Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026

NÓ CÓ ĐÓ

 

Chẳng có cánh cửa nào

Đang chờ ta phía trước

Khi trái tim khép lại

Giành chỉ một người thương


Nếu tình yêu dễ vậy

Đời không có đau thương

Thà ta ôm nỗi nhớ

Còn hơn là lại đau


Những thứ tình lăng nhăng

Chẳng qua là cảm xúc

Làm gì mà thương thật

Khi đã tắt lửa lòng


Tình yêu có hay không

Thật ra là nó có

Nó vẫn đang tồn tại

Trong trái tim mỗi người


Một khi đã thương ai

Là cả đời nhung nhớ

Cứ như đồ gàn dở

Dại dại rồi điên điên


Những mối tình chung thủy

Trong đời không thiếu gì

Ai từng mà có được

Đời này còn mong chi


NÓ CÓ ĐÓ

Duy Sac

CÀNH HOA PHƯỢNG

 

Em còn nhớ hồi xưa

Ở bên cầu tàu ấy

Bữa đó hoa phượng nở

Anh tặng em mấy cành


Em nhìn vào mặt anh

Nói rằng đồ nhảm nhí

Em quăng cành hoa phượng

Còn dẫm chân đùng đùng


Anh bây giờ nhớ lại

Càng nghĩ càng mắc cười

Đúng là em ngốc thiệt

Bởi Phượng đẹp quá chừng


Bữa nay mình gặp lại

Anh tặng tiếp Phượng Hồng

Nếu như em không lấy

Mai này khỏi gặp nhau


Gặp em nhức cả đầu

Tính dở hơi không bỏ

Bôn ba bao năm đó

Bây giờ còn cô đơn


Anh chỉ thích làm thơ

Chẳng cần gì nữa cả

Em đi tìm người khác

Chứ đừng làm phiền anh


Nhớ đấy anh nói thiệt

Em không là gì cả

So vơi người anh thương

Cô ấy là tất cả


CÀNH HOA PHƯỢNG

Duy Sac

TẾT LANG THANG

 TẾT LANG THANG

Duy Sac

Mấy ngày mình cứ lang thang

Nhưng không dám gặp họ hàng thân quen

Tới lui mấy chỗ chùa chiền

Nghe câu kinh kệ để yên tinh thần


Lang thang nhiều quá mỏi chân

Mình vào quán nhỏ ở bên vỉa hè

Nhìn đường, nhìn phố, nhìn xe

Ngắm cô em bán quán cà phê xinh


Cô ta quay lại nhìn mình

Thế là mình lại làm thinh nhìn trời

Em vừa bưng nước đến nơi

Rằng cà phê đắng có rồi mời anh


Ở đây không khí trong lành

Công viên rợp bóng cây xanh thế này

Em vừa ra bán ở đây

Mong anh ủng hộ mỗi ngày ghé qua


Thân em bươn trải xa nhà

Bao năm chưa có về quê lần nào

Ở đây đời sống quá cao

Giá thuê nhà trọ năm nào cũng tăng


Như anh sướng vậy ai bằng

Hình như anh cứ lang thang suốt ngày

Vậy mà không chịu ghé đây

Bộ chê quán cóc chỗ này không sang


Mình nghe qua mới ngỡ ngàng

Rằng sao em biết anh lang thang hoài

Hay anh có chút đẹp trai

Nên em có cảm tình rồi đúng không


Tính anh không thích lòng vòng

Có thì nói có chứ không ẫm ờ

Em rằng thôi bớt lại cha

Người ta buôn bán ai mà thích ông


Nhìn là tôi biết khùng khùng

Chứ tỉnh ai lại lang thang làm gì

Uống nhanh rồi biến giùm đi

Đầu năm đầu tháng gặp gì đâu không


Vậy là mình lại tủi lòng

Về nhà đóng cửa quyết không ra đường.

