Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

NẰM MƠ

 Duy Sac

Đêm qua anh lại nằm mơ

Chuyện tình ngày đó như thơ trữ tình

Nghĩ nhiều về chuyện chúng mình

Tự dưng bật khóc thấy mình tủi thân


Có chăng duyên nợ hồng trần

Trả vay, vay trả nợ nần tìm nhau

Hay do mình cố cưỡng cầu

Đến khi vuột mất thì đau đớn lòng


Hỏi em còn nhớ anh không

Chắc em vẫn nhớ và lòng vẫn thương

Đôi ta từng đã chung đường

Một thời thắm thiết yêu đương mặn nồng


Bây giờ tình cũ còn không

Sao em không nhắn một dòng tâm tư

Từng đêm anh vẫn tương tư

Nhớ người con gái năm xưa yêu kiều


Tại sao ta gặp lại yêu

Phải chăng duyên phận của nhiều kiếp xưa

Bây giờ em có chồng chưa

Sao em không nói, anh đưa thiệp mừng


Để anh thấp thỏm nhớ mong

Ôm niềm hy vọng người còn nhớ ta

Nhớ nhiều càng thấy xót xa

Tinh thần sa sút, bỏ bê việc làm


Tình xưa anh vẫn còn mang

Chỉ mong em mãi bình an kiếp này.


