Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

KHÓC ĐI EM

 KHÓC ĐI EM

Duy Sac

Em cứ khóc đi em nhé

Khóc đi cho nhẹ nỗi lòng của ta

Khóc cho nỗi buồn trôi ra

Khóc để thấy là mình vẫn còn vui


Khóc nhưng đừng có ngậm ngùi

Em đừng có tủi đời mình nhé em

Ngoài kia ai nào hơn em

Người ta cũng khóc như em thôi à


Chẳng qua họ không nói ra

Họ rất khéo giấu xót xa trong lòng

Sinh ra ai cũng long đong

Đều chịu một vòng vay trả như nhau


Sang trước rồi lại hèn sau

Hèn nay đâu biết ngày sau sang giàu

Có gì mà phải buồn đau

Ta khóc là để hiểu nhau tấm lòng


Nước mắt nó rất là trong

Nó là một dòng máu chảy từ tim

Khóc to lên xong rồi im

Khóc để cho xót con tim của mình


Khóc để hiểu thấu chân tình

Khóc cho đời mình hạnh phúc ngày mai

Khóc cho dự định tương lai

Khóc để đêm dài sẽ sáng tươi lên


Em cứ khóc nhiều nữa lên

Khóc đi vì có anh bên em mà


Hpđ2018

CHÀO THỦY TIÊN

 Chào Thủy Tiên

Duy Sac

Cúc vàng đang nở rộ

Gió tây rất oi nồng

Trung thu này cô quạnh

Đêm dài lại mình anh


Cánh phượng bay trong gió

Tình hồng như giấc mơ

Những dòng thơ không ngủ

Mắt môi người mong chờ


Bão kia dù có lớn

Cây vẫn chẳng lung lay

Trăng vẫn tròn vằng vặc

Soi sáng đường ta đi


Tình em trong tim anh

Đó chính là lý tưởng

Mọi gian nguy khổ ải

Rèn giũa chí kiên cường


Hpđ

TRUYỆN THƠ MÙA DÃ QUỲ

 Truyện ngắn

MÙA DÃ QUỲ

Dọc theo sườn núi quanh co

Dã quỳ vàng rực đôi bờ đường đi

Long cầm tay Thảo thầm thì

Rằng hoa đẹp quá, mình đi ngắm nào

Xa xa trên ngon thông cao

Từng đôi chim chích đang chào gọi nhau

Bờ vai Long, Thuỷ nép vào

Thuỷ rằng anh muốn ước ao điều gì

Long rằng anh chẳng mơ chi

Cố xây sự nghiệp để vì đàn con

Hai người đi dạo lon ton

Thế mà phút chốc hoàng hôn xuống rồi

Vòng qua hết một ngọn đồi

Họ về trở lại chiếc chòi nhỏ xinh

Chiều tàn trên thảm núi xanh

Khói, sương hoà quyện bức tranh yên bình

Họ vào bật sáng đèn lên

Long rằng anh muốn trồng lan em à

Nơi đây khí hậu ôn hoà

Quanh năm mát mẻ thật là cảnh tiên

Đời người vui với thiên nhiên

Tinh thần nhẹ nhõm, ưu phiền chóng tan

Thảo rằng nếu tính trồng lan

Mình cần có vốn làm giàn anh ơi

Lan là loài rất khó chơi

Vốn nhiều nhưng lại ít lời lắm anh

Chỗ này xa chốn thị thành

Đường đi, lối lại chúng mình chưa thông

Anh khoan suy nghĩ viễn vông

Em lo tiền mất mà không được gì

Thảo cầm một bó dã quỳ

Cô đặt xuống ghế rồi đi mấy vòng

Xong cô bước đến cạnh song

Mắt nhìn ra phía cánh đồng xa xăm

Long nhìn ra núi trầm ngâm

Long rằng anh quyết phải làm được thôi

Tuy đây là chốn xa xôi

Mai này phát triển khắp nơi tìm về

Chúng ta vốn chẳng có gì

Nếu về thành phố phí đi em à

Nơi này ta mới là ta

Anh tin có chí sẽ là thành công