TA ĐẾN VỚI NHAU

 TA ĐẾN VỚI NHAU

Duy Sac

Em ở nơi thành phố

Từ bé đời sang giàu

Chưa từng qua gian khổ

Chỉ học và vui chơi


Anh đã sớm ra đời

Bôn ba bao khó nhọc

Không có tiền ăn học

Nên văn hóa thế thôi


Ta gặp giữa dòng đời

Nhân duyên nào xui khiến

Mà sao vừa mới biết

Đã đem lòng yêu thương


Nhà anh xa xôi quá

Nơi vùng đất cù lao

Miền xa xôi hải đảo

Điện chưa kéo được vào


Anh không hiểu tại sao

Anh có gì xứng đáng

Để cho em phải khổ

Em yêu vì gì nào


Mẹ cha em vất vả

Nuôi em lớn bao năm

Lo đủ tiền ăn học

Mong đời em ngon lành


Có nhiều chàng trai đẹp

Nhà mặt phố cao sang

Bố mẹ làm công chức

Sao em chẳng có màng


Anh với em thương nhau

Không môn đăng hộ đối

Ba mẹ em từ chối

Chuyện ấy cũng phải rồi


Mình dừng đi em ơi

Anh nghèo và ít học

Nếu mai này khó nhọc

Anh làm khổ thân em


Anh biết mình không xứng

Với chân tình của em

Nên hôm nay nói thẳng

Chúng mình đừng nên quen


Đời anh dù cố gắng

Cũng chỉ làm công nhân

Em học cao hiểu rộng

Rồi đời sẽ rạng danh


Phấn đấu ai cũng muốn

Nhưng gia cảnh thế này

Anh biết anh không khá

Vì bố anh là ai

KHI CÓ TÌNH YÊU

 

Tâm mình không ra gì

Ta nhìn ai cũng xấu

Một khi tâm ta xấu

Ta thấy xấu đủ đường


Lương thiện và đạo đức

Là cái gốc làm người

Ta chưa rõ vè ai

Đừng buông lời phán xét


Mọi việc sai hay đúng

Hãy cứ để tự nhiên

Đạo trời công bằng lắm

Tốt xấu sẽ phân minh


Gặp nhau là nhân duyên

Thương nhau là định mệnh

Nên dù tốt hay xấu

Là số phận của mình


Ta lừa dối chân tình

Đời mình rồi sẽ khổ

Không ai là ngu cả

Nhưng nhân quả không sai


Tài cũng chẳng phải tài

Có gì mà ra vẻ

Cái số ta nó thế

Trời cho là trò chơi


Vô thường là quy luật

Hư không là Đạo trời

Ta chỉ là cát bụi

Sắc sắc lại không không


Tính toán nhiều mất công

Nói nhiều sẽ mất lòng

Hãy luôn tin và Đạo

Được, mất cũng như không


Tình yêu nó màu hồng

Nên tình yêu luôn đẹp

Cuộc đời ta chỉ đẹp

Khi mình có tình yêu


KHI CÓ TÌNH YÊU

Duy Sac

HỌC LÀM SANG

 HỌC LÀM SANG

Duy Sac

Người cốt cách cao sang

Không phải từ manh áo

Mà là nhân cách sống

Cách cư xử với người


Gia đình nào gia giáo

Con cái sẽ luôn ngoan

Biết giữ gìn đạo đức

Biết lễ nghĩa ở đời


Cao sang ở con người

Thể hiện qua lời nói

Cách ngồi, rồi cách đứng

Biết nhường dưới kính trên


Người cốt cách cao sang

Luôn sống đời tử tế

Không lố lăng hào nhoáng

Không khinh người thua ta


Cao sang không phải giàu

Nhưng cao sang sẽ giàu

Nên học sống đàng hoàng

Đời sẽ được cao sang

EM ƠI ANH ĐÂY !

 ( Bài thơ )

EM ƠI ANH ĐÂY

Duy Sac

Anh vẫn ở đây, chưa đi đâu

Anh vẫn thế này, chưa có giàu

Em đang ở đâu, còn nhớ đây

Em đang làm gì, Giáng Sinh này


Anh vẫn ở đây, vẫn trốn em

Anh vẫn ở đây, vẫn nhớ em

Em có ở đây, có tìm anh

Em có trốn anh, em đi đâu


Hai ta dang dở mối tình đầu

Mà mình có phải chẳng yêu đâu

Thương nhiều hơn những người ta tưởng

Nhưng họ gièm pha đủ thứ câu


Lòng người anh hiểu rõ nông sâu

Chẳng qua im lặng nén niềm đau

Số mình đen đủi nên chịu vậy

Cứ kệ xem đời sẽ về đâu


Anh nào có khổ sở gì đâu

Thơ thẩn thú vui lấy làm đầu

Chẳng hề lo lắng cơm ba bữa

Chỉ buồn vì không biết em đâu


Giáng sinh em nếu có đi đâu

Thì nên về sớm chớ đi lâu

Dạo này gần Tết, nhiều người khó

Đạo tặc hoành hành suốt đêm thâu.

