Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

CẢM ƠN EM !

 CẢM ƠN EM!

Duy Sac

Cám ơn nhé cô gái nhỏ

Nhờ em đó anh đã có ngày nay

Anh trao em chút tình này

Để thay cho những tỏ bày trong tim

Anh biết em đã lặng im

Mặc cho anh mãi kiếm tìm trong mơ

Em làm sống lại hồn thơ

Mà anh đánh mất trước giờ rất lâu

Anh chẳng hề buồn em đâu

Chỉ buồn anh đã nói câu ái tình

Khiến cho em bị giật mình

Ngày đêm lo sợ chuyện tình vu vơ

Anh là người thích làm thơ

Mặc dù nó dở như gà bới khoai

Vậy mà anh cố làm hoài

Cũng được vài bài bè bạn họ khen

Trong thơ anh luôn có em

Mà em anh biết chẳng xem bao giờ

Vì em không có thì giờ

Để ngồi xem những câu thơ rẻ tiền

Cô đơn nên nói luyên thuyên

Những chuyện nhảm nhí, khùng điên trên đời

Nói nhiều thành thử nhiều lời

Nhiều khi thành kẻ dở hơi mất rồi

Chỉ tội cho em mà thôi

Đã dành tình cảm cho tôi rất nhiều

Nay anh chỉ có đôi điều

Mong em cố gắng đời nhiều khó khăn

Cuộc sống này rất nhọc nhằn

Tránh mọi thù hằn để giữ bản thân

Tiền là cuộc sống luôn cần

Nhưng mà sức khoẻ phải cần nhiều hơn

Khi nào cảm thấy cô đơn

Đọc thơ anh sẽ vui hơn rất nhiều


NguyenDuySac2018

VỀ QUÊ EM

 VỀ QUÊ EM

Duy Sac

Xe đò xuôi xuống Mỹ Tho

Anh ngồi mà cứ lo lo trong lòng

Bao ngày bụng dạ nó mong

Kỳ này phải tỏ nỗi lòng hết ra


Bữa giờ ấp úng không à

Mình làm như thế người ta xem thường

Đã thương thì phải nói thương

Chứ không dở dở ương ương như vầy


Lát mình mua ký trái cây

Vài ba hộp bánh bỏ đầy ba lô

Khi xuống bến ta sẽ vô

Tìm em rồi dẫn ra hồ dạo chơi


Bữa nay trong sáng đẹp trời

Chắc nàng sẽ chịu đi chơi thôi mà

Để coi mình nói sao ta

Hay nói đại là anh rất yêu em


Nhưng lỡ em nói không thèm

Thiệt là quê lắm bị em khinh mình

Còn nếu ấp úng linh tinh

Em lại bực mình rồi cũng chửi cho


Hay làm bộ bị bịnh ho

Liệu em có nghĩ có lo cho mình

Nghĩ nhiều đúng thiệt bực mình

Nhưng mà sao nó rối tinh rối mù


Mình quả là một thằng ngu

Cái dáng lù đù đúng chẳng ra sao

Ồ xe đến bến rồi sao

Nhanh quá đi nào, thôi xuống đi vô


Nhà em sao lại che ô

Nhạc gì ầm ĩ , mình vô xem nào

Em đâu không thấy chỗ nào

Nhìn lên cái bảng cổng chào Vu Quy


Chết chưa lại uổng chuyến đi

Không được cái gì thêm bõ cái công

Thì ra em đi lấy chồng

Mà cái thiệp hồng cũng chẳng thèm đưa


Em khinh tui nó vừa vừa

Ít ra cũng báo tôi đưa thiệp mừng

Mình đúng là bị tưng tưng

Chắc lần sau đừng thơ thẩn lung tung


Họ lại nghĩ mình bị khùng

Yêu đương với lại nhớ nhung hão huyền


Sac2005



CÓ LÀ BAO

 CÓ LÀ BAO

Duy Sac