Thảo yên lặng, mắt lưng tròng

Rằng anh nói vậy, em không cản gì

Nhưng mà anh phải nghĩ suy

Tụi mình tay trắng lấy gì làm đây

Sự nghiệp ai chẳng muốn xây

Em chưa tính được chuyện này ra sao

Long rằng làm chứ còn sao

Học hành nghiên cứu đã bao năm rồi

Khu này sinh thái tuyệt vời

Trồng hoa là hết ý rồi, đâu hơn

Vè thành cố kiếm miếng ăn

Quanh năm suốt tháng chỉ làm công nhân

Cả ngày tù túng đôi chân

Kiến thức đã học dần dần cạn đi

Nghành mình biết kiếm nghề gì

Nông lâm trồng trọt nên đi hướng này

Một mai sẽ có đổi thay

Chúng ta là nhất xứ này mà thôi

Thảo rằng em đã khuyên rồi

Nếu mà anh thích thì thôi khỏi bàn

Bây giờ tiền vốn rất cần

Anh hãy tính thử xem lần đâu ra

Long rằng anh sẽ bán nhà

Vốn lấy từ đó để ta bắt đầu

Hai người bàn tính cùng nhau

Trời đêm cũng đã bắt đầu nặng sương

Thuỷ nhìn Long rất là thương

Cô lo nhiều lắm bước đường ngày mai

Sau đêm thao thức canh dài

Họ đi xuống phố tìm vài món ăn

Chiếc xe máy cũ tàn tàn

Men theo đường dốc xuống chân ngon đồi

Họ ghé đến một chòi

Ông chủ đám rẫy ra mời vào trong

Chủ rằng cô chú vui không

Nơi đây có khác ở trong thị thành?

Long rằng không khí trong lành

Mát mẻ và rất yên bình thảnh thơi

Chẳng hay mảnh rẫy trên đồi

Con thấy có vẻ ít người chăm nom

Chủ rằng đã bỏ nhiều năm

Không ai đủ sức để làm con ơi!

Lâu lâu có khách đi chơi

Họ lên ở tạm nghỉ ngơi mấy ngày

Cũng như mấy đứa tụi bay

Tao tính bán rẫy đó đi lâu rồi

Long nhìn về Thuỷ , anh cười

Rằng chú tính bán khoảnh đồi kìa em

Hai người vồ vập hỏi thêm

Thuỷ rằng chú bán nhiêu tiền, con mua

Chủ rằng mày chớ nói đùa

Tụi bay mua ở hay mua làm gì

Thuỷ rằng cũng chẳng có chi

Tụi con muốn có chỗ về xả hơi

Xem như là chốn vui chơi

Sau những ngày tháng ở nơi phố phường

Chủ nhìn ra phía con đường

Ông ta nghĩ đám này đương nói đùa

Khu này hoang vắng xưa giờ

Có ma mới ở , ai thèm đến đây

Lão chỉ ra phía rừng cây

Rằng thôi tao biết tụi bay nói đùa

Đất này có chó nó mua

Tao ở từ trước đến giờ một thân

Con tao còn chẳng đến thăm

Tụi bay mua để mà làm cái chi

Long rằng chú bán con đi

Con nói sự thiệt chẳng gì đùa đâu

Chỉ mong sao chú gật đầu

Con về thành phố bữa sau lên liền

Bây giờ chú nói giá tiền

Để con còn tính để xem thế nào

Chủ nghe chưa biết tính sao

Nghĩ thầm đất đó ai nào đụng vô

Tự nhiên có kẻ đòi mua

Hay là bán đại đi cho nó rồi

Chủ rằng nếu vậy tốt thôi

Hai mẫu với một cái chòi trên kia

Hai cây tao mới bán đi

Vàng bốn số chín tức thì giao ngay

Tuy nhiên đất giấy tờ tay

Sau này mọi chuyện tụi bay lo à

Thảo nhìn Long, cô suýt xoa

Hai cây vàng kiếm đâu ra lúc này

Giấy tờ thì lại giấy tay

Mai mốt lỡ mất kiếm ai bắt đền

Long rằng em đứng một bên

Chuyện này anh tính ,.....

