Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

CHIỀU TRONG THÀNH NỘI (HUẾ)

 CHIỀU TRONG THÀNH NỘI

Duy Sac 2002

Hoàng Thành buồn quá, em ơi!

Thái Hòa nóc điện, ngói rơi ra kìa

Em nhìn xem chỗ đằng kia

Vữa bong từng mảng, gạch chìa hết ra


Còn đâu dấu vết ngọc ngà

Cung vàng cũng chỉ thời xa vắng rồi

Có người luyến tiếc một thời

Nên câu Nhã Nhạc những lời bi ai


Ngọ Môn buồn vẻ u hoài

Lầu Hồng dột nát, son phai nhạt dần

Lầu xanh còn chút nào xuân?

Cửa quanh, cửa thẳng lính tuần đi đâu?


Sông Hương nước chảy về đâu?

Thuyền rồng đang ở chỗ nào ai hay?

Mưa dầm rả rích cả ngày

Rồi khi nào hết mưa này em ơi?


Lang thang hết mấy vòng rồi

Ta đi đâu mãi tìm ai chốn này

Mà sao ta lại đến đây?

Đến mà không muốn chia tay để về.

BỊ ĐÒI NỢ

 Duy Sac

Chiều nay điện thoại lại reo

Có vài tỷ nợ mà đòi ngày đêm

Đúng là cái bọn vô duyên

Lúc vay nó bảo có tiền thì đưa


Bây giờ gọi sáng đến trưa

Ngày nào cũng gọi không chừa cả đêm

Nợ nần nhiều quá thành hèn

Đang tự tin bỗng trở nên rụt rè


Gặp ai cũng phải e dè

Đi luôn cắm mặt, bạn bè cũng xa

Nhiều khi muốn trốn khỏi nhà

Mà trốn nó kiện ra tòa thì thua


Nên giờ phải hứa búa xua

Có gì cũng bán để đưa chúng tiền

Thèm thuồng cũng chẳng dám ăn

Có xu nào cũng góp vào trả ngay


Tự dưng thành kẻ trắng tay

Cũng vì ham hố giàu ngay tức thì

Ngu mà còn cố sân si

Tưởng mình tài trí hơn nhiều người ta


Bây giờ mới sáng mắt ra

Mọi chuyện tất cả đều là do ta

TỰ NGẮM MÌNH

 TỰ NGẮM MÌNH

Duy Sac

Mỗi ngày mình cứ soi gương

Nhìn xem nó có bình thường hay không

Soi rồi mình tự nhủ lòng

Mặt mình như vậy thì trông chờ gì


Từ mình nghĩ đến ngoài kia

Người ta nhìn thấy mình thì nghĩ sao

Bạn mình là kiểu người nào

Họ có thật sự kết giao với mình


Mình soi kỹ bản mặt mình

Nó tròn, nó méo, dạng hình ra sao

Rồi mình tự nghĩ xem nào

Bản mặt như vậy ai nào sẽ yêu


Tiền mình trong túi không nhiều

Ngoại hình nó đã về chiều già nua

Tính tình khờ khạo, quê mùa

Có ai chấp nhận giao du thật lòng


Vậy mình có được yêu không

Tại sao họ lại mở lòng với ta

Nghĩ hoài mà nghĩ không ra

Nên mình phải cố nghĩ ra xem nào


Mây cao gặp gió tầng cao

Vậy mình đang ở tầng nào của mây

Chắc là tầng thấp dưới này

Chứ mình sao có thể bay lên trời


Nghĩ quanh nghĩ quẩn vậy thôi

Mà cũng đã hết nửa đời lông bông

Chắc là mình ở tầng không

Tầng không là ở nơi không có tầng.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

