Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

CHẮC LÀ VẬY

 CHẮC LÀ VẬY

Duy Sac

Ta còn tiếc những năm tháng cũ

Bởi vì mình từng rất thương nhau

Nhưng duyên chắc chỉ đi đến đó

Nên tự nhiên hai đứa cứ xa


Có đôi lúc anh hay hối tiếc

Bởi ngày xưa mình quá vô tâm

Nhưng lúc đó phải làm như vậy

Bởi gặp nhau càng khổ đau hơn


Đau em nhỉ, mối tình rất đẹp

Mình có bao dự định tương lai

Đời đúng thật ai mà biết trước

Thế cho nên luôn có bất ngờ


Thơ anh viết về em nhiều lắm

Nếu mà đăng chắc đến cung trăng

Điên em nhỉ, anh điên quá nặng

Điên vì tình có thật trên đời

LÊ LAI CỨU CHÚA

 LÊ LAI CỨU CHÚA

Duy Sac 2004

Toàn quân chạy đến Chí Linh

Lương thực sắp cạn, tình hình cam go

Quân Minh liên tục thăm dò

Trương Phụ quyết bắt cá to đợt này

Qua hơn nửa tháng bị vây

Lê Lợi thấp thỏm mỗi ngày không yên

Toàn quân ai cũng ưu phiền

Rất nhiều binh sỹ trở nên nản lòng

Nỗi lo đè nặng lên ông

Sự nghiệp có thể suy vong lần này

Các quan ai nấy đều hay

Nhưng không biết cách giãi bày làm sao

Lê Lợi nức nở nghẹn ngào

Rằng ta phải biết làm sao bây giờ

Không còn một lối nào ra

Chẳng lẽ trời muốn diệt ta thật rồi

Quần thần ai cũng lệ rơi

Vương rằng ai dám là người thay ta

Từ đây một trận xông ra

Mở con đường máu gọi là nghi binh

Để mà thu hút giặc Minh

Cho quân chủ lực của mình rút đi

Chỉ còn cách ấy khả thi

Hiện nay không có kế gì tốt hơn

Ta đây ban thưởng bạc, vàng

Ngựa, voi, tước phẩm lên hàng công khanh

Nếu mai khi đại nghiệp thành

Cháu con bổng lộc được ăn nhiều đời

Lê Lai nghe vậy thưa ngay

Rằng thần xin nguyện lần này xung phong

Vương nghe qua rất hài lòng

Rằng khanh nói vậy ta không lo gì

Tây Đô là hướng giặc đi

Khanh đem quân xuống tức thì tấn công

Đánh cho hết sức hết lòng

Để dụ quân giặc phản công trở về

Vòng vây sẽ nới dần ra

Nếu được như vậy thật là đại công

Lai rằng dạ bẩm chúa công

Thần xin hứa sẽ hết lòng tận trung

Chỉ xin thỉnh nguyện sau cùng

Đó là con cháu của thần mai sau

Như lời Ngài nói lúc đầu

Để thần yên ổn đời sau của mình

Vua rằng dâng rượu lên nhanh

Chúng ta đứng dưới trời xanh cùng thề

Lúc này ta tiễn khanh đi

Có lẽ không hẹn ngày về mai sau

Đây là chiếc áo hoàng bào

Thuận Thiên bảo kiếm ta trao, hãy cầm

Ngoài kia có tám ngàn quân

Voi hai mươi thớt, ngựa tròn năm trăm

Ái Khanh vì nghĩa xả thân

Ta hứa không phụ công ơn bao giờ

Đêm mai vào lúc canh ba

Toàn quân xuất phát tiến về Tây Đô

Vua nhìn vào tấm địa đồ

Chỉ tay về hướng Tây Đô nói rằng

Quân Minh ở đấy rất đông

Ta biết khanh sẽ khó lòng thoát thân

Nhưng vì đại cục rất cần

Khanh mau chuẩn bị rồi nhanh lên đường

Vua bèn nén nỗi đau thương

Các quan tiễn biệt đều tuôn lệ sầu

Lê Lai ngoái lại đằng sau

Xong rồi ông khoác hoàng bào ra đi

Trong tay nắm ngọn hoàng kỳ

Đội quân xuất phát đánh về Tây Đô