MƯA ĐẦU MÙA HẠ

 MƯA ĐẦU MÙA

Duy Sac 2000

Em nhìn xem, Trời Sài Gòn rất lạ

Nắng chang chang, nhưng bất chợt mưa rào

Gió lùa qua cả một mớ hoa dầu

Chúng xoay tít trên đầu như bướm lượn


Em vào đây, mình tạm trú mưa nè

Tàu hũ nóng mùi gừng thơm nức mũi

Trời mưa lạnh ăn chừng vài ba bát

Tụi mình ngồi cùng ngắm lá me bay


Mưa đầu mùa chắc vừa đến chiều nay

Mùi hơi đất nó xông lên nồng nặc

Mưa to thật có khi đường lại ngập

Có lý do ta về trễ khỏi lo


À quên mất, mấy bữa anh trốn học

Em cho anh mượn vở để chép bài

Sợ đến lúc kiểm tra thì hơi mệt

Mà dạo này anh cứ thấy sao sao


Một lát mình đi lụm mớ hoa dầu

Rồi ta sẽ lên trên cầu Khánh Hội

Ta thả xuống nhìn nó xoay rất đẹp

Như giấc mơ ta cùng gió bay cao


À mà thôi, mưa không biết khi nào

Trời tối quá như là đêm xuống phố

Nhìn xa xa mấy ông đạp xích lô

Họ cắm mặt dầm trong mưa tầm tã


Thiệt là lạ, mấy lần anh tính hẹn

Em chưa từng đồng ý đến gặp anh

Tự nhiên mưa nó ập xuống thình lình

Không biết nói kiểu gì cho đúng nhỉ


Nhớ hôm bữa, em chửi anh "thằng quỷ"

Mới nghe qua, anh nóng hết mặt mày

Tự nhiên mình ngồi đối diện chiều nay

Nghĩ chuyện ấy mà bỗng lòng thổn thức.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MỖI NGÀY

Mỗi ngày

Duy Sắc

Mỗi ngày ta tiễn người đi

Mỗi ngày đều có từ ly trong đời

Mỗi ngày đều có lá rơi

Mỗi ngày lại có những chồi nhú lên


Mỗi ngày tình nghĩa thêm bền

Mỗi ngày lại có ơn đền oán kêu

Mỗi ngày thêm một tình yêu

Mỗi ngày lại có tiếng kêu thất tình


Mỗi ngày hoa nở đẹp xinh

Mỗi ngày hoa lại tan mình trong sương

Mỗi ngày thêm một vấn vương

Mỗi ngày lại có tình thương phai nhoà


Mỗi ngày nức nở khóc oà

Mỗi này lại có câu ca khải hoàn

Mỗi ngày con nước tuần hoàn

Mỗi ngày ta lại mưu toan đường đời


Mỗi ngày than vãn với trời

Mỗi ngày vênh váo khinh đời tự kiêu

Mỗi ngày đều có rất nhiều

Mỗi ngày lại mất bấy nhiêu là điều


Mỗi ngày nào có bao nhiêu

Mỗi ngày như vậy là điều tự nhiên


Sac2004

BÌNH YÊN

 28/11/2018

BÌNH YÊN

Duy Sac

Mặc kệ gió, mặc kệ mưa

Mặc kệ lúc nắng trời trưa oi nồng

Mặc kệ đời lắm bão giông

Mặc kệ tất cả bất công ở đời


Mặc kệ những cuộc vui chơi

Mặc kệ hết tiếng, hết lời gièm pha

Mặc kệ cay đắng xót xa

Mặc kệ để thấy lòng ta nhẹ nhàng


Nhẹ nhàng nhìn gió miên mang

Nhẹ nhàng nghe khúc hát vang yêu đời

Nhẹ nhàng để đến cuộc chơi

Nhẹ nhàng cho nước mắt rơi đêm về


Nhẹ nhàng khỏi những tái tê

Nhẹ nhàng ta sẽ tìm về bình yên

Bình yên trước mọi ưu phiền

Bình yên để thấy của tiền phù du


Bình yên trước mọi oán thù

Bình yên nghe những lời ru trưa hè

Bình yên trong những tiếng ve

Bình yên qua những chuyến xe đời mình.