Đời người phút chốc có là bao

Một chén rượu cay mấy nỗi sầu

Công danh, phú quý theo bèo nước

Sóng xô, gió cuốn biết về đâu


Trăng non thơ thẩn mãi nóc lầu

Cành hoa nguyệt quế rũ buồn đau

Ngọc lan thơ thẩn buồn hương úa

Em bước về đâu chân bước mau


Rượu tàn phố xá cũng hoang vu

Chỉ có đèn xe lướt vù vù

Vòng xoay ai tạo mà kinh khiếp

Dòng người hối hả chốn mịt mù


Nắng treo khung cửa những vần thơ

Cành hoa nguyệt quế tuổi dại khờ

Lênh đênh con bướm không bờ bến

Không biết về đâu, anh bơ vơ.


Cuộc đời phút chốc lắm mộng mơ

Tình như bọt sóng mãi xô bờ

Chồng chồng lớp lớp tan mây khói

Đời ta hạnh phúc phút ngẩn ngơ.


Sac2012

KHỦNG HOẢNG

 KHỦNG HOẢNG 

Duy Sac

Xưa đến nay mình không tin vào số mệnh

Bởi nó như là những chuyện hoang đường

Giờ mới thấy quả nhiên là có thật

Hoá ra ta cũng chuyển kiếp luân hồi


Duyên với nợ trả vay gì gì đó

Ngẫm phải chăng đang hiện hữu hàng ngày

Chuyện số kiếp gieo nhân xong gặt quả

Nghiệp trả vay vay trả rất lạ kỳ


Một ai đó đang  tự nhiên xa lạ

Làm cho ta cảm thấy rất thân quen

Nó giống như từng  là người thân vậy

Chẳng biết sao mình lại cứ lo dùm


Đây có phải nợ đòi từ kiếp trước

Người ta tìm mình để lấy lại chăng

Một người khác lại thương mình tha thiết

Rồi một người lại xem giống kẻ thù


Biết giải thích nó là gì vậy nhỉ

Chẳng phải yêu mà cũng chẳng hề thương

Mà mình nhớ người này không thể hiểu

Còn người kia thì lại nhớ đến mình


Lại một người xem mình như kẻ địch

Vậy bốn người như thế gọi là gì

Mình là kẻ chỉ tin vào lý trí

Tin vào chính sức mạnh của bản thân


Vòng luẩn quẩn cả bốn người đều khổ

Ta thương người người khác thương ta

Ta thương người người đó lại thù ta

Vậy phải chăng đây chính là duyên nghiệp


Nhiều khi mình muốn từ bỏ cả ba

Nhưng bỏ hết làm bản thân mình khổ

Mà không bỏ thì lại càng thêm khổ

Cho nên đành thôi chỉ cố làm thơ


Sac2018

THƠ TÌNH KỲ CỤC

 THƠ TÌNH KỲ CỤC

Duy Sac

Tối qua anh thức khuya 

nên giờ buồn ngủ lắm

Em đừng gửi tin nhắn 

léo nhéo nói lung tung


Mệt nó muốn phát khùng 

hơi đâu mà nói chuyện

Em đừng nhắn tin nữa, 

anh đập máy bây giờ


Mà anh ngu gì đập, 

điện thoại của mình mà

Thôi vậy mình tắt máy, 

khỏi léo nhéo vu vơ


Anh lại vào làm thơ, 

thơ tình cho em đó

Em sẽ lại có thơ, 

những vần thơ giận dỗi


Rồi em khóc và nói, 

nhớ anh quá đi thôi

Đó là chiêu của anh, 

cố chọc cho em khóc


Em khóc em sẽ ức, 

yêu anh mãi không thôi

Ha ha thật cao tay, 

chiêu này hơi ngon đấy


Rồi đây em sẽ thấy, 

tình càng đẹp càng hay

Hết!