Toàn quân đánh trống reo hò

Thám mã của giặc đã dò được tin

Chúng về báo cáo quân tình

Trương Phụ nghe được nửa tin nửa ngờ

Rằng là Lê Lợi gan to

Dám kéo quân xuống đánh ta thật à

Hay do chúng hết lối ra

Lương thực sắp cạn nên là liều đây

Các ngươi do thám vài ngày

Dõi xem bọn chúng đến đây làm gì

Bao vây giết sạch chúng đi

Để cho Giao Chỉ thuộc về Đại Minh

Bây giờ mau điểm quan binh

Các tướng nhận lệnh hành quân đêm ngày

Đừng cho chúng kịp đến đây

Phải bắt Lê Lợi trận này mới thôi

Nhiều ngày vượt núi băng đồi

Lê Lai đã tiến đến nơi mình cần

Tây Đô địa phận dừng quân

Tất cả chuẩn bị tinh thần tấn công

Sau khi do thám nhiều vòng

Lê Lai ra lệnh toàn quân công thành

Giặc Minh mở cửa giao tranh

Hai bên hỗn chiến kinh hoàng với nhau

Quân Minh từ những tuyến đầu

Bọn chúng lui lại tuyến sau giữ thành

Trương Phụ quỷ kế gian manh

Lão nghĩ Lê Lợi sắp thành tù binh

Từ xa, hắn thấy tình hình

Đúng là Lê Lợi dẫn binh thật rồi

Toàn quân vây chặt hắn thôi

Trương Phụ cười lớn rằng trời giúp ta

Lê Lai liều chết xông pha

Một mình một ngựa đánh ra đánh vào

Quân Minh nhìn thấy hoàng bào

Nghĩ rằng Lê Lợi, chúng lao lên liền

Sau nhiều giờ đánh liên miên

Quân ta chết hết không còn 

một ai

Lê Lai bị giặc bắt ngay

Bọn chúng nhìn thấy tức thì ngạc nhiên

Trương Phụ biết vậy hiểu liền

Cho nên lão mới phát điên hỏi rằng

Liều mình cứu chúa đây chăng

Lê Lợi có phải đã sang bên Lào

Ngươi nhanh khai thật ra mau

Ta sẽ tha tội, tuyển vào làm quan

Nếu như lớn mật to gan

Ta sẽ xử tử và đem lăng trì

Lai rằng mi giết ta đi

Anh hùng nghĩa sỹ nước ta rất nhiều

Các ngươi đừng có tự kiêu

Bình Định Vương sẽ lập triều nay mai

Phụ rằng đã đến nước này

Ngươi lại dám đứng ở đây nhiều lời

Lam Sơn là lũ mọi thôi

Ta sẽ quét sạch một hơi chẳng còn

Họ Hồ trăm vạn đại quân

Bây giờ ngươi thấy có còn gì không

Rồi thì hậu duệ họ Trần

Trùng Quang gì đó ẩn thân đâu rồi

Theo ta thì sẽ sống thôi

Nghịch ta thì chỉ tàn đời diệt thân

Mau khai ra hết một lần

Hiện giờ Lê Lợi đóng quân chỗ nào

Lai rằng mi giết ta mau

Ta đây nhất quyết không đầu hàng đâu

Phụ rằng ngươi có một đầu

Giết ngươi thì dễ chứ đâu khó gì

Trần Trí rằng giết hắn đi

Để cho hắn sống ích gì tốn cơm

Lê Lợi đã đến Lam Sơn

Hiện giờ bọn chúng liên quân với Lào

Kết thân vua xứ Ai Lao

Mở rộng căn cứ rất sâu trong rừng

Phụ rằng theo đúng lời ông

Tình hình sắp đến khó lòng thắng nhanh

Liên minh bọn chúng mà thành

Tôi e sắp có chiến tranh to rồi

Người đâu giết hắn đi thôi.

Treo lên tùng xẻo xong rồi lột da

Thị uy dân chúng cho ta

Để dân Giao Chỉ nhìn mà làm gương

Lê Lai bị chết thảm thương

Lam Sơn nghĩa sỹ đau buồn tiễn đưa

Lê Lợi biết vậy dặn rằng

Giỗ Lê Lai trước mới làm giỗ ta

Chăm lo con cháu ông ta

Cho hưởng bổng lộc triều ta muôn đời.

