Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2026

NHỚ NGƯỜI TA

 NHỚ NGƯỜI TA

Duy Sac

Chắc rằng em cũng đã nhận ra

Tình mình là Định Mệnh đôi ta

Bởi trước đó thôi mình xa lạ

Tình như sét đánh vút ngang qua


Bây giờ tuy hai đứa cách xa

Nhưng nghĩa tình kia vẫn đậm đà

Không ai có thể yêu người khác

Dẫu bao năm tháng chẳng phôi pha


Bây giờ anh đã hiểu được ra

Nhân Duyên đã định trước tình ta

Không phải ngẫu nhiên mình gặp gỡ

Nên mình gắn kết chẳng thể xa


Rồi đây mình sẽ ở chung nhà

Sẽ chẳng có còn phải cách xa

Nửa đời còn lại ta vun đắp

Hạnh phúc đơn sơ của đôi ta

KHỔ THÌ ĐỪNG YÊU

 KHỔ THÌ ĐỪNG YÊU

Duy Sắc 2018

Em bỏ người đi, em về đâu

Người đợi em về, người có đau

Cả hai chắc đã đều muốn bỏ

Cho nên chắc sẽ chẳng nhìn nhau


Lúc yêu tính toán thật nhiều vào

Hết yêu phải đổ lỗi cho nhau

Chia tay phải nói do duyên phận

Ta phải vì ta trước chứ sao


Xưa nay tình cảm là khó nói

Nên người hay khổ bởi vì tình

Người vì tình khổ, đời bất hạnh

Người khổ vì tình, sống thảnh thơi


Cũng đều là khổ nhưng rất khác

Người vì tình khổ là người lụy

Người khổ vì tình là người buông

Cả hai tóm lại là đều khổ


Khổ vậy thì yêu để làm gì

Không yêu sao biết khổ là chi

Đã yêu còn sợ là sẽ khổ

Nên tình chẳng có đẹp bao giờ.

