Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

CON CÓC

 CON CÓC

Duy Sac

Hôm qua con cóc nó kêu

Sáng nay trời đổ mưa rào một cơn

Trước nhà có chú cóc con

Nó đang há miệng xin cơm ăn thừa


Cóc kêu là sẽ có mưa

Không biết câu chuyện thực hư thế nào

Thử tìm hiểu rõ xem sao

Nghe đồn con cóc cậu trời từ xưa


Chuyện này từ thuở ông bà

Truyền tai nhau mãi đến giờ thành văn

Chuyện rằng cái thuở khó khăn

Đất trời hạn hán, người than khóc ròng


Nhiều vùng không có cơm ăn

Nạn đói đe dọa lan tràn khắp nơi

Vua, quan cùng với bề tôi

Lập đàn hương án cầu trời ban mưa


Cầu hoài mà chẳng thấy mưa

Lòng dân lo sợ khiến vua cũng buồn

Vua lo dân loạn nổi lên

Ngai vàng sụp đổ triều đình tiêu vong


Thế là vua khấn trong lòng

Nếu mưa đổ xuống vua làm súc sinh

Là vì trăm họ sinh linh

Là vì ngôi vị tổ tiên truyền thừa


Trời nghe được tiếng của vua

Trời bàn ta sẽ ban mưa xuống trần

Vua này vì nước quên thân

Dám xin những chuyện quỷ thần phải kinh


Thôi thì vạn vật hữu linh

Hóa vua thành cóc xem tình hình sao

Đêm nằm vua chợt chiêm bao

Thấy mình hóa cóc lạc vào đầm sen


Xung quanh cây cỏ hoang tàn

Bởi vì hạn hán kéo dài quá lâu

Vua nhìn thấy mấy con trâu

Chúng đang than thở với nhau đủ điều


Ngó qua thấy một bầy hưu

Cả đàn đói khát da đều bọc xương

Dân nghèo li tán tha hương

Người đói nheo nhóc đầy đường khóc than


Vua liền nước mắt chứa chan

Muôn dân như vậy ta làm sao yên

Thôi thì liều chí một phen

Ta lên thượng giới cầu xin ông trời


Thế là vua đến khắp nơi

Kêu gọi muông thú lên trời với vua

Thú hoang nhìn cóc mới đùa

Ngươi là con cóc chỉ vừa nắm tay


Tài chi mà cứ múa may

Mồm kêu kèng kẹc suốt ngày ai nghe

Thôi thì mi hãy về đi

Bọn ta tự sẽ kéo về thiên cung


Chớ mi xấu xí lại khùng

Trời mà nhìn thấy lại không cho vào

Vua nghe xong mới nghẹn ngào

Không biết giải thích làm sao bây giờ


Vua bèn theo bọn thú đi

Thiên môn mở cửa đón chào dân oan

Cả bầy khóc lóc thở than

Trời nghe liền bảo có làm sao đâu


Thế gian ai cũng như nhau

Nơi nắng hạn, chỗ mưa rào thay phiên

Có gì mà phải réo lên

Luật trời đã vậy thở than nỗi gì


Cả bầy ngồi khóc như ri

Con cóc thấy vậy nó liền chạy lên

Thưa rằng con ở dưới trần

Đã xin cầu khẩn trời ban mưa về


Chỉ mong Ngọc đế thương cho

Con nguyện làm cóc bỏ đi kiếp người

Ngọc Hoàng nghe thế mới cười

Ngươi là Thiên tử trên ngôi cửu trùng


Hôm nay ngươi bỏ hoàng cung

Cam làm phận cóc khổ cùng chúng sinh

Thôi thì ta cũng chiều lòng

Một cơn mưa xuống để dân làm mùa


Từ nay nếu hạn không mưa

Mi kêu kèng kẹc gọi mưa sẽ về

Cả bầy muông thú vừa nghe

Mới hay hoàng đế thật là thương dân


Đúng là ở chốn hồng trần

Tìm đâu ra chúa vì dân quên mình

Từ nay trong cõi súc sinh

Con cóc nó được tôn vinh như thần


Chuyện xưa huyễn hoặc trăm phần

Nhưng mà cho thấy người dân thật thà

Ai vì dân sẽ được ca

Nhân dân sẽ lập đền ra để thờ


Cóc kia là chuyện xa xưa

Nhưng mà giá trị vượt qua muôn đời .