DỞ DỞ ƯƠNG ƯƠNG

 DỞ DỞ ƯƠNG ƯƠNG

Duy Sac 

Không gì bằng chén rượu cồn

Uống vào ta thấy tâm hồn bay bay

Rượu này mới uống hơi cay

Nhưng cay sao sánh cái cay cuộc đời


Rượu cay chỉ mấy cuộc chơi

Đời cay là cả một đời ta cay

Bây giờ chỉ có loại này

Nó giúp quên được cái cay của đời


Quên trong phút chốc mà thôi

Tỉnh ra ta lại thấy đời vẫn cay

Đời cay ta lại rượu say

Cố say quên hết cái cay của đời


Say hoài say mãi không thôi

Say nên thành nghiện luôn đời đắng cay

Nghiện rồi ta chẳng biết cay

Nên giờ không biết rượu cay hay đời


Gì cay cũng thế mà thôi

Chỉ cần có rượu, ta ngồi ngắm trăng

Nhìn trăng ta nói lằng nhằng

Có bà hàng xóm bảo thằng này điên


Suốt ngày ăn nói luyên thuyên

Nào trăng với lại thần tiên trên trời

Đúng là cái loại dở hơi

Nết người như vậy mà đòi ai thương


Ta nghe cũng đáp lời luôn

Rằng bà sao lại ác mồm thế kia

Chúng ta nào oán thù gì

Cớ sao bà lại cứ đi phê bình


Tôi điên mặc kệ tôi điên

Miễn sao tôi thấy thần tiên được rồi

Dù bà mơ hết cả đời

Cũng không lên được cõi trời ngao du


Thôi bà yên lặng tôi nhờ

Để tôi còn hẹn nàng thơ trở về

Bà làm tôi rối quá đi

Kệ tôi bà nhé, chúc bà ngủ ngon


Ở đây còn lít rượu cồn

Uống hết tôi sẽ thấy khôn hơn bà

Khôn thì tôi mới tỉnh ra

Lúc đó tôi biết ai là kẻ điên.