CHIỀU HÈ 1999

 CHIỀU HÈ 1999

Duy Sac

Em buồn chi nữa, tình đã hết

Họ đã buông tay dứt tình rồi

Tội gì phải khóc người bội bạc

Hãy để tình thương với mẹ cha


Tình yêu chứ có gì gê gớm

Những cảm xúc thôi sẽ chóng qua

Làm gì có câu thề chung thủy

Xa cách thời gian sẽ nhạt nhòa


Chữ tình muốn có là nhờ nghĩa

Đắng cay, khổ nhục phải cùng qua

Gừng cay, muối mặn từng chia sẻ

Rồi mới thương nhau đến lúc già


Vài câu sáo rỗng ngôn tình ấy

Anh viết tặng em đến cả đời

Nhưng mà cũng chỉ là chữ nghĩa

Nơi trái tim anh chẳng có em


Thôi em đừng khóc, anh đau lắm

Cũng chẳng hiểu sao anh lại đau

Hay anh rung động vì đồng cảm

Hai kẻ cô đơn bởi thất tình


Mình đi dạo nhé, chiều rất đẹp

Kìa nắng hoàng hôn hắt sau hè

Mấy chùm hoa Phượng vừa mới nở

Anh hái tặng em để giỏ xe


Mùa này thành phố, mùa hoa Phượng

Lác đác hoa dầu cũng xinh ghê

Mình cố gắng thi vào đại học

Đường đời tươi sáng ắt nở hoa.