MƠ TIÊN

 MƠ TIÊN

Duy Sac

Khi nghèo, bè bạn lánh xa

Không ai chơi nữa bởi ta không tiền

Chỉ còn bạn với mái hiên

Với trăng cổ tích đêm đêm hiện về


Tâm tình cùng với nàng thơ

Hẹn hò Nguyệt Quế đúng giờ nở hoa

Chén sầu ta với lại ta

Rượu cay cùng với xót xa ngậm ngùi


Đời nghèo nên chỉ thế thôi

Mơ gì tranh pháo để đời mai sau

Yêu đương có nghĩa gì đâu

Chẳng qua cũng chỉ mấy câu động lòng


Chứ tình kia chỉ hư không

Ban câu thương hại kẻ không có tiền

Mộng nào để đến cõi tiên

Mơ nào khi túi không tiền trắng tay


Miệng đời rủa sả chua cay

Những câu đay nghiến mỗi ngày chói tai

Hỏi rằng do lỗi tại ai

Tại ta chứ có tại ai bây giờ


Nửa đời huyễn hoặc nằm mơ

Tỉnh ra mới thấy ta là thần tiên

Thần tiên sống chẳng cần tiền

Nghe đâu họ nói là tiền trời cho


Tu đi chẳng sợ đói no

Người ta đem đến cúng cho mỗi ngày

Mặc đời chê dại khen hay

Ta tu rồi sẽ có ngày thành tiên


Thành tiên sẽ có nhiều tiền

Chỉ cần hô biến là tiền hiện ra

Phép thần thông có sẵn mà

Cần chi phải nhọc la cà kiếm ăn


Chuông kêu hồn mới định thần

Có thằng đòi nợ nó lên nó tìm

Nó rằng chào gã khùng điên

Nợ tao mày định trả liền hay chăng


Hôm nay chớ có nhì nhằng

Nếu không tao ném mắm tôm vào nhà

Tao ra giữa chợ đứng la

Rằng mày quỵt nợ người ta bây giờ


Bớt đi đừng có nằm mơ

Có điên thì hãy vào nhà thương điên

Chứ đời là phải có tiền

Chẳng ai ảo tưởng khùng điên như mày


Hôm nay tiền phải có ngay

Từ giờ đến lúc chiều mày trả tao

Nếu không đừng có trách tao

Thôi tao nhắc vậy giờ tao đi về


Mình nghe mà thấy não nề

Ôi thôi ảo mộng ê chề thế sao

Có ai nhanh hốt tôi nào

Giúp tôi trả nợ, tôi trao thân này


Tôi xin dâng hiến cho ngay

Tâm hồn trinh trắng chưa vây bẩn gì

Cô nào vào hốt nhanh đi

Nhanh nhanh lên nhé không thì khổ tôi


Úi giời là ối giời ơi

Cuộc đời sao lại phụ tôi quá chừng

Buồn sao nước mắt rưng rưng

Buồn sao cho một gã khùng mơ tiên .

