Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

TÌNH YÊU THỰC

 Duy Sac

Tình yêu ngoài đời thực

Còn đáy biển mò kim

Mấy cái tình trên mạng

Chớ có dại mà tìm


Gặp mặt nhau mỗi ngày

Chưa chắc là thắm thiết

Chỉ những khi cấp bách

Ta mới hiểu rõ nhau


Cuộc sống này đơn giản

Nếu dư dả đồng tiền

Yêu đương hay oán giận

Đều từ đó mà ra


Khi nghèo thì đừng hứa

Lời hứa giá ngàn vàng

Ngàn vàng mà không có

Mọi lời đều điêu ngoa


Cuộc đời là thực tế

Không phải như giấc mơ

Miếng cơm và manh áo

Nó réo gọi mỗi giờ


Tiền ăn rồi tiền học

Tiền chi phí phát sinh

Thêm cái tiền lên mạng

Để chém gió linh tinh


Đúng đời vô thường lắm

Nhưng chết cũng cần tiền

Tiền ma chay, thầy cúng

Tiền đào hố để chôn


Nên phải cố mà giàu

Có tiền là có hết

Cứ ăn ngon mặc đẹp

Cho nó sướng tấm thân


Để mai đây lìa trần

Ta cũng không hối tiếc

Vì cái gì cũng biết

Hưởng thụ một kiếp người

NGỒI PHƠI NẮNG

 ( Bài thơ ) NGỒI PHƠI NẮNG

Duy Sac

Anh ngồi phơi nắng chiều nay

Bởi vì trời lạnh mấy ngày rét run

Chớ anh nào có phải buồn

Em đừng ngồi đó đoán non, đoán già


Anh nào có nhớ người ta

Bởi anh đâu biết người ta người nào

Phơi nắng cho nó thanh tao

Để cho hơi ấm len vào trong tim


Nơi đây phong cảnh êm đềm

Rừng sâu núi thẳm hữu tình làm sao

Tại anh không thích ồn ào

Thích ngồi suy nghĩ tào lao đỡ buồn


Mùa xuân thì kệ mùa xuân

Anh già chẳng thiết mùa xuân làm gì

Chỉ cần có rượu nhâm nhi

Bao nhiêu xuân cũng là gì đâu em


Vui chơi anh cũng đâu thèm

Đi nhiều phát mệt, chẳng đem lợi gì

Em mê em cứ việc đi

Đi đâu rồi cũng quay về nhà thôi


Tình yêu anh đã nguội rồi

Bây giờ nhớ lại những người ngày xưa

Nhớ vì tình nghĩa ấy mà

Nếu cần anh kiếm người ta lâu rồi


Một tấm ảnh mộc không app mà sau bao nhiêu năm mới dám up lên. Lý do sợ bị người khác chê mình già. Mà đúng là già thật

KHAO KHÁT

 KHAO KHÁT

Duy Sac

Không hề có tình yêu

Trên cõi đời vô thường

Bởi vậy người hay ước

Có tình ở thế gian


Tình như là ánh trăng

Trông lên màu rất đẹp

Nhưng không thể nào bắt

Được thứ ánh sáng kia


Các cuộc tình lâm ly

Chẳng qua là ảo tưởng

Bởi mà tình có thật

Chẳng phải mơ làm gì


Đôi ta từng bên nhau

Nhưng có phải tình đâu

Chẳng qua là duyên nợ

Ta tự tìm đến nhau


Duyên cạn hay duyên sâu

Do nhân gieo từ trước

Chia ly và hội ngộ

Lại do ở lòng mình


Em đau anh cũng đau

Đau vì mình thương nhau

Còn tình yêu gì đó

Chúng ta nào có đâu


Nếu có tình thật sự

Mình đã không xa nhau

Dù đời có ra sao

Mình bên nhau sống chết


Nên tình là ảo ảnh

Là cái bóng vô hình

Do tâm người vô minh

Khát khao tình muôn thuở

ÁNH MẮT NĂM XƯA

 ( Bài thơ )