Sac2018

THƠ TÌNH CỦA TÔI

 THƠ TÌNH CỦA TÔI

Tôi không dùng thơ tán gái

Tôi làm thơ vì cô gái tôi yêu

Thơ tình mà không tình yêu

Là vần thơ sáo những điều vu vơ

Tình yêu cho tôi mộng mơ

Mặc dù tình chẳng có bờ để neo

Nhà thơ vật chất rất nghèo

Nhưng bao la những tình yêu trong đầu

Tôi nào có nói dóc đâu

Tôi yêu cô ấy đã lâu lắm rồi

Chỉ vì cô ấy xa tôi

Nên tôi phải ngồi bóng gió lung tung

Bạn bè tưởng tôi bị khùng

Nhưng nào có khùng bởi quá yêu thôi

Yêu người thì đâu có lỗi

Thế nào em cũng hiểu tôi thôi mà

Giờ em chưa tiện nói ra

Tập trung để mà lao động kiếm cơm

Vất vả gian lao hôm sớm

Nàng đâu để ý thằng bờm như tôi

Biết là biết chỉ thế thôi

Sẽ đến lúc rồi nàng nói yêu anh

Giờ tôi phải cố để dành

Góc trái tim nhỏ của anh cho nàng

Thế đó, tình vốn trái ngang

Đâu có dễ dàng mà đến bên nhau

Càng nhớ sẽ càng thêm đau

Hy vọng ta sẽ chung nhau đường đời.


_ Hoa Phượng Đỏ_2018

MƠ GIÀU

 MƠ GIÀU

Hoa Phượng Đỏ

Duy Sac

Nghèo nên chui ở xó nhà

Sợ đi ngoài nắng đen da, bụi nhiều

Dốt nên chẳng dám làm liều

Sợ làm không được lại nhiều phiền ra


Lên mạng quăng lựu đạn ra

Nó nổ banh nhà lồng cả chợ lên

Nghĩ không ai có biết tên

Ai ngờ bè bạn họ trên đó đầy


Họ cười thúi hết mặt mày

Thành ra mình lại giả ngây giả khùng

Làm thơ viết cứ lung tung

Để mà ra vẻ anh hùng xông pha


Bạn tìm thì khoá chặt nhà

Nhắn tin nói bận thành ra chưa về

Quăng bom cho chán cho chê

Xưng danh hoạ sỹ làm nghề đì sai


Mới nghe ai cũng bảo tài

Vì bạn không biết đì sai là gì

Cả ngày nằm ngủ khì khì

Mơ mộng những chuyện ly kỳ trên mây


Xong đi chém gió đông tây

La cà đến những gốc cây lề đường

Đánh cờ, bàn chuyện phố phường

Đêm về lại ngủ lại thương thân mình


Ngủ mơ một mối duyên tình

Tình dù chỉ có một mình với thơ

Quyết tâm nhìn rõ giấc mơ

Nhìn mãi chỉ thấy mắt mờ cả ra


Mơ đi cùng chữ mờ mà

Mờ mà mờ mịt đời ta mơ hoài.

RƯỢU NÀO CŨNG SAY

Duy Sac

 Rượu nào uống lại không say

Người nào mà chẳng đắng cay đã từng

Rượu say khi hóa anh hùng

Rượu say đôi lúc thành khùng thành điên


Rượu vừa đủ đến cõi tiên

Rượu mà quá chén kẻ hiền thành ngông

Rượu làm chính kiến bất đồng

Rượu say ta tưởng đời không là gì


Rượu tăng cái tính sân si

Rượu làm ta trở thành lỳ và ngu

Rượu làm bạn hóa thành thù

Rượu đào nên nghĩa xóa thù thành thân


Rượu là thú ở cõi trần

Rượu cho mình hiểu bản thân của mình

Chén vui, chén nghĩa, chén tình

Chỉ là chén rượu giữa mình với ta


Chén vui nên cửa nên nhà

Chén thù chén hận thế là hết vui

Rượu cho đỡi lắm tiếng cười

Người còn làm rượu thì đời còn vui.

