thật lòng


Vậy mình có được yêu không

Tại sao họ lại mở lòng với ta

Nghĩ hoài mà nghĩ không ra

Nên mình phải cố nghĩ ra xem nào


Mây cao gặp gió tầng cao

Vậy mình đang ở tầng nào của mây

Chắc là tầng thấp dưới này

Chứ mình sao có thể bay lên trời


Nghĩ quanh nghĩ quẩn vậy thôi

Mà cũng đã hết nửa đời lông bông

Chắc là mình ở tầng không

Tầng không là ở nơi không có tầng.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

CHIỀU HÈ 1999

 CHIỀU HÈ 1999

Duy Sac

Em buồn chi nữa, tình đã hết

Họ đã buông tay dứt tình rồi

Tội gì phải khóc người bội bạc

Hãy để tình thương với mẹ cha


Tình yêu chứ có gì gê gớm

Những cảm xúc thôi sẽ chóng qua

Làm gì có câu thề chung thủy

Xa cách thời gian sẽ nhạt nhòa


Chữ tình muốn có là nhờ nghĩa

Đắng cay, khổ nhục phải cùng qua

Gừng cay, muối mặn từng chia sẻ

Rồi mới thương nhau đến lúc già


Vài câu sáo rỗng ngôn tình ấy

Anh viết tặng em đến cả đời

Nhưng mà cũng chỉ là chữ nghĩa

Nơi trái tim anh chẳng có em


Thôi em đừng khóc, anh đau lắm

Cũng chẳng hiểu sao anh lại đau

Hay anh rung động vì đồng cảm

Hai kẻ cô đơn bởi thất tình


Mình đi dạo nhé, chiều rất đẹp

Kìa nắng hoàng hôn hắt sau hè

Mấy chùm hoa Phượng vừa mới nở

Anh hái tặng em để giỏ xe


Mùa này thành phố, mùa hoa Phượng

Lác đác hoa dầu cũng xinh ghê

Mình cố gắng thi vào đại học

Đường đời tươi sáng ắt nở hoa.

CHIỀU HÔM ĐÓ

 CHIỀU HÔM ĐÓ

Duy Sac

Có một buổi chiều là chiều hôm đó

Có một nỗi buồn là buồn vậy đó

Có một tình yêu thầm lặng là tình yêu đó

Có một người mà mình từng yêu là người yêu đó


Rồi còn lại những ký ức gì từ đó

Rồi tại làm sao lại có mối tình đó

Rồi vì sao ta mãi nhớ về người năm đó

Rồi cuộc đời này có ai từng như vậy đó


Chiều hôm đó vẫn còn ở đó

Có mối tình còn đó chưa phai

Có một người vẫn nhớ thương ai

Có phải vậy là yêu khờ dại


Chiều hôm đó phải chăng định mệnh

Hai con người xa lạ gặp nhau

Mới chỉ nhìn mà ngỡ đã quen lâu

Tự nhiên lại thương nhau từ đó


Nếu không gặp trong chiều hôm đó

Rồi gặp nhau lại ở chỗ nào

Hay nó phải là chiều hôm đó

Mới đúng theo mọi sự an bài


Chiều hôm đó hay chiều nào đó

Cũng không sao thay đổi được gì

Vì mọi chuyện phải là như vậy

Gặp đúng người, đúng lúc, đúng nơi


Không thể hiểu gì là thế đó

Tại làm sao lại có việc này

Thôi đành vậy kệ chiều hôm đó

Bởi một đời ta đã có nhau

TÂM SỰ TUỔI XẾ CHIỀU

 TÂM SỰ TUỔI XẾ CHIỀU

Duy Sac

Viết tặng bạn hiền

Sau này, cha mẹ đi xa

Anh, em ai cũng có gia đình rồi

Mình ta lẻ bóng đơn côi

Mai đây không biết cuối đời bên ai


Tuổi xuân đâu có còn dài

Ốm đau, bệnh hoạn, những ngày trời đông

Người ta có vợ có chồng

Gia đình hạnh phúc, các con vui vầy


Bên ta lại chẳng có ai

Tấm thân lủi thủi cả ngày mình ên

Dù rằng túi có nhiều tiền

Nhưng không có một gia đình riêng tư


Những khi chân yếu, mắt mờ

Những khi tối lửa , những khi tắt đèn

Những khi trằn trọc hàng đêm

Những khi trống trải gối chăn cô phòng


Đời mà như thế buồn không

Tại ta không muốn hay là vô duyên

Phải chăng cái số truân chuyên

Nó làm trắc trở chuyện tình lứa đôi


Tuổi già đang gõ cửa rồi

Chẳng mà mấy chốc về nơi muôn trùng

Anh em ai thấu hiểu không

Chắc là cũng hiểu nhưng làm gì hơn

CHIỀU TRONG RỪNG THÔNG

 CHIỀU TRONG RỪNG THÔNG

Duy Sac

Hoa cúc dại nở vàng triền dốc thoải

Chân núi Voi, gió núi thổi xạc xào

Mấy cây thông rụng lá xuống ào ào

Anh đi nhặt mấy quả thông vừa rụng


Trời Đức Trọng mùa này không hề lạnh

Nắng rất hanh, khô nứt hết cả da

Anh đi dạo một vòng trên sườn núi

Ngắm hoàng hôn đang ửng đỏ đằng xa


Anh dừng hỏi một vài người ở đó

Rằng còn xe nào xuôi xuống Sài Gòn

Để anh kịp xuyên đêm về thành phố

Bởi ở đây, anh lại nhớ đến em


Bao nhiêu lần cứ đến hẹn lại lên

Anh qua ngõ nhà em xong không ghé

Anh không hiểu tại sao mình lại thế

Có chuyện gì ngăn cản bước chân ta


Rồi thời gian nó lặng lẽ trôi qua

Anh ngẫm lại chắc là duyên chưa đủ

Thế cho nên mình mới không thể ghé

Chứ trong ann tình ấy vẫn còn nguyên


Em chắc nghĩ anh thật là khó hiểu

Mà đúng thôi, anh khó hiểu thật mà

Anh xưa nay kín tiếng lắm em à

Nhưng anh rất là tin vào số mệnh


Nào có phải anh là người mê tín

Nhưng niềm tin anh phó mặc vào trời

Anh hiếm khi tin tưởng ở lòng người

Bởi anh biết lòng người luôn thay đổi


Anh xem quẻ ít khi mà sai lắm

Nhân duyên mình như vậy đúng không sai

Ta phải qua những trắc trở đắng cay

Thì hậu vận mới gặp nhiều tốt đẹp.