YÊU THIẾT THA

 YÊU THIẾT THA

Duy SẮc 2018

Mười năm xa cách tình vẫn mới

Ta vãn còn yêu như hôm qua

Vì sao mình chẳng yêu người khác

Bởi vì người ta vẫn yêu ta


Xa mặt cách lòng là không có

Bởi cả hai yêu rất chân thành

Thời gian, khoảng cách sao ngăn được

Bởi trái tim mình thuộc về nhau


Yêu nên mình khổ đau nhiều lắm

Quên hết những lời nói dèm pha

Một lòng, một dạ tình chung thủy

Cả cuộc đời này ta với ta


Tình mình chẳng cách nào giải thích

Cũng thể đây là mối nhân duyên

Hai người xa lạ không huyết thống

Thương nhau quên cả bản thân mình


Ai ngờ tình lại sâu và nặng

Như là Định Mệnh của đôi ta

Nên tình còn mãi không thay đổi

Không thể xen vào kẻ thứ ba


Mối tình như vậy bao người ước

Giản dị, nồng nàn, chẳng xa hoa

Chỉ một niềm tin và lý trí

Yêu chỉ một người, yêu thiết tha

THẤT TÌNH

 THẤT TÌNH

Duy Sac

Sương buồn phủ ngọn thông xanh

Chiều trên phố núi lạnh tanh lòng người

Ta đi tìm một nụ cười

Sao mà không thấy ai người để trao


Chợ Đà Lạt thắm hoa đào

Mùa xuân đang đến hồi nào vậy ta

Cà phê thủy tạ đằng xa

Nhạc đâu ai mở vọng ra lời buồn


Nghe xong mà nước mắt tuôn

Chẳng lẽ yêu sẽ luôn luôn khổ sầu

Đường tình muôn nẻo về đâu

Đường nào hạnh phúc để cầu để mong


Thất tình đau đớn cõi lòng

Yêu chi cho phải nhớ mong ngập tràn

Tình đâu có phải cung đàn

Thăng lên xong lại chuyển sang giáng liền


Cõi nào cho mộng thần tiên

Để ta tìm những bình yên cho mình

Cõi nào không có ái tình

Để khổ không vướng vào mình nữa đây


Hay mình hóa thử cỏ cây

Để xem tình có trong loài ấy không

Đà Lạt buồn nhạt má hồng

Núi xa mấy mỏm đang trông ngóng gì


Mình lang thang cứ bước đi

Ta đang tìm mãi cái gì cho ta

Em giờ này chắc ở nhà

Em quấn chăn ấm lăn ra ngủ rồi


Em nào thèm nghĩ đến tôi

Một người chỉ biết có ngồi chờ ai.

TÀN PHAI 2

 TÀN PHAI 2

Duy Sac

Em ơi! Em có khỏe không

Anh cần biết vậy để lòng bớt lo

Còn tình yêu của đôi ta

Anh xem như nó chỉ là ý thơ


Yêu đương gì nữa bây giờ

Bởi em đi với người ta lâu rồi

Chẳng qua anh hỏi thăm thôi

Biết em đã sống tốt rồi là vui


Nếu anh mà đã muốn rồi

Anh không có chịu buông xuôi bao giờ

Tính anh em cũng hiểu mà

Khi cần anh chẳng rời xa làm gì


Thơ tình anh viết lâm ly

Để cho thi vị ngôn từ vậy thôi

Anh từng lang bạt nửa đời

Đã hiểu thấu rõ lòng người đục trong


Nhưng anh không phải bướm ong

Trêu hoa ghẹo nguyệt để làm gì đâu

Tại em toan tính trong đầu

Anh nhìn đã thấu nên buông tay liền


Đi cho em được bình yên

Bao năm có dám làm phiền em đâu

Dù sao cũng mối tình đầu

Dư âm còn lại nỗi sầu anh mang


Anh mừng duyên nợ dở dang

Chứ không đau khổ anh mang cả đời

Khổ vì em tính lả lơi

Hai tay bắt cá nhưng lời thì ngoan


Thà em chửi tục nói càn

Nhưng lòng chân thật thì anh không buồn

Đằng này em nước mắt tuôn

Nhưng lòng đã muốn tìm người khác thay


Em cho rằng vậy là hay

Nhưng anh thấy vậy là khờ dại ghê

Cũng do cảm xúc tức thì

Mà em đánh mất luôn đi đời mình


Mất luôn một tấm chân tình

Em chỉ có được thứ tình bướm ong

Bây giờ em vẫn chưa chồng

Em đổ hết mọi lỗi lầm tại anh


Anh đâu cần phải đi giành

Một người con gái khiến anh đau lòng

Em nghe thấy có đúng không

Ngoài kia con gái chưa chồng thiếu chi


Thích là anh được tức thì

Chẳng qua anh nhớ những khi buồi đầu

Hai ta vừa mới quen nhau

Tình yêu tươi sáng như màu nắng xuân


Tự em làm khổ bản thân

Cũng do bởi những nỗi buồn vu vơ

Thèm thuồng một buổi đón đưa

Khát khao những phút vai kề bên vai


Yêu là năm rộng tháng dài

Thương là sống chết cả đời bên nhau

Lấy lòng chung thủy làm đầu

Nếu không làm được thì đâu phải tình.

TÌNH YÊU TỬ TẾ

 TÌNH YÊU TỬ TẾ (thơ tình)