RÌNH RẬP MỖI ĐÊM

 RÌNH RẬP MỖI ĐÊM

Duy Sac

Khi nỗi cô đơn rình rập đêm đêm

Tôi tự hỏi làm sao mình trốn được

Cái bóng đêm kinh hoàng kia xuất hiện

Tôi kêu la trong vô vọng khản lời

Nó đang đến

Kìa, kìa

Nó đó

Bóng đêm huyễn hoặc

Bóng đêm kinh hoàng

Nó như là tù ngục

Nó là kẻ giam hãm những linh hồn

Tôi

Và nó

Tôi cố kêu lên nhưng không ai nghe thấy

Điệp điệp 

Trùng trùng bóng đêm vây bủa

Ai, ai, ai!

Ai sẽ kéo tôi ra khỏi những vũng lầy thảm bại

Kinh khiếp quá

 Á!

Ai! Ai giúp tôi với

Khi hoang vu tuyệt vọng

Khi bóng tối ngập tràn

Tôi và tôi

Bóng đêm tĩnh mịch

Tôi nghe rõ được từng nhịp đập

Của mạch máu

Của con tim

Tiếng khò khò của khí quản

Thình lình!

Những gương mặt hiện ra

Kinh dị

Những tiếng rên ma quái

Của ai

Chúng từ đâu đến

Những bàn tay đang giơ lên kêu cứu

Tiếng xe cứu thương

Tiếng người khóc lóc

Ở quanh mình

Bóng đêm và ảo ảnh

Những xác người lạnh lẽo

Những chiếc quan tài vô tri

Hết lớp này, lớp khác

Ôi

Kinh khủng

Vì sao?

Bóng đêm kia tàn bạo

Cả thế giới bao trùm

Một sắc màu u ám

Ai sẽ kéo tôi ra!

Nước mắt

Hối hận

Tự kỷ

Nhục hèn

Vô vọng

Trước mặt tôi chỉ có một bóng đêm

Và tôi thèm một tiếng yêu mà em từng đã hứa.