HAI ĐƯỜNG

 HAI ĐƯỜNG

Duy Sac

Đường Nguyễn Du đầy cây me

Lá bay rợp những chiều hè nắng oi

Xe lạch bạch xì đầy khói

Học sinh về tiếng í ới gọi nhau


Tao Đàn hai đứa hẹn nhau

Em giận em nói càu nhàu lung tung

Anh ngồi nghe thấy hãi hùng

Em bảo anh khùng mơ chuyện viễn vông


Suốt ngày nói chuyện Tây Đông

Học mà ngu quá sẽ không ra trường

Cứ mà dở dở ương ương

Chúng bạn coi thường khinh bỉ mà coi


Em đây không có hẹp hòi

Nhưng anh phải ráng lên coi xem nào

Thơ thẩn những chuyện tào lao

Mai mốt thất nghiệp làm sao kiếm tiền


Nhiều khi em muốn phát điên

Nhưng thấy anh hiền nên cứ bỏ qua

Bữa nay phải nói hết ra

Nếu được hai đứa chúng ta chung đường


Bằng không chấm dứt liền luôn

Chứ em rất buồn cái bản mặt anh

Mình nghe mà mặt tái xanh

Như gáo nước lạnh đổ lên trên đầu


Nãy giờ có nói gì đâu

Mà sao em nói lắm câu lạnh lùng

Ừ thì anh rất là khùng

Em yêu người khùng thì phải chịu đi


Chớ mà chửi bới cái gì

Nếu không chịu nổi thôi thì chia tay

Anh biết em giỏi em hay

Nhà em khá giả quen này biết kia


Tự nhiên em khóc đầm đìa

Em nói ô kìa sao lại mắng em

Em muốn anh nghĩ lại xem

Chứ ai có bảo nhà em sang giàu


Có mà khi dễ anh đâu

Tại anh cứng đầu thơ thẩn lan man

Cuộc đời khốn khó gian gian

Anh lo mơ mộng thì làm gì ăn


Nếu anh không thích khuyên răn

Vậy thì chấm dứt nói năng từ giờ

Anh về lo mà làm thơ

Em đi phụ má để mà bán buôn


Từ rày tình cảm dứt luôn

Mỗi đứa con đường khỏi đến tìm nhau


NguyenDuySac2001

ĐI VAY NỢ

 Duy Sac

Anh nghèo nên mới đi vay

Em có thì giúp một tay anh mừng

Suốt đời anh sẽ biết ơn

Cớ gì em trách rồi còn khinh khi


Nghèo rồi còn sỹ diện gì

Nhưng em nói quá thế thì anh lui

Cảm ơn em đã có lời

Anh sẽ ghi nhớ cả đời không quên


Nghèo nên thân phận nó hèn

Chúc em luôn sống kẻ trên mọi người

Anh phải tìm cách khác thôi

Chắc về anh bán lấy đôi lợn sề


Cố gắng trang trải các bề

Cón dư chút đỉnh, anh vô nội thành

Cố gắng chạy kiếm loanh quanh

Công việc gì đó để anh kiếm tiền


Chào em, người bạn thâm niên

Chúc em cuộc sống ấm êm mọi bề

Tạm biệt em nhé, anh về

Mai này có dịp cà phê anh mời


Đôi mình lại tiếp rong chơi

Tình xưa nghĩa cũ những lời tâm giao

Tự nhiên bụi nó bay vào

Thế nên nước mắt anh trào cả xa


Trễ rồi, anh gấp về nhà

Em đóng cửa lại kẻo mà kẻ gian

Anh này, hượm đã , hãy khoan

Những lời em nói đã làm anh đau


Em nào khinh miệt anh đâu

Tính tình em vậy chớ nào có chi

Vội gì mà lại bỏ đi

Bõ công một bận lại về tay không


Anh đây ngay thẳng tấm lòng

Trong cơn bĩ cực vẫn không hạ mình

Đôi ta còn cái nghĩa tình

Anh giận em hả hay khinh em rồi


Em à em cứ nghỉ ngơi

Anh có chuyện phải về thôi muộn rồi

Xem như mọi việc xong xuôi

Em đừng nói nữa những lời thiết tha


Mắm tôm chấm với dưa cà

Làm sao sánh được thịt thà cá tôm

Gối rơm giữ phận gối rơm

Mình trọng mình trước rồi còn tính sau


Hoaphuongdo

TRẦM CẢM

 TRẦM CẢM

Thơ Duy Sắc

Anh yêu em mà, em đã biết

Anh thương em mà, thương tha thiết

Anh hứa cưới em, em chờ mong

Anh là tất cả cuộc đời em


Em có buồn đâu, em vui mà

Em có khóc đâu, em cười mà

Em đang mua sắm thêm áo mới

Em đang chờ ngày lên xe hoa


Chúng mình yêu nhau rất đậm đà

Họ hàng đều biết mặt chúng ta

Em đây hãnh diện nhiều anh ạ

Vì có người yêu rất hào hoa


Ai cũng hỏi em chuyện đôi ta

Em rằng anh lo đám cưới mà

Anh còn nhiều việc làm ăn lớn

Rồi anh sẽ dẫn bố mẹ qua


Em đang vui lắm anh yêu à

Em khoe hết cả chuyện chúng ta

Thế mà mẹ em ngồi buồn bã

Bố em thơ thẩn cứ vào ra


Em có buồn đâu em vui mà

Em đang hồi tưởng chuyện đôi ta

Bạn em nó hỏi mày sao thế

Em rằng tao sắp lấy chồng mà


Em đang vui lắm anh yêu à

Em đóng cửa phòng không hề ra

Em nhìn mấy tấm hình ngày trước

Em cười sảng khoái lắm anh à


Em không buồn đâu anh yêu à

Em nói thật đó chẳng dối mà

Chỉ có mọi người không ai hiểu

Họ hay soi mói nói vào ra


Xuân này em vui lắm anh à

Em lấy hết đống quần áo ra

Em mặc bộ váy mà đẹp nhất

Em làm công chúa lên xe hoa


Em đang vui lắm anh yêu à

Cuối cùng em cũng lên xe hoa

Cái váy ngày xưa anh từng tặng

Em mặc nó vào bỗng khóc oà.