ĐÊM TRĂNG BÊN NGỌ MÔN

 Đêm Trăng Bên Ngọ Môn

Duy Sac

Lầu xanh ấy ai xây lên ấy nhỉ

Ngói lưu ly màu ngọc bích lung linh

Soi bóng nước, trăng vàng buồn thế kỷ

Ánh nến nào còn leo lét giữa trời đêm


Lầu hồng đó sao buồn thiu buồn thỉu

Sen dưới hào cũng búp héo, búp rơi

Trăng lên nóc mái lầu tìm ai thế

Trống canh nào để biết được thời gian


Ngọ Môn kia sao hôm nay vắng vẻ

Trời đêm buồn, đường phố lảng vảng xe

Sương đêm lạnh se lòng người quạnh quẽ

Hai cửa quanh bế tắc cả lối vào


Ngọ Môn đó từng uy nghi lắm nhỉ

Cửa chính nam nơi Hoàng Đế xuất cung

Trải bao năm cuộc chinh chiến hãi hùng

Cửa khép lại, Ngọ Môn buồn lững thững


Huế 2003

LANG THANG

 LANG THANG 

Duy Sac

Lang thang đi khắp sài gòn

Tinh thần phờ phạc, đôi chân mỏi nhừ

Sài Gòn không có mùa thu

Chỉ có vẹn vẹn hai mùa nắng mưa

Dạo này mưa gió mịt mù

Nước ngập nên phố giống như sông dài

Nhớ người nỗi nhớ dằng dai

Nhớ ai mà cứ nhớ hoài không nguôi

Nhớ mà không gượng nổi cười

Nhớ mà không biết nhớ ai mới kỳ

Lang thang ta cứ mãi đi

Đi lang thang mãi xong về nhà ta

Vào nhà ta đóng cửa nhà

Bởi vì hàng xóm người ta hay rình

Họ nghe ngóng chuyện linh tinh

Rồi họ bàn tán về mình linh tinh

Họ đồn ta bị thất tình

Thế là họ cứ đứng rình sớm trưa

Có hôm họ đến trước nhà

Hỏi ta sao lại ở nhà không đi

Ta rằng hỏi để làm gì

Họ nghe thấy vậy họ đi về nhà

Ta vào ta ở nhà ta

Mà họ cũng hỏi rằng ta làm gì

Sao mà lại lạ quá đi

Không biết là họ muốn gì ở ta

Lang thang ra chỗ bến phà

Ta nhặt hoa phượng để ta mang về

Ta về xong lại ra đi

Ta đi lui tới xong về nhà ta

Lang thang để nhớ người ta

Mà ta cứ nhớ người ta người nào

Người ta còn nhớ ta sao

Mà ta cứ nhớ người nào vậy ta

Ta soi nhìn bản mặt ta

Sực ra mới biết là ta nhớ mình

Nhớ mình từng có mối tình

Tuy chưa trọn vẹn nhưng tình còn vương

Nhớ người ta đã từng thương

Người thương ta lắm ta thương lại người

Lang thang ta cứ rong chơi

Ta nhìn mưa gió nhìn trời hoàng hôn

Ta đi như kẻ vô hồn

Nhớ người ta lúc hoàng hôn về chiều

Người ta có thật cô liêu

Hay ta là kẻ mang nhiều tâm tư

Lang thang ta giết thời giờ

Lang thang ta nhớ nàng thơ năm nào

Tình kia mình đã từng trao

Bây giờ tình ấy ai nào nhớ không

Ta lang thang cứ phiêu bồng

Ta nhìn hoa phượng ven sông đang tàn

Đời ta cứ mãi lang thang

Lang thang rồi lại lang thang về nhà

Về nhà ta ngẫm về ta

Xong ta đi ngủ thế là lại mơ

Trong mơ ta thấy nàng thơ

Nàng thơ vẫy vẫy bảo chờ đợi ta

Chắc gì nàng đã nhớ ta

Hay là chỉ có mình ta nhớ nàng

Trong mơ ta lại lang thang

Lang thang cứ thế lang thang một đời

Đời ta cứ thế rong chơi

Gió trăng cùng với sao trời tri âm

Người ta họ bảo ta hâm

Ta lang thang mãi chỉ cần tiền thôi

Có tiền ta lại ăn chơi

Ăn chơi cho chán xong rồi lang thang

Lang thang hàng quán lề đường

Lang thang những chỗ công trường ngổn ngang

Lang thang khách sạn nhà hàng

Lang thang quán nhậu lang thang vỉa hè

Lang thang qua những gánh chè

Lang thang cuộc sống đêm về tối tăm

Lang thang vì nhớ về em

Lang thang vì hứa thương em một đời.