Duy Sac

Xuân qua anh hết xuân thì

Mùa xuân năm ấy em đi theo người

Bởi em còn chút xuân tươi

Người ta vun vén cho đời em xuân


Anh về tìm lại mùa xuân

Nhưng xuân thì hết nên buồn nao nao

Bây giờ chẳng có xuân nào

Cho anh có những khát khao một thời


Hết xuân anh hết nguồn vui

Bởi xuân anh đã giành người anh thương

Xuân nào anh cũng bình thường

Không còn ham thích yêu đương làm gì


Nên xuân nó có là chi

Có hay không có chẳng gì phải lo

Lo là cái tuổi sắp già

Một mình lủi thủi đi ra đi vào


Đôi khi anh lại chiêm bao

Nhớ về ánh mắt ngày nào nhìn nhau

Những lời âu yếm ngọt ngào

Tưởng chừng tình ấy không bao giờ tàn


Chắc là bởi cái thời gian

Nó trôi nhanh quá thật tàn nhẫn ghê

Cuốn bay hết mọi ước thề

Chỉ còn ngày tháng lê thê nhớ người


Duyên kia theo nước cuốn trôi

Phải chăng do bởi lòng người đổi thay

Hỏi sao trên cuộc đời này

Người ta thường vẫn đắng cay vì tình


Tình là hai chữ niềm tin

Hết tin là cũng hết tình với nhau

Tin là nó phải thế nào

Là ta chung thủy bên nhau trọn đời


Thủy chung khó lắm em ơi

Vì bao cám dỗ cuộc đời ngoài kia

Chỉ cần một chút vỗ về

Quan tâm cảm xúc là đi theo người


Lắm người cũng rất dở hơi

Gen tuông tranh đoạt lại người mình yêu

Gây ra hậu quả rất nhiều

Rồi gieo đau khổ cho nhau cả đời


Hết yêu thì bỏ nhau thôi

Tội gì níu kéo cho đời thêm đau

Nếu yêu dù có thế nào

Người ta vẫn cứ thương nhau không rời


Tình yêu không phải trò chơi

Nó là định mệnh của trời khiến xui

Nên tình mà dở dang rồi

Hôn nhân lận đận cũng đôi ba lần


Lắm cô thành mẹ đơn thân

Than thân trách phận khóc ngày khóc đêm

Lắm anh uất ức hận tình

Cả đời không dám mà tin cô nào


Tại sao chẳng có tại sao

Tại ta chứ có ai nào gây ra

Gieo nhân gặt quả vậy mà

Chỉ cần tử tế là ta có tình.

GIẤC MƠ TÌNH YÊU

 GIẤC MƠ TÌNH YÊU

Duy Sac

Không nhà với lại không xe

Cô nào mà dám theo về mới hay

Có khi hết cả kiếp này

Cũng chưa chắc được cầm tay một người


Nên mình ở vậy đi thôi

Ăn no ngủ kỹ cho đời nó vui

Yêu đương làm khổ cho người

Đến khi tình lỡ cả hai hận thù


Cứ yêu lấy một nàng thơ

Tuy rằng hơi ảo nhưng mà yên tâm

Chẳng lo nàng ấy xem thường

Nàng còn chung thủy yêu thương cả đời


Ngoài kia than thở ỷ ôi

Tình yêu ngang trái bao người khổ đau

Người thì phụ nghĩa tham giàu

Kẻ mê nhan sắc buông câu bạc tình


Nghèo là chắc sẽ bị khinh

Xưa nay đều vậy, nên mình khỏi mơ

Ngoại trừ người ấy ngẫn ngờ

Ma chê, quỷ chạy mới quờ đến ta


Chứ còn nhan sắc điệu đà

Cao sang quý phái người ta kiêu kỳ

Họ nhìn ta chẳng ra chi

Liếc ngang, liếc xéo, xua đi tức thì


Tự mình hiểu phận mình đi

Già rồi còn dám mơ gì cao sang

Nghe qua thật quá đau lòng

Nhưng đời là vậy chẳng trông mong gì


Chiều nay trúng độc đắc đi

Lên đời một cái chuyện gì chả xong

Mua luôn mấy chục cây vàng

Sắm cái nhà lớn cho sang với người


Tiền nhiều là có vợ thôi

Cứ giàu trước đã sau rồi sẽ hay

Tiền vào tươi tỉnh mặt mày

Xóa đi hết mọi đắng cay trước giờ


Nhưng giờ phải tính sao ta ?