 

Còn tiếp

Duy Sac

CÔ CÔNG NHÂN VỆ SINH

 CÔ CÔNG NHÂN VỆ SINH

Duy Sac

Đêm dài mưa úng con đường

Công nhân quét rác phơi sương một mình

Những đôi tay rất tài tình

Thu gom rác rưởi nhân sinh vào bồ


Trời khuya lắm, vắng ô tô

Đường đêm rét mướt không ô che đầu

Lang thang giữa trời mưa ngâu

Thân gầy cô quạnh dãi dầu gian nan


Sinh thời trong cảnh nghèo nàn

Học hành không có, lang thang không nhà

Việc làm biết kiếm đâu ra

Đầu quân gom rác để mà kiếm ăn


Vui bẩn thỉu quên nhọc nhằn

Nuốt tủi nhục chịu cằn nhằn chê bai

Bước chân khắp nẻo đường dài

Mồ hôi ướt đẫm mấy ai hiểu dùm


Người ta ném rác tùm lum

Những thứ phế thải thúi rùm mọi nơi

Khổ thân em dọn hết hơi

Ngày qua ngày mãi rác đời cứ tuôn


Mà sao chẳng thấy em buồn

Đôi môi xinh xắn vẫn luôn nụ cười

Nét duyên trông rất xinh tươi

Dáng mảnh khảnh với vóc người sương mai


Giọng nói ấm lại rất hài

Em bảo đời có mấy ai sướng nào

Em quét rác thì đã sao

Anh đừng vứt bậy em nào có chê


Nhìn anh dáng vẻ lề mề

Chắc là lười hết chỗ chê đây nè

Khuya thế này sao chưa về

Theo em lẽo đẽo bộ mê em à


Xin mời anh hãy tránh ra

Người ta lắm việc ai mà rảnh đâu

Quý anh tiếp chuyện vài câu

Chứ như người khác còn lâu mới ngồi


Anh mau về nhà đi thôi

Phố ngủ hết rồi mưa lại dằng dai

Nếu mến em, để số lại

Chúng ta hẹn đến ngày mai nói nhiều


Thôi bây giờ em xin kiếu

Công việc còn nhiều tạm biệt nhé anh


Sac2015

CHÀO XUÂN NHÉ

 CHÀO XUÂN NHÉ

Thơ Duy Sắc

Ô kìa chào bạn xuân

Bạn lại đến rồi à

Mời vào nhà uống trà

Cùng tôi ăn tí mứt


Nhà cửa còn bề bộn

Bạn thông cảm giùm nha

Dạo này nhiều công việc

Chưa kịp đón bạn hiền


Mời bạn dùng bánh cáy

Đặc sản làng Nguyễn đây

Quà quê hương tôi đó

Món rẻ tiền thôi mà


Hay là bạn thích hoa

Giàn phong lan nhỏ bé

Có mấy chậu địa lan

Chúng nó vừa ra hoa


Mời bạn vào trong đây

Tôi có treo câu đối

Cổ nhân xưa để lại

Bạn góp ý xem nào


À mà quên chai rượu

Loại này cũng rẻ tiền

Đế Gò Đen Long An

Đậm tình quê hương lắm


Tôi có mấy cành mai

Nếu như mà bạn thích

Bạn hãy cứ đem về

Quà người quen họ gửi


Nhà đơn sơ vậy thôi

Chỉ có vài đồng bánh

Chút thịt mỡ dưa hành

Bạn đừng chê tôi nhé


Cảm ơn xuân đã ghé

Chúc mừng bạn trẻ dai

Mong bạn sẽ đến hoài

Cho tôi mùa xuân mãi.

TÌNH NGHỆ SỸ

 TÌNH NGHỆ SỸ (2008)