EM ĐI

 EM ĐI

Duy Sac

Em đi để lại nỗi buồn

Anh ngồi uống rượu mà tuôn lệ sầu

Trời kia rả rích mưa ngâu

Cái cầu Ô Thước nó đâu mất rồi

Đêm xuân trong cảnh đơn côi

Dĩ vãng theo rượu nó trôi bềnh bồng

Em nào có hiểu ta không

Nhớ em nó cứ chất chồng nhiều thêm

Miên man giấc ngủ êm đềm

Anh đang thấy cảnh êm đềm năm xưa

Ta trú nắng giữa trời trưa

Một ly nước mía cũng vừa lòng nhau

Áo anh nó cũ và nhàu

Em mua cái khác đủ màu tặng anh

Trưa hè trên chợ Bến Thành

Tại bến xe buýt chúng mình ngắm mưa

Em ngắm anh rất say sưa

Anh ho một tiếng, em đưa mắt buồn

Tụi mình đi khắp phố phường

Tất cả ngã đường đều đã từng qua

No el hai đứa lựa quà

Em chỉ thích nhất là hoa thôi à

Cả ngày mình quấn không xa

Đường đi lối lại hai nhà đều thông

Hôm nay đứng giữa phố đông

Anh nhìn khắp phố mà không thấy người

Cố gắng lắm, anh gượng cười

Bà đứng đối diện tưởng cười bà ta

Bả nói bộ khùng hả cha

Tự nhiên nhìn mặt người ta rồi cười

Anh nghe mà lặng hết người

Bà này không hiểu loại người gì đây

Tự nhiên bả đến rồi gây

Đúng là gặp phải cái ngày tào lao

Anh nói ai cười chị nào

Tôi cười vì thấy vì sao trên đầu

Ai dám cười nhà chị đâu

Chị đừng có ẩu nói lời lung tung

Thì ra bà ấy bị khùng

Ở đó họ nói anh đừng dây dưa

Anh về nhà ngủ đến trưa

Hai chai rượu nếp say sưa một mình.