- Hoa Phượng Đỏ-


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

TÂM SỰ ĐÊM NOEL !

TÂM SỰ ĐÊM NO EL

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Đêm nay, sao trải đầy sông

Tiếng chuông theo gió bềnh bồng ngân xa

Bình yên trên khắp quê nhà

Thiệp hồng báo hỷ đôi ta tác thành

Đèn giăng những ngọn thông xanh

Hội vui trên khắp Sài thành kiêu sa

Người, xe chầm chậm tà tà

Hoà trong lời hát thánh ca an lành

Em ngồi tâm sự cùng anh

Ước mơ cuộc sống đạt thành mai sau

Dọc những phố sáng đèn màu

Đôi mình sánh bước cùng nhau chuyện trò

Quên đi nhiều thứ âu lo

Chung đi trên một chuyến đò ái ân

Trẻ con nô nức rần rần

Thanh niên trai gái chen chân bộ hành

Cao ốc điện thắp long lanh

Quà đẹp, áo mới người giành tặng nhau

Không ai phân biệt nghèo giàu

Hoà đồng chia sẻ nỗi đau trong đời

Tình người nồng thắm mọi nơi

Niềm tin vào Đức Chúa Trời hiển linh

Một khung cảnh rất thanh bình

Anh ngồi ngắm dáng em xinh mặn mà

Cầu Chúa minh chứng tình ta

Uyên ương chung một mái nhà bền lâu

Không còn cãi vã u sầu

Thuỷ chung son sắt trước sau vẹn tròn

Gia đình vang tiếng trẻ con

Kinh tế vững chắc để còn ấm no.

DUYÊN CHĂNG ?

 DUYÊN CHĂNG ?

Hoa Phượng Đỏ

Duy Sac

Em đến với anh phải chăng duyên nợ

Bởi thế cho nên anh ngẩn ngơ hoài

Anh đâu phải là một người khờ dại

Nhưng vì em anh đã dại đi nhiều


Anh nghĩ rằng nhân thế chẳng tình yêu

Nhưng gặp em anh lại yêu kỳ lạ

Có cái gì rất khó giải thích ra

Ta nhỏ bé trước bao la vũ trụ


Ngoài không gian có vạn vì tinh tú

Vì sao nào đang trú ngụ trong em

Anh cứ nhìn và dõi mắt vào đêm

Anh tìm thử liệu có em ở đó


Có người nói đời chỉ là quán trọ

Anh không tin và nghĩ họ hiểu lầm

Kiếp chúng sinh nó như mạch nước ngầm

Đi rồi đến cứ âm thầm mãi chảy


Đời thực nên ta mới biết đắng cay

Sống và chết vẫn từng ngày tiếp diễn

Ta chán sống nên nghĩ ra nhiều chuyện

Ta đổ thừa đời là bến vô thường


Dòng thời gian không như những con đường

Ta ngắn ngủi không tỏ tường được nó

Em và anh mình đang đi trên đó

Mình gặp nhau chắc hẳn có nhân duyên.


Em thường chê anh hay nghĩ luyên thuyên

Chuyện huyễn hoặc hão huyền nên mới khổ

Em đâu biết vì yêu em quá độ

Anh ngẩn ngơ thui thủi với ánh trăng.

CÒN DUYÊN

 CÒN DUYÊN

Duy Sac

Sài Gòn sắp đón trung thu

Trời xanh cao vút , lời ru dịu dàng

Phố phường sạch đẹp thênh thang

Tiết trời tháng tám, cúc vàng mộng mơ


Anh tặng em những câu thơ

Mình yêu nhau sẽ mãi chờ đợi nhau

Trầu giờ đã thắm duyên cau

Thuỷ chung son sắt trước sau vẹn tròn


Cầm tay hẹn biển thề non

Cho dù sóng gió vẫn còn yêu nhau

Đêm trăng thành phố muôn màu

Tình anh hoà quyện sắc màu phố hoa


Tặng em hộp bánh làm quà

Xem đó như là gửi gắm nhớ thương

Còn duyên tình sẽ vấn vương

Hết duyên ta vẫn bình thường như không


Hpđ2018