Tiền đâu mua nổi mấy tờ số đây

Chắc đem bán nốt đôi giày

Mua hai ba vé cầu may xem nào


Lỡ như nó trật thì sao

Chắc là cơ hội làm giàu mất toi

Mà giày cũng bán luôn rồi

Lấy gì đi lại rong chơi mỗi ngày


Cách nào cho nó hay đây

Chắc là cái số thế này chịu thôi

Cam tâm an phận cho rồi

Một đời uống rượu nhìn trời cũng sang.

TÀN TÍCH

 TÀN TÍCH

Duy Sac

Thế giới này buồn quá phải không em

Vạn năm qua, loài người luôn đấu đá

Từ những ngày trên người đầy lông lá

Đến hôm nay nhung lụa khoác đầy người


Thế giới buồn, máu chảy suốt vạn năm

Đông sang Tây đâu đâu đều như vậy

Rất nhiều nền văn minh thành tro bụi

Cũng vì tham, vì hận nó sinh ra


Biết bao giờ thế giới hết can qua

Hay mai đây tất cả vào trận chiến

Ai còn lại sẽ là người bước tiếp

Kẻ ra đi lại tiếp tục luân hồi


Thế giới buồn bao tàn tích ngàn năm

Chúng đứng đó như những bia tưởng niệm

Đâu một thời từng huy hoàng tráng lệ

Nay chỉ còn gạch đá đứng phơi sương


Ôi loài người ác độc đến tận cùng

Chắc không có điều gì mà tả nổi

Đời này lại đời sau luôn tiếp nối

Cứ cuồng quay trong thù hận hờn căm.