Anh nhìn vào mắt em

Hôm nay nó đã hoen

Nét trinh nguyên đã hết

Một tâm hồn âm u


Đôi mắt ấy năm xưa

Trong sáng khi nhìn anh

Con tim anh thổn thức

Tình yêu ta bắt đầu


Bây giờ em buồn lắm

Đôi mắt nhiều trăn trở

Nó không còn ổn định

Ánh mắt buồn vu vơ


Làm sao anh gặp được

Đôi mắt em ngày xưa

Để anh yêu lần nữa

Như mối tình đầu tiên


ÁNH MẮT NĂM XƯA

Duy Sac

AI ĐÃ TỪNG YÊU 2

 AI ĐÃ TỪNG YÊU 2

Duy Sac 2016

Em khoan vội thốt ra câu thề độc

Bởi tương lai không nói trước được gì

Mình thương nhau hãy cứ cố thương đi

Mọi việc sẽ thời gian sau mới rõ


Em chỉ mới biết yêu bằng cảm xúc

Chưa hiểu nhiều về tình nghĩa sâu xa

Bởi đã thương là đến hết đời ta

Không phải chỉ những phút giây gần gũi


Nếu thật thương thì dù cách bao xa

Hay chờ đợi bao lâu đi chăng nữa

Ta vẫn mãi giữ gìn lòng chung thủy

Cả một đời mình sống chết có nhau


Lời em nói hôm nay anh không nhận

Nhưng trời xanh đã chứng giám hết rồi

Nếu sau này duyên nợ lỡ không thành

Em vướng tội đó chính là khẩu nghiệp


Anh không dám hứa hẹn gì trước cả

Bởi bây giờ mình còn vẫn trắng tay

Cố làm sao qua lúc khó khăn này

Mới có thể tự tin mà bước tiếp


Đời phức tạp, lòng người luôn thay đổi

Nhân duyên theo vòng xoáy của cuộc đời

Chỉ thời gian mới đo được lòng người

Ta sẽ hiểu ai mới thương ai thật


Tình là một sợi dây tâm linh đó

Không phải là thứ cảm xúc vu vơ

Ta phụ người thì đời sẽ phụ ta

Luật nhân quả của tình gê gớm lắm


Thương chỉ cần giữ vững một niềm tin

Không tin tưởng thì đừng nên cố gắng

Càng níu kéo chỉ chuốc thêm cay đắng

Bởi không ai hoàn hảo ở trên đời


Nhân duyên kia xui khiến bởi ông trời

Nhưng tình mới khiến ta đi hay ở

Đã thương nhau đừng thay lòng đổi dạ

Vững niềm tin thì hạnh phúc cả đời.