BÀN ĐẠO ĐỨC

 BÀN ĐẠO ĐỨC

Duy Sắc

Mình đã không có đức

Bàn đạo đức làm gì

Người ta mà biết được

Họ xem thường khinh khi


Có thực mới có đạo

Chuyện vốn trước đến giờ

Đường tăng đi lấy kinh

Phải dùng vàng để đổi


Người thường sao hiểu nổi

Sự huyền bí tâm linh

Khi trong cơn bức bí

Họ lại than ông trời


Vậy ông trời là ai

Trời phải chăng thánh thần

Mà ai cũng đều cần

Ngày đêm ngồi cầu khẩn


Trong đời sống tinh thần

Niềm tin là vô giá

Tin thì gì cũng có

Tiền bạc có đáng chi


Những thánh điện nguy nga

Những nhà thờ vĩ đại

Những chùa tháp huy hoàng

Đều xây bằng tiền của


Vì sao người góp tiền

Vì người tin tín ngưỡng

Tín ngưỡng là cuộc sống

Có sống mới có tiền


Vì ai cũng sợ chết

Khi bác sỹ bó tay

Chỉ biết cầu thần thánh

Trời kêu ai nấy dạ


Nên chẳng có ai hay

Hôm nay mình gặp may

Mặt mày cười hớn hở

Khinh người khác thua mình


Cười người cơn khốn khó

Đến khi mình đau khổ

Mình biết cầu đến ai

Hay lại ngửa xin trời


Than đời con xấu số

ĐÊM NHÌN TRỜI

 ĐÊM NHÌN TRỜI

Duy Sac

Đêm ta nhìn trời sao

Rồi trong lòng tự hỏi

Ta đến đây từ đâu

Rồi sẽ về chốn nào


Tổ tiên hơn mười đời

Đều ở trong gia phả

Nhưng trước cái gia phả

Ai sinh ra ông bà


Người đầu tiên là ai

Ai đã sinh ra họ

Phải chăng là Thượng Đế

Đã tạo ra muôn loài


Chắc có Thượng Đế không

Câu hỏi này khó quá

Bởi chưa ai nhìn thấy

Mặt Thượng Đế thế nào


Đêm nay ta nhìn sao

Màn trời đêm sâu thẳm

Ngàn vạn năm về trước

Có giống trời này không


Đi đâu và về đâu

Rất nhiều người đã hỏi

Đủ thứ lời lý giải

Chẳng biết đâu mà lần


Kệ thôi biết làm sao

Chẳng biết sẽ thế nào

Tới đâu hay tới đó

Mặc đi đáu đến đâu


Đêm mai ta nhìn sao

Có chắc trời vẫn vậy

Nên ta đi ngủ sớm

Thả hồn vào trong mơ

ĐÊM MẤT NGỦ

 ĐÊM MẤT NGỦ

Duy Sac

Nửa đêm trong phòng trống

Tiếng dế kêu inh tai

Nóc nhà tôn nước dột

Nước toong toong nhức đầu


Dạo này trời nóng quá

Quạt máy đã hỏng rồi

Tiền điện còn chưa đóng

Đành dùng quạt nan thôi


Biết bao giờ hết khổ

Qua cơn khốn khó này

Khi đồng lương ít ỏi

Tương lai thế nào đây


Không đêm nào ngủ được

Chỉ biết nhìn nóc nhà

Trong đầu luôn tưởng tượng

Có người nào nhớ ta


Đúng là kinh hoàng quá

Hay bế tắc thật rồi

Cuộc sống mà như vậy

Chẳng lẽ thế này sao


Muốn ngủ mà khó quá

Nhiều suy nghĩ ùa về

Mà nghĩ không ra cách

Nên nghĩ hoài lung tung


Ôi cuộc sống bần cùng

Đời thật là tù túng

Đành một mình bật khóc

Nước mắt xả nỗi đau

NGHI KỴ

 NGHI KỴ

Duy Sac

Tâm hay suy diễn đa nghi

Nó là cội rễ thị phi vướng vào

Nghi ngờ sẽ chẳng tin nhau

Cho nên mâu thuẫn bắt đầu nảy sinh


Đa tình rồi khổ vì tình

Yếu lòng dễ bị niềm tin trao lầm

Siêng năng chăm chỉ làm ăn

Ít lời ít tiếng thì lòng mới an


Nói nhiều dễ bị hiểu lầm

Lỡ lời ảnh hưởng đến tâm của người

Bông đùa cứ tưởng chuyện chơi

Người nghe tưởng thật nghĩ lời chê bai


Họa từ cái miệng hàng ngày

Lời ăn tiếng nói phải ngay thẳng lòng

Đục thì đừng nói là trong

Lời gian tiếng dối lòng vòng chớ nên


Họa luôn tìm đến âm thầm

Nó là hậu quả từ tâm của mình

Phúc đôi khi lướt qua nhanh

Nếu tâm ta loạn Phúc đành lìa xa


Khôn ngoan chẳng lọ thật thà

Mình khôn chắc chắn người ta chẳng khờ

Người ta thương giúp đỡ ta

Phải luôn ghi nhớ để mà đền ơn


Họa không giáng xuống chỗ lầm

Phúc không ban phát nơi không có gì

Cho đi là bớt họa đi

Tham vào nhiều quá họa về thường xuyên


Tâm không có thật là hiền

Tránh lời đạo đức luyên thuyên lòe người

Kẻo mà khẩu nghiệp tận nơi

Vì lời dối trá mị người tin ta


Gét nhau thì cứ tránh xa

Đừng nên nói xấu chẳng là hay đâu

Thương nhau tình nghĩa hàng đầu

Thủy chung một dạ bên nhau trọn đời


Không tin thì chớ gần người

Nghi ngờ rồi lại nghĩ sai hiểu lầm

Vui, buồn đều ở tại tâm

Chẳng ai vô cớ mà làm mình đau


Người ngèo ganh tỵ người giàu

Nên giàu họ gét chẳng bao giờ nhìn

Người giàu nhìn kẻ nghèo khinh

Đến khi lỡ vận thì mình bơ vơ.