Duy Sac

Chiều xuân rảo bước cô đơn

Áo khoác vai sờn lê bước lang thang

Trong cái đói, mắt mơ màng

Đứng trước những hàng bán thức ăn nhanh


Người đời áo đỏ áo xanh

Xếp hàng chen chúc để tranh mua về

Nỗi lòng đầy những ê chề

Nuốt dòng nước bọt, tái tê tâm hồn


Lơ mơ ánh mắt vô hồn

Lờ đờ mặt mũi, cái khôn dại dần

Buồn quá, lủi thủi tấm thân

Sa sút tinh thần, đom đóm mắt hoa


Nhìn đường phố cứ nhạt nhoà

Đôi mắt đã loà nhìn cứ lem nhem

Thấy vài ba gã say mèm

Miệng đang lèm bèm chửi bới lung tung


Ngênh ngang nom rất anh hùng

Đông tây kim cổ nói vung ào ào

Cạnh bên có mấy cô đào

Ăn nói ngọt ngào, dáng rất là xinh


Nhạc Tây, nhạc cổ linh tinh

Lời hát trữ tình những chuyện gió mây

Thức ăn mâm cỗ sắp đầy

Rượu đủ các loại bên Tây bên Tàu


Biết bao lời chúc tụng nhau

Lời hay ý đẹp lắm màu a dua

Anh em tán tụng búa xua

Tất cả cùng hùa khen ngợi cấp trên


Bia rượu đồng loạt nâng lên

Không tiếc bạc tiền ăn những món ngon

Em bán thuốc đứng cười giòn

Mời chào sản phẩm thơm ngon mới về


Em kẹo kéo hát tỉ tê

Kiếp sống não nề những bước mưu sinh

Em gái gọi mắt đưa tình

Hẹn hò ra hiệu, nhắn tin đặt phòng


Mấy em gái bán bánh phồng

Tâm sự kể lể nỗi lòng tha hương

Vé số lời lẽ đáng thương

Năn nỉ ban chút tình thương mua dùm


Múa lửa tung hứng tùm lum

Dân nhậu hý hững la rùm, vỗ tay

Ai đang thất thểu mặt mày

Tiếng đàn nức nỡ giãi bày nội tâm


Cả đời theo nghiệp ca ngâm

Lầm lũi âm thầm kiếp sống ăn xin

Lời ca chan chứa tâm tình

Tình cha, tình mẹ với tình lứa đôi


Yêu đương trắc trở chia phôi

Trăng thu dạ khúc những hồi nhớ nhau

Vọng kim lang khúc nhạc sầu

Giang Lam Đoản Khúc những câu đoạn trường


Phi vân điệp khúc đau thương

Hoài lang vọng cổ bước đường chinh phu

Đàn gieo bao nỗi tương tư

Thân xác mệt nhừ tê tái tim gan


Những dòng nước mắt lăn tràn

Những câu khen ngợi râm ran lắm lời

Nhiều người còn đến tận nơi

Có ý sẽ mời biểu diễn nơi xa


Nhà hàng đến bảo mời ra

Chỗ này thực khách người ta sang giàu

Ăn xin đi chỗ khác mau

Tiền đây cầm ít rồi mau biến dùm


Thế là ai lại lum khum

Vác vội cây đàn khúm núm bước đi

Đêm xuân mai nở thầm thì

Có người nghệ sỹ bước đi một mình


Đời người lắm tiếng coi khinh

Nghệ sỹ đa tình vô loại xướng ca


Sac2008

KIẾM TIỀN CƯỚI VỢ

 Duy Sac

Anh đi vác gạch phu hồ

Em chê anh bẩn thế là chia tay

Anh về học cái nghề may

Em chê công việc thế này không sang


Anh đi bán dạo lang thang

Em chê nghèo vậy ai màng làm chi

Anh bèn mở quán bán mì

Em chê mì gõ thế thì nghèo dai


Anh buồn nghĩ suốt đêm dài

Anh tính đi học thành tài cua em

Nhưng mà đầu óc tối đen

Anh học ba bữa xong liền trốn luôn


Anh về quê dựng cái chuồng

Anh nuôi đôi lợn , nuôi luôn đàn gà

Thời gian cứ thế trôi qua

Lợn đẻ , gà lớn thế là anh vui


Nhà bên cô bé sang chơi

Cô ấy khen ngợi anh tài chăn nuôi

Được khen, anh nở nụ cười

Anh liền ngỏ ý vài lời với cô


Cô rằng anh chớ hồ đồ

Khen cho vui chớ ai mà thích anh

Gia tài mỗi cái nhà tranh

Có mấy con lợn sắp thành thịt hơi


Gần nhà, tôi ghé sang chơi

Ai mà thích hả, nói lời lung tung

Anh ngồi nước mắt rưng rưng

Thôi thì thế vậy mình không có gì


Kệ đời mặc nó trôi đi

Anh chờ em hết xuân thì rồi thôi.