SỐNG BIẾT ĐIỀU

 Duy Sac

Người ta biết sống biết điều

Biết luồn, biết cúi, biết chiều bề trên

Cho nên họ dễ kiếm tiền

Đồng rơi, đồng vãi bề trên còn thừa


Biết điều là biết dạ, thưa

Biết quỳ, biết lạy, biết đưa phong bì

Nghe nhưng mà chẳng biết chi

Nhìn nhưng lại chẳng thấy gì xung quanh


Biết điều biết chị, biết anh

Biết như không biết ai làm ai không

Biết làm sao để vừa lòng

Biết ngu đúng lúc, biết khôn đúng thời


Biết điều là biết vậy thôi

Nhưng còn tùy thuộc số trời ra sao

Biết nay, mai biết thế nào

Nhưng ta luôn hiểu vì sao biết điều


Mình không biết sống biết điều

Nên ai cũng gét là điều đương nhiên

Cả đời túng quẫn đồng tiền

Thơ thơ thẩn thẩn điên điên khùng khùng

VẬY THÔI EM

 VẬY THÔI EM

Anh nghèo nên phải lụy thôi

Em khinh cũng được, em cười anh cam

Phận nghèo anh chấp nhận hèn

Bởi vì nghèo quá nói năng bằng thừa


Anh nghèo chẳng dám ba hoa

Nếu tài anh đã cửa nhà khang trang

Công danh thành đạt rỡ ràng

Chứ đâu cứ mãi lang thang thế này


Mình nghèo ai dám tin đây

Người thân còn chẳng mong ngày hỏi thăm

Bạn bè xa lánh không dòm

Hỏi em như vậy sao không có hèn


Nghèo là do bởi lười thân

Học hành ba mớ chẳng đằng nào hay

Làm ăn như kiểu giả cầy

Chụp xong rồi giựt loay hoay đủ nghề


Anh nghèo thì họ phải chê

Nếu em mắc cỡ đừng về với anh

Bao nhiêu mơ ước không thành

Tình yêu giờ đối với anh chẳng màng


Em về với kẻ giỏi giang

Người ta có chí biết làm ăn hay

Nhà to như cái lâu đài

Chó tây, chó nhật họ nuôi đầy nhà


Anh nghèo em hãy tránh xa

Kẻo em phải khổ, nghiệp là anh mang

Gia đình em rất đàng hoàng

Đừng dây vào kẻ lang bang thế này


Anh về với mẹ anh đây

Chắc là ăn bám kiếp này thế thôi

Mẹ cha tuổi đã cao rồi

Lao tâm khổ tứ cả đời vì anh


Duy Sac

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026

TÂM TƯ CUỘC SỐNG

 TÂM TƯ CUỘC SỐNG

Bi quan ý nghĩa là buồn

Nên người buồn bã là thường bi quan

Bi quan là gốc bần hèn

Bởi buồn là sẽ luôn thường than van


Cuộc đời nếu muốn an nhàn

Tâm hồn phải biết lạc quan yêu đời

Nghĩ ra nhiều thú vui chơi

Cho hồn thư thái và cười nhiều hơn


Muốn vui là phải không buồn

Phải buông xả hết và không giận hờn

Biết thương và sống biết ơn

Trọng tình, nhớ nghĩa, hết lòng vì nhau


Bi quan mà ủ trong đầu

Tâm tư bi lụy thì đau khổ đời

Chán chường ray rứt mãi thôi

Dày vò tâm trí đọa đày tấm thân


Tâm luôn điều khiển tinh thần

Bệnh từ tâm phát ra thân của mình

Lạc quan thần khí sáng trưng

Bi quan u ám dáng hình héo hon


Giữ cho trong sáng tâm hồn

Bớt sân si lại sẽ không có buồn

Bớt tham, bớt đố kỵ hơn

Đó là ta có tâm hồn lạc quan


Còn tham, còn muốn còn buồn

Còn lòng sân hận là luôn u sầu

Còn sân, si sẽ còn đau

Không buông xả được là đầu bi quan.


Nói tuy dễ lại khó làm

Bởi đời ai cũng khổ tâm đủ đường

Vì danh, vì lợi vấn vương

Vì yêu, vì hận lắm đường chéo ngoe


Tâm tư cuộc sống xưa giờ

Thế gian ai cũng đều mơ vẹn toàn

Mong mình luôn được phần hơn

Đạo Trời lại khác chỉ toàn khuyết thôi.


Duy Sac

ĐÁNH ĐỔI

 ĐÁNH ĐỔI

Đạo trời luôn khuyết xưa nay

Nên ta đừng mộng sẽ đầy không vơi

Được hay là mất trong đời

Nó đều có giá hết rồi khỏi lo


Phần to ắt trả giá to

Làm gì có chuyện được mà dễ đâu

Cái gì cũng có khởi đầu

Chẳng gì vô cớ từ đâu bất ngờ


Đang nghèo mà tự nhiên giàu

Phải là trúng số chứ đâu ra tiền

Trúng rồi chưa chắc đã yên

Bởi vì nợ lúc nghèo hèn nó kêu


Muốn thăng quan ở trong triều

Không tài thì phải biết điều quan trên

Không gì mua được bằng tiền

Thuận lòng người sẽ tiến thân ào ào


Nên ta thấy bạn sang giàu

Chắc là bạn trả giá cao hơn mình

Cho nên mình phải biết mình

Đừng nên đố kỵ gét ganh làm gì


Đời là đổi chác tinh vi

Quan trọng phải biết đổi gì mới hay

Vinh hoa phú quý một ngày

Có khi từng đã đắng cay một đời


Đạo Trời trọng cái sự vơi

Nên mình có khuyết thì đời sẽ vui

Đừng tranh phần hết với trời

Trời cho sẽ có, trời đòi là thua.