QUỶ MÔN QUAN

 QUỶ MÔN QUAN

Duy Sac 2004

Giặc Minh hai hướng tiến sang

Liễu Thăng, Mộc Thạnh dễ dàng vượt biên

Quân ta thấy vậy rút liền

Để cho quân giặc tự kiêu đôi phần

Thạnh đi theo hướng Vân Nam

Thần Cơ, Sang Pháo dùng làm tiên phong

Quân Minh băng núi vượt rừng

Phô trương thanh thế, lung tung giết người

Lê Hoa cửa ải đến nơi

Mộc Thạnh cho lính nghỉ ngơi vài ngày

Quy tụ lương thảo về đây

Chỉnh đốn đội ngũ xong ngồi chờ tin

Thạnh cần theo dõi tình hình

Liễu Thăng dẫn cánh quân kia thế nào

Già rồi nên Thạnh mưu cao

Không còn mạo hiểm ào ào đánh nhanh

Liễu Thăng mà lỡ không thành

Là Thạnh sẽ rút quân nhanh trở về

Thăng là một tướng tài ba

Tuổi đời còn trẻ nên là kiêu căng

Vượt qua Pha Lũy nhẹ nhàng

Thăng càng hống hách huênh hoang khinh người

Thăng cho do thám khắp nơi

Chờ lương đến đủ xong rồi tấn công

Các quân đã đến hiệp đồng

Thần Cơ Doanh có bổ sung thêm người

Đạn dược, súng ống đến nơi

Kỵ binh thiết giáp ngời ngời giáo gươm

Liễu Thăng vào trướng hội đàm

Để tìm ra cách tiến quân dễ dàng

Thăng rằng ta đã tiến sang

Ngô Hoàng có lệnh ta cần thắng nhanh

Vương Thông đang cố thủ thành

Ta không cứu kịp, ô danh trận này

Các ông có kế gì hay

Đường đi có một lối này mà thôi

Quanh đây toàn núi và đồi

Hai bên nhiều dãy đá vôi kéo dài

Nếu mà ta tiến xuống đây

Chắc là cũng phải mấy ngày hành quân

Thượng Thư Hoàng Phúc thưa rằng

Tướng quân cẩn trọng thật không gì bằng

Ngài là dũng tướng tài năng

Tinh thông binh pháp, địa hình cũng hay

Tùy theo quyết định của ngài

Miễn là đến kịp giải vây cứu người

Tuy nhiên muốn tiến xuống xuôi

Ta phải tổn thất nhiều người lắm đây

Nhất là ở đoạn chỗ này

Chắc bọn Giao Chỉ có bày phục binh

Thăng rằng ông rõ tình hình

Bởi ông từng đã viễn chinh xứ này

Vậy ông có cách gì hay

Liệu quân ta vượt qua đây cách nào

Hai bên đều có núi cao

Vách đá dựng đứng, đường đèo quanh co

Phải cho thám mã thăm dò

Đường đi lối lại sao cho tỏ tường

Phúc rằng chỗ ải Chi Lăng

Con đường rất hẹp khó lòng vượt qua

Nếu như chúng chặn đường ta

Trăm vạn người ngựa cũng là bằng không

Qua đây là một cánh đồng

Chúng ta có thể dàn quân được nhiều

Liễu Thăng nét mặt đăm chiêu

Đi đi lại lại với nhiều suy tư

Nhìn Thăng có vẻ chần chừ

Các tướng ai nấy cũng lo mấy phần

Thôi Tụ rằng bẩm tướng quân

Tôi nghĩ ta phải bất thần đánh nhanh

Để còn kịp giải vây thành

Kẻo mà Mộc Thạnh sẽ tranh công liền

Thăng rằng chớ nói luyên thuyên

Ông đừng bàn chuyện tranh giành ở đây

Chúng ta đi đến xứ này

Đều là Thánh Chỉ chứ ai muốn nào

Ông lo mà giữ cái đầu

Coi chừng quân pháp bảo sao vô tình

Ngày mai ta sẽ xuất binh

Các ông về trại của mình hết đi

Không bàn thêm nữa làm gì

Canh ba chuẩn bị, canh năm lẻn đường

Bình minh vừa mới tan sương

Thám mã xuất phát dò đường rất nhanh

Lam Sơn do thám tình hình

Các ải lần lượt lui binh dần dần

Liễu Thăng có vẻ yên tâm

Cho nên một mạch tiến quân không ngừng

Khi vừa đến cửa ải Lưu

