Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

THẦY PHÁN

 THẦY PHÁN

Duy Sac

Thầy xem rồi phán anh nghèo

Anh xem anh phán thầy nghèo như anh

Hai người nghèo bói đời mình

Bói xong lại nghĩ là mình bói sai


Thầy kia vì nghĩ mình tài

Nên ông ấy bảo anh sai quẻ rồi

Thầy rằng những kẻ như tôi

Chẳng qua chưa gặp được thời đó thôi


Anh rằng ông phán đời tôi

Chắc là quẻ cũng sai rồi chắc luôn

Tôi là người quá tài năng

Làm sao có thể nghèo nàn được đây


Thầy rằng mấy cái vụ này

Thiên cơ huyền diệu ai hay đường nào

Chắc gì là đã đúng đâu

Ông còn non lắm quẻ nào cũng hư


Hai người tranh luận hơn thua

Bà già bên cạnh liền cười rõ to

Rằng bay chắc bị khùng à

Tao nghe mệt quá biến đi cho nhờ


Một thằng cái mặt cà đơ

Một thằng như kẻ ẫm ờ thế kia

Tụi bay số má cái gì

Đồ thứ làm biếng nghèo là đúng thôi.

GIÀ RỒI

 GIÀ RỒI

Duy Sac

Già rồi còn ước mơ gì

Công danh phú quý rời xa hết rồi

Cũng qua bao trận ăn chơi

Cũng huênh hoang giọng với đời mấy phen


Già rồi không kiếm ra tiền

Cả ngày luẩn quẩn bên hiên nhìn trời

Lâu lâu thở tiếng dài hơi

Vẻ như tiếc nuối một thời nào kia


Già rồi còn luyến lưu gì

Dù sao mọi chuyện cũng đi qua rồi

Thời gian nó vậy vẫn trôi

Cách gì làm lại cuộc chơi từ đầu


Già rồi hy vọng sống lâu

Có nhiều sức khỏe đừng đau ốm gì

Chuyện xưa phải cố quên đi

Để lòng thanh thản khi về cõi âm


Già rồi nên cứ trầm ngâm

Hồi tưởng lại những tháng năm dại khờ

Thả hồn theo những câu thơ

Hy vọng có một nàng thơ bên mình


Già rồi đừng nghĩ linh tinh

Nghĩ nhiều rồi bị thần kinh phát khùng

Cuộc đời sắc sắc không không

Không là không có mãi không có gì

TÌM EM

 TÌM EM

Duy Sac

Ta tìm về nơi ấy

Mong tìm lại bóng em

Vẫn con đường ngày trước

Ta từng ngồi bao đêm


Ta tìm về nơi ấy

Nhưng không gặp được em

Nên một mình yên lặng

Ta ngồi nhớ về em


Ta cứ ngồi như vậy

Cho đến lúc nửa đêm

Ta cứ nhìn con phố

Để cố tìm thấy em


Ta cứ ngồi như vậy

Qua hết rất nhiều đêm

Ta cứ nhìn con phố

Để cố rằng sẽ quên


Bà chủ hàng trà đá

Bà ấy bảo đồ điên

Bộ mày khùng rồi hả

Ngày nào cũng ngồi im


Ta lại nhìn bà ấy

Nhớ đến nụ cười em

Nhớ những ngày xưa ấy

Ta tâm tình mỗi đêm


Ta giã từ nơi ấy

Xem như giã từ em

Nhưng hỏi ra mới biết

Em đã đi lâu rồi


Ta lại tìm lối khác

Xem có thấy được em

Nhưng làm sao biết được

Em ở đâu để tìm


Nếu bây giờ gặp mặt

Ta cũng chẳng nhận em

Vì em ngày xưa ấy

Em mới chính là em

CÔ ĐƠN LÀ VẬY

 CÔ ĐƠN LÀ VẬY

Duy Sac

Cô đơn lâu quá dễ khùng

Trong đầu cứ nghĩ lung tung đủ điều

Cộc cằn nên dễ làm liều

Tâm tư bức bí bao nhiêu nỗi niềm


Cô đơn lâu quá dễ điên

Đầu óc hoang tưởng mơ tiên trên trời

Lâu lâu nước mắt cứ rơi

Không hiểu mình khóc vì người nào đây


Cô đơn say xỉn mỗi ngày

Tìm vui trong thú men cay một mình

Kệ đời bàn tán rồi khinh

Ta cô đơn với chính mình cô đơn


Cô đơn nên ngủ chập chờn

Nửa mơ, nửa tỉnh trong cơn mơ màng

Mơ về cuộc sống cao sang

Mơ tình yêu đẹp với nàng thơ xinh


Cô đơn rút cạn hết tình

Thế rồi tự kỷ tưởng mình thần tiên

Cô đơn không giấc ngủ yên

Cô đơn nó biến ta thành người ngu.