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

NGHỊCH CẢNH

 NGHỊCH CẢNH

Duy Sac

Nếu chiều anh trúng Me Ga

Anh nghĩ chắc phải tạm xa em rồi

Bởi anh thèm muốn ăn chơi

Bù cho lại những tháng ngày khó khăn


Những lời anh nói thật lòng

Đồng tiền nó khiến cho lòng anh thay

Thương nhau từ bấy đến nay

Hai ta chưa có một ngày cao sang


Nếu như có lộc trời ban

Em đừng có trách là anh phụ tình

Nghèo hèn ai cũng coi khinh

Nên anh có lộc để mình anh ăn


Anh cần thể hiện bản thân

Dằn mặt người đã nhiều lần khinh anh

Nếu như giấc mộng không thanh

Em đừng để bụng lời anh làm gì


Xem như anh bị khùng đi

Hai ta tiếp tục những gì yêu thương

Em đừng vì thế mà buồn

Để anh lại nước mắt tuôn đêm về

TỦI THÂN

 TỦI THÂN

Duy Sac

Không ai kết bạn với mình

Bởi vì mình viết thơ tình lung tung

Họ xem họ tưởng mình khùng

Hoang tưởng yêu tứ lung tung cả làng


Thơ mình nó lại chẳng sang

Ngôn từ rẻ mạt như thằng du côn

Thơ người bay bổng tâm hồn

Uyên thâm triết lý dạy khôn người đời


Thơ mình như kẻ dở hơi

Ý tứ chẳng khác những lời chửi nhau

Buồn nên nghĩ nhức hết đầu

Phải cố gắng nghĩ ra câu đắt tiền


Thơ rằng:" đáng giá đồng tiền

Tiền là chiến sỹ trung kiên ở đời

Tiền xông pha khắp mọi nơi

Tiền giao du đủ loại người thế gian


Tiền là thứ mọi người cần

Tiền cho ta có những vần thơ hay

Không tiền bụng đó cả ngày

Tăm tối mặt mày toát cả mồ hôi


Chắc là mình đói nhiều rồi

Nên thơ như kẻ hết hơi chán đời

Thơ là thơ hỡi thơ ơi

Vớ va vớ vẩn nửa đời vì thơ

ĐỒ ĐIÊN

 ĐỒ ĐIÊN

Duy Sac

Người chê ta kẻ lụy tình

Rồi trách ta kẻ thần kinh khác người

Người chê ta họ cứ cười

Rồi gièm pha nói những lời khó nghe


Thực ra người chẳng hiểu gì

Cái đầu nông cạn nghĩ suy hẹp hòi

Nhìn qua cái vẻ bề ngoài

Nghĩ ta là kẻ dở hơi khác người


Nghĩ gì thì kệ người thôi

Chỉ ta mới hiểu cuộc đời của ta

Hiểu người từng đã thương ta

Hiểu ta thương nhớ người ta đủ rồi


Khi ta chưa hiểu rõ người

Không nên đánh giá cuộc đời người ta

Người không động chạm đến ta

Tại sao soi mói người ta làm gì


Họ điên mặc kệ họ đi

Họ khùng đâu ảnh hưởng gì đến ta

Phù du một kiếp thôi mà

Tôn trọng nhau sống mới là thương nhau

LÁ THƯ TÌNH THỨ 2

 LÁ THƯ TÌNH THỨ HAi

Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2003

Em xa nhớ, em thế nào

Nhớ em, anh đã ngồi vào viết thư

Sài Gòn đang độ mùa thu

Nắng mưa lẫn lộn, tiếng ru nặng lòng

Đêm nay vì quá nhớ mong

Không thể kềm lòng, anh hỏi thăm em

Mặc dù không tiền mua tem

Nhưng anh quyết gửi cho em thư này

Cũng có thể là thư tay

Vì khoảng vài ngày có bạn anh lên

Sợ em bận quá quên tên

Nên anh đề rõ lên trên phong bì

Đầu thư chẳng biết nói gì

Anh có vài ý chúc em thế này

Công việc luôn được gặp may

Sức khoẻ mỗi ngày thêm một dẻo dai

Gia đình khấm khá tiền tài

Bình an mọi sự, nạn tai xuề xoà

Bệnh tật cũng chỉ qua loa

Gặt hái thành quả sẽ nhiều hơn xưa

Không biết giờ em ngủ chưa

Anh cũng chỉ vừa ăn vội bát cơm

Uống hai tách nhỏ trà thơm

Loại mà em tặng anh hôm ghé nhà

Uống rồi anh sực nhớ ra

Có một vài chuyện mà ta cần bàn

Rằng chuyện duyên số hợp tan

Tụi mình chưa kịp hỏi han điều gì

Em ngồi chút xíu rồi đi

Anh chưa kịp nghĩ được ra vấn đề

Lúc em vừa bỏ ra về

Anh chưa kịp kể em nghe chuyện này

Là anh nhớ em suốt ngày

Không hiểu như vậy phải là yêu không

Có những lúc buồn mênh mông

Chiều buông những vệt nắng hồng trên sông

Anh cầm mấy cánh phượng hồng

Hồn cứ bềnh bồng ngơ ngẩn buồn tênh

Cõi lòng nghiêng ngả chênh vênh

Như sóng dập dềnh xô đám bèo trôi

Bạn anh nói yêu phải rồi

Yêu nên hay ngồi nghĩ chuyện vu vơ

Tối về thường hay ngủ mơ

Công việc bỏ dở không màng đến chi

Mà ta nào đã có gì

Chưa lần hò hẹn, chưa đi chơi mà

Chẳng qua cũng chỉ gần nhà

Lâu lâu có dịp ghé qua chuyện trò

Cũng chẳng hề có hẹn hò

Chưa từng to nhỏ riêng tư cái gì

Thế rồi mỗi đứa hướng đi

Tình cảm có gì đã gọi là yêu

Thư giờ viết cũng đã nhiều

Hy vọng em hiểu tâm tình của anh

Tái bút chúc em an lành

Nếu duyên không thành anh vẫn mến em

Nếu nhận thư em hãy xem

Nhớ đọc kỹ nhé đừng đem vứt bừa

Yêu thì biết mấy cho vừa

Hy vọng em vẫn còn chưa lấy chồng

Để anh có cơ hội trông

Chuẩn bị pháo hồng mừng đón người ta.

TÌNH CŨ 2

 TÌNH CŨ 2

Duy Sac

Hồi ấy thuở còn trong sáng

Yêu rất nhẹ nhàng chẳng tính toán chi

Thích đi đâu là cứ đi

Thích nói cái gì cứ việc nói ra

Người khác nghĩ mình thật thà

Nhưng thật ra là bởi dại khờ thôi

Hèn chi em đã chê tôi

Em nào có lỗi gì đâu em à

Nhớ buổi hẹn chỗ bến phà

Bữa đó phượng vỹ vừa ra hoa hồng

Tụi mình đứng cạnh bờ sông

Gió mát lồng lộng, áo dài em bay

Em cầm cánh phượng trong tay

Em rằng: anh hãy làm thơ xem nào

Để em coi thử xem sao

Chớ anh nổ quá ai nào dám tin

Nói xong, em ngước mắt nhìn

Anh nghĩ em chẳng chịu tin anh à

Thôi đành phải đọc thơ ra

Thơ rằng: em đã không tin thì tuỳ

Anh không cần phải suy nghĩ

Em chưa là gì với bản thân anh

Chẳng qua lợi dụng học hành

Em mới cố gắng tìm anh thôi mà

Chứ em xem thường anh mà

Em nghĩ anh là ngu quá đúng không.