Thăng cho dựng trại để chờ hậu quân

Biết tin quân giặc đến gần

Lam Sơn liền gửi thư sang thỉnh cầu

Liễu Thăng lộ vẻ tự cao

Cho nên đã ném thư vào lửa ngay

Trần Đông nhìn thấy việc này

Ông gọi Lý Khánh đến ngay bảo rằng

Thống binh tính rất kiêu căng

Tôi e bọn giặc chúng đang giả vờ

Hình như bọn chúng dụ ta

Chắc có gian trá gì trong chuyện này

Tôi nghe Lê Lợi trước nay

Hắn ta chiến thắng nhờ bày phục binh

Quân ta chưa rõ địa hình

Có khi vào ổ phục binh chúng rồi

Phải khuyên can thống binh thôi

Nếu mà chậm trễ thì trời cứu ta

Khánh rằng tôi cũng nhìn ra

Nhưng ông ấy lại chính là thống binh

Bây giờ bẩm báo tình hình

Để xem ý của thống binh thế nào

Thăng đang ngắm nghía đại đao

Đột nhiên Lý Khánh tiến vào chắp tay

Rằng thưa tôi có ý này

Xin ngài cho phép giải bày được không

Thăng rằng chắc giống Trần Đông

Khuyên ta hoãn cuộc tấn công chứ gì

Các ông lãnh ấn Chinh Di

Thế mà lại sợ man di nữa à

Chúng đang khiếp nhược trước ta

Nghe ta vừa đến thế là chạy ngay

Khánh rằng tôi thấy chuyện này

Bọn Lam Sơn ấy hình như giả vờ

Chúng đang dẫn dắt quân ta

Có khi chúng đã bốn bề phục binh

Thăng rằng ông nói linh tinh

Mấy ngày qua có phục binh chỗ nào

Truyền tin có báo thấy đâu

Ông đừng nghĩ quẩn trong đầu làm chi

Đại quân mười vạn sợ gì

Bọn người Giao Chỉ khiếp uy ta rồi

Ông về doanh trại đi thôi

Ngày mai huy động hết người theo ta

Đừng mang cái tính đàn bà

Ủy mị như thế khiến ta xem thường

Anh hùng mà sợ đao, thương

Làm sao ra chốn sa trường lập công

Khánh nghe mà tái tê lòng

Ông ta thầm nghĩ chắc không xong rồi

Phải tìm cách lánh đi thôi

Nếu không sẽ chết chẳng người tiễn đưa

Hôm sau, Thăng đứng dưới cờ

Rằng ai khiếp sợ thì đừng theo ta

Trần Đông, Lý Khánh ở nhà

Còn lại tất cả theo ta lên đường

Chỉ cần qua ải Chi Lăng

Đại quân sẽ đạp đất bằng mà đi

Còn ai dám ý kiến gì

Chém đầu thị chúng, quân uy vô tình

Thăng cho đánh trống điểm binh

Các tướng nhận lệnh tiến về Chi Lăng

Quân đi như gió băng băng

Đường rừng vắng vẻ, xóm làng loe hoe

Xa xa có mấy nương chè

Ruộng nương nứt nẻ, bản không bóng người 

Thăng cho lính tạm nghỉ ngơi

Thượng Thư Hoàng Phúc mở lời khuyên can

Rằng tôi bỗng thấy bần thần

Tự nhiên lo lắng bất an trong lòng

Quân ta dồn ứ quá đông

Nơi đây đường hẹp khó lòng tiến lui

Lỡ như gặp phục binh rồi

Hai đầu bị chặn thì ai cứu mình

Thăng nghe thấy vậy thất kinh

Tự nhiên cảm giác rùng mình nóng ran

Ông ta chợt thấy bàng hoàng

Trong lòng cũng thấy hoang mang phần nào

Tuy nhiên bản tính tự cao

Cho nên ra vẻ ta nào sợ ai

Thăng rằng tôi hiểu ý ngài

Nhưng tên đã bắn khó quay trở về

Cảm ơn ông đã nhắc ta

Nếu có mai phục chắc là liều thôi

Đời ta chinh chiến nhiều rồi

Bao nhiêu nguy hiểm ở nơi sa trường

Ta nào có sợ tai ương

Giáo gươm có mắt nên thường tránh ta

Bây giờ không được lo ra

Đại chiến đang đến sẽ là không hay

Chỉ cần qua được ải này

Chúng ta càn quét cỏ cây không còn