ĐƯỜNG CHÂN TRỜI

 ĐƯỜNG CHÂN TRỜI

Thơ Duy Sắc

Trời hừng đông, vệt nắng vàng óng ả

Anh canh từng đợt sóng biển quê ta

Đôi mắt sáng tinh tường không lơ đễnh

Một trái tim kiên định trước phong ba


Biển đông rộng, sóng lòng người trăm ngả

Những đoàn thuyền đánh cá cứ vào ra

Có những lúc bão bùng , trời mù mịt

Cánh hải âu chao đảo phía trời xa


Đảo như những tháp canh trên biển cả

Mốc tiền tiêu canh giữ nước non nhà

Binh đao đã bao lần gây tang tóc

Những nấm mồ còn ghi dấu ông cha


Dấu chân anh in hằn trên gềnh đá

Những đêm dài canh giữ biển bao la

Đường chân trời nhiều ánh sao toả sáng

Trong mắt em anh là cả thiên hà.

HỎI ÔNG TRỜI

 Duy Sac

Mới hôm qua xênh xang áo lụa

Bè bạn khen tài trí hơn người

Hôm nay khóc đứng khóc ngồi

Ngửa mặt than hỏi ông trời tại sao


Vui quá lắm rồi buồn lắm quá

Đẹp hôm nay rồi lại xấu mai

Thức đêm mới biết đêm dài

Chớ nên vỗ ngực mình tài hơn ai


Đời bình dị mắm tôm thịt hấp

Bữa cháo rau thanh thản tâm hồn

Ngủ mơ em một nụ hôn

Tỉnh giấc ta lại thả hồn làm thơ


Gì cũng vậy trời cho mới được

Luật bù trừ là lẽ công bằng

Được này lại mất cái kia

Nên được hay mất có gì phải lo


Nhưng cũng tại sân si cho lắm

Cố tranh nhiều phần thắng về mình

Đạo trời soi sét công minh

Chẳng ai được cả về mình, đừng tham!

PHẢI CỐ VUI

 PHẢI CỐ VUI

DUy SAc

Nếu như buồn

Ta cố mà vui

Vui nhiều quá

Mình phải tìm buồn

Cuộc sống này buồn vui lẫn lộn

Cái ta buồn

Người khác lại vui

Cái mình vui

Kẻ khác lại buồn

Buồn hay vui

Chỉ là cảm xúc

Cảm xúc kia rồi cũng qua mau

Không có nỗi đau nào là mãi mãi

Không có niềm vui nào làm ta cười mãi

Thế cho nên

Thế giới chiến tranh

Loài người cố tìm nước mắt

Loài người tranh nhau những nụ cười

Tình em trao anh đó là tình người

Người với người ta là đồng loại

Không ai dại

Cũng chẳng có ai khôn

Không có em

Anh vẫn ngắm hoàng hôn

Không có anh

Em vẫn đêm về ngon giấc

Ta cố tìm nhau

Vì những lúc cô đơn

Những lúc cần lời tâm tình chia sẻ

Qua hết rồi

Ta sẽ chẳng nhớ nhau

Em 

Anh

Hai cái đầu

Chúng không cùng suy nghĩ

Nhưng tình yêu lại không từ suy nghĩ

Nó vô hình gắn kết chặt chúng ta

Em đã cố dứt ra nhưng không sao quên được

Anh cố gắng quên em nhưng mà lòng cứ nhớ

Cuối cùng thì

Chúng ta còn hơi thở

Thở để mong ta sẽ lúc gặp nhau

Nếu ngừng thở

Ta mãi mãi mất nhau

Em nhỉ

Buồn hay vui chỉ là cảm xúc

Nhưng tình yêu thì kỳ lạ vô cùng.

Phải chăng đó chính là ý định mệnh.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

HƯƠNG SEN

 HƯƠNG SEN

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Một mùi sen dìu dịu đưa

Phố khuya vắng lặng lưa thưa ngọn đèn

Ta nhìn vào giữa đêm đen

Ánh sao nào sẽ gợi lên nụ cười.

Sen còn sắc thắm hồng tươi

Hay đã héo bởi tay người cầm vô

Trong suy nghĩ lắm mơ hồ

Mối tình thơ dại ngây ngô trong ngần

Hoà trong tiếng gió chuông ngân

Giáng Sinh đem đến cõi trần giấc mơ

Đêm đông có kẻ vẫn chờ

Hạnh phúc đang ở bến bờ nào đây

Bềnh bồng lơ đãng khóm mây

Gió đông thổi đến tràn đầy nhớ mong

Người phương đó có cô phòng

Hay đang vui vẻ trong vòng tay ai

Tình xưa còn nặng hay phai

Ta biết có những đêm dài trông nhau

Hương sen phảng phất nỗi đau

Cánh sen chắc đã bị nhàu trong đêm

Trăng không còn rọi trước thềm

No el sao lại chồng thêm nỗi buồn

Nghe thánh ca lệ trào tuôn

Ta xin nhận hết u buồn cho em.