Em rằng: anh nói thiệt không

Em đâu nói động đến anh câu nào

Anh nói vậy ý là sao

Ý anh thế nào hãy nói luôn đi

Em lợi dụng anh cái gì

Đúng anh là đứa ngu si thiệt mà

Hôm nay tôi mới hiểu ra

Tôi ức vì đã tin anh quá nhiều

Anh gàn dở, toàn nói liều

Uổng bao ngày tháng tôi yêu âm thầm.

Nói xong, mặt em hầm hầm

Em bảo anh cầm hộ mấy bông hoa

Em cúi mặt rồi khóc oà

Mái tóc buông xoã trải ra vai mềm

Anh không dám nói gì thêm

Giả vờ đứng đếm một vài cánh hoa

Thời gian cứ thế trôi qua

Em hận anh quá nên chưa lấy chồng

Em hết tin tưởng đàn ông

Em lo kiếm sống, em lo làm giàu

Hôm bữa mình gặp lại nhau

Em nhìn đau đáu làm anh tủi lòng

Em rằng: biết anh long đong

Cuộc sống không được thong dong chút nào

Cái tính không đổi tí nào

Anh cứ như thế làm sao đổi đời

Nói xong em khóc quá trời

Em bảo trong đời yêu có mình anh

Nhưng mà duyên số không thành

Nên chấp nhận đành ở vậy mà thôi

Anh ngồi nghĩ ngợi một hồi

Rằng em ngày ấy bỏ tôi rồi mà

Em yêu anh hồi nào ta

Hôm nay đổ lỗi mình là làm sao

Em rằng: anh nghĩ gì nào

Ngày trước em đã tình trao anh rồi

Tại anh không biết đấy thôi

Anh chuyên giận dỗi những điều vu vơ

Cả ngày cứ mộng với mơ

Tính tình tủn mủn, ngu ngơ rất kỳ

Vì em thích thơ quá đi

Những trang nhật ký viết đầy thơ anh

Em đã từng rất yêu anh

Cũng vì anh ngốc nên đành chia tay

Hai mươi năm tới hôm nay

Em vẫn mỗi ngày theo dõi anh đi

Xem anh có khó khăn gì

Em sẽ giúp đỡ bởi vì quá yêu

Thôi em không tiện nói nhiều

Chuyện là như thế, em yêu anh mà

Bây giờ em phải về nhà

Tối nay em dẫn má đi lễ chùa

Tính anh là em chịu thua

Cái miệng toàn nói búa xua không à

Không biết lấy lòng người ta

Anh đúng thiệt là ngu vẫn hoàn ngu

Thế là em trách anh ngu

Mà đúng anh thật là ngu quá mà

Ngu nên em mới bỏ ta

Chứ khôn thì đã nên duyên vợ chồng

Sài Gòn trời đã vào đông

Em đi, anh vẫn cứ trông theo nhìn

Anh đã đánh mất niềm tin

Em thì vẫn mãi chung tình với anh.