EM NGHĨ XEM

 EM NGHĨ XEM

Duy Sac 

Cái quý nhất trên đời

Em nghĩ xem

Công danh hay sự nghiệp

Tiền tài hay tiếng tăm

Anh học hành bao năm

Tay trắng giờ vẫn thế

Em làm được những gì

Em kể anh nghe thử

Tiền

Danh

Chức tước

Địa vị

Em có biệt điện chưa

Em có lính hầu chưa

Anh chẳng có gì cả

Anh là kẻ lang thang

Anh thiếu nợ tứ giăng

Bạn anh khinh ra mặt

Em chắc hơn anh lắm

Hihi hihi hihi

Chúc mừng em ha ha

Yêu em

Nhưng

Anh ngại

Anh hèn kém

Anh xa

Yêu quá

Anh chỉ nhìn

Thế thôi

Yêu

Anh yêu em.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

BÊN BỜ SÔNG

 BÊN BỜ SÔNG 

Duy Sac

Chiều về chạng vạng nắng hè

Bờ sông im bặt tiếng ve, phượng tàn

Mấy con chim én lạc đàn

Tiếng kêu nức nở than van lắm lời


Còi tàu nhớ sóng biển khơi

Nhớ áng mây trời trong buổi hoàng hôn

Trẻ con tan học bước dồn

Lão già ngán ngẩm ngồi ôn chuyện đời


Chèn trà, điếu thuốc hết hơi

Câu chuyện tuổi đời đang sắp sang trang

Dọc theo mấy dãy nhà hàng

Rất đông thực khách hành lang đợi chờ


Sông dài con nước lững lờ

Anh đang đứng đợi, ngóng chờ bóng em

Tình mình còn lại que kem

Đá giờ tan hết, anh thèm mút cây


Mà sao trời chẳng có mây

Nắng úa bầy nhầy, chua chát tường rêu

Chân trời nhớp nhúa lều bều

Hình như cảnh vật cũng trêu con người


Em cạnh bên cười rất tươi

Em hỏi anh đứng chờ người phải không

Em cũng vừa mới giận chồng

Cãi nhau chí chóe rồi bồng con đi


Em bị nhà chồng họ khi

Anh ấy giờ đã bỏ đi theo người

Mẹ chồng chê em rất lười

Việc nhà chểnh mảng, việc người thì nhanh


Ngày nào em cũng cơm canh

Ba bữa ngon lành còn phải chăm con

Tuổi xuân hết, thân héo hon

Mọi việc em đã lo tròn hết trơn


Chồng em còn kể nghĩa ơn

Rằng đừng oán hờn câu nói mẹ anh

Phận dâu phải cố hoàn thành

Vấn đề kinh tế có anh lo rồi


Làm dâu phải chịu đi thôi

Chớ có lắm chuyện là tôi bỏ liền

Em nghe lòng mới phát điên

Rằng ỷ có tiền anh dám khinh tôi


Ngày xưa anh nói yêu tôi

Anh bảo lấy rồi sẽ rất thương yêu

Tôi đây đâu có lắm điều

Mẹ anh tôi cũng kính yêu đó mà


Anh đừng ăn hiếp người ta

Tôi đẻ cháu nội cho nhà của anh

Bây giờ nhiệm vụ đã thành

Anh vì cha mẹ của anh không à


Chắc tôi không có mẹ cha

Hay tôi là đứa con nhà bất lương

Ngày xưa mình học chung trường

Mấy năm gặp gỡ yêu thương nhau mà


Đám cưới tôi bỏ tiền ra

Vì anh quê ở rất xa Sài Gòn

Anh thấy nhà tôi quá ngon

Cha mẹ giàu có lại con một mà


Giờ anh mê đắm người ta

Mượn cớ việc nhà để trách tôi ư

Nếu thế tôi sẽ phải từ

Chứ tôi không chịu cảnh như thế này


Anh ấy bảo em cút ngay

Từ giờ hai đứa chia tay đôi đường

Anh nghe chuyện thấy mà thương

Một chuyện bình thường trong cõi nhân gian


Tự nhiên cô ấy phàn nàn

Anh đâu quen biết nên an ủi rằng

Chuyện gì mà phải làm căng

Vợ chồng là nghiệp nó chằng vào thân


Còn duyên thì sẽ còn cần

Hết duyên sẽ chẳng nợ nần gì nhau

Làm chi mà cứ khổ đau

Cuộc sống muôn màu ta hãy vui đi


Buồn đau nào có ích chi

Chuyện chẳng có gì hãy cứ bỏ qua

Tự dưng cô ấy khóc òa

Xong rồi bồng đứa con qua bên đường


Anh nhìn con nắng nó buông

Cảm thấy chán chường cuộc sống ngày mai


Sac2018


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

Ô KÌA CÔ GÁI

 Duy Sac

Ơ kìa cô gái ở đằng kia

Cô ta cứ ngó cái gì kìa

Hóa ra cô ấy đang ngắm cảnh

Có cái gì đó ở chỗ kia


Này cô em gái ở đằng kia

Có người đang đứng ngắm em kìa

Tại sao em cứ nhìn khung cảnh

Cái gì mà cuốn hút thế kia


Em ơi gió lớn đến rồi kìa

Mưa mới vừa giăng ở chỗ kia

Em có cần ô anh mang đến

Trú mưa ta đến chỗ đằng kia


Em có thấy không chỗ kia kìa

Sao em im lặng mãi thế kia

Xem thường anh quá rồi em nhé

Em lại khinh người quá thế kia.