TÙM LUM TÀ LA

 TÙM LUM TÀ LA

Duy Sac

Chim lạc

Chim lạc là một loại cò

Nó chuyên sống ở bãi bờ ven sông

Người Nam ta sống canh nông

Nhìn con chim ấy đầy đồng lượn bay


Chim Lạc nó sống thành bầy

Mỗi năm mùa rét chim bay trở về

Chúng xây tổ ở lùm tre

Trú đông, tránh rét để mà sinh sôi


Chim quen dần với con người

Nên người ta thích vẽ vời về chim

Ca dao, tục ngữ lưu truyền

Thân cò lặn lội nuôi con một đời


Con cò, con hạc cùng nòi

Cổ cao, chân mảnh, sống nơi bùn lầy

Đông về chúng tíu tít bay

Đội hình tia chớp tìm nơi sinh tồn


Cò là bạn của nông dân

Một loài có lợi nên dân quý cò

Rồi người thợ khéo tài hoa

Lấy cò để họa với hoa rất nhiều


Người xưa tài chẳng bao nhiêu

Cho nên chỉ biết bấy nhiêu tạo hình

Ngày nay phỏng đoán linh tinh

Nào là Tổ vật, Tô tem hoang đường


Chim cò đầy khắp ruộng nương

Người xưa chỉ thấy bình thường mà thôi

Nhưng khi cổ vật thành rồi

Các nhà nghiên cứu lôi thôi luận bàn


Rằng là vật tổ người nam

Ở trong đời sống tinh thần dân ta

Tùm lum bàn tán tà la

Sau cùng nó cũng chỉ là con chim

ƯỚC MỖI NGÀY

 ƯỚC MỖI NGÀY

Duy Sac

Ước gì có cái ô tô

Mình thuê tài xế đưa về sớm hôm

Tránh khi mưa gió ầm ầm

Nước mưa ướt đẫm tấm thân bần hèn


Ước gì có cái nhà con

Chừng mười hai mét vuông gần phố đông

Ban ngày mình bán bông hồng

Ban đêm bán áo mùa đông kiếm tiền


Ước gì cuộc sống khá lên

Sáng ăn bát phở đi làm như ai

Tối về thư giãn nghe đài

Tiếng thơ, tiếng nhạc êm tai nhẹ nhàng


Ước gì có chút giàu sang

Một lần bước đến nhà hàng để ăn

Nếm xem mùi vị tôm hùm

Càng cua Hoàng Đế nó trông thế nào


Ước rồi chỉ biết ước ao

Vẫn chưa có biết khi nào được đây

Chắc là phải ước mỗi ngày

Để cho điều ước, vận may tìm mình

BÓI RA MA

 Duy Sac

Bần hàn đi xem bói

Vái chư Phật mười phương

Khi công thành danh toại

Vô tình đập bát hương


Giàu sang xem phong thủy

Tìm cái hố chôn mình

Hy vọng cho con cháu

Nhiều đời sẽ hiển vinh


Phong thủy và bói toán

Là bí mật của giời

Thầy bà nào mà biết

Họ giữ cho mình thôi


Thiên cơ không thể lộ

Thầy bói chỉ nói liều

Bởi thầy mà nói rõ

Đời của thầy sẽ tiêu


Nên đừng tin bói toán

Hãy tin ở chính mình

Tu tâm và tích đức

Việc gì cũng hanh thông


Bằng mặt không bằng lòng

Làm việc gì cũng khó

Trong các mối quan hệ

Phải biết giữ lấy tình


Trình độ thua trời độ

Nên chớ có kiêu căng

Người bằng lòng là được

Mình biết điều là hay


NDS

ĐÀN ÔNG VẤT VẢ VÌ SAO

 ĐÀN ÔNG VẤT VẢ VÌ SAO

Duy Sac

Đàn ông vốn rất khổ đau

Biết bao sóng gió đương đầu chẳng than

Xông pha chiếm đất, đoạt thành

Tranh đua mong có công danh với đời


Chẳng bao giờ được thảnh thơi

Thành công giành hết cho người mình thương

Nhiều người gục ngã sa trường

Trong tim vẫn nhớ người thương quê nhà


Đàn ông luôn phải xông pha

Lằn tên, mũi đạn để mà vươn lên