HOA PHƯỢNG ĐỎ

 HOA PHƯỢNG ĐỎ

Đỏ tươi cánh phượng bay bay

Bờ sông bến cảng tháng ngày vui chơi

Mười ba mười bốn tuổi đời

Dáng tồ, mặt ngố, khờ ơi là khờ

Xe đạp túc tắc lơ ngơ

Lao nhao ý ới , ngóng chờ, hẹn nhau

Khi hàng bún, lúc mì tàu

Chè bà ba nóng, trắng phau bánh bèo

Hủ tíu gõ, phá lấu heo

Kem dừa, chè bưởi, bánh xèo, bún riêu

Mộng mơ biết bấy nhiêu chiều

Bạn bè trong sáng đáng yêu vô cùng

Đôi mình lắm ước mơ chung

Lớp mười cố gắng về cùng một nơi

Diều bay cao ước mơ đời

Mưa hè tắm mát lòng khơi mối tình

Em mười lăm tuổi rất xinh

Suy nghĩ già dặn giữ mình đoan trang

Chỉnh chu ăn mặc gọn gàng

Nói năng lễ phép đảm đang việc nhà

Học siêng lại rất nết na

Anh đây ngổ ngáo la cà vui chơi

Thầy cô mắng vốn nhiều lời

Mẹ cha vất vả tận nơi xin dùm

Bỏ học quậy phá tùm lum

Đánh nhau bè bạn lùm xùm chê bai

Cà phê, cá độ, đánh bài

Chuyên gia trốn học tiếng tai khắp trường

Sao mà em lại cứ thương

Hay khuyên mỗi lúc chung đường về chung

Có khi em giận đùng đùng

Hai tay nắm chặt mắt rưng rưng buồn

Em nói anh cứ hứa suông

Học hành quá tệ em buồn biết không

Em cầm một nắm phượng hồng

Hai tay vò nát rồi không nói gì

Đôi mình cứ thế mà đi

Cổng dinh Độc Lập thầm thì mưa bay

Hoa dầu anh nhặt đầy tay

Bên chiếc ghế đá mặt mày buồn hiu

Em nói anh cứ ỉu xìu

Con trai yếu đuối hẩm hiu bất tài

Làm sao mà có tương lai

Chưa gì đã vội thở dài than van

Người ta thương mới cằn nhằn

Ai mà rảnh rỗi ngồi nhăn mấy người

Vẻ mặt nhìn giống đười ươi

Đâu rồi mấy cái nụ cười huênh hoang

Nào đây là nhẫn hột xoàng

Đông tây sử sách oang oang như đài

Hay là hối hận mình sai

Hay là tự thấy hết xài đúng không

Giờ ngồi như đá chờ chồng

Đơ đơ cán cuốc thiệt không thể nào

Tui nói gì có sai sao

Từ nay chớ nói ngọt ngào nghe cha

Tui là tui sẽ về nhà

Anh cứ ngồi đó lê la hết giờ

Xem xem có rặn được thơ

Rồi ra đứng trước nhà thờ mà ngâm

Nói xong em mặt hầm hầm

Đạp xe đi mất tôi câm nín nhìn

Vì ta người mất niềm tin

Biết làm sao được phải tìm cách thôi

Chắc là mình thật quá tồi

Em bỏ cũng đúng chịu thôi sao giờ

Mình ta xe đạp bơ vơ

Mùa hoa phượng đỏ tình khờ vỡ tan


Nguyễn Duy Sắc 1996

HOA PHƯỢNG ĐỎ 2

 HOA PHƯỢNG ĐỎ 2

Duy Sac

Ôi hoa phượng đỏ đáng yêu

Em tặng anh mỗi buổi chiều trường tan

Thắm tươi tình bạn nồng nàn

Tình yêu nhen nhúm trên trang vở hồng

Trưa hè mưa đổ mặt sông

Tha hương chị gái ghánh gồng dưới mưa

Thơm ngon tàu hũ nước dừa

Gừng cay đậu béo say sưa chuyện trò

Trời mưa mỗi lúc một to

Dập dềnh bơi chải dáng đò sang ngang

Em nhìn thấy cánh phượng tàn

Ngây ngô bảo nhỏ thu sang rồi kìa

Ra trường ta sẽ cách chia

Hỏi anh có định xa lìa em không

Em tính là sẽ lấy chồng

Đại học thích lắm nhưng không có tiền

Mai mốt phải để em yên

Không qua lại nữa sẽ phiền nghe chưa

Tưởng rằng em chỉ nói đùa

Sinh nhật mười chín em đưa thiệp hồng

Giờ anh lại đứng bờ sông

Nhìn cành phượng đỏ chất chồng nhớ nhung

Đường đời dẫu chẳng bước cùng

Chúc em hạnh phúc vui chung với người


#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

PHƯỢNG HỒNG SỐ 15

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 15

Thơ Duy SẮc 2018

Đời người sướng khổ do ta

Không phải tại bởi ai mà tại ta

Ta cần phải hiểu chính ta

Để cho ta biết rằng ta thế nào


Sướng hay là khổ đã sao

Tự ta ta biết cớ sao nghĩ nhiều