CHIỀU HÔM ĐÓ

 CHIỀU HÔM ĐÓ

Duy Sac

Có một buổi chiều là chiều hôm đó

Có một nỗi buồn là buồn vậy đó

Có một tình yêu thầm lặng là tình yêu đó

Có một người mà mình từng yêu là người yêu đó


Rồi còn lại những ký ức gì từ đó

Rồi tại làm sao lại có mối tình đó

Rồi vì sao ta mãi nhớ về người năm đó

Rồi cuộc đời này có ai từng như vậy đó


Chiều hôm đó vẫn còn ở đó

Có mối tình còn đó chưa phai

Có một người vẫn nhớ thương ai

Có phải vậy là yêu khờ dại


Chiều hôm đó phải chăng định mệnh

Hai con người xa lạ gặp nhau

Mới chỉ nhìn mà ngỡ đã quen lâu

Tự nhiên lại thương nhau từ đó


Nếu không gặp trong chiều hôm đó

Rồi gặp nhau lại ở chỗ nào

Hay nó phải là chiều hôm đó

Mới đúng theo mọi sự an bài


Chiều hôm đó hay chiều nào đó

Cũng không sao thay đổi được gì

Vì mọi chuyện phải là như vậy

Gặp đúng người, đúng lúc, đúng nơi


Không thể hiểu gì là thế đó

Tại làm sao lại có việc này

Thôi đành vậy kệ chiều hôm đó

Bởi một đời ta đã có nhau

TÂM SỰ TUỔI XẾ CHIỀU

 TÂM SỰ TUỔI XẾ CHIỀU

Duy Sac

Viết tặng bạn hiền

Sau này, cha mẹ đi xa

Anh, em ai cũng có gia đình rồi

Mình ta lẻ bóng đơn côi

Mai đây không biết cuối đời bên ai


Tuổi xuân đâu có còn dài

Ốm đau, bệnh hoạn, những ngày trời đông

Người ta có vợ có chồng

Gia đình hạnh phúc, các con vui vầy


Bên ta lại chẳng có ai

Tấm thân lủi thủi cả ngày mình ên

Dù rằng túi có nhiều tiền

Nhưng không có một gia đình riêng tư


Những khi chân yếu, mắt mờ

Những khi tối lửa , những khi tắt đèn

Những khi trằn trọc hàng đêm

Những khi trống trải gối chăn cô phòng


Đời mà như thế buồn không

Tại ta không muốn hay là vô duyên

Phải chăng cái số truân chuyên

Nó làm trắc trở chuyện tình lứa đôi


Tuổi già đang gõ cửa rồi

Chẳng mà mấy chốc về nơi muôn trùng

Anh em ai thấu hiểu không

Chắc là cũng hiểu nhưng làm gì hơn

CHIỀU TRONG RỪNG THÔNG

 CHIỀU TRONG RỪNG THÔNG

Duy Sac

Hoa cúc dại nở vàng triền dốc thoải

Chân núi Voi, gió núi thổi xạc xào

Mấy cây thông rụng lá xuống ào ào

Anh đi nhặt mấy quả thông vừa rụng


Trời Đức Trọng mùa này không hề lạnh

Nắng rất hanh, khô nứt hết cả da

Anh đi dạo một vòng trên sườn núi

Ngắm hoàng hôn đang ửng đỏ đằng xa


Anh dừng hỏi một vài người ở đó

Rằng còn xe nào xuôi xuống Sài Gòn

Để anh kịp xuyên đêm về thành phố

Bởi ở đây, anh lại nhớ đến em


Bao nhiêu lần cứ đến hẹn lại lên

Anh qua ngõ nhà em xong không ghé

Anh không hiểu tại sao mình lại thế

Có chuyện gì ngăn cản bước chân ta


Rồi thời gian nó lặng lẽ trôi qua

Anh ngẫm lại chắc là duyên chưa đủ

Thế cho nên mình mới không thể ghé

Chứ trong ann tình ấy vẫn còn nguyên


Em chắc nghĩ anh thật là khó hiểu

Mà đúng thôi, anh khó hiểu thật mà

Anh xưa nay kín tiếng lắm em à

Nhưng anh rất là tin vào số mệnh


Nào có phải anh là người mê tín

Nhưng niềm tin anh phó mặc vào trời

Anh hiếm khi tin tưởng ở lòng người

Bởi anh biết lòng người luôn thay đổi


Anh xem quẻ ít khi mà sai lắm

Nhân duyên mình như vậy đúng không sai

Ta phải qua những trắc trở đắng cay

Thì hậu vận mới gặp nhiều tốt đẹp.

CHIỀU QUA THÀNH PHỐ

 CHIỀU QUA THÀNH PHỐ

Duy Sac

Chiều qua thành phố qua chiều

Anh qua thành phố qua chiều hôm qua

Nơi mà hai đứa từng qua

Em còn có nhớ chiều qua mấy chiều


Anh và em đã qua chiều

Nhưng qua thành phố có chiều nào qua

Qua chiều thành phố hôm qua

Anh lại nhớ những chiều qua quá nhiều


Chiều qua ta đã từng yêu

Đôi ta đã có những chiều mình qua

Em đi qua những chiều qua

Chắc em vẫn nhớ ta qua bao chiều


Chiều qua thành phố ta yêu

Qua chiều thành phố tình yêu về chiều

Tình kia chiều đã qua chiều

Chiều qua thành phố về chiều nhớ em.

HỒN VIỆT

 HỒN VIỆT

Chim Lạc ríu rít gọi đàn

Bay đi khắp chốn đại ngàn tìm nhau

Đội hình tia chớp trước sau

Phương Nam đất tốt, hoa màu phì nhiêu


Biển đông, tôm cá rất nhiều

Sông dài uốn lượn mỹ miều nên thơ

Đồng bằng phù sa màu mỡ

Lúa chín rũ ven những bờ kênh xanh


Trường Sơn vững tựa trường thành

Bao nhiêu thắng cảnh thiên nhiên tuyệt vời

Nghiệp Hùng gầy dựng bao đời

Phong Châu đất Tổ muôn nơi tụ về.


Duy Sac 2003

THÀNH HUẾ ĐIÊU TÀN

 Duy Sac

Vì sao thành Huế điêu tàn

Bởi vì giặc Pháp đã tràn vào Kinh

Nước nhà mà mất kinh thành

Vậy là nước mất nên thành cũng tan.


Vì sao thành Huế tan hoang

Bởi vì bom Mỹ Mậu Thân ném vào

Lũy cao cùng với chiến hào

Gạch đá không thể đương đầu đạn bom


Buồn thay gác tía, lầu son

Dư âm cũng chỉ là còn dư âm

Thời gian con tạo xoay vần

Biết bao triều đại cứ lần đổi thay


Buồn chi, xưa khác hôm nay

Nhớ làm chi những tháng ngày năm xưa

Tiếc gì để khổ dây dưa

Đời là những cuộc tiễn đưa thế rồi.