BẠN HỎI

 BẠN HỎI

Duy Sắc 2019

Bạn bè thường hay hỏi

Rằng Sắc có khùng không

Sao suốt ngày nói nhảm

Không có chịu làm ăn


Gặp ai cũng mượn tiền

Nợ thì không chịu trả

Ai mà yêu phải nó

Chắc sẽ khổ cả đời


Bạn bè luôn thông cảm

Tại bị té giếng mà

Cái đầu hơi kỳ lạ

Nhìn cứ tội thế nào


Cái hồi còn đi học

Nó đã vậy rồi mà

Nên ở trong học bạ

Bị phê là thằng điên


Nghe đâu nó từng yêu

Một vài cô nào đó

Nhưng người ta đều bỏ

Bởi họ nghĩ nó khùng


Bây giờ nó nặng lắm

Cứ lủi thủi một mình

Gia đình không nhìn nữa

Cả ngày đi lang thang


Bạn bè thương nó lắm

Thấy là rủ đi ăn

Mà nó vô tư thiệt

Cứ ai mời là ăn


Cái số nó chắc vậy

Nhìn thì cũng rất tội

Nhưng trời sinh trời nuôi

Kệ thôi bàn chi mệt


Bạn bè luôn vẫn hỏi

Giờ Sắc nó ở đâu

Để qua mà giúp nó

Dạy cho cách làm giàu


Bạn bè qua tìm nó

Mà nó luôn vắng nhà

Hỏi ra thì mới biết

Nó trốn nợ người ta


Bạn bè tìm nó mãi

Không gặp vẫn cứ tìm

Vì tội nghiệp nó điên

Nên bạn bè rất quý

NHÌN TRĂNG

 

Ta cứ nhìn lên trăng

Rồi lại ngồi im lặng

Nhìn riết rồi cũng chán

Nhưng chán vẫn cứ nhìn


Tại không có gì làm

Nhìn trăng cho đỡ chán

Cố nhìn cho phát ngán

Để mà giết thời gian


Ta cứ nhìn lên trăng

Rồi lại nghĩ lung tung

Nghĩ gì không biết nữa

Có người bảo ta khùng


Người đời kỳ lạ lắm

Họ thích sống theo đàn

Ai mà không giống họ

Họ sẽ bảo khác người


Họ hay khuyên hay bảo

Hay triết lý nhân sinh

Ta gật gù tán tụng

Họ khen ta biết người


Họ thích người dễ bảo

Họ thích vừa lòng mình

Ta ừ ừ gật gật

Họ quý ta vô cùng


Gọi là biết cách sống

Ta phải hùa theo đàn

Tán dương và ca tụng

Kẻ đang đứng đầu đàn


Nên nếu ta mà dại

Ta tách biệt khỏi đàn

Đời ta sẽ gian nan

Không bao giờ ngóc nổi


Chỉ là kẻ khùng thôi

Vì ta sống khác người

Ta không lấy lòng người

Thì người ta cạch mặt


Nên muốn khỏi khó khăn

Ta phải nhục và hèn

Biết luồn và khéo cúi

Cả đời không thiếu ăn


NHÌN TRĂNG

Duy Sac

ĐIÊN RỒI

 ĐIÊN RỒI

Duy Sac

Điên rồi điên nữa có sao

Điên rồi đến lúc ai nào cũng điên

Điên rồi ai có lúc điên

Điên rồi chắc hẳn là điên thật rồi

Điên rồi điên cũng thế thôi

Điên rồi điên lại thế rồi lại điên

Điên rồi rồi lại hóa điên

Điên rồi dại dại điên điên khùng khùng

Điên rồi ai có điên cùng

Điên rồi điên nữa là khùng hay điên

Điên rồi điên dại vì điên

Điên rồi lại dại lại điên thành khùng

Điên rồi hóa dại lung tung

Điên rồi dại nữa quá khùng quá điên

Điên rồi điên dại thêm điên

Điên rồi có thật là điên hay khùng

Điên rồi nước mắt rưng rưng

Điên rồi hai mắt cứ trừng trừng lên

Điên rồi quên hết họ tên

Điên rồi thành dại kêu tên một người

Điên rồi mà vẫn nhớ người

Điên rồi điên vậy vì người hay sao

Điên rồi còn biết gì nào

Điên rồi chẳng biết làm sao bây giờ

Điên rồi nhưng vẫn mộng mơ

Điên rồi vẫn cứ làm thơ tặng người

Điên rồi nên cứ ngồi cười

Điên rồi cũng bởi thương người hóa điên.