Duy Sac

CẢNH NHÀ QUÊ

 CẢNH NHÀ QUÊ

Duy Sac

Anh về xã phú hòa đông

Chăn nuôi đàn vịt và trồng ít rau

Lánh xa phố chợ sang giàu

Vui đời thanh đạm, cơm rau, dưa cà


Bây giờ anh ở quá xa

Nếu em có rảnh, ghé nhà anh chơi

Nhà anh dưới đất, trên trời

Cái ao be bé, vịt bơi rất nhiều


Đất nhà chẳng được bao nhiêu

Chừng là hai mẫu có nhiều cao su

Anh đang tính bán từ từ

Kiếm đôi đồng vốn ăn cho nó nhàn


Già rồi, cày cuốc không cam

Sức đâu chăm sóc cho đàn vịt kia

Đất không thì biết ăn gì

Chắc là cạp đất ăn đi dần dần


Em mà ghé Phú hòa đông

Báo cho anh biết mấy dòng nhắn tin

Anh ra rồi đón vô liền

Tụi mình tâm sự sáng đêm hãy về


Dạo này đất bán khó ghê

Bởi tiền cao quá ai mà dám mua

Họ mua chắc chỉ xây chùa

Chứ còn ai ở những nơi thế này


Xung quanh sông lớn, rừng cây

Xa trường, xa trạm, đường lầy khi mưa

Ếch kêu gọi bạn vào mùa

Côn trùng, rắn, rít, chúng ưa vô nhà


Mình anh đêm đến hát ca

Xung quanh hàng xóm chẳng nhà nào hay

Cho nên thơ thẩn cả ngày

Lỡ như có bệnh chẳng ai giúp mình


Đất này coi vậy chứ linh

Ban đêm thế giới vô hình rất đông

Họ đi đầy ở ngoài đồng

Bao nhiêu kiếp sống chất chồng lên nhau


Anh mong mình sẽ sớm giàu

Xây lên một cái nhà lầu thiệt to

Rồi anh sẽ rước em về

Tụi mình sống cảnh đồng quê thanh bình.

LẠC QUAN LÊN

 LẠC QUAN LÊN

Duy Sac

Lạc quan để có niềm vui

Lạc quan để hết ngậm ngùi đắng cay

Lạc quan tìm học điều hay

Lạc quan tìm những tháng ngày đẹp tươi


Lạc quan, đời lắm tiếng cười

Lạc quan để thấy tình người bao dung

Lạc quan ta sẽ ung dung

Lạc quan đôi lứa ta cùng sánh vai


Lạc quan qua hết đêm dài

Lạc quan để đón ngày mai tươi hồng

Lạc quan qua mọi bão giông

Lạc quan những mối tình hồng đẹp đôi


Lạc quan những chuyện qua rồi

Lạc quan bỏ những lôi thôi nhọc nhằn

Lạc quan vượt mọi khó khăn

Lạc quan xí xoá thù hằn của nhau


Lạc quan tình có trước sau

Lạc quan để thấy sắc màu yêu thương

Lạc quan rèn chí kiên cường

Lạc quan đời dẫu gió sương phong trần


Lạc quan yêu quý bản thân

Lạc quan ta sẽ muôn phần thành công

Lạc quan em có thích không

Lạc quan anh tặng hoa hồng cho em


Sac2018

BUÔNG ĐƯỢC KHÔNG ?

 BUÔNG ĐƯỢC KHÔNG ?

Duy Sac

Buồn, vui như gió ngang trời

Cần gì chấp niệm cho đời  khổ đau

Chẳng gì phải cứ mong cầu

Được hay là mất có đâu đáng gì


Của người hãy trả người đi

Của ta rỗi sẽ trở về với ta

Cố tìm cũng chẳng có ra

Cưỡng cầu để khổ cho ta một đời


Trời cho là một trò chơi

Phúc là không họa cứ chơi bình thường

Họa thì dù trốn đủ đường

Nó cũng mang đến tai ương thình lình


Cũng vì hai chữ Nhục, Vinh

Nên người ta sống bạc tình với nhau

Cũng vì phú quý, sang giàu

Nên người gieo đến khổ đau cho người


Số phần nó vốn vậy rồi

Là đời sẽ thể chẳng sai bao giờ

Lo thì cũng vẫn phải lo

Nhưng lo cũng vậy nên lo vừa vừa


Chẳng ai thắng, chẳng ai thua

Số nó phải thế phải là thế thôi

Hãy luôn tin ở Đạo Trời

Vì đời ta chính là trời sinh ra


Trời sinh, trời dưỡng đời ta

Trời cho cái số của ta vậy rồi

Cứ vui và sống mà thôi

Sống cho xứng đáng cuộc đời của ta

TÌNH BẠN ONLINE

 TÌNH BẠN MẠNG

Duy Sac

Bạn bè mới đó cười rôm rả

Nay lại chặn nhau cạch nhau ra

Chẳng lẽ trước nay là cơ hội

Xem có cậy nhờ được gì không


Đôi khi cái hiểu quan trọng lắm

Hiểu ứng xử đời, hiểu nhân sinh

Chặn rồi là nghỉ chơi vĩnh viễn

Xem như trong đời ta mất nhau


Tội gì phải chặn trên cõi mạng

Hay chặn để đi nói xấu người

Bảo rằng người ấy là không tốt

Bởi họ từng làm trái ý ta


Từng thương từng hẹn từng mơ ước

Nay chặn nhau rồi giống chưa quen

Vậy tình ngày đó là tình giả

Ta giả nên người cũng giả ta


Dù sao tình cũng từng thắm thiết

Có chặn hay không cũng thế thôi

Hay là tình ấy là xé nháp

Ta kiếm tình sau sẽ tốt hơn