RỒI SẼ TÀN PHAI

 Duy Sac

Son phấn nào che đậy được dung nhan

Gấm vóc đâu giúp cho em đẹp mãi

Đến một khi nếp thanh xuân nhão chảy

Vóc dáng kia còn khoác được những gì


Không gấm lụa, em xem mình có đẹp

Không phấn son em nhìn thử dung nhan

Câu đức, hạnh làm đầu là luôn đúng

Mỹ nhân xưa đều tứ đức, tam tòng


Đã có lúc ta quên đi đạo lý

Để chạy theo cái trước mắt đua đòi

Khi nước mắt tuôn dài trên gối chiếc

Em chỉ còn những lớp áo phù hoa


Người con gái chữ trinh là vô giá

Giữ cho ta cho danh giá gia đình

Xưa từng nói câu môn đăng hậu đối

Lượng sức mình ta mới thấy an vui


Ai không mộng làm nữ hoàng, bà chúa

Nào dễ đâu giá đắt lắm em ơi

Khi đã dám sức chơi thì dám chịu

Chớ trách đời mà hãy ngẫm về ta


Khóc làm chi cho tuổi trẻ chóng già

Còn sức khỏe là mình còn cơ hội

Một lần ngã sẽ là lần tỉnh ngộ

Giấc mơ nào cũng phải kết thúc thôi.


Hoaphuongdo

SUY VONG

 Suy vong

Duy Sac

Vương triều đang buổi hoàng hôn

Quân vương mê đắm mảnh hồn giai nhân

Vung tay sát hại trung thần

Sưu cao thuế nặng bắt dân xây lầu


Giang sơn chất chứa niềm đau

Anh hùng bất mãn bắt đầu khởi binh

Vua say nơi chốn cung đình

Mê hồn mỹ nữ mà khinh người tài


Để cho bọn nịnh tác oai

Một bầy lếu láo hát bài a dua

Mấy năm hạn hán mất mùa

Chúng đều dâng tấu dân no thái bình


Khổ thân trăm họ điêu linh

Cũng bởi vì cái linh hồn mỹ nhân.

Vương triều chắc hẳn suy tàn

Để cho thời cuộc sang trang một lần .

CHIỀU MỸ SƠN

 CHIỀU THÁNH ĐỊA MỸ SƠN

Nào đền nào tháp với phù điêu

Năm tháng phôi pha nét xưa nhiều

Thềm cao rêu lấp tường loang lỗ

Rừng hoang sương lạnh tháp cô liêu


Đâu chốn kinh đô đẹp mỹ miều

Tháp cao u uất rất đăm chiêu

Cỏ cây vương vấn hồn xưa cũ

Người xưa mất biệt biết bao chiều


Ghạch bong đá vỡ tượng liêu xiêu

Vũ nữ tàn phai nét yêu kiều

Bệ thần, đầu thánh hoen sương muối

Hoàng hôn mờ ảo chốn lãng phiêu


Yu Ni than thở biết bao điều

Nghìn năm thánh vật cảnh cô liêu

Khe khô , đá rách len cây dại

Lỗ nhỏ đọng sương loé nắng chiều


Lin Ga trơ trọi nhớ người yêu

Chóp nhọn làm nơi đậu quạ diều

Sần sùi lởm chởm màu dĩ vãng

Hết rồi cái thuở hãy còn kiêu


Mặt trời đi ngủ cảnh tiêu điều

Màn đêm kinh tởm nuốt cõi phiêu

Lẳng lơ lũ dế say dục vọng

Bầy dơi nhộn nhạo chuyện tình yêu


Hoang tàn phế tích oán ân nhiều

Tàn tro đóm lửa cháy liêu riêu

Mỹ Sơn trầm mặc trong cô tịch

Lữ khách buồn ai ngẩn ngơ nhiều


Nguyen Duy Sac 2002