TRĂNG MIỀN BIÊN ẢI

 TRĂNG MIỀN BIÊN ẢI

Trích Trường Ca Sát Thát

Duy Sắc 2003

Trăng soi ngàn dặm sơn khê

Tiền đồn vắng vẻ, bộn bề nỗi lo

Giặc Nguyên liên tục thăm dò

Thông tin tình báo dùng cho chiến trường

Thư này gửi đến người thương

Tâm tư người chốn sa trường hiểm nguy

Rằng từ ngày biệt người đi

Lòng ta luôn mãi nhớ về quê hương

Giặc đang xâm nhập biên cương

Vó câu rầm rập trên đường hành quân

Nhiều người nao núng tinh thần

Bởi vì quân giặc hung hăng vô cùng

Ta lo em ở hậu phương

Những khi trăng nhạt, đêm trường cô đơn

Những khi giấc ngủ chập chờn

Những khi con khóc trong cơn đói lòng

Khiến cho ngày nhớ đêm mong

Khiến cho nước mắt tuôn dòng mỗi đêm

Nữ nhi lòng dạ yếu mềm

Đơn thân giữa lúc lửa binh thế này

Mong người hãy hiểu ta đây

Đời trai binh nghiệp tháng ngày gió sương

Kiên trung, gan góc, can trường

Trung Thành bảo vệ quê hương, giống nòi

Đêm nay đồn vắng trăng soi

Ta xin nhắn nhủ đôi lời đến ai

Rằng là chinh chiến chắc dài

Mong người cố đợi đến ngày thành công

Giữ gìn nghĩa vợ tình chồng

Chăm lo dạy dỗ các con nên người

Mẹ cha tuổi đã cao rồi

Em nên an ủi tháng ngày quạnh hiu

Đừng mà lo nghĩ chi nhiều

Bởi cơn quốc biến ai đều cũng lo

Nhà ta cũng giống người ta

Cả nước đều vậy, ta là gì đâu

Mong em đừng quá u sầu

Lo nghĩ nhiều khiến ốm đau thì phiền

Ai mà chẳng muốn bình yên

Ai cũng mong cạnh vợ hiền con thơ

Thế nhưng tình cảnh bây giờ

Tương lai còn rất mịt mờ xa xăm

Thôi thì cũng đã canh năm

Đôi dòng thư viết hỏi thăm gia đình

Mong em hãy vững niềm tin

Hẹn ngày chiến thắng chúng mình gặp nhau

TÂM SỰ HỒ QUÝ LY

 TÂM SỰ HỒ QUÝ LY

Duy Sac 2005

Đêm Tây Kinh, ánh trăng vàng lạnh lẽo

Biên ải buồn, tin thất trận ngày đêm

Trời Đại Ngu bao phủ áng mây mờ

Vận nước có phải chăng là sắp tận


Bao năm tháng, ta cố công gầy dựng

Mong cơ đồ bền vững đến muôn thu

Thành vững chãi như tường đồng vách sắt

Chẳng lẽ nào thất bại trước quân thù


Ôi sông núi, hồn thiêng còn ở đó

Vận nước suy, ai thấu hiểu lòng ta

Tại sao nhiều tướng sỹ bỏ ta đi

Lòng trung nghĩa có còn ai bên cạnh


Trăm vạn quân bại cứ như núi đổ

Máu thần dân nhuộm đỏ khắp núi sông

Giờ này đây ai dũng lược kiêu hùng

Cùng ghánh vác mối nguy nan trước mắt


Thành Đa Bang tuyến đầu mà thất thủ

Đại Ngu sao ngăn được bước quân thù

Làm cách nào cho trăm họ về ta

Để chung chí đồng lòng cùng chống giặc


Ôi cao xanh! Cớ sao thành ra vậy

Phải chăng ta từng sóan chúa đoạt ngôi

Nên hôm nay phải gánh chịu cảnh này

Nghịch thiên lý khiến lòng trời nổi giận ?