NƠI TA ĐÃ TỪNG QUA

 NƠI TA ĐÃ TỪNG QUA

Duy Sac

Nơi ấy đã từng là quá khứ

Có nhiều vui, cũng có lắm buồn

Ta không thể nào quên đi được

Bởi nếu quên, ta lạc lối đi


Những năm tháng mà mình từng có 

Đã định hình suy nghĩ hai ta

Anh không xóa cũng không tiếc nuối

Bởi nó thành anh của hôm nay


Tình yêu kia như một phép màu

Nó giúp ta lớn lên mạnh mẽ

Giúp ta yêu thân mình trước hết

Sau là yêu đến với mọi người


Em từng khóc, từng đau tuyệt vọng

Anh đắng cay tủi nhục muôn phần

Tình còn đó đã thành ký ức

Vì đau nên ta biết mình yêu


Nếu quên được tình yêu dễ vậy

Chắc không ai biết khóc vì yêu

Nên trên những đường xưa lối cũ

Luôn in sâu những mối tình đau

RỰC RỠ

 RỰC RỠ

Ai cũng thèm rực rỡ

Nên cố gắng rất nhiều

Khi có hơi rực rỡ

Thế là có chút kiêu


Rực rỡ làm lóa mắt

Ánh sáng ấy chói lòa

Nó như bùa mê vậy

Khơi khao khát trong ta


Thế nào là rực rỡ

Hoa nào cũng đẹp mà

Tại sao ta phải cố

Theo chân của người ta


Có khi nào rực rỡ

Nó ở gần ngay ta

Mà do mình ảo tưởng

Nghĩ là nó ở xa


Ai cũng đều rực rỡ

Như mỗi một đóa hoa

Cả đời ta rực rỡ

Khi ta hiểu chính ta


Duy Sac

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

THUẬN LÒNG NGƯỜI

 THUẬN LÒNG NGƯỜI

Bằng lòng sẽ có hết thôi

Nên mình phải thuận lòng người là hay

Thuận lòng dù chẳng có tài

Người ta cũng sẽ chìa tay giúp mình


Khi mà mình đã thành danh

Nhớ ơn người đã giúp mình năm xưa

Đó là lễ nghĩa chẳng thừa

Phòng khi ta lại sa cơ thình lình


Chẳng ai biết trước nhục vinh

Bằng lòng tất cả là mình ấm no

Qua sông thì phải lụy đò

Chớ đừng rút ván khi qua hết cầu


Lấy tình mà đối đãi nhau

Ta dù trong cảnh thế nào cũng vui

Đừng vì thắng nhỏ khinh người

Để khi thất bại chẳng ai nhìn mình


Không ai giỏi tự làm lên

Đều nhờ bè bạn xung quanh mở lòng

Nếu không thì phải lưng khom

Van xin lạy lục lấy lòng cấp trên


Không gì mua được bằng tiền

Nên đừng ảo tưởng nhiều tiền là hơn

Tuy rằng tiền rất luôn cần

Nhưng lòng không thuận tiền nong cũng thừa


Con vua chưa chắc làm vua

Con sãi ở chùa vẫn có thể lên

Vương triều nào đã từng bền

Đều do chính sách vì dân hàng đầu


Nghèo hèn một chút chẳng sao

Bỏ đi sỹ diện mà cầu người ta

Rồi ai cũng giúp đỡ mà

Thẳng đi không được thì ta đi vòng


Bằng lòng mọi việc đều xong

Nên ta phải biết lấy lòng mọi khi

Đã nghèo còn sỹ diện gì

Giàu lên đừng có khinh khi lại người


Bất nhân, bất nghĩa xưa nay

Quả báo rất nặng khó người nào qua

Phụ người trời sẽ phụ ta

Ngoại trừ Thiên Mệnh ta là Đế Vương.


Duy Sac

CẢM ƠN EM

 CẢM ƠN EM!

Cám ơn nhé cô gái nhỏ

Nhờ em đó anh đã có ngày nay

Anh trao em chút tình này

Để thay cho những tỏ bày trong tim


Anh biết em đã lặng im

Mặc cho anh mãi kiếm tìm trong mơ

Em làm sống lại hồn thơ

Mà anh đánh mất trước giờ rất lâu


Anh chẳng hề buồn em đâu

Chỉ buồn anh đã nói câu ái tình

Khiến cho em bị giật mình

Ngày đêm lo sợ chuyện tình vu vơ


Anh là người thích làm thơ

Mặc dù nó dở như gà bới khoai

Vậy mà anh cố làm hoài

Cũng được vài bài bè bạn họ khen


Trong thơ anh luôn có em

Mà em anh biết chẳng xem bao giờ

Vì em không có thì giờ

Để ngồi xem những câu thơ rẻ tiền


Cô đơn nên nói luyên thuyên

Những chuyện nhảm nhí, khùng điên trên đời

Nói nhiều thành thử nhiều lời

Nhiều khi thành kẻ dở hơi mất rồi


Chỉ tội cho em mà thôi

Đã dành tình cảm cho tôi rất nhiều

Nay anh chỉ có đôi điều

Mong em cố gắng đời nhiều khó khăn


Cuộc sống này rất nhọc nhằn

Tránh mọi thù hằn để giữ bản thân

Tiền là cuộc sống luôn cần

Nhưng mà sức khoẻ phải cần nhiều hơn


Khi nào cảm thấy cô đơn

Đọc thơ anh sẽ vui hơn rất nhiều


Nguyen Duy Sac 2018

TỘI NGHIỆP

 TỘI NGHIỆP

Duy Sac

Tội cho ông thi sĩ

Ca tụng một nàng thơ

Ca nàng kinh khủng lắm

Tôn lên như thánh thần


Nàng thơ nghe thích lắm

Nàng cứ ngồi mà nghe

Tội cái ông thi sĩ

Tưởng hay nên cứ ca


Một ngày nàng thơ nói

Anh còn gì để ca

Anh ca nhanh cho hết

Tôi còn về lấy chồng


Tội cho ông thi sĩ

Ông lại tiếp tục ca

Bài ca nàng bỏ ta

Nàng đi lấy người ta