Rồi đây công trạng của ông

Tôi sẽ bẩm báo Ngô Hoàng thăng quan

Về kinh mà hưởng an nhàn

Đỡ phải mệt nhọc gian nan xứ này

Ông xem khung cảnh nơi đây

Núi xanh biêng biếc, cỏ cây thơm lừng

Lúa, ngô tỏa ngát mùi hương

Suối trong văn vắt, dọc đường chim kêu

Bồng bềnh mây quyện lưng đèo

Cõi trần nhưng lại phiêu phiêu vô cùng

Ta theo võ nghiệp kiếm cung

Mà còn rung động nỗi lòng làm sao

Bây giờ phải cố lên nào

Hành quân thần tốc đừng nao núng gì

Chúng ta là bậc nam nhi

Sa trường lại sợ hiểm nguy là hèn

Lệnh cho quân phải nhanh lên

Phải chiếm cho được ải liền hôm nay

Thình lình thám báo trình bày

Rằng có bọn giặc chặt cây ngáng đường

Chúng đanh khiêu chiến khoa trương

Chửi bới nhục mạ xem thường thống binh

Thăng rằng dò xét tình hình

Cẩn trọng xem có phục binh quanh vùng

Đại quân chuẩn bị xung phong

Cùng ta giết giặc lập công nhanh nào

Liễu Thăng cỡi ngựa vác đao

Vạn quân theo gót ào ào tiến theo

Vừa qua một quãng đường đèo

Bỗng có một tướng cầm đao cản đường

Tướng rằng ngươi phải Liễu Thăng

Thái Tử Thái Phó tự An Viễn Hầu

Nghe danh mi đã từ lâu

Hôm nay ta muốn lấy đầu của mi

Thăng chưa hiểu rõ chuyện gì

Ông ta dừng ngựa rồi đi lại gần

Rằng ta đích thị Liễu Thăng

Nhà ngươi có phải là phường Lam Sơn

Ta khuyên mi liệu thần hồn

Dám cản bước tiến đại quân Thiên Triều

Để xem tài cán bao nhiêu

Khua môi múa mép định trêu ta à

Tướng rằng mi muốn đi qua

Bắt buộc phải thắng được ta trận này

Trần Lựu tên của ta đây

Có giỏi đến lấy cái đầu của ta

Ngươi là đồ thứ đàn bà

Thái Phó gì chứ với ta khinh thường

Thăng nghe mà nóng ruột gan

Ông ta tức tối đánh Trần Lựu ngay

Hai bên giao chiến cuồng quay

Ngang tài ngang sức chẳng ai chịu lùi

Bỗng nhiên Trần Lựu rút lui

Liễu Thăng truy đuổi không ngừng dây cương

Hoàng Phúc thấy bất bình thường

Ông cho quân sỹ thuận đường đuổi theo

Vòng qua vách núi cheo leo

Liễu Thăng chạy đến chân đèo Mã Yên

Đằng sau quân cũng vừa lên

Thăng nhìn phía trước là triền dốc cao

Trần Lựu không biết chạy đâu

Lúc này Thăng mới bắt đầu sinh nghi

Thăng liền ra lệnh rút đi

Hậu quân quay hướng chạy về tuyến sau

Thình lình pháo nổ trên đầu

Tiếng la tiếng hét ở đâu dậy trời

Quân Minh nhìn ngó khắp nơi

Đội hình phút chốc rối bời cả lên

Lúc này Thăng mới hoàn hồn

Đường đèo đã bịt không còn lối ra

Thăng bèn cỡi ngựa xông pha

Tả xung hữu đột để mà thoát vây

Mịt mù khói súng, đạn bay

Xác người lớp lớp chất đầy lên cao

Quân Minh chỉ biết kêu gào

Liễu Thăng bất lực vung đao chém bừa

Tên bay vùn vụt như mưa

Hỏa dược bốc cháy mịt mù khắp nơi

Thăng bèn ngửa mặt lên trời

Than rằng ta sẽ chết nơi đây à

Tại sao trời lại diệt ta

Một đời chiến tướng thật là ô danh

Vạn quân bị đánh tan tành

Máu tươi nhuộm đỏ lá xanh của rừng

Liễu Thăng mỏi gối chùn chân

Ông ta bị bắn đầy tên trên người

Trong mồm hộc đống máu tươi

Liễu Thăng kết thúc cuộc đời tại đây

Quỷ Môn Quan chính nơi này

Bao lần giặc bắc qua đây không về.