Ai may bia đá đề tên

Ai xui thì bỏ xác thân xứ người


Đàn ông vất vả vì ai

Phải chăng vì những lâu đài nguy nga

Hay vì một dải sơn hà

Ngai vàng quyền lực khiến ta điên cuồng


Đàn ông có được ai thương

Khi mà tay trắng bước đường tha phương

Cúi đầu chịu tiếng coi thường

Nhẫn nhục để cố vươn lên từ từ


Ai từng đạt được giấc mơ

Ai từng thất bại hóa khờ hóa điên

Đàn ông đau khổ triền miên

Nhưng rồi mang tiếng đủ điều không hay


Đàn ông trên cuộc đời này

Buồn không dám khóc, đắng cay âm thầm

Người khen khi có thành công

Người khinh, kẻ gét khi không được gì


Đàn ông lầm lũi bước đi

Cứ đi không biết là về nơi đâu

Có ai còn nhớ trong đầu

Đàn ông từng đã khổ đau một đời.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

SỰ CÔ ĐƠN

 SỰ CÔ ĐƠN

Duy Sac

Sự cô đơn đang gồng mình trong đêm tối

Không có gì cả ngoài những âm thanh của tiếng quạt gió

Những tiếng kêu của rèm cửa bị gió thổi bay


Lũ gián tán tỉnh nhau , tiếng loạng xoạng tìm mồi của bầy chuột cống

Có một sự cô đơn kinh tởm

Nó ghê sợ hơn cả bóng đêm


Nó kinh hoàng hơn những cơn ác mộng

Nó đó

Chính là nó

Nỗi cô đơn sẽ biến một con người mạnh mẽ trở nên yếu đuối và hèn nhát


Nó sẽ khiến cho một kẻ đã từng kiêu ngạo phải gục ngã

Nó sẽ làm cho tâm trí chúng ta bị ngục tù

Kinh khủng quá


Nỗi cô đơn nó cứ về lảng vảng

Trong tư duy của một kẻ cô đơn


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

BÓNG ĐÊM DẰN VẶT

 BÓNG ĐÊM DẰN VẶT

Duy Sac 2014

Tình yêu là một thứ quái đản và kỳ lạ nhất trên đời

Nó tàn phá cuộc đời con người một cách kinh khủng

Nó bào mòn tâm trí người ta đến mức không thể nào giải thích được. 

Nó là một thứ ác mộng của thế gian này

Chỉ có những ai từng yêu chân thành mới cảm nhận được,

Chỉ có những ai từng bị thất tình mới cảm nhận cái khủng khiếp của tình yêu.

Hắn , một kẻ lụy tình, đã tự hủy hoại chính mình 

Chỉ vì hai tiếng Em ơi!

Bềnh bồng cơn say, hắn kêu gào trong đau khổ

Sự tan vỡ của một gia đình mà hắn từng dày công gầy dựng

Trong phút chốc tan tành như những mảnh sành trên nền đất

Quằn quại, hắn cười

Cơn đau càng thắt lại

Dường như trong trái tim bắn có ngàn vết kim châm

Hắn cảm thấy như ai đó đang bóp ngẹn nơi cuống họng

Hắn vồ lấy chai rượu và tu một hơi

Hắn nằm vật xuống nền nhà như một chiếc bao gạo bị người ta ném xuống

Đau khổ, đắng cay và sự nhục hèn

Hắn, một gã đàn ông đầy bản lĩnh

Bỗng chốc trở thành một kẻ yếu hèn

Trong nước mắt giàn dụa

Hắn tự hỏi rằng

Ta phải sống sao đây?

Cúp điện!

Hắn nhìn chằm chằm vào đóm thuốc

Thứ ánh sáng hoang đường mà nhiều kẻ cô đơn luôn thèm thuồng nó

Hắn rít một hơi dài

Hắn nằm vật lên chiếc ghế sô pha

Hai tay buông thõng xuống

Hắn nhìn lên trần nhà trong bóng đêm mù mịt

Làn khói trắng tỏa ra bềnh bồng đưa hắn về cái chốn phiêu linh

Hắn cười!