HỮU DUYÊN

 

Em hãy mặc kệ anh

Tính anh hay mơ mộng

Ăn nói rất lung tung

Tâm trạng hơi hơi khùng


Anh vậy mà em thương

Thì đúng là khờ dại

Hay là em cũng vậy

Có chút khùng giống anh


Theo như anh gieo quẻ

Mối duyên ta rất lành

Nhưng tại vì cái tuổi

Cung, mệnh khắc vô cùng


Anh đã tính hết rồi

Phải đủ tháng đủ ngày

Đủ đắng cay, nước mắt

Ta mới đến được nhau


Mình dù xa bao lâu

Cũng sẽ về trở lại

Bởi đây là định mệnh

Là số phận chúng ta


HỮU DUYÊN

Duy Sac

NỖI NHỚ KỲ LẠ

 NỖI NHỚ KỲ LẠ

Duy Sac

Vì sao ta nhớ người dưng

Họ không máu mủ cũng không họ hàng

Vô tình gặp gỡ bên đàng

Ta về lại cứ nhớ nhung đêm ngày


Vì sao ai có nào hay

Người dưng mà lại nhớ day dứt hoài

Mới nhìn qua ánh mắt thôi

Bồn chồn thổn thức đứng ngồi không yên


Tự nhiên ta lại ưu phiền

Nhớ người dưng ấy liên miên không ngừng

Người ta có giống ta chăng

Hay chỉ ta mới đem lòng nhớ nhung


Người ta cũng chỉ người dưng

Sao mình lại nhớ phát khùng cả lên

Nhớ mà lòng dạ nóng ran

Nhịp tim như bị tăng xông máu rồi


Càng xa ta lại nhớ người

Nhớ điên nhớ dại trời ơi là trời

Này người dưng hỡi người ơi

Tại sao ta lại nhớ người quá đi

TÌNH XUÂN BIÊN GIỚI

 TÌNH XUÂN BIÊN GIỚI

Thơ Hoa Phượng Đỏ 18/01/2019

Duy Sac

Biên cươngng nghìn dặm dài

Súng thép ôm trên vai

Mắt sáng ngời lý tưởng

Yêu Tổ Quốc không phai


Sương gió đời nếm trải

Nhiệm vụ nhiều chông gai

Vững vàng đôi chân bước

Gan góc luyện chí trai


Bao gió mưa dầu dãi

Giữ cương thổ đất đai

Niềm tin không lay động

Công việc luôn miệt mài


Mùa xuân đang trở lại

Non nước sáng tương lai

Giọt mồ hôi anh đổ

Bình yên trong mắt ai.

CẢM GIÁC YÊU

 CẢM GIÁC YÊU

(Thơ tình chọn lọc)

Duy Sac

Em có thấy xuân về nơi cuối xóm

Áo mới vui hý hửng lũ trẻ con

Anh bốc vác vui mấy đồng tiền thưởng

Cô công nhân ngắm nghía ít phấn son


Trong ánh nắng mai vàng đang ngất ngưởng

Những chợ hoa nhộn nhịp khắp phố phường

Mưa nhè nhẹ mát thêm cho thảm cỏ

Lời hẹn hò của đôi lứa yêu đương


Hương mứt ngọt đang theo từng con gió

Mùi bánh chưng lẫn trong khói đốt lò

Những lá thư xa nhà đang viết vội

Câu chào mời xua đi những âu lo


Khúc ca xuân rộn ràng như lễ hội

Cây ven đường đang nảy lộc đâm chồi

Anh đã thấy con tim mình hơi lạ

Cảm giác như yêu em đã lâu rồi


Sac2013


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MƯA THÁNG BẢY

 Duy Sac

Tháng bảy mưa lê thê

Ông, bà ngâu hội ngộ

Nhân duyên xưa trắc trở

Có phải bởi nhịp cầu


Tháng bảy trời âm u

Thu vẫn còn luyến hạ

Khói hương bay phảng phất

Âm dương ngóng trông nhau


Tháng bảy không phải thu

Trời sao buồn thế nhỉ

Mưa khóc đời thê thảm

Nước cuốn sạch tình đời


Đã qua nhiều tháng bảy

Đôi ta cách xa nhau

Anh trông cầu Ô Thước

Hy vọng mình chung đôi


Stt Hoa phượng đỏ

LỜI RU TRƯA HÈ

 LỜI RU TRƯA HÈ

Duy Sac

Trưa hè ngân những lời ru

Khóm tre gió động vi vu lá cành

Lúa thơm trên những đồng xanh

Nghiêng nghiêng bóng nắng, mong manh cánh diều


Sông xa, bến nhỏ tịch liêu

Đò ngang vắng khách đìu hiu ngóng chờ

Sấm vang, quằn quại cơn mưa

Cỏ cây ướt sũng, ngọn dừa xác xơ


Đàn bầu réo mấy đường tơ

Chia ly , cách trở, ai chờ đợi ai

Nghe như là tiếng thở dài

Nặng nề những nỗi u hoài nước non


Mẹ già mong ngóng chờ con

Vợ người chinh phụ sắt son đợi chồng

Ngày nhớ rồi lại đêm trông

Người đi muôn dặm mênh mông cuối trời


Nước mắt nó mãi cứ rơi

Những bàn hương án khấn lời xót xa

Biên cương đã hết phong ba

Mà người năm ấy đi xa chưa về


Sac2003