TÌNH LÀ KHỔ

 Duy Sac

Em đừng khổ nữa, buồn cha mẹ

Nhung nhớ làm chi kẻ bạc tình

Tội thân em quá thôi hãy nín

Nức nở ngẹn ngào sẽ đau tim


Cánh tay em bị làm sao vậy

Những vết cứa này bởi lưỡi lam

Chúng đan chồng chéo như tơ nhện

Máu đã chảy nhiều em chắc đau


Đừng làm như vậy, còn lọ thuốc

Cái thứ gì đây nữa thế này

Tiếng gào, tiếng khóc ôi đau đớn

Chẳng lẽ yêu người khổ ta sao


Chữ tình ai có hiểu tại sao

Chắc không ai hiểu nó được đâu

Nó kỳ lạ lắm kinh khủng lắm

Như ma đưa lối quỷ đưa đường

ĐỪNG TÁN ANH

 EM ĐỪNG TÁN ANH

Duy Sac

Em ơi! Xin hãy tha anh

Phận nghèo trốn nợ đã thành thói quen

Bạn bè khinh bảo anh hèn

Anh phải làm bộ nín thinh cười cười


Đừng theo anh nữa em ơi!

Bớt gửi tin nhắn những lời yêu đương

Em xinh đâu thiếu người thương

Tội gì em cứ tìm đường tán anh


Anh nghèo cực đã chẳng đành

Lại hay nói phét tam khoanh khắp làng

Việc làm dở dở dang dang

Ôm con bỏ chợ , thay lòng rất nhanh


Nhà em mặt phố nhiều tầng

Nhà anh trong xóm hẻm quanh, ngõ cùng

Mái tôn nó thủng lung tung

Trời mưa nước ngập hãi hùng lắm em


Nói chung anh cũng rất thèm

Muốn có ai đó ở bên lúc già

Nhưng em tươi trẻ như hoa

Học cao, hiểu rộng con nhà giàu sang


Nết na đoan chính dịu dàng

Thiếu gì nhiều mối hiện đang mong chờ

Còn anh là kẻ bá dơ

Lôi thôi lêch thếch dại khờ khùng điên


Anh chưa từng biết kiếm tiền

Nhưng anh lại giỏi đốt tiền người ta

Đốt luôn tiền ở trong nhà

Nói chung xấu lắm kể ra rất nhiều


Không mơ sẽ có người yêu

Nên em đừng có ra điều thích anh

Bởi em con gái nhà lành

Đừng dây vào loại như anh làm gì


Làm ơn em hãy quên đi

Hay em chòng gẹo là vì gét anh

Em ban cho một chút tình

Xong em ngoảnh mặt rồi khinh chứ gì


Anh xin em hãy đi đi

Lo mà chăm chút xuân thì đôi mươi

Mai đây em sẽ có người

Danh gia vọng tộc đến nơi rước về.

BUỒN ĐI HỌP LỚP

 BUỒN ĐI HỌP LỚP

Duy Sac

Hôm nọ đi họp lớp

Bạn khoe nhà, khoe xe

Mình ngồi im thin thít

Chăm chú mà lắng nghe


Ai cũng đều thành đạt

Ông nọ với bà kia

Mình loay hoay trả nợ

Nửa đêm vẫn giật mình


Nhìn bạn thành công quá

Ai cũng có nhà to

Đứa nhờ nhà vợ giàu

Đứa làm dâu thế phiệt


Bạn mình đều hiểu biết

Họ sống được lòng người

Nên việc gì cũng thuận

Tài lộc đến ào ào


Nhìn bạn mà mình thèm

Ước được đời như vậy

Bằng cái móng tay thôi

Là an ủi lắm rồi


Sao mà người ta giỏi

Họ tỉnh táo và khôn

Mình vừa khùng vừa dại

Nên đời chẳng ra hồn.