NGHIỆN QUÁ KHÓ BỎ

 NGHIỆN QUÁ KHÓ BỎ

Thơ Duy Sắc 2021

Nhiều khi buồn quá hóa rồ

Rượu trắng cứ uống tồ tồ sáng trưa

Dù là trời nắng hay mưa

Ngày nào cũng uống chẳng chừa hôm nao

Rượu này tiền có mấy hào

Bạn khuyên đừng uống, bạn bao bia thùng

Rượu giả uống dễ bị khùng

Nó phá nội tạng, bệnh gan hại người

Mình nghe bạn nói mới cười

Rằng rượu đã ngấm vào người tôi lâu

Uống hoài nào thấy gì đâu

Bữa nào không uống bắt đầu tay run

Uống vào tay lại hết run

Càng uống càng thấy tâm hồn lên cao

Rượu cay nhưng vị ngọt ngào

Nó ngon hơn biết là bao vị đời

Say vào hồn sẽ vui chơi

Tâm tư bay bổng lên trời cùng trăng

Ngâm thơ bên cạnh chị Hằng

Kể cho chị biết vè nàng thơ xinh

Đớn đau cho một mối tình

Tình đời, tình nghĩa với tình của em.

ĐÀ LẠT ĐÊM ĐÔNG

 ĐÀ LẠT ĐÊM ĐÔNG

Duy Sac

Đông sang cũng rất bình thường

Ta lạnh vì vắng người thương bên mình

Đời ta bèo nước lênh đênh

Bao mùa đông cũng lềnh bềnh thế thôi


Bờ hồ ta cứ thích ngồi

Nhìn mây, nhìn nước, nhìn trời đầy sương

Xa xa đã bật đèn đường

Tình xưa còn mãi vấn vương trong lòng


Màn đêm đen đúa hàng thông

Tối rồi mọi thứ nhìn không rõ gì

Ta ngồi đây mãi làm chi

Nơi đây còn luyến lưu gì nữa đâu


Cớ sao ta mãi u sầu

Chắc ta có một cái đầu thần kinh

Có tình nhưng lại thất tình

Chắc khùng nên nghĩ linh tinh đủ điều


Cô nàng nào đó buồn hiu

Hình như cô ấy đã yêu ai rồi

Cô ta cũng một mình ngồi

Mắt nhìn những chỗ xa xôi vô hồn


Có ai còn nhớ cô không

Hay cô cũng giống như ta một mình

Yêu đương ảnh hưởng thần kinh

Chắc nhiều người lắm vì tình mà điên.

ĐỌC THƠ

 

Em này anh bảo nhỏ

Thơ anh viết như thế

Là do anh thích thế

Em đừng có mà tin


Em cứ nhìn anh đây

Gương mặt thật đây này

Nhìn cuộc đời thực tế

Nhìn cách sống hàng ngày


Thơ chẳng có gì hay

Em thích em viết được

Nó chỉ là câu chữ

Xếp vần cho thuận mồm


Em thích đọc cứ đọc

Nhưng em chớ có tin

Không phải thơ riêng anh

Mà thơ ai cũng thế


Người ta làm thơ nhiều

Bởi họ cô đơn đấy

Có những điều tâm sự

Còn giấu ở trong lòng


Anh bị khùng từ nhỏ

Nên thơ thẩn vậy mà

Em xem thơ đừng cười

Tội cho thân anh lắm


ĐỌC THƠ

Duy Sac

VỚ VẨN

Duy Sac

Không ai kết bạn với mình

Bởi vì mình viết thơ tình lung tung

Họ xem họ tưởng mình khùng

Hoang tưởng yêu tứ lung tung cả làng


Thơ mình nó lại chẳng sang

Ngôn từ rẻ mạt như thằng du côn

Thơ người bay bổng tâm hồn

Uyên thâm triết lý dạy khôn người đời


Thơ mình như kẻ dở hơi

Ý tứ chẳng khác những lời chửi nhau

Buồn nên nghĩ nhức hết đầu

Phải cố gắng nghĩ ra câu đắt tiền


Thơ rằng:" đáng giá đồng tiền

Tiền là chiến sỹ trung kiên ở đời

Tiền xông pha khắp mọi nơi

Tiền giao du đủ loại người thế gian


Tiền là thứ mọi người cần

Tiền cho ta có những vần thơ hay

Không tiền bụng đó cả ngày

Tăm tối mặt mày toát cả mồ hôi


Chắc là mình đói nhiều rồi

Nên thơ như kẻ hết hơi chán đời

Thơ là thơ hỡi thơ ơi

Vớ va vớ vẩn nửa đời vì thơ