Đời người chẳng có bao nhiêu

Quan trọng ta có tình yêu được rồi


Đời thì kệ nó đi thôi

Nó là như thế lâu rồi lo chi

Tính nhiều cũng chẳng được gì

Tính lui tính tới làm chi mệt người


Ngày nào còn thở còn vui

Hãy tìm ra cái để cười với nhau

Đừng mà gieo oán thù nhau

Hết tình hết nghĩa là đau một đời


Thích chơi hãy cứ việc chơi

Ta chơi trong những thú chơi của mình

Xá gì hai chữ nhục vinh

Quan trọng là bản thân mình bình an


Có làm thì mới có ăn

Không dưng ai dễ đem phần đến cho

Nghèo mà khéo sống cũng no

Giàu thì phải giữ lộc cho của trời


Tuổi xanh ta cứ hãy vui

Cứ mơ cứ ước cho đời ngày mai

Đừng lo ai đúng ai sai

Mà lo biết sống vì ai đủ rồi


Phượng hồng rồi nó cũng rơi

Hết hè là hết cuộc đời của hoa

Chỉ còn lại chuyện tình ta

Dù bao năm tháng chẳng hề phôi phai.


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

HOA PHƯỢNG ĐỎ 30

 HOA PHƯỢNG ĐỎ 30

Duy Sac 2022

Em ơi ! Tình vẫn còn đây

Tháng năm xưa ấy hôm nay chưa mờ

Tình ta như vạn câu thơ

Như hoa phượng đỏ anh từng rất yêu


Hôm nay cay đắng tuy nhiều

Nhưng không ngăn được tình yêu chúng mình

Người ta không hiểu chuyện tình

Nên họ ý kiến linh tinh đó mà


Vấn đề nằm ở hai ta

Có thật sự muốn tình ta lâu bền

Việc này tùy thuộc vào em

Anh không níu kéo sợ làm em lo


Thương nhau hãy để tự do

Gượng ép cũng chỉ khiến cho nặng lòng

Thời gian sẽ rõ đục trong

Ai thương ai có thực lòng hay không


Nếu trời se sợi chỉ hồng

Chắc ta nên nghĩa vợ chồng mà thôi

Anh thì tin hết vào trời

Anh không tin bởi lòng người đa đoan


Còn ai tử tế đàng hoàng

Có luật nhân quả nó luôn đứng chờ

Đời này cũng chỉ là mơ

Vô thường nên chút tình ta là gì


Em lo sự nghiệp em đi

Khi em đủ mạnh chuyện gì cũng xong

Đừng nên ủy mị yếu lòng

Bởi vì như thế long đong cả đời


Anh về cùng với trăng trời

Cùng mây cùng gió, cuộc đời ngao du

Anh chung tình với nàng thơ

Vì nàng chắc chẳng bao giờ bỏ anh


Yêu đương dù có chân thành

Cũng khó qua được công danh và tiền

Tại vì anh cốt cách tiên

Cho nên dục vọng không thèm làm chi


Anh làm thơ chẳng có gì

Cứ làm như thế chỉ vì yêu thơ

Em còn nhiều bến đang chờ

Anh biết rồi chỉ có thơ bên mình


Phượng hồng be bé rất xinh

Màu hoa đỏ thắm như tình chúng ta

Tình mình như một bài ca

Nên anh viết chuyện tình ta cả đời

PHƯỢNG HỒNG SỐ 6

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 6

Duy Sắc 1998

Em ơi anh biết gánh chè

Bà ba cầu Muối vỉa hè zẹc xanh

Chỗ này giá chỉ hai ngàn

Nước dừa ngon lắm, đậu xanh rất bùi


Tụi mình qua bển ăn thôi

Anh vừa xin mẹ được mười ngàn đây

Ăn xong mình đến nhà thầy

Anh xin phép nghỉ hai ngày đi chơi


Bây giờ sắp tốt nghiệp rồi

Gần nhau mấy bữa nữa thôi em à

Ra trường mình sẽ cách xa

Tương lai không biết rồi là ra sao


Tình xưa còn có ngọt ngào

Hay mai lại lánh mặt nhau không nhìn

Tính anh nó trọng nghĩa tình

Nên anh không muốn chúng mình quên nhau


Đời không ai biết trước đâu

Ta phải cố giữ cho nhau cái tình

Dù giàu, nghèo, nhục hay vinh

Đều là số mệnh đời mình hết thôi


Còn tình còn nghĩa còn vui

Hết tình hết nghĩa là đời cô đơn

Nói vui em chớ có buồn

Tính anh nó vậy, thế nhưng thật lòng


Em nè có thích anh không

Anh tặng em cánh phượng hồng này heng

Hoa này chẳng đáng đồng tiền

Nhưng anh thích nó , anh yêu phượng hồng.