Khà khà khà

Hắn gằn giọng với một vẻ gì ghê gớm lắm

Đời ta! Đời ta! Ha ha ha

Hắn không sao giải thích cho những dòng nước mắt cứ tuôn ra

Thỉnh thoảng tim hân lại nhói lên

Nơi cổ họng hình như có cái gì đang nghẹn lại

Hắn cố lấy cái thứ quái đản đó ra khỏi người mình mà không được

Hắn ho, ho vì sặc khói thuốc quá nhiều

Hắn nấc, tiếng nấc càng to dần

Mà hắn nấc vì điều gì

Hắn cũng không hề biết

Hắn ngồi bật dậy, hai mắt lại nhìn chằm chằm vào điếu thuốc

Hắn lại cười

Nụ cười của hắn vô cùng kỳ lạ

Nhếch mép một cái, hắn cười

Cứ như vậy, hắn lập đi lập lại hành động đó

Hắn nhìn xung quanh

Nhưng không có ai

Hắn lần mò trong bóng tối

Căn phòng trọ âm u

Những nhà xung quanh họ đã đều đi ngủ

Hắn quờ quạng bước đi

Vô tình mảnh sành đã cứa vào chân của hắn

Máu chảy ra 

Hắn cảm giác có gì đó ướt dưới chân mình

Hắn lấy tay quệt lên và liếm láp

Hắn cười!

Hắn cứ cười như vậy suốt hàng giờ

Mà hắn đang cười ai

Hắn cười chính hắn

Kẻ háo danh, háo thắng bị cuộc đời dập cho một phen điêu đứng

Hắn lại nằm vật xuống chiếc ghế sô pha

Than rằng 

Hết rồi sao? Chẳng lẽ hết thật rồi sao?

Mà hắn có mất gì đâu mà hết

Hắn chỉ là một kẻ ăn chơi trác táng

Hắn từng phá của gia đình biết bao lần

Hắn có tội vô cùng lớn nhưng mà hắn nào đã nhận ra

Cô ấy, người con gái đã hy sinh cả thanh xuân của mình để yêu thương hắn

Nhưng rồi cô ấy phải buông tay trong sự đắng cay và bất lực

Hắn bỗng gào to lên như kẻ điên loạn

Em ơi!

Chỉ hai tiếng ấy thôi mà mãi đến hôm nay hắn mới thốt nên lời

Em ơi!

Hắn chợt nhận ra mình đã mất đi một thứ vô cùng quý giá

Đó là tình yêu

Tình yêu của cô ấy đã giành cho hắn

Cô ấy đến với hắn không hề có một danh phận nào

Chưa từng được khoác lên mình chiếc áo cưới

Thế nhưng hắn đã đối xử với người ta vô cùng tệ bạc

Hắn lại gào to lên

Em ơi! 

Hắn sắp điên rồi

Hắn lại châm thêm điếu thuốc

Hắn cứ nhìn những làn khói bay lên

Hắn cười , hắn cười mãi mà lần này hắn mới hiểu là hắn cười ai

Hắn cười chính hắn

Hắn quay sang khinh bỉ chính mình

Một kẻ ba hoa giả nhân giả nghĩa

Một kẻ lưu manh, bội bạc, lừa tình

Hắn lại nhớ về cô ấy

Hắn lại kêu lên hai tiếng Em ơi !

Hắn điên cuồng bấm điện thoại gọi cho cô ấy

Nhưng đầu dây bên kia không có tiếng trả lời

Hắn lại nằm vật ra chiếc ghế sô pha

Hắn nhìn lên trần nhà và lại khóc

Điện sáng

Căn phòng hiện lên trước mắt hắn cả một đống hội độn

Với mảnh sành, mảnh chai, mọi thứ vứt tứ tung , vỡ nát

Hắn cầm tấm ảnh của cô ấy lên và nói

Em ơi!

Từ đó về sau, hắn đã đi đâu mất

Cả khu nhà trọ không còn nghe thông tin về hắn nữa

Họ chỉ biết rằng ở trong căn phòng đó

Từng tồn tại một tình yêu

Của hai kẻ cô đơn

Nhưng họ đã sống hết mình với tình yêu đó

Mặc dù đời chế giễu đem pha.